Thứ Hai, ngày 27 tháng 4 năm 2015

HOÀNG MINH - PHÓNG SỰ BẰNG HÌNH VỀ CUỘC BIỂU TÌNH CỦA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO - LIÊN BANG ÚC CHÂU: THÁNG TƯ ĐEN !



HOÀNG MINH - PHÓNG SỰ BẰNG HÌNH VỀ CUỘC BIỂU TÌNH CỦA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO - LIÊN BANG  ÚC CHÂU: THÁNG TƯ ĐEN !



Xin cúi đầu mình xuống
Khóc quê hương, trói trong tay bạo cường ....


Năm nay cuộc biểu tình quốc hận được cộng đồng người Việt tự do Úc Châu tổ chức vào chủ nhật ngày 26 tháng 04 /2015 .

Bắt đầu từ 6.30 giờ sáng trước tượng đài chiến sĩ Việt Úc  thành phố Cabramatta , Sydney có lễ thượng kỳ trước khi đồng hương lên xe bus hướng về toà đại sứ Việt cộng ở thủ đô Canberra .

Cuộc biểu tình đã qui tụ khoãng 2000 đồng hương từ khắp các tiểu bang nước Úc về tham dự .

Xin gửi đến quí bạn một số hình ảnh đã ghi được trong ngày biểu tình :



image001.jpg
Lễ thượng kỳ Úc Việt bắt đầu lúc 6.30 giờ sáng trước tượng đài chiến sĩ Úc - Việt

image002.jpg
Vòng hoa dâng lên người chiến sĩ  .

image003.jpg
Đời đời nhớ ơn người chiến sĩ chiến đấu cho tự do .

image004.jpg
Đến O'Malley , Canberra được gặp những khuôn mặt thân quen .

image005.jpg
Dân Melbourne và Sydney hội ngộ .

image006.jpg
Chế độ độc tài cộng sản sẽ bị đào thải .

Gần 20 người biểu tình Vì cây xanh Hà Nội bị bắt giữ một cách thô bạo



Gần 20 người biểu tình Vì cây xanh Hà Nội bị bắt giữ một cách thô bạo




Tổng hợp từ nhiều nguồn
* Cập nhật lúc 15h50: Tất cả mọi người đã ra khỏi đồn công an quận Long Biên, Hà Nội.


DL - Gần 20 người biểu tình Vì Cây Xanh Hà Nội đã bị bắt giữ 1 cách thô bạo khi đoàn biểu tình đang đi qua nhà hàng Thuỷ Tạ, bờ Hồ Hoàn Kiếm. Theo như tin từ Cộng tác viên Dân Luận cho biết những người này đã bị chuyển về công an quận Long Biên, thành phố Hà Nội.







Đoàn biểu tình Vì Cây Xanh Hà Nội xuất phát lúc 9h giống như những tuần trước, đặc biệt tuần này có nhiều phụ nữ đã khoác lên mình chiếc áo dài đặc trưng của Việt Nam. Mọi người đi 1 vòng bờ Hồ Hoàn Kiếm trong vòng vây của lực lượng an ninh. Đến khoảng 10 giờ khi đến trước nhà hàng Thuỷ Tạ các viên công an, an ninh mật vụ phục ở đây đã tống khoảng 20 người lên xe, trong đó có nhiều phụ nữ mặc áo dài.

Anh Quy Nguyễn cho biết: "Dù áo dài bị 'vùi hoa dập liễu' nhưng mọi người vẫn hô to: Tôi Yêu Cây, Tôi Yêu Hà Nội. Và hát vang bài 'Dậy mà đi' trong tiếng Violin và Saxophone!

Một danh sách không đầy đủ những người bị bắt đến 12h ngày 26/4/2015 gồm:

1. Nguyễn Thúy Hạnh (FB Hạnh Liberty)
2. Trần Thị Nga (FB Thuy Nga)
3. Phạm Đoan Trang (FB Doan Trang)
4. Nguyễn Lê Hùng (FB Le Hung)
5. Trương Văn Dũng (FB Truong van Dung)
6. Một người tên Trang
7. Tuyet Anh Jethwa
8. Trần Thị Hài
9. Maria Thuý Nguyễn và 3 người con gái
10. Hoàng Trương Phước
11. Nguyễn Thị Gam
12. Nguyễn Thị Hướng
13. FB Thảo Gạo
14. Lê Thị Thanh Hương
15. Nguyễn Thị Phương Anh
16. Bé Đoàn Vĩnh Phúc 4 tuổi
17. Lê Thuỷ Tiên

Tin trước đó Mai Phương Thảo và Gió Lang Thang bị bắt chúng tôi đã đính chính, hai người này vẫn an toàn ở ngoài

Nhà báo Đoan Trang nhận định:

"Cuộc tuần hành kéo dài được gần một tiếng, đến 10h. Không một nhân viên công lực nào hiểu "trật tự công cộng" nghĩa là gì, và không ai ý thức được rằng bằng quyết định và hành động của mình, UBND TP. Hà Nội đã vi phạm ít nhất là Điều 25 Hiến pháp. Nếu họ cản trở việc điều tra, xử lý quan chức sai phạm trong vụ cây xanh thì họ còn có dấu hiệu phạm tội che giấu tội phạm."

