Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2016

Các tổ chức XHDS gặp gỡ nhau tại Nghệ An



Các tổ chức XHDS gặp gỡ nhau tại Nghệ An











TNCG: Ngày 2/6/2016 Nghệ tổ chức họp mặt XHDS. Hơn 30 người tham dự với nhiều thành phần tham gia, từ người nông dân đến các doanh nhân, trí thức, từ các hội, nhóm đến Đảng phái.
Mở đầu chương trình, ông Lê Đình Lượng giới thiệu các thành phần tham gia: cựu TNLT Lê Công Định và Lê Thăng Long đại diện Con Đường Việt Nam, cựu TNLT Thái Văn Dung đại diện cho anh, chi, em Đảng Việt Tân ở khu vực Nghệ An, cựu TNLT Phạm Bá Hải đại diện Hội TNLT Việt Nam, Mục Sư Nguyễn Trung Tôn đại diện cho Hội Anh Em Dân Chủ, cựu TNLT Trần Hữu Đức, Đậu Văn Dương đại diện cho Hội TNLT Thanh Niên Công Giáo, gia đình TNLT Trần Huỳnh Duy Thức..
Sau đây là một vài ý kiến của các hội nhóm tham gia buổi họp mặt
TNLT Nguyễn Trung Tôn: Hội Anh Em Dân chủ chúng tôi sẵn sàng liên kết với các Đảng phái đối nghị với Đảng Cộng sản và các hội, nhóm XHDS khác có cùng mục tiêu để cùng nhau xây dựng đất Nước Việt Nam tốt đẹp hơn.  

Cựu TNLT Thái Văn Dung chia sẻ: Đảng Việt Tân không chủ trương lật đổ chế độ, Đảng Việt Tân tập hợp những người yêu Nước, tất cả các thành phần trong xã hội để đấu tranh cho một đất Nước Việt Nam dân chủ, nhân quyền. Việt Tân muốn gắn kết mọi người có cùng lý tưởng và cùng nhau thúc đẩy xã hội tốt đẹp hơn.
Cựu TNLT Phạm Bá Hải nói : Chúng tôi thành lập ra Hội TNLT Việt Nam để gắn kết, bảo trợ mọi người để từ đó sẽ phat triển và lập thêm được nhiều các hội, nhóm khác.
Cựu Cựu TNLT Đậu Văn Dương bày tỏ: Tôi thay mặt cho Hội TNLT Thanh Niên Công Giáo, Hội thành lập để đấu tranh đòi các quyền tự do ngôn luân, tự do tôn Giáo, đấu trạnh cho công bằng xã hội… Chúng tôi bị bắt chỉ vì đấu tranh cho công lý, công bằng, đấu tranh cho quyền tự do tôn giáo tín ngưỡng mà bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vu khống cho chúng con các tội danh, hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, tuyên truyền chống phá nhà nước.
Cựu TNLT Lê Công Định chia sẻ: Tôi, anh Lê Thăng Long, anh Trần Huynh Duy Thức cùng đấu tranh với nhau, cùng đồng một vụ án và cũng đồng sáng lập Con Đường Việt Nam. Chúng tôi hôm nay ra đây để đồng hành cùng gia đình anh Thức, cuộc gặp hôm nay thật bất ngờ. Khi mà mới lúc tối chúng tôi mới quyết định có cuộc gặp mặt này, vì đây là một cái nôi của cách mạng.
Cựu TNLT Lê Thăng Long nói: Chúng tôi đi để động viên anh Thức tiếp tục phải sống để tiếp tục cuộc đấu tranh, chúng tôi có mặt tại nơi đây để được lắng nghe ý kiến, kinh nghiệm của bà con để cho các Hội, nhóm XHDS phát triển tốt hơn, chúng tôi sẽ là những viên gạch lót đường cho tiến trình dân chủ ở Việt Nam.











Cựu TNLT Phạm Bá Hải tiếp tục chia sẻ: Chúng ta cũng biết sự kiện tổng thống Obama, đã có cuộc gặp với các XHDS mà truyền thông nhà nước không đưa tin. Chúng ta có quyền để lập các tổ chức XHDS. Tổ chức XHDS không có ý định lật dổ một chế độ nào, XHDS chỉ đưa ra các chính sách, kiến nghị, lên tiếng nói của những bất công, bất cập trong xã hội. Tổ chức XHDS khác với Đảng phái ở chỗ trước đây khi đưa ra các bản kiến nghị chỉ có các tổ chức XHDS ký tên, nhưng cách đây khoảng 6 tháng các tổ chức XHDS và Đảng phải cùng ký tên vào các bản kiến nghị, lên tiếng.
Các Đảng Phái họ có nghị trình chiếm lấy Quốc Hội, ứng cử các đảng viên của họ vào Quốc Hội, để đưa ra các chính sách công để phục vụ người dân. Hôm nay chúng ta ngồi chung nơi giữa các tổ chức XHDS và Đảng phái để cùng nhau góp phần thúc đẩy xã hội tốt đẹp hơn.
Bạn Minh Khang hiểu sơ về XHDS là một tổ chức phi chính phủ và phục vụ lợi ích cho người dân. Chị Bích cũng chia sẻ hôm nay cũng có rất nhiều người công giáo nên em chia sẻ một chút về bài lễ sáng nay. Chúa Giê-Su dạy “Chúng con không được mua bán sự thật” sự thật là cái gì đó mà chúng ta không thể mua được, không thể dùng quyền hành của mình mà chiếm đoạt được. Sự Thật là chân lý vĩnh cửu đó là con đường mà mọi người chúng ta đang đi.
Cựu TNLT Lê Công Định tiếp tục chia sẻ: về các điều luật mà Việt Nam đã tham gia trong TPP, Việt Nam sẽ phải có các điều luật về Luật biểu tình, Luật thành lập công đoàn độc lập… khi đó Việt Nam phải tuân thủ luật chơi, tôn trọng quyền con người.
Cuộc Họp Mặt XHDS tại Nghệ An diễn ra trong bầu không khí vui vẻ, cầu tiến và chia sẻ những kinh nghiệm quý báu cho con đường đấu tranh, cho tiến trình dân chủ của Việt Nam được rộng mở hơn.

Nhạc sĩ Tuấn Khanh - Chia sẻ trên mạng để làm gì?



Nhạc sĩ Tuấn Khanh - Chia sẻ trên mạng để làm gì?






Cho soi hu trang do.jpg





Giữa tháng 5/2016, em Huỳnh Thành Phát ở Sài gòn bị bắt về đồn công an do xuống đường cùng nhiều người khác để yêu cầu chính phủ Việt Nam phải sớm tìm ra lý do vì sao cá chết hàng loạt ở dọc bờ biển 4 tỉnh miền Trung. Em bị các công an viên tra vấn nhiều giờ liền, với các câu hỏi “động cơ nào khiến quan tâm đến cá chết”. Sau khi tra vấn và không tìm được điều gì sai phạm, công an thả em ra vào đêm khuya. Nhưng vừa ra khỏi đồn, em Phát bị những người to khỏe, mặc thường phục, đeo khẩu trang chận lại, đánh đập dã man. Lúc đó, em Phát chỉ là trẻ vị thành niên.

