Hiển thị các bài đăng có nhãn Đinh Tấn Lực. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đinh Tấn Lực. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Đinh Tấn Lực - Tuyến Phòng Thủ Sau Cùng Sắp Thủng?


Đinh Tấn Lực - Tuyến Phòng Thủ Sau Cùng Sắp Thủng?






Phong tuyen bi choc thung.jpg
Tuyến phòng thủ sau cùng - (hình minh họa)





Chiến lũy Ba Đình xưa của anh hùng Đinh Công Tráng là để chống giặc ngoại xâm thực dân Pháp. Quảng trường Ba Đình thời @ bọc cái xác khô kia là tuyến phòng thủ sau cùng của bọn giặc nội xâm trước sức công chặt xiềng nong xích của nhân dân”. (ĐTL)




Thử điểm qua một số phản ứng triệt thoái rời từng dãy chiến hào của giặc:


1. Truyền Thông Vỡ Trận


Hệ loa phường vẫn vang vang đôi chỗ, song nội dung được coi như rác đối với tai nghe của quần chúng nhân dân. Nó trở thành một thứ ô nhiễm cả âm thanh phiền toái lẫn ý nghĩa vớ vẩn, đặc biệt là vào lúc 5 giờ sáng. Đã có đại biểu QH nêu ý kiến dẹp tất cho dân nhờ.

Hệ báo đài minh họa đã thu mình vào góc sân. Tuyên giáo TW phải chi tiết hóa từng chỉ thị nhỏ nhặt việc nào được làm, làm tới đâu... trong mỗi buổi giao ban hàng tuần. Và không đủ sức bao sân. Điển hình là cả đảng đã phải nín thở khi Khu trục hạm Lassen tuần tra khu vực sát cạnh các đảo tôn tạo của TQ trên Biển Đông. Tuyên giáo TW chỉ hoàn hồn sau đó và ra ngay dự báo “Biển Đông sẽ nổi sóng mạnh!”, mà thực tế là TQ vẫn còn tiếp tục nín thở.

Hệ thống an ninh mạng, gọi tắt là CAM, sau thành tích của Vũ Hải Triều năm xưa, hiện cũng đã thúc thủ. Cư dân mạng được trang bị kiến thức an toàn vi tính và an toàn liên lạc vững chải hơn. Nhiều trương mục FB bị xâm nhập/đánh cắp cũng đã được hoàn về chính chủ.

Hệ truyền thông mạng tiếp nhận ngày càng nhiều phóng viên/nhà báo có thẻ. Bài viết của cùng tác giả đăng trên mạng xã hội có nhiều lượt đọc và nhiều ý kiến hơn trên mạng chính quy (nếu may mắn được “biên tập lại” để đăng). Cán cân lực lượng đã nghiêng hẳn. Tiếng nói có trọng lượng nhất của chính phủ thụt lùi từng bước, từ “Không thể ngăn cấm thông tin trên mạng xã hội”, cho tới “chinhphu.vn đã lên Facebook”, cho tới việc TT chính thức chỉ thị cho giới “công nghệ tin học” trong nước “không tham gia vào các hoạt động tấn công, khủng bố thông tin trên mạng”.

Trong 49% dân số VN sử dụng internet, cộng đồng cư dân mạng xã hội, đặc biệt là Facebook, ngày càng hồ hởi khi thấy những nút bấm Like, Comment, Share đã đẩy lùi nhiều sự kiện lên gân (hay coi thường nhân dân) từ giai cấp cán bộ lãnh đạo đảng. Ví dụ không kể hết. Đơn cử chuyện gần nhất là Vương Bình Thạnh, chủ tịch tỉnh An Giang, phạt 5 triệu đồng một FBker phê bình khuôn mặt đương sự là “kênh kiệu”. Chuyện vỡ lớn ra thành nhiều mảng lộ bí mật cung đình, đến mức đương sự than “Khổ sở vì những bình luận trên FB” khiến cả thế giới biết chuyện.

Chốt lại điểm này là lãnh đạo đảng chậm chân với FB, và không ngờ rằng thông tin thời buổi này đã bỏ xa ngày đầu thiên niên kỷ những 5475 vòng trái đất!

* * *

2. Lý Luận Vỡ Trận


Tuyên giáo TW, như đã nói, tả xông hữu đột đến mướt mồ hôi, một phần bởi số đông lãnh đạo tùy nghi thể hiện cả kém cỏi về kiến thức, cả ngớ ngẩn về tư duy, cả lẩn thẩn khi phát biểu.

Các “danh ngôn” loại này ghi không hết được. Một phần ví dụ rất nhỏ và rất gần là những phát biểu trong 3 ngày họp quốc hội 16-18/11/2015.  Nổi trội trong đám là “phát ngôn ấn tượng” của Hoàng Tuấn Anh, đứng đầu bộ Văn-Thể-Du: “Xin để cho bộ trưởng kế tiếp trả lời”, khiến cả hội trường QH rộn rã tiếng cười.

