Thứ Sáu, ngày 28 tháng 11 năm 2014

Phạm Viết Đào - Hệ lụy điều luật 258 của Bộ luật hình sự (phần 4 & 5)



Phạm Viết Đào - Hệ lụy điều luật 258 của Bộ luật hình sự (phần 4 & 5)



Blogger Phạm Viết Đào sẽ khởi kiện Giám đốc Bảo hiểm Hà Nội về quyết định 1454 cắt lương hưu trái luật…






Ngày 16/9/2014, sau khi ra tù, tôi đã đến Bảo hiểm quận Tây Hồ làm thủ tục truy lĩnh lương hưu bị Bảo hiểm Hà Nội cắt từ tháng 7/2013.

Theo giấy hẹn, ngày 28/10/2014 tôi đã đến Bảo hiểm Tây Hồ để nhận lại lương thì nhận được Quyết định số 1454 do Giám đốc Bảo hiểm Hà Nội ký chỉ trả lương cho tôi từ tháng 10/2014; khoản lương hưu của tôi từ tháng 7/2013 đến tháng 9/2014 đã bị cắt.

Nhận thấy, đây là một quyết định vi hiến, trái với điều 62 Luật Bảo hiểm xã hội và Nghị định 152/2006/NĐ-CP, sáng ngày 10/11 tôi đã chính thức gửi đơn khiếu nại tới Giám đốc Bảo hiểm Hà Nội yêu cầu xem lại nội dung quyết định 1454 và trả lời tôi bằng văn bản.

Theo quy định của Luật Khiếu nại, nếu Giám đốc Bảo hiểm Hà Nội vẫn giữ nguyên nội dung Quyết định 1454, tôi sẽ làm thủ tục khởi kiện ra toà Quyết định 1454 của Giám đốc Bảo hiểm Hà Nội.

Dưới đây là nội dung Đơn khiếu nại mà tôi đã gửi Giám đốc Bảo hiểm Hà Nội.






CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập-Tự do-Hạnh phúc.

Hà Nội, ngày10/11/2014
ĐƠN KHIẾU NẠI


Kính gửi: Giám đốc Bảo hiểm Hà Nội

Tôi là Phạm Viết Đào, Địa chỉ: Nhà..., Thuỵ Khuê, Tây Hồ, Hà Nội; Số CMND:.., ĐT:... ; Tôi đang nhận lương hưu tại Bảo hiểm Xã hội quận Tây Hồ, Hà Nội, có khiếu nại sau đây.

Tôi bị án phạt tù theo phán quyết của Bản án phúc thẩm Toà phúc thẩm tối cao tại Hà Nội số 305/HSPT, bản án có hiệu lực từ ngày 9/6/2014; tôi đã chấp hành xong án phạt tù từ ngày 13/9/2014…

Vừa qua, Giám đốc Bảo hiểm Hà Nội đã ra quyết định 1454/BHXH-ĐC ngày 24/9/2014 chỉ trả lương hưu cho tôi từ tháng 10/2014, cắt toàn bộ lương hưu của tôi từ tháng 7/2013 cho tới tháng 9/2014; theo tôi, việc Giám đốc Bảo hiểm Hà Nội ban hành quyết định 1454 là trái Hiến pháp 2013, trái Điều 62 của Luật bảo hiểm xã hội và trái Nghị định 152/NĐ-CP/2006.

Theo tôi hiểu:

1/ Điều 20 và Điều 31 Hiến pháp CHXHCN Việt Nam 2013 quy định: công dân bị coi là có tội, bị tước quyền công dân kể từ khi có quyết định của Toà án. Theo Bản án phúc thẩm số 305/2004-HSPT có hiệu lực từ ngày 9/6/2014 thì tôi chính thức bị tuyên án, tước quyền công dân từ ngày 9/6/2014;

Điều này có nghĩa:

-Khi tôi còn quyền công dân thì Bảo hiểm Hà Nội phải chịu trách nhiệm chi trả bảo hiểm lương hưu cho tôi vì tôi đã đóng bảo hiểm bắt buộc trước đó…

-Thời điểm 13/6/2013 là mốc để tính thời gian mà tôi đã chấp hành án phạt; ngày 13/6/2013, ngày tôi bị Công an Hà Nội bắt khẩn cấp, chưa có phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân Tp Hà Nội không thể được coi là mốc xác định ngày tôi bị tước quyền công dân vì: chỉ có Toà án mới có thẩm quyền này theo Hiến định.

