Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐẠI HỘI XII. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐẠI HỘI XII. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

Hạ Trắng - Nhật ký bí mật của 3X


Hạ Trắng - Nhật ký bí mật của 3X









Ngày 30 tháng 1 năm 2016.

Mình đã được đa số chúng nó đề cử vào Ban chấp hành Trung ương khóa XII song mình đã kiên quyết xin rút. Mà nói thật là mình chỉ rút giả vờ thôi. Thế mà chúng nó (Đại hội XII) lại đồng ý cho mình rút thật. Thành ra mình mất tía nó cơ hội ứng cử và Ban chấp hành Trung ương khóa mới. Đểu, đểu, thế này thì đểu quá! Chúng nó đểu y như ông cụ, đểu y như mình. Giống nhau như thế mà nỡ hại nhau. Đểu thật!

Mà lỗi tại cái thằng Tập Cận Bình (từ nay thù mày ông gọi là Tập Cặn Bã). Nếu hắn không vả vào mặt thằng Lú 1 tỉ tiền Tàu thì làm gì có chuyện mình chết lâm sàng giữa đại hội XII!

Còn nhớ hồi mình làm thịt thằng Ngọ, thằng Bá Thanh và nhất là vụ mình định lấy mạng thằng Phùng đại tướng, chúng nó run như con cầy sấy. Ối dời, biết thế mình cứ phang thẳng cho nó gọn. Nhưng bố Tàu đã cử người sang, đàm phán với mình. Lại còn hứa hẹn nữa, nên mình tha. Nay thì...

Cơ mà cũng đúng thôi, như đứa Hạ Trắng nào đó đã viết trên Dân Làm Báo rằng:

“Sức mạnh chính trị của ngày nay của các ông vua đỏ được đo bằng sự GIÀU trước, sau đó mới đến QUYỀN LỰC. Nó gần như một một quy trình:

- Muốn có quyền lực phải có vây cánh.

- Muốn có vây cánh thì phải tạo cơ hội cho đàn em làm giàu và nắm quyền.

Vậy tiền ở đâu ra để Giàu?

Tiền đến từ 90% gói thầu của Tàu đầu tư vào Việt Nam. Vì thế, thật khó tin rằng Dũng muốn đưa đất nước thoát khỏi sự lệ thuộc vào Tàu. Bởi “thoát Tàu” thì hết Giàu, không giàu thì chả có thằng đàn em nào theo, vây cánh cũng vì thế mà tan rã.” (*)

Đấy, thằng Dân Làm Báo phản động nó đọc rõ tim đen mình và đồng chí mình như thế, bảo sao mình không cấm dân tình đọc nó. Nói thực là mình bận rộn với việc điều hành chính phủ (để vơ vét là chính), không có thời gian đọc báo của bọn “phản động”. Sở dĩ mình biết là vì có bọn đàn em bẩm tấu. Bài viết này cũng do một thằng nó khoe đấy chứ. Tức điên, nhưng mà nó nói đúng. Cho nên mình thua thằng Lú vì số tiền 1 tỉ Tàu tệ ấy không ném cho mình mà cho thằng Lú.

Nhưng mình cú thằng Lú ở chỗ, mình đã rút mà hắn còn đá đểu mình. Trong diễn văn bế mạc Đại hội XII, hắn nhấn mạnh rằng nhiều vị trong Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XI còn sức khỏe, đầy nhiệt huyết và kinh nghiệm công tác song đã gương mẫu, không ứng cử vào Ban Chấp hành Trung ương khoá XII, tạo điều kiện để trẻ hóa, bổ sung lực lượng mới vào cơ quan lãnh đạo của Đảng trong nhiệm kỳ mới. “Đó là một nghĩa cử cao đẹp, đầy trách nhiệm. Đại hội chân thành cảm ơn và đánh giá cao những cống hiến của các đồng chí và xin chúc các đồng chí khỏe mạnh, hạnh phúc, tiếp tục đóng góp tâm huyết, năng lực, kinh nghiệm của mình vào sự nghiệp vẻ vang của Đảng và dân tộc ta”.

Mà hắn ngu, có riêng một mình mình xin rút ra đâu. Hắn cũng giả vờ xin rút đấy chứ, rồi ra vẻ là không rút được. Cho nên miễn cưỡng lại phải làm Tổng bí thư khóa nữa, dẫn dắt con tầu Việt Nam về với ông bố Tàu cộng.

Nhưng nghe hắn đóng kịch mới thấy ớn làm sao:

Đây, hắn diễn: “Tôi không ngờ mình được Đại hội tín nhiệm và giới thiệu, bầu tôi vào Ban chấp hành Trung ương, và được Ban chấp hành trung ương lần thứ nhất bầu làm Tổng Bí thư, gần như 100%, tuyệt đối”... “Đấy là bất ngờ. Vì sao? Tuổi tôi đã cao rồi, trong các vị lãnh đạo có lẽ tuổi tôi cao nhất, sức khỏe có hạn. Tôi đã xin nghỉ rồi nhưng với trách nhiệm Đảng giao, tôi với tư cách là đảng viên thì phải chấp hành nhận trách nhiệm của mình”.

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Vietnam verity - TẠI SAO ÔNG DŨNG BỊ LOẠI BỎ ???...



Vietnam verity - TẠI SAO ÔNG DŨNG BỊ LOẠI BỎ ???...






Ba Dung-Kilo tau ngam.jpg
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến thăm và thị sát tàu ngầm Kilo 636



1.Ông ta đã tự xây dựng cho mình hình ảnh một kẻ gian manh xảo trá nhưng vô cùng ấu trĩ và trơ trẽn - bản chất của kẻ tiểu nhân ít học. Trơ tráo hơn nữa ông tham vọng biến quốc gia thành một tổ chức gia đình trị, thao túng mọi quyền lực quốc gia, dưới sự bảo kê của tàu bựa, khiến quá nhiều người lo ngại...


- Ông ta vội vã đưa 2 con trai còn non nớt vào các vị trí quyền lực của Đảng; con gái ông lấy chồng Mỹ, lại là nhà tư sản kếch xù, vừa làm chủ tịch vừa làm Bí thư đảng ủy của một tập đoàn kinh tế... Điều này khiến người ta liên tưởng đến Bắc Triều Tiên, đến Mubarak, Gaddafi... Điều này chưa có tiền lệ trong Đảng CSVN. Ông làm như vậy nên bên dưới cũng “ra sức học tập noi gương làm theo”!