Cũng không ít các cách chữa cháy ở trình lớp mầm. Đại loại như VTV cho chiếu phóng sự xóa mù chữ, với một em đứng trước ống kính biểu diễn đọc sách cầm ngược, rồi phân trần là bởi sách dán “Lộn Cái Bìa” (riêng phần giải thích này thì cấm đọc ngược chữ). Hoặc, nghi can bị chết trong trại tạm giam vì rửa bát bẩn! Hoặc, hai luật sư bị hành hung là bởi phóng ô-tô gây bụi!...

Số phận của những bài báo về “thế lực thù địch” & “diễn biến hòa bình” ra sao, có lẽ chỉ mỗi dàn cán bộ biên tập mấy tờ TCCS/Tuyên Giáo/Xây Dựng Đảng/Nhân Dân/CAND/QĐND... là khả dĩ nắm rõ. Còn thì đối với quảng đại quần chúng, tính từ “phản động” có một vị trí danh dự đến không ngờ.


* * *

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2015

Đinh Tấn Lực - Mở Giật Gân, Kết Giật Lùi



Đinh Tấn Lực - Mở Giật Gân, Kết Giật Lùi






TNO-satthuK9





Tựa đề đoạn phim phóng sự trên đài PBS vừa chiếu tối ngày 03/11/2015 (ở Mỹ) thực sự quá sức giật gân: Khủng Bố ở Sài Gòn Nhỏ (Terror in Little Saigon).

Nếu bạn muốn biết rõ đoạn phim này khủng bố cộng đồng người xem ở Sài Gòn Nhỏ (đặc biệt là cộng đồng cựu quân nhân Quân Lực VNCH) phải sôi máu như thế nào, hãy chịu khó tốn một giờ để xem qua, khắc rõ. Bởi, trong đó, hình ảnh một buổi diễn hành vinh danh sự hy  sinh để bảo vệ tự do của tập thể quân nhân VNCH-Hoa Kỳ đã được sử dụng cho mục tiêu bóp méo sự kiện theo định hướng mô tả tính cực đoan hiếu chiến của những người thực hiện phóng sự.

Cũng nên xem cho biết, nếu bạn muốn thấy sự pha trộn ngành nghề của một phóng viên kiêm cảnh sát, kiêm FBI, kiêm luôn chức năng CIA, và cả thẩm phán đường phố, trong một con người. Bởi, qua đó, bạn sẽ thu hoạch được một số kỹ thuật hỏi xoáy, đá xoay, dí đến cùng, hầu đạt được cái mục đích mà người chủ xướng muốn có và cần cắt xén theo ý đã định sẵn để cho vào phim.

Lại càng không thể bỏ qua một thiên phóng sự ráp nối xâu chuỗi tuyền những lời đồn đãi đó đây từ 30 năm trước, nếu bạn đang rỗi vài phút xả hơi trong thời gian tham dự hay theo dõi các cuộc biểu tình phản đối chuyến công du để sắp xếp nhân sự cho dàn lãnh đạo Ba Đình của đại đế họ Tập. Bởi, trong suốt một giờ đồng hồ đó, bạn sẽ thủng tai đỏ mắt mà không tìm thấy một bằng chứng nào cụ thể đủ để thuyết phục được bạn, rằng, những lời kết tội nọ sẽ phủi sạch giá trị công trình điều tra của các cơ quan công lực Hoa Kỳ trong suốt ba thập niên qua.

Bạn từng nghe qua những bài thơ hay bài nhạc về các cuộc tình không đoạn kết? Thì đây là cơ hội để bạn thưởng thức một khúc phim không đoạn kết. Bởi, ngay chính người dẫn phim có tiêu đề quá sức giật gân như trên cũng đã phải thở dài giật lùi ở phần cuối, tự thán là không tìm đâu ra manh mối cho mục tiêu đã tính trước và tận lực xoáy trôn ốc, mà “không bãi đáp”.

Tội nghiệp biết chừng nào. Bởi, đối với đối tượng người nước ngoài, nghe được tiếng Anh, thì thất vọng cực kỳ về một “vấn đề lớn” là “ám sát ký giả” nhưng kết cục chỉ là một chuỗi những lời đồn được thuật lại từ những người ẩn danh hay bịt mặt. Còn, đối với đối tượng người Mỹ gốc Việt, thì, từ thế hệ tỵ nạn CS đầu tiên đến thế hệ thứ 2 và 2.5 hiện giờ, chẳng có một luận điểm nào trong toàn bộ khúc phim được chứng thực bằng những bằng cớ có tính pháp lý, thậm chí, cả bằng cớ có tính luân lý hay luận lý.

Bạn cũng có thể hỏi thăm những người đã xem, thử coi họ nhận định thế nào về ẩn ý của những người thực hiện đoạn phóng sự này, hoặc thế lực nào đứng đàng sau chống lưng để đạt mục tiêu quậy đục dòng người đấu tranh dân chủ hóa đất nước. Bởi, cái nhãn khủng bố dán không dính vào một tổ chức đấu tranh chính trị có quá nhiều thành quả ngoại vận (ra vào trụ sở Quốc Hội hay Nhà Trắng như nhà mình), thì đành phải cố dán cái nhãn khủng bố đó vào tiền thân của nó, thông qua một bộ phận có tên là K9 mà không thực sự hiểu rõ là gì, ngoài những điều “nghe nói thế!”.

