Hiển thị các bài đăng có nhãn Thạch Đại Lang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thạch Đại Lang. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016

Thạch Đại Lang - Án mạng tại Yên Bái - Đâu là sự thật?



Thạch Đại Lang - Án mạng tại Yên Bái - Đâu là sự thật?










Thạch Đạt Lang (Danlambao) - ...Đỗ Cường Minh chưa chắc đã là thủ phạm bắn chết Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn bởi không ai có thể tự bắn vào đầu mình từ sau gáy ra phía trước. Phải có một nhân vật thứ tư thực hiện hành động sát thủ này. Người đó là ai? Chỉ có Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn và (may ra) Đỗ Cường Minh mới có thể trả lời...

*

Một vụ án mạng xảy ra ở tỉnh Yên Bái, ngay trụ sở ủy ban hành chánh tỉnh với 3 người chết gồm 2 nạn nhân và một hung thủ vào ngày 18.08.2016 đã khiến cho cộng đồng mạng nóng hẳn lên. Đây có lẽ là lần đầu tiên trong lịch sử đảng CSVN, một vụ sát nhân xảy ra ngay tại công đường, trụ sở Ủy ban nhân dân tỉnh giữa các người đồng chí, đồng thời cũng là lãnh đạo cao cấp nhất của tỉnh Yên Bái.

Theo các nguồn tin trên báo chí trong nước, chi cục trưởng chi cục kiểm lâm tỉnh Yên Bái, Đỗ Cường Minh là thủ phạm - đồng thời cũng là nạn nhân vì sau khi bắn Phạm Duy Cường, bí thư tỉnh ủy Yên Bái, Ngô Ngọc Tuấn, chủ tịch HĐND kiêm trưởng ban tổ chức tỉnh ủy - Minh tự sát bằng một phát đạn bắn vào đầu.

Hầu hết dư luận trên cộng đồng mạng lề trái tỏ ra thích thú, hào hứng với những bình luận (có vẻ) hả hê khi theo dõi tin tức nóng hổi, vừa thổi vừa xem này. Sự hả hê, vui thú khi thấy người khác gặp tai nạn, tiếng Đức có một chữ là Schadenfroh (đầy đủ nghĩa hơn chữ gleeful hay gloating của tiếng Anh - Schaden: thiệt hại, froh: vui mừng). Lý do tại sao cộng đồng mạng tỏ ra vui mừng, hớn hở khi có đảng viên cao cấp của đảng CS bị đồng chí thanh toán bằng vũ khí cũng như việc trên VTC News online có một bài viết của Khánh Nguyên lớn tiếng “dạy dỗ” cộng đồng mạng về lương tri, đạo đức... không phải là mục đích bài viết, nhưng trong khi ba điều bốn chuyện, có lạm bàn (chút đỉnh) thì xin độc giả niệm tình tha thứ cho.

Ông Vàng À Sàng, giám đốc bệnh viện đa khoa (thiếu khoa Khắc Phục nên chưa trở thành bệnh viện toàn khoa) Yên Bái cho biết, viên đạn trên đầu Minh đi từ phía sau gáy trổ ra phía trước. Đây là một điểm khác thường, khó hiểu, không thể giải thích khoa học vì nếu tự tử, không ai có thể vòng tay đưa khẩu súng K-59 ra phía sau gáy, bóp cò. Một người tự tử bằng súng ngắn như K 59, Colt 45, P 38, CZ 85...chỉ có thể kê súng vào thái dương, dưới cằm, vào miệng, đỉnh đầu để bóp cò. Một viên đạn trổ từ sau gáy ra phía trước chắc chắn phải do một người khác thực hiện. (1)

Diễn tiến vụ án mạng, nếu đúng như mô tả của Đặng Trần Chiêu, giám đốc công an Yên Bái thì Đỗ Cường Minh phải là kẻ có máu lạnh, vui buồn, giận dữ không lộ ra trên nét mặt, một sát thủ từng giết người, đã lên kế hoạch giết Duy Cường và Ngọc Tuấn một cách kỹ lưỡng, cẩn thận, có tính toán từng bước, chứ không thể là một hành động bộc phát trong lúc nóng giận của một người tính tình hiền lành, hòa đồng, vui vẻ với mọi người như lời bà Phạm Thị Thanh Trà, chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Yên Bái nhận định về cá tính của Đỗ Minh Cường.