Ông Sang còn phải kêu lên “Thứ nhất hậu duệ, thứ nhì tiền tệ...”!


- Các em ông, em vợ ông ta, thân hữu của ông ta làm giàu một cách quá trắng trợn, bắt chẹt các đối thủ một cách ghê gớm, lũng đoạn kinh tế lộ liễu...


Tất cả những điều trên, ông ta đều giải trình là đúng pháp luật, đúng quy trình... nhưng đến một đứa trẻ con cũng chẳng thể tin!


Ông ta tự xây dựng hình ảnh của mình như một tên quân phiệt, gian tham và tàn ác, ông ra sức biến quốc gia thành một tổ chức gia đình trị!


Các nhà lãnh đạo thời ông, ai cũng tham cả, nhưng không ai dám thể hiện lòng tham quá lớn và trắng trợn, trơ tráo đến thế!


2. Ông ta tự thể hiện là người gian hùng, kiểu một "Bố già":


- Ông ta lũng đoạn chính trị: Ông ta thao túng đại hội XI, bầu con ông Nguyễn Thanh Nghị vào Trung ương, dù bầu vào thành ủy TP HCM không trúng và không được TP HCM đề cử v.v... Ông ta đã nắm được đa số trong TƯ XI để vượt qua Bộ Chính trị...


- Ông ta phóng tay cho các địa phương tự tung, tự tác (Thời Thủ tướng Võ Văn Kiệt hay Phan Văn Khải không cho phép), như: tự quyết định những dự án lớn; tự ký những dự án với nước ngoài 50 năm... noi gương ông ta, nên các tỉnh mới đua nhau cho tàu bựa thuê rừng 50 năm ở khắp nơi; cho tàu đầu tư vô tội vạ các dự án ở khắp nơi hiểm yếu trên đất nước...


Bây giờ không ai biết bọn tàu bựa nó đang làm gì ở những vùng đất được thuê ấy?


- Ông ta ưu ái đàn em các địa phương cấp cho kinh phí chi tiêu vung phí: xây trụ sở, tượng đài, các công trình hoành tráng, tiêu xài xa hoa lãng phí, trong khi dân tình nghèo khổ, oan ức...


Không thể tưởng tượng, một quốc gia có 63 tỉnh thành mà chỉ có 15 đơn vị có nộp ngân sách còn gần 50 tỉnh phải được Chính phủ hỗ trợ, nhiều tỉnh hỗ trợ hơn 100%! Cứ đi vay về nuôi đàn em phè phỡn để chúng tung hô “Đại ca” vạn tuế ư? Đất nước chìm ngập trong nợ nần, đàn em ông thì làm giàu như bỡn, ăn chơi trắng trợn trước bàn dân thiên hạ...


- Ông ta ưu ái tăng lương, tăng quyền bằng cách thăng chức vô tội vạ cho ngành Công an, quân đội. Không có nước nào có loại Thiếu tá, trung tá CA ra làm những công việc của một nhân viên an ninh tiểu tốt! Chưa bao giờ ông Bộ trưởng QP dám mở mồm nói trước QH: không phong tướng... làm anh em “rất tâm tư”!


Chưa bao giờ VN nhiều Tướng như bây giờ mà trước kẻ thù xâm lược, lại hèn như vậy! (Thượng tướng, đại tướng thì do Chủ tịch nước phê duyệt, nhưng cũng do Chính phủ đệ trình,). Chưa có thời nào CA lộng quyền như thời ông tá dũng làm TT...


- Ông ta tuyên bố rất hùng hồn: “Không chống được tham nhũng, tôi từ chức”... Nhưng ông ta lại tạo cơ hội và làm gương cho đàn em tha hồ tham nhũng...


Ông ta tuyên bố “Không đánh đổi chủ quyền thiêng liêng lấy thứ tình hữu nghị viển vông”, làm nức lòng dân....


Nhưng... ông ta lại là người làm lợi cho Trung cộng nhiều nhất:


- Cho họ vào khai thác Bô xít Tây nguyên, khoáng sản, tài nguyên khắp mọi nơi;


- Hơn 90% dự án lớn của Việt Nam đều do TQ trúng thầu suốt thời gian ông lên nắm quyền điều hành kinh tế hơn 10 năm qua;


- Hàng hóa TQ độc hại, giá rẻ tràn ngập vào thị trường VN, trong khi ngành CA, Hải quan, chính quyền địa phương làm ngơ...


- Ông ta mua mấy cái tầu ngầm và xuống đó chụp hình để tuyên truyền... Nhưng chương trình hỗ trợ cho ngư dân bám biển thì bỏ ngơ, mãi gần đây tuyên bố thì to, nhưng ngư dân tiếp cận vốn thì khốn khó!


Cả một ngành kinh tế biển, gắn với quốc phòng an ninh bị bỏ rơi, nhiều ngành nghề truyền thống bị lãng quên... ông ta tưng tửng cho bọn tàu bựa mặc sức hoành hành...


3. Ông ta quá kiêu ngạo và trơ trẽn, coi thường các đối thủ. Ông quá tin vào uy tín của ông với các đàn em ở Ban CHTW, ở các Bộ ngành và địa phương do ông thao túng bấy lâu nay, ông ta không chỉ coi thường dân chúng, mà còn coi thường các thành viên Bộ chính trị...


Có lẽ ông ta cũng biết các đối thủ đang liên kết với nhau để tìm cách chống lại ông, nhưng ông vẫn mỉm cười, tự tin “chẳng kè thù nào ngăn nổi bước ta đi"... Ông tin vào hệ thống tay chân rộng lớn, mà ông đã ưu ái, cho họ hưởng lợi lâu nay sẽ luôn trung thành với ông...


Nhưng “nó lú, thì còn có chú nó khôn”, họ có những thủ đoạn chính trị mà hạng dân anh chị võ biền như ông không thể ngờ tới...


Bây giờ nghĩ lại, chính những kẻ nịnh bợ ông ta lại là những kẻ thấm thía những trò chơi chính trị bẩn thỉu, tàn ác do ông bày ra...


Ông ta gian tham chưa đủ, lại còn đẩy 2 con ông vào chính trường đầy bẩn thỉu rồi xin rút? Ôi sao mà trơ tráo lõa lồ...


