Mỹ Linh Nguyễn - Đừng Để Xảy Ra Một Đại Hội Máu
Thời đại điện toán đã và đang mang lại nhiều thay đổi, tất cả những sự lừa bịp, gian dối, bưng bít từ từ đã không còn đất sống, và những chế độ cầm quyền có tính độc tài cũng từng bước ra đi, như gần đây chúng ta đang chứng kiến: Cuba, Miến Điện, Venezuela. Người ta gọi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền là những giá trị của xu hướng thời đại mà đa số quốc gia, đa số con người đều đang hướng đến, vì biết rõ nó mang lại những điều tốt đẹp cho dân, cho nước. Xu hướng thời đại được ví như một bánh xe khổng lồ đang lăn, bất cứ quốc gia nào, chế độ nào, tổ chức nào, đảng phái nào, cá nhân nào muốn đi ngược lại những giá trị của nó đều phải e dè, ngần ngại, vì đến một lúc nào đó, sẽ bị nó nghiền nát. Chế độ VC cũng vậy, đến một lúc nào đó, sẽ bị bánh xe xu hướng thời đại cán nát, không thể tránh khỏi vì Đại Hội Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ 12 được tổ chức tại Hà Nội từ 21 đến 28/1/2016, đang có những dấu hiệu tan rã. Những dấu hiệu tranh giành quyền lực giữa tổng bí thư Nguyễn Trọng và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang tới hồi, e rằng sẽ có đổ máu trước Đại Hội, qua các sự kiện gần đây.
Nếu tính sổ vụ tranh giành quyền lực, phải kể bắt đầu từ HNTƯ 4, phe cánh Trọng quyết tâm triệt hạ phe cánh của Dũng, với hàng trăm trang tài liệu tố cáo. Trong những tài liệu tố cáo, Dũng hoàn toàn phủ nhận và quy trách nhiệm cho tập thể Bộ Chính Trị chứ chẳng phải một mình Dũng quyết định, vì tất cả đều là chủ trương lớn của Đảng. Thế là hội nghị đem ra xử cả một tập thể BCT và đồng chí X (Dũng). Rốt cuộc, hội nghị bỏ phiếu tha, để lại một dư âm rất khôi hài trong dân: "đảng ta anh minh, tha cho đảng mình", coi như mọi tội lỗi, sai lầm của BCT, của X, đều được tha thứ. Vụ thất thoát hàng tỉ USD của công ty Vinashin, Vinalines, hay vụ khai thác bauxite ở Tây Nguyên là chủ trương lớn của Đảng, tập thể BCT chịu trách nhiệm, không thể dồn mọi tội lỗi về Dũng được, tuy rằng chính Dũng đại diện ký tên. Trong Đảng, chức vụ TBT là lớn nhất, đáng lý ra, người đáng bị xử lý, chính là Trọng chứ không phải Dũng vì đa phần "chủ trương lớn của Đảng" được hình thành là do đề nghị của Trọng. Ai muốn treo cổ Dũng, tất nhiên cần phải treo cổ Trọng trước.
Tưởng đâu mọi chuyện rồi sẽ đi qua, nhưng lòng cá nhân căm thù của Trọng quá lớn, vẫn tiếp tục nuôi chí phục thù. Đầu tiên là Trọng tìm đến một tay dám ăn dám nói, Nguyễn Bá Thanh, thành ủy Đà Nẵng để trao thượng phương bảo kiếm với chức vụ Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương, coi như Thanh giờ đây thay mặt vua Trọng mà xử Dũng. Thanh hí hửng: "hốt liền, không nói nhiều", nhưng đến khi ra Hà Nội, chính Thanh và Vương Đình Huệ lại bị đánh rớt khi được Trọng giới thiệu vào BCT. Rốt cuộc, không biết rõ nguyên do, sau khi từ Trung Cộng về, Thanh bị nhiễm độc phóng xạ, được đưa qua Hoa Kỳ điều trị, rồi trở về nước trong một chiếc quan tài, nhưng nhiều người vẫn cho rằng ông ta còn sống, kéo dài thêm nhiều ngày rồi mới chết. Câu chuyện này vẫn còn là một bí ẩn. Vẫn nuôi chí căm thù, dù biết rằng vây cánh của Dũng với đa số áp đảo trong Ban Chấp Hành Trung Ương, Trọng kiếm chuyện bằng cách cho nghỉ hưu 75 ủy viên và đề nghị vào đó 80 ủy viên dự khuyết của Ban Chấp Hành Trung Ương, đa số là tay chân thân tín của Trọng, thế là cán cân nghiêng về Trọng trong Đại Hội 12 sắp tới này, để dư sức hạ gục Dũng trong việc bỏ phiếu tại ĐH Đảng sắp tới.
