Thứ Bảy, ngày 27 tháng 8 năm 2016

Ls Nguyễn Văn Thân - Đối tác thương mại, đối thủ chiến lược



Ls Nguyễn Văn Thân - Đối tác thương mại, đối thủ chiến lược






tan-cong-mang-reuters_itve.jpg
Tấn công mạng




Vào ngày Thứ sáu 15/8 vừa qua, Tổng Trưởng Ngân Khố Scott Morrison đã chính thức loan báo là Úc sẽ không cho phép Grid Corp và Cheung Kong Infrastructure (CKI) tham gia đấu thầu mua lại 50.4% của công ty Ausgrid qua hợp đồng thuê mướn 99 năm ước lượng trị giá hơn 14 tỷ Úc kim. Theo Tạp Chí Fortune, Grid Corp là một tập đoàn công ty quốc doanh của Trung Quốc lớn thứ hai trên toàn thế giới có thu nhập hàng năm lên tới 330 tỷ Mỹ kim và chỉ đứng sau Walmart của Mỹ với thu nhập hàng năm khoảng 482 tỷ Mỹ kim (hơn gấp đôi GDP của Việt Nam). Còn CKI là một công ty Hồng Kông do tỷ phú Lý Gia Thành (Li Ka-shing) làm chủ với đa số cổ phiếu.

Quyết định của Morrison tạo ra một cuộc tranh cãi sôi nổi trong dư luận Úc. Lãnh tụ Đối Lập Tiểu Bang NSW Luke Foley yêu cầu chính quyền trình bày "Kế Hoạch B". Thủ Hiến Mike Baird phản pháo và chế nhạo thái độ đạo đức giả của Lao Động là chống đối chính sách tư hữu hóa cơ sở điện lực nhưng lại chỉ trích chính phủ khi chính sách này bị đình trệ. Thủ Hiến Baird cũng cho biết ông tự tin là chính phủ sẽ thành công trong việc tìm người mua khác và sẽ dùng số tiền thu được cùng với 10.26 tỷ là giá tiền bán TransGrid cho công ty Hastings Fund Management do Westpac làm chủ để tiến hành chiến dịch xây dựng cơ sở hạ tầng lớn nhất trong lịch sử tiểu bang kể từ Thế Vận Hội Sydney 2000.

Ông Bob Carr cựu Thủ Hiến NSW và Ngoại Trưởng liền lên tiếng đả kích quyết định của Morrison. Carr cho rằng đây là một quyết định chính trị vì Chính Phủ Liên Đảng đang muốn ve vãn các đảng nhỏ trong Thượng Viện gồm có One Nation và Xenophone có quan điểm chống đối đầu tư từ nước ngoài vào cơ sở hạ tầng của Úc, đặc biệt là từ Trung Quốc. Nhưng Bộ Trưởng Tài Chính Mathias Cormann đã cho Carr "một bạt tai" và cãi chính là Carr không nắm vững vấn đề khi cho rằng chính phủ lo ngại về Pauline Hanson cũng như Carr nên tìm hiểu rõ hơn khi có những lời phát biểu như vậy trước công chúng.

AusGrid cung cấp điện cho 1.6 triệu gia đình và doanh nghiệp trong thành phố Sydney, Central Coast và khu vực Hunter/Newcastle - khoảng 50% mạng lưới điện của toàn tiểu bang NSW. Trong khi đó, công ty Endeavour phục vụ dân cư và doanh nghiệp ở phía nam Sydney và khu vực Illawarra. Ông Peter Jennings Giám Đốc Viện Nghiên Cứu Chính Sách Chiến Lược Úc cho rằng nếu Trung Quốc mua được mạng AusGrid thì họ có thể sử dụng tin tặc để làm tê liệt cơ sở hạ tầng quan trọng của Úc khi có xung đột, đặc biệt là trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng hung hãn tại Biển Đông và có ý đồ thách thức trật tự toàn cầu cũng như luật pháp quốc tế. Phát súng đầu tiên của chiến tranh trong thế kỷ 21 sẽ là tấn công vào mạng lưới truyền tin và cơ sở hạ tầng trọng yếu. Tương tự như vậy, trong bài diễn văn "State of the Union" vào năm 2013, Tổng Thống Obama phát biểu rằng "kẻ thù của Hoa Kỳ đang tìm cách phá hoại hệ thống điện lực, tài chánh và kiểm soát không lưu" qua hình thức tấn công mạng. Bộ Năng Lượng Hoa Kỳ cũng cảnh báo tấn công mạng là một mối đe dọa lớn đối với khả năng cung cấp năng lượng cho người dân và chính phủ Hoa Kỳ. Tuy không nói rõ tên nước nào, nhưng ai cũng biết tình báo mạng của Trung Quốc là một hiểm họa thực tế và nghiêm trọng đối với Hoa Kỳ cũng như Úc.

Trả lời phỏng vấn Đài ABC, Scott Morrison nhấn mạnh là ông chỉ sử dụng một nguyên tắc duy nhất là quyền lợi an ninh quốc gia khi đi đến quyết định ngăn cản công ty của Trung Quốc và Hồng Kông sở hữu AusGrid. Ông đã nhận được báo cáo của Ủy Ban Giám Sát Đầu Tư Ngoại Quốc (Foreign Investment Review Board) với kết luận chắc nịch là chính phủ không nên cho phép hai công ty này kiểm soát mạng lưới điện như AusGrid. Quyết định này không nhắm vào hoặc mang tính kỳ thị với Trung Quốc. Có điều là các công ty quốc doanh của Trung Quốc đều có một đặc điểm giống nhau là có chi bộ Đảng và thành phần bán quân sự. Tiêu chí của họ là phục vụ cho Đảng và nhà nước Trung Quốc. Thành phần lãnh đạo của các công ty này thường gồm có đảng viên và giới quân sự. Có nghĩa là các công ty của Trung Quốc không thuần túy mang tính thương mại. Đảng Cộng Sản và nhà nước Trung Quốc có thể sử dụng phương tiện của các công ty bất cứ lúc nào khi cần thiết hoặc khi có chiến tranh mà không cần thông qua một tiến trình pháp lý.

Đây không phải là lần đầu tiên Úc ngăn cản đầu tư từ Trung Quốc. Vào năm 2012, chính quyền Gillard đã thẳng thừng ngăn cấm công ty Hoa Vi đấu thầu trong công trình mạng lưới băng tần rộng (National Broadband Network) vì lý do "an ninh quốc gia". Đây là lời nói ngoại giao thay cho quan ngại về hoạt động tình báo mạng của Trung Quốc. Từ cuối năm ngoái cho đến tháng tư năm nay, Morrison cũng quyết định ngăn cấm một tập đoàn đầu tư của Trung Quốc mua lại nông trại S Kidman & Co có diện tích tương đương với 1% lãnh thổ của Úc vì một phần đất của nông trại này nằm trong cấm địa quân sự Woomera Prohibited Area.

Thật ra, công ty quốc doanh Grid Corp và một số công ty khác của Trung Quốc đang làm chủ và kiểm soát khá nhiều cơ sở hạ tầng trọng yếu của Úc. Ví dụ như Grid Corp hiện đăng nắm 60% cổ phần của Jemena Gas, 34% của United Energy Network Victoria, 50% của Actew AGL, 19.9% của Ausnet Services và 45.56% của ElectraNet là mạng lưới điện của tiểu bang Nam Úc. Các công ty khác của Trung Quốc gồm có Sinopec làm chủ 25% Qld Liquified Natural Gas, State Power Investment làm chủ 100% của Pacific Hydro, Petro China làm chủ 50% của Arrow Energy và 10.67% của Browse LNG, CNOOC làm chủ 50% của QCLNG Train và China Huaneng làm chủ 50% của OzGen. Quyết định của Morrison không phải là ngăn cản mà nói với Trung Quốc rằng họ xâm nhập vào hệ thống cơ sở hạ tầng của Úc như vậy là quá đủ rồi.