Cuối tháng 5/2016, anh Phan Anh, một người dẫn chương trình trên truyền hình ở Hà Nội bất ngờ được mời vào buổi tọa đàm, mà trong đó anh bị chất vấn bởi một nhóm người, được dẫn dắt bởi bà Tạ Bích Loan, trong suốt 2 giờ liền (cắt lại chỉ còn 60 phút) để truy vấn rằng “mục đích nào, động cơ nào…” trong việc chia sẻ các thông tin về vụ cá chết mà anh đưa trên facebook của mình. Những câu hỏi mang tính tấn công, diễn dịch sai hiện thực… cũng như thái độ muốn áp đảo anh tại trường quay đã khiến hàng triệu người Việt sững sờ. Sự phản ứng nhanh chóng và dữ dội ngay trong đêm đã thành một áp lực lớn, khiến đài truyền hình VTV phải lấy xuống bản phát trên youtube. Khác với trường hợp của em Huỳnh Thành Phát, cuộc đánh nguội vào Phan Anh đã hoàn toàn thất bại.

Có cái gì đó khá giống nhau trong 2 trường hợp điển hình nêu trên. Bởi thủ pháp và lý luận của phía những người đứng về phía chính quyền – từ hành chánh công quyền đến giải trí tuyên truyền – đều tương đồng.

Câu hỏi “mục đích gì, động cơ nào…” cũng không xa lạ gì với tôi. Từ những bài viết đầu tiên về hiện thực xã hội, tôi đã nhiều lần phải làm việc với những người luôn lặp đi lặp lại câu hỏi đó. Nhận thức trở thành một loại tội danh đối với những ai không chọn ăn đong khẩu phần thực tế trên đất nước này.

Nhưng đó là thủ pháp đặc biệt của phía an ninh văn hóa. Giờ thì tôi thấy thủ pháp đó đã phổ thông ở khắp nơi, leo lên đến tận truyền hình với những nụ cười giả văn minh. Không biết động cơ nào đã khiến một lớp người nói trên luôn biết cách né tránh gọi tên đúng những kẻ luôn gây sai lầm và khổ nạn với tổ quốc – dân tộc, nhưng rất giỏi học đòi thủ pháp của công an để truy vấn người dân mình.

Xã hội Việt đang suy đồi với một lớp người như vậy. Họ luôn tin rằng bất kỳ ai có ý thức về hiện thực, ai nói và tin vào sự thật, khác với những điều mê mị mà truyền thông nhà nước gieo rắc, đều là kẻ thù của họ. Dựa vào quyền lợi và sự bình an tạm thời mà họ đang hưởng thụ, tất cả những người quan tâm đến vận mệnh đất nước, đến đồng bào… đều là kẻ âm mưu lật đổ sự tận hưởng máng ăn mỗi ngày trong trang trại.

Từ câu chuyện của em Huỳnh Thành Phát đến anh Phan Anh, cho thấy tư duy và hành động của phía một phía vẫn không đổi, nhưng nhận thức và ý thức của phía nhân dân đã vùn vụt đổi thay. Chuyện của em Huỳnh Thànn Phát chỉ có hàng trăm lượt share, hàng ngàn like nhưng đến chuyện của Phan Anh đã là hàng ngàn lượt share, hàng chục ngàn like. Vấn đề không phải là Phan Anh nổi tiếng hơn, mà vấn đề ở chỗ cấp số nhân của thái độ đó, cùng một ý nghĩa là phẫn nộ cho sự thật.

“Chia sẻ trên mạng để làm gì?” – câu hỏi là chương trình 60 phút mở của VTV dàn dựng rất công phu về chuyện thảm họa cá chết đã không có được lời đáp, thì hôm nay, mạng xã hội đã giúp trả lời thay: để vùng đứng dậy, để biết mình còn mang giá trị một con người.

“Thoạt đầu họ, phớt lờ bạn, sau đó chế giễu bạn. Rồi họ chuyển sang tấn công bạn. Cuối cùng thì bạn chiến thắng”, Mahatma Mohandas Gandhi (1869-1948), nhà lãnh đạo tranh đấu dân quyền lừng danh của Ấn Độ đã để lại di huấn như vậy về những cuộc đối đầu giữa sự thật và xảo biện, giữa con người tự do và công dân chuồng trại.

Thoạt đầu những kẻ xảo biện trung thành phớt lờ em Phát hay Phan Anh vì cho rằng điều của Phát hay Phan Anh suy nghĩ là thiểu số. Đến khi nhận ra sức mạnh của suy nghĩ đó, thì họ chọn cách diễu cợt vô căn “nhận tiền của thế lực xấu”, “muốn làm người nổi tiếng”… để nhằm dập tắt. Rồi khi ngay cả những lời diễu cợt ấu trĩ đó thất bại, họ lại tổ chức tấn công. Em Phát bị đánh đập đến thâm tím mặt mày, Phan Anh bị đưa vào đấu trường Đỏ. Và cuối cùng thì những con người có suy nghĩ độc lập và chân chính lại chiến thắng. Họ làm cho giòng dõi Việt Nam ngập tràn sự tự hào và mạnh mẽ, rằng thành phần nặc nô trộn lẫn trong dân tộc này chỉ là số ít đáng thương hại mà thôi.

Đã 2 tháng, kể từ khi thảm họa môi trường phát đi từ Vũng Áng, Hà Tĩnh. Hàng trăm tấn cá chết, tài nguyên, con người bị thiệt hại. Những người có trách nhiệm đã cố tình im lặng, thậm chí chọn cách đối đầu với nhân dân để kéo dài thời gian, bịt chặt thông tin. Giữa việc mở rộng cửa sự kiện, thúc đẩy các biện pháp khoa học để tìm ra nguyên nhân, thì họ chọn cách bít lối, lùa dân xuống biển, ăn cá như một tập tục hoang dã nhằm chứng minh sự tồn tại của chính quyền. Hành động này nhắc cho người ta nhớ lại hành động của nhà lãnh đạo Cộng sản Nam Tư Slobodan Millosevic khi ông xua dân bắt buộc phải qua lại cây cầu mà NATO đã thông báo trước sẽ đánh sập, nhằm triệt hạ sử dụng quân sự bừa bãi của ông Millosevic vào năm 1999.

Tại sao một thảm họa quốc gia lại được bưng bít đến mức, khiến nhân dân bị hăm dọa, vây hãm, đánh đập, gán án tù… chỉ vì muốn biết điều gì đang xảy ra trên đất nước mình? 60 phút mở ấy, lại đóng sập những câu hỏi chính cần có, quay lưng một cách nhục nhã với tình trạng của đất nước.

