Hiển thị các bài đăng có nhãn đấu đá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đấu đá. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

Nguyễn Hưng Quốc - Đấu đá trước Đại hội đảng



Nguyễn Hưng Quốc - Đấu đá trước Đại hội đảng





'Tứ trụ' từ phải: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang. Nguồn: Reuters.
‘Tứ trụ’ từ phải: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang. Nguồn: Reuters.





Đối với giới quan sát chính trị Việt Nam, một trong những điều “hấp dẫn” nhất trước các Đại hội của đảng Cộng sản là vấn đề dàn xếp nhân sự ở bốn chiếc ghế cao nhất (thường được gọi là “tứ trụ”): Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng, trong đó, quan trọng nhất là chiếc ghế Tổng Bí thư. Vấn đề ấy càng “hấp dẫn” ở kỳ đại hội lần này. Lý do là tất cả những người trong “tứ trụ” hiện nay đều đã đến tuổi về hưu. Muốn được ở lại, người ta phải tranh thủ sự đồng ý và đồng tình của Bộ Chính trị hoặc/và Ban Chấp hành Trung ương đảng để được xem là thuộc trường hợp “đặc biệt”. Ai sẽ được hưởng chế độ “đặc biệt” ấy? Dư luận nhắm vào hai người: Nguyễn Phú Trọng (72 tuổi) và Nguyễn Tấn Dũng (67 tuổi). Cuộc đấu đá giữa hai người để giành chiếc ghế Tổng Bí thư càng ngày càng gay gắt.

Xin nói ngay là nội dung các cuộc hội nghị Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản trong thời gian vừa qua hoàn toàn nằm trong bí mật. Khác với các kỳ đại hội trước, việc đấu đá trong nội bộ đảng không bị rò rỉ ra ngoài. Tuy nhiên, riêng cuộc đấu đá giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng lại vượt ra ngoài phạm vi hội nghị nên chúng ta có thể biết khá rõ.

Nói là cuộc đấu đá giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng, nhưng, trên thực tế, chúng ta chỉ thấy một phe tấn công: Nguyễn Phú Trọng. Riêng phía Nguyễn Tấn Dũng, chúng ta chỉ thấy phần đỡ đòn.

Để ngăn chận việc Nguyễn Tấn Dũng lên làm Tổng Bí thư, phe Nguyễn Phú Trọng sử dụng hai chiến thuật chính:

Thứ nhất, đề ra những tiêu chí mới cho chức Tổng Bí thư với hy vọng có thể loại được Nguyễn Tấn Dũng. Trong các tiêu chí ấy, có ba tiêu chí chính: Một, phải là người miền Bắc; hai, phải là người có lý luận; và ba, không có tham vọng quyền lực.

Tuy nhiên, tôi không nghĩ là ba tiêu chí ấy có thể được đông đảo các uỷ viên Trung ương đảng chấp nhận.

Chiến tranh đã chấm dứt hơn 40 năm mà vẫn còn kỳ thị Nam Bắc là điều hoàn toàn phi lý. Vả lại, tuy sinh ở miền Nam, Nguyễn Tấn Dũng lại tham gia “cách mạng” từ nhỏ nên ông không hẳn là người miền Nam theo nghĩa Việt Nam Cộng Hoà trước đây. Còn về lý luận, hầu như tất cả các uỷ viên Trung ương đảng, đặc biệt, uỷ viên Bộ Chính trị, đều phải trải qua các khoá học về lý luận cao cấp do đảng tổ chức. Hơn nữa, vai trò của Tổng Bí thư không phải nằm ở việc thuộc lòng các quan điểm căn bản của chủ nghĩa Mác-Lênin. Là người lãnh đạo cao nhất trong một đảng cầm quyền, điều quan trọng nhất ở một tổng bí thư là viễn kiến, tầm nhìn chiến lược và khả năng tổ chức.

Riêng tiêu chí thứ ba, về tham vọng quyền lực thì hoàn toàn vô nghĩa. Chính trị, tự bản chất, là quan hệ quyền lực. Dấn thân vào chính trị, không có người nào là không có tham vọng quyền lực. Đó là điều tự nhiên. Tham vọng ấy, tự nó, không có gì sai trái cả. Ở Tây phương, người ta còn xem đó là một tính tốt. Phê phán nhau, người ta chỉ phê phán việc thiếu tham vọng chứ không ai lại phê phán người khác là có tham vọng quyền lực. Điều phân biệt người này với người khác không phải là tham vọng mà là cách hành xử sau khi đã đạt được tham vọng ấy. Có người cố gắng thực hiện cho được những chính sách mình ấp ủ nhưng cũng có người chỉ lo vơ vét quyền lợi cho bản thân và gia đình. Thế thôi.

Chiến thuật thứ hai là sử dụng các đơn tổ cáo nhắm vào Nguyễn Tấn Dũng. Ngoài các lá đơn nặc danh, có nhiều lá đơn ghi rõ tên tuổi người gửi, trong đó, có những người vốn là uỷ viên Trung ương (Trịnh Văn Lâu), thậm chí, có người còn là cựu uỷ viên Bộ Chính trị (Phan Diễn). Nội dung các lá đơn ấy khá giống nhau. Chúng tập trung vào ba điểm chính:

Một, về lý lịch gia đình, người ta nhắm đến sui gia của Nguyễn Tấn Dũng: Bố chồng của Nguyễn Thanh Phượng, con gái của Nguyễn Tấn Dũng, là cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hoà và từ năm 1975, sống ở Mỹ. Người ta nghi ngờ bố chồng của Nguyễn Thanh Phượng, ông Nguyễn Bá Bang, trước đây không phải chỉ là một sĩ quan thường như bao nhiêu sĩ quan khác mà còn có thể là một tình báo của Mỹ nên mới được Mỹ đưa sang Mỹ ngay từ tháng 4, 1975. Với vai trò đó, cũng như trong quan hệ sui gia với Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Bá Bang có thể là sợi dây nối cho các “âm mưu diễn biến hoà bình” tại Việt Nam. Ngoài ra, người ta cũng tố cáo là Nguyễn Thanh Phượng hiện mang quốc tịch Mỹ (tin này đã được nhiều người cải chính là không phải).

Với một gia đình phức tạp như thế, người ta cho Nguyễn Tấn Dũng không thích hợp với vị trí Tổng Bí thư, nơi, theo truyền thống, cần phải có lý lịch rõ ràng và phải trung thành tuyệt đối đối với chủ nghĩa Mác-Lênin. Xin lưu ý là bên cạnh việc phanh phui lý lịch gia đình của Nguyễn Tấn Dũng, suốt mấy tháng vừa qua, người ta cũng tung tin đồn là, nếu lên làm Tổng Bí thư, Nguyễn Tấn Dũng sẽ nắm luôn chức Chủ tịch nước, tự biến mình thành Tổng thống và dần dần chấp nhận đa đảng. Tin đồn ấy có vẻ như “tốt” cho Nguyễn Tấn Dũng, thực tế lại làm các đảng viên Cộng sản lo ngại, từ đó, xa lánh Nguyễn Tấn Dũng, xem Nguyễn Tấn Dũng như một đe doạ đối với chế độ.

Hai, về kinh tế, người ta tố cáo sự giàu có bất thường của các thành viên trong gia đình xa gần của Nguyễn Tấn Dũng. Không những con gái ông giàu, cực giàu, mà các anh chị em của ông, hơn nữa, của em vợ và em rể của ông, tất cả đều giàu có. Tại sao họ lại giàu nhanh đến như vậy? Đặt câu hỏi như vậy, một cách gián tiếp, người ta cho là Nguyễn Tấn Dũng tham nhũng và lợi dụng quyền thế để thân nhân làm giàu một cách bất chính.

