Thứ Hai, ngày 22 tháng 12 năm 2014

TS Trần Đăng Hồng - So sánh GDP đầu người của Việt Nam với vài nước Á Châu



TS Trần Đăng Hồng - So sánh GDP đầu người của Việt Nam với vài nước Á Châu






image



Hiện nay, năm 2013 nước Việt Nam giàu hay nghèo? Câu hỏi được trả lời trong bài đọc “So sánh GDP đầu người của Việt Nam với vài nước Á Châu của tác giả Trần-Đăng Hồng, PhD.




image



Ngày nay, người Việt nào cũng biết là Việt Nam còn nghèo. Chữ “giàu” hay “nghèo” chỉ diễn tả tình trạng định tính chung chung, ta không biết được giàu hay nghèo ở mức độ nào, vì vậy cần phải định lượng bằng con số để có thể so sánh dễ dàng.

Để so sánh mức sống (living standards) giữa các vùng hay quốc gia, các nhà kinh tế xử dụng chỉ số GDP đầu người (GDP per capita). GDP (Gross Domestic Product) là tổng sản phẩm nội địa tính bằng tiền của tất cả sản phẩm và dịch vụ cuối cùng được sản xuất ra trong phạm vi lãnh thổ hay quốc gia trong một khoảng thời gian nhất định, thường là một năm. GDP đầu người là số trung bình (bình quân) của GDP toàn quốc chia cho dân số. Để so sánh mức sống giữa các quốc gia, GDP đầu người phải được chuyển đổi theo cùng một hệ thống tiền tệ, US Dollar (US$). Tuy nhiên, mức sống tùy thuộc vào giá cả và hối xuất của mỗi quốc gia, để chính xác hơn, tính GDP đầu người theo sức mua tương đương (Purchasing Power Parity, PPP) trên cơ sở chênh lệch giá cả hàng hóa ở nước đó so với giá cả hàng hóa tương tự ở Hoa Kỳ.

Từ năm 2010, báo chí cho biết GDP toàn quốc của Trung quốc rất lớn, khoảng $5880 tỉ cho năm 2010, vượt qua Nhật Bản ($5470 tỉ), và nay đứng hàng thứ 2 sau Hoa Kỳ. Tuy đứng thứ 2 thế giới, nhưng mức sống của người Tàu còn rất nghèo so với người Nhật, vì GDP đầu người của Trung quốc chỉ $7.500 trong lúc của Nhật là $34.000 (4,5 lần cao hơn Trung quốc), chưa kể đến sự chênh lệch quá lớn giữa người nghèo và người giàu ở Trung quốc

Dựa vào chỉ số GDP công bố cho thời gian một hai thập niên qua, chúng ta biết Việt Nam hiện nay còn rất nghèo, nhưng không biết nửa thế kỹ trước Việt Namgiàu hay nghèo. May mắn, mới đây (2012), cơ quan Ngân Hàng Thế Giới (World Bank) và Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF, International Monetary Fund) công bố chỉ số GDP đầu người cho 185 quốc gia, bắt đầu từ năm 1960 (1).

Vì không phải là chuyên gia về chính trị kinh tế, người viết bài này không dám lạm bàn về nguyên nhân hay chánh sách kinh tế. Phần này để bạn đọc tự tìm hiểu (hay đã hiểu). Thiển giả chỉ trình bày lại các dữ kiện khô khan của số liệu do WB và IMF cung cấp bằng các biểu đồ dễ dàng theo dõi hơn.

Việt Hoàng - Đồng Rúp rơi tự do, Putin còn cầm cự được bao lâu?



Việt Hoàng - Đồng Rúp rơi tự do, Putin còn cầm cự được bao lâu?