Trung Quốc đã có phản ứng mạnh mẽ. Tuy nhiên với Trung Quốc thì khó phân biệt được cái nào là giận dữ thật sự và cái nào là giả tạo. Dĩ nhiên Trung Quốc sẽ không bao giờ cho phép các công ty ngoại quốc mua lại hoặc kiểm soát hệ thống cơ sở hạ tầng của họ. Nhưng Trung Quốc thuộc về bậc thầy khi chế biến cảm xúc bị tổn thương. Hoàn Cầu Thời Báo là một tờ báo lá cải của Đảng Cộng Sản Trung Quốc trong thời gian gần đây thường hay tru réo rằng Trung Quốc nên dạy cho hải quân Úc một bài học nếu Úc cũng tiến hành chiến dịch tuần tra và tự do hàng hải tại Biển Đông. Tờ báo này đã cảnh báo là quyết định của Morrison sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến quan hệ kinh tế giữa Úc và Trung Quốc. Tân Hoa Xã, tờ báo được xem là phản ánh tiếng nói của Đảng Cộng Sản Trung Quốc cũng cho rằng Úc vẫn con mang tư tưởng chiến tranh lạnh lỗi thời khi cứu xét đầu tư từ Trung Quốc.

Có lẽ Úc đã học được một bài học sau vụ Lãnh Thổ Bắc Úc cho Landbridge - một công ty Trung Quốc thuê cảng Darwin 99 năm với giá 506 triệu Úc kim. Hoa Kỳ rất ngạc nhiên và chính Tổng Thống Obama đã bực mình than phiền trực tiếp với Thủ Tướng Malcolm Turnbull về việc này. Rồi đây sẽ có khoảng 2,500 lính thủy quân lục chiến của Mỹ mỗi lần ra vào cảng Darwin phải chào "hello" với nhân viên (hoặc lính tình báo???) của Trung Quốc. Sau sự việc này, chính phủ đã bổ nhiệm ông David Irvine, cựu giám đốc của cơ quan tình báo ASIO vào Ủy Ban Giám Sát Đầu Tư Ngoại Quốc. Có lẽ nhờ vào kinh nghiệm của Irvine nên Morrison mới đi đến quyết định một cách dễ dàng và tự tin như vậy.

Không phải ngẫu nhiên mà Trung Quốc bỏ ra nhiều tiền đầu tư vào cơ sở hạ tầng của nhiều quốc gia trên thế giới mà chính sách này nằm trong chiến lược Con Đường Tơ Lụa Hàng Hải để xây dựng giấc mơ Trung Hoa vĩ đại của Tập Cận Bình. Ngoài cảng Darwin thì Trung Quốc cũng đã bỏ nhiều tiền đầu tư vào cảng Hambantota của Pakistan, cảng Gwadar của Pakistan để nắn gân Ấn độ và cảng Djibouti ở Châu Phi để đối trọng với hải quân Mỹ. Mục tiêu chính là để bảo đảm an ninh kinh tế và năng lượng cho Trung Quốc nhưng cũng để kiểm soát "huyệt đạo" của đối tác. Khi có xung đột, Trung Quốc chỉ cần đánh vào huyết mạch kinh tế là các cơ sở hạ tầng gồm có hệ thống truyền tin, giao thông và năng lượng, là có thể khống chế được đối thủ.

Úc cũng như một số quốc gia khác đang phải đối diện với một tình trạng mâu thuẫn chưa từng có trong lịch sử. Đó là vừa xây dựng và phát triển quan hệ đối tác thương mại nhưng vừa phải canh chừng Trung Quốc như là một mối đe dọa an ninh quốc gia trường kỳ. Thách đố lớn nhất là chuẩn bị cho ngày Trung Quốc trở mặt hoặc khai hỏa trên Biển Đông. Nếu không thận trọng thì sẽ có ngày Úc cũng như những quốc gia khác trong đó có Việt Nam có thể bị điểm tử huyệt mà chết không kịp ngáp.

Thứ Sáu, ngày 26 tháng 8 năm 2016

Nguyễn Trọng Dân - Rối loạn tại Quân khu II: từ cái chết của tướng Lê Xuân Duy đến cuộc thanh toán máu nhuộm Yên Bái



Nguyễn Trọng Dân - Rối loạn tại Quân khu II: từ cái chết của tướng Lê Xuân Duy đến cuộc thanh toán máu nhuộm Yên Bái










Nguyễn Trọng Dân (Danlambao) - Phe phái Nguyễn Phú Trọng cần phải loại Phạm Duy Cường ra khỏi vị trí bí thư tỉnh Yên Bái cho vấn đề tranh chấp chức tư lệnh tại QK II "hạ nhiệt" bớt. Tuy nhiên, vì tình huống tranh chấp chức tư lệnh tại QK II đang quá căng thẳng, TƯ không còn thời giờ để bơi móc điều tra sự hối lộ của bí thư Cường để triệt hạ nên đành phải ra tay thanh toán bí thư Cường càng sớm càng tốt - chỉ mười một ngày sau khi tướng Duy từ trần...


I. Địa thế Quân khu II:


Quân-khu II (QK II) bao gồm một địa hình rộng lớn từ huớng biên giới tây bắc Việt-Trung đến Hà Nội bao gồm các tỉnh: Sơn La, Điện Biên, Lai Châu, Yên Bái, Hà Giang, Tuyên Quang, Phú Thọ, và Vĩnh Phúc. QK II có quân số trên 35 ngàn người tập trung chủ yếu vào sư đoàn Bộ binh 316 và 355, lữ đòan Thiết-giáp 406 và lực lượng phòng không thuộc lữ đoàn Phòng-Không 297. Bộ chỉ huy QK II nằm tại Việt Trì thuộc tỉnh Phú Thọ áng ngữ che chắn phi trường quốc tế Nội Bài, bộ Tư Lệnh Thủ Đô và trấn giữ đầu nguồn sông Hồng lẫn sông Đà. (Phú Thọ vốn là đất của các vua Hùng đời trước, có đền thờ tại núi Nghĩa Linh hiểm trở.)

Chỉ ba tỉnh Sơn La, Vĩnh Phúc và Phú Thọ không thôi, dân số mỗi tỉnh đã hơn một triệu người, các tỉnh còn lại dân số ít nhất trên bảy trăm ngàn người nên tự bản thân QK II có một sức mạnh kinh tế lẫn quốc phòng rất quan trọng cho Việt Nam ở huớng biên giới Việt -Trung. Quân khu II cũng nhận trách nhiệm bảo vệ hai nhà máy thủy điện quan trọng cho Hà Nội và các tỉnh phía Bắc, một ở tỉnh Sơn La với công suất là trên mười tỷ KW và một ở Tuyên Quang với công suất khoảng trên 3 tỷ KW mỗi năm.


II. Ảnh huởng của QK II đối với chiếc ghế tổng bí thư:


Do vị thế án ngữ che chắn cho Hà Nội, QK II mà mất nếu có giao tranh Việt-Trung xảy ra thì Hà Nội khó lòng mà đứng vững. Cũng vì vậy, tư lệnh QK II (TLQK II) có một ảnh huởng đặc biệt đến vị trí Tổng Bí thư (TBT) của đảng cộng sản, vốn được coi là người đứng đầu quân đội với chức danh Chủ tịch Quân ủy Trung ương. Do đó, TLQK II mà làm loạn hay không cùng bè phái thì cái ghế TBT sẽ bị lung lay ngay lập tức.

Cụ thể là TBT Lê Khả Phiêu đã phải rớt đài nhường ghế cho anh trẻ nít Nông Đức Mạnh vô tài do Phiêu có nhiều bất mãn với tướng Ma Thanh Toàn vốn là TLQK II từ năm 1998. Trong suốt thời gian làm TBT từ năm 2001 cho đến hết 2011, Nông Đức Mạnh hết sức cưng chiều tướng Ma Thanh Toàn cho đến khi Toàn nghĩ hưu vào năm 2007.

Sau năm 2007, quyền uy và thanh danh của Nguyễn Tấn Dũng lên như cồn nên Dũng lập tức lấn quyền của TBT, bổ nhiệm tướng Đỗ Bá Tỵ vào chức TLQK II thế tướng Toàn lúc bấy giờ cho yên dạ dù Tỵ lúc bấy giờ chỉ mới có lon thiếu tướng mà thôi.

Cũng xin được nhắc lại là tướng Ma Thanh Toàn lên làm TLQK II năm 1998 là do có sự ám toán dẫn đến tai nạn máy bay tại Lào khiến nhiều tướng lãnh bị tử nạn vào năm trước đó - tức là năm 1997, trong đó có trung tướng Trần Tất Thanh, vốn đang là TLQK II thay thế cho tướng đàn anh là Đào Trọng Lịch. Tướng Lịch cũng bị chết trong cùng tai nạn với tướng Thanh sau khi để lại chức TLQK II cho tướng Thanh để về trung ương đảm nhiệm chức phó Chủ tịch Quân ủy Trung Ương khi Lê Khả Phiêu vừa lên đảm nhiệm chức TBT cũng cùng vào năm 1997. Rõ ràng, Phiêu gạt bỏ từ Lịch đến Thanh và đưa Toàn vào chức TLQK II cho yên dạ ở chức TBT nhưng do làm ăn quá bết bát, mích lòng quá nhiều người trong giới chóp bu, dưới áp lực từ nhiều huớng trong đảng, Ma Thanh Toàn đã phải phủi tay với Phiêu mà thờ Mạnh.