Đã thế, lại còn nối vào phim cả những sự kiện 1981 xảy ra trước khi tổ chức tiền thân của đối thủ nặng ký ấy có giấy khai sinh 1982 (mà cả nhóm đặt hàng đang dồn sức làm giấy khai tử cho nó). Như trường hợp ký giả Dương Trọng Lâm, chẳng hạn.

Đã thế, lại còn lừa đảo chiêu dụ rất nhiều nhân vật được phỏng vấn bằng những đề tài “nhẹ nhàng” như “40 năm rời nước”, chẳng hạn. Nhưng đến chừng vào cuộc thì hỏi tuyền những điều “không mấy nhẹ nhàng” về chuyện hăm dọa, ám sát… với chủ điểm cốt lõi là K9. Điển hình như trường hợp ông Nguyễn Xuân Nghĩa.

Đã thế, lại còn bỏ qua rất nhiều đoạn phỏng vấn những nhân vật liên hệ, mà không cho vào phim, vì họ không nói điều gì thuận lợi cho cái mục tiêu đặt sẵn của những người làm phim và cả những kẻ đặt hàng đoạn phim. Như trường hợp quý ông Trần Xuân Ninh, Bùi Đăng Khoa, Đỗ Thông Minh…

Đã thế, lại còn để lộ một sơ hở sơ đẳng khác là: Khúc phim này lên sóng lúc 10:00 ngày 04/11/2015 (giờ VN), mà báo Thanh Niên trong nước có ngay một bài tường thuật với nhiều điểm phiên dịch sai lạc nguyên ngữ (có dụng ý sẵn), ngay từ lúc 06:00 ngày 04/11/2015 (tất nhiên là giờ VN). Tức là đi trước sóng những 4 giờ đồng hồ. Như thử ban biên tập báo này được phép viết sẵn theo lệnh của giới đặt hàng.

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

Đinh Tấn Lực - Hỏi Trư



Đinh Tấn Lực - Hỏi Trư





Phạm Văn Đồng ký công hàm dâng biển đảo năm 1958, lúc đó chế độ này còn hay mất?


Hoàng Sa bị giặc chiếm năm 1974 mà cả Hà Nội vẫn ngửa tay nhận thêm súng đạn từ giặc, thì lúc đó chế độ này còn hay mất?


Trường Sa bị giặc chiếm năm 1988, khi bộ đội ta được lệnh không nổ súng để lấy thân làm bia sống, thì  lúc đó chế độ này còn hay mất?


Một nửa thác Bản Giốc, cả ải Nam Quan, hàng trăm cây số vuông đất đai dọc biên giới, hàng chục ngàn cây số vuông biển trên vịnh Bắc Bộ... bị đánh đổi bằng những đêm Nhất Dạ Đế Vương của lãnh đạo trong suốt thập niên cuối của thế kỷ 20, thì  lúc đó chế độ này còn hay mất?


Giặc liên tục công khai ra lệnh cấm biển hàng năm, năm này qua năm khác, và tha hồ bắn giết/ cướp tàu/cướp cá của ngư dân ta hàng chục năm nay, thì lúc đó chế độ này còn hay mất?


Giặc Tàu tùy tiện cắm dàn khoan HD-981 vào lãnh hải nước ta như ao nhà của nó, xong việc nhổ cọc bỏ đi, mà lãnh đạo ta chỉ dám phản đối bằng nước bọt suốt thời gian nó tha hồ “ngang ngược”, thì lúc đó chế độ này còn hay mất?


Chế độ này chưa từng dám nổ một viên đạn nào để giữ biển đảo, thậm chí, chưa từng dám điều tàu ra khơi bảo vệ ngư dân của ta, thì không thể đem chuyện mất đảo ra hù dọa nhân dân để bảo vệ chế độ.


Chính chế độ này hiến dâng biển đảo cho giặc Tàu, thì mọi người đều rõ như nhau là: Không cần chờ mất chế độ VN mới mất đảo.


Chỉ bọn giặc Tàu hoặc tay sai của chúng mới coi nhẹ chuyện VN mất biển đảo hoặc cương thổ  nước nhà hơn là mọi thứ mất quyền mất lợi khác, trong mọi cách so sánh.


Chỉ bọn giặc Tàu hoặc tay sai của chúng mới khơi gợi và đặt nền móng ngu xuẩn/hèn hạ/nhục nhã cho nguyên tắc thần phục là: Thà mất biển đảo hơn mất chế độ.


Chỉ bọn giặc Tàu hoặc tay sai của chúng mới phun ra thứ lý luận đe nẹt nhân dân là: “Mất chế độ thì mất luôn biển đảo”.


Chỉ riêng bọn tay sai giặc Tàu mới nuốt trọng thứ lý luận đó như một đòn phản biện làn sóng phản đối chế độ sắp trải thảm đỏ rước giặc vào nhà trong tháng tới.


