Thứ Năm, ngày 26 tháng 3 năm 2015

Lãi Suất và Đồng Đô La


Lãi Suất và Đồng Đô La


2015-03-25


03252015-us-interes-rate-n-volatility.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh




Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Files photos     


Một mối nguy đang đe dọa Âu Châu và các nền kinh tế nhỏ trên thế giới. Đó là tiền Mỹ lên giá quá mạnh khiến tư bản chảy ngược về Hoa Kỳ. Nếu Ngân hàng Trung ương Mỹ lại tăng lãi suất làm tiền Mỹ càng lên giá thì tình hình còn nguy ngập hơn nữa. Diễn đàn Kinh tế tìm hiểu chuyện ấy qua cuộc phỏng vấn sau đây của Việt Long với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.

Việt Long: Xin kính chào ông Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, sáu tháng về trước, ông phân tích việc Mỹ kim lên giá so với các ngoại tệ khác và nói rằng việc đó có  thể dẫn đến nhiều biến động cho các nền kinh tế đang phát triển trong năm 2015 này. Quả nhiên là chúng ta thấy ngay một vụ khủng hoảng về ngoại hối vào Tháng 10 năm ngoái khi Liên bang Nga đột ngột tăng lãi suất để vực giá đồng bạc mà tiền Nga vẫn rớt giá. Tuần qua, người ta còn chứng kiến việc tư bản Âu Châu cùng nhiều xứ khác tiếp tục chảy về Mỹ và chiều hướng này sẽ gia tăng khi Ngân hàng Trung ương Hoa Kỳ nâng lãi suất trong mấy tháng tới. Vì vậy, kỳ này, chúng ta tìm hiểu về việc vì sao Hoa Kỳ có thể tăng lãi suất và hậu quả sẽ là những gì cho các nước khác.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi xin được bắt đầu với chuyện Âu Châu, rồi mình sẽ theo dõi tình hình các nước khác, sau đó mới phân tích chuyện lãi suất tại Hoa Kỳ.

Trước hết, Âu Châu chưa ra khỏi khủng hoảng và hồ sơ Hy Lạp đe dọa sự vẹn toàn của đồng Euro khi xứ này đã cạn tiền mà phải trả nợ theo một lịch trình rất khắt khe từ nay đến cuối năm. Tình trạng đó đã là một mối nguy khiến tiền Âu Châu mất giá so với tiền Mỹ và sẽ còn mất giá nữa.

Chuyện thứ hai là khi các thị trường quốc tế đều theo dõi từng lời phát biểu của Ngân hàng Trung ương Hoa Kỳ để dự đoán về quyết định tăng lãi suất hay không và bao giờ sẽ tăng thì Ngân hàng Trung ương Âu châu vẫn duy trì lãi suất thấp và khởi sự chương trình bơm tiền để kích thích kinh tế. Hai chiều hướng đó khiến giới đầu tư tìm nơi có tiềm năng sinh lời cao hơn và đấy là thị trường Hoa Kỳ. Họ đổi tiền qua đô la để đầu tư vào nước Mỹ.


“Âu Châu chưa ra khỏi khủng hoảng và
hồ sơ Hy Lạp đe dọa sự vẹn toàn của
đồng Euro khi xứ này đã cạn tiền mà phải
trả nợ theo một lịch trình rất khắt khe từ nay
đến cuối năm. Tình trạng đó đã là một mối
nguy khiến tiền Âu Châu mất giá so với tiền
Mỹ và sẽ còn mất giá nữa”
Nguyễn-Xuân Nghĩa


