Thứ Hai, ngày 01 tháng 9 năm 2014

Lưu Nghị - Tập Cận Bình đã “tiêu diệt” 3 “môn sinh” nguy hiểm nhất của Giang Trạch Dân



Lưu Nghị - Tập Cận Bình đã “tiêu diệt” 3 “môn sinh” nguy hiểm nhất của Giang Trạch Dân





image


Ngày 13 tháng 8, một số phương tiện truyền thông nước ngoài báo cáo, Tổng Bí thư ĐCSTQ Tập Cận Bình đã “tiêu diệt” được 3 “môn sinh” nguy hiểm nhất của cựu lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân là: Chu Vĩnh Khang, Từ Tài Hậu và Bạc Hy Lai. Ba người này đều phụ trách bức hại đẫm máu Pháp Luân Công, và tham gia vào các cuộc đảo chính chống lại Tập Cận Bình.


3 “môn sinh” nguy hiểm nhất của Giang Trạch Dân đã bị “tiêu diệt”



image
Bạc Hy Lai và Từ Tài Hậu


Ngày 13 tháng 8, báo truyền thông hải ngoại “New York Times” phiên bản tiếng Trung đã công bố một bài viết nổi tiếng, với tựa đề “Tập Cận Bình chống tham nhũng là điều thực sự”, bài báo cho biết, Tập Cận Bình đã “tiêu diệt” 3 “môn sinh” nguy hiểm nhất của Giang Trạch Dân.

Bài báo cũng trích dẫn lời phát biểu của con gái Hồ Kiều Mộc là Hồ Mộc Anh tại buổi lễ liên hoan mừng năm mới tại Bắc Kinh Diên An, đây “là một cuộc đấu tranh giữa cái sống và cái chết”.



image
Chu Vĩnh Khang


Điều trong bài viết gọi là “môn sinh” kỳ thực là cựu Thường ủy Cục Chính trị, tiền Chính Pháp Ủy Bí thư ĐCSTQ Chu Vĩnh Khang, cựu Phó Chủ tịch Quân ủy ĐCSTQ Từ Tài Hậu và cựu Bí thư Tỉnh ủy Trùng Khánh Bạc Hy Lai. Ba người này là tâm phúc của cựu lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân, đã nghe theo Giang Trạch Dân đàn áp Pháp Luân Công, tham gia vào tội ác mổ cướp nội tạng sống của các học viên Pháp Luân Công.

Cha con Chu Vĩnh Khang đều đã tham gia vào tội ác mổ cắp nội tạng sống từ các học viên Pháp Luân Công

Căn bản đạo đức của nền kinh tế tự do



Căn bản đạo đức của nền kinh tế tự do




Tác giả: Bill Anderson




morality of freedom



(GNA: Tiểu luận tuyệt vời về đạo đức trong kinh doanh, nền tảng của kinh tế thị trường và của con người có tự do)



Trí óc con người ta thường lúng túng và lầm lẫn trước vấn đề tự do kinh tế. Trong suốt hai thế kỷ qua phương Tây đã là nơi thể hiện tính ưu việt của tự do kinh tế, nhưng như nhà thần học Michael Novak đã chỉ ra: “Trong lịch sử trí tuệ phương Tây, thóa mạ chủ nghĩa tư bản là một trong số ít đề tài được nhiều người thảo luận nhất”[1]. George Gilder, trong tác phẩm uyên thâm: Wealth and Poverty (Giàu và nghèo), đã buồn bã nhận xét rằng nhiều người có tư tưởng ủng hộ tự do kinh doanh không phải là vì họ đồng ý với những đặc điểm của nó (họ cho rằng đấy là sự suy đồi về mặt đạo đức), mà đơn giản là vì lý do công lợi: Nó tạo ra nhiều của cải hơn là chủ nghĩa tập thể có thể làm[2].

Nhưng, nếu chủ nghĩa tư bản tiếp tục là cái phần đầy sức sống của trật tự thế giới thì ngoài khả năng sản xuất vô cùng to lớn, nó còn phải được coi là có đức hạnh nữa. Những ai muốn coi tự do kinh tế là mục tiêu của sự tiến bộ của nhân loại, mục tiêu của công lý, của việc diệt trừ nạn đói trên thế giới, của bản thân nền tự do, thì họ phải coi chủ nghĩa tư bản không chỉ là nơi thể hiện lòng tham của con người mà chủ yếu là nơi thể hiện những hành vi mang tính đạo đức.Chủ nghĩa tư bản là cách sống không chỉ có thể giúp thúc đẩy sự thịnh vượng về mặt vật chất mà còn thúc đây sự thăng tiến về mặt tinh thần nữa.

