Hiển thị các bài đăng có nhãn 2011. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2011. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2012

2011: Năm của quần chúng (phần 2)



2011: Năm của quần chúng (phần 2)


Trà Mi-VOA| Washington DC


Trong chương trình kỳ trước, chúng ta đã điểm lại những sự kiện nổi bật được giới trẻ Việt Nam quan tâm nhất trong năm qua. Trong buổi tái ngộ hôm nay, mời quý vị cùng các bạn trẻ trong nước là Hoàng, Phan ở Sài Gòn, Quốc Anh ở Nha Trang, và Tuấn từ Daklak đặt tên cho năm 2011, bình chọn nhân vật của năm, sự kiện của năm, chuyện hàng đầu trong năm, và cùng nhau chia sẻ những mong ước của người trẻ trước thềm năm mới Nhâm Thìn 2012.



 


Bà Bùi Thị Minh Hằng trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội mùa hè 2011



 



Trà Mi: Trong buổi trao đổi tuần trước, chúng ta đã cùng nhau điểm qua những sự kiện được giới trẻ quan tâm trong năm 2011. Nhưng trong các bạn không thấy ai nhắc tới một cuộc khủng hoảng thiên tai rất lớn, ngoài các cuộc khủng hoảng kinh tế, chính trị, xã hội xảy ra năm qua ngay bên nước láng giềng ở Châu Á.


Hoàng: Thiên tai Nhật Bản.


Trà Mi: Vâng, vì sao khủng hoảng thiên tai, đối với các bạn, không nằm trong sự quan tâm quan trọng so với khủng hoảng chính trị, kinh tế, hay xã hội?


Quốc Anh: Thật ra vấn đề thiên tai đó, mọi người cũng rất quan tâm, nhưng có lẽ không bằng các cuộc đấu tranh cho tự do-dân chủ vì dù sao khủng hoảng thiên tai cũng chỉ là một vấn đề khách quan. Còn các cuộc đấu tranh là vấn đề chủ quan đáng được chú ý hơn.


Trà Mi: Sau khi điểm lại các sự kiện đáng quan tâm và lý do khiến các bạn chú ý, bây giờ mình phải bầu chọn lại vì các bạn liệt kê rất nhiều sự kiện. Nếu chỉ giới hạn 3 sự kiện đáng chú ý nhất, quan trọng nhất, nổi bật nhất trong năm qua, sự lựa chọn của các bạn sẽ như thế nào? Nhân vật của năm, sự kiện của năm, và chuyện hàng đầu của năm?


Quốc Anh: Mình vẫn thích sự bầu chọn của tạp chí Time, chọn nhân vật của năm là người biểu tình. Sự kiện đáng quan tâm trong năm là Mùa Xuân Ả Rập.


Trà Mi: Còn riêng về tình hình ở Việt Nam, sự bình chọn của các bạn ra sao?


Hoàng: Mình đồng ý chọn người biểu tình là nhân vật trong năm, còn sự kiện trong năm là ‘Mùa hè xuống đường’.


Tuấn: Nếu bầu chọn cho tập thể, em sẽ bình chọn cho những người xuống đường biểu tình. Còn bầu chọn cho cá nhân, em sẽ chọn 2 nhà khoa học Việt Nam được tôn vinh trên thế giới là giáo sư toán học Ngô Bảo Châu và giáo sư toán học Hoàng Tụy.


Hoàng: Nếu bầu chọn cho cá nhân, mình sẽ bình chọn chị Bùi Hằng.


Trà Mi: Chị là nhân vật được nhiều người biết đến qua các cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Việt Nam.


Quốc Anh: Nếu bầu chọn nhân vật trong năm tại Việt Nam, mình chọn tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, một nhà tranh đấu rất đáng chú ý, có tiếng nói rất có trọng lượng.


Trà Mi: Tóm lại, các bạn chọn nhân vật trong năm là người biểu tình, sự kiện trong năm là những cuộc biểu tình. Còn về câu chuyện hàng đầu của năm?


Quốc Anh: Đó là vấn đề chủ quyền biển đảo của Việt Nam, rất đáng quan tâm, trước hành động xâm lấn rất mạnh từ Trung Quốc. Về phía Việt Nam, rất yếu thế, không có động thái gì quyết liệt và mạnh mẽ để chống lại họ cả. Bên cạnh đó lại xuất hiện sự kiện Việt Nam dùng cờ 6 ngôi sao đón Phó Chủ tịch Trung Quốc sang thăm. Mình không hiểu nổi vì sao lại xảy ra như vậy.