Ông đã thấy các đồng chí của ông đáng ghê sợ không? Có thấy các đệ tử theo ông chỉ vì lợi lộc, thì vì lợi lộc họ cũng sẽ quay lưng với ông không? Sự đời và lòng người quả khó lường, lòng ông cũng vậy, đúng không?

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

Người Buôn Gió - Kết thúc buồn cho Nguyễn Tấn Dũng



Người Buôn Gió - Kết thúc buồn cho Nguyễn Tấn Dũng








Như trong bài phân tích trước có tên Ngõ Hẹp cho Nguyễn Tấn Dũng đã nêu. Nếu ông Dũng đi theo lộ trình của nghị quyết 244 cơ hội của ông sẽ cực kỳ nhỏ. Bất cứ cửa ải hẹp nào đều có các đối thủ chực sẵn để phá.


Nguyễn Tấn Dũng đã được sự đề cử rất cao để ở lại. Nhưng nghị quyết 244 lại có một điều rất oái oăm, chưa từng có trong lịch sử nhân loại. Là người được đề cử phải làm đơn xin rút. Sau đó đại hội xét bỏ phiếu lần nữa xem có đồng ý cho rút hay không.


Khi Nguyễn Tấn Dũng đến bước này, Vũ Ngọc Hoàng vốn là phó trưởng ban tuyên giáo, đồng hương với Nguyễn Xuân Phúc đã phát biểu trắng trợn trên báo chí là không nên bỏ phiếu cho những người đã xin rút.


Cuộc kiểm phiếu đồng ý cho rút kết thúc ngày 25 tháng 1 năm 2015 vào ban tối giờ Hà Nội. Kết quả đưa ra là tất cả những uỷ viên BCT khoá trước được đề cử đều được đại hội đồng ý cho rút.


Phải nói âm mưu của phe Nguyễn Phú Trọng rất chặt chẽ và chi tiết. Mọi cửa ngõ mà Dũng phải đi qua đều cực hẹp và dễ dàng bị ách lại bất cứ lúc nào bởi động tác nhỏ của đối phương.


Ngay từ cửa đề cử, phe Nguyễn Phú Trọng đã xác định số lượng người đề cử Dũng không phải là ít. Bởi thế đúng như dự đoán, họ đã tung thật nhiều đề cử khác để tranh chấp làm loãng lá phiếu . Những người như Trương Tấn Sang, Phạm Quang Nghị, Lê Hồng Anh, Nguyễn Sinh Hùng, Tô Huy Rứa, Lê Thanh Hải...tất cả được phe Trọng đề cử ra đại hội để ở lại. Dù có người chỉ được số phiếu có vài phần trăm.


Số lượng nhân sự được đại hội đề cử rất nhiều, trong khi đầu vào chỉ có hạn. Chính là nguyên nhân khiến số phiếu dành cho Nguyễn Tấn Dũng bị giảm, nhất là quy định phải có đến 800 lá phiếu không cho rút mới được ở lại. Con số quá là hoang đường. Đây là bài toán mà Tô Huy Rứa vạch ra cho Nguyễn Phú Trọng, cứ bầu đi, bầu lại, ý kiến đi, ý kiến lại thì con số ủng hộ sẽ giảm vì bị nguội lạnh.


Nhưng Tô Huy Rứa cũng chỉ là con cờ của kẻ thâm độc như Nguyễn Phú Trọng. Để đi được đến thế độc tôn như này, Trọng đã đẩy bao con người lao vào cuộc chiến tranh giành quyền lực suốt mấy năm. Đầu tiên Trọng hứa cho Nguyễn Bá Thanh vào BCT, rồi hứa tiếp cho Phạm Quang Nghị là TBT, hứa cho Phùng Quang Thanh làm CTN đến khi cả ba nhân vật này vì quá ham lời hứa của Trọng mà ra sức thi thố, lực kiệt, hơi tàn. Đến giữa canh Trọng hứa cho Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng, Tô Huy Rứa chức TBT. Cả ba người Sang, Rứa, Hùng đều nỗ lực mỗi người một vẻ theo khả năng của mình để đánh Nguyễn Tấn Dũng.


Những cuộc chiến liên miên ấy đã khiến Dũng bị hại tổn người và vật. Đến trận cuối cùng thì sức hết, lực cùng như Tô Huy Rứa đã dự tính.

Bây giờ là chuyện tương lai.

Nguyễn Phú Trọng nếu làm TBT tiếp tục, thông tin nói rằng ông sẽ làm một hay hai năm và nhường chỗ cho người khác. Điều đó cho thấy , ông Trọng chỉ cố trụ lại để chặn cửa không cho Dũng vào chức TBT. Khi Dũng ra về, ông mới nhường lại cho người khác làm TBT. Người đó là ai, đó là một câu hỏi đến nay chưa ai rõ. Nhưng rất có thể là Trần Đại Quang, người được đề cử làm CTN và giữa nhiệm kỳ sẽ tiếp quản chức TBT.


Dường như Nguyễn Phú Trọng có niềm uất hận gì với tự do, đổi mới. Cho nên bằng mọi giá, một cách điên cuồng và bẩn thỉu, ông ta cố gạt được Nguyễn Tấn Dũng ra khỏi chính trường, để đưa một gã công an lên làm CTN và một kẻ bất tài như Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng.


Chuyện biến thái về nhân cách, tư tưởng không phải là hiếm trong giới lãnh đạo. Có lẽ Nguyễn Phú Trọng có hằn thù gì với dân tộc và đất nước này. Cho nên ông ta mới làm những điều điên loạn bất chấp công bằng đến như vậy.


Ngay sau khi có kết quả về số phiếu không đồng ý cho Nguyễn Tấn Dũng vì chỉ được 41%. Không được 50% như dự định. Lập tức có nhiều bài viết bắt đầu bóng gió đe doạ những người đã ủng hộ ông Dũng như ông Đặng Ngọc Tùng của tác giả nặc danh nhưng giọng điệu đầy de doạ của tuyên giáo. Đặc biệt tác giả phê phán việc ông Tùng vì dám nhắc nhở đến những chiến sĩ VNCH đã hy sinh. Đòi hỏi phải xử lý ông Tùng vì có động cơ chính trị.


Nhà báo Phạm Chí Dũng cũng hồ hởi có ngay một bài báo nhắc đến việc tới đây sẽ những kẻ thuộc về phe thất thế sẽ bị thanh trừng bởi phe mới lên.

