Hiển thị các bài đăng có nhãn Báo QĐND. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Báo QĐND. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

Lê Nguyên Hồng - Phản biện bài viết của giáo sư tiến sĩ Hoàng Chí Bảo trên Báo quân Đội nhân Dân ngày 25/08/2013



Lê Nguyên Hồng - Phản biện bài viết của giáo sư tiến sĩ Hoàng Chí Bảo trên Báo quân Đội nhân Dân ngày 25/08/2013


Blogger Lê Nguyên Hồng



Tuần trước Báo quân Đội nhân Dân (http://qdnd.vn)  đã có loạt bài khá mạnh nhưng cũng khá vụng về tấn công đảng viên Cộng Sản kỳ cựu Lê Hiếu Đằng. Có lẽ chưa yên tâm, báo này hôm nay “bồi” thêm một bài chính luận biện minh cho quyền lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam, đó là bài viết “Trọng sự thật và chân lý để hành động có trách nhiệm” tác giả là giáo sư tiến sĩ Hoàng Chí Bảo.


Ngay đoạn mở đầu của bài viết nói trên, tác giả Hoàng Chí Bảo đã nói sai, xin trích:“Đảng Cộng sản Việt Nam là một Đảng chính trị đang thực thi trọng trách của một đảng lãnh đạo và cầm quyền duy nhất ở Việt Nam”. Thứ nhất, nói về “trọng trách”, người ta chỉ có thể nói về trọng trách khi đang nhận lãnh, gánh vác những trách nhiệm quan trọng. Vấn đề là ở chỗ công việc đó ai giao phó cho họ? Theo tìm hiểu thì kể từ ngày 03/02 năm 1930 thành lập Đảng Cộng Sản Việt nam (ĐCSVN) đến nay, chưa có một cuộc tuyển cử nào của nhân dân Việt Nam lựa chọn họ làm lãnh đạo. Vậy “trọng trách” của ĐCSVN thực ra là do tác giả tự nghĩ ra chứ không có nhân dân nào trao công việc đó cho họ.


Trong cuộc sống, trách nhiệm - nghĩa vụ - (nếu quan trọng thì có thể gọi là trọng trách như ông Hoàng Chí Bảo nói), thì một vế khác cũng luôn song hành, đó là quyền lợi. Vậy một khi nghĩa vụ đã không có một cách chính thức và rõ ràng thì ắt hẳn quyền cầm quyền lãnh đạo của ĐCSVN hiện nay là quyền lợi chứ không thể gọi là trách nhiệm hay trọng trách gì cả!


Thứ hai, ngay cả Hiến pháp hiện hành của Việt Nam cũng không ghi ĐCSVN là “lãnh đạo và cầm quyền duy nhất” nhưng tác giả Hoàng Chí Bảo lại dám khẳng định điều này, đó là cái sai thứ nhì. Nếu nói đến việc cầm quyền của ĐCSVN hiện nay, người ta chỉ có thể nói là họ “đang cầm quyền lãnh đạo” vì trên thực tế không có bất kỳ một triều đại nào, nhà nước nào tồn tại vĩnh cửu.


Thứ ba, ông Hoàng Chí Bảo viết: “Toàn thể dân tộc Việt Nam, các tầng lớp nhân dân ở trong nước cũng như đồng bào ta đang làm ăn sinh sống ở nước ngoài, với ý thức dân tộc, tình cảm gắn bó với quê hương, đất nước đều đồng tâm nhất trí với đường lối của Đảng, chủ động, tích cực tham gia công cuộc đổi mới do Đảng lãnh đạo”. Câu này lại sai vì tại sao và dựa vào đâu để nói là toàn thể dân tộc Việt Nam (trong đó có đồng bào ở nước ngoài) đều nhất trí với đường lối của ĐCSVN? Xin tác giả cho bằng chứng, ví dụ đã từng có một cuộc khảo sát, bỏ phiếu kín hay trưng cầu ý dân về quyền lãnh đạo của ĐCSVN hiện nay? Đảm bảo rằng không thể có sự “nhất trí” như ông Hoàng Chí Bảo nói!


Thứ tư, ông Bảo nói “ý đảng – lòng dân – phép nước đã thống nhất và hòa quyện làm một”, xin được nhận xét rằng câu này rất ẩu. Bản thân tác giả đã nói đến “trọng trách” của ĐCSVN ở phần mở đầu thì dứt khoát nếu có chuyện đó phải là ý dân, không thể là ý đảng. Đảng ở đây chỉ làm trách nhiệm thực thi ý dân. Một khi đã nói “ý đảng” thì đó đích thực là quyền nằm trong tay đảng (ĐCSVN) chứ nhân dân không có quyền gì.


Đối với vấn đề “lòng dân” như tác giả Hoàng Chí Bảo nhắc đến thì rõ ràng đây lại tiếp tục là một nhận định chủ quan. Trên đời này cái khó đoán nhất đó chính là lòng mỗi con người, ở đây lại không phải chỉ là một người mà là lòng dân, nghĩa là toàn thể nhân dân Việt Nam gồm trên dưới 90 triệu con người, ai có thể khẳng định được họ đã “hòa quyện” với ĐCSVN và với “phép nước”? Điều đó chỉ có thể có một phép thử, đó là trưng cầu dân ý công khai.