Tuy nhiên, hiện nay nhiều người, trong khi tìm kiếm những giá trị mà họ cho là xứng đáng, lại đang từ bỏ con đường dẫn tới tự do kinh tế và thay vào đó, ủng hộ những biểu hiện của chủ nghĩa tập thể. Nhưng đấy là con đường, như Walter Lippmann từng viết: “Sẽ dẫn tới vực thẳm của chế độ chuyên chế, đói nghèo và chiến tranh triền miên”[3]. Mục đích của tiểu luận này là khảo sát sự ruồng bỏ chủ nghĩa tư bản ở phương Tây và chứng minh rằng nền kinh tế tự do – phương án thay thế cho chủ nghĩa tập thể – là lựa chọn đầy đức hạnh và xứng đáng cho từng cá nhân cũng như cho các dân tộc.


Nghịch lý của tự do


Nền kinh tế tự do là một đối tượng đầy mâu thuẫn. Người ta chống lại nó trong những cuộc thăm dò dư luận và ủng hộ nó khi cầm một nắm tiền trong tay. Các chính phủ theo đường lối tập thể để nó đứng đầu danh sách những kẻ thù không đội trời chung nhưng lại quay sang nhờ nó cứu chữa những căn bệnh trong nền của mình[4]. Giới tăng lữ bảo rằng tinh thần của chủ nghĩa tư bản là vô luân, nhưng chính nền tảng của thị trường tự do lại phụ thuộc vào cái mà Novak gọi là “việc áp dụng một số tiêu chí đạo đức”[5]. Thị trường tự do dường như đã trở thành một một con điếm xã hội: những người có mức thu nhập khác nhau, trình độ học vấn và văn hóa khác nhau cùng công khai lên án nó vì những tội lỗi mà họ qui kết cho nó đồng thời lại tìm kiếm nó khi có nhu cầu về mặt kinh tế.

Có thể đấy không phải là điều đáng ngạc nhiên. Xét cho cùng thì nền tảng pháp lý và tri thức của chủ nghĩa tư bản: Cá nhân là người tự do, có khả năng (và trách nhiệm) thực hiện những lựa chọn mang tính đạo đức và có một số quyền mà chính phủ không thể tước đoạt: quyền phản đối những giáo lý đã ăn sâu bén rễ vào tư duy mang tính tín tôn giáo truyền thống, tức là những giáo lý đã từng thống lĩnh tâm trí của con người kể từ ngày xuất hiện nền văn minh. Cốt lõi của tư duy truyền thống này – dù nó có được hay không được Plato, Khổng Tử, Rousseau, Castro hay Mao đưa ra thì cũng thế – là khẳng định rằng bản sắc của một người không phải bắt đầu từ chính anh ta mà bắt đầu từ cộng đồng, phường hội, bộ lạc, giai cấp xã hội, được xác định từ trước của anh ta, hay nói theo ngôn ngữ hiện đại là từ nhà nước của anh ta[6].

Chủ Nhật, ngày 31 tháng 8 năm 2014

Song Chi - Những phiên tòa nối tiếp phiên tòa



Song Chi - Những phiên tòa nối tiếp phiên tòa





Vào ngày 10 tháng 9, 2008, nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải tức blogger Ðiếu Cày đã bị Tòa Án Nhân Dân TP.HCM kết án 30 tháng tù vì tội “trốn thuế.”




Bà Bùi Thị Minh Hằng tại tòa án tỉnh Ðồng Tháp hôm 26 tháng 8.
(Hình: Dân Luận)



Nhưng những người hiểu chuyện đều biết, Ðiếu Cày bị tù vì đã dám lên tiếng trước những bất công oan trái của xã hội, quan trọng hơn, dám chống Tàu!

Cùng với các sinh viên, văn nghệ sĩ và bạn bè trong nhóm “Câu lạc bộ Nhà Báo Tự Do” Ðiếu Cày đã dám viết lên những chữ “Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam,” dám biểu tình kỷ niệm 34 năm ngày mất Hoàng Sa 19 tháng 1, 1974 - 19 tháng 1, 2008, ngay trước cửa Nhà Hát Thành Phố. Khi mà trận hải chiến Hoàng Sa còn là điều “nhạy cảm” không được công khai nhắc đến, đối với nhà cầm quyền lúc bấy giờ.