Theo lời thiếu tướng Đặng Trần Chiêu, Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái: Minh đương nhiên được sử dụng vũ khí, giấy phép của Minh vẫn còn giá trị nhưng mục đích phải tùy quy định. Minh đã quá quen rồi nên anh em không kiểm tra cụ thể có mang vũ khí không. Mỗi một phòng Minh bắn 4 viên đạn. Lúc 15h20 phút, Minh qua đời.

Phóng viên đặt câu hỏi, Minh bắn ông Cường xong rồi qua phòng bắn ông Tuấn thì có ai thấy tiếng súng không? Tại sao lại phát hiện ông Minh và ông Tuấn bị bắn trước khi phát hiện ông Cường?

Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái Đặng Trần Chiêu nói, quãng đường từ phòng nọ đến phòng kia dài 150m, cửa phòng lại đóng kín, loại súng K59 tiếng nổ nhỏ.

"Chúng tôi xác định Minh bắn ông Cường trước sau mới bắn ông Tuấn, có nhân chứng thấy Minh đi vào phòng ông Tuấn còn chào hỏi. Sau thấy tiếng nổ mới vào thì phát hiện cả 2 thiệt mạng" - ông Đặng Trần Chiêu nói. (2)

Tại sao thiếu tướng công an lại nói rằng, mỗi phòng Minh bắn 4 viên đạn thay vì nói nạn nhân bị bắn mấy viên vào người? Đúng là ngớ ngẩn (có chủ đích).

Xét về mặt tâm lý, một người “hiền lành” như Đỗ Cường Minh khó có thể là thủ phạm giết Ngô Ngọc Tuấn và Phạm Duy Cường, Một người bình thường hiền lành, khó lòng kềm chế được cảm xúc, giữ được bình tĩnh, không thay đổi nét mặt, cử chỉ sau khi bắn chết một người khác bằng 4 viên đạn, rồi đi bộ 150m một cách thản nhiên, chào hỏi những người tình cờ gặp mặt, tiếp tục thanh toán nạn nhân thứ hai và đưa súng ra sau gáy tự sát.

Lời khai của ông Vàng À Sàng, giám đốc bệnh viện đa khoa Yên Bái cũng khác biệt với lời tuyên bố của Đặng Trần Chiêu, giám đốc công an tỉnh Yên Bái. Theo ông Sàng, hai ông Tuấn và Cường mỗi người bị bắn 3 viên vào bụng, cộng một viên vào đầu ông Minh là 7, nhưng hiện trường lại có 8 vỏ đạn. Khẩu K 59 Đỗ Cường Minh sử dụng để hạ sát Phạm Duy Cường và Ngô Ngọc Tuấn thuộc loại súng nhỏ, nhẹ (730gr), đạn 9mm, băng đạn 8 viên hoặc 12 viên (Modell PMM). Tiếng nổ của K- 59 cũng lớn như P 38 hoặc Colt 45 của Mỹ. (3)

Sự việc xảy ra lúc 8 giờ sáng, khi được chở vào bệnh viện đa khoa Yên Bái, ông Sàng nói, hai ông Tuấn, Cường đã chết hẳn, riêng Đỗ Cường Minh tim cũng đã ngừng đập, khi bác sĩ tìm cách hồi sinh, tim Minh đập lại một ít phút nhưng rồi ngừng hẳn. Đặng Trần Chiêu nói Minh chết 15g:20´ là chỉ để bào chữa cho việc Nguyễn Xuân Phúc trình diễn sự quan tâm của mình tới nạn nhân. Cho là nạn nhân được đưa đến bệnh viện lúc 10 giờ thì khoảng cách giữa 2 lời nói là 5 tiếng 20 phút.

