Hiển thị các bài đăng có nhãn Tổng thống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tổng thống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Những bí ẩn chung quanh vụ sát hại Tổng thống Ngô Đình Diệm và ông Nhu



Những bí ẩn chung quanh vụ sát hại Tổng thống Ngô Đình Diệm và ông Nhu










Đâu là bộ mặt thật của tướng Trần Thiện Khiêm ?
• “Nếu ông cụ và ông Nhu còn trong dinh, tôi sẽ…”
• Việc giết TT Diệm là một tội phạm lịch sử !
(Sau nhiều thập niên im lặng Phụ Tá Ðặc Biệt Nguyễn Văn Ngân nói gì về những bí ẩn quanh Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ?)

Trần Phong Vũ thực hiện




Vi Vô's photo.Phu ta TT Thieu- Nguyen Van Ngan2.jpg
Trần Thiện Khiêm và ông Nguyễn Văn Ngân


***


TPV: Ông Thiệu nói với ông:…bọn “xịa” ngồi trong Hội đồng An-ninh Quốc-gia; ông muốn ám chỉ ai?

NVN: Ông Thiệu đâu cần phải ám chỉ. Trong số nầy, một nhân vật then chốt và thường trực của hội đồng an-ninh quốc-gia là ông Trần Thiện Khiêm, Thủ tướng kiêm Tổng trưởng Nội vụ, kiêm Tổng trưởng Quốc phòng mà cả nước đều biết là một công cụ trung thành của Mỹ, là nhân vật chủ chốt trong cuộc đảo chánh 1/11/63.

Trước đây, các ông Diệm, Nhu cũng biết ông Khiêm là người của CIA nhưng đã lầm lẫn về con người của ông Khiêm nên đã giao chức vụ Tham mưu trưởng liên quân với mục đích “neutralizer” các âm mưu đảo chánh của người Mỹ, cuối cùng cả hai anh em đều bị thảm sát dưới tay ông Khiêm. Các ông Diệm, Nhu là những người được giáo dục và lớn lên trong môi trường có tính cách khuôn mẫu, kinh điển, vẫn tưởng rằng những ân sủng của chế độ, những tình cảm xử sự như con cháu trong gia đình, cùng sự biến cải từ một sĩ quan cấp thấp trong quân đội đánh thuê của Pháp thành một tướng lãnh đứng đầu trong quân đội quốc gia có lý tưởng, có nhân cách, nhân phẩm…, sẽ hết lòng bảo vệ chế độ.

TPV: Thế còn những người đứng đầu các cơ quan an ninh, tình báo Việt Nam? Họ có phải là người của CIA hay không?

NVN: Họ đều là những cộng sự viên của CIA, hoặc tự nguyện hoặc tự tề. Danh từ “tự tề” là danh từ của ông Thiệu dùng khi nói chuyện với tôi. Các công tác tình báo do người Mỹ trực tiếp chi tiền; người nào chi tiền thì người đó làm chủ và kiểm soát.

Sau nầy ở hải ngoại có một lần tôi hỏi ý kiến của ông Thiệu về cái chết của Tổng Thống Park Chung Hee, ông trả lời: “bọn Mỹ chứ còn ai vào đó, có bao giờ giám đốc tình báo quốc gia là người tin cẩn do Tổng Thống bổ nhiệm lại bắn Tổng Thống!”

Tôi nhắc lại chuyện nầy để cho thấy tinh thần cảnh giác của ông Thiệu và hoàn cảnh bị “trói tay trói chân” của ông Thiệu ngày đó.

TPV: Có bao giờ ông và ông Thiệu nói chuyện với nhau về vụ đảo chánh 1/11/63, cụ thể là những người liên hệ đến quyết định hạ sát Tổng Thống Diệm? Một nhân chứng có thẩm quyền là trung tướng Trần văn Đôn trong hồi ký tiếng Anh vào năm 1976 chỉ đích danh tướng Dương văn Minh là người ra lệnh nhưng trong hồi ký tiếng Việt sau nầy ông hoàn toàn im lặng với một thái độ mơ hồ và quanh co. Theo báo chí ngoại quốc thì có lần ông Thiệu đã minh thị ông Minh là người đã ra lệnh?