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2016

Người Buôn Gió - Miền Trung nắm truyền thông cho Đảng trong đại hội 12



Người Buôn Gió - Miền Trung nắm truyền thông cho Đảng trong đại hội 12





Mấy ngày qua, thông tin trên báo chí hoàn toàn nghiêng về phía có lợi cho phe Đảng tức phe Nguyễn Phú Trọng.

Tất cả những thông tin này đều được tán dương là chính thống, công bằng, khách quan.

Phụ trách báo chí bây giờ là thứ trưởng Trương Minh Tuấn người Quảng Bình.

Rất khéo léo để không ra mặt ủng hộ bên nào, nhưng Trương Minh Tuấn ra sức đánh vào những tin đồn bên ngoài bất lợi cho phe Nguyễn Phú Trọng. Hàng loạt những bài phát biểu để trấn áp dư luận không được tin vào những đồn đoán bên ngoài của Trương Minh Tuấn trên báo chí trước thềm đại hội Đảng.




Thứ trưởng Bộ TT&TT Trương Minh Tuấn




Mục đích của Trương Minh Tuấn là định hướng dân chúng tin vào thông tin trên báo chính thống.

Tiếp đó Trương Minh Tuấn chỉ đạo các tờ báo phỏng vấn những nhân vật thân Đảng để đưa lên báo.

Những nhân vật đó là

Vũ Ngọc Hoàng, phó thường trực Ban tuyên giáo trung ương, trước kia là bí thư tỉnh uỷ Quảng Nam. Vũ Ngọc Hoàng xuất hiện mật độ dày đặc để ca ngợi Đảng và chỉ trích các đối thủ của Nguyễn Phú Trọng bằng hàng loạt bài viết và phỏng vấn.



Vũ Ngoc Hoàng, phó thường trực ban tuyên giáo trung ương





Tiếp đó là Võ Tiến Trung, thượng tướng quân đội Việt Nam, người Quảng Nam.



Võ Tiến Trung, thượng tướng QĐVN




Và Vũ Trong Kim là người trắng trợn nhất ra rả bài viết để định hướng việc bầu bán chức TBT.




Vũ Trọng Kim, Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký UB TƯ MTTQ VN




Vũ Trọng Kim là người đang có vấn đề khai man về bằng cấp, gây xôn xao dư luận một thời.

Vũ Trọng Kim người Quảng Nam từng làm bí thư Quảng Trị.

Cả 4 nhân vật to mồm nhất trên báo chí đều xuất thân có gốc từ miền Trung, đặc biệt là xứ Quảng. Đồng hương với Nguyễn Xuân Phúc, người đang được bơm lên để làm thủ tướng tới đây.

Nhìn những người đồng hương, cùng có quan hệ với nhau, lên mặt báo tung hô, định hướng dư luận để lái cả đại hội đảng đi theo mục đích vùng miền, phe nhóm như vậy, có thể thấy rằng không có chuyện ĐCSVN muốn trong sạch, muốn xoá bỏ phe nhóm lợi ích như chính những kẻ trên kia tuyên truyền.

Rõ ràng họ đang dùng lợi thế truyền thông để cổ vũ, vận động cho phe của họ. Không phải ngẫu nhiên mà Trương Minh Tuấn để cho bộ ba miền Trung như Vũ Ngọc Hoàng, Vũ Trọng Kim, Võ Tiến Trung tung hoành thao túng dư luận như vậy. Đó thực sự là một ê kip hoạt động có bài bản, phối hợp nhịp nhàng và có kế hoạch từ trước.

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Rắn thả cho ai trong Đại hội XII?



Rắn thả cho ai trong Đại hội XII?









CTV Danlambao - Trong những ngày qua nhiều con rắn mang bảng tên "trọng-đã-thắng" được thả từ chuồng Nguyễn Phú Trọng và bò lổm ngổm khắp nơi trên sở thú lề đảng. Hết phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo trung ương Vũ Ngọc Hoàng rồi đến thượng tướng "yêu nước từ xa" Võ Tiến Trung thay nhau thả rắn. Mục tiêu là để bắn nọc độc vào niềm tin của những kẻ chống Trọng phò Dũng trong cuộc chiến "xác định kẻ thù không phải là Trung quốc" mà là... đồng chí X.

Đối tượng chủ chốt của những con rắn này là 1510 đảng viên đại biểu nhà sản về tham dự. Những tên này treo lên tường nhà chúng tổng cộng 55 bằng giáo sư, phó giáo sư, 241 bằng tiến sĩ, 511 bằng thạc sĩ và 757 bằng... học đại để làm nên đỉnh cao trí tuệ của loài sản. Thực chất đây lại là đám ngu lâu dốt bền, dễ bị phỉnh phờ.

Bên cạnh tính chất ngu dốt bền lâu theo truyền thống đỗ mười hoạn lợn thì 1510 đỉnh-cao đại diện cho 4,5 triệu đỉnh-vừa này lại mang trong người bản chất của những con nhạn là đà, gió chiều nào ta theo chiều đó, thắng ta đội, thua ta đạp. Vì thế các đồng chí chuyên tu tại chức, chuyên chôm tại vị, chuyên môn đi lừa thiên hạ nhưng thật sự lại rất dễ bị lừa.

Những lần thả rắn được giựt tít theo kiểu... thôi rồi Lượm ơi, anh Trọng thắng anh Dũng rớt, làm cánh ủng hộ Ếch lợi ích hoang mang, bấn loạn và cánh phò Trọng thái thú sướng đến tê người. Nhưng xem kỹ thì đó là những thông tin cũ mèm, là kết quả của cuộc đấu đá trong nội bộ BCT do Trọng lú thao túng và những thông tin "một nửa sự thật để làm nên sự thật" trong hội nghị TƯ 14.

Ngoài 1510 đỉnh cao ngu lâu dốt bền là đối tượng được nhắm đến thì những con rắn mang mã độc NPT cũng nhắm đến thành phần đảng viên, trí thức cộng sản, bồi bút, văn nghệ nô, lão thành ôm sổ hưu... hóng hớt tin. Đồng chí tuyên láo vừa tuyên thế này... Đồng chí "yêu nước từ xa" vừa láo thế kia. Chưa kể có kẻ thay vì gửi nguồn dẫn, hay email bài viết thì lại chụp bản bài viết và gửi đi, tạo ấn tượng cứ như là tài liệu thật và mật... Thế là các đồng chí trong luồng nhắn tin nhau rộn rã như ngày giỗ cụ Hồ. Thế là sóng dư luận tràn lên bờ tư duy từng đồng chí, đêm về nằm vắt tay lên trán quyết định thả hồn theo gió Bắc Kinh và chắt lưỡi... theo X theo L thì cũng là theo T theo Q. Tờ là tiền mà... Cu là quyền.