Khi tướng Tỵ về trung ương để làm Tham Mưu Trưởng vào năm 2010 thì nhường ghế tư lệnh quân khu lại cho trung tướng Dương Đức Hòa. Tướng Hòa được Tỵ lựa vì cũng là người cùng tỉnh Phú Thọ với Tỵ. Cho nên có thể nói, vây cánh tướng lãnh gốc tỉnh Phú Thọ nắm chặt QK II kể từ khi Tỵ về làm tư lệnh nơi này vào năm 2007. (Trước đây, tướng Đào Trọng Lịch lại là dân gốc tỉnh Vĩnh Phúc.)

Tuy nhiên, Thủ tướng Dũng bắt đầu thất thế từ năm 2014 trở đi và qua đến năm 2016 thì gần như không còn đủ sức mạnh để thao túng nỗi bộ Quốc Phòng (QP) như trước nữa.

Phe đảng của TBT Nguyễn Phú Trọng liên kết chặt chẽ với nội gián của Trung Cộng cùng với phe của Trương Tấn Sang để nắm lại quyền chủ động của mình đối với Phùng Quang Thanh, vốn là bộ trưởng QP từ năm 2006 - cũng là năm Dũng lên làm thủ tướng.

Phùng Quang Thanh cũng là người gốc Vĩnh Phúc thuộc QK II. Thanh trước theo Dũng vì Dũng trọng đãi, cho ăn hối lộ ngập mặt cũng như làm ngơ cho Thanh dành đất đai của quân đội để thuê mướn đầu tư nhưng sau Thanh lại phản Dũng vì do bất đồng với Dũng trong cách thức chia chác tiền tài từ các công ty do quân đội kiểm soát. Thanh cũng bất đồng với Dũng về việc thúc đấy mối quan hệ quân sự với Mỹ. Đó là chưa kể bất đồng giữa Dũng và Thanh gia tăng khi Dũng độc quyền kiểm soát bổ nhiệm các tướng quân khu ở miền Trung và miền Nam cũng như độc quyền thăng lon tướng vượt qua mặt của Thanh. Những bất đồng này giúp TBT Trọng có đủ lý do để thuyết phục Thanh bỏ Dũng, phản Dũng để giúp Trọng truất phế Dũng khiến Dũng hết cách buộc phải đi đến quyết định giam cầm Thanh để rồi nội vụ đổ bể và Dũng bị đá văng khỏi TƯ sau đó trước áp lực của Trung Cộng (sẽ trình bày chi tiết hơn ở phần VI.)

Sau khi thủ tướng Dũng rớt đài thì vây cánh của Trọng lật đật hất tướng Tỵ ra khỏi bộ Quốc Phòng cho về Quốc Hội ngồi chơi xơi nước; đồng thời vây cánh của Trọng cũng muốn cố nắm lại QK II từ trong tay của vây cánh tướng lãnh gốc Phú Thọ đàn em của Dũng cho thiệt lẹ để an tâm! Do đó, tướng Lê Xuân Duy, vốn gốc Vĩnh Phúc cùng tỉnh với tướng Phùng Quang Thanh, được thăng chức từ tư lệnh bộ chỉ huy quân sự Yên Bái lên TLQK II vào tháng Năm năm 2016, tức là chỉ bốn tháng sau khi Trọng thành công loại được thủ tướng Dũng ra khỏi trung ương vào tháng Giêng năm nay.


III. Máu nhuộm Yên Bái:


Đúng ba tháng sau khi đảm nhiệm chức vụ TLQK II, tức vào tháng Tám năm nay,tướng Duy từ trần! Đảng cộng sản chỉ loan báo chung chung là mắc bệnh hiểm nghèo mà thôi!

Đúng mười một ngày sau khi tướng Duy chết, bí thư lẫn Chủ-tịch Hội đồng Nhân dân của tỉnh Yên Bái, nơi tướng Duy làm việc bao năm cũng bị thanh toán bắn chết tại chỗ!

Tướng Duy chết đi, bất luận là do bệnh hay bị ám toán thì cũng đều làm cho phe đảng các tướng lãnh gốc tỉnh Phú Thọ của tướng Tỵ có cơ hội quay trở lại nắm QK II trừ phi TƯ đủ mạnh để ngăn cản việc này. Tướng Tỵ khuất thân ngồi chơi xơi nước ở Quốc Hội không có nghĩa là đàn em của ông ta chịu lép vế. Muốn nắm trong tay chức Tham Mưu Trưởng thì nhóm tướng lãnh phe của Tỵ phải nắm lại QK II vừa mới bị để mất vào tay của TƯ hơn ba tháng qua.

Trong lúc TBT Trọng ở TƯ còn đang phải dẹp bớt ảnh huởng của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong quân đội thông qua các tướng tư lệnh các quân khu ở các tỉnh phía Trung & Nam thì tranh dành nắm quyền tư lệnh ở QK II rõ ràng khiến TƯĐ ở Hà Nội không ít thì nhiều cũng bị đuối tay.

Tướng Duy xuất phát từ vị thế tư lệnh đóng ở Yên Bái, được hậu thuẫn và có qua lại thân thiết trong suốt bao năm qua với bí thư Yên Bái là ông Phạm Duy Cường cũng như cánh tay phải của Cường là ông Ngô Ngọc Tuấn, chủ tịch HĐND, nên việc đặc trách tướng Duy về làm TLQK II gần như là do ông Cường thúc đẩy. Lúc bấy giờ là vào tháng Năm khi TƯ còn đang lo cố đè các tướng tư lệnh các quân khu phía Nam thân Nguyễn Tấn Dũng nên không thể rảnh tay chủ động, đành đồng ý với đề nghị của ông Cường.

Khi tướng Duy mất đi, Hà Nội buộc phải có chọn lựa vì không thể để QK II làm loạn và tuột khỏi sự kiểm soát của TƯ được nữa. Và sự lựa chọn của Hà Nội dẫn đến cuộc thanh toán hai cán đầu tỉnh Yên Bái như tin tức đã đưa.


IV. Nội vụ của cuộc thanh toán tại tỉnh Yên Bái:


Vào sáng sớm ngày 18 tháng Tám, cả ba cán đảng đầu tỉnh Yên Bái là ông Đỗ Cường Minh, chi cục trưởng kiểm lâm tỉnh Yên Bái, ông Phạm Duy Cường, bí thư tỉnh và ông Ngô Ngọc Tuấn, trưởng ban tổ chức nhân sự tỉnh kiêm chủ tịch HĐND đều bị bắn chết tại trụ sở tỉnh. Hai nạn nhân là ông Minh và ông Tuấn chết cùng phòng và ông Cường chết tại phòng làm việc của mình nhưng cùng lúc.

Trừ ông Minh cục kiểm lâm ra, cả hai nạn nhân kia đều bị bắn ba viên đạn trong tư thế ngồi và chết tại chỗ. Ông Minh thì chỉ bị một phát ngay sau gáy và chết tại bệnh viên khi thủ tướng "Mát-de" Phúc đến thăm. Ông bí thư Cường bị một phát đạn vào đầu và hai phát còn lại vào ngực và bụng.

Căn cứ trên cách suy luận của ngành tội phạm học, hai nạn nhân ông Minh và ông Tuấn đang tại phòng làm việc của ông Tuấn, ông Tuấn ngồi tại bàn và ông Minh đang đứng để bàn bạc công việc thì ít nhất hai sát thủ bước vào phòng - một bắn ông Minh từ đàng sau và sát thủ còn lại bắn vào ngực và bụng ông Tuấn đang gồi tại bàn; cùng lúc đó, bí thư Cường cũng bị sát thủ xông vào bắn tại phòng làm việc ở ngực và bụng.