Một Gạc Ma khác trên đất liền đang diễn ra. Hàng hàng tấn cá chết tràn bờ, những thợ lặn thoi thóp và những ngư dân nhiễm độc và khốn cùng đường sinh sống, đang bị bức tử một lần nữa bởi truyền thông nhà nước và các kiểu công dân máng ăn. Gạc Ma ở tọa độ 9°43’9″N -114°16’57″E thì người Việt bị thảm sát bởi giặc xâm lược Trung Quốc. Còn chương trình 60 phút mở lại cho thấy một Gạc Ma khác chạy dài dọc bờ biển miền Trung. Cuộc thảm sát tài nguyên và tương lai con người Việt Nam đang công khai diễn ra bởi những kẻ nhân diện thú tâm, có cùng tiếng nói và dòng máu Lạc Hồng.

Rất nhiều người tức giận đòi phải phản ứng đích danh từng người trong chương trình đấu trường Đỏ với Phan Anh, nhưng thật sự điều đó không cần thiết đâu, thưa các bạn. Tiếng gào rú từ chuồng trại dù lớn bao nhiêu, bộ lông bóng bẩy thế nào vẫn thấp hèn hơn những con người tự do sống giữa đồng xanh và mặt trời sự thật. Điều mà bạn cần ghi nhớ dứt khoát rằng, cột mốc hôm nay, là điểm dừng cuối của hành trình có thể đã dài hơn 41 năm, rằng truyền thông tuyên truyền nhà nước không bao giờ đáng tin cậy cả.

Và hơn nữa, đó là những kẻ phản bội tồi tệ, vì đã sử dụng tiền thuế của nhân dân để chống lại nhân dân.

Lê Dủ Chân - Thuận dân thì sống, chống dân thì chết



Lê Dủ Chân - Thuận dân thì sống, chống dân thì chết











Lê Dủ Chân (Danlambao) - 70 năm qua các người tuyên truyền rằng, các người đứng ra lãnh đạo đất nước, quản lý xã hội, điều hành nhân dân là thể hiện theo tâm tư, nguyện vọng của người dân. Ý đảng là lòng dân, nên được dân tin dân trao quyền lãnh đạo để xây dựng thành công xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa cho Việt Nam. Lời tuyên truyền đó đúng hay sai, thành thật hay giả dối trong 70 năm qua chưa được kiểm nghiệm, chứng minh qua thực tế một cách rõ ràng minh bạch! Thế nhưng, hôm nay...



*


Hỡi 19 ủy viên Bộ Chính Trị trung ương đảng cộng sản Việt Nam.

Hỡi 200 ủy viên Ban Chấp Hành trung ương đảng cộng sản Việt Nam.

Hỡi 500 đại biểu Quốc Hội của nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Hỡi tướng lãnh, sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ thuộc lực lượng Quân Đội Việt Nam.

Hỡi tướng lảnh, sĩ quan, hạ sĩ quan, cảnh sát viên thuộc lực lượng Công An Việt Nam.

Hỡi các đảng viên đảng cộng sản Việt Nam.

Hỡi những trí thức/XHCN đang phục vụ cho đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam

Hỡi dư luận viên, cảm tình viên, tổ chức và cá nhân đang là công cụ của đảng, nhà nước cọng sản Việt Nam.

Hỡi các người.



70 năm qua các người tuyên truyền rằng, các người đứng ra lãnh đạo đất nước, quản lý xã hội, điều hành nhân dân là thể hiện theo tâm tư, nguyện vọng của người dân. Ý đảng là lòng dân, nên được dân tin dân trao quyền lãnh đạo để xây dựng thành công xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa cho Việt Nam.

Lời tuyên truyền đó đúng hay sai, thành thật hay giả dối trong 70 năm qua chưa được kiểm nghiệm, chứng minh qua thực tế một cách rõ ràng minh bạch!

Thế nhưng, hôm nay sau khi đối chiếu phản ứng của nhân dân Việt Nam qua 2 sự kiện lịch sử vừa mới xảy ra vào các ngày 5, 6 tháng 11 năm 2015 và 23, 24, 25 tháng 5 năm 2016 tại nước ta, mọi sự đã được phơi bày rõ ràng giữa thanh thiên bạch nhật, không ai có thể chối cải được đâu là lòng dân, đâu là ý đảng và ý đảng có phải là lòng dân như đảng từng nói trong 70 năm nay hay không!

2 sự kiện lịch sử đó là:

1- Chuyến thăm Việt Nam của ông Tập Cận Bình, Tổng Bí Thư ban chấp hành trung ương đảng cộng sản Tàu, Chủ Tịch nước CHND Trung Hoa trong hai ngày từ 5 đến 6/11/20115, theo lời mời của Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng và Chủ Tịch nước CHXHCN Việt Nam Trương Tấn Sang.

Là Tổng Bí Thư của một đảng đương quyền, là đồng chí với đảng cộng sản Việt Nam, là Chủ Tịch của một nước lớn có hệ thống chính trị tương đồng với nước ta, là anh em trong khối Xã Hội Chủ Nghĩa với 16 chữ vàng, 4 tốt "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai", “Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” nhưng tại sao trong 2 ngày ở Việt Nam chỉ có 2 đảng, 2 nhà nước tung hô nhau giữa thủ đô Hà Nội còn dân không thấy một bóng người. Điều đó nói lên điều gì, tâm tư, tình cảm của dân mình đối với nước láng giềng phương bắc ra sao chắc chắn các người đã hiểu.

2- Chuyến thăm Việt Nam của ông Barack Obama, Tống Thống nước Mỹ trong 3 ngày từ 23 đến 25/05/2016 theo lời mời của ông Nguyễn Tấn Dũng nguyên Thủ Tướng nước CHXHCN Việt Nam.

Mỹ là nước đầu sỏ của phe tư bản, là kẻ thù không đội trời chung của phe Xã Hội Chủ Nghĩa, là cựu thù của nhà nước CHXHCN Việt Nam, cho đến nay trên báo đài của nhà nước cọng sản Việt Nam vẫn còn ra rả tuyên truyền "Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào" nhưng thái độ của người dân Hà Nội, Sài Gòn và cả nước đối với Tổng thống Mỹ trong 3 ngày ông viếng thăm Việt Nam như thế nào chắc chắn các người đã chứng kiến.

Phải công nhận rằng từ trước cho đến nay chưa có một yếu nhân nào trên thế giới hay một lãnh đạo tối cao nào của các đảng, nhà nước cộng sản trên thế giới và Việt Nam được người dân mến mộ, đóng tiếp nồng nhiệt như vậy.

Không cần phải tổ chức tổng tuyển cử, không cần phải mất công thăm dò ý kiến, nhìn thái độ của người dân thủ đô Hà Nội và thành phố Sài Gòn, cũng như trên cả nước qua 2 chuyến viếng thăm của hai nhân vật cao cấp nhất của hai hệ thống chính trị khác nhau trên thế giới, chắc chắn các người cũng đã nhận thức được lòng dân đang muốn gì, đang hướng về đâu giữa tự do và cộng sản, giữa dân chủ và độc tài, giữa đa đảng và độc đảng giữa quyền người và quyền đảng hay nói một cách nôm na là giữa Mỹ và Tàu.

