Taberd75 - Mánh Mung
LGT.- CSVN thường giở chiêu bài “hòa hợp hòa giải dân tộc” nhưng chính họ vẫn khai thác hận thù hơn bất cứ ai. Thực tế dân tộc vốn tự nhiên không cần “hòa hợp hòa giải” gì cả. Lịch sử cay đắng, bắt người dân phải ở bên này, bên kia chiến tuyến trong cái thế cài răng lược hầu hết trong mỗi gia đình, giòng tộc, nhưng dù ai bị chế độ CSVN nhồi sọ đến mấy, ngoan cố đến đâu thì một khi Sự Thật được soi rọi, con người Việt Nam vẫn tự nhiên tìm đến nhau mà không cần rêu rao “hòa hợp hòa giải dân tộc”. Câu chuyện dưới đây, phần nào đã lý giải rõ ràng như thế đấy!...
***
Năm 1984 sau 3 năm cày bừa vất vả nơi xứ người, tôi mua chiếc xe hơi mới đi cho sướng, coi cái bàn tọa nó êm tới cỡ nào. Bạn bè cứ khuyên tôi hãy lấy tiền đó trả bớt tiền nợ mua nhà mà mình vay của ngân hàng. Nó sẽ giảm tiền lời mình phải trả hàng tháng cho họ nhiều lắm. Tôi để ngoài tai, hưởng thụ trước đã!
Tôi đăng báo bán cái xe cũ vẫn còn rất tốt đã theo tôi cày cuốc bấy lâu nay. Người khách đầu tiên điện thoại cho tôi đến nhà coi xe là anh Bắc kỳ 75. Trông anh có vẻ đẹp trai, ăn nói lễ độ. Điều làm tôi ngạc nhiên là làm sao anh có mặt trên xứ sở Úc châu này ? Tôi không dám hỏi, chỉ lẳng lặng quan sát anh.
Anh đi một vòng coi xe rồi nói: anh ơi ! Em mới qua được dăm (vài) tháng, cần xe đi làm, em không biết coi máy, em nghĩ anh là người Bắc năm tư (54) nên em tin anh. Em không giả (trả) giá, nếu anh "đảm bảo" máy tốt em sẽ chồng tiền mặt lấy xe ngay.
Note: hình trong bài này là minh họa
Tôi nói đùa cố ý chọc anh chút cho bõ ghét: nhà cụ cứ nhắm mắt vào mà mua, nhà em cưỡi nó mấy năm nay rồi, tốt lắm. Cơ khí đảm bảo, chất lượng cao, không khi nào bị đột xuất nằm đường. Mua về, nhà cụ không phải tốn tiền bảo quản thêm, cứ việc xử lý vô tư...ư ...ư... Hơn nữa nhà cụ làm sao kiếm ra cái xe hoành tráng mà giá cực kỳ rẻ như xe này của nhà em được cơ chứ ???
Anh hiền từ nhìn tôi cười thoải mái, đồng ý mua ngay. Tôi mời anh vào nhà làm giấy tờ sang tên. Anh năn nỉ tôi đi với anh ra nha lộ vận vì anh không biết tiếng Anh. Tánh tôi hay thương người (cha mẹ "dzợ" tôi đông lắm chứ không chỉ có 2) nên tôi đồng ý.
Công việc xong xuôi, anh mời tôi đi ăn phở. Thấy anh ăn mặc đúng là người mới tới Úc, tôi không nỡ "ăn" tiền của anh bèn mời anh về nhà tôi uống cà phê.
Anh cho tôi biết cái xe của tôi là cái thứ 10 anh đi coi vì thấy giá rẻ. Anh mới nhìn xe của tôi là anh "kết" rồi. Đẹp, sạch sẽ từ trong ra ngoài. Cái điều làm anh mua ngay là lối nói chuyện của tôi, có vẻ không tha thiết để bán cho bằng được như những người kia. Điều đó làm anh tin tưởng xe còn tốt.
Nghe anh nói tôi mới biết anh cũng thuộc loại dân buôn bán thứ thiệt khiến tôi càng tò mò đời tư anh nhiều hơn. Qua cách nói chuyện của anh, tôi biết anh muốn làm thân với tôi. Tự nhiên anh khai ra cuộc sống của gia đình anh trước.
Một chuyến phà cập bến Hòn Gai, tỉnh Quảng Ninh.
Anh là dân Hòn gai tỉnh Quảng Ninh ngoài Bắc. Năm 1974 tới tuổi đi lính, anh phải gia nhập bộ đội. Đầu năm sau đơn vị anh được điều động vào Nam "giải phóng" cuộc sống "lầm than đói rách" của nhân dân đang bị "Mỹ Ngụy" kềm kẹp 20 năm nay !!! Câu này đứa bé con 6 tuổi ở làng anh vào lớp 1, đã phải học thuộc lòng ...