Trong khi Trọng lú đang âu lo, trầm ngâm... em ơi nếu mộng không thành thì sao cho giấc mơ thái thú đầu tiên của tỉnh Việt Nam nằm trong "giấc mơ Trung Hoa vĩ đại" của Tập Hoàng đế...








.. thì trên cái sở thú ít mèo nhiều chuột của đảng, tin vui toàn thắng ắt về... lú lại nổ như pháo xuân.

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

TS Luật Cù Huy Hà Vũ - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong ván bài thôn tính Việt Nam của Trung Quốc



TS Luật Cù Huy Hà Vũ - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong ván bài thôn tính Việt Nam của Trung Quốc






Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng chờ để đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Hà Nội, ngày 5/11/2015.
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng chờ để đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Hà Nội, ngày 5/11/2015.




Trong cuộc chiến giành chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam tại Đại hội XII của đảng này nhóm họp chính thức vào ngày 21/1 tới, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thảm bại trên các “mặt trận’”: đạo đức (tham nhũng nghiêm trọng, dùng quyền lực làm giàu cho người trong gia đình, cài đặt con cáii vào các vị trí quyền lực theo kiểu “tập quyền”…), kinh tế (các tập đoàn kinh tế Vinashin, Vinalines do Thủ tướng trực tiếp lập ra và điều hành sụp đổ tan tành, tài chính quốc gia cạn kiệt dẫn đến mức chính phủ phải vay quốc tế để đảo nợ…). Vì vậy, Nguyễn Tấn Dũng và phe ông ta chỉ còn bấu víu vào lá bài “chống Trung Quốc, bảo vệ độc lập và chủ quyền lãnh thổ Việt Nam”. Thế nhưng, oái ăm thay, đây lại chính là tử huyệt lớn nhất của Nguyễn Tấn Dũng vì mọi chứng cứ đều cho thấy Nguyễn Tấn Dũng không chỉ nhất thời bán nước cho Trung Quốc mà nghiêm trọng hơn, thực hiện hành vi phản bội Tổ quốc này một cách có chủ ý.


Chống Trung Quốc ảo nhưng bán nước cho Trung Quốc thật


Trong bài trả lời phóng viên quốc tế tại Philippines ngày 21/5/2015, tức gần 3 tuần sau khi Trung Quốc ngang nhiên cắm giàn khoan Hải Dương-981 trong vùng biển Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố: “Chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng, nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó… Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế.”


“Nguyễn Tấn Dũng và phe ông ta chỉ còn
bấu víu vào lá bài “chống Trung Quốc, bảo
vệ độc lập và chủ quyền lãnh thổ Việt Nam”.
Thế nhưng, oái ăm thay, đây lại chính là tử
huyệt lớn nhất của Nguyễn Tấn Dũng vì mọi
chứng cứ đều cho thấy Nguyễn Tấn Dũng
không chỉ nhất thời bán nước cho Trung Quốc
mà nghiêm trọng hơn, thực hiện hành vi phản
bội Tổ quốc này một cách có chủ ý.”


Thế là ngay lập tức đã dậy lên một làn sóng tụng ca Nguyễn Tấn Dũng, kể cả trong giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, nào là “Thủ tướng là khí phách Việt Nam”, nào là “Thủ tướng là anh hùng dân tộc”, “phát biểu của Thủ tướng có giá trị như một lời hô thoát Trung”. Thậm chí có người mơ nghĩ đây là “đèn xanh” cho tự do biểu tình để bày tỏ lòng ái quốc trước thảm họa mất nước….

Thế nhưng phẫn uất thay cho những người Việt Nam yêu nước thơ ngây (nếu quả thực như vậy), việc Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” hoàn toàn là “ảo”.

Điều dễ nhận thấy nhất là cái tên “Trung Quốc” thậm chí “giàn khoan Hải Dương-981” đã không hề xuất hiện trong tuyên bố của Nguyến Tấn Dũng. Không dám vạch mặt, chỉ tên kẻ xông vào cướp nhà mình thì sao có thể là “anh hùng”, là “khí phách”!

Còn nếu “chín bỏ làm mười”, cứ cho là Nguyễn Tấn Dũng nói bóng gió đến Trung Quốc đi thì “nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó” không thể là không hành động, không thể không “đấu tranh pháp lý theo luật pháp quốc tế” như Dũng đã tuyên bố.

Thế nhưng như mọi người đã thấy, cho đến nay Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã không hề có lá đơn nào khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế trong khi nước này không ngừng bồi đắp các đảo và bãi đá ngầm chiếm được của Việt Nam ở biển Đông thành các căn cứ quân sự, liên tục cho tàu thuyền đâm chìm các tàu thuyền của ngư dân Việt Nam và mới đây nhất, liên tục xâm phạm không phận của Việt Nam…

Chẳng những thế, Luật Biển Việt Nam khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với các quần đảo Hoàng SaTrường Sa được Quốc hội Việt Nam thông qua ngày 21/6/2012 nhưng đã 3 năm rưỡi trôi qua mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn kiên quyết không ban hành nghị định hướng dẫn thi hành. Nói cách khác, Nguyễn Tấn Dũng bằng thủ thuật hành chính đã vô hiệu hóa văn bản pháp lý quan trọng nhất của Nhà nước Việt Nam khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam!

Một sự thật hiển nhiên là trong khi Nguyễn Tấn Dũng đã không cho người dân Việt Nam và thế giới một cơ hội nào để được “một thấy” sau khi đã “trăm nghe” về lập trường “chống Trung Quốc” hay “thoát Trung” của ông ta thì Việt Nam đã bị Nguyễn Tấn Dũng trong hai nhiệm kỳ Thủ tướng của mình quẳng thẳng thừng vào miệng con trăn phàm ăn có tên “bành trướng Trung Quốc”.


“Luật Biển Việt Nam khẳng định chủ quyền
của Việt Nam đối với các quần đảo Hoàng Sa
và Trường Sa được Quốc hội Việt Nam thông
qua ngày 21/6/2012 nhưng đã 3 năm rưỡi trôi
qua mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn kiên
quyết không ban hành Nghị định hướng dẫn thi
hành. Nói cách khác, Nguyễn Tấn Dũng bằng thủ
thuật hành chính đã vô hiệu hóa văn bản pháp lý
quan trọng nhất của Nhà nước Việt Nam khẳng
định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam!”