Một điểm khác cần lưu ý nữa, khoảng cách giữa 2 hiện trường là 150m, đi bộ nhanh phải mất ít nhất 1-2 phút, tại sao những tiếng súng đầu tiên không ai nghe, chỉ nghe những tiếng nổ sau? Không lẽ chỉ có phòng làm việc của bí thư mới được xây dựng cách âm (đề phòng phản động nghe lén) còn các phòng khác thì không? Hơn thế nữa, tất cả các nguồn tin trên báo chí đều không hề nói tới một điều: - Ai đã nghe tiếng súng nổ và ai là người đầu tiên phát hiện ra Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn, Đỗ Cường Minh bị bắn?

Án mạng xảy ra vào khoảng 8 giờ sáng ngày 18.08.2016, ngày 19.08.2016 hai nạn nhân Phạm Duy Cường, Ngô Nhật Tuấn đã được nhập quan. Hết Nguyễn Xuân Phúc đến Tô Lâm, bộ trưởng công an chỉ đạo quyết liệt điều tra nhưng hiện trường đã bị xóa sạch hết dấu vết, nạn nhân đã được liệm thì còn điều tra gì nữa?

Nguyên tắc đầu tiên khi có án mạng là phải gọi xe cứu thương, làm cấp cứu, hồi sinh nhưng không được tự ý di chuyển nạn nhân. Nếu nạn nhân chưa chết, bác sĩ, y tá phải làm cấp cứu ngay tại chỗ, sau đó mới đưa vào bệnh viện. Còn nạn nhân chết rồi thì phải giữ nguyên hiện trường cho đến khi pháp y, chuyên viên thu thập xong chứng cớ (forensic) đạn đạo (ballistic) mới đưa nạn nhân đi.

Báo chí, truyền thông trong nước được lệnh loan báo môt cách sơ sài, chỉ đưa tin phỏng vấn Đặng Trần Chiêu giám đốc công an, Phạm Thị Thanh Trà chủ tịch UBND Yên Bái. Hết. Không thấy nói đến các nhân chứng (những người gặp ông Minh sáng ngày 18.08.2016), nạn nhân cũng như thủ phạm không hề được giảo nghiệm y khoa (Autopsie). Công an Việt Nam làm việc thật tài tình, toàn bộ vụ án mạng được kết thúc một cách “cực kỳ” nhanh chóng.

Vụ án mạng ở Yên Bái là một vụ trọng án, nạn nhân là những lãnh đạo cao cấp, lẽ ra phải được điều tra đến nới đến chốn, nhưng chắc rồi cũng giống như các vụ Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, thủ phạm liên hệ đến trung ương và bộ chính trị nên cần phải được ém nhẹm, bịt kín. Chỉ khác một điều là 2 vụ trước diễn tiến xẩy ra âm thầm, đảng và chế độ CSVN dễ lèo lái, bưng bít, che dâu, định hướng dư luận. Lần này có thể vì tình thế gấp rút, Yên Bái lại ở xa nên đảng phải thay đổi chiến lược, hành động nhanh chóng nhưng vì không thể che mắt người dân nên đành phải công khai hóa sự việc.

Đỗ Cường Minh chưa chắc đã là thủ phạm bắn chết Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn bởi không ai có thể tự bắn vào đầu mình từ sau gáy ra phía trước. Phải có một nhân vật thứ tư thực hiện hành động sát thủ này. Người đó là ai? Chỉ có Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn và (may ra) Đỗ Cường Minh mới có thể trả lời.

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Thạch Đại Lang - Nguyễn Chí Đức đã trở thành DLV từ bao giờ?




Thạch Đại Lang - Nguyễn Chí Đức đã trở thành DLV từ bao giờ?





Tôi biết đến Nguyễn Chí Đức vào năm 2011 khi coi tin tức trên đài RFA, có đoạn do phóng viên Chân Như phỏng vấn ông về việc bị công an Hà Nội đạp vào mặt trong cuộc biểu tình chống bọn Trung cộng ngày 17.07.2011.