Trà Mi: Bạn vừa nêu thêm một sự kiện đáng quan tâm nữa cũng liên quan đến mối quan hệ Việt-Trung trong năm qua. Đặt tên cho năm để nói lên sự nổi bật nhất của năm 2011 tại Việt Nam, các bạn sẽ chọn tên nào?


Phan: ‘Năm của người yêu nước.’


Tuấn: ‘Năm của những chủ nhật xuống đường màu đỏ và những cú đạp vào mặt nhân dân.’


Trà Mi: Một cái tên rất dài, bao hàm nhiều ý nghĩa. Cảm ơn Tuấn.


Hoàng: ‘Năm của việc thể hiện tiếng nói và bênh vực sự thật.’ Nghĩa là trong năm nay, ngoài những cuộc biểu tình của những người xuống đường, còn có rất nhiều tiếng nói khác, tuy họ không xuống đường được, nhưng họ viết blog, họ lên mạng. Họ đấu tranh cho quyền lợi công nhân, nhân quyền của nhân dân, chống khai thác bauxite ở Tây Nguyên, bảo vệ quyền lợi vì lợi ích môi trường và quốc gia. Tất cả, dù ở nhiều vai trò khác nhau, nhưng họ đều góp tiếng nói thể hiện cái tinh thần đó.


Trà Mi: Theo Hoàng, năm vừa qua có thể gọi là ‘Năm của tiếng nói quần chúng’. Các bạn có đồng ý không?


Quốc Anh: Mình đồng ý nhưng xin thêm là ‘Năm của quần chúng, dù bị đàn áp’.


Trà Mi: Điểm lại sự kiện, mình cũng nên ghi nhận những dấu hiệu tích cực hay khả quan nữa. Các bạn thấy năm 2011 có những điểm nào đáng mừng, tiến bộ hơn so với năm trước đó?


Quốc Anh: Cũng thấy chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh đến chủ quyền thiêng liêng biển đảo cùng các chuyến đi Ấn Độ. Cũng thấy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định Hoàng Sa bị Trung Quốc xâm chiếm. Đó là những cái nhìn thẳng thắn trong vấn đề biển đảo, cũng đáng mừng, nhưng hành động sau đó thì không thấy thể hiện giống như vậy.


Trà Mi: Các bạn khác có ghi nhận được tín hiệu nào đáng mừng trong năm qua không?


Phan: Về tình hình thế giới, có sự kiện Mỹ quay lại Châu Á-Thái Bình Dương và bao vây Trung Quốc. Việc này sẽ giúp cho Việt Nam rất nhiều trong quá trình bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ.


Tuấn: Tín hiệu khả quan nhất năm qua là người Việt trong và ngoài nước quan tâm nhiều hơn đến tình trạng chủ quyền của Việt Nam, không còn vô cảm. Nhiều người đã vượt qua được nỗi sợ hãi, dám nói lên tiếng nói của mình.


Trà Mi: Điểm qua năm cũ đến hướng tới tương lai, nhìn lại những gì đã xảy ra trong năm qua, các bạn có mơ ước gì cho đất nước mình trong năm mới sắp tới?


Hoàng: Mình mơ ước tiếng nói của người dân, nhân quyền của người dân được giới cầm quyền tôn trọng hơn. Họ đừng coi dân là ngoài cuộc. Đất nước này ‘của dân, do dân, vì dân’ và nhà nước quản lý, lãnh đạo. Vậy cả hai đều phải góp sức mình vào việc bảo vệ tổ quốc, phát triển đất nước. Nhà nước không thể bảo dân cứ lo yên ổn làm ăn đi, để chuyện ngoại giao và quốc gia đại sự cho giới lãnh đạo lo. Vì họ không tôn trọng tiếng nói của người dân, nên khi dân xuống đường biểu tình, họ cho là ảnh hưởng đến ngoại giao, gây rối trật tự. Họ dẹp, họ bắt bớ, gây phiền nhiễu, vi phạm nhân quyền trắng trợn. Mình muốn tiếng nói người dân phải được giới lãnh đạo quan tâm hơn, cùng nhau đi đến một giải pháp chung, tốt cho đất nước, vì một tương lai hạnh phúc, ấm no hơn.


Trà Mi: Hoàng mong muốn chính quyền đại diện tiếng nói của người dân, hợp với lòng dân. Các bạn khác trông đợi gì cho năm mới 2012?