Lô gích thuận, như tấm gương phản ánh lòng dân, phải là và sắp thấy:

ĐỂ MẤT BIỂN ĐẢO THIÊNG LIÊNG THÌ SẼ KHÓ CÒN CÁI CHẾ ĐỘ ƯƠN HÈN Ô NHỤC NÀY!  Nhớ lấy!


Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

Đinh Tấn Lực - Bò Trắng Răng: Chiến Tranh Lạnh Hay Đối Đầu Nóng?



Đinh Tấn Lực - Bò Trắng Răng: Chiến Tranh Lạnh Hay Đối Đầu Nóng?






Seatostamp



Liệu căng thẳng trên Biển Đông có xác suất vượt qua lằn ranh của một cuộc chiến tranh lạnh giữa Mỹ và Tàu cộng? VN ta đứng đâu và cần làm gì cho có lợi nhất, hay ít thiệt hại nhất, trong cuộc xung đột tăng nhiệt đó?” (ĐTL đóng gói nỗi lo của thiên hạ)




Cuộc thế chiến cực nóng ở gần giữa thế kỷ 20 đã đẻ ra bệ phóng cho 3 nước thua trận cất cánh. Nhật có Honda, Toyota, Sony, JR-Maglew… Đức có Mercedes, Porche, Transrapid. Ý có Pagani, Ferrari, Frecciarossa…

Cuộc chiến tranh lạnh ở nửa sau thế kỷ 20 đã để thẹo thảm khốc đến 40 năm chưa liền da cho VN.

Tư bản với Cộng sản đấu nhau, ta đổ máu. Hoa Kỳ với Liên Xô đấu nhau, ta đổ máu. Mỹ với Tàu đấu nhau, ta đổ máu. Bành Trướng với Be Bờ đấu nhau, ta đổ máu. Bắc-Nam ta đấu nhau, cả nước đổ máu. Liên Sô với Tàu cộng đấu nhau một trận diệt chủng dân tộc khác, ta lại tiếp tục đổ máu, trên đất Cam và cả trên biên giới Bắc, rồi cắn răng mà nuốt lệnh cấm vận 10 năm…







Những cuộc chiến “thần (đánh) thánh (vật)” đó đẻ ra một VN phất cờ chiến thắng loang loáng máu nhầy nhụa thịt, và tự động tụt dần xuống vực thế giới thứ ba. Tạo ra được chút sản phẩm đinh vít cũng đã là một niềm tự hào đẳng cấp quốc gia.

Chiến tranh lạnh chấm dứt với bản đồ thế giới được vẽ lại từ bức tường Bá Linh qua tới Hải Sâm Uy, giải phóng non một phần tư nhân loại ra khỏi ách búa liềm độc ác. Quốc tế cộng sản tan rã. XHCN teo tóp lại ở vài nước đếm được trên các ngón 1 bàn tay, trong đó, VN đứng ngay sau Tàu cộng. Chú em Cuba lẽo đẽo đàng sau VN thoắt cái đã “dinh tê”.

Nay, xem ra, Mỹ với Tàu đang lăm le đọ sức đa diện và đa cấp lần nữa, cả kinh tế lẫn quân sự và địa chính trị. Nhiều chỉ dấu leo thang cả hai phía.

VN, trong tình trạng trắng tay vay tiền ngân hàng bù vào ngân sách, dù không đỏ mắt đi tìm cũng buộc phải thấy trước mặt một ngả ba đường rộng mở.

Một bên, phía trái, từng lớn tiếng “Đánh Mỹ đến người VN cuối cùng”, từng coi “VN là côn đồ, cần dạy cho 1 bài học”, và từng chủ trương “Không để VN mạnh quá hay yếu quá, thì mới dễ khống chế”. Bù lại, VN cung kính coi đó là là thành trì cuối cùng của CNXH, thậm chí, là cái khiên chắn thiên triều để bảo vệ vị thế lãnh đạo độc tôn của đảng cai trị chư hầu, thông qua 16 chữ vàng và 4 tương/4 tốt. Nay, cái thứ lãnh đạo XHCNVN đó quá yếu, bởi cả tính hèn và tính tham cốt lõi, lại bởi cái thế lực thù địch (mở mắt thông não) vạn năng của internet, bên cạnh xác suất khủng hoảng kinh tế tài chính vĩ mô của cả hai, nên thiên triều không dễ khống chế nó như xưa.

Một bên, phía phải, từng là “thằng đế quốc sừng sỏ”, từng là “thằng sen đầm quốc tế”, từng là kẻ cựu thù không đội trời chung… Nay bỗng chốc biến thành “bạn bè” cùng ký một tuyên bố Tầm Nhìn Chung quan hệ đối tác trong một lần “hội kiến lịch sử”. VN bỗng chốc vui mừng vì được “nó” gỡ bỏ một phần lệnh cấm vận vũ khí sát thương rồi còn tăng cường “hợp tác trong các vấn đề khu vực và đa phương”, kể cả việc tham gia cộng đồng TPP. Còn gia công thêm một phụ lục “Tầm nhìn chung về quan hệ quốc phòng” mà không cần nói rõ nhu cầu quốc phòng cho ai. Nói cho vuông là “nó” hô biến thành cái phao cứu sinh “sen đầm xoay trục” trên Biển Đông.

