Lm Lê Ngọc Thanh: Rất xúc động với đề nghị của Nghệ sĩ Kim Chi
RadioCTM - Hoàng Long @S:
RadioCTM: Trong những ngày qua Nghệ sĩ Kim Chi đã đề nghị chúng ta vào ngày 14-3 lúc 12 giờ trưa dành 2 phút tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh trong ba cuộc chiến chống Trung Quốc bảo vệ đất nước. Linh mục cảm nhận thế nào về đề nghị này của Nghệ sĩ Kim Chi ạ?
Lm. Lê Ngọc Thanh: Chúng tôi rất xúc động với đề nghị của Nghệ sĩ Kim Chi về việc ngày 14-3 mọi công dân Việt Nam, và nói chung, mọi người Việt Nam trên khắp thế giới nên dành vài phút để tưởng niệm những người đã hy sinh cho tổ quốc, bảo vệ biển đảo cũng như biên giới phía Bắc Việt Nam do Trung Quốc tấn công. Đây là một đề nghị đúng thời điểm, bởi vì thời điểm này theo tin tức chúng ta được biết thì Trung Quốc đã tiến thêm một bước nữa trong việc đã biến đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa trở thành sân bay. Và bắt đầu trở thành một căn cứ quân sự thật sự nguy hiểm cho sự an bình của đất nước Việt Nam.
Việc làm của Nghệ sĩ Kim Chi có tác động đánh thức những nhà cầm quyền về sự lơ là của họ hay sự cố tình bỏ quên những người đã hy sinh, và như vậy cũng đang trong tình trạng thờ ơ với nguy cơ ngoại xâm của đất nước. Cho nên trước tiên tôi minh danh cá nhân của mình và những người cùng tranh đấu với tôi cám ơn đề nghị chân thành và thật đặc biệt này của Nghệ sĩ Kim Chi.
Điều thứ hai tôi suy nghĩ đến khi nghe Nghệ sĩ Kim Chi đề nghị điều này, đó là, Nghệ sĩ Kim Chi một thời gian dài trước đây người ta chỉ biết đến bà trong nghệ danh và với tư cách là một nghệ sĩ cũng như đạo diễn. Nhưng từ hơn một năm nay thì người ta bắt đầu biết đến bà với tư cách là một người quan tâm đến tổ quốc một cách cụ thể, đó là quan tâm đến tự do ngôn luận; quan tâm đến quyền con người; và đặc biệt ngày hôm nay bà diễn tả sự quan tâm rõ ràng của mình hơn đối với những người đã hy sinh cho tổ quốc.
Điều này lẽ ra mọi công dân Việt Nam đều phải nhớ và đều phải làm và mọi cán bộ viên chức của nhà nước cũng đều phải làm điều này. Bởi vì chính vì sự hy sinh của đồng bào của các chiến sĩ, của các người đã hy sinh đó đã làm cho đất nước này tạm được cái sự an bình đó.
Đề nghị của Nghệ sĩ Kim Chi làm cho tôi thay đổi rất nhiều [cái nhìn] về giới nghệ sĩ hiện nay. Nếu một Nghệ sĩ Kim Chi đã được như vậy rồi thì bây giờ nếu có được khoảng 100 nghệ sĩ Kim Chi khác cũng có tâm tình như vậy, thì tôi biết chắc chắn rằng sự đánh động công chúng và đánh động kể cả nhà cầm quyền sẽ mạnh thêm rất nhiều. Hy vọng những người bạn của Nghệ sĩ Kim Chi cũng ý thức được điều này và góp sức mạnh của mình cho quê hương đất nước.
Điều thứ ba tôi muốn chia sẻ trong đề nghị của Nghệ sĩ Kim Chi, đó là trách nhiệm của công dân. Mỗi công dân đều có bổn phận đối với quốc gia, tổ quốc của mình. Và khi mình chưa thể đổ máu, hoặc không thể đổ máu, hoặc không dám đổ máu để bảo vệ đất nước mà những anh chị em khác của mình đã đổ ra để bảo vệ đất nước của mình, thì lúc này mình phải tỏ lòng tri ân, phải tỏ lòng cám ơn, ghi ơn họ bởi vì đó là trách nhiệm phải làm, vì chính họ đã làm thay cho mình. Mình phải thể hiện một cái gì đó, một cách thức nào đó mà mình thấy phù hợp nhất chứ không thể thờ ơ.
Đúng ra nhà cầm quyền với hệ thống truyền thông đã phải cổ động những việc này, nhưng không may là đến thời điểm này điều đó không được cổ động. Và thậm chí những nhóm công dân ý thức điều đó thực hiện những dịp tưởng niệm, như ở Hà Nội, ở Sài Gòn trong dịp 17-2 vừa qua cũng đã không được thực hiện thật sự trang trọng theo đúng ý nghĩa mình mong muốn như chúng ta đã thấy. Nếu vì một lý do ngoại giao nào đó với Trung Quốc mà họ không dám, thì họ cần phải yểm trợ cho những nhóm công dân để họ thể hiện lòng tri ân của mình như tại Hà Nội, tại Sài Gòn vào ngày 17-2 vừa qua. Những công dân đó họ rất tha thiết với những người đã hy sinh, nhưng họ lại không được cử hành sự tưởng niệm một cách trang trọng nhất, một cách chân thành nhất để giáo dục lòng yêu nước và giáo dục nhân bản cho các công dân nhỏ tuổi, mà ngược lại công an bố ráp, công an canh me như thể là cứ đe dọa tấn công họ bất cứ lúc nào.
Chúng ta nhớ rằng trên thế giới Phát xít Đức ở Thế chiến thứ 2 đã gây rất nhiều đau khổ cho nhiều nước, đặc biệt là người Do Thái. Và cái đó là một cái vết nhơ, nhưng ngày hôm nay chính nước Đức cũng liên kết với các nước trên thế giới vẫn kỷ niệm ngày tàn sát của Phát xít Đức, mặc dù người Đức vẫn đóng góp cho cộng đồng thế giới về tài chánh và văn hóa sau Thế chiến 2 rất nhiều; và hiện nay [đóng góp] rất đáng kể tại Âu Châu. Vấn đề là người ta dám nhìn lại quá khứ để hiểu rõ giá trị của nó để xây dựng nhân cách cho dân tộc của mình. Nhà cầm quyền cộng sản thì không dám làm điều đó. Đó là điều thật sự không nên chút nào đối với tư cách một nhà cầm quyền.