Quốc Anh: Mình mong các bạn trong nước, dù bị khó khăn và đàn áp, đừng thờ ơ vô cảm trước hiện tình đất nước. Hãy quan tâm hơn đến vấn đề chính trị, xã hội để cùng nhau lên tiếng, góp sức với nhau. Tình hình trong nước như vậy, thế giới đã trải qua mấy ‘mùa xuân dân chủ’ rồi, mà dân trong nước còn rất hồn nhiên, chẳng thấy ai quan tâm lắm. Chúng ta hãy sống sao cho có ý nghĩa, có mục đích và lý tưởng. Công giáo có câu “Chúng ta phải làm gì trước cây thập tự sẽ phủ bóng lên mộ huyệt của chúng ta? Đó là câu hỏi mọi người phải tự đặt ra cho chính mình.” Nghĩa là chúng ta phải sống như thế nào.


Trà Mi: “Chúng ta phải làm gì?” Câu hỏi Quốc Anh vừa đưa ra các bạn ở đây có câu trả lời thế nào? Người trẻ phải làm gì để biến những ước mơ các bạn vừa chia sẻ sớm trở thành hiện thực, thúc đẩy những sự thay đổi tiến bộ hơn, đáng kể hơn?


Hoàng: Người trẻ cần phải mạnh mẽ hơn, vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân để lên tiếng bênh vực sự thật, nói lên lẽ phải. Trách nhiệm mỗi công dân là phải đấu tranh cho điều đó. Có nhiều người nhận thức được điều đó nhưng không dám vượt qua sự sợ hãi, không dám dấn thân.


Trà Mi: Tựu chung lại, các bạn nhìn thấy 2011 là năm của sự lên tiếng và các bạn mong muốn người trẻ hãy quan tâm hơn, tiếp tục lên tiếng nhiều hơn nữa đối với những gì ảnh hưởng trực tiếp đến mỗi cá nhân, xã hội, và đất nước.


Tuấn: Việt Nam hiện giờ đang rất khó khăn, chúng ta cần đoàn kết lại để nói lên tiếng nói của những người trẻ.


Phan: Người trẻ phải bước ra khỏi vòng bảo vệ an toàn và ý thức được rằng việc mình làm là đúng. Cho dù có phải đi tù đi chăng nữa, việc làm của chúng ta là đúng, chúng ta phải lên tiếng vì một đất nước tốt đẹp hơn, xã hội tốt đẹp hơn. Trong đó có chúng ta và gia đình của chúng ta.


Trà Mi: Cảm ơn các bạn rất nhiều đã dành thời gian cùng chúng tôi điểm lại những sự kiện đáng chú ý với giới trẻ Việt Nam trong năm qua. Xin chúc các bạn một năm mới bình an, hạnh phúc.


Vừa rồi là ý kiến bình chọn của 4 bạn trẻ từ Sài Gòn, Nha Trang, và Daklak. Quan điểm của quý vị và các bạn nghe đài ra sao? Xin vui lòng đóng góp và trao đổi với các độc giả khác trên Tạp chí Thanh Niên trong phần Chuyên mục đặc biệt trên website của đài Tiếng Nói Hoa Kỳ www.voatiengviet.com.


Các bạn trẻ muốn tham gia thảo luận các chủ đề của Tạp chí Thanh Niên, xin email số phone về vietnamese@voanews.com hay voatiengvietvideo@gmail.com , Trà Mi rất mong được mời các bạn khắp nơi góp tiếng trong chương trình.


Đến đây Tạp chí Thanh Niên xin nói lời chia tay và hẹn mang đến quý vị và các bạn một câu chuyện mới vào giờ này, tuần sau.


Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2012

2011: Năm của quần chúng



2011: Năm của quần chúng



Trà Mi-VOA



Chúng ta sắp chào đón Tết âm lịch để bước sang năm mới Nhâm Thìn. Năm 2011 vừa qua được cho là năm có nhiều sự kiện nổi bật đối với Việt Nam nói riêng và với cả thế giới nói chung. Bốn vị khách mời tham gia chương trình hôm nay sẽ giúp chúng ta điểm lại những sự kiện đáng chú ý nhất trong năm qua, theo đánh giá của người trẻ trong nước.




Hình: Reuters
Làn sóng biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội bắt đầu từ tháng 6/2011



Hoàng: Mình là Vũ Sỹ Hoàng ở Sài Gòn.

Anh: Mình là Quốc Anh ở Nha Trang.

Tuấn: Em là Tuấn. Hiện em đang ở Daklak.

