Nhật Thiện - Bài thi viết "Cộng sản và Tôi": Không có 'quân đội Nhân dân anh hùng'!
Nhật Thiện (Danlambao) - Vốn con nhà lính cộng sản, lại được tuyên truyền từ bé về “bộ đội Cụ Hồ” nên tôi từng mơ ước nhập ngũ khi lớn lên. Nhưng sự cố năm lớp 10 khiến tôi bắt đầu thất vọng về thái độ và hành vi của các “bộ đội Cụ Hồ”.
Mê học võ, tôi nghe bạn học - Dương Tuấn Nam - bảo đang tập võ ở địa chỉ số 3 Hùng Vương (Nha Trang), nên một buổi tối rảnh rỗi tôi tìm đến đó. Bỏ qua cánh cổng lớn đang đóng và có người gác, tôi bước qua cổng nhỏ đang mở vào đường luồn (hẻm nhỏ) vì đoán bạn tôi ở đó. Bất ngờ, tôi bị một lính gác nói giọng trọ trẹ chặn lại xét hỏi. Tôi trình bày là tôi nghĩ anh ta chỉ gác cổng lớn kia nên không xin phép anh ta trước. Viên thượng sĩ gác cổng liên mồm văng tục khi tôi giải thích, chẳng hiểu do không tin tôi hay muốn ra oai. Tức giận vì những tiếng “Đ.M” như mưa từ mồm viên thượng sĩ, tôi vặc lại: “Quân đội dạy anh văng tục với dân như thế à?”. Hậu quả của việc dân nhắc nhở “quân đội nhân dân” là tôi bị ăn luôn mấy cú đấm đúng kiểu nhà võ, và lần đầu tôi biết thế nào là “nảy đom đóm mắt” hay “tóe sao” khi dính quả đấm móc làm sứt mấy mảnh răng hàm lạo xạo trong miệng. Quá kinh sợ, quá đau, thằng học sinh lớp 10 mất ngay niềm tin vào sức mạnh của lẽ phải, bỏ chạy. Nhưng chạy đâu cho thoát, khi mà tiếng khẩu súng ngắn lên đạn rốp rốp vang lên sau đầu nó kèm tiếng hô “Mày chạy là tao bắn!”?
Bị áp giải vào trong đường luồn, tôi mới biết đây là lối vào khu nhà trại của đội cảnh vệ canh giữ khu nhà nghỉ trung ương ở 44 Trần Phú cạnh đấy (sau này thấy gọi là “nhà khách T78”). Dù bạn học tôi – đang có mặt ở đó - xác nhận rằng tôi muốn tập võ, nhưng viên trung úy chỉ huy đội bảo vệ vẫn quát tháo khi bắt tôi vết tường trình kèm lý lịch và còn hăm dọa nhốt tôi vào thùng sắt cô-nét gần đó. Sau khi tôi viết lại toàn bộ sự việc và báo cáo nhân thân cha mẹ - 2 vị “chức sắc”, trung úy kia mới hạ bớt giọng: “Dù cậu kia (thượng sĩ) có nóng quá, nhưng anh (chỉ tôi) sai hoàn toàn vì vào mà không xin phép! Đây là nơi rất quan trọng của nhà nước! Đáng lẽ anh bị nhốt qua đêm vào thùng cô-nét kia chờ xác minh thêm, nhưng vì thấy bố mẹ anh cũng là cán bộ cho nên tôi tha! Đi về đi, và đừng có nói gì với ai đấy nhé!”.
Ngồi theo dõi kỹ vụ việc còn có 1 viên đại tá đang nghỉ dưỡng tại 44 Trần Phú (theo lời trao đổi của ông ta với viên trung úy), nhưng hầu như im lặng. Thời bấy giờ, quân hàm đại tá là to lắm, không như bây giờ ba tôi bảo “tướng đông như lợn con”. Tôi tin mình có lẽ phải, ấm ức vì không được xin lỗi mà chỉ được thả như ban ơn, nhưng cảm giác thân cô thế cô trước đám quan lính có súng và cái thùng sắt cô-nét tra tấn người khét tiếng thời ấy khiến tôi lập tức rảo bước ngay về nhà. Tôi không dám kể gì dù cho mẹ gặng hỏi trước thái độ khác thường của tôi khi vào nhà, vì không chắc khu nhà 44 được canh gác kia có gì cần giữ bí mật cho an ninh Tổ quốc hay không mà trung uý kia căn dặn “đừng có nói gì với ai” đầy vẻ nghiêm trọng vậy!
Dù nói thế nào, sự thất vọng và vỡ mộng về “bộ đội Cụ Hồ” đã được các sĩ quan “quân đội nhân dân” từ hạng bét tới cao cấp đem đến cho tôi như thế. Tôi bắt đầu nghĩ sẽ không bao giờ gia nhập hàng ngũ của những người thiếu lý vô tình ấy, trừ khi bị bức buộc. Thật may, tôi có giấy báo nhập học sư phạm cùng lúc biết mình bị trúng tuyển vào “quân đội nhân dân”: Tôi thoát!
Thế đấy! Trong mắt tôi, quân đội Việt Nam cộng sản không thể là vì nhân dân, không thể anh hùng nếu từ quan đến lính không dám thừa nhận sai trái trước một thằng dân nhóc, lại còn phải lấy cả súng và thùng cô-nét ra để dọa cho thằng nhóc phải im miệng.