* Cập nhật lúc 13h:

Những người hoạt động, bạn bè của những người bị bắt đang tập trung trước đồn công an quận Long Biên, Hà Nội để đòi người.

* Cập nhật lúc 14h:

Những người bị bắt tại nhà hàng Thuỷ Tạ, khu vực bờ Hồ Hoàn Kiếm đã lần lượt được trả tự do, tin từ FB Bạch Hồng Quyền.

Địa chỉ: Công An Quận Long Biên nằm ở Khu đô thị Việt Hưng, trên đường Ngô Gia Tự. Từ trung tâm HN đi sang đến phố Trường Lâm thì rẽ phải, đi vào chừng 500m. ( Đến phố Trường Lâm rẻ phải,từ Ngô Gia Tự vào đó khoảng 500m). Số điện thoại: 04 3827 6467


Một số hình ảnh từ cuộc biểu tình bị đàn áp:

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 4 năm 2015

VN đứng thứ 75/158 về chỉ số hạnh phúc


VN đứng thứ 75/158 về chỉ số hạnh phúc



24 tháng 4 2015 - BBC





Thụy Sỹ là nước hạnh phúc nhất thế giới?



Việt Nam đứng thứ 75 trên 158 quốc gia trong bảng xếp hạng chỉ số hạnh phúc thế giới do một nhóm nghiên cứu gia có uy tín công bố hôm thứ Năm 23/4.


Đây là bảng xếp hạng trong điều tra World Happiness Report lần thứ ba của nhóm chuyên gia quốc tế, trong có kinh tế gia nổi tiếng của Mỹ Jeffrey Sachs và ông Richard Layard, người đứng đầu Chương trình Hạnh phúc của Trường Kinh tế London (London School of Economics).

Lần trước, năm 2013, Việt Nam đứng thứ 63/156.

Điều tra và xếp hạng chỉ số hạnh phúc của các quốc gia được thực hiện dựa trên một loạt các yếu tố, trong đó có thu nhập bình quân theo đầu người và tuổi thọ mạnh khỏe, quan hệ gia đình, tự do lựa chọn, tình trạng tham nhũng và mức hào phóng của người dân.

Ý tưởng đánh giá chỉ số hạnh phúc dựa trên cảm nhận của người dân thay vì thu nhập được cho là có giá trị và nhận được ủng hộ từ cả Liên Hiệp Quốc và Tổ chức Hợp tác Kinh tế và Phát triển.

Trong bảng xếp hạng năm nay, Thụy Sỹ đứng đầu bảng, thay Đan Mạch là quốc gia hạnh phúc nhất thế giới trong điều tra lần trước.

Các nước Bắc Âu vẫn chiếm đa số top 10 quốc gia của bảng này.

10 quốc gia đội sổ là Afghanistan, Syria cùng tám nước vùng hạ Sahara ở châu Phi: Togo, Burundi, Benin, Rwanda, Burkina Faso, Bờ biển Ngà, Guinea và Chad.

Không phụ thuộc kinh tế


5 quốc gia hạnh phúc nhất:

Thụy Sỹ
Iceland
Đan Mạch
Na Uy
Canada


Năm nước có chỉ số hạnh phúc hàng đầu thế giới là Thụy Sỹ, Iceland, Đan Mạch, Na Uy và Canada.

5 quốc gia còn lại trong top 10 là Phần Lan, Hà Lan, Thụy Điển, New Zealand và Australia.

Hà Nội: CA dẹp tan cuộc tuần hành áo dài bảo vệ cây xanh


Hà Nội: CA dẹp tan cuộc tuần hành áo dài bảo vệ cây xanh





Những cô gái trẻ mặc áo dài bị lực lượng an ninh đeo băng đỏ lôi xềnh xệch trên đất (Video: Facebook)



CTV Danlambao - Bất chấp lệnh cấm biểu tình của nhà cầm quyền Hà Nội, sáng ngày 26/4/2015, rất đông người dân vẫn tiếp tục xuống đường tuần hành chống âm mưu chặt hạ cây xanh, yêu cầu minh bạch và phản đối hành vi bạo lực nhắm vào những người bảo vệ cây.