V. Thật giả của bản tin do đảng CSVN loan báo:


Văn phòng làm việc của bí thư Cường và chủ tịch HĐND Tuấn cách nhau khoảng gần 200 thước buộc các sát thủ phải ra tay đồng loạt để hai nạn nhân ở hai nơi không kịp phản ứng cho nên không có việc sát thủ đi từng phòng một giết từng nạn nhân như loan tin do tiếng súng nổ phòng này sẽ làm náo động nhiều phòng khác khiến mức thành công của sự ám sát bị giảm hẳn.

Ông Minh được chở vào bệnh viện có khả năng cứu sống dù rất nhỏ nhoi, thậm chí có thể bị liệt óc nhưng trước sự hiện diện của thủ tướng "mát de" Phúc một cách kỳ lạ tại phòng cấp cứu, nhân viên làm việc tại nhà thương đã dặn dò thân nhân ông Minh về nhà lo bề hậu sự.

Điều này cho thấy sự hồi tỉnh của ông Minh rất nguy hiểm cho phe phái ra lệnh thanh toán. Bọn chóp bu của đảng tại Hà Nội lo lắng thấy rõ và cần biết chắc ông Minh đã chết chưa thông qua sự bộp chộp của thủ tướng "mát-de" Phúc đến tận phòng cấp cứu mà không bận áo khử trùng như đúng thủ tục y khoa.

Dựa vào số viên đạn trên mình nạn nhân, ông Minh rõ ràng không nằm trong danh sách cần bị giết mà chỉ là vô tình hiện diện tình cờ tại nơi thanh toán nên vạ lây.

Hành lang văn phòng nơi hai ông bí thư và chủ tịch tỉnh làm việc có ít nhất gần 50 người văn thư nhân viên thuờng xuyên có mặt đi qua đi lại nhưng vào thời điểm xảy ra vụ thanh toán- hành lang này lại vắng vẽ dù sẽ có cuộc họp tỉnh tại hội trường trụ sở sẽ xảy ra chừng nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ sau đó.

Không có một nhân chứng nào có mặt để khẳng định tận mắt nhìn thấy ông Minh bắn bí thư Cường rồi đi sang phòng làm việc của chủ tịch Tuấn thanh toán tiếp như đã đưa tin trên báo chí của Cộng đảng. Đây chỉ là tin Vịt của Vẹm như người dân chúng ta thuờng nghe thường thấy qua suốt mấy chục năm nay.

Bên Công an tỉnh Yên Bái cũng lúng túng khi ra thông cáo làm hở đầu lòi đuôi, nhất là lòi ra vụ ông Minh kiểm lâm bị bắn từ sau bắn tới mà tử thuơng sau đó trong bệnh viện cũng như việc văn phòng hai ông chủ tịch Tuấn và bí thư Minh chỉ cách có 200 thuớc, không thề nào sát thủ bắn bốn viên đạn từ phòng này rồi bình tĩnh đi qua phòng khác mà không có náo động nhốn nháo cả hành lang.

Đây là một vụ thanh toán nội bộ cấp tốc do TƯ tiến hành giấu kín công an địa phương - và công an địa phương tỉnh Yên Bái có trách nhiệm giấu kín bịt miệng các nhân chứng sau đó khi hay biết nội vụ.


VI. Tại sao giới chóp bu đảng ở Hà Nội cần phải thanh toán - giết Bí thư tỉnh Yên Bái?


Con đường quan lộc của Phạm Duy Cường, nguyên là một kỹ sư XHCN về ngành xây dựng, bùng phát mạnh dưới thời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông Cường sanh tại Hà Nội nhưng làm tại nhà máy cement (xi-măng) Hoàng Liên Sơn gần 23 năm từ năm 1982 đến năm 2005. Ông cán này có thể bay nhảy vào TƯ sau khi Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng năm 2006. Vào năm 2008, ông Cường được ông Dũng cất nhắc lên thành phó chủ tịch tỉnh và rồi chính thức trở thành Bí Thư tỉnh Yên Bái hai năm sau đó, tức là năm 2010, năm mà quyền uy của Dũng át trùm ở TƯ.

Trong nội bộ đảng ở TƯ, cán Cường thật sự vượt trội hơn hẳn thành phần xuất thân từ đảng ủy như Tô Huy Rứa, Đinh Thế Huynh, Hoàng Trung Hải, hay Đinh La Thăng và nhiều người khác vì cán Cường có học thức và làm được việc nhưng lại không có vây cánh mạnh ở TƯ do xuất thân từ dân kỹ thuật đi lên, rất cô thế. Cường chỉ có mỗi thủ tướng Dũng chống lưng mà thôi.

Cường không được Trọng Lú nâng đở như Đinh La Thăng hay Nguyễn Bá Thanh cho về ngồi ở TƯ vì Cường có vẻ chống lại ý đồ truát phế Dũng của TBT Trọng trong các kỳ bỏ phiếu vào những năm trước - mãi cho đến năm 2016, Cường mới chịu ngã ngũ và được Đinh Thế Huynh vận động bỏ hàng ngũ của Dũng qua đầu TBT Trọng.

Lý do bí thư Cường ngã ngũ theo phe Trọng hất thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đi vào năm 2016 vì Cường cho rằng Dũng đã hết cách thắng nổi Trọng sau khi quyết định giam lỏng Phùng Quanh Thanh của Dũng bị thất bại vào giờ chót do Trung Cộng cử đặc phái viên ra tay can thiệp cứu tướng Thanh. Hơn thế nữa, phe TBT Trọng tung một khoản tiền dồi dào lên đến 200 triệu đô để mua chuộc hầu hết các bí thư tỉnh tại đại hội đảng nhằm lấy đủ phiếu truất phế Dũng. Số tiền này được cho là khoản tiền vay mượn khẩn cấp bởi TBT Trọng trong chuyến viếng thăm Việt Nam của chủ tịch Tập Cận Bình thông qua ngân hàng Phát Triển Trung Quốc CDB dùng để củng cố và ổn định niềm tin chính trị giữa đảng cộng sản hai nước. Khoản tiền mượn nợ này được thông báo vào ngày 6 tháng 11 năm 2015.

Hơn thế nữa, ông Tống Đào, đặc phái viên của họ Tập còn sang Việt Nam vào ngày 26 đến 30 tháng Giêng năm 2016 - tức là ngay kỳ đại hội đảng, trong hồi bỏ phiếu truất phế Dũng, để khẳng định hậu thuẫn về mọi mặt của họ Tập đối với phe TBT Nguyễn Phú Trọng. Điều này khiến những người ủng hộ Dũng không thể nào cưỡng lại được nữa trước tài lực quá mạnh của TBT Trọng có được nhờ từ sự hỗ trợ của Trung Cộng.

Nguyễn Tấn Dũng rớt đài khỏi TƯ kéo theo tướng Tỵ rớt đài khỏi bộ Quốc Phòng, cho nên TƯ cần phải loại bớt vây cánh của tướng Tỵ trong bộ Quốc Phòng càng sớm càng tốt - dẫn đến tình trạng bí thư Cường lợi dụng tình huống nâng đỡ đẩy nhanh tướng Lê Xuân Duy đóng ở Yên Bái về làm TLQK II đè đầu cởi cổ vây cánh của tướng Tỵ tại nơi này, nơi mà tướng Tỵ từng làm tư lệnh trước khi trở thành Tham Mưu Trưởng.

Điều này bất thành vì hàng ngũ tướng tá theo phe tướng Tỵ tại QK II có lẽ là đông như kiến, tướng Duy thiệt mạng một cách bí ẩn sau ba tháng đảm chức và chức TLQK II tới nay vẫn còn lấp lững chưa chính thức do tranh dành dằng co ngày thêm gay gắt.

Trước tình huống đó, TBT Trọng cần phải có chọn lựa và bí thư Cường tỉnh Yên Bái trở thành một trở lực làm vấn đề tranh chấp chức TLQK II đã căng thẳng lại còn căng thẳng thêm nữa. Hơn thế nữa, Cường quá sáng giá so với đàn em của Trọng tại TW; cũng như bí thư Cường dù gì cũng là người của Nguyễn Tấn Dũng khi trước nên sự tin cậy hợp tác đối với TBT Trọng lại càng rất là miễn cưỡng.

TƯ cần phải loại Cường ra khỏi vị trí bí thư tỉnh Yên Bái cho vấn đề tranh chấp chức tư lệnh tại QK II "hạ nhiệt" bớt. Tuy nhiên, vì tình huống tranh chấp chức tư lệnh tại QK II đang quá căng thẳng, TƯ không còn thời giờ để bơi móc điều tra sự hối lộ của bí thư Cường để triệt hạ nên đành phải ra tay thanh toán bí thư Cường càng sớm càng tốt - chỉ mười một ngày sau khi tướng Duy từ trần.

