Hiển thị các bài đăng có nhãn NGÀY 30 THÁNG TƯ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NGÀY 30 THÁNG TƯ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

NGUYỄN HƯNG QUỐC - NHẮC NHAU, NGÀY 30 THÁNG TƯ


NGUYỄN HƯNG QUỐC - NHẮC NHAU, NGÀY 30 THÁNG TƯ






Nhân ngày 30 tháng 4, tôi nghĩ, cần nhắc nhau một số điểm:

Thứ nhất, cuộc chiến tranh Nam Bắc kéo dài suốt 20 năm đã thuộc về quá khứ. Ở khía cạnh này, đó là một điều may mắn: Nó đã chấm dứt. Chấm dứt hẳn. Chấm dứt được 39 năm rồi. Ý thức về sự may mắn ấy cũng đồng thời là một cảnh báo: Đừng bao giờ lặp lại điều ấy một lần nữa: Xương máu nhân dân không thể lấy làm đồ chơi!

Thứ hai, cuộc chiến đấu mới hiện nay – nếu muốn gọi là “chiến đấu” - là một cuộc chiến đấu KHÁC chứ không phải là một sự nối dài của cuộc chiến tranh cũ. Mâu thuẫn hiện nay không phải là mâu thuẫn giữa miền Nam và miền Bắc mà là mâu thuẫn giữa chính quyền độc đảng độc tài và dân chúng ở cả hai miền nói chung. Mục tiêu của cuộc chiến đấu ấy không phải là phục thù mà là để thực hiện công lý. Lý tưởng của nó không phải để khôi phục lại Việt Nam Cộng Hoà - vốn, nếu so sánh với miền Bắc, tương đối khá hơn về rất nhiều phương diện, nhưng còn lâu lắm mới có thể được gọi là hoàn hảo - mà là tự do và dân chủ cho mọi người. Nhưng tự do và dân chủ chỉ tồn tại và có ý nghĩa với một điều kiện: Không loại trừ bất cứ ai. Trong kho từ vựng của tự do và dân chủ không có chữ TIÊU DIỆT. Mọi người, bất kể quá khứ và quan điểm như thế nào, đều có QUYỂN tồn tại trong nền cộng hòa của tự do và dân chủ. Những tranh chấp, nếu có, giữa người này và người khác chỉ có thể được giải quyết bằng một trong hai hoặc cả hai cách: tranh luận và pháp lý.