Giữa vòng vây CA dầy đặc, lúc 9 giờ sáng chủ nhật, cuộc biểu tình được bắt đầu với sự xuất hiện của khoảng 10 phụ nữ trong tà áo dài tha thướt. Một hình ảnh rất đẹp trong buổi sáng chủ nhật Hồ Gươm.

Hình ảnh gửi đi trên các mạng xã hội cho thấy có sự xuất hiện của những người phụ nữ kiên cường như chị Trần Thị Nga, gia đình dân oan Nguyễn Thị Thúy Hạnh, bà Trần Thị Hài…


Ảnh: Facebook Mai Thanh


Dù vậy, những hình ảnh rất đẹp trong một buổi sáng ở Hồ Gươm đã nhanh chóng bị lực lượng CA kéo đến đàn áp và quấy phá. Đoàn biểu tình bảo vệ cây xanh liên tục bị ngăn cản, xô đẩy khi bắt đầu cuộc tuần hành.

Sau đó, CA bất ngờ kéo đến bắt bớ thô bạo hàng chục người biểu tình mặc áo dài đưa lên 1 chiếc xe bus đậu sẵn rồi chở đi mất.

Video được phổ biến trên các mạng xã hội cho thấy nhiều cô gái trẻ dù mặc áo dài nhưng vẫn bị lực lượng an ninh lôi xềnh xệch trên đất một cách hết sức thô bạo.

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 4 năm 2015

Bản lên tiếng của các tổ chức xã hội dân sự độc lập tại VN - nhân kỷ niệm 40 năm biến cố 30-04-1975



Bản lên tiếng của các tổ chức xã hội dân sự độc lập tại VN - nhân kỷ niệm 40 năm biến cố 30-04-1975








Kính thưa toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.
Kính thưa các chính phủ dân chủ và các cơ quan nhân quyền quốc tế.


Cách đây đúng 40 năm, ngày 30-04-1975, kết thúc cuộc chiến huynh đệ tương tàn giữa hai miền Nam Bắc với bao tang thương đổ vỡ, chôn vùi một chính thể dù còn bất toàn nhưng vẫn có tự do no ấm, và mở đầu cho việc áp đặt chế độ cộng sản lên toàn thể đất Việt.

Nhìn lại những gì mà đảng và nhà cầm quyền Cộng sản đã làm trên đất nước VN từ sau ngày bi thảm và tang thương đó đến hiện tại, chúng tôi, các tổ chức xã hội dân sự độc lập trong nước, nhận định rằng đây là 40 năm áp đặt chế độ toàn trị và 40 năm tiêu diệt ý thức con người.

1- 40 năm áp đặt chế độ toàn trị.

Khác hẳn mọi chế độ độc tài trong lịch sử nhân loại (phát xít, quân phiệt, tài phiệt, giáo phiệt…) vốn chỉ chú trọng tới một hai khía cạnh của quốc gia xã hội, chế độ CSVN - như mọi chế độ CS khác - đều mang tính toàn trị, nghĩa là muốn quản lý hết mọi phương diện của đời sống xã hội lẫn cá nhân, từ vật chất đến tinh thần..

a- Toàn trị chính trị:

Đảng CSVN luôn muốn chỉ duy mình cai trị đất nước, không chấp nhận đảng đối lập. Nên sau khi chiến thắng, họ lập tức giam nhốt nhiều năm mọi quân, cán, chính của chế độ cũ và đảng viên các đảng phi Cộng sản; tiếp đến tiêu diệt gọn các nhóm phục quốc bắt đầu xuất hiện rồi còn tạo ra những tổ chức kháng chiến giả hòng gài bẫy người yêu nước. Để chính danh hóa và hợp pháp hóa quyền cai trị độc hữu của mình, Hiến pháp 1980, qua điều 4 (và các HP sau đó cũng vậy), khẳng định đảng CS là lực lượng duy nhất lãnh đạo nhà nước và xã hội. Từ 1975 đến nay, các cá nhân hay tổ chức đòi đa nguyên đa đảng đều bị trấn áp tàn bạo. Tam quyền phân lập biến thành tam quyền phân công dưới sự chỉ đạo của đảng. Nhưng để tránh mang tiếng đàn áp chính trị, CS gọi các “tội chính trị” là tội hình sự, và dùng các điều 79, 88 và 258 Bộ luật Hình sự để trừng phạt “tội” này.