Cũng có nhiều nguồn tin cho rằng bí thư Cường bị giết là do phe Nguyễn Tấn Dũng trả thù vì cái tội phản chủ nhưng trên thực tế, Dũng để Cường ở Yên Bái làm rối loạn QK II thông qua tranh chấp chức tư lệnh quân khu này khiến TBT Trọng ăn không yên, ngũ không yên để rảnh tay Dũng lo cũng cố lại quyền uy của gia đình mình ở phương Nam thì có lợi hơn nhiều. Cho nên, việc Dũng ám toán bí thư Cường để trừng phạt là điều rất khó xảy ra.

Hơn nữa, nội vụ có sự hiện diện của thủ tướng "Mát-de" Phúc cho thấy TƯ thật sự muốn ra mặt dàn xếp nội tình bất ổn ở QK II cũng như ở Yên Bái.

Bí thư Yên Bái bị bắn chết thì đây là thuộc vệ nội vụ của đảng nhưng Phúc vốn lo bên chính phủ lại đứng ra thăm viếng dàn xếp thay vì là TBT Trọng cho thấy TBT Trọng không có chút tình cảm gì đối với bí thư Cường và Trọng mặc nhiên để Phúc dẫn lực lượng công an hùng hậu hộ tống theo sau kéo lên Yên Bái dàn xếp.

Đương nhiên, phe công an Trần Đại Quang sẽ nhân cơ hội này tóm thâu tỉnh Yên Bái vào trong tay mình, thêm vây thêm cánh cho chắc ăn sau khi đã có em trai của mình làm bí thư tỉnh Thái Nguyên. Hơn nữa, muốn nội vụ dàn xếp theo cách mà TƯ muốn là có thể kiểm soát được Yên Bái cũng như QK II thì việc công an nắm thêm tỉnh Yên Bái là điều có lợi cho TBT Trọng trong lúc này.

Tuy nhiên, vụ việc ở Yên Bái càng khiến thanh thế của phe công an Trần Đại Quang càng thêm lớn mạnh ở TƯ và liệu Đinh Thế Huynh, người đứng thứ hai sau TBT Trọng ở trong đảng có thể có đủ bản lãnh để buộc Quang phục tùng mình như đã từng phục tùng TBT Trọng hay không, vẫn còn là dấu hỏi chưa có câu trả lời.


VII. Kết


Nội tình tranh chấp tại QK II chắc chắn sẽ là vết lở loét chỉ ngày một thêm lớn ra, sâu thêm trong nội bộ sĩ quan tướng lãnh quốc phòng cũng như trong nội bộ chóp bu của Cộng Sản Hà Nội - một sự lỡ loét ghẻ lở nhầy nhụa thuờng thấy ở trong nội bộ của mọi chế độ độc tài tham nhũng.

Hôm nay máu nhuộm trụ sở tỉnh Yên Bái thì ngày mai, tại sao máu lại không thê nhuộm ở trụ sở TƯ đảng tại Hà Nội nếu Trần Đại Quang muốn gồm thâu cả chức TBT và chức chủ tịch nước vào trong tay mình?

Thứ Năm, ngày 25 tháng 8 năm 2016

Cao Huy Huân - Bàn về hai chữ ‘sống hèn’



Cao Huy Huân - Bàn về hai chữ ‘sống hèn’






Các em học sinh trung học phổ thông tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia ở Hà Nội. (Ảnh tư liệu)
Các em học sinh trung học phổ thông tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia ở
Hà Nội. (Ảnh tư liệu)




Năm nay đề thi Văn kỳ thi trung học phổ thông rất thú vị, rất sát với thực tế xã hội Việt Nam. Đề thi yêu cầu bình luận ý kiến cho rằng “sự hèn nhát khiến con người đánh mất chính mình, còn dũng khí lại giúp được họ là chính mình”. Hãy khoan bàn về năng lực của các bạn học sinh, vì tôi nghĩ mỗi cấp độ, mỗi góc nhìn đều có một chuẩn mực đánh giá riêng. Thế nên tôi không đồng tình với nhiều ý kiến trên mạng xã hội cho rằng đây là một vấn đề quá sức với các bạn học sinh phổ thông.

Điều quan trọng, theo tôi, là cần phải xem xét các bạn lớn lên trong môi trường giáo dục Việt Nam suốt 12 năm qua, trên cương vị là người trưởng thành (theo quy định của luật pháp Việt Nam là 18 tuổi), thì các bạn nhìn nhận và phân biệt “sống hèn” và “dũng khí” như thế nào? Các bạn có thật sự quan sát và cảm nhận được những khái niệm này từ những sự việc, sự kiện vẫn diễn ra hằng ngày, xung quanh các bạn hay ảnh hưởng đến các bạn hay không.

Tất nhiên, đó là câu chuyện khác – một câu chuyện thuộc chuyên môn của các thầy cô chấm thi với những barem điểm của họ. Tôi không phải là một thí sinh, nhưng tôi rất thích đề thi thú vị này. Từng trải nghiệm cuộc sống tại Việt Nam trong suốt thời học phổ thông, tôi nhận thấy khái niệm “sống hèn” hay “dũng khí” đều có tính tương đối. Tôi nghĩ rằng nhiều giáo viên kỳ vọng các bạn học sinh sẽ trả lời rằng “dũng khí” là một lối sống ngược lại hoàn toàn với “sống hèn”. Thấy cái sai nhất định phải sửa, thấy tiêu cực phải quyết liệt đấu tranh, thấy bạo tàn phải làm cách mạng lật đổ, sống phải theo ý chí của mình, tự quyết định tương lai của mình, không khuất phục trước sức mạnh phi nghĩa. Rồi các bạn học sinh có thể lấy hàng loạt tấm gương người tốt việc tốt đăng tải trên khắp các tờ báo hay ngay trên tivi để làm dẫn chứng, lặp lại những lý thuyết suông của chủ nghĩa cộng sản và biến những câu chữ hoa mỹ thành giấc mơ (đúng nghĩa là chỉ có trong mơ). Đó là khuôn mẫu chung cho các bài viết đạt điểm cao trong barem điểm của các thầy cô.

Liệu các bạn có dám (hay đủ trải nghiệm để dám) nói rằng, “sống hèn” là việc xử án oan một con người như ông Huỳnh Văn Nén để chạy theo thành tích, đối phó với dư luận và cấp trên, để rồi gia đình ông tan nát suốt hàng thập kỷ cho đến khi “hung thủ đầy dũng khí” ra nhận tội thì ông mới được minh oan. Có bạn nào dám lấy ví dụ về vụ Formosa làm ô nhiễm môi trường biển khiến hàng ngàn tấn cá chết, người dân khu vực bốn tỉnh miền Trung Việt Nam điêu đứng, phẫn nộ. Formosa vẫn chối tới cùng sau khi nhà nước vào cuộc quyết liệt trong vòng hai tháng ròng rã. Để rồi khi có giải đáp chính thức, số tiền đền bù 500 triệu USD dường như là quá lớn với chính phủ, trong khi cả một vùng biển đang chết mòn, người đánh cá, du lịch, dịch vụ... tất cả đều chưa thỏa mãn. Vẫn còn đó nhiều câu hỏi như: Tại sao 500 triệu USD? Tại sao không khởi tố? Tại sao không kêu gọi dân chúng bị ảnh hưởng khởi kiện hay tạo điều kiện cho họ được đối xử công bằng? Vì sao bấy nhiêu thiệt hại mà chỉ được đền bù 500 triệu USD? Tại sao lại phải kêu gọi dân tha thứ và cảm thông cho một Formosa vốn ngay từ đầu đã cố tình làm sai và không có thiện chí? Tại sao không trả lời hết những câu hỏi vốn được xem là những khúc mắc, những nghịch lý mà lòng dân chưa được thỏa mãn? Việc né tránh hay không giải quyết triệt để những thắc mắc ấy phải chăng cũng là một hình thức “sống hèn”?