Việt Long: Thưa ông, Liên hiệp Âu châu có 28 quốc gia và chỉ có 19 nước là sử dụng đồng Euro, còn nhiều xứ khác tương đối vẫn còn vững mạnh. Thế thì vì sao giới đầu tư không rót tiền về các xứ đó mà lại chọn thị trường Mỹ?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Việc tư bản Âu châu ra khỏi khối Euro để dồn vào các nước Âu châu khác đã xảy ra, như khi người ta mua đồng Phật lăng của Thụy Sĩ hay đồng Krone của Đan Mạch. Nhưng hậu quả là lại làm các đồng bạc Âu châu ngoài khối Euro lên giá và gây bất lợi cho việc xuất khẩu nên các xứ này cũng ráo riết cắt lãi suất, bơm thêm tiền, thậm chí còn bắt giới ký thác phải trả thêm tiền thay vì được thưởng khi đem tiết kiệm bỏ vào ngân hàng. Vì thế mà tư bản mới tháo khỏi Âu Châu mà chảy về Mỹ. Ngoài ra, nhiều xứ Trung Đông hay Đông Á cũng tính như vậy và dồn tiền về Mỹ cho an toàn và có lời hơn. Mà điều ấy cũng gây bất lợi cho Hoa Kỳ vì làm cho đồng đô la và Công khố phiếu càng lên giá.

Văn phòng Trung ương Đảng chi tiêu 100 triệu USD/năm vào việc gì?


Văn phòng Trung ương Đảng chi tiêu 100 triệu USD/năm vào việc gì?





Văn phòng Trung ương Đảng chi tiêu 100 triệu USD/năm vào việc gì?
(Ảnh: Internet)



Theo thông tin của Bộ Tài chính thì dự toán chi tiêu năm 2014 của Văn phòng Trung ương Đảng là 1.925 tỷ đồng (gần 100 triệu đô la).


Có lẽ đây là mức chi tiêu cao kỷ lục, cao hơn rất nhiều lần các Văn phòng tương đương, như Văn phòng Chủ tịch nước 196 tỷ đồng, Văn phòng Chính phủ 1.290 tỷ đồng, Văn phòng Quốc hội là 1.200 tỷ.

So với lĩnh vực giáo dục cũng cao hơn rất nhiều lần, dự toán chi năm 2014 của ĐH Quốc gia Hà Nội là 709 tỷ đồng, ĐH Quốc gia Tp.HCM là 833 tỷ đồng.



(Ảnh: Đại Kỷ Nguyên VN)
(Ảnh: Đại Kỷ Nguyên VN)


Vậy Văn phòng Trung ương Đảng chi tiêu vào việc gì và có đáng phải chi tiêu như vậy không? Thử xem qua con số chi tiêu một số Ban Ngành thuộc Văn phòng Trung ương Đảng.

Ban Dân vận Trung ương và Ban Tuyên giáo hơn 154 tỷ đồng

Chi phí cho 2 ban này là rất lớn, chủ yếu là chi lương thưởng 55,2 tỷ đồng, và chi phí chuyên môn nghiệp vụ (đào tạo ngành, đi lại, tuyên truyền) 52 tỷ đồng.

Chi phí cao khiến người ta phải đặt câu hỏi có cần thiết phải duy trì nhân lực nhiều đến thế không, nhiệm vụ hai Ban này là ‘tuyên truyền’ (từ được dùng trong văn hóa của Đảng) chính sách của Đảng và vận động người thực hiện theo chính sách đấy. Nhưng nếu chính sách của Đảng một khi thiết thực và có lợi cho người dân thì đương nhiên dân sẽ thực hiện theo mà không cần phải dùng đến ‘tuyên truyền’ và không cần tốn kém chi phí nhiều đến thế. Việc đưa các chính sách của Đảng đến người dân đã có các địa phương làm rồi.

Vậy thay vì tốn kém chi phí nhiều cho hai ban này thì Đảng cần ra được chính sách thiết thực có lợi cho dân, như vậy vừa có hiệu quả vừa tiết kiệm được chi phí “tuyên truyền” không cần thiết.

