Hiển thị các bài đăng có nhãn hứa hẹn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hứa hẹn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Nguyễn Văn Tuấn - Những lời hứa hẹn có cánh và buôn bán hi vọng



Nguyễn Văn Tuấn - Những lời hứa hẹn có cánh và buôn bán hi vọng






Quyet tam danh thang giac my.JPG
“Còn non còn nước còn người, Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng
hơn mười ngày nay” (Lời boác Hồ)




Nhân dịp nói chuyện khẩu hiệu, tôi chợt nhớ đến những phát ngôn mang tính hứa hẹn của các lãnh đạo và quan chức trước đây. Bây giờ nhìn/đọc lại những phát ngôn đó cũng rất thú vị, và nó làm cho con người (nếu còn sống) trở nên khiêm tốn hơn.

Đầu tiên, câu nói nổi tiếng nhất về tương lai Việt Nam sáng chói phải kể đến câu của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Trước 1975, ở ngoài Bắc, ông nói rằng “Còn non còn nước còn người, Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay”. Tôi nghĩ câu này rất quan trọng, vì sau ngày "giải phóng", đi đâu cũng nghe thấy câu nói này. Nó có hiệu lực vừa như là một lời hiệu triệu quần chúng, vừa hứa hẹn một tương lai xán lạn cho Việt Nam. Tôi nghĩ có lẽ vì câu đó mà biết bao người hăng hái lao ra chiến trường sẵn sàng hi sinh vì một tương lai "Hơn mười ngày nay". Nhưng lúc đó chắc chẳng có ai hỏi thế nào là 10 lần hơn? Để rồi 40 năm sau khi kết thúc chiến tranh thì Việt Nam nằm trong số những nước nghèo kém nhất thế giới.




"Trong vòng mười năm nữa, mỗi gia đình ở Việt Nam sẽ có một radio, một TV và một tủ lạnh."  (Lời TBT Lê Duẩn năm 1976)




Một câu nói quan trọng khác cũng mang tính hứa hẹn nhưng cụ thể hơn là từ TBT Lê Duẩn. Năm 1976 (lúc đó tôi còn ở trong nước và đang hăng say góp phần xây dựng XHCH), tôi còn nhớ như in là trong một bài diễn văn ông hứa rằng "Trong vòng mười năm nữa, mỗi gia đình ở Việt Nam sẽ có một radio, một TV và một tủ lạnh." Lúc đó tôi ngạc nhiên lắm, bởi vì những thứ vật dụng đó đâu có gì là quá khỏi tầm tay. Trước năm 1975 tôi đã có xe Honda rồi, còn nhà Ba Má tôi ở trong quê đã có radio và tivi rồi (nhưng chưa có tủ lạnh). Thời đó, tôi còn nhớ cứ mỗi tối về, nhà tôi y như cái rạp hát. Tối nào có chương trình tuồng cải lương thì ôi thôi, tôi rất bận rộn. Ba tôi và mấy trưởng lão thì ngồi ghế sofa trong phòng khách, còn má tôi và mấy dì cô khác thì trên bộ ván ngựa có tuổi đời lớn gấp hai lần tôi, còn mấy đứa con nít trong làng thì ngồi ngoài nhà, chống cằm lên xem cải lương. Tôi thì bận rộn ra oai, làm trật tự, tên nào lộn xộn bị tôi doạ là "lần sau không cho mày xem". Những kỉ niệm thời thơ ấu là thế, vậy mà bây giờ có cái ông kia ổng nói 10 năm nữa sẽ có tivi và radio, thì tôi ngạc nhiên, vì tôi không biết ổng nói với ai.