Hoặc như trường hợp Bộ luật hình sự Việt Nam sửa đổi được chuẩn bị ban hành thì bị một chuyên gia pháp lý phê phán là sai be bét. Tôi cho rằng chuyên gia ấy sống có “dũng khí”, dám nhìn nhận và nói lên sự thật. Trong khi hàng trăm người mang tiếng là đại diện cho dân thì lại bấm nút để thông qua bộ luật này. Người lãnh đạo trực tiếp về bộ luật lấy lý do thời gian gấp rút, có trình báo cấp trên nhưng không được chấp nhận nên phải thi hành. Nhiều cán bộ khác cũng có lối giải thích tương tự với báo chí. Tại sao thấy Bộ luật hình sự có nhiều sai sót, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống của hàng chục triệu người dân mà chỉ lên tiếng rồi im? Tại sao không đấu tranh để có đủ thời gian làm luật? Tại sao phải nhất nhất nghe lời vài ba lãnh đạo để rồi khi mọi chuyện bị đổ vỡ thì chỉ có người dân gánh chịu mọi hậu quả? Sống không đấu tranh đến tận cùng mà chỉ đổ lỗi cho thời gian, đổ lỗi cho áp lực chỉ đạo thì có phải là “sống hèn” hay không? Ngay như lãnh đạo không nghe ý kiến tham mưu, quyết đoán để xảy ra hậu quả nhưng chưa thấy lên tiếng nhận trách nhiệm, thì đó có còn gọi là “dũng khí” được không?

Quay lại vấn đề tại sao “dũng khí” hay “sống hèn” ở Việt Nam cũng chỉ mang tính tương đối nếu xét theo thực tế. Bởi vì đôi khi người ta không muốn “sống hèn” cũng phải “sống hèn”; đôi khi người ta muốn sống có “dũng khí” nhưng không được sống có “dũng khí”. Điển hình như vấn đề luật biểu tình. Luật này đã được thảo luận trong suốt nhiều năm qua, đã gây nhiều tranh cãi và làm tốn không biết bao nhiêu giấy mực. Trong khi xu hướng trưng cầu dân ý đang phát triển trên thế giới thì ở Việt Nam người dân vẫn chưa được quyền biểu tình. Mỗi khi có một sự kiện gây bức xúc cho toàn xã hội, người ta xuống đường thì lại giải quyết bằng bạo lực. Chưa biết ai gây ra với động cơ gì, nhưng rõ ràng việc xuống đường biểu tình một cách ôn hòa để nói lên tiếng nói của mình theo quy định trong hiến pháp cho đến nay vẫn không phải là một chọn lựa khôn ngoan cho người dân. Xuống đường, dù đóng góp hay chỉ trích, thì có nguy cơ lành ít dữ nhiều. Ở Mỹ, dân chúng xuống đường biểu tình còn có cảnh sát theo quản lý và bảo vệ. Tất nhiên đôi khi “dân chủ thái quá” cũng gây ra bạo lực ngoài ý muốn, nhưng nó nằm trong tầm kiểm soát và là quyền của người dân được biểu tỏ ý chí. Hóa ra, muốn sống có “dũng khí” cũng không phải là một sự lựa chọn khôn ngoan trong nhiều trường hợp.

Còn rất nhiều ví dụ về lối “sống hèn” và lối sống thiếu “dũng khí” của nhiều người ở Việt Nam, nhưng tôi không kỳ vọng các bạn học sinh ở độ tuổi 18 có đủ kinh nghiệm sống để nhìn nhận. Với tôi, những dòng tâm sự trên đây là bài kiểm tra của mình, không gửi đến hội đồng chấm thi, mà gửi đến tòa án lương tâm của những người do dân cử làm lãnh đạo. Hãy nhớ đến lối “sống hèn” và lối sống có “dũng khí”, chắc chắn quý vị sẽ được người dân biết ơn và cho điểm rất cao.

Thứ Tư, ngày 24 tháng 8 năm 2016

Bùi Tín - 71 năm Đảng Cộng sản cướp quyền: mảnh dư đồ rách nát


Bùi Tín - 71 năm Đảng Cộng sản cướp quyền: mảnh dư đồ rách nát






Đảng Cộng sản đã ngự trị trên đất Việt Nam tròn 71 năm.
Đảng Cộng sản đã ngự trị trên đất Việt Nam tròn 71 năm.




Đảng Cộng sản đã cướp chính quyền và ngự trị trên đất VN tròn 71 năm. Họ hứa hẹn một nền độc lập vững chắc, tự do cho toàn dân, theo phương châm "Không có gì quý hơn độc lập tự do" được coi là chân lý tuyệt vời. Nhưng rõ ràng đó chỉ là khẩu hiệu chết trên giấy, trên tường, trên môi, không thấy được trong cuộc sống. Cả dân tộc bị lừa dối bởi cái trò tuyên truyền hão, cố tình che dấu sự thật, khi chỉ có quan chức CS là có quyền tự do độc chiếm đặc quyền.

Nhìn kỹ trên bản đồ đất nước hình chữ S, không thấy khởi sắc ở đâu, chỉ toàn thấy một màu ảm đạm, đen tối, tang tóc, đúng là mảnh dư đồ rách nát. Từ phía Bắc là biên giới gần 2 ngàn km cho láng giềng nước lớn ngang nhiên xâm nhập, với hàng vạn người hàng ngày không giấy tờ, với hàng lậu, hàng độc hại, ma túy, côn đồ, thổ phỉ, kẻ cướp nội tạng công dân ta. Đó là một đường biên giới mà ta đã mất chủ quyền, một biên giới bị bỏ ngỏ toang hoang cho mọi kiểu tai ương và tội ác hàng ngày từ phương Bắc tràn xuống thâm nhập khắp nước ta.

Bên sườn phía Tây, dọc Trường Sơn là các vùng khai thác bô xít độc hại được giao cho các công ty Trung Quốc thực hiện, với bùn đỏ ngang nhiên tàn phá môi trường sống của các dân tộc Tây Nguyên vốn chất phác hiền lành đang đứng trước nguy cơ bị diệt chủng. Cũng trên biên giới phía Tây là dòng sông Mẹ - Mekong - vốn là nguồn bồi dưỡng cả vùng Nam Bộ phì nhiêu cò bay thẳng cánh, vựa lúa vàng của cả nước, bỗng nứt nẻ khô cằn vì kiệt nước và bị nhiễm mặn do 9 đập thủy điện trên đất Vân Nam, Trung Quốc, tùy tiện đóng mở, đe dọa cuộc sống của hàng chục triệu dân ta.

Ven biển miền Trung là thảm họa môi trường Formosa - Plastics kéo dài hằng trăm km, cùng xác hàng triệu cá tôm hải sản chết trắng bãi, theo giới chuyên môn phải vài thập kỷ mới hồi phục.

Trong nội địa nước ta, nhiều hiểm họa khác còn lớn hơn. Hàng chục vạn hécta rừng được giao cho Trung Quốc khai thác, hàng chục công trình nhiệt điện, thủy điện, cơ khí, xi măng, phân đạm, cầu đường, bến cảng lớn trải dài từ Bắc vào Nam đều nằm trong tay những người Trung Quốc đã trúng thầu một cách dấm dúi. Hàng trăm công trình lớn nhất nước bị giao cho các công ty Tàu thi công một cách tùy tiện, với kỹ thuật rất thấp, xây dựng dây dưa kéo dài, chi phí cao, nay bế tắc "bỏ thì thương vương thì tội". Từ đó mọc lên rải rác khắp cả nước những trung tâm người Tàu cư trú nửa hợp pháp, với cửa hàng Tàu, quán ăn Tàu, hàng hóa Tàu, nhà buôn Tàu, bảng hiệu Tàu, sòng bạc Tàu, nhà thổ Tàu, chú rể Tàu, đe dọa và đảo lộn tận gốc nền độc lập, tự chủ và cuộc sống an bình của nhân dân ta.

Tình thế sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm khi thế lực bành trướng luồn sâu, luồn xa, cắm chốt ở mọi địa bàn và yếu điểm có ý nghĩa chiến lược an ninh - quốc phòng hiểm yếu nhất, gần với đảo Hải Nam của chúng nhất.

Trước cuộc họp của Quốc hội, Ban Chấp hành Trung Ương, Bộ Chính trị rất nên trưng ra tấm bản đồ VN ghi rõ những khu vực và địa điểm rải rác từ Bắc chí Nam đã bị thế lực bành trướng Trung Quốc chiếm lĩnh mà không tốn một viên đạn.

Vậy ai đã gây ra tình hình bi thảm, nguy kịch trên đây?