Thứ Tư, ngày 25 tháng 3 năm 2015

Xem lính Mỹ giúp dân Quảng Ngãi sửa trường học


Xem lính Mỹ giúp dân Quảng Ngãi sửa trường học




Gần 20 quân nhân thuộc các lực lượng Không quân, Hải quân... của Mỹ đã giúp thầy trò một trường tiểu học tại Quảng Ngãi xây dựng một số hạng mục và sửa chữa trường.


Sáng 24.3, tại trường Tiểu học Bình Thanh Đông, xã Bình Thanh Đông, huyện Bình Sơn, gần 20 quân nhân thuộc các lực lượng Không quân, Hải quân... của Mỹ đã giúp thầy trò nơi đây xây dựng một số hạng mục và sửa chữa trường học.


Thượng sỹ Lizarraga, phụ trách nhóm này bày tỏ: Dù hơi vất vả nhưng chúng tôi cảm thấy rất vui khi được cùng đồng đội giúp đỡ thầy cô và các em học sinh của trường.


Cùng ngày, tại Trung tâm Văn hóa -Thể thao Dung Quất, KKT Dung Quất, cùng huyện; các quân nhân Mỹ và một số quân nhân các nước Thái Lan; Campuchia, Singapore... cũng đã tổ chức khám bệnh và cấp thuốc miễn phí cho người dân vùng ven biển của địa phương. Theo đó từ hôm qua, ngày 23.4 đến nay, đã khám và cấp thuốc miễn phí cho trên 1000 lượt người dân.


Bà Andrea Dykes, đại diện nhóm quân nhân tham gia chương trình này, cho biết: "Tổng số tham gia có gần 100 quân nhân, trong đó thuộc quân đội Mỹ là 65 người. Đây là lần đầu tiên các quân nhân Mỹ thực hiện hỗ trợ nhân đạo chung tại Quảng Ngãi và là lần thứ 5 tại Việt Nam. Riêng lần này, ngoài 2 nơi đã nêu trên, chúng tôi còn tổ chức khám bệnh và cấp thuốc cho người dân ven biển ở huyện Đức Phổ; sửa chữa trường Tiểu học Tịnh Phong, huyện Sơn Tịnh; Phòng khám Đức Chánh và Đức Lợi, huyện Mộ Đức. Hoạt động hỗ trợ sẽ kéo dài đến ngày 30.3, với tổng kinh phí khoảng 1,4 triệu USD".

Một số hình ảnh phóng viên ghi nhận được từ hoạt động này:





Những quân nhân Mỹ dùng cào dọn mặt bằng, lấy tay bới cát, đóng cọc để căng dây xây đường nội bộ trong trường


Sửa nhà để xe cho học sinh trường Tiểu học Bình Thanh Đông


Một nữ quân nhân Mỹ tranh thủ ghi hình lại công việc của đồng đội




Khám bệnh cho người dân tại Trung tâm Văn hóa -Thể thao Dung Quất, KKT Dung Quất.


TS Luật Cù Huy Hà Vũ - Một cuộc tàn sát môi trường của chính quyền Hà Nội


TS Luật Cù Huy Hà Vũ - Một cuộc tàn sát môi trường của chính quyền Hà Nội





'Dự án' chặt hạ 6.700 cây xanh hàng loạt này đã vấp phải sự phản đối quyết liệt của mọi tầng lớp người dân thủ đô Hà Nội. (Marianne Brown/VOA)
'Dự án' chặt hạ 6.700 cây xanh hàng loạt này đã vấp phải sự phản đối quyết liệt của mọi tầng lớp người dân thủ đô Hà Nội. (Marianne Brown/VOA)