Hậu quả: toàn dân (trừ đảng viên) mất hết mọi quyền chính trị và dân sự, không thể tự chọn người lãnh đạo đất nước, cũng không thể tham gia quốc sự qua việc ứng cử vào quốc hội hay các hội đồng nhân dân. Bầu khí chính trị ngột ngạt, tù nhân chính trị đông đảo (theo thống kê mới nhất, hiện còn 105 tù nhân lương tâm), mọi đảng chính trị bị cấm tiệt. Và sự toàn trị chính trị này cũng là nguyên nhân gây ra các hậu quả kế tiếp.

b- Toàn trị kinh tế:

Năm 1976, Bộ Chính trị ra Nghị quyết 254 xoá bỏ giai cấp tư sản mại bản, tiến hành cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh miền Nam, phá tan một nền kinh tế trù phú. Song song, đảng đuổi hàng vạn thị dân vùng chế độ cũ đi kinh tế mới để cướp đất cướp nhà. Hậu quả là đất nước đứng bên bờ vực thẳm phá sản, khiến năm 1986 đảng phải đề ra chính sách “Đổi mới”, cải cách kinh tế theo phương thức thị trường. Đời sống vật chất của dân phần nào nên dễ thở, nhưng đảng lại nhân cơ hội hóa thân thành tư bản đỏ. Nên HP 1992 (đ. 17-18) và Luật đất đai 1993 đưa ra khái niệm quái đản: “Mọi tài nguyên đất nước đều thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý”. Quyền tư hữu đất đai bị bãi bỏ; người dân trở thành kẻ đi thuê của nhà nước, đang khi nhiều đảng viên sở hữu hàng trăm héc-ta ruộng vườn. CSVN đưa thêm khái niệm quái đản thứ 2: “Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” (mà cho tới nay chẳng ai có thể hình dung ra sao) với kinh tế nhà nước làm chủ đạo (HP 1992, đ. 15 và HP 2013, điều 51). Nhiều tổng công ty và đại tập đoàn được thành lập do đảng viên và thân thuộc nắm giữ nhưng rốt cuộc chỉ tham nhũng và thua lỗ, làm thiệt hại ngân sách quốc gia hàng vạn thậm chí hàng triệu tỷ đồng.

Hậu quả: sau 4 thập niên hòa bình, lợi tức đầu người VN năm 2014 chỉ là 1.028 USD (so với Singapore cùng khởi điểm thoát ách thuộc địa: 36.897 USD). Năng lực cạnh tranh của VN hiện đứng chót ASEAN. Mấy trăm ngàn doanh nghiệp tư phá sản. Nhà nước đi vay để trả lãi nợ công 3 tháng 1 tỷ đô; bình quân đầu người từ già đến trẻ phải gánh 1.000 đô nợ... Dân oan lên tới hàng triệu người, dở sống dở chết. Công nhân cũng hàng triệu người bị bóc lột tận xương tủy!

c- Toàn trị văn hóa:

Ngay sau khi toàn thắng, CS tịch thu phá hủy mọi sách văn học, nghệ thuật, lịch sử của VNCH, bỏ tù vô số văn nhân nghệ sĩ. Nhiều nhà văn phản kháng từng phục vụ chế độ cũng bị đọa đày. Mọi ngành văn học nghệ thuật đều phải đề cao chủ nghĩa, chế độ và đảng CS.

Toàn trị văn hóa đặc biệt thực thi trên lãnh vực giáo dục đại chúng và giáo dục học đường. CS cấm hẳn báo chí tư nhân, nắm hết báo chí các loại, dùng chúng không như phương tiện thông tin đơn thuần mà như công cụ tuyên truyền nhồi sọ công chúng, hướng dẫn lèo lái công luận, bắt nhân dân chỉ biết nói, nghĩ và làm theo mệnh lệnh của đảng. CS cũng tạo ra một đám “trí nô ký sinh” có học vị cao nhưng chỉ biết gian trá và ngụy biện để luôn bênh vực đảng. Tất cả chỉ nhằm cho nhân dân thấy đảng là thần công lý và nguồn sự thật. Giáo dục học đường bị chính trị hóa. Mọi hiệu trưởng đều là đảng viên, triết lý giáo dục là học thuyết Mác Lê và tư tưởng Hồ, không đào tạo giới trẻ thành công dân tự do và trách nhiệm cho đất nước nhưng thành thần dân tùng phục đảng và công cụ phục vụ đảng. Toàn trị văn hóa còn thực hiện qua việc đàn áp tôn giáo bằng bạo lực vũ khí và bạo lực hành chánh (sách nhiễu, cấm cản, bỏ tù, cướp bóc, phá hoại) nhằm ngăn chận các giáo hội đưa vào quần chúng giáo lý đầy tính giải thoát và văn hóa đậm chất nhân bản của mình, ngõ hầu thuyết duy vật vô thần độc tôn thống trị.