Coi đoạn video Nguyễn Chí Đức bị công an lôi kéo, đạp vào mặt, thẩy lên xe buýt như một con heo, cũng như nghe trả lời phỏng vấn của ông với đài RFA, tôi cảm phục ông rất nhiều vì lòng yêu nước, lòng nhân hậu của ông, dù đã bị công an Hà Nội mời “làm việc” nhiều lần trước đó nhưng không hề sợ hãi, sờn lòng khi lên tiếng phản đối bọn xâm lược Trung cộng cũng như không thù oán các công an đã hành xử thô bạo với cá nhân mình.


Tuy nhiên vừa qua, coi một clip video khác do Lã Việt Dũng post lên YouTube với tựa đề: “Nguyễn Chí Đức một mình giữa vòng vây những người ủng hộ ông Nguyễn Quang A”, thú thật tôi đã mất hết cảm phục lẫn cảm tình dành cho ông. Nguyên thủy cái tựa post trên facebook của Nguyễn Lân Thắng là: Anh Nguyễn Chí Đức một mình “Nhẩy múa giữa bầy sói” ủng hộ cờ vàng.


Đoạn video của Viet Vision, nguồn của Lã Việt Dũng cho thấy ông Nguyễn Chí Đức tiến đến bắt tay ông Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một ứng cử viên tự do cho quốc hội khóa 14, khi ông Quang A từ trong một tòa nhà bước ra với một bó hoa trên tay. Liền sau đó, ông Nguyễn Chí Đức đặt câu hỏi với ông Nguyễn Quang A: “Tại sao ông chào cờ vàng?”


Ông Nguyễn Quang A nhã nhặn trả lời bằng câu hỏi ngược lại: “Đầu tiên tôi hỏi ông, nếu ông Trương Tấn Sang cũng đứng dưới một lá cờ như thế thì ông nói thế nào?”


Nguyễn Chí Đức lập lại câu hỏi: “Tại sao bác lại chào cờ vàng?


Một vài người níu kéo ông Đức, trong lúc đó môt thanh niên khác tiến đến kéo ông Quang A đi. Ông Đức nói với theo: “Tại sao bác tránh trả lời? Tôi phản đối chuyện đó”.


Ông Nguyễn Quang A chỉ nói: “OK!” Và tiếp tục bước đi.


Sau đó là sự xô đẩy, lời qua tiếng lại giữa ông Nguyễn Chí Đức cùng một số người khác tranh luận về cờ đỏ, cờ vàng, không nghe rõ, và (cũng may) không xảy ra ấu đã lẫn nhau. Tuy nhiên ở phút 04:17´, ông Nguyễn Chí Đức đã nói: Tôi không tôn trọng lá cờ vàng, đó là cờ của ngoại bang.




Anh Nguyễn Chí Đức một mình "nhảy múa giữa bầy sói" ủng hộ Cờ vàng
  





Sinh ra, lớn lên dưới chế độ cộng sản, bị tuyên truyền, nhồi sọ, Đức không hiểu thế nào là ngoại bang. Cờ của ngoại bang chính là cờ đỏ, sao vàng mà Đức đang tôn thờ bởi nó là bản sao của cờ Trung Cộng, kẻ mà Đức đang biểu tình chống đối sự hung hăng, bá quyền. Sự thiếu hiểu biết này có thể tha thứ.

Tuy nhiên khi hỏi ông Nguyễn Quang A, tại sao ông đứng dưới lá cờ vàng (ở bên Úc), Nguyễn Chí Đức đã đi quá cái sự hiểu biết của mình. Đây là câu hỏi của một kẻ vô giáo dục, thiếu văn hóa (tiêu biểu) của người cộng sản, không được học hỏi thế nào là hành xử văn minh.

Khoan nói đến chuyện pháp luật, chỉ nói đến vấn đề tự do cá nhân. Nguyễn Chí Đức khi đặt một câu hỏi sỗ sàng như vậy là đã vi phạm tự do cá nhân của ông Nguyễn Quang A.

