Hiển thị các bài đăng có nhãn vĩ đại. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vĩ đại. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

Nhạc sĩ Tuấn Khanh - Bài học từ vụ thảm sát Thiên An Môn: Nhân dân bao giờ cũng vĩ đại hơn chế độ cầm quyền



Nhạc sĩ Tuấn Khanh - Bài học từ vụ thảm sát Thiên An Môn:

Nhân dân bao giờ cũng vĩ đại hơn chế độ cầm quyền






tiananmen-square-beijing-1989
Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đứng gác với xe tăng trước mặt Thiên An Môn vào Tháng Sáu, 1989. (AP Photo / Sadayuki Mikami)




Mặc dù Trung Cộng không thể chối cãi được tội ác mà họ đã gây ra cho chính nhân dân mình ở quảng trường Thiên An Môn vào 1989, nhưng nhiều thập niên sau, chế độ giám sát và đàn áp của an ninh mật vụ Trung Cộng vẫn áp dụng khắc nghiệt với những ai nhắc lại sự kiện lịch sử này, cũng như bất cứ ai lên tiếng đòi công bằng cho các nạn nhân. Thậm chí những người đấu tranh đó đang ở nước ngoài cũng không thoát khỏi sự đe dọa.

Nhân ngày 4-6, tưởng niệm 26 năm vụ thảm sát Thiên An Môn, có một bức thư ngỏ kêu gọi sinh viên Trung Quốc ở nước ngoài ký tên chung, gửi cho Tập Cận Bình nhằm đòi minh bạch lịch sử và công bằng với các nạn nhân đã chiến đấu cho một nền dân chủ của người dân Trung Quốc. Bức thư được ghi với ngôn ngữ hết sức nhẹ nhàng, và chỉ có một câu duy nhất mạnh mẽ được tô đậm “và những tên đồ tể phải bị đưa ra trước vành móng ngựa” (The butcher must stand trial), nhưng cũng đủ làm cho giới sinh viên Trung Quốc du học ngần ngại không dám ký tên. Cuối cùng chỉ có 11 người tham gia ký tên, trong đó có Lebao Wu (吴乐宝) , một sinh viên ở Melbourne (Úc). Wu cho biết khi còn ở trong nước, anh đề nghị nhà trường mình đang theo học cần nên minh bạch sự kiện này trong sách lịch sử, anh đã bị công an an chìm ập vào nhà mang đi thẩm vấn và giam nhiều ngày.

Trong sách lịch sử Trung Quốc hiện nay, sự kiện 1989 chỉ được nhắc đến một cách mù mờ bằng cách nói đó là “một giai đoạn bất ổn chính trị”. Và hoàn toàn không có thêm nội dung nào khác.

Sự kiện chỉ có 11 người Trung Quốc, dù sống ở nước ngoài, mới đủ can đảm ký tên làm cho nhiều người ngạc nhiên. Thậm chí những người rất trẻ, gốc Trung Quốc sống ở nước ngoài không còn rành tiếng Trung Quốc cũng không dám tham gia. Đơn giản là do hệ thống mật vụ hải ngoại của Bắc Kinh tràn ngập khắp nơi và luôn rình rập để giáng một đòn bất ngờ xuống với những ai có ý kiến bất đồng với chính quyền Cộng sản, và bằng nhiều cách.

Các bậc cha mẹ, ông bà người Hoa dù định cư ở nước ngoài, vẫn luôn nói với con cháu về sự ám ảnh của ngành an ninh Cộng sản. Họ kể lại những vụ bắt, giam, tra tấn… hết sức bất thường, chỉ vì một thái độ bất đồng rất nhỏ. Còn nếu không, thì trong đời sống hàng ngày, những người đó sẽ bị chính quyền tìm cách đánh đập ở ngoài đường, đụng xe, khủng bố ném chất thải vào nhà… sự khủng khiếp đó khiến họ dù đã ở một nước tự do cũng không thể nào quên. Họ luôn căn dặn với con cháu là đừng dại mà dây vào bọn khốn nạn chính trị ấy (nguyên văn: political bastard). Chính vì vậy mà số thanh niên Trung Quốc trưởng thành ở nước ngoài cũng ít khi tham gia các hoạt động mang tính đối kháng chính trị.