NVN: Trong thời gian làm việc nhiều khi chúng tôi có đề cập đến cuộc đảo chánh 1/11/63 ở những khía cạnh khác nhau và trong những dịp khác nhau.
Tôi nhớ lần đầu tiên vào đầu năm 1965 lúc ông Thiệu là Phó Thủ tướng kiêm Tổng Trưởng Quốc phòng và tôi là sĩ quan thuộc Phòng Nghiên Cứu/Bộ Quốc phòng, nhân một phiếu trình về bình định lãnh thổ, ông Thiệu nói với tôi: “ông Minh (Dương văn Minh) đã phạm sai lầm lớn sau 1/11/63 là đã phá bỏ ấp chiến lược và giải tán Thanh niên Cộng hòa…”. Trong cảnh “dậu đổ bìm leo” và sự hồ hởi của những người vừa lật đổ chế độ cũ lúc đó, nhận xét và lượng giá khách quan của ông Thiệu đã tạo cho tôi một ấn tượng đặc biệt về ông.

Về cái chết của Tổng Thống Diệm và ông Nhu, trong phạm vi trách nhiệm của người chỉ huy tấn công dinh Gia Long, ông Thiệu nói: “nếu ông cụ và ông Nhu còn trong dinh thì tôi sẽ bảo vệ an ninh bằng cách đưa các ông về Tổng Tham mưu trên một xe jeep lật mui và sẽ không ai dám làm gì hết…”. Tôi biết điều ông nói là thực, ít nữa là với cương vị bấy giờ là một sĩ quan thừa hành cấp đại tá, ông đủ thận trọng và khôn ngoan – ông không thuộc loại người “múc nước ch. uống”. Đây là thành ngữ đôi khi ông dùng trong khi nói chuyện riêng với tôi nhân vài vụ trao đổi chính trị.




Di ảnh sau cùng của TT Diệm sau khi bị sát hại. Cả hai anh em đều bị thảm sát dưới tay ông Khiêm (Sài Gòn 2/11/1963)



Chỉ một lần duy nhất vào dịp tranh cử Tổng Thống 1971 tôi và ông Thiệu đã đề cập một cách cụ thể vấn đề có tánh cách “cấm kỵ“ nầy vì những nhân vật liên hệ còn nắm giữ những vai tuồng chính trị quan trọng. Lúc bấy giờ ông Dương Văn Minh muốn tranh phiếu của khối Công-giáo đã lên tiếng quy trách cái chết của Tổng Thống Diệm cho ông Thiệu do việc thi hành chậm trễ lệnh bao vây dinh Gia Long đưa đến sự đào thoát và cái chết sau đó. Ông Thiệu đã trả lời trong cuộc họp báo tại Tổng Tham Mưu: “…việc một trung tướng ‘đổ thừa’ cho một đại tá là một hành động hèn, khiếp nhược, không xứng đáng tư cách một quân nhân và một cấp chỉ huy…”




Dương Văn Minh và nhóm tướng lãnh bất mãn thi hành chỉ thị của người Mỹ (giết TT Diệm)



Trong cuộc thảo luận này chúng tôi đã đề cập và phân tách đến các danh từ: thủ phạm, chính phạm, tòng phạm, người trách nhiệm v.v… Tôi nói với ông Thiệu: trung tướng Dương Văn Minh là chủ tịch Hội đồng Quân nhân Cách mạng, phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về cái chết của Tổng Thống Diệm, hơn nữa chính sĩ quan cận vệ của ông Minh đã trực tiếp hạ sát Tổng Thống Diệm và ông Nhu; tuy nhiên, thủ phạm chính và giấu mặt là người chủ chốt thực hiện vụ 1/11/63 tức ông Khiêm – là người đã triệu tập Hội đồng tướng lãnh, điều động lực lượng an ninh của Tổng Tham Mưu và nắm giữ lực lượng chủ lực của cuộc đảo chánh tức sư đoàn 5. Vào lúc ông Diệm quyết định ra trình diện đã chỉ thị cho sĩ quan tùy viên phải cố liên lạc trực tiếp với ông Khiêm như một bảo đảm cho sinh mạng, và chính ông Khiêm đã nhận điện thoại của đại úy Đỗ Thọ nhưng đã cố tình bất động, mượn tay ông Minh và nhóm tướng lãnh bất mãn để thi hành chỉ thị của người Mỹ.