Ðến tháng 10, 2010, lẽ ra Ðiếu Cày phải được trả tự do nhưng bản án của ông lại bị gia hạn để “điều tra thêm.” Và rồi tháng 4, 2012 ông bị tòa án xét xử thêm về tội “tuyên truyền chống nhà nước” theo Ðiều 88 Bộ Luật Hình Sự, cùng với nhà báo Tạ Phong Tần tức Blogger Công Lý và Sự Thật, và Luật Gia Phan Thanh Hải tức Blogger Anh Ba Sài Gòn.

Ông Nguyễn Văn Hải bị kết án 12 năm tù, bà Tạ Phong Tần 10 năm còn ông Phan Thanh Hải nhẹ nhất với 3 năm tù.

Sáu năm sau, ngày 26 tháng 8, 2014, một phiên tòa bỏ túi khác diễn ra tại Tòa Án Nhân Dân thành phố Cao Lãnh, tỉnh Ðồng Tháp, xử ba nhà tranh đấu Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh. Kết quả bà Bùi Thị Minh Hằng 3 năm tù giam, anh Nguyễn Văn Minh 2 năm rưỡi và cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh 2 năm, về tội “gây rối trật tự công cộng khiến ách tắc giao thông nghiêm trọng.”

Và giữa hai phiên tòa này là những phiên tòa ô nhục khác, trong những vụ án có tính chất chính trị hay đàn áp tôn giáo, với lần lượt nhiều người theo nhau đi vào nhà tù nhỏ. Từ giới luật sư, kỹ sư, doanh nhân, nhà báo, blogger cho tới dân thường, các thanh niên Công Giáo, Tin Lành, phật tử của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, người dân tộc thiểu số...

Người bị kết án nặng 16 năm như Kỹ Sư Trần Huỳnh Duy Thức, 12 năm như blogger Ðiếu Cày, người nhẹ cũng hai, ba năm.

Nhưng có những lý do khiến bài viết này phải nhắc đến bản án của blogger Ðiếu Cày, người đầu tiên bị tù vì những gì đã viết và đăng tải trên mạng, và vụ vừa mới xảy ra của nhà hoạt động nhân quyền Bùi Thị Minh Hằng.

Thứ nhất, vì một số điểm chung giữa họ. Cả hai, ông Nguyễn Văn Hải hay bà Bùi Thị Minh Hằng đều là những người dân bình thường, sinh ra và lớn lên trong môi trường của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, trước đó đang có một cuộc sống kinh tế khá thoải mái, sung túc do tự kinh doanh.

Cả hai, do vậy, không có gốc gác con em “ngụy quân ngụy quyền” để có thể có mối thù riêng với chính quyền, cũng chẳng nhờ kiến thức sách vở hàn lâm mà hiểu ra những chủ trương, chính sách sai lầm của nhà cầm quyền.

Chính từ thực tế cuộc sống, những oan ức của người dân, những bất công phi lý trong xã hội khiến họ cũng như rất nhiều người Việt Nam khác nhìn ra sự thật. Và từ lòng yêu nước khiến họ phải xuống đường, cùng với những người khác, cảnh báo mối họa xâm lược từ Trung Cộng.

Bị tù tội, dân Dương Nội vẫn hành động vì công lý



Bị tù tội, dân Dương Nội vẫn hành động vì công lý




VRNs (30.08.2014) – Sài Gòn – Từ trại giam, Dân oan Cấn Thị Thêu kiên định: “Ở trong tù, tôi vô cùng cảm động khi biết được bà con đang xả thân đòi tự do cho tôi và những người dân Dương Nội. Tôi xin cảm ơn bà con rất nhiều. Tôi xin hứa với bà con, dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tôi cũng không bao giờ phản bội lại bà con, không bao giờ phản bội lại lý tưởng tranh đấu của mình. Nếu tôi bị chết dưới bàn tay của quân cướp đất ở trong tù, thì xin bà con hãy biến đau thương thành hành động để đi tiếp con đường tôi và bà con đã chọn, kiên quyết đấu tranh đến cùng để đòi bằng được [quyền lợi của nhân dân], bắt quân cướp đất phải trả lại ruộng đất cho con cháu chúng ta được muôn đời no ấm.”


140829002


“Nếu tôi còn sống trở về thì tôi sẽ tiếp tục sát cánh cùng bà con để tranh đấu giữ đất đến cùng.” Dân oan Cấn Thị Thêu quả quyết trong một bức thư mà bà đã viết và gửi về cho gia đình bà.

Gia đình Dân oan Cấn Thị Thêu nhận được lá thư này vào ngày 29.08. Anh Trịnh Bá Tư, con trai Dân oan Cấn thị Thêu, khẳng định: “Đây là nét chữ của mẹ tôi.”

