Thứ Hai, ngày 22 tháng 9 năm 2014

Phan Nhật Nam - Sự Thật cuối cùng đến quá trễ!




Phan Nhật Nam - Sự Thật cuối cùng đến quá trễ!






000_ARP2238211.jpg
Từ trái qua: Ông Tôn Đức Thắng, Chủ tịch Hồ Chí Minh và ông Hoàng Quốc Việt trong căn cứ kháng chiến Việt Bắc năm 1948.
AFP photo




“Nỗ lực của hệ thống cộng sản phương Đông là tạo nên một tính chất tôn giáo, và nguồn cảm hứng của một tôn giáo.”
Albert Einstein

“Đời sống không Tình Thương giống như cây không nở hoa, đơm trái.”
Khalil Gibran

“Tôi biết nó!
Thằng nói câu nói đó!
Tôi biết nó!
Đồng bào miền Bắc biết nó!”
Nguyễn Chí Thiện, 1968

“Không có gì quý hơn Độc Lập –Tự Do.”
Hồ Chí Minh

“Xã hội chủ nghĩa dẫu chưa hoàn chỉnh nhưng tốt đẹp gấp vạn lần chế độ tư bản!”
Trường Chinh, dịp “Thống nhất nước nhà về mặt nhà nước”, 1976.

“Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô. Đánh cho Trung Quốc.”
Lê Duẩn

“Đường vinh quang xây xác quân thù! Thề phanh thây uống máu quân thù!”
Tiến Quân Ca của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa/Cộng Hòa XHCN Việt Nam - Văn Cao, Trưởng Ban Ám Sát Thành Phố Hải Phòng, 1945

“Người cộng sản phải luôn sẵn sàng trong mọi thời thế để đấu tranh cho Sự Thật, bởi Sự Thật chính là Quyền Lợi của Nhân Dân.”
Mao Trạch Đông “Về Chính Phủ Liên Hiệp” (Ngày 24 tháng 4, 1945)



***


Dẫn Nhập: Vào một ngày dịp Tết năm 1950 qua 1951, trong chiến khu tả ngạn sông Hương, đứa nhỏ hỏi một cán bộ cộng sản loại cao cấp tên Nhân (chắc chỉ là bí danh; có cây súng cá nhân nhỏ): Tại sao súng chú to vậy? Chú Nhân đáp: Súng to dùng để bắn Tây. Vài ngày sau người trong khu khám phá xác bà mẹ chị Trang ( người giúp việc cho gia đình đứa nhỏ) chết ngã sấp nơi bờ sông, chỗ đứa bé và chú Nhân có đối thoại kể trên. Vừa thấy xác mẹ chị Trang, đứa nhỏ nhớ ngay đến hai hình ảnh: Đêm đêm bà đút nước cháo cho du kích. Và ánh mắt tìm kiếm, dò xét của chú Nhân khi loay hoay nơi bờ sông.. Nay, sáu mươi năm hơn, trí nhớ của đứa trẻ chưa lên mười năm ấy vẫn còn nguyên độ với câu tự xác định từ tấm bé: Chú Nhân bắn mẹ chị Trang chứ không ai hết. Chú Nhân ÁC quá!

Kể thêm câu chuyện, qua năm 1954 sau khi đã vào Đà Nẵng, đến khu bệnh viện Đường Lê Lợi (sau 1954 sửa chữa thành Trường Nam Tiểu Học; sau 1975, nhà nước cộng sản đổi thành Trường Trung Học Cơ Sở Phan Châu Trinh thay thế Trường Phan Châu Trinh cũ (đối diện với trường Nam Tiểu Học) xem cuộc triển lãm tranh ảnh của Chiến Dịch Tố Cộng.. Nhìn thấy bức ảnh ông Hồ ngồi giữa một đám thiếu nữ với lời ghi chú “Bác Hồ dâm bôn”. Dẫu chưa hiểu đủ nghĩa chữ “dâm bôn” nhưng gã thiếu niên tin rằng ““Bác Hồ (quả thật) dâm bôn”  vì nhìn ra nét mặt hả hê thống khoái của ông Hồ được nhiều thiếu nữ vây quanh. Qua thập niên 60, lớn lên đi lính dịp hành quân, bản thân tìm thấy trong mật khu cộng sản những hình ảnh ông Hồ ôm hôn trẻ con (phần đông là trẻ gái) từ trong Nam ra Bắc…