Những ngày vừa qua chính quyền Hà Nội đã tiến hành “dự án” chặt hạ 6.700 cây xanh lâu năm trên 190 tuyến phố, để lại những đường phố huơ huếch, xém cháy dưới mặt trời. Ngay lập tức hành vi tàn sát cây xanh hàng loạt này đã vấp phải sự phản đối quyết liệt của mọi tầng lớp nhân dân Thủ đô, đặc biệt của giới trí thức và thanh niên, cho dù Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam và Hội đồng nhân dân từ phường tới thành phố được chế độ cộng sản hiện hành mô tả là “Tiếng nói của dân” thảy đều im hơi lặng tiếng. Không nghi ngờ gì nữa, cuộc tàn sát môi trường có tổ chức nói trên nếu được thực hiện trót lọt là nhát rìu khai tử cho cái danh hiệu “Xanh, Sạch, Đẹp” của Thủ đô mà nhà cầm quyền thường vỗ ngực. Rõ ràng là mất số lượng lớn cổ thụ thì sẽ không còn “xanh”, điều này tất dẫn tới gia tăng ô nhiễm, tức mất “sạch” và một khi Hà Nội mất cả “xanh” lẫn “sạch” thì không thể gọi là “đẹp”!


Chặt hạ cây xanh trái pháp luật


Đã có những văn bản pháp luật Việt Nam quy định từ nguyên tắc cho đến chi tiết bảo vệ cây xanh đô thị. Đó là Luật bảo vệ môi trường, Luật Thủ đô và Nghị định 64/2010/NĐ-CP của Chính phủ về quản lý cây xanh đô thị.

Nếu như Luật bảo vệ môi trường nêu ra nguyên tắc “Bảo vệ môi trường là sự nghiệp của toàn xã hội, quyền và trách nhiệm của cơ quan nhà nước, tổ chức, hộ gia đình, cá nhân” thì Luật Thủ đô tại Khoản 1 Điều 14 ghi rõ “nghiêm cấm chặt phá cây xanh”. Bên cạnh đó, với quy định “Quản lý và bảo vệ môi trường Thủ đô được thực hiện theo nguyên tắc phát triển bền vững gắn với  việc duy trì các yếu tố tự nhiên, văn hóa và lịch sử ở Thủ đô” tại Khoản 1 Điều này cây xanh ở Thủ đô được bảo vệ một cách toàn diện. Thực vậy, những hàng cổ thụ của Hà Nội tự bao giờ đã đi vào thơ, vào nhạc. “Đường Láng thơm bạc hà, canh giới/ Ôi trăng soi trên lá xà cừ…” (Đêm trăng đường Láng, thơ Xuân Diệu); “Nhớ phố thâm nghiêm rợp bóng cây, tiếng ve ru những trưa hè…”(Nhớ về Hà Nội, ca khúc của Hoàng Hiệp), “Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau…” (Nhớ mùa Thu Hà Nội, ca khúc của Trịnh Công Sơn); “Em ơi, Hà Nội phố, ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa…” (Em ơi Hà Nội phố, ca khúc của Phú Quang)…Tóm lại, những hàng cổ thụ đã đi vào tiềm thức của người Hà Nội và vì vậy hẳn nhiên trở thành một phần của văn hóa và lịch sử của chốn kinh kỳ. Nói cách khác, cây xanh lâu năm không chỉ là văn hóa vật thể mà còn là văn hóa phi vật thể của Hà Nội.

Tính đến tác động môi trường, văn hóa, lịch sử của cây xanh trong các văn bản luật nói trên, Nghị định 64/2010/NĐ-CP về quản lý cây xanh đô thị quy định khá kỹ những loại cây phải bảo tồn và những trường hợp cây có thể bị chặt hạ, dịch chuyển.



Thủ đô Hà Nội vốn nổi tiếng vì nét đẹp cổ kính với những ngõ phố rợp cây xanh bóng mát, trong số này có nhiều loại cây được xem là ‘di sản’ lâu đời.
Thủ đô Hà Nội vốn nổi tiếng vì nét đẹp cổ kính với những ngõ phố rợp cây xanh bóng mát, trong số này có nhiều loại cây được xem là ‘di sản’ lâu đời.


