Hiển thị các bài đăng có nhãn Dương Hà. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dương Hà. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

LUẬT SƯ DƯƠNG HÀ: "ĐỪNG QUÊN CÙ HUY HÀ VŨ"



Luật sư Dương Hà : “Đừng quên Cù Huy Hà Vũ”





Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và vợ là luật sư Dương Hà tại trại giam số 5, Yên Định, Thanh Hóa. Ảnh chụp từ trong xe, ngày 24/02/2012.
REUTERS/Stringer


Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, vợ của tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, hôm nay, 24/02/2012, vừa đi thăm chồng trở về. Ông Cù Huy Hà Vũ hiện đang thọ án tại Trại giam số 5 của bộ Công An, thuộc huyện Yên Định tỉnh Thanh Hóa, kể từ khi bị tuyên án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước ».


Vừa trở về Hà Nội, luật sư Dương Hà trả lời phỏng vấn RFI Việt ngữ:

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

THĂM CÙ HUY HÀ VŨ ( Tường Thụy )



Thăm Cù Huy Hà Vũ


Tường Thụy


Biết chắc chắn là, trừ Nguyễn Thị Dương Hà, chúng tôi chẳng thể gặp được Cù Huy Hà Vũ nhưng không phải vì thế mà từ “thăm” mất ý nghĩa. Vì khi tới cổng trại giam, bọn mình với Hà Vũ đã gần nhau lắm, cảm giác khác hẳn khi đang ở Hà Nội, như thấy nhịp tim, hơi thở của Vũ. Và qua Dương Hà, anh biết “tháp tùng” Dương Hà có tới 20 người đi trên 5 chiếc xe hơi. Hẳn là, anh thấy hơi thở của bạn bè, người thân của mình cũng rất gần.



.

ĐI THĂM CÙ HUY HÀ VŨ ( Nguyễn Huệ Chi )





 

ĐI THĂM CÙ HUY HÀ VŨ


Nguyễn Huệ Chi



Phải trở dậy lúc 4 giờ sáng đối với tôi là cả một cực hình, nhất là mấy hôm nay lại trở chứng, rối loạn tiền đình làm chóng quay cả mặt, nhưng việc anh em mời đi thăm Cù Huy Hà Vũ khiến tôi không còn cách nào khác là vừa nghe chuông đổ đã phải vin thành giường đứng dậy. Dù cảm thấy trời xoay nghiêng ngả vẫn cứ phải bật cười nhớ đến Phùng Quán: “Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy”. Đúng là mình không biết vịn vào thơ nên mới xoay tít mù như thế này đây.

Đúng 5 giờ kém 15, người bạn thân, Thượng tá C. quân phục oai nghiêm, đã có mặt trước cổng nhà. Tiếp ngay đó, bạn Lê Dũng bấm chuông: xe anh đã sẵn sàng đón tôi. Chúng tôi lên xe trong cái lạnh tinh mơ của Hà Nội nên nhà tôi cố nhét thêm cho anh C. một chiếc khăn quàng len vì thấy bộ quân phục của anh tuy trông rất oách nhưng lại quá mỏng. Đường Hà Nội lúc này mới thật là Hà Nội lý tưởng của 60 năm về trước, trên đường chỉ lác đác vài bóng người. Hình như đây cũng là giấc mơ không có thật của ông Bộ trưởng Đinh La Thăng, một Hà Nội sạch sẽ tinh tươm và không phải lèn nhau như nêm cối. Biết đâu ông ấy chẳng ra lệnh đổi ngày làm đêm để làm cho biện pháp điều chỉnh giao thông của mình đích thực có hiệu quả? – Hình như cả mấy chúng tôi nhìn lướt trên con đường chưa rõ mặt người đều có ý nghĩ vậy thì phải.