Khi ông TS Nguyễn Quang A ra nước ngoài vì công vụ hay chuyện riêng tư, khi đến công sở, văn phòng, tư gia của ai thì việc bầy biện, trang trí hình ảnh, biểu tượng, sắp xếp (nội thất) bàn ghế là do chủ nhân hoặc những người có thẩm quyền nơi đó quyết định khi đón tiếp.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A có quyền vào hoặc không vào khi thấy cảnh đón tiếp không đúng như sự mong đợi của mình. Không thích hay thấy không cần thiết, không có nhu cầu, ông Quang A có thể đứng ngoài, nhưng ông không có quyền ra lệnh cho chủ nhà, giới chức thẩm quyền nơi tiếp đón ông là phải bỏ hình ảnh này, dẹp biểu tượng kia đi, sắp xếp lại bàn ghế theo ý ông thì ông mới vào.

Không biết tiến sĩ Nguyễn Quang A nhận định, suy nghĩ như thế nào về lá cờ vàng nhưng ông đã hành xử đúng. Cách hành xử đó chứng tỏ ông là một con người có văn hóa, lịch thiệp, hiểu biết, hoàn toàn khác với Tim Rebeaud (tên nguyên thủy là Aline Rebeaud, sau được tặng thêm chữ Tim, có nghĩa là trái tim, thành Tim Aline Rebeaud).

Tim Rebeaud, “Ngôi sao từ thiện” người Thụy Sĩ, một thời gây ồn ào, náo nhiệt với việc làm từ thiện, thành lập Nhà May Mắn (Maison Chance), chăm sóc trẻ em bất hạnh, chỉ vì dại dột yêu cầu những người tổ chức quyên góp tiền bạc cho mình dẹp bỏ lá cờ vàng trên sân khấu ở San Francisco nên dần dần đã bị những nhà hảo tâm tẩy chay.

Tình trạng hoạt động Nhà May Mắn của Tim Rebeaud bây giờ ra sao? Có trời mới biết, cũng không còn ai mấy ai nghe nói tới. Khi nguồn sữa của những con bò hải ngoại không còn, thì sớm hay muộn cũng phải dẹp tiệm, chẳng có nhà tư bản đỏ nào (rỗi hơi) đi làm từ thiện, hoặc tô son, vẽ phấn, nuôi sống một cô gái ngoại quốc ăn ngủ khách sạn 5 sao mà không đem về cho chúng lợi lộc.

Trở lại vấn đề với Nguyễn Chí Đức. Tôn trọng hay không một lá cờ, một biểu tượng của người khác là quyền tự do cá nhân, không ai cấm đoán (có muốn cũng chẳng được) nhưng nên để trong lòng.

Lá cờ vàng ba sọc đỏ, biểu tượng của miền Nam Việt Nam trong 21 năm trước đây, hàng triệu thanh niên miền Nam đã đổ máu để bảo vệ lá cờ đó, lá cờ đã có từ lâu, trước khi cờ đỏ sao vàng xuất hiện mang theo bao nhiêu tang thương, đọa đầy, khốn khổ cho dân tộc Việt Nam.

Sau năm 1975, cờ vàng trở thành biểu tượng của hầu hết người Việt hải ngoại, những người chạy trốn, không chấp nhận chế độ cộng sản khát máu, gian ác, lừa bịp.

Nguyễn Chí Đức có quyền không tôn trọng lá cờ vàng nhưng không thể cấm cản người khác tôn trọng, vinh danh.

Không biết, không nghe nói, cũng không quan tâm đến những hoạt động của ông Nguyễn Chí Đức sau ngày coi video clip ông bị đạp vào mặt. Tôi chỉ tình cờ thấy những phát biểu của Nguyễn Chí Đức trên Facebook vừa qua nên tò mò vào Google tìm hiểu thêm, mới biết Đức là Đông Hải Long Vương trên Facebook.