Nhắc đến phép nước, hẳn tác giả Hoàng Chí Bảo phải biết, phép nước chính là pháp luật. Muốn biết phép nước có được nhân dân tôn trọng hay không (chưa nói đến chuyện “thống nhất và hòa quyện” như tác giả khẳng định liều) thì phải xem xem hệ thống luật pháp được thực thi như thế nào? Công an bắt người có đúng luật hay không? Tòa án xét xử có công khai minh bach hay không? Hệ thống công quyền có trong sạch không? Vv và vv… Nhưng có lẽ chính tác giả Hoàng Chí Bảo cũng không dám khẳng định rằng phép nước hiện nay ở Việt nam là tốt đẹp vì chính lãnh đạo chóp bu của ông giáo sư tiến sĩ này như tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng còn phải nói công khai trên truyền thông báo chí về “một bầy sâu” và “thoái hóa, suy thoái, biến chất” trong bộ máy công quyền thực thi pháp luật.

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

VŨ THỊ PHƯƠNG ANH - Đôi điều với tác giả của "Đôi điều với tác giả ..." (Toàn phần)



VŨ THỊ PHƯƠNG ANH - Đôi điều với tác giả của "Đôi điều với tác giả ..." (Toàn phần)






Phần 1.-


Bài viết này tôi vừa viết một mạch và đăng trên facebook sau khi đọc bài trên báo Quân đội Nhân dân, nhưng thấy nội dung khá nghiêm túc và muốn chia sẻ rộng rãi hơn như một lời đóng góp thực sự nên đưa lên đây để rộng đường dư luận. Mong được những người có liên quan và có trách nhiệm đọc và trao đổi.
------------------


Thưa ông/bà Trọng Đức,


Tình cờ tôi đọc được bài của ông/bà Trọng Đức viết "đôi điều với tác giả 'viết trên giường bệnh'". Ai chưa đọc, xin đọc ở đây: http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/5/5/5/257875/Default.aspx.


Đọc xong bài của ông/bà, tôi thấy mình cũng cần phải có đôi điều với ông/bà, và phải viết ngay trước khi bài của ông/bà được phổ biến rộng rãi đến nhiều người. Vì theo tôi hiểu, ông/bà viết đôi điều với ông Lê Hiếu Đằng, tác giả của 'viết trên giường bệnh' là để tranh luận với ông LHĐ nhằm "làm thất bại diễn biến hòa bình" như tên gọi của cột báo nơi đăng bài của ông/bà. Nhưng với cách viết của ông/bà thì tôi e rằng nó sẽ có tác dụng ngược, vì những điểm ông/bà nêu ra để phản biện không những không "đập tan được luận điệu ..." như báo chí, truyền thông của Đảng và Nhà nước ta thường nói, mà e rằng nó lại càng củng cố thêm "luận điệu" của họ.


Tôi xin đưa một vài ví dụ.


1. Ý đầu tiên trong bài viết của ông liên quan đến việc đối xử với tù nhân ở chế độ ta và các chế độ (phản động, thù địch?) khác. Ông LHĐ kể lại một kinh nghiệm cá nhân của ông ấy, rằng ở chế độ cũ, ông ta đang bị tù mà vẫn được chính quyền thời đó tạm trả tự do để đi thi, và đặt câu hỏi là chế độ ta, là chế độ tự do, dân chủ gấp vạn lần các nước tư bản, có cho phép điều ấy không?


Câu trả lời của ông/bà, xin được phép trích nguyên văn, là như sau:


Thực tế, với tuổi đời như ông Đằng, chắc ông cũng thừa hiểu, trong thế giới hiện nay, hầu như chẳng có nước nào, kể cả những nước đang tự vỗ ngực là dân chủ và muốn áp đặt kiểu dân chủ của mình làm “khuôn vàng, thước ngọc” cho toàn thế giới, cho phép tù nhân đang thụ án ra tù để đi thi đại học. Ở Việt Nam cũng vậy.


Thực sự tôi chưa hiểu rõ ý ông/bà ở đây. Ông LĐH đã đưa ra một ví dụ cụ thể về trường hợp của chính ông ấy được tạm trả tự do trong thời gian ở tù để đi thi (tất nhiên phải có người bảo lãnh). Như thế tức là việc ấy có tồn tại, ít ra là ở một nước (VN trong chế độ cũ). Vậy tại sao ông lại khẳng định khơi khơi rằng "hầu như chẳng có nước nào [...] cho phép tù nhân đang thụ án ra tù để đi thi đại học"? Ông đọc không kỹ, hay đọc mà không hiểu?