Về lãnh thổ, hầu hết những khu vực xung yếu về an ninh – quốc phòng của Việt Nam đã bị Trung Quốc chiếm cứ dưới vỏ bọc các dự án kinh doanh.

Dọc biển thì từ Quảng Ninh (Nhiệt điện Mông Dương 2 tại Cẩm Phả, khu công nghiệp Texhong Hải Hà tại Móng Cái…), Hải Phòng (Nhiệt điện Thủy Nguyên…), Hà Tĩnh (khu công nghiệp Fomosa gồm cảng Vũng Áng và cảng nước sâu Sơn Dương tại Kỳ Anh), Quảng trị (Công ty chăn nuôi tại Cửa Việt) cho đến Khu du lịch mũi Cửa Khẻm ở chân đèo Hải Vân (Thừa Thiên - Huế), các khu Trung Quốc dọc bờ biển Đà Nẵng, Bình Định (Khu kinh tế Nhơn Hội tại Quy Nhơn, Tuy Phước, Phù Cát), Bình Thuận (Nhiệt điện tại Vĩnh Tân), Ninh Thuận (Nhà máy titan tại Sơn Hải), Trà Vinh (Nhà máy nhiệt điện Duyên Hải) … Trên đất liền thì từ Cao Bằng, Lào Cai, Nghệ An, Hà Tĩnh cho đến Tây Nguyên, địa bàn chiến lược bậc nhất của Việt Nam (Nhà máy khai thác bauxite tại Nhân Cơ, Tân Rai)… Cộng vào đó là khoảng 400 ha rừng phòng hộ, rừng đầu nguồn cho thuê 50 năm.

Nghiêm trọng không kém là cùng với sự chiếm cứ này là thủ đoạn Hán hóa dân cư khi người Trung Quốc lấy vợ Việt, sinh con đẻ cái…. Đích thân Nguyễn Tấn Dũng còn nới rộng biên độ Hán hóa đó khi chỉ đạo chính quyền Hà Tĩnh cho Trung Quốc thuê Vũng Áng 70 năm thay vì 50 năm theo quy định của Luật Đất đai!

Về kinh tế, Việt Nam lệ thuộc Trung Quốc hầu như toàn bộ. Nhập siêu từ Trung Quốc đã tăng gần gấp đôi, từ 15,9% vào 2005 (năm trước khi Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng) với 2,67 tỷ USD lên tới 29,8% vào năm 2015 với 32,3 tỷ USD trong khi 90% các dự án kinh tế trọng điểm quốc gia (công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hóa chất…) đều nằm trong tay nhà thầu Trung Quốc. Việc đồng Nhân dân tệ hiện khuynh đảo thị trường tài chính Việt Nam chỉ là hệ quả tất yếu của tình trạng này mà thôi.

Về mặt môi trường, Việt Nam bị hủy hoại nghiêm trọng vì các dự án của Trung Quốc sử dụng các công nghệ gây ô nhiễm, đã bị đào thải ở ngay Trung Quốc (khai thác bauxite với công nghệ “thải ướt", luyện thép lò đứng, nhiệt điện …).

Về văn hóa - xã hội, dân tộc Việt Nam đang đối mặt với cái chết được báo trước với việc Chính phủ Việt Nam rắp tâm xóa bỏ môn lịch sử trong trường học cũng như với đủ loại thực phẩm độc hại được nhập ồ ạt từ Trung Quốc giết dần, giết mòn các thế hệ người Việt Nam cả hiện tại lẫn tương lai.

……

“Cho dù nhất trí rằng nhà cầm quyền mà tham tàn thì
trước sau gì cũng dâng lợi ích, thậm chí chủ quyền,
lãnh thổ quốc gia cho ngoại bang, người đọc không thể
tự hỏi tại sao Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại có thể bán
nước cho Trung Quốc một cách bài bản đến như vậy!?
Người viết bài này xin trả lời ngay rằng do có bài bản, tức
không phải là hành vi của một kẻ tham tàn tự phát, nên
hành vi bán nước của Nguyễn Tấn Dũng chỉ có thể là sản
phẩm của một “điệp viên chiến lược” của Trung Quốc.”


Việc những công dân Việt Nam lên tiếng chống Trung Quốc xâm lược bị chính quyền đàn áp khốc liệt cũng không nằm ngoài cái logic bán nước cho Trung Quốc của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra tòa do đã ra quyết định cho Trung Quốc khai thác bauxite tại Tây Nguyên xâm hại môi trường, an ninh quốc gia – quốc phòng và văn hóa bản địa, yêu cầu chính quyền công nhận liệt sĩ cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa hy sinh trong chiến đấu chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa; blogger Phạm Viết Đào lên án chính quyền quên lãng các liệt sĩ hy sinh trong chiến tranh biên giới 1979 chống xâm lược Trung Quốc … đã bị bỏ tù; blogger Nguyễn Hữu Vinh chủ trang Ba Sàm với những mục “Bá quyền Trung Quốc”, “Chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa” sắp bị đưa ra xét xử cùng với cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy sau hơn 20 tháng bị giam cầm…

Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược nhân tưởng niệm cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974, cuộc chiến biên giới 1979, cuộc chiến bảo vệ Trường Sa 1988, rồi khi Trung Quốc cắm giàn khoan dầu Hải Dương-981 trong vùng biển Việt Nam, đâm chìm tàu, thuyền của ngư dân Việt Nam, cắt cáp thăm dò dầu khí của Việt Nam… đều bị chính quyền cấm cản, đã không ít người biểu tình bị đánh đập, bắt giam…

Đến đây, cho dù nhất trí rằng nhà cầm quyền mà tham tàn thì trước sau gì cũng dâng lợi ích, thậm chí chủ quyền, lãnh thổ quốc gia cho ngoại bang, người đọc không thể tự hỏi tại sao Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại có thể bán nước cho Trung Quốc một cách bài bản đến như vậy? Người viết bài này xin trả lời ngay rằng do có bài bản, tức không phải là hành vi của một kẻ tham tàn tự phát, nên hành vi bán nước của Nguyễn Tấn Dũng chỉ có thể là sản phẩm của một “điệp viên chiến lược” của Trung Quốc.