Có cuộc bỏ phiếu nào mang tính lịch sử, minh bạch hơn cuộc bỏ phiếu bằng chân và bằng cả tấm lòng của người dân trong các ngày 22,23,24 tháng 5 năm 2016.

Dân đã chọn rồi bây giờ đến phiên các người. Trước khi các người lựa chọn kẻ hèn này xin gởi đến các người một câu nói nhân gian, nhưng có giá trị như một chân lý đối với các chế độ chính trị trên thế giới từ cổ chí kim từ đông sang tây, đó là:

Thuận dân thì sống chống dân thì chết.

Xin chào


Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

Từ thảm họa môi trường Chernobyl 1986 đến thảm họa môi trường Vũng Áng 2016



Từ thảm họa môi trường Chernobyl 1986 đến thảm họa môi trường Vũng Áng 2016





Tôi hoàn tất phần chuyển ngữ tiếng Việt tác phẩm “Tiếng Vọng từ Chernobyl” [*] viết về vụ nổ ở nhà máy phản ứng hạt nhân Chernobyl (nước cộng hòa xô - viết Ukraine) của nhà văn đoạt giải thưởng văn chương Nobel 2015 Svetlana Alexievich vào những ngày đầu tháng 5 năm 2016. Cũng vừa đúng lúc thế giới tưởng niệm 30 năm thảm họa môi trường khủng khiếp nhất châu Âu mà hậu quả của nó cho đến nay mới chỉ khắc phục được một phần rất nhỏ. Những ngày tháng 5 ngột ngạt này, chẳng may cho dân tộc tôi, lại cũng là thời điểm khởi đầu cho một thảm họa môi trường khác, mà về tầm mức và quy mô thiệt hại, cho đến nay chưa thể lường hết được.

Cũng giống như vụ nổ ở Chernobyl, những ngày đầu tiên, người ta chỉ thông báo có vài người lính cứu hỏa thiệt mạng trong lúc chữa cháy. Và sau đó, đám cháy đã bị dập tắt. Chính quyền Xô–Viết kêu gọi người dân hãy trở lại cuộc sống bình thường trong lúc chờ giới chuyên môn đánh giá những thiệt hại.

Còn ở Vũng Áng, Việt Nam: “Khủng hoảng khởi đầu tại Vũng Áng, Hà Tĩnh. Ngày 6. 4, ngư dân xã Kỳ Lợi, Kỳ Anh phát hiện cá nuôi lồng bè trên biển chết hàng loạt. Cùng ngày, hàng loạt cá tự nhiên chết dạt vào bờ, và nhanh chóng bùng phát như dịch bệnh. Cả nước chấn động tin tức, hình ảnh video dồn dập, cá chết hàng loạt khủng khiếp dọc mấy trăm cây số duyên hải từ Hà tĩnh, Quảng bình, Quảng trị, Thừa thiên - Huế, đến ngày 29. 4 tới Đà Nẵng. Tỉnh Quảng Bình nặng nhất, tới ngày 29. 4, thu gom được trên 100 tấn cá chết... (Thảm hoạ môi trường Vũng Áng - Một tháng khủng hoảng - TS Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức). Trước tình hình nói trên, chính quyền Cộng Sản Việt Nam kêu gọi người dân bình tĩnh chờ đợi các biện pháp thích hợp của nhà nước sau.
























Ở Chernobyl, trạm hạt nhân phát nổ. Không ai không biết tầm mức tác hại khủng khiếp của hạt phóng xạ đến con người, sinh vật, môi trường, không phải chỉ hiện tại mà còn kéo dài cả trăm năm sau. Vậy mà các nhà nước Cộng Sản Xô Viết (Liên Bang Xô Viết, Ukraine, Belarus) vẫn trấn an dân rằng không có gì phải lo lắng.

Ở Việt Nam, cá chết hàng loạt, trắng biển trắng đồng, kéo dài cả hàng mấy trăm cây số bờ biển đất nước, tất phải có nguyên nhân, mà người ít hiểu biết nhất cũng có thể biết đó là do môi trường sống (của cá, và của người) bị nhiễm độc. Vậy mà nhà nước Cộng sản Việt Nam vẫn khuyên dân chúng nên bình tĩnh, không có gì phải hốt hoảng, hãy cứ sinh hoạt bình thường. Có nơi, các chính ủy, viên chức đảng còn bày trò rủ nhau tắm biển, nướng cá bắt tại chỗ ăn.

Điều khiến tôi ngạc nhiên, và kinh hoàng, là sự giống nhau đến kỳ lạ của những “người” Cộng Sản, sống cách nhau khoảng thời gian là 30 năm và khoảng cách không gian là hàng nghìn, hàng nghìn dặm đường về cung cách đối phó với những biến cố có liên quan đến sự sống chết của người dân: Bưng bít, dối trá, độc ác, vô trách nhiệm. Và như lời một viên chính ủy của nước cộng hòa Xô - Viết Belarus khi nhớ lại sự việc Chernobyl: Chính quyền chỉ quan tâm đến quyền hành của mình chứ không quan tâm đến phúc lợi người dân. Với họ, nhân dân chỉ là con số không to tướng.

Tại sao thế? Có phải là do học thuyết Marxism - Leninism đã biến con người, những con người của một văn hóa nhân bản Slavic ở các nước cộng hòa Xô - Viết kia, và những con người Việt Nam, mang trên vai nền văn hóa đầy ắp tình người của bốn ngàn năm lịch sử, thành những con thú hai chân, bất chấp sự sống chết của đồng loại miễn sao giữ được quyền hành để duy trì nhà cao, cửa rộng, và tiền bạc tham nhũng để lo cho con cháu đi du học ở Mỹ, Pháp, Anh. . .

Những chương sách cuối cùng của “Tiếng Vọng từ Chernobyl” ghi lại tiếng lòng vừa ấm ức, vừa mang đầy mặc cảm phạm tội của viên bí thư thứ nhất đảng ủy khu vực Stavgorod. Giữa một thành phố phủ đầy những đám mây bụi phóng xạ, thay vì phải di tản dân ra khỏi thành phố, ông ta được được lệnh cấp trên bằng mọi giá đánh lừa dân, giữ dân không để xẩy ra hoảng loạn. Chính gia đình ông ta với đứa cháu ngoại vừa sinh ra được vài ngày, cũng phải ở lại, cũng phải chường mặt ra trên lễ đài ngày diễu hành kỷ niệm mừng chiến thắng (May Day), phía dưới là toàn bộ nhân dân thành phố vừa đi vừa vẫy cờ tung hô. Kết quả là đứa cháu ngoại của ông ta chết tức tưởi đau đớn vì nhiễm phóng xạ. (Độc Thoại về sách lược chính trị - Tiếng Vọng từ Chernobyl).