Từ những sự kiện nầy, ý “dâm bôn” đối với Hồ Chí Minh từ nhỏ được khẳng định/rõ hơn là ấu dâm-Hiện thực nên thành chữ nghĩa trong Phan Nhật Nam, Chương “Cái Chết Của Một Lãnh Tụ - Dọc Đường Số I, NXB ĐạiNgã Sàigòn, 1970. Và sau nầy, khi đọc đến vụ việc Hồ Chí Minh thuận để bộ trưởng công an Trần Quốc Hoàn hiếp xong giết hại cô Nông Thị Xuân, người đã thai sinh Nguyễn Tất Trung sau thời gian dài ăn ở với ông Hồ dưới danh nghĩa “con nuôi của bác”. Với vụ việc nầy cảm nhận từ những năm 50, 60 xa xôi kia càng trở nên hiện thực qua kết luận: Hồ Chí Minh là biểu hiện thuần thành của Tính Dâm/Sự Ác. Nói rõ hơn: Nơi nhân sự có tên Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Sinh Côn, Nguyễn Ái Quốc, Linov, Lão Vương, Hồ Quang.. mà cuối cùng là Hồ Chí Minh thì Lực Dâm đã được chuyển hóa nên thành Mưu Thuật/Trí Hiểm/Bản Lãnh một cách toàn diện và triệt để của Sự Ác.

Ý niệm ÁC từ 1950, 1960.. về người và chế độ cộng sản điển hình với HCM dần được xác chứng bởi mắt thấy/tai nghe/thính giác ghi nhận/xúc giác chạm đủ với tận mười đầu ngón tay tại những hiện trường còn mùi bom đạn/âm âm sự chết/đầm đìa sự tàn nhẫn do người cộng sản gây nên khắp từng thước đất miền Nam. Sự Chết với tác nhân cộng sản bày ra đủ từ vùng Châu Thổ sông Cửu Long qua chiến khu D, vùng rừng miền Đông Nam Bộ; ở Cao Nguyên Trung Phần đầu nguồn sông Ia Drang.. Và cụ thể với mỗi con đường, mỗi căn nhà ở Huế sau Mậu Thân (2/1968). Điển hình hơn hết trên 9 cây số đường từ Hải Lăng đến Cầu Câu Nhi Phường, ngày theo Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù tái chiếm Quảng Trị 25 tháng 6, 1972. Và cuối cùng, nói sao cho đủ, viết sao cho hết với mỗi bước chân dẫm lên xác người di tản từ Pleiku về Tuy Hòa, bắt đầu Ngày 16 Tháng 3, 1975 đề kết thúc đúng giờ Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng với thây một con trẻ nát nhầy trước Trại Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù Đường Lê Văn Duyệt, đối diện Nghĩa Trang Đô Thành. Tiếp theo với mười-bốn năm nơi những nhà tù Bắc/Nam sau 1975 thì xác chứng kể trên đã nên thành một xác quyết không thể nào phủ nhận được - Cộng Sản/Sự Ác là Một.

Đèn Cù của Trần Đĩnh đến năm 2014 mới được in ra. Quá trễ. Nhưng muộn còn hơn không bởi còn nhiều người, rất nhiều người vẫn tin rằng: Người cộng sản dẫu sao cũng là người việt nam (không thể có can đảm viết hoa vì không đủ nhẫn tâm đối với 90 Triệu Người Việt Nam hiện tại đang ở trong nước). Bài viết sẽ được chứng minh từ, với chữ của Trần Đĩnh chứ không phải của ai khác – Đảng viên đảng cộng sản việt nam, từ 1948, bắt đầu 1951 viết báo “Sự Thật”. Cái gọi là “Sự Thật” đến bây giờ mới được soi tỏ bởi ánh sáng một cây Đèn Cù – Một loại đèn với hình ảnh, ánh sáng không thật.

