Hiển thị các bài đăng có nhãn Bác Hồ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bác Hồ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Cu Tèo - Bác Hồ cũng sợ Ma Dze



Cu Tèo - Bác Hồ cũng sợ Ma Dze









Cu Tèo (Danlambao) - Đêm qua em mơ gặp bác Hồ, Bác nói Bác cũng sợ Ba Dze.

Tưởng Bác sợ Ba Dze là sợ chú ấy chạy xe vô Ba Đình, lái loạng quạng húc vào lăng Bác, em liền trấn an Bác:

- “Bác đừng lo, Việt Nam mình có câu tục ngữ “vuốt mặt phải nể mũi”; Ba Dze chạy xe trên Phố Cỗ nhưng không dám chạy lên chỗ Bác nằm ngơi đâu!”

Bác liền nói:

- "Cu Tèo ơi, nỏ phải rứa mô (không phải vậy đâu). Mũi Bác rụng mất tiêu lâu rồi, nếu có vuốt mặt Bác thì Ba Dze cũng đâu cần phải “ke” cái mũi sáp này. Lăng Bác xây bằng xi măng cốt sắt đàng hoàng chứ đâu phải bằng cốt tre như các chú ấy xây cầu đường hay công trình nọ công trình kia mà Bác sợ Ba Dze húc xe cán”

Nghe Bác nói đến đó, Cu Tèo tự phê tự kiểm và tự oánh giá mình đã đoán sai nguyên nhân bác Hồ nằm trong mả đẹp tuy mồ không yên (vì bị chửi dài dài) lại sợ chú Ba Dze...

Biết Cu Tèo đang “tổ quốc ăn năn” và thắc mắc tại sao ngay cả đến “Ông cụ” mà ngày nay cũng phải sợ bầy “cháu”, cụ thể là sợ Ba Dze như thế, bác Hồ giải thích:

- “Bác không sợ Ba Dze chạy xe vào Ba Đình húc lăng Bác, nhưng Bác sợ lời chú Ba dze phát biểu hôm 12/8 nhân kỷ niệm 40 năm ngày truyền thống và trao Huân chương Độc lập hạng Nhì cho Ban Quản lý Lăng Bác...”

Cu Tèo bản tính lau chau, mới nghe bác nói đến đó, liền cắt ngang, hỏi:

- “Chú Ba Dze nói gì vậy Bác?”

- Ba Dze nói cần chủ động hoàn toàn để giữ gìn lâu dài thi hài Bác”. Bác nói trong tiếng nấc, sụt sùi như chú Cả Lú trước đây đòi kỷ luật “một đồng chí ủy viên trong BCT” mà bất thành.

Nghe và thấy thế, Cu Tèo cực kỳ ngạc nhiên, liền thắc mắc mà không dám nói: "Đáng lẽ Bác phải mừng khi được chú Ba Dze chiếu cố lo tới chuyện gìn giữ lâu dài thi hài của cha già DT, trong khi chú ấy bất chấp nền Phố Cổ có thể bị lung lay vì chấn động do đàn xe Ba Dze chạy trên đường cấm. Cớ sao bác lại mếu?”

Nhận ra cái ngố của Cu Tèo, Bác Hồ nổi quạu lên:

“Tau tưởng nó tên Phúc, có quyền hành trong tay, nó làm phúc mang xác tau đi đốt, như ước nguyện của tau ghi trong di chúc. Ai đời di chúc của bác Hồ mà chúng coi như đồ bỏ. Mà được là đồ bỏ đã may; đằng này, nay chúng nó giày mai chúng nó xẻo. Từ trước tới giờ nhờ Liên Xô ướp mà còn bị khi thúi cái này lúc rụng cái kia; nay Ba Dze nó doạ sẽ do Việt Nam “xử lý” trọn gói thì thân tau còn manh giáp chi nữa với bọn tham nhũng, đến thuốc ướp xác Bác chúng nó, cha gia DT chúng nó, chúng nó cũng không tha...”

Đang nói đến đó, Bác bỗng dưng muốn khóc. Bác hạ nhiệt, hết "tau", Bác tiếp tục:

- "Tiếc là Bác không đi được, chứ đi được, Hồ này cũng vượt biên, vượt biển từ lâu rồi..."

Nói đến đó, bác Hồ biến mất. Thức giấc Cu Tèo lật đật leo lên mạng mổ (cò) lại “sự cố”, khỏi quên:

Bác Hồ cũng phải sợ chú Ba Dze.