Một Đại Hội máu sẽ xảy ra là một điều khó có thể tránh khỏi giữa 2 thế lực thượng tầng đối nghịch nhau, giữa Dũng vs Trọng, giữa 2 khuynh hướng thân Mỹ vs thân Tàu, giữa thoát Tàu vs không thoát Tàu, giữa trung thành với Tổ Quốc vs trung thành với Đảng. Người ta không biết những gì đã và đang xảy ra trong hậu trường chính trị của Đảng, nhưng nắm bắt được những dấu hiệu lạ khi Dũng có những phát ngôn về việc "đổi mới thể chế", "quân đội phải tuyệt đối trung thành với Tổ Quốc", hay "không đánh đổi chủ quyền biển đảo thiêng liêng của đất nước để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viễn vông". Tất cả những tuyên bố này đều là những điều cấm kỵ đối với những ai cuồng Đảng, đặc biệt là Trọng. Có thể chúng ta phán không sai, Trọng rất giáo điều, bảo thủ, không chấp nhận đa đảng. Vì khi dân đòi hỏi bỏ Điều 4 trong Dự Thảo Hiến Pháp 2013, Trọng phán ngay: "đó là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống". Trọng rất mâu thuẫn trong lời nói. Miệng Trọng lúc nào cũng kêu gào tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội, nhưng Trọng lại phán rằng: "không biết đến hết thế kỷ 21 này, đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện chưa".
Về lựa chọn nhân sự, trong Đảng lại có những tiêu chuẩn rất lạ lùng để tiêu diệt nhân tài như Dự Thảo Về Quy Chế Bầu Cử, (*1) mà Trọng đã đề ra:
- Đủ tiêu chuẩn, điều kiện trong độ tuổi để tham gia Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư khóa 12.
- Đủ tiêu chuẩn, điều kiện trong độ tuổi ứng cử 4 chức danh lãnh đạo chủ chốt.
- Nghiên cứu, đề xuất các tiêu chí xem xét về trường hợp “đặc biệt”.
Đã đưa ra luật chơi về "độ tuổi", rồi còn xem xét về trường hợp đặc biệt, rất mâu thuẫn. Dựa theo bài "Góp Ý Với Bộ Chính Trị Và TBT Nguyễn Phú Trọng" của tác giả Lương Danh Sở (*2), một đảng viên lão thành, chúng ta còn biết thêm tiêu chuẩn:
- Tổng bí thư phải là người miền Bắc.
- Tổng bí thư phải người có lý luận.
Và thế là Trọng, dù đã 72 tuổi, đủ tiêu chuẩn đặc biệt để ở lại thêm 1/2 nhiệm kỳ nữa. Không cần phải nói, ai cũng hiểu, tiêu chuẩn "người miền Bắc" phải bị dẹp bỏ vì mang tính kỳ thị và "người có lý luận" là người như thế nào??? Thật tình, không ai có thể hiểu nỗi. Và điều kiện "độ tuổi" được coi là những đòn phép thô bỉ của những tên độc tài, gian hùng để tiêu diệt những người có khả năng. Sự thật, Đảng xem dân như cỏ rác, những chức danh như Thủ Tướng, Chủ Tịch Nước, cũng do người của Đảng bầu ra để Quốc Hội Đảng phê chuẩn, cho hợp thức hóa.
Tôi gọi Đại Hội Máu sắp sửa sẽ diễn ra vì có rất nhiều những chỉ dấu cho thấy sự đánh đá nội bộ trong ĐCSVN, xin ghi lại với những ngày tháng để quý vị có thể tham khảo những tài liệu:
- 18/2/2014 Cái chết bí ẩn của thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ, người dính líu trong vụ án Dương Chí Dũng (Vinalines), Dũng khai hối lộ 500.000 USD cho Ngọ để đưa cho đại tướng công an Trần Đại Quang. Ngọ chết đi, kể như Quang thoát nạn.