Bảo hiểm Hà Nội không thể căn cứ vào ngày Công an Hà Nội bắt giữ tôi 13/6/2013 để cắt lương hưu mà phải căn cứ vào ngày tuyên án của Toà phúc thẩm tối cao: cơ quan duy nhất có quyền tước quyền công dân của công dân.

Nguyên tắc áp dụng luật pháp: Quyết định Toà án hiệu lực ban hành ngày nào thì áp dụng các chế độ, chính sách liên quan tới bản án từ ngày đó, không được phép hồi tố.

2/ Theo Nghị định 152/NĐ-CP/2006 quy định tại Điều 33, mục 2:” Lương hưu, trợ cấp bảo hiểm xã hội hằng tháng được tiếp tục thực hiện khi người bị phạt tù đã chấp hành xong hình phạt tù...”

Căn cứ vào Giấy chứng nhận chấp hành xong án phạt tù số 423 do Trại giam Nam Hà cấp: tôi đã chấp hành xong án ngày 13/9/2014; tức từ ngày 13/9/2004 tôi được trả lại quyền công dân; do đó mốc tính lương của tôi, Bảo hiểm xã hội Hà Nội phải tiếp tục trả lương hưu cho tôi từ ngày 13/9/2014 là ngày tôi ra tù. Theo hiểu biết của tôi: tôi phải được truy lĩnh lương hưu từ tháng 7-2013 tới 9/6/2014 và sau đó được nhận tiếp từ 13/9/2014;

Thứ Năm, ngày 27 tháng 11 năm 2014

Tổ chức Bảo Vệ Ký Giả trao giải thưởng Tự Do Báo Chí Quốc Tế cho Điếu Cày


Tổ chức Bảo Vệ Ký Giả trao giải thưởng Tự Do Báo Chí Quốc Tế cho Điếu Cày








Danlambao - Vào ngày thứ Ba, 25.11.2014 tại thành phố New York, tổ chức Bảo Vệ Ký Giả (Committee to Protect Journalists - CPJ) đã trao giải thưởng Tự Do Báo Chí Quốc Tế cho blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Giải thưởng này đã được dành cho Điếu Cày vào năm 2013 nhưng ông không thể có mặt để nhận giải vì lúc ấy ông vẫn còn đang ở trong tù.




CPJ - Tự Do Báo Chí 2013: Nedim Şener, Janet Hinostroza,
Bassem Youssef, Nguyen Van Hai
(AP, Sebastián Oquendo, To Coucle Refaat,
Free Journalists Network of Vietnam) -
ảnh DLB & CPJ




Trong suốt 6 năm qua, thành viên của Danlambao đã cùng với các con của Điếu Cày làm việc với CPJ để góp phần vận động tự do cho Điếu Cày, điển hình là chiến dịch vận động tự do cho Điếu Cày do CPJ phát động vào tháng 11, 2013. Ông Bob Dietz, phụ trách vùng Châu Á của CPJ là người đã đóng góp rất nhiều cho nỗ lực này. Ông đã đại diện CPJ để trao giải thưởng Tự Do Báo Chí Quốc Tế 2013 cho blogger Điếu Cày vào tối hôm thứ Ba.



Bob Dietz - Asia Program Coordinator trao giải thưởng cho Điếu Cày.
(ảnh DLB)




Phát biểu tại buổi lễ, blogger Điếu Cày đã khẳng định con đường trước mặt của ông: "Ngày hôm nay tôi được ra khỏi lao tù, nhưng vẫn còn các bạn đồng nghiệp của tôi đang bị giam cầm trong các nhà tù CSVN. Tôi sẽ phải tiếp tục đấu tranh để giải cứu cho các bạn đồng nghiệp của mình." Đồng thời ông kêu gọi: "Tôi mong muốn các ký giả, các tổ chức bảo vệ nhà báo và các chính phủ lên tiếng mạnh mẽ, đấu tranh để giúp các đồng nghiệp của chúng ta thoát khỏi các nhà tù CS, thúc đẩy quyền tự do báo chí trên toàn thế giới..."