Ba, người ta tập trung vào việc phê phán các “thành tích” xấu của Nguyễn Tấn Dũng trong hai nhiệm kỳ làm thủ tướng: Chính ông là người chịu trách nhiệm chính cho việc phá sản của các đại công ty quốc doanh như Vinashin và Vinalines. Chính ông là người chịu trách nhiệm cho sự phát triển trì trệ của của Việt Nam với số nợ công ngày càng chồng chất. Chính ông là người có quan hệ mật thiết với các “nhóm lợi ích” làm lũng đoạn kinh tế Việt Nam. Cũng chính ông là người đã phát biểu câu “không chấp nhận đánh đổi chủ quyền để nhận lấy một thứ hoà bình, hữu nghị viển vông” làm cho quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc trở thành căng thẳng và xấu đi.

Trước những đòn tấn công ấy, Nguyễn Tấn Dũng viết một bức thư gửi Nguyễn Phú Trọng, Bộ Chính trị cũng như cho cả Ban Chấp hành Trung ương đảng để thanh minh, trong đó, quan trọng nhất, ông khẳng định: “TÔI KHÔNG XIN TÁI CỬ” (viết hoa trong bức thư). Bản gốc của bức thư ấy (với con dấu màu đỏ) được phổ biến rộng rãi trên các diễn đàn mạng.

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

Hai chiều chuyện gia đình Thủ tướng VN



Hai chiều chuyện gia đình Thủ tướng VN







Ông Trần Quốc Thuận cùng một số đảng viên gửi thư kiến nghị về Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng




Cựu Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Việt Nam, ông Trần Quốc Thuận, trả lời BBC hôm 08/01 về lá thư đề nghị xác minh những vấn đề liên quan tới Thủ tướng Việt Nam, đang lưu truyền trên mạng xã hội.

Cùng lúc có ý kiến không đồng ý với cách dùng 'lý lịch' vào đấu đá phe phái trong trường hợp của Thủ tướng Dũng.

Ông Trần Quốc Thuận cho biết, ý kiến đề tên ông trong lá thư đó đã được tổng hợp lại từ thư riêng do ông "gửi có địa chỉ, thư gửi riêng, không tiện nói ra" trên truyền thông.

"Nếu tổng hợp thành thư chung thì chắc là do các ban của cơ quan của Đảng, trong đó có thể là Ban tổ chức Trung Ương hoặc Ủy ban Kiểm tra Trung Ương hoặc Văn phòng Trung Ương. Những ban đó tổng hợp tất cả các đơn đề nghị, kiến nghị lên, hoặc đơn thư khiếu nại tố cáo.

"...Tôi cũng không rõ bản trên mạng đó là của ai tập hợp," luật sư Trần Quốc Thuận nói với BBC Tiếng Việt hôm 08/01.

Trả lời câu hỏi vì sao đưa ra một số đề nghị xác minh thông tin liên quan tới Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông nói: "Tôi là đảng viên mà đã gần 50 tuổi Đảng. Ở trong tổ chức lâu, tôi biết, những quy định của Đảng rất chặt chẽ.



“Muốn vào trung ương thì không được
vướng gì vào chuyện này, còn nếu anh
vướng chuyện này thì thôi.”
Trần Quốc Thuận



"Nghị quyết Trung ương 11 vừa qua quy định những điều kiện tiêu chí ứng cử vào Trung ương, trong đó quan hệ lý lịch phải rõ ràng, không chỉ là bản thân mà cả quan hệ bên nội ngoại, con cái này kia phải rõ ràng, không có vướng về mặt chính trị.

"Thứ hai, trong nghị quyết trung ương 11 có quy định là vợ con và người thân không được giàu có một cách không bình thường."

Ông nói thêm, một người ở trong tổ chức Đảng, "muốn vào trung ương thì không được vướng gì vào chuyện này, còn nếu anh vướng chuyện này thì thôi.

"Cần được hiểu rằng, những người trong tổ chức này đều được trong sạch và mọi thứ đều rõ ràng công khai, không có vấn đề gì uẩn khúc cả."


Nhưng một ý kiến khác từ Sài Gòn tỏ ra không đồng tình với chính sách lý lịch của Việt Nam:

"Có lẽ rất ít nơi trên thế giới có chính sách phân biệt dựa trên lý lịch rõ ràng như vậy. Có lẽ ở các nơi đều có sự không tin, nghi ngờ, nhưng người ta không được quyền biến nó thành chủ trương như thế, chỉ có ở Việt Nam," Tiến sỹ Vũ Thị Phương Anh nói với BBC vào chiều cùng ngày.


Quan hệ sui gia


Trả lời BBC về việc có đúng ông Trần Quốc Thuận đã đặt câu hỏi về mối quan hệ sui gia giữa ông Nguyễn Tấn Dũng và cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Bá Bang, ông xác nhận:

"Cái đó là đúng, cái đó là tôi có ý kiến về chuyện đó, và trong tập hợp họ nêu tên nhiều người trong đó có tên tôi.

"Tôi kiến nghị, giờ trên mạng họ đưa ra vấn đề đó thì cần làm rõ thực hư như thế nào. Một người ở vị trí đứng đầu Đảng, Nhà nước này mà người ta nói lý lịch thế thì đối với Việt Nam là một điều không bình thường."

Ông nói cả chuyện riêng như lấy vợ, lấy chồng, gia đình sui gia đều có quy định chặt chẽ do Việt Nam trải qua chiến tranh kéo dài.

Tuy việc này "không phù hợp với tự do hôn nhân," nhưng nếu đó là quy định của tổ chức chính trị "mà mình ở trong tổ chức chính trị đó thì mình phải chấp hành".



“Với tư cách là một người thuộc bên thua
cuộc thì tôi cho việc ông Dũng [Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng] có sui gia là cựu quân
nhân Việt Nam Cộng hòa là điều tốt.
Tiến sỹ Vũ Thị Phương Anh



Luật sư Trần Quốc Thuận nói Việt Nam vẫn có chủ trương giữ quy định "chống diễn biến hòa bình, chống những thành phần chống phá, thì đối với những người có lý lịch đó thuộc diện có khả năng thực hiện diễn biến hòa bình."

Tuy nhiên, Tiến sỹ Vũ Thị Phương Anh, nói với BBC 'với tư cách một người dân thường' rằng, chuyện lý lịch của ông Dũng, với bà, là 'dấu hiệu tốt'.

"Tôi là người hoàn toàn không ủng hộ chính sách lý lịch một chút nào vì tôi cũng đã từng là nạn nhân của nó. Vì tôi và gia đình thuộc bên thua cuộc, con em của bên thua cuộc nên bị ảnh hưởng rất nhiều.

"Với tư cách là một người thuộc bên thua cuộc thì tôi cho việc ông Dũng [Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng] có sui gia là cựu quân nhân Việt Nam Cộng hòa là điều tốt.

"Tất nhiên tại sao hay có mưu đồ gì không, có bị mua chuộc, gì đó không thì tôi không quan tâm như một thường dân tôi cho đấy là dấu hiệu tốt cho sự hòa giải.

"Đó là chuyện của Đảng. Nếu như các ông ấy không còn coi trọng nữa thì tôi mừng, còn nếu họ vẫn coi đó là chuyện rất quan trọng thì tôi thất vọng," bà Vũ Thị Phương Anh, một giảng viên đã nghỉ hưu ở Sài Gòn nhận xét.

"Kể cả diễn biến hòa bình, tôi không hiểu. Mọi thứ phải thay đổi chứ? Và nếu nó thay đổi trong hòa bình, vì thế giới thay đổi, suy nghĩ của con người thay đổi thì tại sao phải chống diễn biến hòa bình?" nữ tiến sỹ nói.