“…Đối với cộng đồng người Việt đang làm ăn và sinh sống tại Nga thì đây là thời điểm khó khăn nhất. Nhiều đại gia sẽ trắng tay và nhiều người sẽ mất hết tài sản gom góp được trong mấy chục năm qua. Câu nói đùa là “tiền của Nga trả lại cho Nga” đang trở thành hiện thực, một hiện thực đau xót và phũ phàng…”

Một tin buồn cho người Nga và cả những người yêu mến Putin là đồng rúp của Nga đang rơi tự do. Ngày hôm nay (4/12/2014) đồng rúp đã đạt một kỷ lục mới là 55 rúp đổi một đôla theo giá chính thức của nhà băng, trên thị trường chợ đen đồng rúp đã vượt ngưỡng 60 rúp/1 đôla. Cách đây một năm tỉ giá của đồng rúp và đôla là 32-33 rúp/1 đôla, như vậy đồng rúp đã mất giá gần 100% so với đồng đôla. Điều này cũng có nghĩa là lương và tiền tiết kiệm của người dân Nga bằng rúp đã “bốc hơi” mất một nửa, tiền rúp gửi trong ngân hàng cứ 10 đồng nay chỉ còn 5 đồng.




image



Thật ra vấn đề nghiêm trọng hơn rất nhiều, không chỉ những người đang ăn lương và gửi tiền tiết kiệm mới bị mất mát mà sự mất mát nhiều nhất sẽ thuộc về những người đang kinh doanh và đầu tư. Những nhà nhập khẩu vào Nga (trong đó có cả cộng đồng người Việt) thì hàng hóa đều tính bằng đôla, khi rúp trượt giá kinh khủng như vậy thì hàng hóa không những không tăng được giá mà cho dù giá cũ vẫn khó bán vì sức mua của người dân kém đi do phải chi trả vào việc ăn uống hàng ngày. Thực phẩm tại Nga tăng giá từ hai đến ba lần do lệnh cấm nhập thực phẩm của Nga, một cân thịt bò trước đây chỉ khoảng 5 đôla thì nay với giá 15 đôla vẫn khó mua.




image
Ông Putin đang tìm cách chấn an dư luận



Đồng tiền rúp đang trở thành “của nợ” đối với người kinh doanh, do không mua được đôla nên nhiều người (kể cả người Việt) phải nhắm mắt mua nhà, mua xe ô tô để giữ tiền và đây cũng là việc làm chẳng đặng đừng vì hoàn cảnh bắt buộc chứ không ai muốn như vậy.

Hậu quả từ việc đồng rúp trượt giá không phanh sẽ để lại những hậu quả vô cùng to lớn cho nước Nga. Hàng nhập khẩu mới sẽ rất khan hiếm và nếu có thì giá phải tăng gấp đôi, như vậy đồng lương của người Nga nhận được sẽ mất đi một nửa. Môi trường đầu tư của Nga mất uy tín nghiêm trọng, các nhà đầu tư nước ngoài sẽ “chạy mất dép”, nhiều công ty sản xuất phải đóng cửa do nguyên vật liệu nhập khẩu tăng giá, đời sống của người dân Nga sẽ vô cùng khốn khó trong thời gian tới…

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 12 năm 2014

Tô Hải - Nhật ký mở lần thứ 123: TÉ RA NHỮNG NGƯỜI MÌNH CẢM PHỤC ĐỀU...LỤC TỤC RA ĐI HOẶC BỊ…NHẬP KHO!



Tô Hải - Nhật ký mở lần thứ 123:

TÉ RA NHỮNG NGƯỜI MÌNH CẢM PHỤC ĐỀU...LỤC TỤC RA ĐI HOẶC BỊ…NHẬP KHO!



Ngày 21/12/2014



Nhớ lại lời nói của một người bạn từng vác đàn đi hát các thứ swing, rumba ở gần khắp Liên Khu IV cũ, nhưng sau, anh này “tiến bộ” nên trở thành Trung Ương Ủy Viên Bộ Trưởng….Anh ta nói thầm vào tai mình một câu thế này: ”Ông mà khen ai thì thằng ấy bỏ mẹ đấy!”...Và quả là có phần chính xác: Trong giới văn nghệ kháng chiến, (chống Pháp), 99% những người mình phục tài, đồng khẩu khí, dần dần đều ….“vù” đi xa tắp hoặc sau này đều mắc vào cái tội “mất lập trường vô sản”, “ăn phải đạn bọc đường”, thậm chí ….tư tưởng chống đảng, chống nhà nước” cả!...Kẻ vào tù, người đi cải tạo, chẳng mấy ai để thành Bá Nha Tử Kỳ với mình nữa…suốt gần 30 năm nay…



Nhà văn Nguyễn quang Lập trong một lần biểu tình chống
Tàu cộng gần đây



Lắm lúc nằm một mình, kiểm điểm sự đời và bản thân, mình cũng thấy cái “tính nết bẩm sinh” của mình: ”coi giời bằng vung” coi mình là “không nhất thì nhì- không nhì thì ba” chứ chẳng chịu thua ai trong giới văn nghệ, (nhất là nhạc sỹ) nó đã ….”hại” mình, dù chế độ này đã “chiếu cố” mình đủ thứ, danh hiệu, huân chương mà cho đến nay khối anh có lẽ phấn đấu hết đời cũng không sao đuổi kịp!