Sau đây là toàn bộ nội dung lá thư của Dân oan Cấn Thị Thêu gửi về cho bà con Dân oan Dương Nội:

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 8 năm 2014

Nguyễn Tường Thụy - Tinh thần Bùi Thị Minh Hằng - Kỳ 1: Đào thoát (1)



Nguyễn Tường Thụy - Tinh thần Bùi Thị Minh Hằng - Kỳ 1: Đào thoát (1)





anh_bac_thuy.jpg



Phiên sơ thẩm xử Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh (từ đây xin viết tắt là BTMH, NVM và NTTQ) đã kết thúc với bản án rất nặng. Đây là vụ án được quan tâm đặc biệt. Sự quan tâm đó đến cả từ hai phía: phía thực hiện kịch bản mang ba người bỏ tù cho bằng được và phía bảo vệ họ, tất nhiên, sự quan tâm của mỗi phía xuất phát từ mục đích trái ngược nhau và vì vậy, sự thể hiện xung đột nhau.

Về phía ủng hộ các bị cáo, ước tính khoảng 200 người gồm bạn hữu, dân oan từ khắp 3 miền đã đổ về Cao Lãnh. Họ đi bằng đủ các phương tiện, bằng đủ mọi cách để đến với BTMH, NVM và NTTQ bằng được, bất chấp hiểm nguy, vất vả.

Về phía nhà cầm quyền, họ đã huy động một lực lượng cảnh sát, mật vụ khổng lồ với phương tiện đầy đủ để ngăn chặn, bố ráp, bắt bớ sao cho không một người nào ủng hộ ba bị cáo bén mảng được đến khu vực tòa án. Một số người còn bị đánh đập dã man.

Xin mở đầu ghi chép này bằng câu chuyện của tôi.


Kỳ 1: Đào thoát


Qua 9 ngày công an tỉnh Đồng Tháp bắt BTMH, NVM và NTTQ, không thấy thả ra, tôi đã xác định bằng giá nào cũng phải có mặt tại Đồng Tháp để tham gia phiên tòa. Tôi đã nói với nhiều bạn bè ở Hà Nội, Sài Gòn về ý định này. Gần đến ngày xử, tôi liên tiếp nhận được thông tin có thêm người ở Hà Nội sẽ đi Cao Lãnh với cùng mục đích. Thoạt đầu, tôi nghĩ chỉ một nhóm 4, 5 người vào được Cao Lãnh là tốt lắm rồi. Thế mà con số cuối cùng đã lên tới 20. Tất cả những người đến được Cao Lãnh đều không thể ra khỏi nhà một cách công khai. Có người phải ẩn náu tạm đâu đó mấy hôm, chờ ngày ra sân bay. Có người phải tìm mọi cách thoát khỏi nhà bằng con đường bí mật, mạo hiểm.

Nhà của mình, muốn đi làm việc chính đáng mà không thể ra một cách công khai. Người chính phải trốn, phải chui lủi trước sự lùng sục, bố ráp của kẻ tà.  Không biết ngoài đất nước này, còn nơi đâu như thế nữa không. Chúng tôi trốn không phải vì sợ bị bắt mà mối lo duy nhất là không đến được với những người bạn của mình bị đưa ra xét xử một cách vô luật.

Đang háo hức chờ ngày đi Cao Lãnh thì ngày 12/8 tôi đột nhiên bị bệnh, đã tưởng phải bỏ cuộc. Rất may bệnh của tôi, nhờ được sơ cứu và cấp cứu kịp thời nên tôi chỉ phải nằm viện 1 tuần. Còn tôi, sau khi qua giai đoạn cấp cứu, ngày nào tôi cũng gạ gẫm bác sĩ xin ra viện. Có lần đang đi đến nhà vệ sinh, gặp bác sĩ, tôi cố đi ra vẻ hùng dũng như người khỏe mạnh bình thường thì suýt bị ngã, may mà thằng con đi theo trông chừng đỡ kịp. Rất nhiều bạn bè khuyên tôi mới bệnh dậy cần phải ở nhà dưỡng bệnh, đề phòng bệnh tái phát. Nhưng chẳng có thể ai khuyên được tôi. Tôi bảo, nếu không đi, ở nhà có khi còn bệnh thêm. Biết khuyên tôi không được, bạn bè tôi góp tiền lo cho vợ tôi cùng đi để chăm sóc tôi. Tôi cảm động lắm nhưng ai lại làm thế. Vợ tôi biết tính chồng, không dám khuyên ngăn gì. Cô ấy hiểu, khuyên gì chứ khuyên đừng đến với Bùi Thị Minh Hằng thì thế nào cũng dẫn đến cãi nhau.