Ông Thiệu im lặng một lúc, hoàn toàn không phản bác mà chỉ hỏi lại một cách thụ động: anh nghĩ như vậy sao?

Tôi đáp: không phải tôi nghĩ như vậy mà sự thực là như vậy. Nếu Tổng Thống ở vào địa vị ông Khiêm, Tổng Thống sẽ xử sự như thế nào? Chức vụ Tham mưu trưởng liên quân là chức vụ được Tổng Thống tín nhiệm và trực tiếp bổ nhiệm để cầm đầu quân đội, bảo vệ chế độ, thế mà lại làm tay sai cho ngoại bang, lợi dụng chức vụ lật đổ chế độ – ông Khiêm thừa hiểu đó là một hành động phản quốc nếu ông Diệm sống sót; hơn nữa với những ân sủng của ông Diệm cho ông Khiêm cùng sự xử sự như con cháu trong gia đình thì sự phản trắc cũng đủ để ông Khiêm phải thủ tiêu ông Diệm hầu khỏi thấy mặt.

Ông Thiệu im lặng khá lâu, cuối cùng ông nói: nếu ông cụ nán lại đến trưa không ra mặt thì bọn họ lên máy bay chạy hết, có ai tin ai đâu.

Trong những trường hợp tế nhị, ông Thiệu thường có thái độ lấp lửng hoặc những câu nói nửa vời thay cho sự xác nhận. Và do cuộc thảo luận nói trên nên tại cuộc họp báo ở Tổng Tham Mưu ông Thiệu nói: … “trung tướng Dương văn Minh, nguyên Chủ tịch Hội đồng quân nhân cách mạng, là người phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về cái chết của Tổng Thống Ngô Đình Diệm trong cuộc chính biến ngày 1/11/63…”

Trong Our Endless War, ông Đôn minh thị ông Minh như là một chính phạm (giết TT Diệm)


Việc giết Tổng Thống Diệm là một tội phạm lịch sử. Những người nhúng tay vào máu của ông Diệm không bao giờ dám ngẩng mặt lên nhận trách nhiệm: những người bị lộ diện đã sống một cách lén lút cho đến cuối đời như Dương Văn Minh, Mai Hữu Xuân, những kẻ ném đá dấu tay thì vẫn tiếp tục ẩn mặt và trút trách nhiệm lên đầu những người đã chết. Sau 30/4/1975, ông Dương văn Minh được cộng sản cho xuất ngoại. Có một thời gian ở Pháp ông Minh đã từ chối không tiếp ông Đôn vì lý do trong cuốn Our Endless War xuất bản 1976 ông Đôn minh thị ông Minh như là một chính phạm. Ông Minh cho rằng đây là một sự quy trách bất công có tính cách gian trá vì ngày đó ông ta thực ra chỉ là một thứ “bung xung” không quân, không tướng được đưa ra làm chủ tịch HĐQNCM một tư thế cưỡi cọp vì những kẻ chủ động không tin sẽ thành công rồi mượn bàn tay ông ta để dứt hậu hoạn. Đây là lý do trong bản Việt ngữ sau nầy, cuốn Việt Nam Nhân Chứng, ông Đôn đã không đề cập đến tên ông Minh hay bất cứ người Việt Nam nào mà chỉ nhắc đến câu nói của Lou Conein là phải tìm bắt hai ông Diệm, Nhu với chỉ thị “on ne fait pas d’omelette sans casser les oeufs” và chỉ nói một cách tổng quát là người nào đã quyết định việc hạ sát là người thấy xa. “Người thấy xa” mà ông Đôn muốn ám chỉ là người Mỹ. Khi gởi cuốn “Việt Nam Nhân Chứng” cho tôi, ông Đôn nói: “người ta trách móc tôi nhiều quá nên không muốn đụng chạm nữa”.

Ông Khiêm là con người của những âm mưu trong bóng tối, lén lút, không bao giờ dám đối đầu công khai trừ phi có người Mỹ sau lưng và chắc ăn, vì vậy ông đã mất nhiều cơ hội để nắm vai trò lãnh đạo sau đảo chánh 1/11/63, sau chỉnh lý 30/1/64 là những biến cố ông có vai trò chủ động, và vì “mất ăn” nên các cuộc binh biến dưới thời Nguyễn Khánh đều có ông Khiêm đứng sau lưng giật dây.