- 10/2014 Vào khoảng tháng 10/2014, một trang blog có tên ChanDungQuyenLuc ra đời, và từ đó tố cáo rất nhiều những tên cầm quyền CS tham nhũng đang phá hoại đất nước VN, trong đó có Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Chánh án tòa án nhân dân tối cao Trương Hòa Bình, Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng công an Trần Đại Quang, Viện trưởng viện kiểm sát nhân dân tối cao Nguyễn Hòa Bình, Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị..., và trang blog này vẫn còn hiện hữu với nhiều tài liệu, cũng như kèm theo những chứng cớ quan trọng.
- 13/2/2015 Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc đến chết.
- 7/5/2015 Hội Nghị Trung Ương 11.
- 26/6/2015 Đại tướng Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh, được xem là nhân vật thân Tàu, thuộc phe Trọng, bị ám sát tại Paris, hư thật đến giờ chưa được rõ lắm. Nếu Thanh còn sống thật, vậy tại sao bỗng dưng trở nên như người bù nhìn, bị mất thực quyền.
- 6/7/2015 Nguyễn Phú Trọng hội kiến với TT Obama tại Hoa Kỳ.
- 18/9/2015 Đơn Tố Cáo Nguyễn Tấn Dũng của 3 vị giáo sư, tiến sĩ: Lưu Văn Sùng, Đỗ Thế Tùng, và Nguyễn Đình Kháng.
- 29/9/2015 Thư của Nguyễn Thanh Phượng gởi 3 vị giáo sư đính chính việc cô không có vào quốc tịch Hoa Kỳ.
.
- 5/10/2015 Hội Nghị Trung Ương 12.
- 6/11/2015 Tập Cận Bình đã đọc diễn văn tại Quốc Hội VC và việc TT Obama dự tính sang thăm Việt Nam vào tháng 11/2015 đã bị hủy bỏ. Việc Trọng và Sang mời Tập Cận Bình qua VN được xem là vô cùng nhục nhã.
Đã vậy, chính hắn lại đọc diễn văn trước Quốc Hội, dù là QH Việt Cộng. Một thằng giặc Tàu cướp Hoàng Sa, Trường Sa, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bãi Tục Lãm, Núi Đất (Lão Sơn) và gần ngàn cây số vuông vùng biên giới lại được trịnh trọng diễn thuyết tại cái gọi là Quốc Hội Việt Nam, thật là thô bỉ và nhục nhã vô cùng đối với thế giới. Vậy sao này phải ăn nói với thế giới ra sao khi chúng ta muốn đòi lại những phần lãnh thổ, biển đảo đã mất???
- 5/10/2015 Hiệp ước TPP đã chính thức được thông qua và một trong những điều kiện của TTP là quốc gia tham dự làm thành viên phải chấp nhận sinh hoạt chính trị của một công đoàn độc lập, để bảo vệ quyền lợi của công nhân.
- 14/12/2015 Hội Nghị Trung Ương 13.
- 16/12/2015 Luật sư Nguyễn Văn Đài, nhà đấu tranh cho nhân quyền bị bắt theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự: tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN. Đây là một luật mơ hồ mà chính cá nhân ông Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng đã từng lên tiếng phản đối.
- 18/12/2015 Một bức thư "của Dũng" đã gởi cho Trọng và Bộ Chính Trị, được luân lưu trên mạng. Theo Câu Lạc Bộ Nhà Báo Trẻ, bức thư này được tiết lộ là do Chủ tịch nước Trương Tấn Sang được xem là vị minh chủ của Nguyễn Công Khế, báo Thanh Niên. Bức thư này được gọi là bí mật quốc gia, bị tiết lộ, nhưng xem ra đây chỉ là bí mật nội bộ của ĐCSVN. Câu chuyện có liên quan nhà báo Huy Đức với những bài viết "Em vợ thủ tướng (tướng Liêm) và siêu lừa Dương Thanh Cường", "Đình chỉ ngay chức vụ của tướng Liêm".