Dĩ nhiên, ai cũng biết những năm sau khi ông phát biểu câu nói nổi tiếng đó thì VN bắt đầu lụn bại. Miền Nam chưa bao giờ thiếu gạo mà phải đói và ăn bo bo. Thuốc thì chỉ có xuyên tâm liên trị bách bệnh. Bây giờ mà tìm lại những bài báo của các giáo sư y khoa thời đó quảng bá cho xuyên tâm liên thì chắc đọc hay lắm. Những gia đình ở thành phố có đồ đạt trong nhà thì dần dần bán hết. Thay vì 10 năm nữa mỗi gia đình VN có cái tivi, radio và tủ lạnh, thì thực tế ngược lại là họ mất tivi, radio và tủ lạnh. Chẳng những mất mấy thứ gia dụng đó, mà còn mất luôn xe cộ, và trong nhiều trường hợp, mất luôn mạng sống.

Đến giáo dục, tôi mới đọc lại một bài báo chưa cũ lắm (2006), nói đến kế hoạch xây dựng một số đại học đẳng cấp quốc tế. Trong bài báo "Làm gì để hội nhập giáo dục đại học",  GS TSKH Bành Tiến Long, lúc đó là thứ trưởng Bộ GDĐT, cho biết mục tiêu tổng quát của công cuộc đổi mới giáo dục đại học là "đến năm 2020, [...] xây dựng một số trường đại học đạt đẳng cấp quốc tế." Lúc đó ai cũng phấn khích trước một viển ảnh xán lạn của giáo dục VN, và VN sẽ làm cho các đại học trong vùng xấu hổ. Thừa thắng xông lên, có đại học kí kết với tập đoàn dầu khí xây dựng đề án để VN có giải thưởng Nobel.

Thế nhưng năm nay đã là 2015, chỉ còn 5 năm nữa là đến 2020, nhưng các đại học Việt Nam vẫn còn ì ạch, chưa đi đến đâu. Công trình nghiên cứu thì vẫn rất ít, chỉ bằng "đếm trên đầu ngón tay" so với các đại học lớn trong vùng. Đại học lớn nhất và khá nhất của VN mỗi năm chỉ công bố được 200 bài báo, chỉ bằng 1/10 đến 1/20 của các đại học lớn trong vùng ASEAN. Lượng đã ít mà phẩm còn kém hơn, vì phần lớn các công trình khoa học VN thường được công bố trên tập san có ảnh hưởng thấp và có ít trích dẫn. Với thành tích công bố quốc tế như hiện nay, các đại học VN chưa có tư cách để nói đến "đẳng cấp quốc tế" được. Phải thành thật với nhau như thế.

Trong ngành y tế, chúng ta còn nhớ một lời hứa rất nổi tiếng của ông Nguyễn Quốc Triệu. Cách đây không lâu (có lẽ là 2008?) ông NQT lúc đó mới nhậm chức Bộ trưởng Bộ Y tế có hứa trước quốc dân rằng trong vòng 3 năm, mỗi bệnh nhân sẽ có 1 giường riêng, thay vì 3 người nằm chung giường như lúc đó. Thế nhưng chúng ta biết rằng lời hứa đó đã không thành hiện thực. Một điều rất thú vị là sau này khi phóng viên nhắc ông về lời hứa đó, ông thản nhiên nói rằng ông chưa bao giờ hứa như thế!

Tóm lại, các lời hứa hẹn của giới lãnh đạo và quan chức trong thời gian qua chỉ là ... hứa hẹn cho suông miệng. Tôi gọi những lời hứa hẹn có cánh đó là buôn bán hi vọng. Điều đáng ngạc nhiên là những món hàng hi vọng của họ vẫn có khách hàng! Bây giờ thì một số người buôn bán hi vọng đã qua đời, nên chúng ta không có dịp hỏi họ nghĩ gì khi bán món hàng đó. Nhưng một số người vẫn còn sống, tôi không biết họ có ngượng khi đọc lại những gì họ từng phát biểu. Dù họ có ngượng hay tự xấu hổ, thì những gì xảy ra trong quá khứ (xa và gần) cho thấy chúng ta chẳng có lí do gì để mua những món hàng hi vọng của giới chính trị, mà cứ xem như là những loại "mãi võ sơn đông" cho vui mắt.