Để rõ thêm con người của ông Khiêm, đây là câu chuyện ông Thiệu đã kể lại cho tôi lúc gặp tại Londres năm 1983. Tôi hỏi ông Thiệu: Tổng Thống vẫn liên lạc với ông Khiêm?

– Không.

– Lý do?

– Anh nghĩ xem tôi và ông ta cùng đi qua Đài Loan một lúc; ở Đài Loan, tôi qua Anh thăm thằng Lộc (con trai ông Thiệu) để giải thích và an ủi nó về vụ 30/4, người lớn còn “xấc bấc, xang bang”, huống gì nó là một đứa nhỏ. Trong khi tôi vắng mặt, ông Khiêm đến chào bác Sáu để đi Mỹ (ông Kiểu, đại sứ tại Đài Loan – anh ông Thiệu). Ông Khiêm nói với bác Sáu: trong hai anh em phải có một người qua bên đó để nói lên tiếng nói của mình… Bác Sáu cười mỉa mai: “… thế thì tôi chúc chú lên đường bình an…”. Trong thời gian tôi ở Đài Loan, ông Khiêm không hề nói với tôi về việc ông làm thủ tục đi Mỹ…”

Cũng cần biết là sau 30/4/75, bà Anna Chennault có qua Đài Loan cho ông Thiệu biết là chánh phủ Mỹ không hoan nghênh việc ông Thiệu vào Mỹ; chín năm sau ông Thiệu mới vào Mỹ và định cư tại Boston.

Đến nay đã hơn 30 năm, ông Khiêm vẫn “thủ khẩu như bình”, như ngày nào ông là một thủ tướng “ngậm miệng ăn tiền”, một thủ tướng lâu nhất trong các thủ tướng kể từ thời Bảo Đại.

Câu chuyện ông Thiệu nói với tôi về ông Khiêm ở trên làm tôi liên tưởng đến một câu nói từ rất lâu của một nhân vật trong nhóm đảo chánh 1/11/63 đã phản ảnh với tôi về cái tình huynh đệ chi binh của họ bằng câu “bạn nhà binh, tình nhà thổ”. Một nhân vật then chốt khác cũng trong vụ 1/11/63 vào những ngày cuối đời cũng đã than với tôi: “… ông Ngân ạ, trên đời này làm gì có tình nghĩa!” Có lần ông Thiệu phàn nàn với tôi về tướng Nguyễn Khánh: “Anh nghĩ xem… ‘thằng’ Khánh tệ đến mức đã đuổi ông Khiêm đi (1964) thế mà khi gặp lại ông Khiêm ở Hoa Thịnh Đốn (đại sứ) còn ngửa tay xin tiền ‘mày có tiền đưa tao một ít’… Tôi nghĩ bụng có gì tệ đâu, họ cùng một phường với nhau … ‘tao không còn cơ hội ăn cắp, mày còn cơ hội thì chia cho tao với’…”

Ngày đó tôi vẫn tự hỏi: tại sao sáng 2/11/63 ông Thiệu lại không dùng binh lực có sẵn trong tay để thanh toán nhóm tướng lãnh phản loạn tại Bộ Tổng Tham Mưu hầu thực hiện một cuộc cách mạng triệt để mà quốc gia đang cấp thiết đòi hỏi cho cuộc đấu tranh sinh tử với cộng sản. Đám họ chỉ là sản phẩm của thực dân để lại, hèn nhát, bất tài và bất xứng. Ông Thiệu vẫn là người khá hơn hết và ông đã bỏ lỡ mất “cơ hội ngàn năm một thuở” vì sau 1965 khi quân đội Mỹ đã trực chiến thì chúng ta chỉ còn chờ chết!

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

Blogger Đinh Tấn Lực - Quyết Liệt Biến Dàn Khoan Thành Ngai Tổng Thống?