Hậu quả: VN nay không có những tác phẩm văn chương, nghệ thuật giá trị; thành tựu khoa học (phát minh sáng kiến) hiếm hoi; trình độ học sinh, sinh viên, chuyên gia thấp kém. Cơ sở giáo dục thiếu thốn và bệ rạc; đạo đức học đường sa sút từ thầy đến trò, đầy bạo hành và gian dối; đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng: dửng dưng, bóc lột, giành giật, lừa đảo nhau; hối lộ tham nhũng, mua quan bán chức là chuyện bình thường; mê tín dị đoan, buôn thần bán thánh, lễ hội nhếch nhác xuất hiện khắp nơi; người ta tự ru ngủ với những kỷ lục lớn, thành tích ảo.

d- Toàn trị xã hội:

Quyết không để lọt thành phần nào, giai tầng nào trong xã hội, CS tạo ra Mặt trận Tổ quốc Việt Nam để quy tụ trong đó mọi tổ chức chính trị, kinh tế, dân sự. Mặt trận này hiện có 44 đoàn thể thành viên. Tất cả dưới sự chỉ đạo của đảng, thành phần lãnh đạo là người của đảng, nhắm mục đích tối cao: bảo vệ sự cai trị độc đoán và lâu dài của đảng. Và để việc toàn trị xã hội được bảo đảm, CS biến các lực lượng trong đất nước thành công cụ: quốc hội, tòa án, chính quyền, công an, tôn giáo quốc doanh. Quốc hội biến ý đảng thành lòng dân, xây dựng luật để bắt dân theo ý đảng. Chính quyền dùng nền hành chánh buộc dân tuân hành chính sách đường lối của đảng. Tòa án cấu kết với công tố và điều tra để khiến công lý luôn đứng về phía đảng. Công an làm thanh gươm bảo vệ đảng, không để thằng dân nào động tới quyền lực đảng. Tôn giáo quốc doanh dạy tín đồ luôn vâng lời đảng.

Hậu quả: toàn thể xã hội sống co ro dưới sự dòm ngó, theo dõi, kiểm soát của tai mắt đảng (MTTQ), chẳng còn ai dám bày tỏ ý kiến và tình cảm cách chân thật. Dân kiện người của đảng thì nắm chắc phần thua. Lấy cớ bảo vệ đảng, công an dân phòng đối xử với dân cách vô luật: sách nhiễu, hành hung, đàn áp. Ba năm nay, hơn 260 người chết đang khi bị tạm giam. Hành xử bạo lực của công an gieo giữa xã hội thói quen bạo lực. Người dân hiện chẳng được luật pháp che chở!

Thanh Thương Hoàng - Chiếc xích lô chở mùa xuân



Thanh Thương Hoàng - Chiếc xích lô chở mùa xuân





image


1
Tân ngồi vắt vẻo trên chiếc xích lô ngước nhìn những tảng mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh thẫm, lòng bâng khuâng nhớ tới những ngày tháng cũ. Lúc ấy vào khoảng mười giờ sáng. Từ khi đạp xe ra khỏi nhà sáng sớm tới giờ anh vẫn chưa kiếm được một “cuốc” nào. Nếu đến trưa vẫn không có khách thì coi như mất toi nửa ngày tiền thuê xe và tất nhiên phải nhịn ăn luôn bữa trưa

Chỗ Tân đậu xe góc đường Lê Lợi - Tự Do, anh cho là rất “địa lợi”, vì phía chéo bên kia đường là khách sạn Đại Lục, nơi có nhiều khách ngoại quốc tới ở. Họ thường bao luôn cả xe ngày để đi “tham quan” khắp Saigon Chợ Lớn. Đồng thời nơi này cũng là nơi có nhiều kỷ niệm với Tân - những ngày tháng cũ trước 75 - anh đã gặp “người yêu lý tưởng” của mình và sau đó cưới làm vợ. Cuộc sống lứa đôi tràn ngập hạnh phúc cho tới ngày 30 tháng 4 đen tối sầu thảm.

Tân móc túi lấy gói thuốc rê vấn một điếu. Vừa phập phèo mấy hơi để dĩ vãng tan theo khói thuốc, thì anh nghe tiếng gọi xích lô bên kia đường. Tân vội quay nhìn. Một người đàn bà đưa tay vẫy gọi. Tân vứt vội mẩu thuốc hút dở, rời khỏi nệm xe, nhẩy phóc lên yên xích lô đạp nhanh tới bên kia vệ đường (vì chỗ này thuộc phạm vi “lãnh thổ” của khách sạn nên họ cấm xích lô đậu. Anh em xích lô chỉ có thể “đột kích” đón khách rồi phóng đi ngay).