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

Năm 1927 Bác Hồ đã nhận tiền từ nước ngoài tương đương với 130 ngàn USD



Năm 1927 Bác Hồ đã nhận tiền từ nước ngoài tương đương với 130 ngàn USD





Trịnh Hữu Long: Nghe nói anh Tam Trương Minh bị bắt khi đang ở Hà Tĩnh phỏng vấn bà con ngư dân về thiệt hại trong vụ cá chết. Công an cáo buộc anh Tam nhận tiền của nước ngoài để kích động bà con.


Để so sánh, bà con có thể tham khảo tài liệu sau đây: một bản đề xuất dự án (tiếng Tây thời nay gọi là proposal) của Nguyễn Ái Quốc gửi cho một tổ chức chuyên hoạt động lật đổ chính quyền có tiếng thời đó là Quốc tế Cộng sản, có trụ sở tại Mạc Tư Khoa (Moscow), Liên Xô (cũ). Tổng số tiền Nguyễn Ái Quốc xin vào năm 1927 là 9,500 USD, tương đương với 130 ngàn USD ngày nay, tức là khoảng 3 tỷ đồng.


Để so sánh tiếp, mỗi năm chính phủ Việt Nam nhận hàng tỷ USD viện trợ của nước ngoài (trong đó chủ yếu là các nước đế quốc phương Tây), và nền kinh tế Việt Nam nhận 12 tỷ USD kiều hối từ nước ngoài về (mà chủ yếu là từ các cộng đồng chống Cộng ở hải ngoại). Nhờ vậy mà Đảng Ta còn tồn tại được đến ngày nay.



Hình minh họa



Báo cáo gửi ban Phương Đông Quốc tế cộng sản (6-1927)



1) Từ tháng 11-1924, tôi được Ban phương Đông và Đảng Cộng sản Pháp phái đến Quảng Châu để làm việc cho Đông Dương.


Vì trong suốt thời gian ấy (1924-1927), tôi không nhận được quỹ cũng không được lương của Quốc tế Cộng sản, tôi phải làm việc dịch thuật để kiếm sống và để phụ thêm cho công tác mà nó ngốn từ 75 đến 80% tiền lương của tôi, cộng với tiền đóng góp của các đồng chí.


Mặc dù thiếu thời gian và tiền, nhờ sự giúp đỡ của các đồng chí người Nga và An Nam, chúng tôi đã có thể: 1) Đưa 75 thanh niên An Nam đến học ở Trường tuyên truyền do chúng tôi tổ chức ở Quảng Châu, 2) Xuất bản 3 tờ tuần báo nhỏ, 3) Phái những người tuyên truyền vừa mới được đào tạo về Xiêm, Trung Kỳ, Bắc Kỳ và Nam Kỳ, 4) Thành lập một liên đoàn cách mạng do một uỷ ban gồm 5 uỷ viên ở Quảng Châu lãnh đạo, liên đoàn đã bắt rễ khắp nơi trong tất cả các xứ Đông Dương đó.


Tuy nhiên việc đi lại của các sinh viên và tuyên truyền viên, việc tổ chức các lớp học, v.v. tốn kém nhiều tiền (cho mỗi sinh viên từ Đông Dương đến Quảng Châu và trở về, chúng tôi chi hết 200 đôla). Vả lại sự giúp đỡ tài chính của các đồng chí không đều đặn và khó nhận nên tôi không thể tiếp tục làm như vậy được. Vì thế những đồng chí người Nga ở Quảng Châu đã tán thành dự kiến đi Mátxcơva để xin tiền của tôi.


Khi đoàn Đại biểu Quốc tế Công nhân đến Quảng Châu, đồng chí Đôriô (đại diện Đảng Cộng sản Pháp), đồng chí Vôlin (đại diện những đồng chí người Nga ở Quảng Châu) và tôi, chúng tôi đã chuẩn bị và gửi Ban phương Đông một kế hoạch công tác và một dự án tài chính. Cho đến ngày 5 tháng 5, tôi không nhận được câu trả lời về vấn đề đó, cũng không nhận được chỉ thị nào khác.


2) Khi cuộc đảo chính nổ ra 1 , 3 trong 5 uỷ viên của Uỷ ban Đông Dương chúng tôi bị bắt giữ, tôi suýt bị bắt, tướng Lý Tế Thâm có quan hệ mật thiết với bọn đế quốc Pháp ở Đông Dương và ở Hạ Môn, một đồng chí người Nga duy nhất có trách nhiệm lúc đó đang ở Quảng Châu cũng không thể giúp đỡ được chúng tôi, hoặc cho một lời khuyên nào, thậm chí ngừng trả tiền cho tôi với tư cách là người phiên dịch. Không thể làm gì được, trụ sở của chúng tôi bị cảnh sát đến khám xét và giám sát. Khi đó, tôi chỉ còn cách là phải chọn gấp giữa hai con đường hoặc là để bị bắt hay tiếp tục qua Mátxcơva về công tác ở Xiêm.