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

Mỹ Linh Nguyễn - Đừng Để Xảy Ra Một Đại Hội Máu



Mỹ Linh Nguyễn - Đừng Để Xảy Ra Một Đại Hội Máu





Thời đại điện toán đã và đang mang lại nhiều thay đổi, tất cả những sự lừa bịp, gian dối, bưng bít từ từ đã không còn đất sống, và những chế độ cầm quyền có tính độc tài cũng từng bước ra đi, như gần đây chúng ta đang chứng kiến: Cuba, Miến Điện, Venezuela. Người ta gọi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền là những giá trị của xu hướng thời đại mà đa số quốc gia, đa số con người đều đang hướng đến, vì biết rõ nó mang lại những điều tốt đẹp cho dân, cho nước. Xu hướng thời đại được ví như một bánh xe khổng lồ đang lăn, bất cứ quốc gia nào, chế độ nào, tổ chức nào, đảng phái nào, cá nhân nào muốn đi ngược lại những giá trị của nó đều phải e dè, ngần ngại, vì đến một lúc nào đó, sẽ bị nó nghiền nát. Chế độ VC cũng vậy, đến một lúc nào đó, sẽ bị bánh xe xu hướng thời đại cán nát, không thể tránh khỏi vì Đại Hội Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ 12 được tổ chức tại Hà Nội từ 21 đến 28/1/2016, đang có những dấu hiệu tan rã. Những dấu hiệu tranh giành quyền lực giữa tổng bí thư Nguyễn  Trọng và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang tới hồi, e rằng sẽ có đổ máu trước Đại Hội, qua các sự kiện gần đây.


Nếu tính sổ vụ tranh giành quyền lực, phải kể bắt đầu từ HNTƯ 4, phe cánh Trọng quyết tâm triệt hạ phe cánh của Dũng, với hàng trăm trang tài liệu tố cáo. Trong những tài liệu tố cáo, Dũng hoàn toàn phủ nhận và quy trách nhiệm cho tập thể Bộ Chính Trị chứ chẳng phải một mình Dũng quyết định, vì tất cả đều là chủ trương lớn của Đảng. Thế là hội nghị đem ra xử cả một tập thể BCT và đồng chí X (Dũng). Rốt cuộc, hội nghị bỏ phiếu tha, để lại một dư âm rất khôi hài trong dân: "đảng ta anh minh, tha cho đảng mình", coi như mọi tội lỗi, sai lầm của BCT, của X, đều được tha thứ. Vụ thất thoát hàng tỉ USD của công ty Vinashin, Vinalines, hay vụ khai thác bauxite ở Tây Nguyên là chủ trương lớn của Đảng, tập thể BCT chịu trách nhiệm, không thể dồn mọi tội lỗi về Dũng được, tuy rằng chính Dũng đại diện ký tên. Trong Đảng, chức vụ TBT là lớn nhất, đáng lý ra, người đáng bị xử lý, chính là Trọng chứ không phải Dũng vì đa phần "chủ trương lớn của Đảng" được hình thành là do đề nghị của Trọng. Ai muốn treo cổ Dũng, tất nhiên cần phải treo cổ Trọng trước.


Tưởng đâu mọi chuyện rồi sẽ đi qua, nhưng lòng cá nhân căm thù của Trọng quá lớn, vẫn tiếp tục nuôi chí phục thù. Đầu tiên là Trọng tìm đến một tay dám ăn dám nói, Nguyễn Bá Thanh, thành ủy Đà Nẵng để trao thượng phương bảo kiếm với chức vụ Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương, coi như Thanh giờ đây thay mặt vua Trọng mà xử Dũng. Thanh hí hửng: "hốt liền, không nói nhiều", nhưng đến khi ra Hà Nội, chính Thanh và Vương Đình Huệ lại bị đánh rớt khi được Trọng giới thiệu vào BCT. Rốt cuộc, không biết rõ nguyên do, sau khi từ Trung Cộng về, Thanh bị nhiễm độc phóng xạ, được đưa qua Hoa Kỳ điều trị, rồi trở về nước trong một chiếc quan tài, nhưng nhiều người vẫn cho rằng ông ta còn sống, kéo dài thêm nhiều ngày rồi mới chết. Câu chuyện này vẫn còn là một bí ẩn. Vẫn nuôi chí căm thù, dù biết rằng vây cánh của Dũng với đa số áp đảo trong Ban Chấp Hành Trung Ương, Trọng kiếm chuyện bằng cách cho nghỉ hưu 75 ủy viên và đề nghị vào đó 80 ủy viên dự khuyết của Ban Chấp Hành Trung Ương, đa số là tay chân thân tín của Trọng, thế là cán cân nghiêng về Trọng trong Đại Hội 12 sắp tới này, để dư sức hạ gục Dũng trong việc bỏ phiếu tại ĐH Đảng sắp tới.


Một Đại Hội máu sẽ xảy ra là một điều khó có thể tránh khỏi giữa 2 thế lực thượng tầng đối nghịch nhau, giữa Dũng vs Trọng, giữa 2 khuynh hướng thân Mỹ vs thân Tàu, giữa thoát Tàu vs không thoát Tàu, giữa trung thành với Tổ Quốc vs trung thành với Đảng. Người ta không biết những gì đã và đang xảy ra trong hậu trường chính trị của Đảng, nhưng nắm bắt được những dấu hiệu lạ khi Dũng có những phát ngôn về việc "đổi mới thể chế", "quân đội phải tuyệt đối trung thành với Tổ Quốc", hay "không đánh đổi chủ quyền biển đảo thiêng liêng của đất nước để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viễn vông". Tất cả những tuyên bố này đều là những điều cấm kỵ đối với những ai cuồng Đảng, đặc biệt là Trọng. Có thể chúng ta phán không sai, Trọng rất giáo điều, bảo thủ, không chấp nhận đa đảng. Vì khi dân đòi hỏi bỏ Điều 4 trong Dự Thảo Hiến Pháp 2013, Trọng phán ngay: "đó là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống". Trọng rất mâu thuẫn trong lời nói. Miệng Trọng lúc nào cũng kêu gào tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội, nhưng Trọng lại phán rằng: "không biết đến hết thế kỷ 21 này, đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện chưa".


Về lựa chọn nhân sự, trong Đảng lại có những tiêu chuẩn rất lạ lùng để tiêu diệt nhân tài như Dự Thảo Về Quy Chế Bầu Cử, (*1) mà Trọng đã đề ra:


- Đủ tiêu chuẩn, điều kiện trong độ tuổi để tham gia Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư khóa 12.


- Đủ tiêu chuẩn, điều kiện trong độ tuổi ứng cử 4 chức danh lãnh đạo chủ chốt.


- Nghiên cứu, đề xuất các tiêu chí xem xét về trường hợp “đặc biệt”.


Đã đưa ra luật chơi về "độ tuổi", rồi còn xem xét về trường hợp đặc biệt, rất mâu thuẫn. Dựa theo bài "Góp Ý Với Bộ Chính Trị Và TBT Nguyễn Phú Trọng" của tác giả Lương Danh Sở (*2), một đảng viên lão thành, chúng ta còn biết thêm tiêu chuẩn:


- Tổng bí thư phải là người miền Bắc.


- Tổng bí thư phải người có lý luận.


Và thế là Trọng, dù đã 72 tuổi, đủ tiêu chuẩn đặc biệt để ở lại thêm 1/2 nhiệm kỳ nữa. Không cần phải nói, ai cũng hiểu, tiêu chuẩn "người miền Bắc" phải bị dẹp bỏ vì mang tính kỳ thị và "người có lý luận" là người như thế nào??? Thật tình, không ai có thể hiểu nỗi. Và điều kiện "độ tuổi" được coi là những đòn phép thô bỉ của những tên độc tài, gian hùng để tiêu diệt những người có khả năng. Sự thật, Đảng xem dân như cỏ rác, những chức danh như Thủ Tướng, Chủ Tịch Nước, cũng do người của Đảng bầu ra để Quốc Hội Đảng phê chuẩn, cho hợp thức hóa.