Tình hình Biển Đông càng biến động “phức tạp”, cái ngả ba thoát hiểm kia càng rõ ra trên từng milimét.

Mớ kim chỉ nam tư tưởng quay mòng, sau cùng, tạm rung rung hướng về một phía. Dường như, đâu đó, cả bọn vội nắn nót kẽ thêm cái bảng “thoát trung” bên cạnh cái biển “thoát hiểm”, cho đủ nghĩa.

Chiến lược thần thánh mới, với bàn tay nhào nặn những thay đổi thần kỳ từ bên kia đại dương, đã ló dạng định hình bức tranh ba giòng thác mới toanh…

  1. Trực tiếp đối đầu: Nhật-Phi-Việt. Cho tới giờ, Tàu cộng chỉ gờm mỗi Nhật với Phi trên Biển Đông, cho dù có hay không có Mỹ đứng chắn sau lưng các bạn ấy. Nương theo tinh thần võ sĩ đạo của Nhật hay tính khí giang hồ đứng thẳng ngẩng đầu như Phi, lắm người hy vọng VN sẽ bỏ dần được cái đặc thù hèn, mà tự thân dấn bước giữ lấy biển đảo nước nhà.

  1. Khu vực trái đệm làm thương hiệu: ASEAN. Tất nhiên, không thể tính một vài nước “rụt rè” như Thái Lan, “ràng buộc ơn nghĩa” như Cambodia, hay mới vừa bước xuống lưng cọp như Miến Điện. Cũng tất nhiên, số còn lại sẽ trở thành một tập hợp biểu kiến, nếu chưa đủ lực hiệp thông thì cũng vừa đủ thế hội đồng để bĩ mặt Tàu cộng trên một số diễn đàn quốc tế.

  1. Lực lượng bảo hiểm trừ bị: Một liên minh phòng thủ tương tự như SEATO (South East Asia Treaty Organization – Liên Minh Phòng Thủ Đông Nam Á Châu). Đây không phải là một tổ chức mới thành hình. SEATO ra đời tại Manila ngay sau chuyến công du Á châu của Phó TT Mỹ Richard Nixon thời đó, vào tháng 9 năm 1954 (tức là khoảng 2 tháng sau Hiệp định Genève chém đứt đôi xương sống VN).

  1. Hình thái sinh hoạt của SEATO là một tổ chức liên minh quân sự đa quốc gia, phỏng theo sinh hoạt của Liên Minh Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương NATO. Có 8 quốc gia tham gia liên minh SEATO, gồm: Úc, Tân Tây Lan, Pakistan, Phi, Thái, Pháp, Anh & Mỹ. Nhằm mục tiêu trước mắt bấy giờ là ngăn chận làn sóng đỏ của Liên Sô & TQ tràn xuống Đông Nam Á. Có 2 quốc gia được SEATO tích cực bảo vệ thời đó là VNCH & Lào, cho tới khi miền Nam VN & Lào rơi vào vòng xiềng xích búa liềm năm 1975, đưa đến tình trạng tổ chức này giải thể, vào năm 1977.

  1. Trong mùa biển động hung hãn hiện tại, một số chuyên gia kinh tế-quân sự manh nha rút tỉa bài học của nửa thế kỷ trước và gợi ý cho một tiến trình phục hoạt một phiên bản SEATO trong tinh thần phòng thủ hoàn toàn mới, với nhiều quốc gia tham gia và thực sự góp sức, góp công lẫn góp của, vào mục tiêu chung ngăn chận ý đồ bành trướng bá quyền của nhà nước Tàu cộng trên Biển Đông, hay xa hơn, là chiếm hữu một khoảng lớn hải phận quốc tế làm ao nhà.






Tất nhiên, vị trí địa chính trị của VN vẫn không đời nào giảm mất đặc tính quan trọng, cả thời trước hay bây giờ, cả cộng hoà (non trẻ) hay cộng sản (ngấp nghé). Tức, vẫn là một trảng trống rất tốt để thiết lập một tiền đồn quốc tế. Bởi, không phải nơi nào cũng có một cảng nước sâu lý tưởng như Cam Ranh với đảo Bình Ba chắn sóng, hay một sân bay chiến lược Đà Nẵng với bán đảo Tiên Sa đệ nhất trục viễn thông. Điều kiện “thoát trung để thoát hiểm” lại càng ngời sáng, rõ ràng hơn bao giờ hết!

Giới quan tâm và nặng lòng với đất nước thấy ra điều đó, thấy cả một khối lưng chừng đang nghiêng về phía dân, mà tưởng chừng như đã thấy hết cả.

Không. Các vì vua nước này, từ góc cạnh của nhiều phe nhóm lợi ích khác nhau, còn thấy ra đôi điều khác nữa.