3) Chính trên tàu từ Thượng Hải đến Vlađivôxtốc, đồng chí Đôriô đã gặp tôi và đề nghị trước khi đi Xiêm, hãy đến Pari đã. Đồng chí nói để đồng chí sẽ hỏi Ban Chấp hành.


Ở Vlađivôxtốc, đồng chí Vôitinxki từ Trung Quốc đến sau tôi vài ngày, đã đề nghị tôi quay trở lại Thượng Hải.


Như vậy, vấn đề đặt ra với tôi là: tôi phải theo đề nghị nào chứ không thể nhận cả hai đề nghị cùng một lúc. Tôi phải đi đâu, Xiêm hay Thượng Hải ? Công tác của tôi ở nước nào cần hơn cả ? Phải chǎng chúng tôi sẽ thử tổ chức một số lính An Nam ở Thượng Hải (vả lại theo họ nói với tôi thì họ đã sẵn sàng trở về nước) và bỏ lại tất cả công việc đã được bắt đầu ở Đông Dương ?


Vấn đề đó do các đồng chí quyết định. Tôi chỉ được phép nói quan điểm của tôi như sau:


Dù rằng về bản thân và về mặt vật chất thì đối với tôi, tôi ở Thượng Hải sẽ tốt hơn nhiều, nhưng tôi muốn đi Xiêm hơn. a) Vì công tác trong binh lính An Nam ở Thượng Hải chắc chắn là rất hay, song công việc hoặc nói cho đúng hơn là sự tiếp tục công việc ở Đông Dương – dù kết quả còn xa xôi và ít nhưng lại quan trọng hơn. b) Vì ở Thượng Hải chứ không phải ở Xiêm, nhiều đồng chí khác có thể thay tôi. c) Vì những tin tức về cuộc phản biến Trung Quốc do đế quốc Pháp truyền lan đang gieo rắc sự nhụt chí trong người An Nam và trong lúc này, nếu chúng ta để công tác không liên tục thì tất cả những gì chúng ta đã làm trong 3 nǎm qua sẽ mất hết và chúng ta sẽ rất khó làm lại từ đầu vì tâm trạng những người An Nam đã nhiều lần thất vọng.


Vì thế, tôi tiếp tục đi Mátxcơva để trình bày yêu cầu của tôi.


4) Yêu cầu của tôi : Ngay bây giờ tôi không thể lập một dự trù ngân sách chi tiết cho công tác của tôi ở Đông Dương (đi qua Xiêm). Vì vậy, tôi chỉ có thể lập dự trù theo cách áng chừng với những con số phù hợp với hoàn cảnh. Biết sự khó khǎn về liên lạc từ Đông Dương đi Mátxcơva, và định thời gian cư trú ở thuộc địa này khoảng chừng 2 nǎm, tôi trình bày với các đồng chí một yêu cầu về ngân sách tính theo Mỹ kim như sau:


Lương tháng 150 đôla trong 2 nǎm
(cho tôi và những người giúp việc) 3.600 $
Quỹ để công tác trong 2 nǎm
(mỗi tháng 200 đôla) 4.800 $
Tiền chi bất thường 1.100 $
Tổng cộng 9.500 $


Tất nhiên, ở đây tiền lương chỉ là tượng trưng vì ngoài phần trợ giúp tối cần thiết cho chúng tôi, phần còn lại sẽ chuyển sang quỹ công tác. Và nếu các đồng chí vui lòng chấp thuận thì ngân sách này chỉ được thực hiện từ ngày tôi đến Bǎng Cốc.


Trong khi chờ đợi quyết định của các đồng chí, xin các đồng chí vui lòng:


1) đưa tôi vào bệnh viện, 2) khi tôi ra bệnh viện cho phép tôi được học vài kinh nghiệm cần thiết cho công tác của tôi 3) và cho tôi lên đường càng sớm càng tốt.


Gửi các đồng chí lời chào cộng sản.


Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Nguyễn Bá Chổi - Tượng đứng tượng ngồi: bác Hồ hay bạc Đô


Nguyễn Bá Chổi - Tượng đứng tượng ngồi: bác Hồ hay bạc Đô








Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Người không biết cứ tưởng các chú ấy đặt bác ngồi đứng lung tung xòe khắp nơi như vậy là do lòng kính trọng tôn thờ Bác Hồ, nhưng thực chất là chẳng phải vì Bác Hồ mà vì Bạc Đô! Một tượng bác được nặn ra, bác "ăn" thì ít mà các chú ấy ăn thì nhiều. Từ khâu nặn bác, đúc bác, các chú ấy đã có ăn, rồi đến khâu soạn chỗ cho bác ngồi, lại có ăn, nay dẹp bác đi cũng có ăn, để sau đó thay bác đứng lại càng ăn to hơn vì bệ bác đứng cao to hơn, thân mình bác vĩ đại hơn; nói chung tượng bác ngồi chuyển sang tượng bác đứng, các chú ấy đều có "chuyển khoản".



Thể phách là tượng Bác Hồ
Tinh anh là tượng Bạc Đô rõ ràng


Cu Tèo đó hả,

Lâu lắm rồi, nay bác cháu ta mới lên mạng gặp nhau. Bác Hồ hồ hởi phấn khởi cách chi. Cảm ơn Tèo đã tạo cơ hội cho bác cháu mình giao lưu để trút bầu tâm sự. Như Bác đã bày tỏ nguyện vọng của bác trong meo gửi Tèo khoảng mười năm trước, rằng Tèo, tuy đã bỏ khăn đỏ chạy mặt bác để lấy (người) Cu đã sáu mươi năm cuộc đời rồi, nhưng là người ăn ở có hậu, vẫn chấp nhận cho bác làm chỗ dựa tinh thần trong lúc cô đơn lạnh lẽo trong cái mã lớn gọi là Lăng Ba Đình.

Bác báo cáo, à quên, bác thú thật, rằng thì là, đọc meo Cu gửi bác vừa rồi, Bác không cầm được nước mắt vì thấy bác tội nghiệp hết sức: nay thì bị bắt ngồi xõa giữa chợ bế em, mai thì phải đứng nghiêm đưa tay chào ông đi qua bà đi lại, bất chấp mưa nắng nóng lạnh đêm ngày, chẳng có được cái nón rách che đầu, manh chiếu sờn bọc thân.

Mà nào bác phải ngồi một nơi, đứng một chỗ cho cam; đàng này các chú ấy bắt bác đứng, ngồi khắp mọi nơi; hễ có chỗ nào đặt được bác là các chú ấy cứ dí bác vào đấy. Người không biết cứ tưởng các chú ấy đặt bác ngồi đứng lung tung xòe khắp nơi như vậy là do lòng kính trọng tôn thờ Bác Hồ, nhưng thực chất là chẳng phải vì Bác Hồ mà vì Bạc Đô! Một tượng bác được nặn ra, bác "ăn" thì ít mà các chú ấy ăn thì nhiều. Từ khâu nặn bác, đúc bác, các chú ấy đã có ăn, rồi đến khâu soạn chỗ cho bác ngồi, lại có ăn, nay dẹp bác đi cũng có ăn, để sau đó thay bác đứng lại càng ăn to hơn vì bệ bác đứng cao to hơn, thân mình bác vĩ đại hơn; nói chung tượng bác ngồi chuyển sang tượng bác đứng, các chú ấy đều có "chuyển khoản".

Như Tèo biết, tục ngữ ta có câu "vải thưa đòi che mắt thánh", trong khi mắt cáo còn tinh hơn cả mắt thánh, nên bác biết tỏng hết việc các chú ấy hết bắt bác ngồi bế em - con Phượng Yêu bây giờ đã có quốc tịch Mỹ, gọi là "Bê bi xít tơ xít lụa" gì đó (Babysitter) - nay lại bắt bác đứng nghiêm giơ tay chào ông đi qua bà đi lại 24 giờ trên 24 giờ, 7 ngày một tuần, tuần trên tuần, tháng trên tháng... cho đến khi chú Trọng Lú xây dựng xong CNXH không biết cuối thế kỷ này đã xong chưa.

Cu Tèo ơi, rõ ràng là như thế, rành rành là như kia. "Chứ còn gì nữa", như chú Bú L...í đã nói.