Tôi gọi Đại Hội Máu sắp sửa sẽ diễn ra vì có rất nhiều những chỉ dấu cho thấy sự đánh đá nội bộ trong ĐCSVN, xin ghi lại với những ngày tháng để quý vị có thể tham khảo những tài liệu:


- 18/2/2014 Cái chết bí ẩn của thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ, người dính líu trong vụ án Dương Chí Dũng (Vinalines), Dũng khai hối lộ 500.000 USD cho Ngọ để đưa cho đại tướng công an Trần Đại Quang. Ngọ chết đi, kể như Quang thoát nạn.


- 10/2014 Vào khoảng tháng 10/2014, một trang blog có tên ChanDungQuyenLuc ra đời, và từ đó tố cáo rất nhiều những tên cầm quyền CS tham nhũng đang phá hoại đất nước VN, trong đó có Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Chánh án tòa án nhân dân tối cao Trương Hòa Bình, Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng công an Trần Đại Quang, Viện trưởng viện kiểm sát nhân dân tối cao Nguyễn Hòa Bình, Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị..., và trang blog này vẫn còn hiện hữu với nhiều tài liệu, cũng như kèm theo những chứng cớ quan trọng.


- 13/2/2015 Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc đến chết.


- 7/5/2015 Hội Nghị Trung Ương 11.


- 26/6/2015 Đại tướng Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh, được xem là nhân vật thân Tàu, thuộc phe Trọng, bị ám sát tại Paris, hư thật đến giờ chưa được rõ lắm. Nếu Thanh còn sống thật, vậy tại sao bỗng dưng trở nên như người bù nhìn, bị mất thực quyền.


- 6/7/2015 Nguyễn Phú Trọng hội kiến với TT Obama tại Hoa Kỳ.


- 18/9/2015 Đơn Tố Cáo Nguyễn Tấn Dũng của 3 vị giáo sư, tiến sĩ: Lưu Văn Sùng, Đỗ Thế Tùng, và Nguyễn Đình Kháng.


- 29/9/2015 Thư của Nguyễn Thanh Phượng gởi 3 vị giáo sư đính chính việc cô không có vào quốc tịch Hoa Kỳ.



.blank


- 5/10/2015 Hội Nghị Trung Ương 12.


- 6/11/2015 Tập Cận Bình đã đọc diễn văn tại Quốc Hội VC và việc TT Obama dự tính sang thăm Việt Nam vào tháng 11/2015 đã bị hủy bỏ. Việc Trọng và Sang mời Tập Cận Bình qua VN được xem là vô cùng nhục nhã.

Đã vậy, chính hắn lại đọc diễn văn trước Quốc Hội, dù là QH Việt Cộng. Một thằng giặc Tàu cướp Hoàng Sa, Trường Sa, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bãi Tục Lãm, Núi Đất (Lão Sơn) và gần ngàn cây số vuông vùng biên giới lại được trịnh trọng diễn thuyết tại cái gọi là Quốc Hội Việt Nam, thật là thô bỉ và nhục nhã vô cùng đối với thế giới. Vậy sao này phải ăn nói với thế giới ra sao khi chúng ta muốn đòi lại những phần lãnh thổ, biển đảo đã mất???


- 5/10/2015 Hiệp ước TPP đã chính thức được thông qua và một trong những điều kiện của TTP là quốc gia tham dự làm thành viên phải chấp nhận sinh hoạt chính trị của một công đoàn độc lập, để bảo vệ quyền lợi của công nhân.


- 14/12/2015 Hội Nghị Trung Ương 13.


- 16/12/2015 Luật sư Nguyễn Văn Đài, nhà đấu tranh cho nhân quyền bị bắt theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự: tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN. Đây là một luật mơ hồ mà chính cá nhân ông Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng đã từng lên tiếng phản đối.


- 18/12/2015 Một bức thư "của Dũng" đã gởi cho Trọng và Bộ Chính Trị, được luân lưu trên mạng. Theo Câu Lạc Bộ Nhà Báo Trẻ, bức thư này được tiết lộ là do Chủ tịch nước Trương Tấn Sang được xem là vị minh chủ của Nguyễn Công Khế, báo Thanh Niên. Bức thư này được gọi là bí mật quốc gia, bị tiết lộ, nhưng xem ra đây chỉ là bí mật nội bộ của ĐCSVN. Câu chuyện có liên quan nhà báo Huy Đức với những bài viết "Em vợ thủ tướng (tướng Liêm) và siêu lừa Dương Thanh Cường", "Đình chỉ ngay chức vụ của tướng Liêm".


- 23/12/2015 Nguyễn Sinh Hùng sang thăm Tàu, kính cẩn nghiêng mình trước tượng Mao Trạch Đông và ký kết hiệp ước về chống khủng bố, cho phép Tàu đem quân sang VN để chống khủng bố, và thiết lập đường dây nóng giữa 2 bộ quốc phòng.


- 29/12/2015 Hoa Kỳ áp lực đòi trả tự do cho LS Nguyễn Văn Đài và lên án những hành vi sách nhiễu ông Hoàng Đức Bình và cô Đỗ Thị Minh Hạnh của tổ chức Lao Động Việt qua lời tuyên bố của đại sứ Hoa Kỳ Ted Osius. Cô Hạnh cho biết cô và những thành viên chỉ phổ biến những tờ rời qua lời kêu gọi của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rằng, công đoàn độc lập có thể được tự do thành lập dựa vào Hiệp Định TTP, nhưng những thành viên và cá nhân của cô đã bị đánh đập tàn nhẫn.


- 29/12/2015, Nguyễn Tấn Dũng công bố công hàm số 344/HC-2015 đề ngày 29/12/2015, phái đoàn thường trực VC tại Liên Hợp Quốc nêu rõ rằng: Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử để khẳng định chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa theo Công ước Liên Hợp Quốc và luật Biển 1982.


- 30/12/2015 Bài viết "Không để Trung Quốc can thiệp vào nội bộ Việt Nam sau cái bắt tay thân mật" có ý cảnh cáo Nguyễn Sinh Hùng bắt tay thân mật với Tập Cận Bình, coi như đó hành động cõng rắn cắn gà nhà. (*3)


- 31/12/2015 Đức gây áp lực ngoại giao đòi hỏi trả tự do cho LS Nguyễn Văn Đài. Đức được xem như một quốc gia mạnh nhất, giàu có nhất trong 27 quốc gia của khối EU. Đức mà trừng phạt VC thì coi như cả khối EU trừng phạt VC.


- 1/1/2016 Nguyễn Phú Trọng trong vai trò Quân ủy trung ương làm việc với Bộ Tư Lệnh Thủ Đô, kêu gọi tuyệt đối chấp hành sự chỉ đạo, lãnh đạo của Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, giữ cho được cuộc sống yên bình của nhân dân. Điều này cho thấy Trọng đã chuẩn bị ngăn ngừa một cuộc đảo chánh có thể xảy ra trước Đại Hội 12. Chưa chắc ăn, ngày hôm sau, Trọng cùng đại tướng Trần Đại Quang và bí thư trung ương đảng Trần Quốc Vượng còn đi thăm Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Cơ Động và kêu gọi "sẵn sàng chiến đấu", và "quân đội và cảnh sát phải tuyệt đối trung thành với Đảng."




TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Bộ tư lệnh Thủ đô




TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Bộ tư lệnh Cảnh sát cơ động



- 2/1/2016 Bài viết trong trang Nguyễn Tấn Dũng: "Việt Nam trao công hàm phản đối Trung Quốc đưa máy bay ra đá Chữ Thập (Trường Sa)". Bài viết này gay gắt tố cáo Trung Cộng việc xâm phạm chủ quyền của VN tại Trường Sa.

- 3/1/2016 Bài viết trong trang Nguyễn Tấn Dũng: "Đích thị tàu cá vỏ thép Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt Nam". Bài viết này nêu đích danh thủ phạm Trung Quốc đã vi phạm vào chủ quyền đặc quyền kinh tế của VN.

- 3/1/2016 Bà Hoa Xuân Oánh, phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc tuyên bố: “chủ quyền không thể tranh cãi đối với quần đảo Nam Sa (Trường Sa) cùng các vùng biển lân cận” đồng thời: “không chấp nhận cáo buộc vô căn cứ từ phía Việt Nam”.