Một là TQ hết thời: 1) TQ không níu được Miến Điện; 2) TQ bị mất tiệt hình ảnh “một quốc gia trỗi dậy trong hòa bình”; 3) TQ không đẩy nổi Hunsen quấy rối khúc sườn Tây Nam VN; 4) TQ kỳ công xây đắp các đảo san hô Trường Sa nhưng không cầm chắc có đủ khả năng giữ chúng; 5) TQ không cản nổi hướng xoay trục của Mỹ về biển Đông; 6) TQ đang đứng trước nguy cơ khủng hoảng kinh tế đến phải phá giá đồng Nguyên liên tục nên lỏng tay dần về sức mạnh bảo trợ chư hầu; 7) TQ không giữ nổi vùng biển lưỡi bò 9 đoạn trước hành động tuần tra của hải quân các nước Mỹ/Nhật/Ấn/Úc; 8) TQ không trao được thanh Thượng Phương bảo kiếm cho Nguyễn Bá Thanh để thanh lọc Ba Đình theo phương án A nhập hán; 9) TQ cũng không nuôi nổi con bài Phùng Quang Thanh để nắm trọn quân đội cho một cuộc đảo chính khi cần thiết theo phương án B thần phục; 10) TQ tạo ra một làn sóng hiệu ứng ngược ở VN về chính sách “đả hổ diệt ruồi” bên Tàu.

Hai là Mỹ gia cố sức chi phối: 1) Lãnh đạo Việt đầu tư con cái và tiền của sang Mỹ nhiều nhất; 2) Hàng loạt tàu chiến, chính khách & tướng lãnh Mỹ sang VN trước khi Nguyễn Phú Trọng đi Mỹ; 3) Obama mặc cả lời phản đối của cả 2 đảng Dân Chủ & Cộng Hoà Mỹ để tiếp Nguyễn Phú Trọng tại phòng Bầu Dục (cho nó thành cuộc “hội kiến lịch sử”); 4) Obama nhận lời thăm viếng VN trước cuối năm nay; 5) Jill Biden, phu nhân Phó TT Mỹ Joe Biden thăm viếng VN và giao lưu đặc biệt với nội tướng của CTN VN Trương Tấn Sang; 6) Thủ tướng Anh, đồng minh cật ruột của Mỹ, chuyển một thông điệp cứng rắn về chống rửa tiền, ngay trên đường thăm viếng VN; 7) Chính phủ Úc tuyên bố kiểm soát gắt gao nạn rửa tiền ở Úc, tức là một cách nhắc nhở về kỹ thuật khoá đông tài sản lãnh đạo tuồn ra nước ngoài (như Miến Điện từng rút kinh nghiệm mới đây); 8) Đại sứ Mỹ Ted Osius trấn an Hà Nội là Mỹ “tôn trọng thể chế chính trị của VN”, và tyên bố “Quan hệ Việt-Mỹ chưa bao giờ tốt hơn hiện tại” ; 9) Ngoại trưởng Mỹ John Kerry, rồi Đô đốc Tư lệnh lực lượng Coast Guard Hoa Kỳ, rồi Chánh thẩm Toà Án Tối Cao Liên Bang Hoa Kỳ lũ lượt thăm viếng VN; 10) Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ đặc trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương Daniel Russel có một phát biểu được báo chí tranh nhau VN giật tít lớn: “Mỹ tuyên bố ‘không trung lập’ trong vấn đề biển Đông”.

Ba là áp suất đại hội đảng XII: 1) Tuyển lựa nhân sự về dự đại hội (để bỏ phiếu) là khâu quan trọng nhất của mọi phe nhóm lợi ích; 2) Truyền thông chính quy vỡ trận vì không thể làm vừa lòng mọi phe, lại không thể chạy kịp tin như truyền thông lề dân, mà đợi đèn thì tin đã thiu; 3) Ngay chính các phe nhóm cũng tận dụng phương tiện mạng xã hội bên lề dân để đấu đá chí tử với nhau, nổi bật trong thời gian qua là trang Chân dung Quyền lực; 4) Tin tức nhiễu loạn như sao xẹt tứ phía mà phía đảng và chính phủ lặng thinh; 5) Đại biểu QH thi đua phát biểu cực linh tinh, phản ảnh tình trạng ấu trĩ và không vững tin vào bất kỳ phe nào ngoài chính phủ; 6) Tình hình đảng uỷ các cấp đệ đơn từ nhiệm hàng loạt, cả trung ương lẫn địa phương, được cảm nhận như một cuộc tháo chạy bắt đầu; 7) Tình hình bội chi nguy kịch đến mức chính phủ đòi vay tiền ngân hàng nhà nước để bù vào ngân sách mà phía đảng không dám phản đối; 8) Cán bộ các cấp các ngành các nơi đều không giấu diếm nỗ lực “vét cú chót”; 9) Hội nghị Trù bị trước đại hội 12 hứa hẹn nhiều pha gay cấn ngoạn mục bất ngờ; 10) Tình hình đảng xâu xé sống mái: Mọi thủ đoạn lừa bịp/chuyên chính/trả thù đối với dân, nay được áp dụng thẳng cánh với nhau trong nội bộ đảng.