Theo Khoản 6 Điều 2 Nghị định thì “Cây cổ thụ là cây thân gỗ lâu năm được trồng hoặc mọc tự nhiên, có độ tuổi tối thiểu 50 năm hoặc cây có đường kính từ 50 cm trở lên tại chiều cao 1,3 m của cây”. Tiếp đó, theo Khoản 7 của Điều này thì cùng với cây quý hiếm, cây được liệt kê trong sách đỏ thực vật Việt Nam, cây được công nhận có giá trị lịch sử văn hóa, cổ thụ được xếp vào “cây được bảo tồn”. Đồng thời Khoản 1 Điều 14 Nghị định quy định rất rõ các điều kiện cho việc chặt hạ, dịch chuyển cây xanh đô thị. Đó là: a) Cây đã chết, đã bị đổ gãy hoặc có nguy cơ gãy đổ gây nguy hiểm; b) Cây xanh bị bệnh hoặc đến tuổi già cỗi không đảm bảo an toàn và c) Cây xanh trong các khu vực thực hiện dự án đầu tư xây dựng công trình.

Những bức ảnh trên các phương tiện truyền thông đại chúng cho ta thấy tuyệt đại đa số các cây đã bị đốn đều là cổ thụ còn sống, không bị bệnh, tức không thuộc diện bị chặt hạ đã được Nghị định 64/2010/NĐ-CP quy định. Như vậy “dự án” chặt hạ 6700 cây xanh của chính quyền Hà Nội là chà đạp pháp luật một cách trắng trợn. Thực ra, hành vi tàn sát môi trường đô thị có tổ chức và có quy mô lớn chưa từng thấy này bắt nguồn từ một hành vi phản pháp luật khác. Đó là chính quyền Hà Nội cố tình bỏ qua người dân khi lập kế hoạch chặt phá cây xanh trên diện rộng. Chính Phan Đăng Long, Phó Trưởng ban tuyên giáo thành ủy Hà Nội đã thẳng toẹt trước công luận là “chính quyền chặt cây không cần phải hỏi dân!” Vậy vai trò của người dân trong quản lý cây xanh được pháp luật quy định như thế nào?

Ngoài nguyên tắc “Bảo vệ môi trường là sự nghiệp của toàn xã hội, quyền và trách nhiệm của cơ quan nhà nước, tổ chức, hộ gia đình, cá nhân” được nêu trong Luật bảo vệ môi trường như đã đề cập, Điều 6 Nghị định 64/2010/NĐ-CP quy định chính quyền “hướng dẫn người dân và cộng đồng dân cư tham gia chăm sóc, bảo vệ cây xanh đô thị” và Khoản 2 Điều 13 vẫn của Nghị định này tiếp tục quy định “Mọi tổ chức và cá nhân, hộ gia đình có trách nhiệm chăm sóc, bảo vệ cây xanh đô thị”. Như vậy, người dân có trách nhiệm chăm sóc, bảo vệ cây xanh đô thị đương nhiên có quyền biểu quyết về mọi đề xuất chặt hạ chúng.

Cần nói thêm rằng tất cả cây xanh nơi công cộng là tài sản công và hơn thế nữa với tư cách là môi trường sống, liên quan mật thiết đến cuộc sống hàng ngày của người dân, từ sức khỏe cho đến tình cảm, thẩm mỹ như Khoản 1 Điều 14 Luật Thủ đô đã đề cập. Do đó, cứ cho là không có các quy đinh pháp luật nói trên thì việc chặt hạ cây xanh nhất thiết phải lấy ý kiến của người dân, đặc biệt ý kiến của các nhà khoa học về môi trường, các nhà nghiên cứu văn hóa, lịch sử.

Thứ Ba, ngày 24 tháng 3 năm 2015

Tù nhân lương tâm trại tù Xuyên Mộc tuyệt thực


Tù nhân lương tâm trại tù Xuyên Mộc tuyệt thực



2015-03-24


Audio: Tù nhân lương tâm trại tù Xuyên Mộc tuyệt thựcPhần âm thanhTải xuống âm thanh




nguyenkha-phuonguyen-620.jpg
Sinh viên Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên tại phiên xử sáng ngày 16/05/2013 ở Tòa án Nhân dân tỉnh Long An.