Điếu Cày phát biểu tại đêm dạ tiệc trao giải Tự Do Báo Chí Quốc Tế
(ảnh DLB)


Giao Chỉ - Thanksgiving 2014 và dân Việt tỵ nạn


Giao Chỉ - Thanksgiving 2014 và dân Việt tỵ nạn



2014 (Dựa theo tài liệu cũ, nay sửa để phổ biến lại)



thanksgiving-cornucopia.jpg



Quả thực người Mỹ đã có đầy đủ lý do để giữ gìn truyền thống với ngày Lễ Tạ ơn vào tháng 11 mỗi năm.

Lịch sử ghi rằng vào năm 1620 có một nhóm gia đình người Anh theo Tin Lành đã đi tìm đất mới để sống đời tự do tín ngưỡng.

Con tàu May Flower nổi danh vượt Đại Tây Dương chở di dân với các niềm tin giáo lý khác nhau đến vùng Plymouth Rock của tiểu bang Massachusetts bây giờ. Nhóm gia đình người Anh chỉ có hơn ba chục, số còn lại là phần đông thủy thủ đoàn. Tổng số 102 người.

Đây là con tàu chính thức của di dân vì lần đầu tiên gồm cả gia đình vợ con. Trải qua một năm đầu với mùa đông khắc nghiệt, không đủ thực phẩm, không có đủ quần áo, không có nơi cư trú nên di dân đã phải chôn cất 46 người. Qua năm sau, mùa gặt 1621 thành công, di dân cùng dân da đỏ bản xứ tổ chức tiệc mừng lễ tạ ơn trên đất Mỹ.

Đó là ngày lễ hội đầu tiên tại Mỹ Châu và truyền thống còn mãi đến ngày nay. Không dựa theo 1 đạo giáo nào, lễ tạ ơn trải qua gần 400 năm đã thành ngày hội của cả quốc gia cảm ơn trời đất cho mọi người đủ cơm áo để sinh tồn.

Trong bữa tiệc lễ tạ ơn năm đầu tiên di dân đã ăn thịt gà rừng, ăn bánh làm bằng trái bí đỏ và thực đơn này đã trở nên món ăn truyền thống ngày lễ hội của Mỹ quốc cho tới ngày nay. Câu chuyện đẹp đẽ về những ngày định cư của tiền nhân Hoa Kỳ tại tân lục địa thực sự đã tiếp theo bằng những trang sử đẫm máu trong cuộc chiến tranh dành đất để sinh tồn giữa da trắng và da đỏ kéo dài trên cả phim ảnh California cho đến ngày nay.


Thứ Tư, ngày 26 tháng 11 năm 2014

Hoàng Thanh - Xin Cám Ơn Cuộc Ðời



Hoàng Thanh - Xin Cám Ơn Cuộc Ðời



Christian-Thanksgiving-Images-3.jpg



Thứ Năm ngày mai sẽ là Lễ Tạ Ơn tại Mỹ. Trân trọng mời đọc bài viết dặc biệt cho mùa lễ tạ ơn năm nay của tác giả Hoàng Thanh. Cô tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30’, hiện là cư dân Westminster, Orange County. Bài viết về Lễ Tạ Ơn của cô mang tựa đề "Xin Cám Ơn Cuộc Ðời" kể lại câu chuyện xúc động, giản dị mà khác thuờng, bắt đầu từ cái bình thuờng nhất: "Chỉ với một nụ cuời..." Tựa đề mới đuợc đặt lại theo tinh thần bài viết.


***


Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ Ơn, tôi thầm nghĩ, "Dân ngoại quốc sao mà... "quởn" quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để nguời ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà..."