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 9 năm 2014

Hồng Minh - Hành trình tội ác của sát thủ gốc Việt




Hồng Minh - Hành trình tội ác của sát thủ gốc Việt






image



Sinh ra tại Sài Gòn, lớn lên tại Pháp và mang trong mình dòng máu lai Việt - Ấn, Charles Sobhraj thường xuyên đi lại giữa châu Âu và châu Á để thực hiện tội ác "còn hơn cả trong phim".


Charles Sobhraj là cái tên đi vào phim ảnh như một trong những sát nhân nổi tiếng nhất thế giới với một loạt các biệt danh như “sát nhân bikini”, “kẻ đào tẩu”, “người rắn”. Đặc biệt, dù đang thụ án tại nhà giam nhưng y vẫn được nhận hàng triệu USD tiền bản quyền từ các nhà xuất bản hoặc hãng phim lớn khi người ta dựa vào cuộc đời y làm mẫu cho những tác phẩm đình đám.




image
Charles Sobhraj vẫn đạo mạo dù đang phải thụ án chung thân.



Sobhraj sinh ngày 6/4/1944 tại Sài Gòn, lớn lên tại Pháp, là con ngoài hôn thú của một người phụ nữ Việt Nam và một thợ may Ấn Độ. Là kẻ lừa đảo, trộm cắp, buôn ma túy và giết người hàng loạt nhưng cuộc đời phiêu bạt cùng những cuộc đào tẩu chỉ có trong tiểu thuyết giúp cho “sát nhân bikini” thành ngôi sao của giới truyền thông.


Bằng cách “bán” những câu chuyện cuộc đời ly kỳ của mình cho báo chí, nhà làm phim…Sobhraj có thừa tiền để sống cuộc sống vương giả đáng mơ ước ngay trong tù.


Tuổi thơ dữ dội



Ngay từ khi Sobhraj vừa mới cất tiếng khóc chào đời, cha đẻ của cậu dứt áo ra đi, bỏ lại mẹ bơ vơ một mình ôm con khóc mỏi mòn. Tại Sài Gòn, cậu bé con lớn lên trong sự thờ ơ của mẹ và thiếu hơi ấm của cha. Mẹ cậu, bà Song luôn cho rằng chính Sobhraj là nguyên nhân gây rạn nứt tình cảm, khiến cha cậu bỏ rơi bà.


Chẳng lâu sau, bà Song gặp và kết hôn với một sỹ quan người Pháp đồn trú tại Đông Dương. Ông Alphonse Darreau đồng ý trở thành cha dượng của Sobhraj và đưa mẹ con cậu sang Pháp nhưng không cho cậu bé lấy tên mình.


Phần cuối đời của nhà triệu phú gốc Việt




Phần cuối đời của nhà triệu phú gốc Việt




image



Ông Trần Đình Trường, công dân Mỹ gốc Việt, chủ nhân khách sạn Carter, ngay Quảng trường thời Đại (Times Square) nổi tiếng của Nữu Ước. Ông Trường từng nhiều lần được nêu danh là mạnh thường quân trong sinh hoạt cộng đồng người Mỹ gốc Việt, qua những lần có các cuộc biểu tình lớn trước trụ sở Liên Hiệp Quốc quy tụ đông đảo người Việt trên toàn nước Mỹ kéo về; cũng như nhân các cuộc diễn hành văn hóa hàng năm tại thành phố này.




image



Ông Trường qua đời năm 2012 vì bệnh tim, để lại một gia tài hàng trăm triệu Mỹ kim nhưng không có di chúc, dẫn đến vụ kiện tụng tranh chấp tài sải giữa nhiều người đàn bà cùng khai là vợ ông cùng với một đàn con cháu. Hồ sơ vụ kiện này hứa hẹn còn dài, và câu chuyện vừa được nhật báo New York Times tóm lược qua bài phóng sự điều tra của ký giả John Leland, nguyên văn “Mr. Tran’s Messy Life and Legacy” đăng hôm 24/7/2014 vừa qua.