- 23/12/2015 Nguyễn Sinh Hùng sang thăm Tàu, kính cẩn nghiêng mình trước tượng Mao Trạch Đông và ký kết hiệp ước về chống khủng bố, cho phép Tàu đem quân sang VN để chống khủng bố, và thiết lập đường dây nóng giữa 2 bộ quốc phòng.
- 29/12/2015 Hoa Kỳ áp lực đòi trả tự do cho LS Nguyễn Văn Đài và lên án những hành vi sách nhiễu ông Hoàng Đức Bình và cô Đỗ Thị Minh Hạnh của tổ chức Lao Động Việt qua lời tuyên bố của đại sứ Hoa Kỳ Ted Osius. Cô Hạnh cho biết cô và những thành viên chỉ phổ biến những tờ rời qua lời kêu gọi của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rằng, công đoàn độc lập có thể được tự do thành lập dựa vào Hiệp Định TTP, nhưng những thành viên và cá nhân của cô đã bị đánh đập tàn nhẫn.
- 29/12/2015, Nguyễn Tấn Dũng công bố công hàm số 344/HC-2015 đề ngày 29/12/2015, phái đoàn thường trực VC tại Liên Hợp Quốc nêu rõ rằng: Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử để khẳng định chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa theo Công ước Liên Hợp Quốc và luật Biển 1982.
- 30/12/2015 Bài viết "Không để Trung Quốc can thiệp vào nội bộ Việt Nam sau cái bắt tay thân mật" có ý cảnh cáo Nguyễn Sinh Hùng bắt tay thân mật với Tập Cận Bình, coi như đó hành động cõng rắn cắn gà nhà. (*3)
- 31/12/2015 Đức gây áp lực ngoại giao đòi hỏi trả tự do cho LS Nguyễn Văn Đài. Đức được xem như một quốc gia mạnh nhất, giàu có nhất trong 27 quốc gia của khối EU. Đức mà trừng phạt VC thì coi như cả khối EU trừng phạt VC.
- 1/1/2016 Nguyễn Phú Trọng trong vai trò Quân ủy trung ương làm việc với Bộ Tư Lệnh Thủ Đô, kêu gọi tuyệt đối chấp hành sự chỉ đạo, lãnh đạo của Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, giữ cho được cuộc sống yên bình của nhân dân. Điều này cho thấy Trọng đã chuẩn bị ngăn ngừa một cuộc đảo chánh có thể xảy ra trước Đại Hội 12. Chưa chắc ăn, ngày hôm sau, Trọng cùng đại tướng Trần Đại Quang và bí thư trung ương đảng Trần Quốc Vượng còn đi thăm Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Cơ Động và kêu gọi "sẵn sàng chiến đấu", và "quân đội và cảnh sát phải tuyệt đối trung thành với Đảng."
TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Bộ tư lệnh Thủ đô
TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Bộ tư lệnh Cảnh sát cơ động
- 2/1/2016 Bài viết trong trang Nguyễn Tấn Dũng: "Việt Nam trao công hàm phản đối Trung Quốc đưa máy bay ra đá Chữ Thập (Trường Sa)". Bài viết này gay gắt tố cáo Trung Cộng việc xâm phạm chủ quyền của VN tại Trường Sa.
- 3/1/2016 Bài viết trong trang Nguyễn Tấn Dũng: "Đích thị tàu cá vỏ thép Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt Nam". Bài viết này nêu đích danh thủ phạm Trung Quốc đã vi phạm vào chủ quyền đặc quyền kinh tế của VN.
- 3/1/2016 Bà Hoa Xuân Oánh, phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc tuyên bố: “chủ quyền không thể tranh cãi đối với quần đảo Nam Sa (Trường Sa) cùng các vùng biển lân cận” đồng thời: “không chấp nhận cáo buộc vô căn cứ từ phía Việt Nam”.
Qua những sự kiện trên, cuộc tranh giành quyền lực đẫm máu chắc chắn rất khó có thể tránh khỏi giữa 2 phe Dũng và Trọng, từ hôm nay cho tới ngày khai mạc Đại Hội, 21/12/2016. Chuyện đã tới nước này, rõ ràng là không thể hàn gắn gì được, Trọng ra tay trước, dàn quân đội và cảnh sát cơ động để đối phó với Dũng, vì Trọng nghĩ rằng một cuộc đảo chánh có thể xảy ra.