Hiển thị các bài đăng có nhãn VƯỢT BIÊN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VƯỢT BIÊN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Cướp máy bay quân sự để vượt biên



Cướp máy bay quân sự để vượt biên



2015-01-26


01262015-40nam-hoaai.mp3  Tải xuống âm thanh Phần âm thanh





photo-600-2.jpg
Ông Trương Văn Ẩm chụp tại Hoa Kỳ ngày 26/1/2015
Hình do ông Trương Văn Ẩm gửi RFA      



Vào ngày 24/11/1979,  một cuộc không tặc máy bay quân sự C130 vô tiền khoán hậu tại sân bay Tân Sơn Nhất của một nhóm 13 người trốn chạy khỏi VN gây chấn động thế giới. Họ là ai? Cuộc vượt biên bằng máy bay này ra sao? Ông Trương Văn Ẩm, người lên kế hoạch cuộc không tặc kể lại câu chuyện sau 36 năm:

“Không có động cơ nào hết bởi vì năm 1975 tôi đã sắp xếp đầy đủ, sẵn sàng chỗ máy bay cho ông già bà già, cho vợ con đi mà cuối cùng bà già với anh em cương quyết không đi. Tôi không đi được thì tôi nghĩ không bao giờ đi nữa”.

Ông Trương Văn Ẩm, một nhân viên trong ngành kỹ thuật hàng không làm việc tại sân bay Tân Sơn Nhất, được giữ lại trong Cục Kỹ thuật Không quân sau năm 1975 bắt đầu câu chuyện kể của mình qua câu hỏi của Hòa Ái rằng động cơ nào khiến ông đi đến quyết định trở thành một tên không tặc đối với chính phủ VN lúc bấy giờ.

Tuy cuộc sống của ông và gia đình không còn được sung túc như thời VNCH nhưng vẫn tốt sau khi Sài Gòn đổi tên thành TP. HCM. Ông Ẩm không hề manh nha nghĩ đến một cuộc ra đi nào sau khi cả gia đình quyết định ở lại VN. Thế nhưng, một chuyến công tác ra Hà Nội đầu tiên và cũng là cuối cùng đã tác động ít nhiều đến cuộc không tặc định mệnh trong cuộc đời ông:

“Đùng một cái vào ngày mùng 2 tháng 9, lễ Quốc khánh năm 1979, tôi đang ở nhà coi ti vi với bà con lối xóm thì ông thủ trưởng lái xe jeep ra, đi với mấy người lính, nói  với tôi rằng anh có lệnh phải đi công tác Hà Nội. Từ hồi mất nước khi tôi ở lại dù có yêu cầu đi Hà Nội mấy lần nhưng tôi không muốn đi. Không biết tại sao động lực nào xui khiến lần này tôi đi liền. Nhiệm vụ của tôi, thứ nhất là tôi phải coi một chiếc máy bay C130 bị hư lâu rồi mà không sửa được. Nhiệm vụ thứ hai là tôi phải vào Cục Kỹ thuật Không quân, thuộc Bộ Tư lệnh Không quân để thuyết trình những hoạt động máy bay của Mỹ trong này cho mấy ông lớn ngoài đó nghe. Tôi ra Hà Nội, tôi coi thì chiếc máy bay không bị hư hỏng nặng, chỉ bị hư nhẹ thôi nhưng vì mấy người không có kinh nghiệm. Tôi lên coi máy, tôi hỏi rồi tôi chỉ anh em làm có nửa tiếng đồng hồ xong”.



“Cậu tôi nói là tôi phải đi, không được ở lại.
‘Bởi vì mày ở lại mai mốt cũng về cuốc đất.
Nó chỉ sử dụng mày một thời gian thôi đến
khi nào nó biết hết’”
- Ông Trương Văn Ẩm



Nhiệm vụ thứ nhất đã hoàn thành nhanh chóng và đến giờ vào Cục Kỹ thuật để thuyết trình. Thế nhưng bức tranh về xã hội miền Bắc dưới chế độ Cộng sản lần lần được hiện ra rõ nét trong tâm tưởng ông Trương Văn Ẩm. Bắt đầu từ giây phút ông bị anh lính gác cổng không cho vào thuyết trình vì cách ăn mặc miền Nam không đúng theo tiêu chuẩn quy định cho đến Thượng úy trực ban cũng không thể can thiệp cho vào để ông làm tròn nhiệm vụ thứ 2 được giao. Vì nguyên nhân này mà ông Ẩm có thời gian tham quan Hà Nội, được tận mắt thấy cảnh đời sống thường nhật của người dân Hà thành, kể cả những trí thức trở về từ các nước Đông Âu.

Do thời tiết bị bão, không có máy bay về lại miền Nam, ông Trương Văn Ẩm quyết định về thăm cố hương Thái Bình, nơi ông di cư từ hồi 8, 9 tuổi. Họ hàng gần xa đều đến đông đủ tay bắt mặt mừng. Trong thời gian 3 ngày thăm viếng, lời khuyên ngắn gọn của người cậu ruột ám ảnh ông Trương Văn Ẩm:

“Cậu tôi nói là tôi phải đi, không được ở lại. ‘Bởi vì mày ở lại mai mốt cũng về cuốc đất. Nó chỉ sử dụng mày một thời gian thôi đến khi nào nó biết hết’”.