Qua những sự kiện trên, cuộc tranh giành quyền lực đẫm máu chắc chắn rất khó có thể tránh khỏi giữa 2 phe Dũng và Trọng, từ hôm nay cho tới ngày khai mạc Đại Hội, 21/12/2016. Chuyện đã tới nước này, rõ ràng là không thể hàn gắn gì được, Trọng ra tay trước, dàn quân đội và cảnh sát cơ động để đối phó với Dũng, vì Trọng nghĩ rằng một cuộc đảo chánh có thể xảy ra.

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

Bùi Quang Vơm - Ông Dũng có thể đã chết, nhưng ông Trọng ơi, rồi ai sẽ thay ông?



Bùi Quang Vơm - Ông Dũng có thể đã chết, nhưng ông Trọng ơi, rồi ai sẽ thay ông?







Gửi ông Trọng và 200 uỷ viên TW.

Bùi Quang Vơm - Chỉ còn vài tuần lễ để kết thúc việc chuẩn bị cho Đại hội XII, từ ngày 20 đến 28/1/2016. Thời gian còn quá ít. Khác với mọi kỳ Đại hội trước, lần này, tuyệt không một tin tức nào từ nội bộ bị rò rỉ. Đã có một quy định đặc biệt được đưa ra từ hội nghị 12: "mọi nội dung về nhân sự là tuyệt mật, là sống còn cuả đảng, tiết lộ sẽ bị qui vào tội phản đảng, ngang với tội phản quốc, khai trừ và cách chức tuốt tuột ngay lập tức. Trong suốt thời gian hội nghị, mọi uỷ viên tham dự sẽ ăn ngủ tại chỗ, không về nhà, không giao tiếp với bất kỳ ai và chịu sự giám sát 24/24H ”.

Chuyện “bí mật” thì xưa nay vẫn vậy. Việc của đảng chưa bao giờ là việc cuả dân. Nhưng bây giờ, nhìn vào đâu, đảng cũng thấy có kẻ thù, ở chỗ nào, cũng có âm mưu lật đổ. Đảng đang hoạt động trong lòng địch. Dân đã thành địch rồi. Lộ ra cho dân biết là chết. Phải áp dụng quy tắc thời chiến, như hoạt động bí mật, nghĩa là ngoài vòng pháp luật, nghĩa là hoạt động phi pháp.


Nhưng cái chuyện bí mật lần này thực đã không giống bất cứ lúc nào, bởi vì nó đã quá khó ngửi, nghĩa là chuyện nội bộ đã quá thối. Cái bẩn đã vung vãi lung tung mà đóng kín, thì... có bao nhiêu, đảng ngửi hết.


Mặc dù vậy, khi bế mạc hội nghị 13, nghe ông Trọng tuyên bố “Hội nghị của chúng ta đã thành công tốt đẹp” và “nhìn chung đạt kế hoạch đề ra, mặc dù còn không ít khó khăn”, thì có thể đoán rằng cuộc chiến có thể đã ngã ngũ. Cũng có nghĩa là có thể ông “Dũng đang thoi thóp, thậm chí đã chết”. Bởi vì rõ ràng, “kế hoạch được đề ra” là loại bỏ bằng được ông Dũng, để “bảo vệ bằng được chế độ”.


Xưa nay, thiên hạ cứ đồn đoán hai phe, thậm chí ba phe, nhưng nhìn kỹ một chút, sẽ thấy chẳng có phe phái nào cả. Chỉ có chuyện Đảng và ông Dũng. Đảng về danh nghĩa có quyền tuyệt đối, nhưng lại chẳng có công cụ kiếm tiền, trong khi với hai nhiệm kỳ Thủ tướng, ở trung tâm thực quyền, ông Dũng lại kiếm được quá nhiều. Nếu có thể nói là ông Trọng, ông Sang hay nhiều ông chuyên trách đảng, không thuộc chính phủ, là trong sạch, là liêm khiết thì sợ “bé cái nhầm”, bất đắc dĩ phải “sạch” đấy thôi. Cứ nhìn ông Nông Đức Mạnh thì biết, hai nhiệm kỳ hò hét trong sạch, mà kiếm đủ tiền để dát vàng như cung vua, rồi để cưới một bà vợ ngang tuổi con mình. Cũng là mơ ước, thèm khát âm thầm cuả biết bao lãnh tụ. Ở Hội ngḥi 6, không biết ông Trọng thực khóc cho dân cho nước, hay khóc vì cay cú và uất ức? Và những kẻ “sạch” bất đắc dĩ này là đồng minh tự nhiên cuả ông. Chẳng phải vì ông có thừa tâm đức để quy tụ họ, mà chỉ vì họ cùng ghét ông Dũng.


Còn ông Dũng thì chưa bao giờ đủ tài đức để có thể tạo dựng được phe cánh. Nhưng mà có đồng minh, đồng minh của ông là lòng tham. Mà lòng tham thì ở đâu trong Đảng lại không có? Lực lượng cuả ông có lúc là 75% Trung ương kia mà.! Nhưng tham thì tráo trở, lật lọng. Những kẻ bỏ phiếu tín nhiệm ông không phải vì ông đáng được, mà vì chính họ, bởi vì sau ông, sẽ tới họ. Nhưng khi ông “bốc mùi” thì những đồng minh này sẽ là những kẻ bỏ chạy đầu tiên.


Ông Đại Biểu Lê Nam nói trong phiên họp Quốc Hội "nhiệm kỳ này chúng ta đã chứng kiến nước mắt của đồng chí Tổng bí thư rơi vào lịch sử”. Đúng vậy. Chưa bao giờ trong lịch sử Đảng CS Việt Nam, một TBT lại uất hận Thủ Tướng đến phải khóc. Chính vì thế, ngay từ sau Hội nghị 6, một kế hoạch “Đánh Chuột” hình thành.


Theo lẽ thường, thanh trừng bắt đầu bằng việc chặt tay chân đối thủ, nghĩa là cắt bỏ vây cánh. Chương trình “Luân chuyển cán bộ”- một kế hoạch cài người thân tín một cách công khai dưới danh nghĩa bồi dưỡng cán bộ quy hoạch ra đời ngày 21/03/2014. Đó là chước “Dụ rắn ra khỏi hang”.

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Đặng Chí Hùng - Những Sự Thật Cần Phải Biết: Chuyện Đấu Đá Trong Nội Bộ CSVN



Đặng Chí Hùng - Những Sự Thật Cần Phải Biết: Chuyện Đấu Đá Trong Nội Bộ CSVN





2014 MAY 19 TAI ƯƠNG CSVN




Chuyện Đấu Đá Trong Nội Bộ CSVN

Có người cho rằng “Cộng sản Việt Nam dù có nhiều lỗi lầm với dân tộc nhưng phải công nhân nhận chúng rất đoàn kết nên chúng ta chưa làm gì được chúng.”. Nhưng thực tế không hoàn toàn như vậy, có nhiều yếu tố khách quan và chủ quan trong đó có việc sắt máu và lừa dối có bài bản thì cộng sản chưa sụp bởi có một nguyên nhân trong đó là: Cộng sản tuy không tử tế đoàn kết mà thực tế rất mâu thuẫn, tranh nhau ăn nhưng chúng sẵn sàng cùng nắm tay bề ngoài để đàn áp người dân. Trong khuôn khổ bài viết này sẽ đề cập đến vấn đề đấu đá của nội bộ CSVN.


1. Ác độc với đồng chí của mình

a. Những cái chết:

Những cái chết được coi là bất thường của quan chức cộng sản Việt Nam từ trước đến nay, từ già tới trẻ, từ quan nhỏ đến quan to… rất nhiều. Ở đây xin được nêu ra một vài dẫn chứng điển hình.