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

Đinh Tấn Lực - Bác Hồ Oan Ghê



Đinh Tấn Lực - Bác Hồ Oan Ghê



Ku Gúc nhất định phải gục mặt mà GATO với bộ chính trị Hà Nội phen này. Non triệu hình ảnh và bài viết về Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) hiển thị trên trang Gúc đã bị cuộc triển lãm thần thánh ở Hà Nội đánh gục.
Chỉ nội trong vòng 4 ngày, lãnh đạo đảng và nhà nước ở đây đã vực dậy một giai đoạn khí thế của đảng, dưới danh đội, đến long trời lở đất, chẳng khác nào một Điện Biên trên ruộng.
Qua đó, không ai không thấy quả thực là Địa Chủ Ác Ghê.
Nhờ cuộc triển lãm này mà chẳng một ai thèm nghi hoặc rằng tác giả C.B. của bài báo kích động mở màn cho thời kỳ điện chạy cột sống đến rùng mình nửa nước này chính là … Trần Dân Tiên, Ông Tiên Sống Mãi. Cũng chẳng ai thắc mắc về cái quyền tư sản đối với một tay vô sản nặng ký cỡ đó, để kịp bàng hoàng nhận ra “C.B.” là chữ viết tắt “Của Bác” dùng để đánh dấu loại bài mà ban biên tập báo Nhân Dân tuyệt đối không được động đến một dấu chấm/dấu phẩy nào.
Tất nhiên, cuộc triển lãm đã đánh bạt mọi ngờ vực rằng lão Tiên này từng gửi thư viết tay trình kế hoạch và xin lão Xít-ta-lin cho về nước làm CCRĐ. Rồi lại xin lão Mao gởi cố vấn TQ sang VN làm CCRĐ, vì cán bộ VN không biết làm. Rồi lại thỏa thuận với lòng tôn trọng tuyệt đối để các cố vấn TQ lấy quyết định tối hậu về CCRĐ ở VN.
Điểm son đại thắng lợi của cuộc triển lãm nằm ở chỗ trình bày tận tường/giải thích cặn kẽ đến người xem rằng CCRĐ là một “Chủ Trương Lớn”, thời đó, với “Tính Quốc Tế” hiển hiện ngay trên mọi khán đài đấu tố ba bức ảnh lãnh tụ vô vàn và muôn năm kính yêu là bác Ma-len-kô (Liên Xô), bác Mao (TQ) và bác Hồ (VN).
Bởi, nội dung Quốc tế ca đã chẳng từng kêu đòi điều này trước đó hay sao?

“Quyết phen này sống chết mà thôi
Chế độ xưa ta mau phá sạch tan tành
Toàn nô lệ vùng đứng lên đi
Nay mai cuộc đời của toàn dân khác xưa
Bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình…”.
Lợi lẫn quyền, ai chẳng ham? Thế thì hãy đứng lên…

“Đấu tranh này là trận cuối cùng
Kết đoàn lại để ngày mai
L’Anh-te(rơ)-na-xi-ô-na-lơ sẽ là xã hội tương lai”.
Tương lai không chỉ là một VN có giai cấp bần nông lãnh đạo. Tương lai là một thế giới đại đồng chói lọi.  Đã chẳng bảo “Chủ Trương Lớn” (hay tên chữ “Đại Cục”) là gì?
Cho nên, rõ ràng, qua cuộc triển lãm, người ta không thể tự cho phép dễ tính đến mức có thể tin rằng mục tiêu lớn nhất của CCRĐ chỉ đơn giản là vì công bằng xã hội, hay để cào bằng giai cấp. Chủ đích lớn nhất và cần đạt kỳ được chính là phóng tay gieo rắc đủ mức kinh hoàng và rúng động lâu dài trong tâm khảm nhân dân để (cùng với biện pháp xiết họng mà) giành trọn quyền kiểm soát con người bằng bạo lực.

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Những nụ hôn vượt "biên giới" của "Bác"



Những nụ hôn vượt "biên giới" của "Bác"







Chủ Tịch Hồ được bảo hãy dừng hôn các em gái
"Nó vi phạm phong tục của Indonesia"



Jakarta, Thứ 7, 03, 1959 - Chủ tịch Hồ Chí Minh của Bắc Việt, 68 tuổi, đã bị bảo một cách thẳng thừng rằng phải ngưng việc hôn hít các em gái Indonesia và tôn trọng những điều dạy của Hồi giáo.


Báo chí Indonesia đã phê bình Chủ tịch Hồ về việc thường xuyên hôn hít trong chuyến viếng thăm 10 ngày xuyên qua Java và khu nghỉ mát quần đảo Bali.


Hôm nay, ông A. N. Firdaus, tổng thư ký của Toàn Quốc hội Hồi Giáo Indonesia tuyên bố: "Những hôn hít đó vi phạm luật Hồi giáo được 90% dân chúng Indonesia tin vào".