Hiển thị các bài đăng có nhãn TƯỢNG MÃ VIỆN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TƯỢNG MÃ VIỆN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2014

TRẦN HỮU TƯ - ĐỂ TRẢ THÙ TRƯNG TRẮC - NGƯỜI TÀU ĐÚC TƯỢNG MÃ VIỆN ĐẠP TRÊN LƯNG NGƯỜI GIAO CHỈ




TRẦN HỮU TƯ - ĐỂ TRẢ THÙ TRƯNG TRẮC - NGƯỜI TÀU ĐÚC TƯỢNG MÃ VIỆN ĐẠP TRÊN LƯNG NGƯỜI GIAO CHỈ



Lời dẫn của Le Van Quy: Ngày 21.3.2010, khi cả nước nhộn nhịp tổ chức Lễ hội kỷ niệm 1970 năm khởi nghĩa Hai Bà Trưng thì “nước lạ” kế bên cũng tổ chức “Miếu Hội Phục Ba Tướng Quân” tại Đông Hưng. Việt Nam đã gửi đoàn Văn Công sang giao lưu và các ông bà trong Đoàn Văn Công cũng thắp nhang quỳ lạy khấn vái truớc bức tượng của Mã Viện, một người đóng vai Thi Sách múa may quay cuồng rồi đến tạ tội với Mã Viện, còn hai bà phụ nữ thì nhập vai Hai Bà Trưng quy hàng, rót rượu, dâng kiếm lên Mã Viện để tạ lỗi. Ai có chút liêm sĩ nghe thấy chuyện này cũng đau lòng !

Rồi mới đây chính quyền Hà Nội lại định tổ chức "Sinh nhật" cho Hai Bà, không biết ngày sinh của Hai Bà có chính xác không, nhưng dư luận không đồng tình nên đành hủy bỏ (mỗi lần tổ chức lễ hội chắc cũng kiếm chác được nhiều nên họ tích cực lắm).

Người Tàu vốn rất thâm nho và thù dai, người Nam ta chớ quên điều đó !  

Xin gửi đến các bạn một bài viết của Trần Hữu Tư được viết từ năm 1960, có nhiều chi tiết đáng để chúng ta suy ngẫm.


ĐỂ TRẢ THÙ TRƯNG TRẮC
- NGƯỜI TÀU ĐÚC TƯỢNG MÃ VIỆN ĐẠP TRÊN LƯNG NGƯỜI GIAO CHỈ


Trần Hữu Tư
(Đăng trên Tạp chí Phổ thông số 30 ngày 30.6.1960)






Mông-cấy là tỉnh lị tỉnh Hải Ninh, có dinh quan Sứ và dinh quan Đạo.Trước mặt Mông-cấy có sông Na-lương là con sông chia nước Tàu và nước Việt Nam ta. Ngang mặt Mông-cấy là làng Đông-hưng thuộc tỉnh Quảng-Đông. Đông-hưng vui vẻ, phố xá nhiều, buôn bán coi mòi phát đạt, cảnh vật khả quan. Nhơn dịp tàu đậu, ông Turion dắt quan Giám đốc và bỉ nhơn lên viếng quan Sứ và đi luôn qua Đông-hưng chơi. Trước hết ông đưa chúng tôi đến xin phép quan Doanh trưởng, là quan Tàu cai trị Đông-hưng, đặng đi quan sát cảnh vật. Xin phép xong, ông Quan ba dắt chúng tôi lại xem đền thờ của Mã Viện.
Đền thờ này cất trên một hòn núi con đối diện với hòn Hổ-sơn bên ta. Vào trong đền thấy tại căn Chánh điện, trên bàn thờ có cái tượng ngồi lớn bằng đứa trẻ lối 12, 13 tuổi, chơn mặt đạp trên lưng tượng đứa nhỏ chừng bằng đứa con nít mới đẻ được vài tháng. Tượng đứa nhỏ này, nằm sấp ngóc đầu lên và le lưỡi ra. Tượng lớn tay cầm cây đoản giơ lên, một tay nắm tóc cái tượng nhỏ. Trước bàn thờ có treo một tấm hoành thêu bốn chữ: “Oai trấn Nam bang”. Tưởng không cần cắt nghĩa, người mình ai xem cái tượng nhỏ cũng biết ngay là để ám chỉ vào nước Nam ta.