Hay ông cho rằng LHĐ nói dối? Nếu vậy, xin ông tập trung vào chất vấn ông LHĐ, đòi ông ấy đưa ra chứng cứ nhiều hơn để ông tin, chứ sao lại đưa ra những nhận định khái quát khơi khơi vậy? Ngoài ra, tôi e rằng để chứng minh rằng ông đã nói sai thì không khó lắm đâu. Tôi nhớ từ đầu thập niên 1990 khi sang Thái Lan, tôi có được đến thăm Viện Đại học Mở của nước này, và họ khoe là trường của họ hãnh diện là đã giúp nhiều tù nhân lấy được tấm bằng đại học trong thời gian ở trong tù. Thời ấy, mạng Internet chưa tồn tại (lúc ấy là năm 1993), tù nhân còn phải học hàm thụ, và đến kỳ thi học kỳ hoặc tốt nghiệp thì họ phải có mặt để thi. Như vậy, hẳn là những tù nhân ấy phải được phép tạm trả tự do để đi thi thì họ mới có thể lấy được tấm bằng đại học trong thời gian ở trong tù chứ ạ? Nếu ông/bà cũng không tin điều này, xin ông/bà thử tìm trên mạng Internet, tôi tin là những thông tin này ngày nay đầy rẫy ở trên mạng đấy ông/bà ạ.


Và để giúp ông/bà, tôi cũng thử tìm. Tôi dùng cụm từ "prisoners allowed to study for degrees" (tù nhân được phép học để lấy bằng đại học), và ngay lập tức tìm ra mẩu tin này (đăng trên tờ The Guardian của Anh vào năm 2011, ở đây: http://www.theguardian.com/education/2011/apr/25/prisoners-law-degrees): Tù nhân đăng ký học ngành Luật! Nếu ông/bà đọc được tiếng Anh (tôi hy vọng thế) thì ông/bà sẽ thấy, các tù nhân của Anh rất thích học Luật, vì họ không hài lòng với hệ thống pháp luật hiện hành của nước họ. Ví dụ người trong mẩu tin này cảm thấy mình đã bị xử không đúng, lẽ ra phải xử tội ngộ sát chứ không phải là tội cố sát như mức án mà anh ta đang phải chịu. Việc này phổ biến đến nỗi bài báo còn đang đặt câu hỏi là "những người này [sau khi có bằng đại học Luật] liệu có được cho phép làm luật sư không?" - tất nhiên là sau khi họ đã thụ án xong và dược trả tự do.


Ngoài mẩu tin đó ra, còn có rất nhiều mẩu tin tương tự khác, có tên tuổi cụ thể, nhưng ta hãy tạm quên những tên tuổi ấy. Tôi chú ý đến một khía cạnh khác rất đáng quan tâm, đó là: Tài liệu hướng dẫn học tập dành cho đối tượng tù nhân của Viện Đại học Mở (The Open University) của Anh. Xin lưu ý rằng The Ope n University của Anh được thế giới đánh giá rất cao về chất lượng. Xem ở đây: http://labspace.open.ac.uk/file.php/3427/Studying_with_the_OU_-_a_guide_for_learners_in_prison.pdf.


Có tài liệu hướng dẫn riêng cho đối tượng tù nhân thì điều ấy có nghĩa là đối tượng này phải khá nhiều. Phải chăng đây là một cách làm thực sự khôn ngoan và nhân văn, giúp cho những tù nhân dễ dàng hội nhập với xã hội sau khi ra tù? Tôi nghĩ, có lẽ ông/bà Trọng Đức nên đọc kỹ và tham mưu cho Đảng và Nhà nước ta, như thế có lẽ sẽ chống diễn biến hòa bình một cách hiệu quả hơn là những bài viết khơi khơi thiếu lý lẽ và dẫn chứng cụ thể [chỗ in đậm là góp ý của anh Phùng Hoài Ngọc] trên cột báo có đăng bài của ông/bà đấy ạ.


Đấy, thực tế của các nước mà ông/bà mỉa mai gọi là "đang tự vỗ ngực là dân chủ và muốn áp đặt kiểu dân chủ của mình làm 'khuôn vàng, thước ngọc' cho toàn thế giới" là như thế đấy ạ. Tất nhiên họ có thể nói dối, nói quá, thổi phồng vv, nhưng nếu vậy xin ông/bà hãy chứng minh là họ nói dối. Hoặc ngược lại, ông/bà hãy tìm ra một vài ví dụ tương tự trong chế độ ta, và trưng ra (cứ thổi phồng lên, tô hồng lên vv nhiều nữa cũng được) cho ông LHĐ và thế giới thấy, thì mới hy vọng "đập tan luận điệu dối trá, xuyên tạc" vv của những kẻ đang âm mưu diễn biến hòa bình được chứ, phải không ông/bà Trọng Đức? Mong ông/bà xem xét và trả lời giúp.


Bài của ông/bà khá dài, nên tôi xin phép viết dần làm 3, 4 Notes khác nhau để trả lời từng điểm của ông/bà nhé. Xin hẹn ông/bà Trọng Đức trong Note sau của tôi.