Phan: Mình là Phan, hiện đang ở Sài Gòn.


Trà Mi: Sắp bước sang năm mới âm lịch, nhìn lại năm 2011, các bạn thấy có sự kiện nào đáng chú ý nhất, đáng ghi nhớ nhất?


Tuấn: Trong năm qua, em thấy có rất nhiều sự kiện đáng chú ý trên thế giới và Việt Nam. Về thế giới, đáng chú ý là tình trạng suy thoái của kinh tế thế giới, đặc biệt khủng hoảng nợ công ở Châu Âu điển hình tại các nước Hy Lạp, Italy, hay Pháp. Kế tới là sự vươn lên mạnh mẽ của một số nước như Trung Quốc, Brazil, hay Ấn Độ. Về chính trị, đáng chú ý là các cuộc cách mạng ở các nước Bắc Phi, Trung Đông như ở Syria, Libya, Ai Cập. Ở Việt Nam cũng có một số vấn đề đáng chú ý như kinh tế trong năm tăng trưởng 5,9%, nhưng chỉ số giá tiêu dùng trên 18%. Lãi suất ngân hàng rất cao, trên 20%. Người dân cảm thấy cuộc sống ngày càng khó khăn hơn. Như vậy, mình cần để ý tới nhiều điều về khả năng phát triển của kinh tế Việt Nam. Nền kinh tế thật sự khó khăn. Về chính trị, đảng cộng sản Việt Nam năm rồi tổ chức đại hội và cơ cấu lại một số vai trò lãnh đạo. Kế nữa, tình trạng đàn áp, bắt bớ của công an Việt Nam đối với những người biểu tình. Một số nhân vật bất đồng chính kiến bị xét xử như tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và tình trạng giam cầm các blogger.


Trà Mi: Tuấn vừa điểm qua một số sự kiện mà bạn quan tâm. Bây giờ xin mời ý kiến của các bạn khác.


Hoàng: Năm qua, một số nhà độc tài trên thế giới qua đời như Kim Jong-il của Bắc Triều Tiên, Gadhafi của Libya. Tại Việt Nam, mình chú ý tới căng thẳng bùng phát với Trung Quốc sau khi Trung Quốc cắt cáp tàu Việt Nam. Làn sóng trí thức, sinh viên tại hai thành phố lớn là Hà Nội, Sài Gòn đứng lên biểu tình để thể hiện sự căm phẫn và quan điểm muốn bày tỏ với nhà nước và với Trung Quốc. Đó là người dân muốn góp tiếng nói với chính quyền để thể hiện tinh thần dân tộc.


Trà Mi: Xin mời Quốc Anh. Ngoài những điểm Tuấn và Hoàng vừa nêu, còn những sự kiện nào mà Quốc Anh quan tâm khác với hai bạn vừa rồi không?


Anh: Năm vừa qua có cái chết của trùm khủng bố Bin Laden cũng rất đáng lưu ý, sự qua đời của cố Tổng thống Tiệp Khắc Havel, phong trào chiếm lĩnh Wall Street ở Mỹ và trên khắp thế giới. Trong nước cũng có 11 cuộc biểu tình yêu nước ở Hà Nội và 2 cuộc biểu tình ở Sài Gòn, phản đối Trung Quốc xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam, tình trạng chính quyền Việt Nam liên tục đàn áp các nhà đấu tranh dân chủ, những tiếng nói yêu nước, những tiếng nói phản biện, tình trạng đàn áp tôn giáo như vụ tranh chấp đất ở giáo xứ Thái Hà..v…v..


Trà Mi: Cảm ơn bạn. Bây giờ xin mời Phan. Bạn có ý kiến nào khác?


Phan: Sự quan tâm của mình trong năm qua xoay quanh việc các chế độ độc tài thay nhau sụp đổ, giống như tiên tri của người Maya rằng năm 2012 thế giới sẽ bước vào giai đoạn mới của văn minh loài người. Đó là giai đoạn của tình yêu-hòa bình-ánh sáng.


Tuấn: Năm qua có vài sự kiện khoa học em cũng quan tâm như giải thưởng Fields của nhà toán học Ngô Bảo Châu và giải thưởng toán học của giáo sư Hoàng Tụy.


Trà Mi: Vì sao các bạn cho rằng những sự kiện vừa nêu là đáng chú ý nhất?