Kế hoạch của tôi là ngày 24/8 sẽ bay vào Sài Gòn, nghỉ lại đó rồi ngày 25 sẽ đi Cao Lãnh để 26 ra tòa án.

SÀI GÒN – CAO LÃNH NHỮNG NGÀY KHÔNG YÊN BÌNH



SÀI GÒN – CAO LÃNH NHỮNG NGÀY KHÔNG YÊN BÌNH




Chúng tôi cực lực lên án hành vi sách nhiễu trắng trợn, giam cầm công dân tự do ngay chính một thành phố lớn này. Mọi lực lượng an ninh đều được bố trí canh giữ những con ngươi vô tội không lý do. Họ coi thường luật pháp, bất chấp mọi thủ đoạn ra tay với cả phụ nữ và trẻ em.



Nhóm của Huỳnh Thục Vy đang bị giam giữ tại trụ sở công an phường 2, Tp. Cao Lãnh
Nhóm của Huỳnh Thục Vy đang bị giam giữ tại trụ sở công an phường 2, Tp. Cao Lãnh


28/8/2014


Từ trưa ngày 24.8.2014  ngôi nhà trọ của Tôi, Thục Vy, vợ chồng Trọng Hiếu đã bị canh phòng bởi chừng 4 tên an ninh thường phục ngay ở nhà đối diện, mọi động thái của chúng tôi đều bị bọn họ theo dõi và liên tục gọi điện báo cáo. Khoảng 1h chiều cô Trần Thị Hài là một thành viên của Hội PNNQ cũng đã đến.

Lúc 3h chiều cùng ngày chúng tôi men theo đường hẽm nhỏ bế em bé ra đường lớn để đón xe đi Cao Lãnh tham gia phiên toà xét xử công khai Cô Bùi Thị Minh Hằng, anh Nguyễn Văn Minh và chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh.

Bến xe miền Tây chật  ních người di chuyển. Bắt chuyến xe 17 chổ chúng tôi đến Tp Cao Lãnh lúc 7h tối tìm một khách sạn ở 147 Hùng Vương Phường 2 tá túc qua đêm chuẩn bị cho ngày 26 đến toà.

Ngày đầu tiên mọi thứ khá yên ắng,. Đến tối ngày 25/8, chúng tôi đi ăn uống.  Lúc tôi, Ngân và em bé vừa vào đến khách sạn thì ngay lập tức 5 xe máy chở 10 công an sắc phục ập đến kiểm tra hành chính ở quầy tiếp tân, vì không thể đi ra ngoài ngay lúc đó nên chúng tôi đi thẳng lên phòng mình. 10 phút sau hơn 20 công an sắc phục và 10 công an thường phục bao quanh hành lang và cửa phòng chúng tôi. Họ buông lời quát tháo,  xỉ vả.

: “Chúng mày không ra thì ở đây đến sáng nhé”

” Đĩ mẹ mày, cho chúng mày chết”

Quả thật họ dùng ổ khoá và dây thép cứng khoá cột cửa phòng bên ngoài lại không cho chúng tôi thoát.

Người Buôn Gió - Khoảnh khắc cuộc đời.



Người Buôn Gió - Khoảnh khắc cuộc đời.




- Anh không nghĩ đến mẹ anh và con anh sao.? Chúng nó chả tốt gì với anh đâu, việc gì anh phải giữ cho chúng nó.

Tên tù im lặng, dường như hắn ta đang nhớ về gia đình. Các ngón tay hắn đan vào nhau xiết chặt nổi gân trên bàn tay gầy mảnh. Cán bộ điều tra mái tóc hoa râm nhiều kinh nghiệm liếc ánh mắt sắc lạnh nhìn đối tượng. Ông nói chậm rãi.

- Khi chúng tôi khám nhà anh, con trai anh hỏi chúng tôi - các bác bắt bố cháu à, thế bao giờ bố cháu về? - Thằng bé xinh trai và nghịch nhỉ, nó còn lấy đũa chọc vào máy tính.

Người cán bộ điều tra thở dài nói tiếp khi đã ngừng lại vài giây quan sát đối tượng. Hai bàn tay của đối tượng đã đưa lên bịt hai hốc mắt ôm vòng lên trán.

- Cuộc đời còn nhiều gánh nợ lắm, nợ mẹ sinh ra, nợ trách nhiệm nuôi con mình lớn khôn , sao cho nó bằng đứa trẻ khác. Nghĩ kỹ đi, không thương mình thì cũng phải thương con mình.



logo tu nhan2.jpg