“Cô muốn đi đâu?” Tân hỏi bằng tiếng Anh giọng rất chuẩn, rất Mỹ làm cô khách ngạc nhiên. Cô đặt mình lên xe thong thả nói:

”Anh muốn chở tôi đi đâu cũng được. Chạy chậm chậm thôi nhé!”

Tân hỏi lại: “Nghĩa là cô muốn mở một cuộc du lịch bỏ túi trong thành phố?”

“Đúng!”

Trước khi cho xe chuyển bánh, Tân nói: “Cô chưa cho biết sẽ trả tôi bao nhiêu tiền. Chúng ta nên sòng phẳng dứt khoát trước khi bắt đầu.
Cô khách đáp: "Tôi sẽ trả anh như đã trả cho những người trước anh.”



image
Note: hình trong bài này là minh họa


“Nghĩa là...?”

- “Nghĩa là mỗi giờ tôi trả anh hai đô la.”

- “Cô trả vậy hơi nhiều đấy!”

Cô khách nhắc lại câu hỏi của tôi khi nãy:

- “Nghĩa là...?”

- “Tôi tính cô một đô la một giờ thôi.”

Cô khách một lần nữa tỏ ra ngạc nhiên nhưng không nói gì.

Hôm qua cô trả cho anh xích lô đúng như giá anh ta đòi, thế mà khi trả tiền còn nằn nì xin thêm. Còn anh xích lô này thì lại xin bớt. Con người xứ sở này có vẻ phức tạp, khó hiểu thật.

Tân từ từ đạp xe về phía chợ Bến Thành. Tới nơi, anh hỏi khách:

- ”Cô đã biết chợ Bến Thành này chưa?” Và không chờ khách trả lời, anh nói tiếp:

- “Đây là ngôi chợ lớn nhất của thành phố Saigon và có một bề dầy lịch sử.”

Cô khách mỉm cười. Từ lúc lên xe tới giờ. Tân mới thấy khách cười:

- “Tôi biết. Hôm trước một người bạn Việt-Nam đã dẫn tôi vào trong chợ ăn món bún thịt nướng, lạ miệng và ngon lắm! Nhất là cái món nước “sốt” mặn mặn với ngọt ngọt và hơi cay.

- “Cô ăn được cả nước mắm?”

- “Cũng hơi... khó chịu một chút lúc đầu.”

Thấy sự trao đổi nói năng có vẻ thân mật cởi mở, Tân hỏi:

- “Tôi hơi tò mò, xin lỗi trước. Cô tới Saigon du lịch hay làm việc?”

- “Tôi tới Saigon có chút việc riêng, tiện thể làm chuyến du lịch luôn.”

- “Cô tới đây lần đầu?”



image


Khách khẽ gật và đôi mắt xanh biếc của cô chớp chớp. Bây giờ Tân mới có dịp quan sát người đẹp. Cô khoảng dưới ba mươi tuổi, thân hình thon thả dong dỏng cao bó gọn trong chiếc robe xuyến hoa văn xanh đậm thật trang nhã. Mớ tóc vàng óng ả của cô chẩy dài buông xõa xuống cái lưng ong. Nước da cô trắng hồng mịn màng. Những sợi lông tơ trên hai cánh tay trần tròn lẳn gợi cảm. Tân cũng đã có dịp vuốt ve những cánh tay như thế, nhưng xa xôi lắm rồi. Theo sự nhận xét sơ khởi của tân thì nhan sắc cô nàng ở mức trung bình nhưng khá quyến rũ và hình như cô có cái duyên ngầm của các cô gái phương Đông.

- “Cô mới từ Mỹ tới?” Tân hỏi.

Khách khẽ gật.

- “Tôi đoán cô là người miền Đông nước Mỹ, Nếu không ở Washington DC. thì cũng bang nào vùng đó.”

Lần này cô nàng ngoái hẳn mình về phía sau nhìn Tân:

- “Anh căn cứ vào đâu mà đoán tôi là người miền Đông?”

Tân hóm hỉnh cười:

- “Giọng nói của cô và nhất là nước da của cô. Chỉ có những người sinh sống ở xứ lạnh mới có nước da trắng hồng như cô.” Tân nói nịnh thêm.

- “Đúng là nước da lý tưởng mà các cô gái mơ ước.”