Hoàng: Những biến động trong xã hội ảnh hưởng tức khắc tới đời sống của cả dân tộc, của nhân dân. Mình là con dân của Việt Nam, nên cảm thấy rất bức xúc khi Trung Quốc ngang nhiên tiến vào vùng biển của mình, cắt cáp tàu thăm dò, đuổi bắt, bắn giết ngư dân mình, đòi tiền chuộc, v..v…trong khi chính quyền không công bố thông tin rộng rãi cho người dân biết, không bảo vệ ngư dân. Chính vì thế, người dân mới đứng lên thể hiện tinh thần ‘Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh’. Giới trí thức, tuổi trẻ, sinh viên đầy nhiệt huyết tất nhiên phải thể hiện tinh thần và tiếng nói của mình.


Trà Mi: Xin mời các bạn khác.


Phan: Mình quan tâm đến sự kiện các nhà độc tài chết vì mình nghiên cứu khá nhiều về năm 2012 và mình là người rất ghét áp bức, bóc lột.


Trà Mi: Nhưng những sự kiện này có tác động ra sao với thế giới và ảnh hưởng thế nào với Việt Nam, một cách trực tiếp hoặc gián tiếp, khiến giới trẻ quan tâm?


Anh: Các cuộc biểu tình có sức lan tỏa rất mạnh. Phong trào Mùa xuân Ả Rập xuất phát từ Tunisia, lan qua Ai Cập, Syria. Dù chưa lan tới Châu Á nhưng cũng có một số cuộc biểu tình ở Trung Quốc và Việt Nam. Người biểu tình không có tấc sắt trong tay. Họ chỉ có thể xuống đường bất bạo động, đòi hỏi tự do, công bằng, lẽ phải. Vấn đề quan tâm là họ đã vượt qua được sự sợ hãi, cùng nhau lên tiếng, đoàn kết chống lại bất công, độc tài. Đó là điều rất đáng quan tâm.


Hoàng: Năm qua xảy ra biểu tình tại nhiều nước trên thế giới. Người biểu tình muốn nói lên sự thật và mong được tự do, được sống hạnh phúc, thoải mái hơn. Những gì bị áp bức, những gì không thỏa đáng khiến người ta phải đứng lên nói lên tiếng nói của họ. Đó là lý do chung mọi người xuống đường biểu tình. Khi cuộc cách mạng đấu tranh của các nước trên thế giới thành công, tất nhiên mình cũng cảm thấy có niềm vui lây. Mình đồng cảm và chia sẻ được với họ và cảm thấy rất phấn khởi.


Tuấn: Cách mạng Hoa Lài xảy ra ở một số nước độc tài. Ở Việt Nam, em cảm thấy cũng là một chế độ độc tài nhưng theo kiểu khác. Họ là một tập thể độc tài thay nhau nắm quyền, thay nhau lãnh đạo đất nước, cũng là một dạng độc tài. Các cuộc cách mạng ở một số nước như vậy sẽ cổ vũ tinh thần cho một số nước có chế độ độc tài còn lại như Việt Nam chẳng hạn, làm cho mọi người mạnh dạn lên tiếng.


Anh: Mình thấy các chế độ độc tài đã ra đi trên thế giới cũng có một sự tương đồng, giống chế độ độc đảng ở Việt Nam. Mình quan tâm vì liệu hiệu ứng này có xảy ra tại các nước Châu Á trong đó có Việt Nam hay không. Và mình luôn muốn có một sự thay đổi đáng kể trong nước của mình như người dân phải biết lên tiếng trước những điều xấu xa, vượt qua sự sợ hãi để cùng nhau đấu tranh, đừng vô cảm nữa. Chỉ cần mọi người đoàn kết với nhau thì không một chế độ độc tài nào có thể tồn tại được cả.


Trà Mi: Các bạn vừa rồi đã nói về các cuộc biểu tình, sự ra đi của các nhà độc tài. Bây giờ xin hỏi Tuấn, vì sao bạn quan tâm đến kinh tế thế giới? Nó có ảnh hưởng thế nào đối với người dân và tình hìnhViệt Nam chăng?