Thứ Bảy, ngày 20 tháng 9 năm 2014

Phan Châu Thành - Vạch trần trò bịp bợm của Tầu cộng về vụ giàn HD-981 phát hiện mỏ khí lớn trên Biển Đông



Phan Châu Thành -  Vạch trần trò bịp bợm của Tầu cộng về vụ giàn HD-981 phát hiện mỏ khí lớn trên Biển Đông






Tân Hoa xã đăng tải ảnh Hải Dương-981 khoan thử khí đốt ở mỏ mới được phát hiện Lingshui 17-2



Trung Quốc phát hiện mỏ khí siêu nước sâu?

Ngày 15/9/2014 vừa qua, đúng 2 tháng sau ngày rút giàn HD-981 khỏi vùng biển Đà Nẵng trên thềm lục địa và khu đặc quyền kinh tế EZZ của Việt Nam, Tầu cộng tuyên bố HD-981 phát hiện mỏ khí lớn ở lô Lingshui 17-2 cách đảo Hải Nam 150 kms về phía Nam, ở độ sâu trên 1500m...




Báo chí Việt cộng đồng thanh nhao nhao lên “phân tích”, “mổ xẻ” về sự kiện này như là chúc mừng vậy, nào là “Trung Quốc mở cánh cửa ra toàn bộ Biển Đông”, nào là “minh chứng lớn trước những ai còn nghi ngờ về khả năng tìm khí đốt tự nhiên ở những vùng nước sâu của CNOOC”, nào là “phát hiện mỏ khí mới này sẽ mở ra cánh cửa khai thác trên toàn bộ Biển Đông”...


Hay: “Khai thác dầu khí nước sâu giúp Trung Quốc vừa chứng tỏ nước này kiểm soát được các vùng nước này tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông, trong khi cho phép phát hiện những nguồn năng lượng mà Trung Quốc đang rất khát.” v.v... và v.v...


Theo tôi, “phát hiện mỏ khí nước siêu sâu” đó chỉ là một sự bịp bợm vội vàng của Tàu cộng mà thôi. Và Việt cộng thì cũng không vô tình tung hứng cho sự bịp bợm đó của quan thầy...


Nguyễn Tường Thụy - Ghi chép về chuyến đi Mỹ: 10. Làm quen với cuộc sống ở Mỹ




Nguyễn Tường Thụy - Ghi chép về chuyến đi Mỹ: 10. Làm quen với cuộc sống ở Mỹ





Vào tòa thị chính Los Angeles.


Hôm mọi người đưa tụi mình vào Tòa Thị chính Los Angeles, tới nơi một người bảo, Tòa Thị chính đây. Mình hỏi:

- Tên đầy đủ của nó là gì?

- Thì nó là tòa thị chính chứ sao. Thế anh tưởng nó là gì?

Mình bẽn lẽn:

- À, cứ tưởng nó là tòa thị chính… nhân dân.







Vậy là mình phát hiện ra một cái kém cỏi nữa của nước Mỹ. Gọi tròng trọc là tòa thị chính, chẳng hóa ra là cơ quan hành chính của các quan à. Phải có chữ nhân dân vào thì nhân dân mới biết mình được làm chủ chứ. Mình biết có nước, tất tần tật đều phải có chữ nhân dân mặc dù do quan quản lý và độc quyền sử dụng. Dân có vào được phải qua cửa ải bảo vệ vô cùng khó khăn. Còn đến mà thưa kiện á, xin mời cứ nằm lăn lóc bên ngoài mà chờ ngày này sang tháng khác. Dù vậy dân cũng ối người tin là của mình vì 69 năm nay, họ chỉ nghe nói thế chứ không thấy ai nói khác. Không chỉ cơ quan hành chính mà còn nhiều thứ khác cũng phải có chữ nhân dân như Công an nhân dân, Quân đội nhân dân, Hội đồng nhân dân, Tòa án nhân dân, Viện kiểm sát nhân dân vân vân và vân vân… Có người tỉ mẩn thống kê, cho là không phải tất cả đều vậy mà phát hiện ra Kho bạc đâu có chữ nhân dân mà là Kho bạc Nhà nước đấy chứ. Thế mà cũng đòi phát kiến. Nếu gọi là Kho bạc nhân dân thì dân tưởng của mình, lúc đói kém kéo nhau đến phá lấy tiền chia nhau thì sao? Cách cai trị dân khôn là ở chỗ đó.