Cô khách càng thêm ngạc nhiên. Một anh đạp xích lô, tức thuộc giới lao động bình dân thất học, mà lại có vẻ hiểu biết những sự việc ngoài tấm mắt của anh ta. Rồi còn biết cả nịnh đầm với món “võ” của bọn đàn ông có học. Cô cười nhẹ trả lời Tân:

- “Anh đoán giỏi đấy! Tôi sinh ra ở thành phố Charlotte bang North Carolina. Lớn lên đi học và sống ở Washington DC.”



image


Tới chợ bến Thành cô bảo anh ngừng xe để cô vào chợ mua một món gì đó. Cô hỏi anh có đợi được không. Anh gật đầu. Mươi phút sau cô trở ra trên tay cầm một cái gói bọc giấy nhỏ.

- “Bây giờ cô muốn tôi chở cô đi đâu?”

- “Tùy anh.” Tân suy nghĩ một chút:

- “Cô đã vào Chợ Lớn chưa?”

- “Hay đấy! Tôi nghe bạn bè nói Chợ Lớn là thành phố của người Hoa như ở Hồng Kông vậy. Nên đi coi cho biết.”

- “Cô đã đến Hồng Kông?”

- “Tôi đến đó hồi còn là con nhóc đi với bố mẹ.”

Tân có vẻ ngập ngừng trước khi nói:

- “Xin lỗi, cô đã lập gia đình?”

- “Phải, tôi đã lập gia đình gần mười năm. Vợ chồng tôi có một con gái.”

Nói xong, cô khẽ thở dài, mặt thoáng buồn, sau cặp kính mát nhạt, đôi mắt xanh biếc đăm đăm như nhìn vào cõi xa xăm mơ hồ nào đó. Tân thấy vậy không hỏi nữa. Anh lặng lẽ đạp xe trên đường Trần Hưng Đạo rộng dài, dưới trời nắng bắt đầu gay gắt. Những chiếc xe gắn máy của bọn trẻ gầm rú phóng vùn vụt, đôi lúc cô khách sợ hãi kêu lên vì tưởng nó đâm nhào vào mình. Từ đường Đồng Khánh, cô bảo Tân ngừng xe trước một tiệm tạp hóa. Lúc trở ra cô khoe với Tân một vật nhỏ:

- ”Anh thấy đẹp đấy chứ?” Tân thốt lên:

- “Tưởng gì, cái này bên Mỹ đâu thiếu.”

- “Phải, bên Mỹ không thiếu, nhưng đây là thứ tôi mua ở Chợ Lớn Việt Nam làm kỷ niệm, đồng thời làm quà tặng con gái tôi.”

Dứt lời cô khách lên xe ngồi, Tân đạp tiếp. Chợt cô quay lại hỏi Tân:

- “À, tôi quên hỏi anh. Sao anh biết thứ tôi vừa mua bên Mỹ có nhiều?”

- “Vì tôi đã ở bên đó và có mua tặng người yêu. Cái cô vừa mua là do người Tàu Chợ Lớn làm nhái theo đồ của Mỹ.”

- “Ồ, anh đã ở bên Mỹ?” “Đi du lịch hay du học?”

- “Tôi đi học.”

Cô lại thốt lên tiếng kêu ngạc nhiên và nhắc lại:

- “Đi học? Thì ra anh sang Mỹ du học!”

- “Không phải! Tôi đi lính được tuyển sang Mỹ học lái máy bay. Tôi sang Mỹ với tư cách sinh viên sĩ quan Không Quân!”



image


Cô khách người Mỹ đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Cô có vẻ thích thú nghe những điều Tân nói. Cái con người lam lũ nghèo khổ đạp xích lô này đã từng là sĩ quan Không Quân và đã sang Mỹ học? Cô nửa tin nửa ngờ, dò đường:

- “Anh sống ở Mỹ lâu không? Bang nào nhỉ?”

Tân đưa tay quệt mồ hôi trên trán. Chiếc áo cũ mỏng mầu đen nhiều miếng vá anh mặc ướt đẫm mồ hôi. Tân cảm thấy bắt đầu mệt và khát nước. Chén xôi bắp nhỏ ăn từ sáng sớm, giờ đã tiêu hết. Anh trả lời khách không mấy hào hứng sốt sắng như lúc đầu:



image


- “Tôi học lái máy bay tại Pensacola bang Florida vào năm 1967. Thời gian huấn luyện khoảng năm rưỡi. Tới năm 1972 tôi lại có dịp đi tu nghiệp ở Texas hơn tám tháng.”

- “Anh còn nhớ tên khóa huấn luyện?”

- “Khóa 67A. Khóa này tôi được huấn luyện cùng với toán Pilot Hải Quân Mỹ.”

Sau khi thảng thốt kêu lên tiếng “ô”, cô ngưng hỏi và im lặng một lúc lâu.