Blogger Đinh Tấn Lực - Quyết Liệt Biến Dàn Khoan Thành Ngai Tổng Thống?



gian_khoan_981_TQ1

Trung Quốc và Liên Xô trước giờ vẫn thường là hai nhà nước đầu tiên công nhận nhà nước CSVN hoặc thiết lập quan hệ ngoại giao sớm nhất. Liệu Pu hay Tập sẽ là kẻ đầu tiên công nhận một tân Tổng Thống nước CHXHCNVN?” (ĐTL).
Đất nước loạn sinh lắm thời sự lạc.
Chẳng lý nào 18/01/2014 là  cơ hội cuối để khui xâm-banh ăn mừng 62 năm thiết lập quan hệ ngoại giao đẫm tình hữu nghị? Cũng chẳng lý nào 30/4/2014 là dịp lễ (rón rén) sau cùng để treo các thứ băng rôn “vô địch” hay  “quang vinh muôn năm”? Bởi, từ bấy đến nay, chỉ vẻn vẹn 3 tuần, mà cả nước …lắm chuyện: Tuyên giáo ngậm tăm xỉa răng, trong khi Lãnh đạo thi đua lên đồng.
***
Haiyang Shiyou 981

Bạo quan can Bạo loạn?” (ĐTL).

Ngoài Viện Khổng Tử, TQ còn có hai thứ viện khác cũng nổi danh không kém (trong loài lừa ngựa): Mã Viện và La Viện. Thời ưng trảo Mã Viện, TQ cắm trụ đồng. Thời diều hâu La Viện, TQ cắm giàn khoan.
Trụ đồng bị vùi mất dấu dưới những nắm đất tống tiễn. Haiyang 981 chao nghiêng theo trang sử “nạn kiều” lật lại. Nếu Phi Luật Tân trước đây đã có một cuộc chiến chống tham nhũng dưới tên gọi Ulat sa Bayan (Tường thuật tới Nhân dân), bằng Sony HandyCam;  thì VN ngày nay cũng đang chập chững từng bước tận dụng SmartPhone VideoClips.  Những bí mật của “bạo loạn” Bình Dương –Vũng Áng bắt đầu hé lộ một số giải mã hồi đáp các câu hỏi “ai đứng đàng sau” đám công nhân:
- Cởi phanh ngực, phất cờ đỏ, cầm gậy sắt, mồm la hét, lái xe bạt mạng, cứ thấy chữ Tàu là chỉ tay đập phá …thoải mái?
- Có đủ sức quậy để tạo những dòng tin “bài Hoa” trên các trang thông tấn quốc tế?
- Có đủ trí khôn để giữ giới hạn vừa phải cho nhu cầu đổ vấy vào “thế lực thù địch”?
- Có đủ uy lực để buộc bảo vệ quy hàng và công an cơ động khoanh tay (đến tỉnh Bình Dương phải yêu cầu CA nhập cuộc)?
- Có đủ nghiêm túc để nâng tầm một đồng chí X nào đó (từng nổi danh “Bạo” trong giang hồ Đại Vệ) lên hàng “ngọn dáo chống xâm lăng” (dám chỉ thị cho đàn em “tỏ thái độ!”, và ngoạn mục vượt thoát khỏi tình trạng cá mè một lứa)?
- Có sẵn tính ngoan để hưởng ứng lời kêu gọi ngưng biểu tình tức khắc (trong Công điện số 697, ngày 15/5/2014 và Chỉ thị ngày 17/5/2014) của thủ tướng chính phủ (gửi đại trà SMS đến hàng chục triệu di động)?
- Và, có sẵn danh sách hàng ngàn người cần ”câu lưu” ngay khi bạo loạn vuột tay chỉ đạo?
Tuy nhiên, một khi để vuột tay chỉ đạo, thì hệ quả khôn lường. Đa phần Cty tại các khu chế xuất ra thông cáo tạm ngưng hoạt động. Một số doanh nhân người Việt gốc Hoa hoặc người Hoa bỏ chạy sang Campuchia. Bộ Ngoại giao TQ ra thông báo khuyến cáo ngăn công dân TQ du lịch VN. Toàn bộ các tour du lịch từ TQ đều bị hủy. Hàng ngàn công dân TQ di tản bằng tàu há mồm về Hải Nam. Các Cty nước ngoài đầu tư ở Bình Dương-Vũng Áng đồng loạt khởi kiện đòi bồi thường thiệt hại (tổng cộng có thể lên đến vài trăm triệu USD). Đầu tư của nước ngoài sẽ khựng lại. Thị trường chứng khoán đã thủng sàn… Đành phải coi như “kách mệnh nào mà chẳng có hy sinh?”.
Giải pháp “giản tiện” nhất là đổ vấy cho một “thế lực thù địch” nào đó của đảng, và nếu nhu cầu đòi hỏi thì, như thường lệ, “có biện pháp kỷ luật” (nội bộ) một vài đồng chí (nhơ nhỡ) nào đó trong bộ dùi cui, là coi như có thể tạm …rút bớt củi dưới nồi. Loan báo cả hai biện pháp xử lý này, nếu có thể, thông qua ngòi bút của một John/Jack/Jimmy/ Jerry/Benny/Bobby/Bernie/Billy nào đó thì …càng hiệu nghiệm!
Sau đó, chỉ cần RFA đi tin “Thủ tướng Việt Nam đề cao việc nhân dân cả nước tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan  HD 981 trái phép tại vùng biển Việt Nam là hành động chính đáng…” là coi như cái búng tay đóng chốt trang “bạo loạn”.
Còn Tuyên Giáo TW đứng đâu trong vụ này ư?
Cần thêm? Tuyên Giáo TW sẽ cố nhớ lời bảo ban của Vũ Đức Đam trong Hội nghị Giao ban Báo chí Đầu Xuân (ngày 07/2/2014): “Chính phủ rất mong muốn và kêu gọi cộng đồng báo chí Việt Nam cùng sát cánh với Chính phủ”.