Không có đế quốc thực dân nào gây nên cả. Cũng không có thế lực phản động nào có thể gây nên sự tàn phá kinh khủng như thế. Phải công bằng và nói rõ sự thật minh bạch nhất. Đó là "công lao nổi bật không thể chối cãi của Đảng Cộng Sản Đông Dương, Đảng Lao Động VN rồi đến Đảng Cộng Sản VN" hiện nay, đã độc chiếm quyền lãnh đạo đất nước suốt 71 năm qua, không chia sẻ cho ai khác.

Trong 11 năm chui vào cái bẫy Thành Đô, Hán gian và Việt gian thứ thiệt đã câu kết chặt chẽ với nhau để ra sức vơ vét tài sản quốc gia, tạo bất công xã hội, duy trì một nền y tế bệ rạc, một nền giáo dục lạc hậu, đạo đức xuống cấp, một hệ thống hành chính nhũng nhiễu, bộ máy ngày càng quan liêu, một chế độ mất gốc "hèn với giặc, ác với dân".

Đây là trách nhiệm lịch sử rất nặng nề của 12 khóa Ban Chấp hành Trung ương, 12 khóa Bộ Chính trị, 14 khóa Quốc hội độc đảng (thật ra là Đảng hội, khi đảng viên CS luôn chiếm trên dưới 90% tổng số đại biểu), và của gần một chục Tổng Bí thư, dẫn đến một mảnh dư đồ rách nát cùng cực như ngày nay.

Vũ Đông Hà - Trần Hồng Hà: Bộ trưởng Bộ Lừa đảo và Sát nhân



Vũ Đông Hà - Trần Hồng Hà: Bộ trưởng Bộ Lừa đảo và Sát nhân










Vũ  Đông Hà (Danlambao) - Một thường dân lừa đảo dẫn đến tác hại cho một số người. Một quan chức lừa đảo dẫn đến sự mất niềm tin của dân vào giới cầm quyền. Nhưng khi một bộ trưởng và là bộ trưởng về môi trường mà láo khoét, lừa đảo quần chúng về tình trạng hiểm nguy của môi trường lên đời sống của người dân thì đó là một hành động mang tính sát nhân. Kẻ đó mang tên Trần Hồng Hà.

Các quan chức chỉ ăn cá một lần, chỉ tắm một lần vì biết rõ một lần chẳng giết được ai. Nhưng nhân dân, trong đó có trẻ em, tương lai của đất nước, và phụ huynh nghe theo lời chúng, nhìn theo hình ảnh của chúng và ăn cá mỗi ngày, tắm biển thường xuyên thì hệ quả theo năm tháng sẽ bi thảm vô cùng. Hệ quả không còn chỉ đến từ những ống thải Formosa mà đến từ ống thải bằng mồm của những kẻ lừa đảo và sát nhân.

Vào ngày 22 tháng 8, 2016 Trần Hồng Hà tuyên bố "Người dân Miền trung sẽ có cả thép, cả cá và cả một môi trường biển sạch, đẹp, an toàn" (1)

Để bảo kê cho lời tuyên bố này, Trần Hồng Hà đã tiết lộ rằng "Bộ Tài nguyên và Môi trường đã huy động một đội ngũ lớn chuyên gia, nhà khoa học trong và ngoài nước, đơn vị khoa học công nghệ thuộc Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam, Bộ Công Thương, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ Quốc phòng, Đại học Quốc gia Hà Nội và các địa phương liên quan triển khai Chương trình quan trắc chất lượng môi trường biển, đồng thời tổ chức đánh giá, xác định mức độ, phạm vi ô nhiễm môi trường và suy thoái hệ sinh thái biển tại 4 tỉnh miền Trung với một khối lượng công việc rất lớn. Việc triển khai được dựa trên các phương pháp đánh giá hiện đại có tính khoa học cao, phù hợp với thông lệ quốc tế, bảo đảm độ tin cậy."

Chúng ta cần đặt ra một số câu hỏi cho phát biểu này?

Thứ nhất: đội ngũ lớn chuyên gia, nhà khoa học trong và ngoài nước gồm bao nhiêu người? Họ là ai, trình độ và quá trình hoạt động chuyên môn về môi trường ở mức độ nào? Quan trọng hơn cả, những người này có tiến hành một cuộc "quan trắc chất lượng môi trường biển" độc lập hay không?

Thứ hai: "Phương pháp đánh giá hiện đại có tính khoa học cao, phù hợp với thông lệ quốc tế, bảo đảm độ tin cậy" thì tại sao không được công bố một cách thật chi tiết, được trình bày một cách chuyên nghiệp trên một tạp chí khoa học như là một việc làm đương nhiên và bình thường ở các quốc gia khác? Có một bộ phận độc lập với Bộ TN & MT, hay tốt hơn hết là độc lập với bộ máy cầm quyền để đánh giá một cách khách quan, khoa học là phương pháp có thật sự theo đúng tiêu chuẩn quốc tế và "bảo đảm độ tin cậy"?

Thứ ba: Mức độ, phạm vi ô nhiễm môi trường và suy thoái hệ sinh thái biển tại 4 tỉnh miền Trung là ở mức độ nào? Các loại hoá chất độc hại nào và số lượng là bao nhiêu đã thải ra biển bởi Formosa. Lượng độc tố được thử nghiệm ở những cá chết trong giai đoạn đầu là bao nhiêu? Đến bây giờ tác hại lên toàn bộ môi trường đang ở mức độ con số cụ thể nào?

Tất cả 3 điều trên đều không có câu trả lời với những dữ kiện cụ thể. Tất cả đều chỉ được nói chung chung và được bảo kê bởi cái miệng của Trần Hồng Hà.

Tất cả chỉ được tường thuật rằng:

"Tại Hội nghị, các chuyên gia, nhà khoa học đại diện cho các cơ quan, đơn vị tham gia thực hiện dự án “Điều tra, đánh giá mức độ, phạm vi ô nhiễm môi trường và suy thoái các hệ sinh thái do sự cố môi trường gây ra tại 4 tỉnh miền Trung” báo cáo kết quả quan trắc, đánh giá chất lượng nước biển, trầm tích biển, các hệ sinh thái biển sau sự cố môi trường; các đại biểu tham dự Hội nghị trao đổi, thảo luận thống nhất nhận định về mức độ, phạm vi an toàn của môi trường biển, với sự tham gia của đông đảo các cơ quan truyền thông sẽ thông tin một cách rộng rãi, minh bạch, khách quan tới người dân."

Chỉ có thế! có màn "báo cáo kết quả quan trắc, đánh giá chất lượng nước biển, trầm tích biển, các hệ sinh thái biển sau sự cố môi trường", có "sự tham gia của đông đảo các cơ quan truyền thông" nhưng hoàn toàn không có một dòng chữ, dữ kiện nào về cái gọi là "báo cáo kết quả". Chỉ thòng thêm một câu là với chữ sẽ viển vông bất định: "sẽ thông tin một cách rộng rãi, minh bạch, khách quan tới người dân."

Buổi họp báo đều không đưa ra bất kỳ dữ kiện, chứng cứ khoa học cụ thể nào. Chỉ đến từ một nguồn thải: cái miệng của Bộ trưởng Tài-Môi. Vậy cái ống thải của Trần Hồng Hà có "bảo đảm độ tin cậy" hay không hay nó chỉ "bảo đảm độ láo khoét"?:

Láo khoét: cũng trong Hội nghị báo cáo kết quả đánh giá hiện trạng môi trường biển từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế, ống thải Trần Hông Hà đã: "trân trọng cảm ơn nghĩa cử của nhân dân cả nước nói chung và người dân Quảng Trị nói riêng đã rất bền bỉ, bình tĩnh, luôn một lòng tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, hướng xử lý của Chính phủ; đồng thời đã đóng góp ý kiến trên tinh thần xây dựng, có trách nhiệm và các giải pháp khắc phục sự cố."

Từ đâu mà ống thải Trần Hồng Hà phọt những thứ gọi là "nhân dân cả nước... luôn một lòng tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, hướng xử lý của Chính phủ"?