Tuấn: Việt Nam là một phần trong nền kinh tế thế giới. Khi kinh tế thế giới suy giảm, dù ít nhiều cũng ảnh hưởng tới Việt Nam. Kinh tế thế giới đi xuống sẽ thay đổi nhiều thứ, về chính trị, về mối quan hệ giữa các nước. Chẳng hạn như khi kinh tế Châu Âu sụp đổ, vị trí ảnh hưởng của họ có thể thấp dần trước sự đi lên của Trung Quốc. Trung Quốc đang có tranh chấp với Việt Nam. Khi họ mạnh lên sẽ gây rất nhiều khó khăn cho Việt Nam trong việc tranh chấp lãnh thổ, biển đảo. Hơn nữa, kinh tế Việt Nam có vấn đề gì cũng luôn ảnh hưởng tới cuộc sống của mọi người, trong đó có cá nhân mình. Đối với các cuộc biểu tình mùa hè qua ở Sài Gòn, Hà Nội, em rất quan tâm đến tình trạng đàn áp, bắt bớ người biểu tình, đưa họ vào trại phục hồi nhân phẩm. Trong khi những người biểu tình đó không phải đi đòi đất cho cá nhân họ, mà họ đi đòi biển đảo, lãnh thổ cho chính tổ quốc của mình, nhưng họ lại bị người ta bắt bớ, đánh đập..


Trà Mi: Bạn cho rằng những người biểu tình vì quyền lợi chung mà cất lên tiếng nói. Nhưng phía chính quyền nhìn những sự việc này là thái độ chống đối, thách thức, gây rối trật tự, có thể làm ảnh hưởng tới xã hội, nên họ mới có biện pháp chế tài, răn đe. Bạn nghĩ sao?


Tuấn: Em cảm thấy rất buồn vì đất nước mình bị xâm lấn trắng trợn mà thái độ của nhà cầm quyền lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của nhân dân. Em không nghĩ chính quyền vì lợi ích của nhân dân.


Trà Mi: Xin mời các bạn khác.


Hoàng: Những người cầm quyền họ cố tham quyền cố vị. Họ cố bảo vệ ghế của mình nên mới cho rằng người biểu tình chống đối họ. Thật ra, việc làm của người biểu tình là tốt, là bảo vệ xã hội, góp phần làm cho xã hội tốt đẹp hơn, dân chủ hơn. Họ có chống ai đâu. Họ chỉ chống những cái xấu, góp phần xây dựng tổ quốc mà thôi.


Trà Mi: Trong các sự kiện được các bạn quan tâm có mảng nhân quyền tại Việt Nam. Các vụ án xét xử những người bất đồng chính kiến trong năm cũng khiến các bạn quan tâm. Xin các bạn cho biết lý do vì sao?


Phan: Vì những nhà bất đồng chính kiến đó họ đại diện cho chúng tôi. Họ đại diện cho nhân dân đang bị đàn áp, bóc lột, nên chúng tôi quan tâm đến họ và ủng hộ họ.


Trà Mi: Chúng ta vừa nghe 4 bạn trẻ trong nước điểm lại những sự kiện đáng chú ý nhất trong năm 2011. Ý kiến của các bạn nghe đài ra sao? Những sự kiện nào quý vị cho là nổi bật nhất trong năm qua và vì sao? Xin vui lòng chia sẻ với chúng tôi trên Tạp chí Thanh Niên trong phần chuyên mục đặc biệt ngay trang chính ở địa chỉ www.voatiengviet.com.


Nhân vật của năm 2011, sự kiện của năm, chuyện hàng đầu của năm, người trẻ đặt tên cho năm 2011 như thế nào, và họ mong ước gì trong năm mới 2012? Xin mời quý vị đón nghe Tạp chí Thanh Niên của đài VOA vào giờ này, tuần sau.


====


Bấm link dưới đây để biết thêm về một sinh hoạt bóng đá:

No-U Hà Nội, No-U Sài Gòn



Câu chuyện trên Tạp chí Thanh Niên của chúng ta hôm nay có liên quan đến bóng đá và thể thao, nhưng không phải bàn về cúp bóng đá SEA Games 26 vừa kết thúc. Trà Mi sẽ giới thiệu đến các bạn 2 đội bóng rất đặc biệt, với cùng một tên gọi cũng hết sức đặc biệt, vừa được thành lập tại Hà Nội và Sài Gòn sau khi hàng loạt các cuộc tuần hành phản đối Trung Quốc xâm lấn chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông bị chính quyền Việt Nam trấn dẹp. Đó là 2 đội bóng NO-U ở hai miền Nam-Bắc, còn được mệnh danh là ‘Câu lạc bộ Bóng đá của Những người yêu nước dũng cảm’, quy tụ sự tham gia của những cầu thủ trẻ và các cổ động viên thuộc mọi lứa tuổi. Các bạn muốn tìm hiểu thêm về sinh hoạt của hai đội bóng này? Hãy cùng Trà Mi gặp gỡ 4 thành viên của NO-U Sài Gòn và NO-U Hà Nội, khách mời trong chương trình hôm nay.