Ngang qua Tòa thị chính, xe dừng lại. Nguyễn Quốc Quyết mở cửa rồi chạy tọt vào trong. Xe tiếp tục đi chầm chậm, mình hỏi Quyết vào làm gì thế. Mọi người bảo vào đi… đái. Trời ơi! Thế này thì còn ra thể thống cống rãnh gì nữa. Tòa thị chính đâu phải là nơi các người vào giải quyết nỗi buồn. Mà làm sao họ cũng cho hắn vào cơ chứ. Mình biết Ủy ban Nhân dân thủ đô của một nước, ai ra vào đều bị xét giấy tờ rất kỹ, hỏi vào có việc gì, gặp ai, có giấy hẹn không. Thế thì làm gì có chuyện ai đó tự nhiên vào đái được mặc dù ai cũng muốn đái vào, í lộn, vào đái chứ.

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 9 năm 2014

ĐÀO HIẾU - CHUYỆN CỦA 5 NGƯỜI VIỆT NAM




ĐÀO HIẾU - CHUYỆN CỦA 5 NGƯỜI VIỆT NAM






Bồn cầu tiêu bằng vàng 24 cara, giá 200.000 đô la Mỹ
Bồn cầu tiêu bằng vàng 24 cara, giá 200.000 đô la Mỹ



Đó là năm người đàn ông: một nhà trí thức, một doanh nhân, một cán bộ tuyên huấn, một tướng về hưu và một blogger. Họ đang nói chuyện “thời sự” trong một bữa nhậu. Nhưng vì họ tranh luận về đề tài “Việt Nam đang đứng ở đâu và sẽ đi về đâu?”, một đề tài lớn, nên chúng ta có thể nói là họ đang bàn “quốc sự”.

Nhưng ai lại đi bàn quốc sự trong một bữa nhậu bao giờ. Bởi vì không khí trong bữa nhậu thường bát nháo, thiếu nghiêm túc.

Chẳng hạn như anh chàng blogger, để trả lời câu hỏi “Việt Nam đang đứng ở đâu và sẽ đi về đâu?” thì anh ta nói:

-Việt Nam đang đứng trước lăng Bác và sẽ đi vào trong lăng Bác.

Rồi hắn ta cười hô hố. Chính vì thế mà nhà trí thức đề nghị nên chuyển đề tài thảo luận là: “Tình cảnh Việt Nam hiện nay như thế nào?”

NHÀ TRÍ THỨC: Tôi cho rằng Việt Nam đang rất nguy hiểm. Phía Bắc thì giặc Tàu đang chiếm một phần lãnh thổ biên giới và diễu võ giương oai. Phía Đông thì chiếm đóng Hoàng Sa, Trường Sa, xây dựng căn cứ quân sự, xây dựng sân bay, đưa nhiều đội tàu thuỷ tới khiêu khích. Phía Tây họ chiếm đóng Tây Nguyên dưới hình thức khai thác bô-xít. Phía Nam thì họ thủ sẵn con gà nòi Sam Rainsy sẵn sàng “đá” Việt Nam khi cần thiết. Tóm lại là chúng ta đang bị Trung Quốc bao vây bốn phía. Hết cựa quậy!

DOANH NHÂN: Theo tôi, tình hình không đến nỗi bi quan đến như thế. Ra đường vẫn thấy không khí rất thanh bình. Các nhà hàng ăn uống vẫn náo nhiệt, các vũ trường, nhà hát vẫn đầy tiếng vỗ tay, những trận bóng đá vẫn rất hào hứng.