Bốn là cái nguyên trạng đã mất: 1) Nguyễn Phú Trọng đi Mỹ, được coi là chuyến công du độc đáo và thành công; 2) Phùng Quang Thanh bị loại ra khỏi bàn cờ chính trị VN ngay trong việc tháp tùng chuyến đi đổi đời lãnh đạo đó; 3) Bộ tư lệnh Quân khu Thủ đô và Quân khu 7 bị thay đổi bất ngờ và đầy tính khuất tất trong việc tước quyền; 4) Trương Tấn Sang bất ngờ thăm viếng công khai các sư đoàn từng chiến đấu chống TQ ở mặt trận biên giới năm xưa; 5) Báo chí trong luồng được bật đèn xanh để gọi thẳng tên bọn cướp biển TQ thay vì núp sau từ “lạ”; 6) Lễ cầu siêu cho 64 liệt sĩ hy sinh trong trận thảm sát Gạc Ma được chính thức tổ chức công khai và long trọng tại chùa Vĩnh Nghiêm; 9) Đại sứ Mỹ Ted Osius tiết lộ là Mỹ-Việt dự kiến hợp tác sản xuất vũ khí; 10) Chẳng bao lâu sau chuyến đi Mỹ, Nguyễn Phú Trọng chuẩn bị công du Nhật Bản (là đồng minh chiến lược của Mỹ ở Thái Bình Dương), để có thêm một tầm nhìn chung với đối thủ của Tàu cộng ngay trong khu vực, có nghĩa rằng “thoát trung” thực sự là một “mệnh lệnh thời đại”.

Chí ít, rõ ràng, “thoát trung” là một xu thế không thể cưỡng.

Chỉ khác giữa vua chúa các nhóm lợi ích có thẻ đỏ với nhau là “thoát trung” để “thoát hiểm” rồi làm gì tiếp? Các nhóm lợi ích này phải lo chuyện sinh tử tự thân, tất nhiên sẽ không màng chi đến tình trạng đất nước thêm kiệt quệ, tính tình người thui chột, nội lực dân tộc tiêu tán, dễ rơi vào các tròng chi phối của ngoại bang. Một nhóm nổi trội, hay được chấm là nổi trội trong số đó, đang lăm le con đường xưa Putin, như một con nghê què quặt thoát Tàu để thành Nga.

Chỉ khác giữa vua chúa các nhóm lợi ích đó với đại khối quần chúng VN, chí ít là với giới quan tâm VN, ở mục tiêu “thoát trung” để tạo đà “dân chủ hoá đất nước”.

Dường như cả bức tranh ba giòng thác mới toanh nói trên cũng góp phần cổ võ cho lộ đồ tối ưu đó của VN.

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Đinh Tấn Lực - Ứng Viên Tê Tê Sáng Giá




Đinh Tấn Lực - Ứng Viên Tê Tê Sáng Giá






Tê Tê không phải là một món đồ chơi. Tê Tê cũng không phải là một con rối. Chắc chắn chân dung Tê Tê cũng phải khác mặt mũi công an, bất kể ở góc nhìn của cô Khàn hay ai khác. Nên việc bình chọn Tê Tê phải đảm bảo là đúng quy trình” – (ĐTL)


*

Mùa Tết thường phải là mùa Xuân. Nhưng ở cuối những nhiệm kỳ, đây là mùa vận động chạy ghế.

Đâu đó ở xứ Thanh, bảy lái xe không bằng cấp được phong hàm Phó chánh văn phòng. Cũng đâu đó trên nóc nhà Đông Dương, bốn lãnh đạo công an thoái hoá ở cấp huyện vừa mới bị kỷ luật điều chuyển lên cấp tỉnh.

Ở một bình diện rộng hơn và trên tầng nhất nhì cả nước, đồng chí đương kim thủ tướng cũng sẽ được điều chuyển sang một vị trí cao hơn, theo đúng quy trình kỷ luật nội bộ vừa nói.

Thành tích thoái hoá càng nặng thì ghế mới càng cao. Đồng chí X được ghi nhận đạt được một đụn thành tích kỷ lục trong một thời gian kỷ lục: 1) Thu gom tài sản to nhất; 2) Con cái có chỗ ngồi bảnh nhất và vững nhất; 3) Có tài làm vỡ nhiều quả đấm thép nhất; 4) Vận hành một bộ máy nạo vét tài nguyên tốt nhất mà không cần trừng phạt một ai; 5) Điều động bộ quốc phò ổn định nhất trên các sân golf; 6) Chỉ đạo cho bộ côn an bắt người nhiều nhất; 7) Sản xuất dân oan nhanh nhất; 8) Vừa đấu tranh nước bọt tung toé nhất lại vừa hợp tác hiệu quả nhất với láng giềng khủng; 9) Được ngợi ca nhiều nhất trên các báo rác nước ngoài; 10) Lãnh giải thưởng nói xuôi làm ngược hàng trăm vụ việc cấp quốc gia…

Thành tích lăng ba vi bộ nức tiếng của đồng chí NTD (tức Nói Thì Dám) là: a) Tuyên bố “dân chủ là xu hướng của thời đại” xong lệnh cho côn an tận diệt mọi tổ chức chính trị trong trứng nước; b) Tuyên bố “không hy sinh chủ quyền cho hữu nghị viễn vông” nhưng liền sau đó ôm hôn thắm thiết đặc mệnh sứ thần Dương Khiết Trì mang chiếu chỉ từ Bắc Kinh sang Hà Nội; c) Tuyên bố “không thể ngăn cản Internet” trong lúc chỉ đạo côn an bắt bớ hàng loạt bloggers tầm cỡ…

Nghĩa là đạt thừa tiêu chuẩn để được điều chuyển theo đúng quy trình. Và có dư tài nghệ để vừa vận động đặc cách hạn tuổi lãnh đạo, lại vừa bẻ gãy truyền thống chủ tịch QH lên tổng bí thư. Gì thì gì, ghế thủ tướng sẽ trống chỗ cho khá nhiều ứng viên.