Trong bộ đội các chính trị viên lên lớp luôn nói rằng dân miền Nam không có cái bát ăn cơm, phải ăn bằng gáo dừa. Dép không có mà đi. Con cái sanh ra không được đi học. Lớn lên thành ăn trộm, ăn cắp, đĩ điếm. Lính "Mỹ Ngụy" đi tới đâu là hiếp dâm đàn bà con gái tới đó. Còn "thằng Diệm" "nó" lê máy chém khắp miền Nam...v...v...
Anh thầm nghĩ, cuộc sống ngoài Bắc này đã cực khổ lâu nay, chỉ mong cho quân đội miền Nam ra giải phóng miền Bắc. Bây giờ trong đó họ còn khổ hơn mình nữa thì còn trông mong gì... Năm trước B52 oanh tạc miền Bắc, mọi người đang mong cho Đảng đầu hàng để đổi đời. Đùng một cái Mỹ ngưng ngang, tức muốn chết. Chỉ cần oanh tạc thêm vài ngày nữa thôi là Đảng hả họng rồi!
Anh vượt đường Trường sơn với tâm trạng chán chường. Từ giã cha mẹ trong nước mắt vắn dài, khóc thương cho sự chia ly, cằm chắc cái chết trước mắt. Quê anh bao nhiêu thanh niên "hồ hởi phấn khởi" theo lời Bác vào Nam, giờ này cũng chưa thấy ai có tin tức gì! Lội suối băng rừng ngày đêm anh sợ sệt, hồi hộp, chim teo hết, chứ không "hân hoan" như cái loa phóng thanh treo trước nhà anh, ngày đêm ra rả một luận điệu giống nhau. Sau này anh mới biết, vì cuộc chiến gần tàn, Mỹ đã rút nên trên đường vào Nam anh không được hân hạnh thưởng thức mùi bom của B52.
Sáng 30/4/75 đơn vị anh được lệnh sửa soạn cấp tốc tiến vào Saigon thì đơn vị mở "đài" cho mọi người nghe "cái tên" Tổng thống miền Nam Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng. Anh mừng đến chảy nước mắt, ôm bạn bè nhảy múa ăn mừng. Anh thầm cám ơn tổ tiên đã cho anh còn sống sót.
Chỉ cần một tháng sau anh đã thực sự "mở mắt". Những lời Bác, Đảng nói với anh khi xưa đều ngược lại. Thành phố Saigon bây giờ dù còn đang bầy hầy, ngổn ngang sau ngày dân đua nhau tìm đường chạy ra nước ngoài, trông vẫn còn sự sang trọng, "phồn vinh thật" chứ không "giả tạo. Họ vội vã ra đi với hai bàn tay trắng giống như năm 54, bỏ lại tất cả nhà cửa, tài sản. Dân Saigon ăn nói hiền hòa, dễ thương. Tầm hiểu biết của họ vượt ngoài sự tưởng tượng của anh bấy lâu nay.
Anh không hiểu nổi tại sao bộ đội của anh làm ngơ cho cái đám nhố nhăng mặt mày bậm trợn, đeo băng đỏ vào cánh tay quậy tung đường phố. Lần đầu tiên trong đời anh mới thấy cái TV, tủ lạnh, nhất là cái đồng hồ đeo tay có cửa sổ lại không người lái (đồng hồ tự động có ngày). Cái gì cũng lạ với anh kể cả cách ăn mặc của dân miền Nam, trông hấp dẫn đẹp mắt vô cùng. Anh bắt đầu hoang mang, chán nản, hết còn tin tưởng những lời được Đảng nhồi nhét trong đầu anh, từ ngày anh có trí khôn. Chỉ toàn lừa dối, láo khoét!
Trong những lần học tập chính trị , giảng viên có lên lớp nói với anh: " Nói láo là một việc xấu, nhưng nói láo cho Bác và Đảng thì không sao..."
Anh thèm muốn , mơ ước có được những đồ đạc tiện nghi vật chất ở Saigon này mà trong túi lại không có tiền. Anh bắt đầu rình mò ăn cắp bất cứ cái gì trong trại lính của anh đem bán. Các cơ quan của "Mỹ ngụy" mà đơn vị anh vào tiếp quản đầy dãy đồ đạc, cái gì cũng lạ mắt, anh chưa từng thấy bao giờ. Để kín anh rình, để hở anh rinh. Ngày anh có tiền mua được cái "đài con" anh sung sướng ôm ấp nó suốt ngày.
Mấy năm sau anh tìm đủ mọi cách để xin "phục viên" làm dân thường, kiếm đường đi buôn lậu. Anh vào Nam mua radio đồng hồ, quạt máy đem ra Bắc bán, mua 1 bán 10 , tiền vào đầy túi. Thời gian đi buôn, anh thấy phong trào vượt biên trong Nam rầm rộ quá nên anh cũng tính đường bỏ Bác Đảng để ôm chân "đế quốc" Mỹ cho nó ấm thân. Anh không biết xã hội Tây phương nó sướng cỡ nào nhưng anh thấy cái "gương" đời sống tại Saigon, anh biết chắc nó hơn xa "Xã Hội Chủ Nghĩa".