Bên cạnh những cái chết trong nội bộ đảng về ung thư, bệnh khó chữa… thì Đảng CSVN cũng sáng tạo ra những cái chết vì đột tử. Xin được điểm qua vài ví dụ như sau.

Đại Biểu QH Dương Bạch Mai (1904-1964), từng du học Pháp, Liên Xô, bị đột tử khi uống ly nước giữa 2 phiên họp Quốc Hội trước khi đọc diễn văn phản đối xã hội kiểu trại lính của Trung Cộng.




Từ trái sang phải:  Dương Bạch Mai, Ernst Frey / Nguyễn Dân, Trường Chinh, X, Georges Wächter / Hồ Chí Thọ, Rudy Schröder / Lê Đức Nhân  (Bộ ảnh sưu tầm của H. Schütte)



Đại Tướng Chu Văn Tấn (1909-1984), nguyên là Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng trong Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, đã chết bất đắc kỳ tử.

Đại Tướng Tham Mưu Trưởng Hoàng Văn Thái (1915-1986) khi chuẩn bị lên làm Bộ Trưởng Quốc Phòng thay thế Văn Tiến Dũng thì chết đột ngột ngày 2/7/1986.

Đại Tướng Lê Trọng Tấn, tên thật là Lê Trọng Tố (1914-1986), Viện Trưởng Học Viện Quân Sự Cao Cấp, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân Việt Nam , Tổng tham mưu trưởng Quân Đội Nhân dân Việt Nam, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Phó Tư Lệnh Quân Giải Phóng Miền Nam, chết đột tử ngày 5/12/1986.

Thượng Tướng Đinh Đức Thiện (1913-1987), Chủ Nhiệm Tổng Cục Hậu Cần, Phó Tư Lệnh Chiến Dịch Hồ Chí Minh, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải, tên thật là Phan Đình Dinh, anh em ruột của Lê Đức Thọ và Mai Chí Thọ , bị “lạc đạn” chết trong lúc đi săn, nhưng nhà cầm quyền CSVN nói là tai nạn giao thông. Theo tin không chính thức thì Đinh La Thăng – Bộ trưởng GTVT của CSVN chính là con rơi của Đinh Đức Thiện

Trung Tướng Phan Bình (1934-1987), Cục Trưởng Cục Quân Báo, sau khi vừa bị Lê Đức Anh tước mất quyền, bị giết bằng cách bắn vào đầu ngày 13/12/1987 tại Sài Gòn, nhưng nhà cầm quyền cho là tự sát.

Thủ Tướng CSVN Phạm Hùng (1912-1988), tên thật là Phạm Văn Thiện, tại nhiệm 1987-1988. Chết đột ngột ngày 10/3/1988 tại Sài Gòn, khi đang tại chức.

Phạm Quý Ngọ (24/12/1954 – 18/2/2014), quê ở Thái Bình, Thượng tướng Công an CS Việt Nam, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Công an Việt Nam. Phạm Quý Ngọ là Trưởng ban chuyên án điều tra các sai phạm tại Vinalines (Tổng công ty Hàng hải Việt Nam). Sáng ngày 7 tháng 1 năm 2014, Dương Chí Dũng khai trong phiên tòa xử em trai là Dương Tự Trọng rằng Phạm Quý Ngọ là người điện thoại nói cho ông ta biết về việc quyết định khởi tố, bắt tạm giam mình đã được phê chuẩn, bảo ông ta tránh đi một thời gian.Trả lời phỏng vấn, Phạm Quý Ngọ phủ nhận liên quan đến việc Dương Chí Dũng bỏ trốn. Dương Chí Dũng khai rằng mình hối lộ Phạm Quý Ngọ hai lần, lần đầu với 10 nghìn đô la Mỹ ở Tuần Châu, Quảng Ninh, nơi ông Ngọ đang nghỉ mát. Bà Phạm Thị Mai Phương, vợ Dương Chí Dũng cũng khai trước tòa rằng ngày 29-4 đã cùng chồng đi thăm vợ chồng Phạm Quý Ngọ ở Tuần Châu và có đưa tiền cho Phạm Quý Ngọ. Lần thứ hai vào ngày 2 tháng 5 năm 2013 tại nhà riêng Ngọ với số tiền là 500 nghìn đô la Mỹ. Ngoài ra, Dũng cũng đã khai là đã giúp bà Lan của Công ty Vạn Thịnh Phát (Tập đoàn của an hem Trương Mỹ Hoa – Cựu phó chủ tịch nước CSVN) ở Sài Gòn vào năm 2010 chuyển khoản tiền hối lộ 1 triệu USD cho Phạm Quý Ngọ. Ngọ đột ngột từ trần ngày 18/2 tại Bệnh viện Quân đội 108, Hà Nội mà theo CSVN là do bệnh ung thư gan mặc cho trước đó Ngọ vẫn khỏe khoắn như thường, người nhà nói ông ta không có bệnh tật gì cả.




Phạm Quý Ngọ đã chết vì đã bị Dương Chí Dũng khai ăn hối lộ…



Nguyễn Bá Thanh (18/4/1953 – 13/2/2015), quê ở xã Hòa Tiến, huyện Hòa Vang, Đà Nẵng Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Trưởng Ban Nội chính Trung ương, Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội thành phố Đà Nẵng, Ủy viên Ủy ban Tài chính, Ngân sách của Quốc hội Việt Nam. Thanh cũng từng là phó trưởng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng – cơ quan trực thuộc Bộ chính trị. Nguyễn Bá Thanh đã bị chết vì đấu đá nội bộ và cái chết của Thanh đã được báo trước với đủ chứng cứ cho thấy Thanh đã chết ở Mỹ từ lâu và đưa quan tài về Việt Nam chứ không phải ngày 13/2 như tài liệu thông báo. Ở đây chúng ta tạm lấy mốc đó để đề cập. Nguyễn Bá Thanh chết vì đấu đá nội bộ và trang mạng Chân Dung Quyền Lực đã thông báo trung khớp với báo RFA theo tin một bác sĩ cho biết Thanh đã bị “bị nhiễm phóng xạ và cần phải ghép tủy”, vì vậy phải sang một bệnh viện ở Hoa Kỳ điều trị. Tại bệnh viện của Hoa Kỳ cũng đưa ra kết quả chẩn đoán trùng khớp với chẩn đoán của bệnh viện C Đà Nẵng là nhiễm độc phóng xạ mà chính sau này CSVN đã thừa nhận. Vụ án đấu đá nội bộ của Nguyễn Bá Thanh có thể xem thêm tại đây.

Chiều 22/1/2015, Nguyễn Hữu Thắng – Cục trưởng Đường sắt Việt Nam được phát hiện chết tại phòng làm việc. Cơ quan công an đã khám nghiệm hiện trường, điều tra nguyên nhân nhưng chẳng có gì xảy ra để kết luận cả…

Đó là những gì điểm qua về những cái chết của quan chức lớn trong bộ máy CSVN. Hàng năm, trong đồn công an cũng có hàng nghìn người chết vì “tự treo cổ, đột tử…” mà nguyên nhân thì ai cũng biết cả đó là do bàn tay của côn an còn đảng còn mình. Nhắc đến người dân thường, chúng ta không thể quên cái chết của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ.

Nhà văn Lưu Quang Vũ là một trong số rất ít những người thuộc thành phần trí thức thời bấy giờ đã dám hưởng ứng cái gọi là phong trào “Nói Thẳng, Nói Thật” mà lịch sử đã chứng minh chỉ là một cái bẫy để tiêu diệt những thành phần bất mãn trong nội bộ đảng, và những người bất đồng chính kiến hay còn gọi là phong trào “cởi trói, trăm hoa đua nở” của Nguyễn Văn Linh và bộ sậu đảng CSVN.