Không mấy hội nghị quan trọng về văn nghệ mà mình không được mời tham luận (đang còn văn bản in ấn đàng hoàng)….Dư luận đồng nghiệp đều hoan nghênh, thậm chí nhường thời gian cho mình được phép nói thật, nói hết, nói…hộ những gì nhiều người đều nghĩ như mình nhưng… “chưa tiện nói ra” thì nay đã có mình nói hộ…


Và kết quả thường là: - Cái gì?, ai? ở đâu mà mình khen thì…đều mất tăm, dẹp tiệm! - Cái gì? Ai? Ở đâu? mình chỉ mặt, đặt tên, lên án… thì cái đó, người đó, cơ quan đó cứ thẳng đường tiến tới…đủ thứ “thảm họa”! Hai bản tham luận “Nếu tôi được làm thủ tướng lấy một tuần” và “Tất cả chỉ là do vô văn hóa âm nhạc” đọc tại Đại Hội Nhạc Sỹ Việt Nam lần thứ 5 và 6 tại Hà Nội (xem “Tự hào nửa thế kỷ Hội nhạc sỹ Việt Nam" - trang 681) cho đến nay đã chứng minh rõ như ban ngày những gì mình nói ở trên.


Tóm lại, mình khen ai thì người ấy…”tiêu ma” còn chê ai thì người ấy thăng hoa vượt bậc!

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 12 năm 2014

Ngô Nhân Dụng - Tại sao Tập Cận Bình chống tham nhũng




Ngô Nhân Dụng - Tại sao Tập Cận Bình chống tham nhũng





74648290-zhou-624-v2-2594-1418281132.jpg
Mạng lưới thân tín của Chu Vĩnh Khang. Đồ họa: BBC




Tập Cận Bình muốn chứng tỏ cho dân Trung Hoa thấy ông ta quyết tâm chống tham nhũng và dám áp dụng luật pháp đối với những người quyền thế nhất. Nhưng đằng sau chiến dịch chống tham nhũng này còn những lý do và động cơ nào khác?




Trong tuần qua Chu Vĩnh Khang (Zhou Yongkang) chính thức bị trục xuất ra khỏi Đảng Cộng Sản Trung Quốc và bị truy tố vì tham nhũng. Chu Vĩnh Khang từng nắm trong tay hai thứ, quyền và tiền. Ông ta đứng đầu tất cả ngành an ninh và chi phối tất cả các công ty dầu lửa lớn, nhỏ. Chu kiểm soát cảnh sát công an, tòa án, các trại cải tạo (nhà tù) và hệ thống mật vụ; ngân sách về an ninh cao hơn cả ngân sách quốc phòng và lớn bằng tổng sản lượng nội địa của Việt Nam. Vợ chồng Chu Vĩnh Khang, các con, con dâu, em ruột đã bị quản thúc để điều tra từ tháng Bảy năm nay. Tài sản của gia đình này bị tịch thâu lên tới 90 tỷ quốc gia nguyên, tương đương 14 tỷ rưỡi Mỹ kim. Hơn 20 người cấp bộ trưởng và thứ trưởng đã bị điều tra vì dính tới Chu Vĩnh Khang, một nửa số đó nằm trong “băng đảng dầu lửa.”

Tập Cận Bình (Xi Jinping) đưa một người từng ngồi trong Thường Vụ Bộ Chính Trị ra tòa là xóa bỏ một quy luật bất thành văn vẫn được áp dụng từ thời Đặng Tiểu Bình. Kể từ khi bốn cận thần của Mao Trạch Đông (Tứ Nhân Bang) ra trước vành móng ngựa năm 1976, đây là người đầu tiên ở cấp cao nhất trong Đảng Cộng Sản chính thức bị truy tố.