Năm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó đuợc nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình.
Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu đuợc ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn.
Thời gian này tôi đang thực tập ở một Pharmacy để lấy bằng Duợc Sĩ. Tiệm thuốc này rất đông khách, cả ngày mọi nguời làm không nghỉ tay, điện thoại lúc nào cũng reng liên tục, nên ai nấy cũng đều căng thẳng, mệt mỏi, dễ đâm ra quạu quọ, và hầu như không ai có nổi một nụ cuời trên môi.
Tiệm thuốc có một bà khách quen, tên bà là Josephine Smiley. Tôi còn nhớ rất rõ nét mặt rất phúc hậu của bà. Năm đó bà đã gần 80 tuổi, bà bị tật ở tay và chân nên phải ngồi xe lăn, lại bị bệnh thấp khớp nên các ngón tay bà co quắp, và bà lại đang điều trị ung thư ở giai đoạn cuối. Cứ mỗi lần bà đến lấy thuốc (bà uống hơn muời mấy món mỗi tháng, cho đủ loại bệnh), tôi đều nhìn bà ái ngại. Vì thấy rất tội nghiệp cho bà, nên tôi thuờng ráng cười vui với bà, thăm hỏi bà vài ba câu, hay phụ đẩy chiếc xe lăn cho bà. Nghe đâu chồng bà và đứa con duy nhất bị chết trong một tai nạn xe hơi, còn bà tuy thoát chết nhưng lại bị tật nguyền, rồi từ đó bà bị bệnh trầm cảm (depressed), không đi làm được nữa, và từ 5 năm nay thì lại phát hiện ung thư. Mấy nguời làm chung trong tiệm cho biết là bà hiện sống một mình ở nhà duỡng lão.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ vào chiều hôm truớc ngày lễ Thanksgiving năm 1993, khi bà đến lấy thuốc. Bỗng dưng bà cuời với tôi và đưa tặng tôi tấm thiệp cùng một ổ bánh ngọt bà mua cho tôi. Tôi cám ơn thì bà bảo tôi hãy mở tấm thiệp ra đọc liền di.
Tôi mở tấm thiệp và xúc động nhìn những nét chữ run rẩy, xiêu vẹo:
Dear Thanh,
My name is Josephine Smiley, but life does not "smile" to me at all. Many times I wanted to kill myself, until the day I met you in this pharmacy. You are the ONLY person who always smiles to me, after the death of my husband and my son. You made me feel happy and help me keep on living. I profit this Thanksgiving holiday to say "Thank you", Thanh.
Thank you, very much, for your smile...
Rồi bà ôm tôi và bà chảy nuớc mắt. Tôi cũng vậy, tôi đứng mà nghe mắt mình uớt, nghe cổ họng mình nghẹn... Tôi thật hoàn toàn không ngờ được rằng, chỉ với một nụ cuời, mà tôi đã có thể giúp cho một con nguời có thêm nghị lực để sống còn.
Ðó là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được cái ý nghĩa cao quý của ngày lễ Thanksgiving.
Ngày Lễ Tạ Ơn năm sau, tôi cũng có ý ngóng trông bà đến lấy thuốc truớc khi đóng cửa tiệm. Thì bỗng dưng một cô gái trẻ đến tìm gặp tôi. Cô đưa cho tôi một tấm thiệp và báo tin là bà Josephine Smiley vừa mới qua đời 3 hôm truớc. Cô nói là lúc hấp hối, bà đã đưa cô y tá này tấm thiệp và nhờ cô đến đưa tận tay tôi vào đúng ngày Thanksgiving. Và cô ta đã có hứa là sẽ làm tròn uớc nguyện sau cùng của bà. Tôi bật khóc, và nuớc mắt ràn rụa của tôi đã làm nhòe hẳn đi những dòng chữ xiêu vẹo, ngoằn nghèo trên trang giấy:
My dear Thanh,
I am thinking of you until the last minute of my life.
I miss you, and I miss your smile...
I love you, my "daughter"...
Tôi còn nhớ tôi đã khóc sưng cả mắt ngày hôm dó, không sao tiếp tục làm việc nổi, và khóc suốt trong buổi tang lễ của bà, nguời "Mẹ American" đã gọi tôi bằng tiếng "my daughter"...

Ngô Nhân Dụng - Có ai biết Nguyễn Tuấn không ?


Ngô Nhân Dụng - Có ai biết Nguyễn Tuấn không ?








Chắc quý vị không ai biết Nguyễn Tuấn. Anh qua đời khi đang ngồi trong quán bánh ngọt tên là Jolly Donuts nằm ở góc Đại lộ Roscoe và Đường De Soto trong thành phố Los Angeles, nước Mỹ. Một chiếc xe hơi SUV cao và lớn đâm thẳng vào tiệm bánh lúc anh đang uống cà phê, khoảng 10 giờ đêm ngày 4 tháng Mười năm 2014.



image


Khi chết đi, trong túi Nguyễn Tuấn chỉ có mấy tấm vé sổ số cũ, 350 đô la tiền mặt, và một điện thoại di động. Thi hài anh được đưa vào nhà xác thành phố, tạm ghi tên là John Doe No. 278. John Doe là cái tên chung đặt cho những người không biết rõ họ, tên. Giống như lối người Việt gọi những người không rõ họ tên Nguyễn Văn Mỗ. Anh là tên Nguyễn Văn Mỗ thứ 278, trong số mấy trăm di hài vô thừa nhận trong nhà xác Los Angeles, một thành phố dân số gần 10 triệu.