Tôi liên tưởng ngay đến hình ảnh các quan chức ở Hà Tĩnh, Đà Nẵng rủ nhau xuống tắm biển và ăn cá nướng được chường ra trên khắp các phương tiện truyền thông của nhà nước, kèm theo lời khen ngợi của vị quan chức đứng đầu nhà nước: Phải chi lãnh đạo nào cũng được như vậy thì phúc cho dân biết mấy (ghi đại ý). Thật tội nghiệp! Họ được lệnh cấp trên phải làm như vậy để đánh lừa dân chúng, không cho hoảng lọan xẩy ra. Hậu quả ngày sau ra sao, không ai biết, nhưng không loại trừ khả năng sẽ giống như viên bí thư thứ nhất đảng ủy vùng Stavgorod trong phần ghi chép của nhà văn Svetlana Alexievich. Đánh lừa dân, để mặc dân bị nhiễm độc cho đến chết, mà bảo là phúc cho dân thì cái luân lý Cộng Sản này không còn gì để nói nữa. Y hệt như luận điệu của viên Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản Belarus Nikolai Slyunkov, cương quyết gạt bỏ ngoài tai những lời góp ý chuyên môn và chân thành của Tiến Sĩ Vasily Borisovich Nesterenko, nguyên Giám Đốc Viện Năng Lượng Hạt Nhân thuộc Hàn Lâm Viện Khoa Học Belarus. Vì lương tâm một nhà khoa học, biết rõ rằng chính quyền đang đẩy cả một dân tộc vào hố diệt vong trước cung cách đối phó ngu dốt, thiển cận, sợ mất lòng cấp trên ở Moscow, sợ mất đặc quyền, đặc lợi của các giới chức lãnh đạo Belarus, Tiến sĩ Nesterenko đã hết sức tìm cách đề xuất kế hoạch khả thi, đồng thời kêu gọi lương tâm con người của nhóm lãnh đạo này. Nhưng vô ích, ông còn bị viên TBT đảng, và cũng là bạn của mình, cho thuộc cấp hăm dọa, ra lệnh tước đảng tịch (cho rằng tiến sĩ Nesterenko đã đánh mất phẩm chất đảng viên Cộng sản), rồi sau đó đưa ra tòa kết tội gây rối, gieo rắc sự hoang mang sợ hãi trong dân chúng. (Độc thoại về Quyền lực vô hạn của một người áp đặt lên người khác – Tiếng Vọng từ Chernobyl).

Thế nên, không lạ gì việc nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đang ra sức đàn áp những cuộc biểu tình đòi làm sạch môi trường và trừng phạt những kẻ gây ra thảm họa cá chết hiện nay. Cũng như nhà cầm quyền Cộng Sản Belarus 30 năm trước, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam hiện nay sẽ không từ bất cứ thủ đoạn độc ác nào, để duy trì quyền lực của mình. Tổng Bí Thư Nikolai Slyunkov của đảng Cộng Sản Belarus đã bị nhân dân nước mình nguyền rủa, chắc chắn, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng của đảng Cộng Sản Việt Nam không thể có được một số phận khá hơn, nếu không muốn nói là sẽ tệ hơn, vì tuy sinh sau đẻ muộn, nhưng ông tiến sĩ lý luận đảng này dường như ma mãnh hơn, tham quyền cố vị hơn, và nhất là “lú” hơn.

Cũng nhân sự việc những người biểu tình ôn hòa ở trong nước bị bọn côn đồ tay sai chính quyền đánh đập tàn nhẫn, tôi không thể không liên tưởng đến hình ảnh một tên côn đồ Cộng Sản Belarus được khắc họa trong tác phẩm Tiếng Vọng từ Chernobyl. Đây là một hình ảnh người thật, việc thật, ngôn ngữ thật. Độc đáo hơn, tác giả vẽ hình ảnh tên côn đồ này bằng chính những gì thốt ra từ cửa miệng của y ta. Như chính những tên côn đồ Cộng sản Việt Nam đang tự tố cáo bản chất của mình bằng hành vi đấm đá đầy thù hận những người dân hiền lành vô tội.

"Bà đang viết cái gì đấy? Ai cho phép bà làm việc đó? Lại còn chụp hình nữa. Cất ngay cái máy chụp hình ấy đi. Nếu không, tôi sẽ đập nó vỡ nát bây giờ. Ở đâu đến đây, ghi chép linh tinh, tưởng hay ho lắm phải không? Chúng tôi đang sống yên lành ở đây. Thế rồi bà đến, đi xục xạo khắp nơi, lại còn gieo rắc ý tưởng vào đầu óc mọi người. Nói này nói kia. Những điều bà nói đến đều sai bét cả. Chẳng còn trật tự nề nếp gì nữa hết. Vác cái máy thu âm đi hỏi han linh tinh làm bà thích lắm hả?

Đúng rồi đấy! Tôi đang bênh vực cho chính quyền Xô Viết đấy! Chính quyền của chúng tôi! Chính quyền của nhân dân! Dưới chế độ Xô Viết, đất nước chúng ta hùng mạnh, ai cũng nể sợ. Cả thế giới nhìn vào! Đã có kẻ sợ vãi đái. Đã có đứa chỉ biết ganh tị. Đệch Mẹ Giờ thì sao? Chúng ta được gì dưới thể chế dân chủ? Chúng nó gởi đến đây kẹo thừa, bơ cặn, quần áo cũ như thể chúng ta là những kẻ hoang dã vừa mới tụt từ trên những cành cọ xuống... (Độc Thoại của một kẻ bênh vực chính quyền Xô Viết - Tiếng Vọng từ Chernobyl).

Còn nhiều nữa những chi tiết giống nhau đến rợn người giữa những gì được nhà văn Svetlana Alexievich kể lại trong Tiếng Vọng từ Chernobyl và thực tế Việt Nam giữa những ngày hè nóng bức của thảm họa cá chết vùng biển miền Trung. Từ những thực phẩm trong vùng nhiễm phóng xạ được tuồn ra bán rẻ cho cả nước tiêu thụ với sự tiếp tay đầy ý thức tội ác của bọn quan chức chính quyền tham lam, hủ hóa. Đến những sự ăn chận ăn bớt đồ cứu trợ từ các nước phương Tây của các viên chức chính quyền lớn nhỏ, đến cả bọn côn đồ cướp bóc mà thời nào, ở đâu cũng có.

Đã 30 năm sau thảm họa Chernobyl. Đã có hàng chục ngàn người chết vì những chứng bệnh ung thư kỳ quái mà cho đến nay y học vẫn chưa hình dung ra được. Đã có hàng chục ngàn trẻ em sinh ra mang đầy dị tật trên người, không chân, không tay, không tai, không cả lỗ hậu môn, mắt lé, môi xệch, mặt vẹo vọ, còn về tinh thần thì nhẹ nhất là mắc bệnh chậm hiểu, thiếu sự phát triển não đến nặng hơn là những chứng bệnh tâm thần, điên loạn.