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Đại diện Sacramento sang UC Davis hứa hẹn hợp tác với Sài Gòn



Đại diện Sacramento sang UC Davis hứa hẹn hợp tác với Sài Gòn

Wednesday, July 15, 2015 3:49:03 PM




DAVIS, California (NV) Ngay sau khi Hội Ðồng Thành Phố Sacramento thông báo hủy bỏ hai buổi tiếp đón phái đoàn CSVN từ Sài Gòn đến với dự định sẽ cùng ký bản ghi nhớ (MOU) thỏa thuận kết nghĩa giữa hai thành phố vào Thứ Ba, 14 Tháng Bảy, bà Starr Hurley, giám đốc Hội Ðồng Kết Nghĩa Quốc Tế Văn Phòng Sacramento, cùng phái đoàn CSVN đến đại học UC Davis để ký bản hứa hẹn xem xét cơ hội hợp tác giữa hai thành phố.



Bà Starr Hurley (trái) và ông Nguyễn Vũ Tú ký bản hứa hẹn xem xét cơ hội hợp tác giữa hai thành phố, tại UC Davis. Đứng sau là Phó Thị Trưởng Allen Warren và phái đoàn CSVN. (Hình: LeThanhHai.net)


Phó Thị Trưởng Allen Warren về Việt Nam hồi Tháng Hai, và bày tỏ mong muốn hợp tác với thành phố Sài Gòn. Phái đoàn CSVN từ Sài Gòn, theo dự định, sẽ gặp Hội Đồng Thành Phố Sacramento vào chiều Thứ Ba. Cộng đồng người Việt lo rằng rất có thể hai bên sẽ ký bản MOU thỏa thuận kết nghĩa vào dịp này.


Sau hai cuộc gặp với Hội Người Mỹ Gốc Việt Sacramento và trước phản ứng mạnh mẽ của đông đảo đồng hương đến biểu tình, Văn Phòng Phó Thị Trưởng Allen Warren lúc trưa Thứ Ba thông báo cho biết họ đã quyết định hủy cả hai buổi họp với CSVN: một riêng với văn phòng ông phó thị trưởng, và một với hội đồng thành phố.


Cụ thể, thông báo do ông Shoun Thao, phụ tá của Phó Thị Trưởng Allen Warren gởi ra được viết như sau: "Xin báo tất cả mọi người quan tâm, xin lưu ý quý vị là buổi tiếp một phái đoàn đến thăm Hội Ðồng Thành Phố dự trù vào lúc 6 giờ chiều đã được hủy bỏ. Ngoài ra, cuộc gặp gỡ giữa Phó Thị Trưởng Allen Warren với phái đoàn của Việt Nam vào lúc 3 giờ 30 chiều tại Phòng Hội Nghị 5110 cũng được hủy bỏ.”


Tuy vậy, sau đó, ông Warren cùng phái đoàn CSVN và bà Hurley đến đại học UC Davis. Tại đây, trước sự chứng kiến của ông Warren, bà Hurley và đại diện phái đoàn CSVN thành phố Sài Gòn cùng đặt bút ký bản hứa hẹn xem xét cơ hội hợp tác giữa hai thành phố. Ông Shoun Thao, phụ tá ông Warren, xác nhận điều này với phóng viên nhật báo Người Việt.


Tuy nhiên, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn có chuyển cho nhật báo Người Việt một bản thảo MOU chưa ký, do ông Thao gởi cho bà Hurley vào ngày 14 Tháng Bảy, cho thấy có chừa chỗ cho hai người ký, bên trái là "Phó Chủ Tịch" (Vice Chairman) của Sài Gòn, và bên phải là "Phó Thị Trưởng" (Vice Mayor) của Sacramento.


Mục số 4 của bản thảo MOU có tựa đề "Điều Kiện" (Term) được viết như sau: 1) Điều kiện của MOU này có giá trị trong năm năm, và có thể được gia hạn bằng văn bản. 2) Hai bên xem xét lại bản MOU mỗi năm để bảo đảm đạt được mục tiêu và có thể có một số thay đổi. 3) Mỗi bên có quyền hủy bỏ MOU sau khi thông báo cho bên kia bằng thư sau 30 ngày, mà không bị bồi thường bất cứ gì.