Chiến dịch chống tham nhũng đang gây những hậu quả bất lợi trước mắt cho hoạt động kinh tế. Tạp chí Tài Kinh (Caixin) cho biết hai phần ba các quan chức và giám đốc các xí nghiệp quốc doanh đã ngưng không dám đưa ra những quyết định quan trọng vì lo không biết có thể sẽ bị tố là tham nũng hay không. Con số lên tới 20 triệu quan chức không muốn làm gì nữa. Những dự án tốn tiền nào có thể trì hoãn được là họ trì hoãn. Sinh hoạt kinh tế có thể bị ngưng trệ. Tại sao vẫn tiếp tục chống tham nhũng một cách rầm rộ như vậy?


Tập Cận Bình từng nói công khai rằng tham nhũng sẽ làm chế độ Cộng Sản sụp đổ nếu không bị diệt trừ. Nhưng đằng sau chiến dịch “bắt cọp” rầm rộ này ai cũng thấy một động cơ của họ Tập là củng cố quyền hành cho chính mình. Những người bị điều tra, bị bắt và truy tố đều nằm trong phe đảng từng được Giang Trạch Dân bảo trợ. Họ Giang đã rời chức chủ tịch từ hơn 10 năm nhưng vẫn đóng vai “thái thượng hoàng” suốt thời gian Hồ Cẩm Đào giữ chức đó. Tập Cận Bình đang chấm dứt các di sản của triều đại Giang Trạch Dân. Để củng cố uy quyền riêng.


Nhưng còn một nguyên nhân sâu xa hơn khiến họ Tập đẩy mạnh một chiến dịch chống tham nhũng rộng lớn và mạnh mẽ. Đó là mối lo chế độ Cộng Sản sẽ tan rã nếu tình trạng hiện nay không thay đổi. Giới lãnh đạo Cộng Sản không sợ dân Trung Hoa trong lục địa vùng lên; chuyện này còn quá xa. Họ lo nhất là chính guồng máy thống trị của đảng thối nát, rạn nứt, và phơi bày trước mắt hơn một tỷ người dân. Công việc “cần làm ngay” là cứu lấy đảng, trong lúc chính các đảng viên từ cao xuống thấp đang mất tin tưởng.

NGUYỄN TRỌNG TẠO - BỨC THƯ CỦA NHÀ VĂN BÙI NGỌC TẤN ĐÃ LÀM TÔI KHÓC TRƯỚC MỘT NHÂN CÁCH LỚN


NGUYỄN TRỌNG TẠO - BỨC THƯ CỦA NHÀ VĂN BÙI NGỌC TẤN ĐÃ LÀM TÔI KHÓC TRƯỚC MỘT NHÂN CÁCH LỚN




Năm 2012, một nữ nhà báo (đang làm báo nhà nước) đã nhờ tôi chọn một số nhà văn tài năng nhưng gặp hoàn cảnh khó khăn, để cô góp phần tài trợ bằng tiền thừa kế mà cô có được. Tôi đã giới thiệu cho cô một số tên tuổi, và cô đã thực hiện tốt ý nguyện của cô.




Nhà văn Bùi Ngọc Tấn
Nhà văn Bùi Ngọc Tấn - Ảnh: Nguyễn Đình Toán.



Tháng 8/2012, tôi về Hải Phòng thăm nhà văn Bùi Ngọc Tấn lúc tuổi già ốm đau, động viên anh xuất bản tuyển tập, và tôi đề nghị nữ nhà báo tài trợ cho anh. Cô vui vẻ đồng ý ngay với số tiền 53 triệu đồng (con số 53 là do cô ấy lựa chon theo một kỷ niệm riêng nào đấy). Anh Tấn chần chừ, rồi cũng vui lòng nhận lời. Nhà văn Đình Kính và nhà thơ Công Nam, những người luôn gần gũi anh Tấn ở Hải Phòng vui vẻ hẹn, sẽ đưa anh Tấn lên Hà Nội chơi vào dịp sinh nhật tôi.