Điệp viên hoàn hảo của Trung Quốc


Tiểu sử Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng do Thông tấn xã Việt Nam đăng tải cho thấy Nguyễn Tấn Dũng chưa bao giờ ra nước ngoài học tập và sinh sống. Thế nhưng vào năm 2009, trước khi bị bắt về “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, bản thân tôi đã được một sĩ quan quân đội nhiều lần tháp tùng Nguyễn Tấn Dũng sang Trung Quốc cho biết: “Nguyễn Tấn Dũng nói tiếng Trung Quốc rất thạo. Ngoài những buổi hop chính thức ra, Nguyễn Tấn Dũng nói chuyện trực tiếp với người Trung Quốc mà không cần phiên dịch”!


“Việc Nguyễn Tấn Dũng dấu nhẹm bản thân đã từng sống
tại Trung Quốc cho thấy quan hệ giữa Nguyễn Tấn Dũng và
Trung Quốc phải ở ‘trên mức bình thường’ hay nói thẳng ra,
Dũng đã được Trung Quốc tuyển mộ làm ‘điệp viên chiến lược’
có nhiệm vụ ‘chui sâu, leo cao’ trong bộ máy quyền lực của
Việt Nam để phục vụ kế hoạch từng bước thôn tính Việt Nam
của nước này. Nói cách khác, Nguyễn Tấn Dũng và Trung
Quốc phải giữ kín thông tin về việc Dũng đã sống một thời
gian tại Trung Quốc để không gây bất lợi cho việc Dũng thực
hiện “điệp vụ” này, nhất là trong bối cảnh người Việt Nam luôn
cảnh giác với Trung Quốc để không bị Bắc thuộc một lần nữa.”


Lẽ dĩ nhiên, để một người Việt Nam ở giai đoạn “tiền internet” nói thông thạo tiếng Trung Quốc thì chỉ có hai cách. Một là, sống trong khu phố Tàu như Chợ Lớn. Hai là, học tập hay sinh sống ở Trung Quốc. Ngay cả học tiếng Trung Quốc ở một trường chuyên ngoại ngữ cũng không thể nói thông thạo vì đơn giản là không có môi trường giao tiếp. Do đó, chắc chắn Nguyễn Tấn Dũng đã có một thời gian sống ở Trung Quốc bởi không có bằng chứng nào cho thấy Dũng đã từng sống ở khu phố Tàu. Kết luận này được củng cố với thông tin sau đây trên trang điện tử du học giới thiệu Đại học Bách Khoa Quế Lâm, thành phố Quế Lâm, Quảng Tây, Trung Quốc: “Về quan hệ với Việt Nam Quế Lâm là mốc son chứng nhận cho quan hệ hữu nghị Việt – Trung. Hơn nữa, Quế Lâm từng là nơi sống và làm việc của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, nguyên phó thủ tướng Vũ Khoan và hơn 20 vị lãnh đạo cao cấp của chính phủ Việt Nam”.

Thực vậy, chuyện ra nước ngoài nếu chính đáng thì không việc gì phải dấu. Chẳng hạn, trong tiểu sử cựu phó Thủ tướng Vũ Khoan trên Wikipedia có ghi rõ ông này được chính quyền Việt Nam gửi đi học tại "Dục tài học hiệu Nam Ninh” tại Quảng Tây, Trung Quốc. Vì thế việc Nguyễn Tấn Dũng dấu nhẹm bản thân đã từng sống tại Trung Quốc cho thấy quan hệ giữa Nguyễn Tấn Dũng và Trung Quốc phải ở “trên mức bình thường” hay nói thẳng ra, Dũng đã được Trung Quốc tuyển mộ làm “điệp viên chiến lược” có nhiệm vụ “chui sâu, leo cao” trong bộ máy quyền lực của Việt Nam để phục vụ kế hoạch từng bước thôn tính Việt Nam của nước này. Nói cách khác, Nguyễn Tấn Dũng và Trung Quốc phải giữ kín thông tin về việc Dũng đã sống một thời gian tại Trung Quốc để không gây bất lợi cho việc Dũng thực hiện “điệp vụ” này, nhất là trong bối cảnh người Việt Nam luôn cảnh giác với Trung Quốc để không bị Bắc thuộc một lần nữa.

Vấn đề là liệu việc Nguyễn Tấn Dũng quyết xóa bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam để thiết lập độc tài cá nhân như tôi đã cảnh báo trên VOA ngày 11/10 năm ngoái có nằm trong kế hoạch của Trung Quốc không?


“Mục tiêu của Trung Quốc là thôn tính Việt Nam,
tối đa là sáp nhập, tối thiểu là biến thành thuộc địa
và để đạt mục tiêu này Trung Quốc phải dựng lên
cho được ở Việt Nam một chế độ tuân phục tuyệt
đối Trung Quốc. Với toan tính đó, nhất là trong bối
cảnh chủ nghĩa cộng sản đã tan biến cùng với sự
sụp đổ của Liên Xô cách đây ¼ thế kỷ, một chế độ
độc tài cá nhân ở Việt Nam sẽ giúp Trung Quốc
thôn tính Việt Nam nhanh hơn một chế độ độc tài
tập thể mà ở đây là chế độ độc tài của Đảng cộng
sản Việt Nam.”


Phải khẳng định rằng Mao Trạch Đông và Ban lãnh đạo Cộng sản Trung Quốc chưa bao giờ tin vào chủ nghĩa cộng sản đồng nhất với “Thế giới đại đồng – Bốn phương vô sản đều là anh em” cả. Ngược lại, họ chỉ coi chủ nghĩa cộng sản là công cụ giúp họ giành chính quyền ở trong nước và thực hiện bành trướng Đại Hán. Chủ nghĩa thực dụng “đặc sắc Trung Quốc” này được phát huy cao độ với thuyết “bất kể mèo trắng hay mèo đen miễn là bắt được chuột” của Đặng Tiểu Bình. Thành ra, mục tiêu của Trung Quốc là thôn tính Việt Nam, tối đa là sáp nhập, tối thiểu là biến thành thuộc địa và để đạt mục tiêu này Trung Quốc phải dựng lên cho được ở Việt Nam một chế độ tuân phục tuyệt đối Trung Quốc. Với toan tính đó, nhất là trong bối cảnh chủ nghĩa cộng sản đã tan biến cùng với sự sụp đổ của Liên Xô cách đây ¼ thế kỷ, một chế độ độc tài cá nhân ở Việt Nam sẽ giúp Trung Quốc thôn tính Việt Nam nhanh hơn một chế độ độc tài tập thể mà ở đây là chế độ độc tài của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Thực vậy, độc tài cá nhân thì hành vi, kể cả bán nước, không bị kiểm soát, ngăn cản bởi bất cứ ai. Do đó để thực hiện mục tiêu thôn tính Việt Nam, nhất là trong tình hình hiện nay khi biết chiêu lừa “đại cục – xã hội chủ nghĩa” của mình không còn hiệu nghiệm ngay cả đối với những thành phần giáo điều nhất trong ban lãnh đạo Cộng sản Việt Nam, Trung Quốc giật dây Nguyễn Tấn Dũng tiến hành giải tán đảng cộng sản để thiết lập độc tài cá nhân.