“Để tạo nền tảng cho việc thúc đẩy hơn nữa quan hệ giữa hai thành phố trong khuôn khổ quan hệ song phương Việt Nam – Hoa Kỳ ngày càng được cải thiện sau khi hai nước thiết lập quan hệ đối tác toàn diện vào tháng 7/2013 và chuyến thăm mang ý nghĩa lịch sử của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa qua, TP Hồ Chí Minh và Thành phố Sacramento, đại diện bởi ông Nguyễn Vũ Tú, Giám đốc Sở Ngoại vụ và bà Starr Hurley, Giám đốc Văn phòng phụ trách Quan hệ Kết nghĩa Sacramento đã ký bản ghi nhớ về việc hai bên cùng tiếp tục bàn thảo phương thức xây dựng quan hệ hữu nghị hợp tác đầy đủ giữa hai thành phố trong thời gian tới,” theo một bản tin của trang mạng nhật báo Sài Gòn Giải Phóng.


Bài viết trên cũng không hề đề cập gì đến việc biểu tình của cộng đồng người Việt trước trụ sở Hội Ðồng Thành Phố Sacramento khiến cho hai buổi họp chính thức bị hủy bỏ.



Đông đảo đồng hương đến trước trụ sở Hội Đồng Thành Phố Sacramento hôm Thứ Ba để phản đối phái đoàn CSVN. (Hình: Jimmy Vũ cung cấp)


Trả lời phóng viên nhật báo Người Việt, ông Shoun Thao, cho biết: “Bản hứa hẹn mà bà Hurley ký không chắc chắn một việc gì cả. Bà Hurley ký với tư cách đại diện tổ chức Sister Cities International tại thành  phố Sacramento, một tổ chức vô vụ lợi do cựu Tổng Thống Dwight D. Eisenhower thành lập từ năm 1956 và chuyên kêu gọi các thành phố kết nghĩa. Ông Warren có mặt vì được mời. Ông Warren và thành phố Sacramento đã không ký bất kỳ thỏa thuận gì với phái đoàn Sài Gòn.”

Về nội dung mà bà Hurley ký kết với phái đoàn Việt Nam, ông Thao giải thích là một lời hứa sẽ xem xét việc kết nghĩa với Sài Gòn có thể thực hiện được hay không, và điều này còn phụ thuộc vào kết quả tìm hiểu ý kiến của người dân thành phố.


Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, một trong những người kêu gọi và tổ chức cuộc biểu tình chống tiếp đón phái đoàn CSVN hôm Thứ Ba, nhận xét:

“Thứ nhất, phải xác định là chúng ta đã thành công trong việc buộc thành phố Sacramento không được tiếp đón phái đoàn CSVN. Sacramento là thủ phủ của California, là nơi có Quốc Hội Tiểu Bang, việc này có ý nghĩa quan trọng. Thứ hai, chúng ta phải thảo luận việc nên theo dõi và phản ứng thế nào trước UC Davis. Đại học công lập tuy là một cơ quan chính phủ nhưng không do dân bầu ra. Và thứ ba, về Hội Ðồng Kết Nghĩa Quốc Tế Văn Phòng Sacramento, đây là một tổ chức biệt lập, có quyền riêng tư. Chúng ta không thể kiểm soát các quyết định của họ, nhưng chúng ta có thể đưa ra phản ứng phù hợp.”


Ông Ðỗ Thiện Thịnh, chủ tịch Hội Người Mỹ Gốc Việt Sacramento, cho biết: “Nếu thành phố Sacramento đòi kết nghĩa, chúng tôi chắc chắn sẽ phản ứng, chắc chắn sẽ không để điều đó xảy ra. Nhưng với các quyết định của trường học hay tổ chức cá nhân, chúng tôi sẽ tìm cách làm việc để họ hiểu tâm tư của cộng đồng.”