30 năm sau, vùng đất chết năm xưa vẫn không có vẻ gì khá hơn. Người ta vẫn tìm thấy di căn phóng xạ trong sữa lấy từ những con bò nuôi trong vùng. Khu vực vui chơi cho trẻ em được dự trù khánh thành vào đầu tháng 5 - 1986, nhưng sau khi vụ nổ xẩy ra đã bị bỏ phế. Đến nay, những cầu tuột, xe quay, các trang thiết bị khác, vẫn còn nằm ở chỗ cũ, phơi nắng phơi mưa phơi tuyết phơi sương trong suốt 30 năm quên lãng. Đúng hơn, bỏ phế, vì khả năng một quốc gia dù đã từ bỏ chủ nghĩa Cộng Sản 17 năm nay, vẫn không đủ sức tự lo liệu lấy cho mình trước một thảm họa qúa khủng khiếp. Nói chung, thành phố Pripyat, với dân số 45 ngàn người nằm cách trung tâm nhà máy hạt nhân 15 ki lô mét về phía Tây Bắc, vẫn còn là thành phố chết. Đó là chưa kể đến những con người mất rễ, phải sống lưu lạc khắp nơi, nay chưa hoàn hồn, hay vẫn còn mang trên vai gánh nặng quá khứ, những vết thương lòng không bao giờ lành lặn chỉ biết chờ ngày nhắm mắt chết đi, hay vẫn còn phải gượng sống để chăm sóc cho người thân, con, cháu, dị dạng, bệnh tật. Đã vậy, một số vùng đất thuộc hai lãnh thổ Ukraine, Belarus vẫn còn bị giới khoa học đánh giá không thể ngụ cư hay canh tác trong vài trăm năm nữa.
























Ai không rùng mình khi “trông Chernobyl lại ngẫm đến Vũng Áng”?

Trong thư chung về vấn đề ô nhiễm môi trường của GM Nguyễn Thái Hợp, Giáo Phận Vinh có đoạn viết:

... Hiện nay, dù các người hữu trách chưa đưa ra kết luận chính thức, nhưng mọi người vẫn đinh ninh rằng chất thải có chứa độc tố kim loại nặng từ khu công nghiệp là nguyên nhân của hiểm họa trên. Nếu thực sự như vậy thì hiểm họa môi trường này có mức độ lâu dài và nguy hiểm vô cùng to lớn. Chắc chắn phải mất nhiều thập niên nữa hệ sinh thái của thềm lục địa miền Trung mới khôi phục được. Về phương diện kinh tế tuy chưa có thống kê cụ thể, nhưng nhiều người cho rằng, thiệt hại do hiểm họa môi trường này gây ra vượt rất xa lợi nhuận mà một khu công nghiệp mang lại.

Hậu quả nhiễm độc kim loại nặng với sức khỏe con người còn khủng khiếp hơn. Các độc tố này sẽ tồn tại lâu dài trong lòng biển. Nước biển và hải lưu sẽ làm loãng nồng độ chất độc để không gây chết tức thì cho sinh vật biển, nhưng các sinh vật này sẽ bị tác hại lâu dài qua việc hấp thụ độc tố từ chuỗi thức ăn. Khi con người tiêu thụ thủy sản, nước mắm, muối nhiễm độc, các độc tố này sẽ xâm nhập và tích lũy ngày càng nhiều trong cơ thể.

Đến một lúc nào đó hàm lượng này vượt qua ngưỡng cho phép, chúng sẽ gây bệnh tật ung thư, tổn thương não và có thể gây dị dạng, quái thai cho các thế hệ sau.


Mặc dù tầm mức nguy hiểm của thảm họa to lớn như vậy, đã hơn một tháng nay, nhưng các nhà chức trách vẫn né tránh công bố nguyên nhân và thủ phạm đã gây ra thảm họa này. Bên cạnh đó một số người còn khuyến khích người dân tiêu thụ thủy hải sản một cách thiếu căn cứ. Trong khi đó thật khó hiểu khi nhà cầm quyền lại nặng tay đàn áp những người biểu tình ôn hòa đòi trả lại môi trường sạch cho người dân...

30 năm trước ở Belarus không một ai, kể cả từ chính quyền đến nhân dân, tin những gì sẽ xẩy ra với mình như chúng đã xẩy ra và được kể lại trong Tiếng Vọng từ Chernobyl. Ngày nay, ở Việt Nam, có thực sự bao nhiêu người tin rằng những điều viết trong Thư Chung nói trên sẽ có khả năng xẩy ra. Còn chính quyền Việt Nam hiện nay, - hành xử y hệt nhà cầm quyền Belarus trước đây đổ tội tuyên truyền phá hoại cho các thế lực phương Tây, - đã không tin thì chớ, lại còn cho rằng những lời cảnh báo đầy tính khoa học ấy là âm mưu tuyên truyền phá hoại, nhằm lật đổ chính quyền của Việt Tân, của bọn xấu, của các thế lực thù địch.

Lịch sử 30 năm trước ở Chernobyl đang được lập lại ở Việt Nam. Đó là một kết luận thật đau lòng, nhưng chắc chắn không xa sự thực, một sự thực kinh hoàng và đang gây phẫn nộ ở những người chịu đựng nhất.

Dòng cuối cùng của quyển sách ghi lại lời kể của những nhân chứng sống ở Chernobyl, nhà văn Svetlana Alexievich viết: “Tôi có cảm tưởng mình đang làm công việc ghi chép tương lai”.

Với tôi, một người đọc Việt Nam, trước những gì đang xẩy ra trên đất nước tôi, tôi bỗng thấy cả người lạnh toát trước câu nói đầy tính tiên tri của nhà văn. Chả lẽ, bà muốn ám chỉ những gì đang và sẽ xẩy ra trên một mảnh đất mang số phận còn tội nghiệp hơn số phận đất nước của bà? Đất nước của tôi và của bà mang cái ách Cộng sản trên đầu bao lâu nay vẫn chưa đủ đền tội tổ tông hay sao mà còn phải chịu đựng thêm oan nghiệt Chernobyl, oan nghiệt Vũng Áng?

Phát biểu trong buổi họp báo tại Minsk (thủ đô Belarus), sau khi được tin mình sẽ nhận giải Nobel văn chương 2015, nhà văn của chúng ta nói: “Điều duy nhất làm tôi luôn nhức nhối là câu hỏi: tại sao chúng ta không học được điều gì từ những nỗi thống khổ mà chúng ta đang phải gánh chịu? Tại sao chúng ta không thể nói: tôi không muốn làm người nô lệ thêm một ngày nào nữa? Tại sao chúng ta cứ tiếp tục chịu thống khổ mà không hề phản kháng? Tại sao chúng ta cứ xem nó như là gánh nặng phải mang, là số phận phải cam chịu? Tôi không có câu trả lời. Nhưng tôi muốn những tác phẩm của mình gợi lên được những suy nghĩ từ người đọc, để từ đó, họ đi tìm câu trả lời cho chính mình.

Xin mỗi người hãy đi tìm câu trả lời cho chính mình trong những ngày tháng gay go, khó ở này, để sau này còn có thể trả lời được những câu hỏi tương tự cho các thế hệ tương lai.


Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

Phan Nhật Nam - Trò tráo trở của kẻ lừa bịp: Hà Nội trả tự do Thadéo Lý - Đón Obama Mỹ!



Phan Nhật Nam - Trò tráo trở của kẻ lừa bịp: Hà Nội trả tự do Thadéo Lý - Đón Obama Mỹ!











Phan Nhật Nam (Danlambao) - Cuối cùng Linh Mục Thadéo Nguyễn Văn Lý ra khỏi nhà tù Trại Ba Sao Nam Hà, kết thúc 23 năm tù giam, 15 năm quản chế kể từ 1977, lần ông bị vào tù lần thứ nhất qua 41 năm mất Miền Nam. Vấn đề không phải đã chịu bao nhiêu năm giam giữ, nhưng điều đáng nói là tư cách thái độ đương chịu tình thế tù tội dưới chế cộng sản Việt Nam. Chế độ có khắc ghi trang trọng khẩu hiệu “độc lập-tự do hạnh phúc” trên quốc huy. Chế độ bao gồm bộ máy đảng và nhà nước do cán bộ cộng sản đệ tam quốc tế tên gọi Hồ Chí Minh thành hình, giáo dục, chỉ đạo từ ngày 2 Tháng 9, 1945 tại Hà Nội cho đến nay, dẫu người khai sáng, tổ chức, bộ máy quyền lực kia đã mất từ năm 1969.

Sẽ vô nghĩa nếu so sánh thời gian bị cầm giữ 27 năm của cựu Tổng Thống Nam Phi Nelson Mandela nơi những nhà giam Robben Island, Pollsmoor, Victor Verster... với 27 năm tù ngục của Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện nơi Hỏa Lò, Hà Nội trước, sau 1975. Vì tại những chỗ cư trú riêng biệt, tiện nghi, Nelson Mandela có chế độ ẩm thực theo yêu cầu, đón khách đối lập chính trị với chính phủ Nam Phi đương nhiệm, tiếp tục học trình tiến sĩ... Trái lại, nơi nhà giam Hỏa Lò Hà Nội, Nguyễn Chí Thiện với những tù nhân tạm giam chưa có án phải ngủ đứng, hoặc ngủ ngồi trong hố tiểu tiện, trên hố xí... Sau năm 1976, chế độ cải danh nên thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN giam giữ Đại Úy QLVNCH Nguyễn Hữu Cầu 38 năm, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, 23 năm về những tội danh không được chứng nhận. Đại Úy Cầu ra tù năm 2013, Linh Mục Lý ra tù năm 2016 không hề ký giấy xin ân xá và giấy nhận tội. Thái độ bất khuất này mỗi Người Việt Miền Nam sau 1975 đương cự một cách bình thản, kiên cường cho dù bao lâu, cho dẫu cơ khổ đọa đày đến bao nhiêu. Linh Mục Thadéo Nguyễn Văn Lý là một điển hình toàn vẹn và cao thượng nhất.

Cần nói rõ, Linh Mục Nguyễn Văn Lý được ra khỏi nơi giam giữ Ba Sao, Hà Nam Ninh trước thời hạn hai tháng không phải do tính khoan hồng, tôn trọng Nhân Quyền của chế độ Hà Nội. Bởi Hòa Thượng Thích Quảng Độ, vị lãnh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trước đây đã bị tù đầy tại quê nhà Thái Bình, và nay tiếp tục bị quản thúc tại Thanh Minh Thiền Viện Sài Gòn trong suốt ba thập niên qua vì tội danh đòi hỏi Tự Do Tôn Giáo và Nhân Quyền cho Việt Nam. Cùng lúc, tập thể người Việt đấu tranh cho Nhân Quyền trong và ngoài nước cùng chiến hữu yêu chuộng Tự Do - Công Lý khắp nơi đồng gởi Thỉnh Nguyện Thư yêu cầu văn phòng Cao Ủy Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền, Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, thủ tướng của các chính phủ không cộng sản... Tất cả cùng lên tiếng để cứu mạng nhà đấu tranh Trần Huỳnh Duy Thức đang thực hiện cuộc phản kháng tuyệt vọng, chấp nhận cái chết...

Trần Huỳnh Duy Thức bắt đầu cuộc tuyệt thực vô thời hạn kể từ ngày 24 tháng 5, sau khi bị chuyển từ trại tù Xuyên Mộc miền Nam ra Trại 6 Nghệ An do công an cộng sản muốn triệt tiêu tác động đấu tranh của ông bằng biện pháp cô lập toàn diện. Thế nên sự kiện trả tự do cho Linh Mục NVLý hoàn toàn KHÔNG là một biểu hiện cho quá trình nới lỏng trấn áp, tôn trọng Nhân Quyền của giới cầm quyền Hà Nội.

Đảng và nhà nước cộng sản buộc phải thả LM Lý vì TT Obama đang đến Việt Nam, và vấn đề Nhân Quyền phải được đặt trên bàn thảo luận nếu muốn thực hiện yêu cầu cốt lõi: Tháo gỡ giới hạn còn lại của lệnh cấm vận bán những vũ khí sát thương có mức độ cao và thuận cho Việt Nam chính thức gia nhập TPP. Cho dù trong phái đoàn tháp tùng TT Obama đến VN hôm nay có mặt đông đảo giới tư bản chủ nhân những công ty vũ khí, phương tiện quốc phòng quan trọng, nhưng Quốc Hội Mỹ vẫn là nơi quyết định cuối cùng về quá trình bán buôn vũ khí, sản phẩm chiến tranh cần được tiêu thụ và phê chuẩn quá trình gia nhập TPP.

Quốc Hội Mỹ đặt điều kiện cụ thể: Muốn có vũ khí, tăng trưởng kinh tế phải thực hiện nhân quyền! Hai vế của một phương trình đơn giản. Linh Mục Nguyễn Văn Lý đã là đáp số của phương trình vừa kể ra do Hà Nội giả tạo dựng nên nhằm trao đổi với Quốc Hội - Chính Phủ Mỹ có thể tháo gỡ phần còn lại của quyết định buôn bán vũ khí có mức độ sát thương cao. Nhưng cuối cùng, phương trình đã bị phá vỡ bởi mưu thuật tàn độc của Bắc Kinh qua kế hoạch hủy hoại toàn diện môi trường sống với sự kiện khởi đầu nơi Vũng Áng, Hà Tĩnh. Người Việt ắt phẫn uất vùng dậy để Cứu Nước - Nước Sạch để sinh tồn - Cũng là Nước Độc Lập. Nước Tự Do. Và giới cầm quyền cộng sản ở Việt Nam phóng tay xử dụng công an, thanh niên xung phong, côn đồ ngụy danh đàn áp dân không thương xót bởi đã nhận đồng tiền trả công đê nhục giá rẻ của Người Hoa - Người Hoa từ công ty Formosa hay người Hoa cầm quyền nơi Bắc Kinh cũng là một.