Cụ thể là, một khi Nguyễn Tấn Dũng thành công trong “đảo chính Đảng” thì kịch bản “thôn tính Việt Nam” của Trung Quốc sẽ là như sau:

Ngay lập tức, tấn công đánh chiếm nốt phần còn lại của quần đảo Trường Sa của Việt Nam;

Tiếp theo, đưa quân và kèm theo đó là dân ồ ạt vào Việt Nam để thuộc địa hóa Việt Nam rồi tiến tới sáp nhập Việt Nam vào hẳn Trung Quốc. Để thực hiện màn chót Hán hóa này Nguyễn Tấn Dũng hoặc kẻ ”kế vị” Dũng sẽ cho di dân Trung Quốc nhập tịch Việt Nam đủ để đưa Việt Nam thành một bộ phận lãnh thổ Trung Quốc trong khuôn khổ của một cuộc “trưng cầu ý dân”, y hệt cách thức Nga đã tiến hành ở Crimea để sáp nhập lãnh thổ này của Ukraine vào Nga.

Việc Nguyễn Tấn Dũng là “điệp viên chiến lược” của Trung Quốc còn lộ rõ qua cung cách nước này xây dựng và đánh bóng “uy tín” cho Dũng trong mắt người Việt Nam nói chung, các đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam nói riêng, nhất là khi Đại hội XII của đảng này đang đến gần.

Độc tài cá nhân thì hành vi, kể cả bán nước, không bị kiểm soát, ngăn cản bởi bất cứ ai. Do đó để thực hiện mục tiêu thôn tính Việt Nam, nhất là trong tình hình hiện nay khi biết chiêu lừa “đại cục – xã hội chủ nghĩa” của mình không còn hiệu nghiệm ngay cả đối với những thành phần giáo điều nhất trong ban lãnh đạo cộng sản Việt Nam, Trung Quốc giật dây Nguyễn Tấn Dũng tiến hành giải tán đảng cộng sản để thiết lập độc tài cá nhân.

Trước hết, do nắm được đặc điểm “chống Trung Quốc” của người Việt Nam nên Trung Quốc không ngần ngại dán cho Nguyễn Tấn Dũng cái nhãn “chống Trung Quốc” và qua đó “lập lờ đánh lận con đen”, làm mọi người hiểu rằng các đối thủ của Dũng trong ban lãnh đạo Việt Nam là “Lê Chiêu Thống”, là “bán nước cho giặc”. Lời bình sau đây của tờ Tuần báo Bắc Kinh số ra ngày 9/6/2015 là một ví dụ:“Trong khi những người ủng hộ Trung Quốc nhấn mạnh tầm quan trọng của quan hệ hữu nghị Việt – Trung thì một số lãnh đạo cấp cao mà đại diện là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại đặt lợi ích quốc gia lên trên tất cả mọi thứ khác, một quan điểm kích thích chủ nghĩa dân tộc và những người trẻ tuổi”!

Trung Quốc cũng bày cho Dũng kế “nói mà không làm” và Dũng đã thực hiện thành thục khi đưa ra những phát ngôn đượm màu “Sát Thát” như tại Philippines ngày 21/5/2105 mà trên tôi đã đề cập.

Ngoài ra, vận dụng “khổ nhục kế” của tổ tiên, Trung Quốc giúp Dũng lập cả chục “trang điện tử ảo” (không có tên và địa chỉ thực địa của ban biên tập) mang tên “Nguyễn Tấn Dũng Thủ tướng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (nguyentandung.org) hừng hực “thoát Trung”, thậm chí với avatar “Khởi kiện Trung Quốc” cốt lấy cho Dũng phiếu vào vị trí Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam từ những ủy viên Trung ương Đảng đương nhiệm cũng như của những đại biểu dự Đại hội XII của Đảng có tinh thần dân tộc. Chẳng hạn bài “Người đứng dậy thay tiếng nói của hơn 90 triệu dân Việt Nam” đăng ngày 31/12/2015 có câu:“Chưa có một phát biểu mạnh mẽ nào lên tiếng về vấn đề này ngoại trừ tuyên bố của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng ‘không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông’“!

Không chỉ bằng lời nói, vẫn theo “khổ nhục kế”, Trung Quốc còn phối hợp với Nguyễn Tấn Dũng tạo sự kiện để tối đa hóa ấn tượng về một “Nguyễn Tấn Dũng chống Trung Quốc” mà ở đây là tổ chức các cuộc đập phá quy mô lớn gọi là nhằm vào các doanh nghiệp Trung Quốc ở Bình Dương và Vũng Áng, Hà Tĩnh, dưới chiêu bài phản đối Trung Quốc cắm giàn khoan Hải Dương-981 trong vùng biển Việt Nam. Thực vậy, các cuộc đập phá đã diễn ra với sự tham gia của cả vạn người mà lạ lùng thay, không hề có sự can thiệp của công an vốn luôn thường trực “chống bạo loạn” trong gần suốt thời gian diễn ra các sự kiện đó và cũng chỉ có 2 doanh nghiệp của Trung Quốc bị thiệt hại trong tổng số hơn 460 doanh nghiệp nước ngoài bị đập phá. Nhân đây cũng phải nói rằng việc tạo ra các cuộc “bạo loạn” này là “nhất cử lưỡng tiện”, vừa lấy điểm “ái quốc” cho Nguyễn Tấn Dũng vừa làm các doanh nghiệp nước ngoài không phải Trung Quốc sợ mà rút khỏi Việt Nam và như thế, “bất chiến tự nhiên thành”, các doanh nghiệp Trung Quốc sẽ “một mình một chợ” mà lũng đoạn kinh tế Việt Nam.