Tân cũng chẳng quan tâm đến sự im lặng của cô khách. Anh đang mải lo đối phó với những xe cộ chạy hỗn độn, vô trật tự trên đường phố. Chỉ cần sơ ý một chút, có thể gây ra tai nạn thương tích cho người ngồi trên xe. Hai bên lề đường Đồng Khánh, người người đi lại tấp nập. Hàng hóa của các tiệm bầy tràn ra cả lề đường. Rồi những gánh hàng quà rong, những xe bán nước ngọt, trái cây, tạo nên một cảnh hoạt náo vui mắt. Cô khách có lẽ vui lây với không khí nhộn nhịp này, nhất là nhìn những người đàn bà Hoa mặc những bộ quần áo mỏng, giản dị. Cô hỏi Tân:

- “Họ chắc không phải là người Việt?”

- “Vâng, họ là người Hoa. Thành phố này là thành phố của người Hoa dù dưới thời Việt Nam Cộng Hòa hay thời Cộng sản cai trị cũng vẫn thế. Khó mà thay đổi được họ!”



image


- “Không phải riêng nước anh. Ở bên Mỹ cũng vậy. Một thời gian nào đó, người Hoa sẽ cai trị thế giới.”

Ngưng chút cô nói tiếp: “Cả về chính trị và kinh tế. Vì thời đại chúng ta, kinh tế đang chi phối thống lĩnh toàn cầu!” Tân cãi:

- “Tôi không đồng ý với cô. Người ta đã dùng kinh tế để làm cái roi cai trị, nhưng theo tôi nhất định Cộng sản sẽ thất bại cả về chính trị lẫn kinh tế.”

- “Tôi nghĩ với Cộng sản thì chỉ có thể dùng vũ lực.”

- “Dùng vũ lực, Mỹ đã thất bại ở Cuba trước đây. Chỉ có Cộng sản mới triệt được Cộng sản thôi. Sức tác động bên ngoài không đủ mạnh bằng sự tự hủy hoại từ bên trong.”

Cả buổi trưa hôm đó, cô khách người Mỹ và anh xích lô đạp mải mê tranh luận về nhiều vấn đề thời sự, chính trị, học thuyết, triết lý, chiến tranh, hòa bình, cộng sản, tư bản... quên cả đường phố chật chội xe cộ chen lấn bừa bãi. Năm đó là năm 1985, thành phố Saigon còn nhiều xe đạp, xe gắn máy, ít xe hơi. Riêng anh đạp xích lô quên cả mệt và đói. Anh đang hào hứng. Đã lâu lắm anh không hề dám nói năng thảo luận với bất cứ ai những vấn đề húy kỵ trên. Nói với cô khác lạ này không sợ báo cáo, không sợ xuyên tạc, chụp mũ. Tân yên tâm tự nhủ mình như vậy nên anh “phát ngôn mạnh bạo xả ga”. Gần xế chiều, Tân đạp xích lô chở cô khách Mỹ về khách sạn Đại Lục. Bước xuống khỏi xe khách mới hỏi:

- “Nãy giờ tôi cứ thắc mắc mãi. Anh là sĩ quan Không Quân từng sang Mỹ học lái máy bay, sao lại... lại đi đạp xích lô?”

Tân phì cười trước câu hỏi này. Đúng là một người Mỹ ngây ngô, chẳng biết gì về làn sóng đỏ đang tràn ngập tràn phá hủy hoại khốc liệt cả miền Nam. Anh trả lời:

- “Vì tôi bị Cộng sản bắt đi tù.”

- “À, ra thế!” “Anh bị tù có lâu không?”

- “Gần mười năm.”

- “Trời! Anh được tha lâu chưa?”

- “Mới sáu tháng.”

- “Ô là! Ở tù Cộng sản chắc là khổ lắm?”

- “Tất nhiên. Chúng tôi đã trải qua những năm tháng sống thời Trung Cổ.”

- “Tại sao các anh không vùng lên phản kháng, chống đối? Dân tộc anh là một dân tộc có cả một lịch sử oai hùng về ý chí quật cường, về truyền thống tranh đấu...”

Tân cười nửa miệng:

- “Đồng thời dân tộc tôi cũng có truyền thống nhẫn nhục chịu đựng gian khổ.”

Cô khách người Mỹ mở bóp lấy hai tờ giấy năm đô la đưa cho Tân và hẹn sáng mai tới đón cô đi chơi tiếp. Tân cầm hai tờ giấy bạc ngần ngừ. Anh định đưa trả lại một tờ thì cô khách Mỹ đã bước vào trong khách sạn.