Các tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha cùng Đặng Xuân Diệu, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng ở trại tù Xuyên Mộc bắt đầu đợt tuyệt thực phản đối việc người tù chung với họ là Trần Vũ Anh Bình bị còng tay đưa đi, không có tin tức gì kể từ hôm 19/3/2015.


Phản đối chế độ giam cầm hà khắc


Vào ngày 24/3/2015, bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha cho đài Á Châu Tự Do biết lần đi thăm nuôi đầu tiên sau dịp Tết Nguyên Đán Ất Mùi bị các cán bộ trại giam Xuyên Mộc đặt hàng rào chắn ngang trên đường đến nhà tù cùng với bốt kiểm tra giấy tờ nhân thân.


Trong lần thăm gặp mới nhất, bà Liên và Đinh Nhật Uy được Đinh Nguyên Kha cho biết kết quả đợt tuyệt thực 10 ngày của 4 tù nhân lương tâm hồi tháng 1 phản đối sự cai quản hà khắc như nhốt biệt giam và không cho nhận sách, báo, từ điển tiếng Anh gửi vào trong tù. Bà Liên nói lại những gì nghe được từ Đinh Nguyên Kha:


“Cai tù nói: ‘Không giải quyết kiến nghị nào hết. Kiến nghị sai pháp luật’. Thành ra Kha làm đơn khiếu nại thưa trại giam tới ra Tổng cục 8 và Viện Kiểm sát của Tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Viện Kiểm sát Bà Rịa-Vũng Tàu có vô trại giam làm việc, mời Kha làm việc chung với cai tù. Nhưng anh em tù nhân nói với Kha phải có 1 tù nhân lên làm chứng trong buổi  làm việc nữa thì mới đồng ý và Viện Kiểm sát không chịu”.


Đinh Nguyên Kha còn cho biết anh cùng với 3 tù nhân lương tâm khác là Trần Vũ Anh Bình, Đặng Xuân Diệu, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bắt đầu đợt tuyệt thực mới từ hôm 19/3 này.


8 tù nhân lương tâm vẫn bị biệt giam trong phạm vi 12 mét vuông và  4 tù nhân lương tâm vừa nêu quyết định tuyệt thực để phản đối các kiến nghị trước đây của họ không được giải quyết.


Vào ngày 19/3, cán bộ trại giam vào lục xét phòng, tù nhân lương tâm Trần Vũ Anh Bình bị cai tù giật đứt chuổi tràng hạt của người Công giáo.

Anh Trần Vũ Anh Bình lên tiếng chống đối gay gắt việc cán bộ trại giam không ghi trong biên bản về chiếc chuổi tràng hạt bị giật đứt của anh nên bị còng tay dẫn đi cho đến ngày 22/3 vẫn chưa có tin tức gì.


Do Đinh Nguyên Kha báo với gia đình thông tin này mà cán bộ trại giam cắt ngắn cuộc thăm gặp còn 40 phút thay vì 1 giờ đồng hồ. Cán bộ trại giam, Đại úy Phạm Văn Huyên nhắc nhở 2 lần, bà Liên kể:


“Họ nói là ‘Một lần nữa tôi cảnh cáo anh nếu anh nói chuyện vấn đề những người khác thì tôi sẽ cắt cuộc thăm gặp này và giải anh vô trong liền’”.