image
John Doe No. 278


Sở giảo nghiệm (Coroner) chắc đã nhờ cảnh sát hỏi nhân viên làm trong quán cà phê mà đêm nào anh cũng tới, biết người ta gọi anh là “Tuan,” họ “Nguyen.” Vậy chắc tên anh là Nguyễn Tuân hay Nguyễn Tuấn. Nhưng vì anh không mang giấy tờ nào, cũng không thấy thân nhân nào đến nhận diện, cho nên họ vẫn ghi cái tên John Doe No. 278. Dấu tay anh được đưa cho cảnh sát tìm thêm, nhưng họ tìm không thấy trong các hồ sơ lưu trữ. Cả đời anh chưa bao giờ bị bắt vì phạm tội. Có người cho biết tuổi anh, chắc sinh vào năm 1961. Sở Xe tự động (DMV) cho chạy tên Tuan Nguyen 1961 trong máy vi tính, hy vọng tìm ra các chi tiết khác. Máy cho biết có 623 người họ, tên tương tự. Nếu tìm trong hồ sơ của Sở Di trú chính phủ Mỹ, chắc có thể thấy những dấu tay giống của anh; vì khi một di dân vào nước Mỹ thế nào cũng được lấy dấu tay. Nhưng trước đây gần 40 năm chưa có máy vi tính để chứa được nhiều dữ kiện trong hồ sơ các di dân như vậy. Cuối cùng, trước pháp luật, anh chỉ là John Doe No. 278, vô danh.

Thi hài Nguyễn Tuấn đang được giữ trong phòng lạnh của thành phố, với vài trăm người khác. Người ta sẽ lấy mẫu sinh học DNA từ người anh, lưu giữ để sau này cần sẽ dùng. Trong thời gian từ hai đến sáu tháng, nếu không ai đến nhận, anh sẽ được hỏa thiêu, rồi đưa về cất tại nghĩa trang của Quận Los Angeles. Trong vài năm, nếu vẫn chưa ai tìm, tro của anh sẽ được đem chôn. Mỗi năm, vào tháng Mười Hai, thành phố sẽ làm một lễ cầu nguyện cho tất cả những người được chôn chung như anh. Tôi viết bài này để xin báo Người Việt đăng ngày 22 tháng 11 năm 2014, nhân dịp 49 ngày Nguyễn Tuấn. Để xin quý vị cùng cầu nguyện hương linh anh bước vào một cõi bình an vĩnh cửu.

Đèn Cù tập 2: Bí ẩn cung đình đỏ và thân phận con người


Đèn Cù tập 2: Bí ẩn cung đình đỏ và thân phận con người


2014-11-25

kinhhoa11252014.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh




dencu-2-622.jpg
Bích chương quảng cáo Đèn Cù tập 2 của Trần Đĩnh.
Courtesy Người Việt Books


Tác phẩm Đèn cù phần 2 của nhà văn Trần Đĩnh sẽ ra mắt bạn đọc trong thời gian tới đây. Những dòng tự sự về thân phận con người trong chế độ cộng sản cũng như những bí ẩn chính trị bị che dấu tiếp tục được phơi bày. Sau đây là góc nhìn của một trong những độc giả đầu tiên của Đèn cù phần hai.


Hồng cung bí sử


“Ông Lê Trọng Nghĩa xuất thân là một sinh viên khoa Luật, thông thạo nhiều thứ tiếng. Năm 23 tuổi (tức 1945) ông làm thuyết khách gặp gỡ Trần Trọng Kim, thuyết phục chỉ huy Nhật ở Trại Bảo an binh và tham gia đàm phán với Tổng chỉ huy quân đội Nhật ở Hà Nội. Chia sẻ về công việc của mình, ông nói: "Tôi theo dõi tất cả các vấn đề có quan hệ tới đối phương như Pháp, Mỹ, và các nước khác có liên quan đến cách mạng Việt Nam. Dựa vào những tin tức đó, Bộ Chính trị đưa ra chủ trương, quyết sách". Giai đoạn Cách mạng Tháng 8, ông Nghĩa đại diện chính quyền Việt Minh liên hệ với quân đội Nhật. Chủ trương lúc đó của Việt Nam là chỉ huy quân giải phóng đánh vào quân Nhật đang co cụm ở Thái Nguyên để mở đường Nam tiến.”


