Hiển thị các bài đăng có nhãn gãy cánh.. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gãy cánh.. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Người Buôn Gió - Nhưng chim đã gãy cánh.


Người Buôn Gió - Nhưng chim đã gãy cánh.






Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Đời lưu vong không cả một ngôi mồ
Vùi đất lạ thịt xương không tan biến
Hồn không đi sao trở lại quê nhà
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Ngược trôi đi đưa hình hài trở về
Bên kia trời là quê hương tôi đó
Dừa nghiêng nghiêng ôm hoài mối tình quê…
(Trích thơ Nhà thơ Du Tử Lê –
Nhạc sĩ Việt Dzũng phổ nhạc sang tiếng Anh)


http://www.youtube.com/watch?v=n6ECQZi-Pv8



Tôi định không viết gì về anh, mặc dù những ca từ Chút Quà Cho Quê Hương, Lời Kinh Đêm hay Mời Em Về của anh đọng sâu sắc trong tôi lúc tôi chỉ mười mấy tuổi. Lúc tôi không ý thức nhiều về chính trị, nhưng thân phận con người trong lời ca của những nhạc phẩm mà anh sáng tác thật khủng khiếp. Có lẽ tôi chưa thấy một nhạc sĩ nào vẽ những nét vẽ về thân phận con người mà sự ám ảnh ghê gớm như Lời Kinh Đêm. Nhất là câu hỏi da diết với trời xanh, biển cả đang làm giống tố quăng quật những con thuyền mong manh giữa trùng khơi.

Biển ngây ngô hay biển man rợ
Biển có buồn hay biển chỉ làm ngơ.