Gia đình nhà văn Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh và con trai đã chết vì đòn thù CSVN



Bằng ngòi bút vô cùng sắc bén của mình, nhà văn Lưu Quang Vũ đã viết nên những tác phẩm, những vở kịch vô cùng độc đáo để châm biếm và lên án một chế độ cộng sản độc tài, bất công, hủ lậu, xấu xa, và ngu dốt. Những tác phẩm của anh đã tố cáo và vạch trần sự gian trá, xảo quyệt, bịp bợm của chủ nghĩa cộng sản và của các đảng viên cộng sản tại Việt Nam. Những vở kịch như: Tôi Và Chúng Ta, Chiếc Ô Công Lý, Ông Không Phải Là Bố Tôi, Lời Nói Dối Cuối Cùng, Hồn Trương Ba da Hàng Thịt v.v… đã lột trần bộ mặt giả dối, độc ác, và vô nhân của chế độ cộng sản Việt Nam. Những vở kịch này cũng đã nói lên được những điều mà người dân Việt Nam cả hai miền Nam, Bắc thấy được nhưng không có đủ can đảm để vạch trần.

Cuối cùng thì việc sẽ đến đã đến vì CSVN muốn bịt miệng ông. Ngày 29/08/1988 cả nước đau đớn và bàng hoàng khi nghe tin Lưu Quang Vũ, nhà thơ Xuân Quỳnh vợ ông là nhà thơ nổi tiếng với những bài thơ tình như Thuyền và Biển, Sóng… mà chính người viết đã từng học qua và ngưỡng mộ. Hai vợ chồng Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh cùng với con trai Lưu Quỳnh Thơ bị tử nạn trong một vụ tai nạn giao thông ở Hải Dương. Gia đình công đã bị chết bởi bàn tay giàn xếp của CSVN.


b. Giáng chức, cắt chức:

Ngoài những cái chết thì CSVN cũng thanh trừ bằng cách cắt chức, giáng chức hoặc làm nhục đồng đội mình.

Đại Tướng Võ Nguyên Giáp (1911-2011), Bộ Trưởng Quốc Phòng, bị nhóm Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Trần Quốc Hoàn cho là theo xét lại của Liên Xô và chống đảng, tìm cách hạ bệ qua vụ án “Xét Lại Chống Đảng” năm 1967, có tên chính thức là “Vụ án Tổ chức chống đảng, chống nhà nước ta, đi theo chủ nghĩa xét lại hiện đại và làm tình báo cho nước ngoài.”. Võ Nguyễn Giáp bị bắt lỗi từ việc nhận 1 lá thư của TĐS Liên Xô mà không báo cáo theo nội quy đảng…Năm 1980, Võ Nguyễn Giáp bị thôi chức Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng. Năm 1983, bị hạ nhục khi cho làm Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Gia Dân Số và Sinh Đẻ Có Kế Hoạch khi ủy ban này được thành lập, năm 1991, chính thức nghỉ hưu. Có lúc nhóm Lê Duẩn còn định quản chế Giáp ở một nơi biệt lập. Từ khoảng năm 1965, 67, hàng 50 năm sau cùng của đời ông, Giáp thường chỉ ra mặt mang tính hình thức, không có quyền hành gì (Vụ Tổng Công Kích Mậu Thân năm 1968 hay Chiến Dịch Hồ Chí Minh năm 1975 kể như không có Giáp, còn bị nhóm cực đoan giáo điều Lê Duẩn cho là hèn nhát). Xin xem thêm tại đây.

Đại Tướng Văn Tiến Dũng (1917-2002), Ủy Viên Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân, tư lệnh “Chiến Dịch Hồ Chí Minh” chiếm miền Nam năm 1975. Tác giả cuốn “Đại Thắng Mùa Xuân” ra vào tháng 5/1976. Từ tháng 12/1980 đến 1986, giữ chức Bộ Trưởng Quốc Phòng. Thuộc phe Lê Duẩn, Lê Đức Thọ. Vợ là Nguyễn Thị Kỳ (tên thật là Cái Thị Tám), cũng là cán bộ CS. Sau năm 1975, khi nắm quyền tột đỉnh, hai vợ chồng ngang nhiên tham nhũng, dùng cả quân xa của đơn vị H12, H14 thuộc Tổng Cục Hậu Cần cướp tài sản quân đội… miền Nam chở ra Bắc và máy bay vận tải quân sự như Antonov An-24 hay An-26 buôn lậu hàng từ Bắc vào Nam bán cho người Hoa… Năm 1986, trong Đại Hội Đảng Bộ Toàn Quân, Dũng bị chỉ trích là tướng mà đi buôn lậu gây tai tiếng chưa từng có cho quân đội nên không được bầu làm Đại Biểu Chính Thức đi dự Đại Hội Đảng VI (dù Lê Đức Thọ bênh vực Dũng, đòi bỏ phiếu lại nhưng vẫn không đủ số). Ngay sau đó, Dũng mất ghế trong Bộ Chính Trị và mất chức Bộ Trưởng Quốc Phòng. Từ năm đó cho tới khi chết, tuy không được nắm giữ bất cứ chức vụ nào và hầu như không còn được nhắc nhở tới nữa.

Thượng Tướng Nguyễn Nam Khánh (1927-), chính ủy Sư Đoàn 304 Tây Nguyên, Bí Thư Đảng Ủy Sư Đoàn 3, Quân Khu 5, tháng 6/1978, làm Viện Trưởng, Bí Thư Đảng Ủy Học Viện Chính Trị Quân Sự. Từ tháng 4/1979 đến năm 1996, Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị Quân Đội Nhân Dân VN, Ủy Viên Quân Ủy Trung Ương…Đứng tố giác Tổng Cục 2 lợi dụng chức vụ vu oan giá họa các đồng chí cao cấp kể cả Võ Nguyên Giáp… nên bị trù dập tơi bời.

Trung Tướng Trần Độ, tên thật là Tạ Ngọc Phách (1923-2002), năm 1946, ở tuổi 23, làm Chính Ủy Mặt Mrận Hà Nội. Năm 1950, làm Chính Ủy Trung đoàn Sông Lô, rồi Chính Ủy Đại Đoàn (SĐ) 312. Năm 1955, Trần Độ lúc 32 tuổi là Chính Ủy Quân khu 3 (Quân Khu Tả Ngạn) và đến năm 1958 được phong hàm Thiếu Tướng, năm 1974, được phong hàm Trung Tướng…Ông còn làm Phó Chủ Tịch Quốc Hội khóa 7, Chủ Nhiệm Ủy Ban Văn Hóa và Giáo Dục của QH. Ông là Tướng võ kiêm văn, có tư tưởng cải cách, cởi mở. Thời Đổi Mới, “cởi trói” tư tưởng của TBT Nguyễn Văn Linh, ông thuộc Ban Văn Hóa Đảng, là người soạn Nghị Quyết số 5, được Bộ Chính Trị thông qua vào tháng 12/1986, cho phép tự do sáng tạo và sách báo được lưu hành dễ dãi hơn nếu không có nội dung “phản động“… từ đó nhiều tác phẩm bị cấm như của những nhân vật trong Phong Trào Nhân Văn – Giai Phẩm… được tái bản. Nhưng khi Đông Âu lung lay và phong trào sinh viên xuống đường nổ ra ở Thiên An Môn, đảng CSVN e ngại sụp đổ theo, bắt đầu xiết lại. Tháng 3/1989, trong cuộc họp kỳ 6 của Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN, Nguyễn Văn Linh đòi đình chỉ những “cởi trói” trong 3 năm vừa qua. Trần Độ vẫn ủng hộ tiến trình nới lỏng, tạp chí “Phê Bình và Dư Luận” do ông chủ trương, có nội dung đả trích nhà cầm quyền, nên sau khi ra được 1 số thì bị cấm. Trần Độ bị chỉ trích và bị Lê Đức Thọ cách chức, khai trừ năm 1999 (lúc đó 58 tuổi đảng)

Sau viết “Nhật Ký Rồng Rắn” lên án chế độ CS không tiếc lời, bị công an theo tịch thu khi trên đường đi sao ra nhiều bản, nhưng ông còn bản gốc, đã phổ biến khắp nơi, bị cấm xuất bản trong nước. Trong có đoạn: “… Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xóa bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội chưa tốt đẹp, còn nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, của một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…”.