Cán bộ trại giam cũng nói với bà Liên rằng trại giam không bỏ đói tù nhân. Đinh Nguyên Kha lập tức lên tiếng phản bác lại. Bà Liên kể tiếp lời Đinh Nguyên Kha nói với cán bộ trại giam ngay trong buổi thăm gặp:



“Trong thể trạng ốm yếu, gầy lại thêm bị
kiệt sức lâu ngày thì với mức độ của Diệu
chỉ cần tuyệt thực thêm 3 đến 5 ngày thì
sức khỏe có thể rơi vào tình trạng có thể
gọi là nguy hiểm.”
Cựu tù nhân Trương Minh Tam



“Những vấn đề gì tôi yêu cầu làm đơn kiến nghị mà các anh không giải quyết, không trả lời đơn thư luôn. Đã vậy rồi hôm 19/3 các anh còng tay Trần Vũ Anh Bình đưa đi mất tích luôn mà không cho đem theo một món đồ cá nhân nào hết nên chúng tôi tuyệt thực luôn từ ngày đó”.

Lm. Antôn Lê Ngọc Thanh bị cấm xuất cảnh và bị thu hộ chiếu


Lm. Antôn Lê Ngọc Thanh bị cấm xuất cảnh và bị thu hộ chiếu




VRNs (23.03.2015) – Sài Gòn – An ninh cửa khẩu sân bay Tân Sơn Nhất [TSN] ngăn chặn, cấm xuất cảnh và tịch thu hộ chiếu của cha Antôn Lê Ngọc Thanh, Dòng Chúa Cứu Thế, vào lúc 14 giờ 10 phút ngày 22.03.2014.

‘Chưa được phép xuất cảnh theo đề nghị của Công An Tp.HCM’ là lý do an ninh cửa khẩu sân bay TSN đưa ra. Và là một hành vi vi phạm pháp luật, vì an ninh cửa khẩu sân bay TSN không xuất trình được lệnh, quyết định cấm xuất cảnh của người, cơ quan có thẩm quyền. Phản ứng trước sự lạm quyền của nhà cầm quyền cs, cha Thanh yêu cầu:

“Tôi yêu cầu an ninh cửa khẩu TSN cung cấp cho tôi văn bản của Sở công an Tp. HCM có xác nhận của Bộ trưởng công an. Các anh ở đây năn nỉ xin thông cảm, vì không có giấy tờ gì cả, chỉ có hệ thống online báo là không được cho tôi xuất cảnh và phải tịch thu hộ chiếu. Tôi nhận xét rằng đây là quy trình làm việc không minh bạch dễ tạo sự lạm quyền, và khiến các công dân không tin tưởng. Anh ấy trả lời, chúng tôi đã đề nghị nhiều lần mà không được giải quyết. Tôi bảo như vậy là công an không bao giờ nghe ý kiến của dân”.

‘Không có gì là ngạc nhiên’ khi bị nhà cầm quyền cấm xuất cảnh là những gì cha Thanh đã lường trước sự việc. Cha Thanh nói: “Chuyện này trước sau gì cũng đến, nên không có gì ngạc nhiên cả. Điều quan trọng là mình có cơ hội ở VN để chứng kiến và tham gia những sự kiện của VN trong năm nay và năm tới”.

Vì sao người nước ngoài đắm đuối Singapore?


Vì sao người nước ngoài đắm đuối Singapore?


John Krich
23 tháng 3 2015




Những công viên, bảo tàng, nơi trưng bày nghệ thuật và các biểu tượng kiến trúc của Singapore đều ở đẳng cấp thế giới (Ảnh: Roslan Rahman/AFP/Getty Images)                      



Hãy tưởng tượng một thành phố với xe lao nhanh trên đại lộ có cây xanh, đường phố sạch bong và bốn sắc dân chính (Trung Quốc, Mã Lai, Ấn Độ và người lai Á Âu) cùng chung sống trong sự bao dung ấm cúng cộng thêm một cộng đồng người nước ngoài mà họ sống và nuôi dạy con cái mà không phải lo tội phạm hoặc sự bất nhã nhỏ nào. Những công viên, bảo tàng, nơi trưng bày nghệ thuật và các biểu tượng kiến trúc của Singapore đều ở đẳng cấp thế giới.

Có một lý do (thực tế là có rất nhiều) vì sao Singapore lại được xếp hạng cao trong những lần khảo sát là nơi để sống và làm việc.

