Nhạc sĩ Tuấn Khanh - “Không được thở mạnh và không được địt”
Trong một bộ phim Hồng Kông được xào nấu từ tiểu thuyết gốc của nhà văn Kim Dung, có một đoạn mô tả không khí nghiêm trọng đối đầu giữa các cao thủ, hết sức hài hước và nghiêm trang.
Một nhóm võ lâm giang hồ đi một chặng đường rất dài để tìm gặp vị Thiền sư trang chủ. Người này vừa có tính tình cô độc cổ quái, vừa là một cao thủ. Khi đưa nhóm giang hồ đó đến phòng khách chờ thiền sư hiển lộ, lũ gia nhân căn dặn là khách phải giữ tuyệt đối yên lặng, thanh tịnh, nếu không sẽ bị đuổi về. “Phải nhớ, vào đây không được thở mạnh, và không được địt”, gã gia nhân nói.
Biển Đông hôm nay, cũng trầm trọng không khác gì phòng khách ấy. Biển Đông giờ như đỉnh Hoa Sơn, nơi trổ sức hơn thua giành vị thế. Cũng có anh tài võ công xuất chúng như Lệnh Hồ Xung, cũng có kẻ nguỵ quân tử như Nhạc Bất Quần ngồi rung đùi, đếm kẻ chết mà tính lợi cho mình. Cũng có kẻ lén lút nhìn, không thở mạnh và không dám cả địt.
Biển Đông với cục diện như lửa cháy lan dần, cũng là lúc nghiêm trọng. Không phải dân đen giang hồ xứ Việt nào cũng dám cựa mình thở mạnh. Ngư dân Việt bị Trung Quốc cho tàu sắt cố ý đâm vào tàu cá để dìm chết. Đảo nhân tạo được Bắc Kinh ráo riết bồi đắp vòng vây lưỡi bò trên biển, đổ khí tài và tiếp vận quân sự cho một cuộc xâm lăng mới, mà Việt Nam là đổi thủ trực diện. Lại nghe lệnh cấm đánh cá từ giặc phương Bắc như thể biển là hồ bơi riêng của đại gia. Người đi biển Việt Nam thập thò đánh bắt, chạy cho nhanh về nhà, không dám thở mạnh, không dám địt, sợ giặc tàu sắt ngửi thấy mùi mà rượt đuổi.
Ông Nguyễn Kim Khoa – Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng An ninh của Quốc Hội VN – khăng khăng nói “Ngư trường đó thuộc chủ quyền, lãnh thổ của Việt Nam. Do vậy, chúng ta phải tuyên truyền cho ngư dân được biết để họ tổ chức đánh bắt cá bình thường”. Nghe mà ngại. Chắc ông Khoa chưa bao giờ thấy nhìn thấy ngư dân máu me trở về, thuyền chìm giữa biển, có người tính mạng không còn vì tàu sắt của Trung Quốc đâm nên nói rất mạnh. Gia đình ông Khoa và nhiều quan chức VN nên chia nhau lên tàu với ngư dân, cùng đi ra biển để chia sẻ nguy nan với đồng bào mình, cũng như có trách nhiệm về cửa miệng mình. Biết đâu ông Khoa cùng nhiều quan chức khác cũng sẽ học được cách thở nhẹ và không địt khi gặp giặc phương Bắc, để còn sống sót về với gia đình.