Có phải "lòng tin tưởng" đến từ những thứ này?:

a. Họp báo công bố nguyên nhân cá chết hàng loạt diễn ra lúc 20h tối 27/4 tại trụ sở Bộ TN&MT: Theo Thứ trưởng Tài nguyên Môi trường Võ Tuấn Nhân, thuộc chức của Trần Hồng Hà, đã trình bày rằng - để truy tìm nguyên nhân cá chết nhiều nhà khoa học từ các viện nghiên cứu hàng đầu đã phối hợp điều tra (2): "các nhà khoa học, nhà quản lý cùng thảo luận, phân tích kết quả nghiên cứu những ngày qua, đưa ra nhiều ý kiến xác đáng. Sau khi loại trừ nhiều yếu tố, tất cả đi đến thống nhất nhận định sơ bộ có hai nhóm nguyên nhân chính có thể gây ra hiện tượng cá chết hàng loạt: Một là do tác động của độc tố hoá học thải ra từ hoạt động của con người trên đất liền và trên biển. Hai là do hiện tượng dị thường của tự nhiên kết hợp với tác động của con người tạo nên hiện tượng tảo nở hoa mà trên thế giới gọi là thủy triều đỏ."

Kết quả của khẳng định nguyên nhân tảo nở hoa - thuỷ triều đỏ này đến từ kết hợp của những "khoa học gia", toàn thể Tài nguyên và Môi trường, Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Khoa học và Công nghệ, Công Thương, Y tế, Công an, Quốc phòng cùng Viện hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam, lãnh đạo 4 tỉnh ven biển. Đây cũng chính là tập hợp các bộ phận đẻ ra "khẳng định" của Trần Hồng Hà vào 4 tháng sau, ngày 22/8: "Miền trung sẽ có cả thép, cả cá và biển an toàn."

Để hỗ trợ cho sự láo khoét vào ngày 27/4, 3 ngày sau, 30/4, các quan chức trong Bộ TN&MT tại Đà Nẵng bao gồm Nguyễn Điểu - Giám đốc Sở TN&MT Đà Nẵng, Nguyễn Văn Anh - Giám đốc Trung tâm kỹ thuật môi trường, Nguyễn Trần Quân - Phó giám đốc Trung tâm Kỹ thuật môi trường), Phạm Thanh Phúc - Chi cục phó bảo vệ môi trường và một số quan chức khác đã đi tắm biển tại bãi Phạm Văn Đồng thuộc quận Sơn Trà. Màn tắm biển này được thông tin với hình ảnh đăng tải (3):




Ảnh VnExpress




Đồng hành với trò lừa đảo này, cũng vào ngày 30/4, cái loa của đảng - Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông (TT&TT) Trương Minh Tuấn sau khi láo khoét tảo nở hoa / thuỷ triều đỏ, đã mời các nhà báo đi ăn cá biển tại một nhà hàng hải sản nằm trên đường du lịch ven biển Nhật Lệ thành phố Đồng Hới. (4)




Ảnh Infonet




Một ngày sau, ngày 1/5, Bí thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh cùng Chủ tịch thành phố Huỳnh Đức Thơ bổn cũ soạn lại kéo nhau xuống biển Mỹ Khê tắm, sau đó ăn hải sản và chụp hình để lừa đảo người dân (5):




Ảnh VnExpress



Ảnh Đ.X




Chưa đủ thuyết phục cho trò xúi dân chết người này, cũng trong ngày 1/5, Nguyễn Thị Kim Tiến, Bộ trưởng Bộ Y tế - người trách nhiệm sức khoẻ của nhân dân cả nước, đã cùng với Giám đốc Sở Y tế Hà Tĩnh, Nghệ An, Phó Cục trưởng Cục An toàn thực phẩm, Viện trưởng Viện Kiểm nghiệm thực phẩm quốc gia, diễn màn ăn hải sản tại Hà Tĩnh (6).








Tất cả những màn kịch lừa đảo này đã diễn ra trong sự "khẳng định" nguyên nhân cá chết là do tảo nở hoa, thuỷ triều đỏ, cá và biển an toàn để thoải mái ăn, vô tư tắm.

Giữ nguyên kịch bản lừa đảo của ngày 30/4 và 01/05, ngày 22/8 sau khi họp báo tuyên bố "Các nhà khoa học nói biển miền Trung an toàn. Việc thực hiện nghiên cứu rất bài bản, có nhiều phản biện... tại sao mình không tắm biển" (7), Trần Hồng Hà và bầy đàn gồm có Thứ trưởng TN&MT Võ Tuấn Nhân, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Trị Nguyễn Văn Hùng, các Phó Chủ tịch tỉnh kéo nhau đội mưa xuống biển và sau đó ăn hải sản để tái diễn màn kịch mị dân và giết dân:




Ảnh Dân Trí







Trong tấm hình trên được đăng tải trên trang web chính thức của Bộ TN&MT còn có ghi chú: "Ngay sau khi kết thúc Hội nghị trưa 22/8, Bộ trưởng Trần Hồng Hà, Thứ trưởng Võ Tuấn Nhân đã cùng lãnh đạo 4 tỉnh miền Trung và các chuyên gia nước ngoài đi tắm biển và ăn hải sản ở khu du lịch Cửa Việt, Quảng Trị." nhưng không cho biết 2 tên nào là chuyên gia nước ngoài và là người nước nào!? (8).

Tất cả những láo khoét trước sau như một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, dù là tảo nở hoa - thuỷ triều đỏ hay Formosa nhận tội xả độc, chân lý láo khoét đều y nguyên. Tất cả đều nhắm vào một mục tiêu: nhân dân cứ mở mắt nhìn các quan chức chứng minh bằng hành động là biển, cá an toàn - hãy cứ tắm, hãy cứ ăn. Đây là một thủ đoạn xúi giục người dân vào hiểm nguy, mang tính sát nhân của các quan chức cộng sản.

Nên nhớ đại đa số người dân bình thường đầu tắt mặt tối, không nhiều người có giờ hoặc khả năng vượt tường lửa để theo dõi những tin tức, phân tích chi li của truyền thông lề dân. Đời sống cực khổ có gì ăn đó. Chỉ cần nhìn thấy hình ảnh lãnh đạo đảng và nhà nước tắm biển, ăn cá lan tràn trên mọi kênh thông tin của đảng là người dân tin hoặc muốn tin ngay để được "vô tư" sống. Đó mới là mối nguy hiểm giết người.

Bên cạnh tội giết người, Trần Hồng Hà còn mang tội giết hại môi trường. Cũng trong buổi họp báo, ông ta tuyên bố: “Đến thời điểm này, với những phân tích khoa học, chính xác và khách quan, chúng ta có thể khẳng môi trường tự nhiên, biển miền Trung hoàn toàn có thể tự làm sạch, tự đào thải những chất ô nhiễm này.” (8)

Chưa bao giờ, ở bất cứ nơi nào, một thảm hoạ khủng khiếp như thế, cá chết hàng hàng lớp lớp dọc dài theo 4 tỉnh mà môi trường lại "hoàn toàn có thể tự làm sạch". Chưa có một thảm hoạ nào trên thế giới ở vào tầm Formosa-Vũng Án mà chỉ 4 tháng sau là người ta có thể tắm, ăn cá an toàn và biển tự đào thải những chất độc hại.

Tuyên bố của Trần Hồng Hà chỉ khẳng định một điều: Bộ Tài nguyên và Môi trường phủi tay. Cứ để biển "chúng nó" tự chữa lành.

Giao cho một tên như Trần Hồng Hà để đảm nhận trách nhiệm về tài nguyên và môi trường của đất nước là cách hay nhất để tàn phá tài nguyên lẫn môi trường. Đó chính là khả năng đề cử người "tài đức" của Nguyễn Phú Trọng.

Tuyên bố của Trần Hồng Hà "người dân Miền trung sẽ có cả thép, cả cá và cả một môi trường biển sạch, đẹp, an toàn" cũng khẳng định thêm một điều nữa: Formosa sẽ tiếp tục hoạt động. Tóm lại, đảng và nhà nước kể từ giờ sẽ không phải bận tâm giải quyết bất cứ điều gì. Tất cả sẽ chìm xuồng êm ái sau màn kết vở kịch đội mưa tắm biển của Trần Hồng Hà.

Ít ra Formosa, chúng cúi đầu nhận lỗi. Còn bầy đàn cộng sản, chúng ngẩng đầu, khoe bụng, vẫy tay cười toe toét vào mặt người dân nhiều lần, cùng một phiên bản chỉ khác ngày giờ để lừa đảo, để đưa dân vào chỗ chết.

Chỗ chết sẽ không hiện rõ ngay trong 1 tuần, 1 tháng, 1 năm. Đến khi đã rõ thì cả dân tộc đều ngoắc nghẽo và những tên sát nhân lừa đảo đã hết nhiệm kỳ, đã hạ cánh an toàn và ngồi đâu đó ở một biệt thự nhiều triệu đô ở California.