“Nói tới Singapore là nói tới sự tiện nghi” Richard Martin nói, ông là người nước ngoài đã có tuổi và làm việc cho International Market Assessment. “Nó là một nơi tuyệt vời để làm việc hướng tới khu vực châu Á.”

Nhưng mọi xã hội có các điều kiện kể như lý tưởng luôn luôn có mặt trái của nó. Giá cả sinh hoạt ở Singapore vẫn cứ tăng vọt, đặc biệt khi so sánh với láng giềng Indonesia và Malaysia­, và năm 2015 theo số liệu mới nhất của the Economist Intelligence Unit Singapore là thành phố đắt đỏ nhất thế giới.

Gần đây xuất hiện nhiều việc ghét bỏ người nước ngoài. Trong số 5,6 triệu dân thì 1,32 triệu là lao động nước ngoài theo số liệu thống kê của chính phủ Singapore năm 2014. Ước tính mới đây trên trang mạng expatarrivals.com và các trang khác cho hay con số người nước ngoài khoảng 600.000, đây là nói về những người trong cương vị quản lý và chuyên gia có trình độ cao hơn, thu nhập cao hơn nhiều và thường vào theo visa tuyển dụng mà công ty bảo trợ.

Một luật mới yêu cầu chủ doanh nghiệp phải tìm lao động địa phương trong hai tuần rồi mới được mời thuê những người nước ngoài đối với các vị trí dưới S$12.000 (8.760 USD) một tháng, hoặc thấp hơn.

Tìm việc làm




Singapore là nơi thu hút tài năng nước ngoài, đặc biệt về tiếp thị, tài chính và công nghệ thông tin. (Ảnh: Roslan Rahman/AFP/Getty Images)


Tuy vậy Singapore vẫn là nơi thu hút tài năng nước ngoài, đặc biệt là về tiếp thị, tài chính và công nghệ thông tin. Thông tin liên lạc, vận tải biển, cơ khí và quảng cáo tất cả vẫn tiếp tục cần đến những người ở phân khúc đòi hỏi cao.

Những tập đoàn có tiếng có mặt ở khắp thành phố, kể cả Microsoft, American Express, Bain & Co, Gunvor Group, Capital Land, DBS Bank, BBDO, McCann-Erickson and Edelman. Về truyền thông, Singapore là đầu mối ở Đông Nam Á của hầu hết các tên tuổi quen thuộc trong thế giới truyền thông như BBC, ESPN, the Discovery Channel, Asian Food Channel.

Một điều ít được biết đến là Singapore là trung tâm chính về lọc dầu và trung tâm của các công ty dầu mỏ như Shell Eastern Trading. Thành phố cũng đã đầu tư cho các quận với các tên tuổi như là Biopolis và Fusionopolis cũng như cho một Viện Nghiên Cứu Khoa Học Quốc Gia để hỗ trợ cho nghiên cứu và phát triển khoa học và công nghiệp, đặc biệt đi sâu vào lĩnh vực y sinh, kỹ thuật vi điện tử và hóa học.

Tin vui là tiền lương nhìn chung là cao. Theo số liệu Khảo Sát Cho Người Ngoại Quốc 2014 của HSBC thì 45% hoặc gần một nửa người nước ngoài được trả lương hơn S$250.000 (183.295 USD) một năm. Cũng theo khảo sát trên thì 62% số người nói rằng thu nhập còn lại sau thuế là cao hơn so với thu nhập nếu làm việc ở nước họ.

“Tiền thuê nhà, tiền rượu, tiền xe hơi, mọi thứ cho người nước ngoài đều tăng giá,” Roberto Versace, người gốc Ý làm nghề quản l‎y vốn, nói. “Mỗi khi tôi ở New York hoặc London tôi thấy giá cả có vẻ rất rẻ. Và tôi cũng biết nhiều người châu Âu đang muốn quay trở lại đó.