CÁN BỘ TUYÊN HUẤN: Tôi cho rằng anh Trí Thức đã chịu ảnh hưởng các thế lực thù địch trên Facebook, tuyên truyền chống phá cách mạng. Đó là những “anh hùng bàn phím” chẳng được cái tích sự gì. Thực chất họ là những kẻ vô công rỗi nghề. Họ chỉ là những kẻ “tự sướng” mà thôi.

BLOGGER: Nếu anh nói họ vô tích sự, chỉ tự sướng mà thôi… vậy thì anh giải thích thế nào về những người đã bị bắt, bị tù như Phạm Viết Đào, Anh Ba Sàm, Cù Huy Hà Vũ, Lê Thị Công Nhân, Trần Huỳnh Duy Thức, Tạ Phong Tần, Điếu Cày…? Nếu họ chỉ là những “anh hùng bàn phím” vô tích sự thì sao chính quyền lại sợ họ?

CÁN BỘ TUYÊN HUẤN: Sợ họ sao? Họ chỉ gãi ngứa.

BLOGGER: Nếu chỉ gãi ngứa sao phải đeo bám họ mỗi ngày? Sao cấm họ xuất cảnh? Sao phải dựng nên những chuyện buồn cười như  “hai bao cao su”, như ”đi xe hàng ngang”… để bắt họ và bỏ tù họ, như trường hợp Bùi Hằng?

TƯỚNG VỀ HƯU: Tôi cho rằng chính quyền sợ họ thì ít mà sợ Trung Quốc thì nhiều.

Võ Thị Linh - Cuộc nổi dậy của dân Quỳnh Lưu năm 1956




Võ Thị Linh - Cuộc nổi dậy của dân Quỳnh Lưu năm 1956







image
Huyện Quỳnh Lưu 2014



Năm 1956, cuộc nổi dậy của đồng bào huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, là 1 cuộc đấu tranh đẫm máu chống lại chính sách cai trị dã man của lãnh đạo CSVN, mà qua đó, chính sách Cải Cách Ruộng Ðất đã là nguyên nhân chính làm bùng nổ cơn phẫn nộ của người dân.

Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu bị đảng CSVN bưng bít tin tức rất kỹ vì tầm mức ảnh hưởng nguy hiểm của nó; trong khi cuộc đấu tranh của các văn nghệ sĩ trong biến cố Nhân Văn Giai Phẩm may mắn hơn, được loan tin vào miền Nam VN thời bấy giờ, với những tư liệu lịch sử rất giá trị.




image



Nhưng không vì thế mà cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu bị chôn vùi với nỗi oan khiên của những nạn nhân đã chết. Một số nhân chứng hiếm hoi đã kể lại, viết lại để các thế hệ tiếp nối hiểu được những gì xảy ra dưới chế độ XHCN. Tội ác của lãnh đạo CSVN không thể đếm bằng số người dân đã chết. Tầm mức [mục đích] của tội ác đã đi ra khỏi giới hạn suy nghĩ của loài người.

Bài hát của người dân Quỳnh Lưu trong ngày nổi dậy:

Anh đi giết giặc lập công
Con thơ em gửi mẹ bồng
Ðể theo anh ra tiền tuyến
Tiêu diệt đảng cờ Hồng
Ngày mai giải phóng
Tha hồ ta bế ta bồng con ta




image



Trung ương đảng CSVN đã trao cuộc đấu tranh Cải cách ruộng đất cho Trường Chinh lãnh đạo và Hồ Viết Thắng, Ủy viên Trung ương đảng, phụ trách điều hành. Dưới trung ương có các đoàn cải cách ruộng đất cho mỗi tỉnh và dưới cấp đoàn có các đội cải cách ruộng đất cho từng xã. Các đoàn và đội đều nhận lệnh trực tiếp từ trung ương mà không cần qua ủy ban hành chánh địa phương. Thành phần trong các đoàn, đội được tuyển lựa đều là thành phần cốt cán, bần cố nông, là đảng viên trung kiên đã chiến đấu trong bộ đội.