Nhưng đến gần ngày sinh nhật tôi, anh Tấn gọi điện chúc mừng sinh nhật và báo là do sức khỏe không lên được, rồi anh gửi tôi một bức thư qua Email. Tôi đọc thư anh, cảm động trào nước mắt vì khâm phục nhân cách cũng là văn cách của anh vô cùng cao thượng, anh đã từ chối số tiền tài trợ và đề nghị dành nó cho những nhà văn gặp hoàn cảnh khó khăn hơn anh.

Hôm nay, ngày tiễn anh tới Cõi Về, tôi xin anh được đăng lại bức thư anh viết cho thằng em hơn 2 năm trước:

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 12 năm 2014

Nguyễn Thị Thanh Dương - Babysit: "mang lại niềm vui cho người khác"


Nguyễn Thị Thanh Dương - Babysit: "mang lại niềm vui cho người khác"



( Truyện ngắn giải trí cuối tuần!!! )




http://baomai.blogspot.com/



“Cần người baby sit ở tại nhà ,trông 3 đứa trẻ 7, 6, và 5 tuổi, làm vài công việc vặt. Có phòng riêng, lương hậu hỉ . Xin mời ”


Đọc hàng loạt mục cần người đến nhà giữ trẻ, tôi dừng lại ở đây, sao mà thích hợp với tôi đến thế, tôi đang tìm một nhà có đông trẻ con để đến giúp việc, vì tôi cô đơn quá đổi. Cái nghề baby sit này tôi đã nghĩ tới với rất nhiều hứng thú sau những tháng năm dài mấy lần vấp ngã trong cuộc đời.

Tôi gọi phone ngay:

- Hello, chào chị, tôi có đủ điều kiện để xin làm baby sit cho nhà chị đây.

Giọng hớn hở bên kia đầu dây :

- Chị trẻ không? khoẻ không? Em có 3 thằng con trai quậy dữ lắm, đến nỗi bác Ba hiện thời đang baby sit tụi nó chịu không thấu, bác quá mệt đòi thôi việc nên em mới đăng báo kiếm người thế vô, bác Ba làm nốt 2 tuần nữa cho tròn tháng rồi mới ra….

Chị ta nói dài quá tôi phải ngắt lời :

- Tôi hiểu rồi, năm nay tôi 40 tuổi, sức khoẻ tốt. Được không?

- Vậy thì tốt quá, coi như em nhận lời mướn chị, bữa nào mời chị đến nhà, coi những công việc bác Ba làm sao chị làm vậy.

Tôi đồng ý, Hai tuần nữa tôi lại có một cuộc sống khác.



image
Note: hình trong bài viết này là minh họa


Một cuốn tiểu thuyết có bao nhiêu trang buồn vui thì cuộc đời tôi cũng có bấy nhiêu trang. Tôi là một đứa trẻ không có cha ngay từ trong bụng mẹ, nghèo khổ và lam lũ tôi sống với mẹ bữa đói bữa no trong một xóm lao động ở ViệtNam, năm tôi 12 tuổi mẹ tôi bị bệnh chết, không thân bằng quyến thuộc. Tôi bơ vơ.

Tôi được một bà hàng xóm tốt bụng mang tôi đến một gia đình họ hàng của bà. Đó là chủ hãng nước mắm ở bến Chương Dương, Sài Gòn, để tôi làm việc vặt gì thì làm, mục đích chính là họ nuôi tôi làm phước.

Ông bà chủ có hai người con gái tuổi mười tám đôi mươi, đa số tôi làm việc vặt cho hai cô. Biết thân phận mình tôi làm việc rất chăm và ngoan ngoãn nên cả ông bà và hai cô đều thương. Được sống ở thành phố, bên cạnh hai cô chủ, tôi phổng phao khoẻ mạnh và đầu óc khôn ra, những sinh hoạt của họ cũng cho tôi nhiều kiến thức. Lúc nào rảnh hai cô thay phiên nhau dạy tôi học chữ.

Tôi quý mến ông bà chủ hãng nước mắm lắm, tôi hay nói với ông bà con mong mau lớn con sẽ khuân nước mắm từ kho ra xe, ông bà đỡ phải mướn người ta. Nhưng chưa đến cái ngày tôi được làm công việc đó để đền ơn đáp nghĩa chủ, thì năm 1980 cả nhà ông bà tổ chức vượt biên, và tôi nghiễm nhiên đã là một thành viên của gia đình họ nên cũng được đi theo. Năm đó tôi 18 tuổi.