Qua những vụ việc kể trên, sự kiện trả tự do muộn màng cho LM NVLý chỉ là một hiện tượng giả trá của toàn bộ vấn đề lớn. Đấy là Quyền Làm Người/Người Việt Nam đã bị trấn áp, vi phạm, vất bỏ theo đúng chủ trương nhà nước, và sách lược chỉ đạo của đảng cộng sản Việt Nam kể từ 1954 trên Miền Bắc, sau 1975 trên toàn cõi Việt Nam. Nhưng cũng không chỉ là vậy, Mao Trạch Đông đã từng nói ra lời và hiện thực thành quan điểm chỉ đạo: Không hề sợ chiến tranh nguyên tử (với Mỹ), vì cho dù có chết vài ba trăm triệu, chỉ còn một huyện cũng đủ để xây dựng chủ nghĩa xã hội! Mao không nói lời vô nội dung, cuộc cách mạng văn hóa do Mao khởi xướng và chỉ đạo thực hiện từ 1966, kết thúc vào năm 1969, với tổn thất sơ khởi là từ 1,5 đến 1,8 triệu người bị giết chết hay tự sát, khoảng 20 triệu người bị đưa về quê làm lao động cưỡng bức trong nhiều năm, khoảng 200 triệu người bị thiếu ăn thường xuyên... Giải thích cho cuộc sát hại này, Mao bình thản đánh giá: Khổng Tử cũng có khi sai, ông ta cũng vậy. Thế nên, nếu hôm nay 90 triệu người Việt dần mòn bị nhiễm độc bởi môi trường hủy hoại điển hình qua hiện tượng cá chết bắt đầu nơi Vũng Áng, đang lan khắp vùng biển, tràn ngập lãnh thổ, lãnh hải VN... thì không hề là mối bận tâm đối với tập đoàn cầm quyền nơi Trung Nam Hải với một dân số đông đến 1 Tỷ 500 triệu luôn trong tình trạng khát dầu, thiếu ăn. Càng đông càng phải bành trướng để tìm đất sống. Việt Nam là mục tiêu hàng đầu và thuận tiện nhất từ thế kỷ thứ nhất sau Công Nguyên.

Cuối cùng, tại Hà Nội, trong ngày 23 Tháng 5, TT Obama đã chính thức loan báo hủy bỏ toàn diện những điều khoản lệnh cấm vận vũ khí suốt bốn thập niên qua đã áp đặt từ sau năm 1975. Giải thích cho quyết định này, Tổng Thống Mỹ nhận định: Việc gỡ bỏ sẽ giúp VN có được những trang bị cần thiết cho nền quốc phòng, dẹp bỏ những trở ngại còn lại của chiến tranh lạnh. TT Obama cũng đề cao quá trình hội nhập TPP sẽ giúp kinh tế VN khởi sắc, tiến bộ qua việc cất bỏ được những thuế biểu hiện nay đánh quá nặng trên 18 loại hàng mà có thứ phải chịu đến 70% giá biều như sắc thuế đánh trên xe hơi nhập cảng. Cụ thể cho quan hệ kinh tế, buôn bán giữa hai nước là hãng Boeing ký hợp đồng hơn 11 tỷ với cơ quan hàng không VietJet của VN...

Không bi quan đối với sự kiện đang xảy ra, nhưng với kinh nghiệm của một dân tộc đã và đang phải chịu đau thương do chiến tranh, kinh tế suy thoái, môi trường hủy hoại suốt hơn 40 năm qua dưới chế độ cộng sản VN... Mỗi người trong chúng ta hẳn phải đặt nên câu hỏi khẩn thiết: Sau khi trao đổi với Mỹ món quà Nhân Quyền giả tạo: Đưa Linh Mục NVLý ra khỏi nhà tù nhỏ - Tiếp tục dồn ép toàn bộ 90 triệu người Việt vào nhà tù lớn - Một nước Việt Nam bị nhiễm độc suốt núi, rừng, sông, biển quê hương... Máy bay Boeing mua của Mỹ sẽ chuyên chở những thành phần dân chúng nào hiện đối mặt từng giờ, từng ngày trước biển chết ở Việt Nam? Kẻ nào nơi Bộ chính trị đảng cộng sản ở Hà Nội còn có khả năng, bản lãnh xử dụng khí sát thương mức độ cao? Đảng cộng sản Việt Nam đã hoàn toàn mất sức chiến đấu từ Hội Nghị Thành Đô 1990. Từ 1990 đến nay đã thực chứng trước Lịch Sử và Quốc Dân: Đảng cộng sản là gì? Gồm những ai?


Đại ân nhân của thuyền nhân VN, Tiến sĩ Rupert Neudeck qua đời



Đại ân nhân của thuyền nhân VN, Tiến sĩ Rupert Neudeck qua đời




Tue, 05/31/2016 - 15:10












    
Tiến Sĩ Rupert Neudeck




Người sáng lập của tổ chức Ủy Ban Cap Anamur, một đại ân nhân của thuyên nhân VN tị nạn tại Đức Tiến Sĩ Rupert Neudeck đã qua đời sáng hôm nay 31 Tháng Năm 2016 sau một ca phẫu thuật tim, hưởng thọ 77 tuổi. Điều này đã được một phát ngôn viên của văn phòng của ông tại Köln (Cologne) xác nhận.

Tiến sĩ Rupert Neudeck sinh ngày 14 Tháng Năm 1939 ở Danzig (thành phố hiện nay thuộc lãnh thổ Ba Lan). Sau khi Chiến tranh thế giới thứ hai chấm dứt, gia đình ông bị trục xuất về Đức. Ông lớn lên và học tập ở Tây Đức. Năm 1958, sau khi tốt nghiệp bậc trung học, ông học ngôn ngữ và văn minh Đức, triết học, xã hội học và thần học Công giáo. Năm 1961. ông ngưng học để gia nhập Dòng Tên, nhưng ít năm sau ông ra khỏi Dòng và tiếp tục học. Năm 1972, ông đậu bằng tiến sĩ triết học với bản luận án Politische Ethik bei Jean-Paul Sartre und Albert Camus (Đạo đức chính trị của Jean-Paul Sartre và Albert Camus).

Ông bắt đầu làm nhà báo cho đài phát thanh Công giáo ở Köln, và từ năm 1976 làm nhà báo tự do. Năm 1977, ông làm biên tập viên chính trị cho đài phát thanh Deutschlandfunk [1].

Năm 1979 vợ chồng Rupert Neudeck và nhà văn đoạt giải Nobel Heinrich Böll – cùng một nhóm bạn – đã thành lập Ủy ban “Ein Schiff für Vietnam” (Một tàu cho Việt Nam) và thuê tàu Cap Anamur làm nhiệm vụ cứu các thuyền nhân Việt Nam vượt biển tỵ nạn. Năm 1982, tổ chức “Komitee Cap Anamur/Deutsche Notärzte e. V.” được thành lập, theo tên tàu Cap Anamur. Những tàu này đã vớt 10.375 thuyền nhân Việt Nam từ 226 ghe thuyền trên Biển Đông. Đại đa số những thuyền nhân Việt Nam này được đưa sang tỵ nạn ở Đức.