Rồi buổi gặp mặt tình cờ với phi công Tiêu Khánh Nha đã khiến ông Trương Văn Ẩm đi đến quyết định cho một chuyến vượt biên bằng máy bay quân sự sau khi nghe chia sẻ của Thượng úy “chế độ mới” này:

“Ông nói cái vụ chiến tranh biên giới năm 1978, tôi mang họ Tiêu, nó nói tôi gốc Tàu mà tôi có biết ông cố nội tôi có phải Tàu không. Nhưng bây giờ nó muốn hất tôi ra khỏi sân bay, không cho tôi được phép đi tới gần máy bay, chờ nó cho về vườn thôi”.

Kế hoạch cho một cuộc vượt thoát bằng cách cướp chiếc máy bay quân sự C130 đang được ông Ẩm phụ trách sửa chữa ở sân bay Tân Sơn Nhất được lập ra chớp nhoáng. Mọi dự trù về xăng nhớt, an ninh, phòng không đều được bàn tính chi ly chỉ vỏn vẹn trong 3 ngày.

“Nếu đi đúng giờ giấc thì mình cất cánh rồi thì F5 Biên Hòa chưa cất cánh. Lý do khi nghe báo động dưới này thì phải gọi lên phòng tác chiến trên đó. Phòng tác chiến phải kiểm tra tới, kiểm tra lui. Đúng thì mới ra lệnh xuống Phòng hành quân và Phòng hành quân mới ra lệnh cho phi công ra máy bay thì mất khoảng 10 đến 15 phút. Thời gian nói chuyện với nhau cũng mất 5,10 phút rồi. Khoảng 25 đến 30 phút máy bay mới cất cánh được mà mình cất cánh 15 phút thì đã mất tiêu rồi”.

Kế hoạch bị trì hoãn, thay vì xuất phát vào giờ G ngày thứ Tư thì mãi đến giờ cơm trưa ngày thứ Bảy, nhóm người trong tổ nhân viên kỹ thuật hàng không của ông Ẩm và 1 bộ đội canh gác máy bay trên mặt đất bị khống chế bắt đầu giây phút trở thành không tặc:

“Khoảng 11 giờ bắt đầu tôi cho anh em quay máy. Khi vừa quay máy được chút xíu, khoảng 5 phút thì có 2 anh bộ đội kéo một chiếc máy bay loại C119 đi ngang ‘taxi way’(đường di chuyển nội bộ trong khu vực sân bay), dừng lại ngay giữa đường, đứng đó là mình không bay ra vô được nữa. Chiếc máy bay đó lớn lắm”.

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

PHẠM DIỄM HƯƠNG - NGÚT TRỜI THƯƠNG ĐAU (PHẦN CUỐI)







NGÚT TRỜI THƯƠNG ĐAU (PHẦN CUỐI)


Phạm Diễm Hương


(Phóng tác dựa theo tác phẩm “All Honor To You” của Đức Ông Peter Nguyễn Quang. Xuất bản năm 2002
Đức Ông Peter Nguyễn Quang hiện là Cha Chánh Xứ của nhà thờ Đức Mẹ Lộ Đức ( Our Lady of Lourdes) tại Denver, Colorado.)

****

Đất liền vẫn xa tít mù khơi. Gió thổi mạnh, cái bụng tui óc ách nước trộn dầu, có hồi tui thở hổng muốn nổi, mắt tui đổ đom đóm, mấy lần muốn lật nhào. Bỗng tui nghe có tiếng khóc: “Cứu con tui với, con tui bất tỉnh rồi”. Tui quay quắt ruột gan, tui trông chờ tiếng của Quang, chỉ có ổng mới sáng trí trong lúc này. Quang nói: “Bạn ơi, tàu của chúng ta không còn thức ăn nước uống. Chỉ có một chút nước chưng cất từ nước biển dành cho trẻ em thấm lưỡi. Bây giờ tôi biết làm sao?” Yên lặng một lát, tiếng Quang chậm rãi nhỏ nhẹ: “Bạn ơi, chỉ còn một cách để cứu sống con bạn là hãy cắt sâu vào ngón tay bạn và nhỏ những giọt máu thiêng liêng lên môi con”. Nín thinh. Tui khóc rống lên. Đất trời ơi, cái tình phụ tử, mẫu tử của con người sao mà nó thiêng liêng quá! Cha mẹ hy sinh cho con đến nước này là tận cùng cái sức chịu đựng của tui rồi.

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012

PHẠM DIỄM HƯƠNG - NGÚT TRỜI THƯƠNG ĐAU (PHẦN 1)





Ngút Trời Thương Đau ( Phần 1)


Phạm Diễm Hương


(Phóng tác dựa theo tác phẩm “All Honor To You” của Đức Ông Peter Nguyễn Quang. Xuất bản năm 2002.
Đức Ông Peter Nguyễn Quang hiện là Cha Chánh Xứ của nhà thờ Đức Mẹ Lộ Đức ( Our Lady of Lourdes) tại Denver, Colorado)


******

         
Tui vẫn lầm lũi trong đêm, vẫn căng mắt hối hả chạy, không thể ngừng lại một phút giây nào nữa. Mới năm ngày trước, tui còn là chiếc tàu chở muối trên sông, tôi rề rà sống qua ngày không lo lắng không ưu tư. Nhưng từ cái đêm ông chủng sinh tên Quang, là người mướn tui để chở  muối, có ý muốn tui đưa ổng và mấy  người bạn vượt đại dương tìm tự do, tui vừa run vừa hãnh diện. Vì biết sức mình chỉ là tàu đi sông, nhưng được người ta tin tưởng cho tham gia chuyện lớn. Tui chưa hề ra tới cửa biển, chưa hề nhìn thấy đại dương, cái này làm tui háo hức, và  cuộc đời sông nước hiểm nguy rình rập là chuyện thường tình. Lo gì, tới đâu tính tới đó!