Người Việt ở Nga khi đồng Rúp rớt giá


Người Việt ở Nga khi đồng Rúp rớt giá



2014-12-18


12182014-dsnvkn-tt.mp3  Phần âm thanh  Tải xuống âm thanh




Bảng điện tử hiển thị tỷ giá đồng rúp với đồng Đôla Mỹ và đồng Euro hôm 17/12/2014 AFP photo



Người Việt sinh sống ở Nga, từ dân buôn bán, người đi làm, những vị cao tuổi, các bà nội trợ, tất thảy không tranh khỏi cơn sốc mất giá đồng Rúp. Từ Moscow,  ông Dũng, chuyên kinh doanh  áo quần trẻ em với những mặt hàng đánh từ Trung Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ, Ấn Độ, Việt Nam, cho biết ngán ngẩm là từ người Việt bây giờ nói với nhau khi thấy đồng Đô La nhảy vọt từng ngày so với đồng Rúp:

Tôi vừa đi kiểm tra toàn bộ khu vực trung tâm của Moscow này, thực chất là nhìn bảng điện tử đấy, nhìn Đô nó nhảy mà chóng mặt, hoảng hết. Bản thân tôi thấy Đô nó nhảy là choáng luôn, 84 rúp mới được một đô la. Ngán ngẩm hết cả, trước đó chỉ có 32 thôi.

Chưa hết, ông Dũng nói tiếp, hiện đang có lời đồn đãi trong giới buôn bán chạy chợ người Nga cũng như người Việt là rồi đồng Rúp sẽ còn rớt giá không phanh trong thời gian tới:

Đồng Rúp thí dụ tờ 100 thì bây giờ đánh bay đi một số là chỉ còn khoảng 10. Chẳng hạn trước kia anh có 100 đồng thì bây giờ anh chỉ còn có 10 đồng. Người ta đang dự đoán đấy, còn bà con giờ cũng chỉ thở hắt ra thực chất không biết là tình hình nó như thế nào.

Được hỏi tới về ảnh hưởng của đồng Rúp mất giá đối với bản thân, ông Dũng trả lời công việc buôn bán làm ăn của ông bị tác động rất nhiều:

Riêng đối với tôi thì nó ảnh hưởng quá nhiều, kinh tế trước kia của tôi chẳng hạn có ba phần thì bây giờ còn mỗi một phần. Tôi buôn bán đồ trẻ con, hàng thì đa chủng loại, hàng Trung Quốc, hàng Thổ Nhĩ Kỳ, hàng Ấn Độ, hàng Việt Nam, hàng xưởng may bên này tự sản xuất lấy.

Thực chất bây giờ đồng Đô nó nhảy khủng khiếp, từ sáng tời giờ nó nhảy chóng mặt luôn, bà con bây giờ coi như đang nằm chờ xem sự xoay vần nó ra làm sao. Hai nữa bây giờ nó lại rơi vào tầm cuối năm. Ảnh hưởng quá đi chứ vì thực chất trước kia mình có 10 đồng thì bây giờ mình chỉ có 4 đồng, qui ra Đô  thì nó quá là ảnh hưởng. Nói chung Việt Nam, Trung Quốc, Ấn Độ sang làm việc ở Nga này thì người ta qui bằng Đô La hết, do đó nó ảnh hưởng cực kỳ lớn, tức là bà con mất phải hai phần ba rồi.

Bà Bình, vừa là người đi buôn mà cũng là nội trợ, nói về giá cả thực phẩm từ khi đồng Rúp tiếp tục mất giá :

Trước là 32, một 100 Đô La là 3.200 Rúp, mà bây giờ nó lên tới 84, thì 100 đô là 8.400 Rúp, tăng lên hai lần  rưỡi cơ. Ví dụ như chúng tôi vào siêu thị  của Nga thì tăng không đáng kể đâu, có những loại tăng 10% hay 5% thôi chứ không nhiều.

Còn  người Việt Nam mình ra mua những hàng Việt Nam, gọi là hàng xách tay  sang, đồ ăn đồ uống rau củ quả tất cả các loại hoa quả  đều lên giá theo đồng đô. Ví dụ trước là 400 Rúp một cân nhưng bây giờ theo đồng đô là nó lên 600, lên 700.