Thấy có một video Nguyễn Chí Đức trò chuyện với các dư luận viên như Hoàng Thị Nhật Lệ, tựa đề: Nguyễn Chí Đức: Tôi không chấp nhận và không khoan nhượng những kẻ nào coi 30/4 là ngày “Quốc hận”.



Nguyễn Chí Đức: Tôi không chấp nhận và không khoan nhượng những kẻ nào coi 30/4 là ngày "Quốc hận"   






Lại thêm một lời phát biểu hồ đồ, thiếu suy nghĩ. Gọi ngày 30.04 là ngày Quốc Hận, ngày Thống Nhất Đất Nước, Tháng Tư Đen, Ngày Hành Trình Tìm Tự Do… cũng chỉ là một cách gọi, tùy theo người gọi đứng ở vị thế nào.

Tuy nhiên dù muốn, dù không thì ngày 30.04.1975 cũng là ngày khơi dậy những kỷ niệm đau thương, đọa đầy của cả dân tộc Việt Nam.

Từ ngày đó đến nay, gần 41 năm đã trôi qua, Việt Nam dưới sự lãnh đạo, toàn trị của đảng CSVN – so với các nước láng giềng chung quanh, kể cả Lào và Campuchia – đã tụt hậu, thua xa về tất cả các phương diện, từ kinh tế, giáo dục, đến kỹ thuật, văn hóa…

Dưới bề mặt ổn định là một xã hội hỗn loạn, dân oan biểu tình đòi đất, đòi bồi thường xứng đáng khắp nơi, đồng bằng sông Cửu Long hạn hán, mất mùa, đe dọa cả hàng trăm ngàn mẫu đất cấy cầy, trồng hoa quả, trái cây của hàng triệu nông dân.

Thực phẩm, đồ chơi, quần áo, hàng tiêu dùng… không những bị anh bạn láng giềng 4 tốt, 16 chữ vàng nhúng hóa chất, tẩm độc tuồn sang hàng trăm ngàn tấn mỗi năm mà ngay cả người dân cũng tìm cách hãm hại lẫn nhau để làm giàu.

Công an lộng quyền, bắt bớ, đàn áp, giết người trong đồn vô tội vạ. Cướp bóc xẩy ra hàng ngày nơi thị tứ, học sinh đánh đập nhau trong trường học khắp cá vùng, miền trên cả nước.

Bệnh viện quá tải, bác sĩ, y tá, điều dưỡng viên…, không có tiền hối lộ không chữa trị. Chích ngừa cho trẻ em chết hàng loạt, thuốc điều trị quá hạn, bộ trưởng y tế tuyên bố ngu xuẩn, vô trách nhiệm cũng chỉ bắt đầu từ ngày 30 tháng 4.1975.

Vậy theo Nguyễn Chí Đức, nên gọi ngày 30.04 là ngày gì cho vừa có lý, vừa có tình?

Nguyễn Chí Đức có thể không chấp nhận những ai gọi ngày 30.04.1975 là ngày Quốc Hận, nhưng nói rằng không khoan nhượng thì có vẻ hỗn xược, xấc láo quá thể.

Ở trong nước, Nguyễn Chí Đức có quyền không chấp nhận, đi báo công an làm khó dễ những người gọi 30.04 là ngày Quốc Hận nhưng nhớ phải luôn mang recorder trong người. Tuy nhiên, với gần 4 triệu người Việt ở hải ngoại thì Nguyễn Chí Đức tính sao?

Không khoan nhượng những người này thì Nguyễn Chí Đức sẽ làm gì họ? Tố cáo với cảnh sát các nước sở tại, bắt giữ họ khi họ tổ chức kỷ niệm ngày Quốc Hận 30.04 vào thứ bẩy cuối tháng này hay bí mật điều động công an, dư luận viên từ Việt Nam như Trần Nhật Quang, Hoàng Thị Nhật Lệ… qua chụp hình để uy hiếp khi họ về Việt Nam du lịch, thăm gia đình, làm việc…?