Đó là đoạn trích từ bài báo ngày 11/10/2014 trên báo mạng Vnexpress tại Việt nam. Bài báo này ghi nhận cảm nghĩ của ông Lê Trọng Nghĩa về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đồng thời cũng ghi vắn tắt tiểu sử của ông Nghĩa, một người từng đứng đầu ngành tình báo Việt nam và giữ vai trò quan trọng nhất trong cuộc cướp chính quyền tháng Tám năm 1945.

Điều mà báo này không nhắc đến là chuyện ông Nghĩa bị bắt, không án trong cái gọi là vụ án xét lại chống Đảng.


“Sự thành công của cách mạng tháng tám
không phải là sự tổ chức sắc sảo từ đầu
đến cuối của đảng cộng sản Việt nam mà là
một khoảng trống về quyền lực lúc ấy trên
bán đảo Đông Dương.”
-Trần Đĩnh


Thứ Ba, ngày 25 tháng 11 năm 2014

Nguyễn Tường Thụy - Tại "khu vực pháp trường” xử 4 dân oan Dương Nội


Nguyễn Tường Thụy - Tại "khu vực pháp trường” xử 4 dân oan Dương Nội






Xin lỗi, đây là từ của những người tổ chức bảo vệ phiên tòa sử dụng chứ không phải của tôi. Tiếng loa ra rả, liên tục không ngừng khi nào: “đây là khu vực pháp trường xử những người chống người thi hành công vụ, yêu cầu các công dân không tụ tập quá 5 người, la hét gây rối trong khu vực pháp trường, nếu cố tình sẽ bị xử lý….”

Ai không rõ vụ việc mà đi xe qua, lại tưởng họ mang tử tù đi bắn. Cũng may mà tôi biết sự kiện hôm nay là gì.

“Pháp trường” là nơi hành hình những người bị kết án tử hình.  Không hiểu họ ngu hay cố tình dùng để đe dọa người đến ủng hộ những dân oan bị đưa ra xử tù. Nhưng có lẽ tại dốt mà lại thích nói chữ thì đúng hơn.

7h30, tôi có mặt tại Hà Đông, tìm cách len lỏi vào phiên tòa. Đi một vòng nhưng tất cả các ngả đường bị rào kín. Ngả nào cũng cơ man là công an. Không biết mấy nghìn công an, an ninh mật vụ được huy động. Mỉa mai thay, phiên tòa được gọi là công khai nhưng lại không cho bất cứ ai bén mảng đến cổng tòa. Tất cả gia đình của 4 bị cáo không ai được vào tham dự.

Đi một vòng, không vào được, cũng không thấy bà con Dương Nội đâu, có lẽ bà con đang tập trung ở đâu đó. Đi đến vòng thứ hai thì thấy bà con đã dồn đến đầu phố Nguyễn Trãi – hướng chính dẫn vào tòa. Tất nhiên là đoàn bị bị ách lại.

Chưa bao giờ dân oan đổ về một phiên tòa với số lượng lớn như thế này. Có lẽ là phiên tòa xử dân oan và vụ án này đã gây nên sự chú ý đặc biệt của công luận trong và ngoài nước nên dân oan mới đổ về đông như thế. Họ đến để ủng hộ tinh thần đấu tranh của nông dân Dương Nội, để thấu hiểu hết nỗi oan ức của mình, của nhau, để thương lấy nhau, để thấy rằng nỗi oan ức của mình cũng là nỗi oan ức chung của dân oan cả nước. Ở đâu cũng trời đất này.

Len lỏi khắp đám đông, tôi nhận ra các gương mặt quen thuộc, và cả những gương mặt mới của dân oan ở các tỉnh, Bình Dương, Quảng Ninh, Hải Dương, Tây Ninh, Bắc Giang, Bắc Ninh, Hải Phòng, Đăk Lăk, Đồng Nai…

Nhiều cháu nhỏ cũng lặn lội từ miền Nam ra đây. Các cháu tố khổ “tuổi thơ của con bị bọn tham nhũng cướp mất”, “Con không được đến trường, con muốn đi học”. Các cháu trở thành dân oan ngay từ tuổi ấu thơ.