Ai sẽ là ứng viên sáng giá nhất cho chỗ trống đó?

Thử điểm qua một vài đương kim nội các & QH:

Kim Ngân: Có khả năng thiên phú là vo tròn tính cách để lọt nhiều cỡ lỗ, nhưng không chắc có đủ tầm lăn xả để đánh bại các đồng chí khác một cách khéo léo và ngoạn mục. Mà chính phủ thì chưa có tiền lệ thay kẻ đứng đầu ở giữa nhiệm kỳ.

Kim Tiến: Quá khứ và hiện tại gắn liền với tên thuốc chủng ngừa cùng sinh mệnh trẻ em nghèo. Tương lai khá mờ mịt sau cuộc bình bầu tín nhiệm nội bộ vừa qua. Trụ lại được chỗ cũ đã là một nỗ lực bôi trơn phi thường và hết mức.

Đại Quang: Đạt thành tích rất tốt trong quy trình cưỡng chế đất của nông dân và bắt bớ/tra khảo/triệt tiêu những ai đòi dân chủ, nhưng vẫn không thoát khỏi cái bóng đen máu lạnh thanh trừng đồng chí thuộc hạ để bảo vệ bản thân, thông qua điển hình Phạm Quý Ngọ.

Quang Thanh: Cho dù giỏi sản xuất danh ngôn, và có bản lãnh thuỷ chung đối ngoại là đã lạy Tàu rồi thì không lạy thêm ai, ngoài Mỹ. Nhưng chỉ ngần đó thì không đủ để trí trá với nguyên thủ các nước Đông Nam Á, chưa nói tới những nước vòng quanh bờ biển Thái Bình Dương.

Vũ Luận: Thạo ngôn ngữ quân sự. Thích làm tư lệnh ngành. Không ngại dồn trách nhiệm tài chính là do “anh em khớp”. Không lôi được bộ dục ra khỏi đường mòn nức tiếng bán ghế với bán phao. Kết quả cuộc bình bầu tín nhiệm nội bộ vừa qua là một con dốc xuống đìa.

Thiện Nhân: Có biệt tài chu đáo chăm sóc thủ trưởng hiệu quả hơn chăm sóc công việc. Có một số tuyên bố nức lòng lúc nhậm chức, nhưng, giống như thủ trưởng cũ, việc làm là ở một nẻo khác. Có thể an phận với những chuyến kinh lý đó đây trong khuôn viên MTTQ.

Xuân Phúc: Mẫn cán với trách nhiệm trong gia tộc. Khai thác giỏi vị trí đãi vàng trong chính phủ. Tuy nhiên, xử lý thì giờ và trí tuệ chưa đạt, một khi phải suốt ngày tính toán độc dược hay phóng xạ để thanh toán đối thủ, thì e là khó hoàn tất chuyện quốc sự.

Bình Minh: Giỏi diễn xuất, với ánh mắt hình viên đạn nhìn quan Tàu, hay trong vở kịch gọi Tàu mà quên cắm dây điện thoại. Nhưng rồi …hột kê, huề! Yếu điểm là không dằn lòng mỗi khi có người khích chuyện bố Thạch bị đứng chơi mình ên ngoài lề hội nghị Thành Đô.

La Thăng: Ơ-rê-ka! Đây rồi! Chính thực đây mới là một vì sao sáng đang lên trong đêm dài chính phủ. Vì sao à?

Này nhé:

– Dạo trước người ta hay chế diễu La Thăng là hay lên gân, nhưng ngày càng thấy đồng chí ấy nghiêm túc và năng động trong công việc. Hãy coi cách ngài bộ trưởng đích thân bấm tay đo độ cứng mặt đường lúc nghiệm thu thì rõ.

– Dư luận quần chúng, cả đời thường lẫn online, đều gia tăng mức độ tín nhiệm đồng chí La Thăng. Trang mạng cổ động (Fanpage) Hội Những Người Ủng Hộ Bộ Trưởng GTVT Đinh La Thăng đã đạt được con số kỷ lục 3.349 cái Likes, tính đến đầu tháng 3/2015.

– Trong lúc chính giới VN đều chỉ biết chạy tội, đổ lỗi, và tuyên bố cho oai chứ chẳng “làm ra hồn” (ngoài chuyện kiếm tiền và chạy đua lên chức), nên thiên hạ chỉ thấy có mỗi đồng chí Đinh La Thăng là dám nhận sai, dám xử lý sai phạm, và dám hành động.