Thiếu Tướng Lê Thiết Hùng, tên thật là Lê Văn Nghiệm, (1908-1986), theo Lê Hồng Phong qua Thái Lan, rồi theo lệnh tổ chức, tham gia quân đội Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch làm tới Đại Tá, 2 lần sang Nhật gặp Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, làm chính trị viên đội vũ trang đầu tiên gồm 12 người, Tư Lệnh Binh Chủng Pháo Binh, Hiệu Trưởng Trường Lục Quân Việt Nam, Cục Trưởng Cục Quân Huấn, Tổng Thanh Tra Quân Đội, là tướng được phong đầu tiên…, bị bắt vì cho là cùng phe Võ Nguyên Giáp…

Thiếu Tướng Đặng Kim Giang (1910-1983), tên thật là Đặng Rao, quê ở Kiến Xương, Thái Bình. Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Hậu Cần Quân Đội NDVN, tham gia trận Điện Biên Phủ 1954, Đại Biểu Quốc Hội, bị bắt giam 6 năm (có lúc cũng tại Hỏa Lò nơi bị Pháp giam) và 7 năm quản chế vì cho là chủ trương chia ruộng đất và khuyến khích tư sản, theo xét lại cùng phe Võ Nguyên Giáp. Từ năm 1980, gia đình Đặng Kim Giang hơn 10 người sống chen chúc trong một túp nhà tranh vách đất rách nát 14 mét vuông… và Giang chết trong khi nước mưa dột rơi vào người.




Tướng Đặng Kim Giang và gia đình



Thiếu Tướng Lê Quảng Ba, tên thật là Đàm Văn Mông, dân tộc Tày (1914-1988), nguyên Tư Lệnh đầu tiên Quân Khu Việt Bắc năm 1949, năm 1951, làm Đại Đoàn Trưởng đầu tiên Đại Đoàn 316, bị kết tội cùng phe Hoàng Văn Hoan (?).

Cựu Phó Thủ Tướng CSVN Đoàn Duy Thành (1929-), tác giả cuốn hồi ký “Làm Người Là Khó”, chủ trương làm khoán (bị cho là phạm chính sách, bị Đỗ Mười trù dập). Được coi là thân với Lê Duẩn, khi dự đám tang Lê Duẩn năm 2006, các con của Lê Duẩn đã hỏi ông Đoàn Duy Thành “Họ có giết chúng cháu không!?”.

Ủy Viên Bộ Chính Trị Trần Xuân Bách, tên thật là Vũ Thiện Tuấn (1924-2006), vì có tư tưởng đổi mới, kêu gọi đa nguyên, đa đảng sau khi đi quan sát sự sụp đổ của Đông Âu, bị khai trừ.

Hoàng Minh Chính (1920-2008), năm 1947 từng tham gia lãnh đạo trận đánh sân bay Gia Lâm, được đảng CSVN cử làm Tổng Thư Ký đảng Dân Chủ thành lập năm 1944 để tập hợp giới tư sản và trí thức. Năm 1957, được cử sang Liên Xô theo học Trường Đảng Cao Cấp. Năm 1960, về nước, được bổ nhiệm Viện Trưởng Viện Triết Học Mác-Lênin, bị bắt biệt giam 6 năm không xét xử, bị quản chế ở Sơn Tây từ 1973 đến 1976 vì cho là trong nhóm xét lại. Năm 1995, ông Hoàng Minh Chính còn bị kết án 1 năm tù vì tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của nhà nước”. Sau 3 lần bị Thọ bỏ tù mà không khuất phục nổi ý chí của Hoàng Minh Chính, Thọ đã định bí mật thủ tiêu. Ông Chính đã đanh phải thép tuyên bố: “Có bắn thì bắn trước mặt, bắn sau lưng là hèn.”. Tổng cộng ông đã bị 12 năm tù, 9 năm quản chế. Sau này, khi lên tiếng tranh đấu Dân Chủ và phục hoạt đảng Dân Chủ thì bị trù dập.

Nguyễn Hộ (1916-2009), gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1937. Năm 1940, ông bị nhà cầm quyền Pháp ghép tội kích động đình công ở xưởng đóng tàu Ba Son, bị tuyên án tù 5 năm ở Côn Đảo. Sau 1975, lãnh đạo Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ, ông nói: Ngày xưa nếu CNCS đã cứu đất nước khỏi ách thực dân, thì bây giờ chính CNTB sẽ cứu đất nước ra khỏi nghèo nàn lạc hậu. Năm 1989, tổ chức này cũng bị nhà cầm quyền giải tán. Bất bình, ông từ bỏ đảng năm 1991 sau hơn 53 năm trong đảng. Sau đó ông bị bắt và quản thúc tại gia vì tội “chống đảng”. Ông đưa ra “Giải Pháp Hòa Hợp Hòa Giải” và cuốn sách “Quan Điểm Và Cuộc Sống”. Sách của ông kêu gọi đảng CSVN hãy từ bỏ Chủ Nghĩa Mac-Lênin. Vì vậy ông bị nhà cầm quyền bắt lần thứ 2 năm 1994. Theo ông Việt Nam ở thời điểm năm 2008 chỉ có độc lập chứ không có tự do…

Nguyễn Văn Trấn (1914-1998), Chính Ủy Bộ Tư Lệnh Khu 9, Năm 1938, ông sáng lập tờ Le Peuple (Dân chúng).  Ngày 25/8/1945, ông lãnh đạo cuộc đảo chính cướp chính quyền ở Sài Gòn. Do có những hành động quyết liệt với các phần tử đối kháng, ông bị gọi là hung thần Chợ Đệm. Có giả thuyết cho rằng Nguyễn Văn Trấn cũng từng là “hung thần”, là một trong 3 người đã thực hiện việc giết Tạ Thu Thâu (1906-1945), 2 người kia là Kiều Đắc Thắng và Nguyễn Văn Tây. Năm 1954, tập kết ra Bắc, trở thành Giảng Viên trường Nguyễn Ái Quốc, rồi Vụ Phó Ban Tuyên Huấn Trung Ương…Trong những năm cuối đời, ông nghi ngờ về vai trò của đảng CSVN, tham gia Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ và ký vào bản kiến nghị 100 người năm 1988 kêu gọi thay đổi cách thức bầu cử. Ông viết cuốn “Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội” nói lên mặt trái của chế độ, bị cấm lưu hành trong nước.

Nguyễn Cơ Thạch có tên khai sinh Phạm Văn Cương, sinh ngày 15 tháng 5 năm 1921 tại xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định. Ông tham gia Tổ chức Thanh niên Dân chủ rồi Thanh niên Phản đế tại Nam Định (1937–1939), bị thực dân Pháp bỏ tù tại Nam Định, Hoà Bình, Sơn La (1940-1945). Năm 1943, trong nhà tù Sơn La, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương. Tháng 9 năm 1945 về công tác tại Bộ Quốc phòng, làm Bí thư cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp; sau đó giữ chức vụ Chánh Văn phòng Quân uỷ Trung ương, Bí thư đảng uỷ các cơ quan Bộ Quốc phòng và Tổng tư lệnh (1947–1949)… Nguyễn Cơ Thạch là bố của Phạm Bình Minh- Bộ trưởng ngoại giao CSVN, ông ta mất chức vì dám tiết lộ bí mật của hội nghị bán nước Thành Đô giữa Bắc Kinh và CSVN.

Đó chỉ là những vụ nổi bật trong hàng ngàn những cái chết mà bàn tay thanh toán nội bộ và cả những đồng chí của mình của CSVN. Điều đó cho thấy bề ngoài CSVN hô hào đoàn kết để diệt sức phản kháng của người dân, còn thực tế thì chúng giết lẫn nhau và giết những ai bất đồng quan điểm với chúng dù là đồng chí của chúng.