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Tổng thống Ukraine gọi việc phế truất là một ‘cuộc đảo chánh’


Tổng thống Ukraine gọi việc phế truất là một ‘cuộc đảo chánh’



Lãnh tụ đối lập Ukraina, bà Yulia Tymoshenko được trả tự do ngay lập tức sau khi tổng thống Yanukovych bị truất phế. (Ảnh: AP)




Vừa ra khỏi tù, cựu Thủ tướng Ukraina Yulia Tymoshenko đã trở lại thủ đô đang xảy ra giao tranh. Trong khi đó, tổng thống vừa bị lật đổ Yanukovych nói rằng ông ta rời khỏi Kiev vì một “cuộc đảo chính”.

Sự kiện Tymoshenko được phóng thích là một sự kiện mới nhất trong một ngày đầy ắp những diễn biến nhanh lẹ và đáng ghi nhớ, nó chứng kiến việc kiện Quốc hội bỏ phiếu để bãi nhiệm Tổng thống Viktor Yanukovych , và kêu gọi những cuộc bầu cử mới.

Tymoshenko nói với đám đông lên đến cả hàng ngàn người đang reo hò tại quảng trường Độc Lập của thủ đô Kiev, ngay trong cảnh tượng của những cuộc biểu tình đầy chết chóc, rằng: “Hôm nay, Ukraine đã giải quyết xong tên độc tài khủng khiếp Yanukovych.”

Chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi được phóng thích từ một bệnh viện của nhà giam, bà Tymoshenko đã kêu gọi phải đòi lại công lý cho những người bị giết hại. Các cuộc biểu tình nổ ra sau khi Tổng thống Yanukovych quyết định từ chối thỏa thuận thương mại với Liên minh châu Âu để chạy theo Nga.

Bà Tymoshenko nói với đám đông: “Các bạn đã có khả năng làm thay đổi nước Ukraina, và các bạn có thể làm bất cứ điều gì. Ai cũng đều có quyền tham gia vào công cuộc xây dựng một nhà nước độc lập của châu Âu.”

Còn ông Yanukovych thì lên truyền hình và nói rằng ông đã bị ép buộc phải rời thủ đô Kiev do “có chủ trương phá hoại, gây tội ác và đó là một cuộc đảo chính.”

“Tôi không rời khỏi đất nước. Tôi không có dự định từ chức. Tôi là một Tổng thống do dân bầu lên,” ông ta phát biểu trong một cuộc phỏng vấn ở Kharkiv, một thành trì ủng hộ Nga gần biên giới Ukraina với Nga.

“… Kế tiếp, những gì tôi sắp sửa làm là bảo vệ không để nước tôi bị phân ly và không có đổ máu nữa. Tôi chưa biết phải làm như thế nào. Tôi hiện đang ở Kharkiv và không biết bước tiếp theo là tôi phải làm gì.”

Ông ta không nói đến những bản tin cho rằng ông đã có ý định rời khỏi  nước bằng máy bay.