Hiển thị các bài đăng có nhãn Blogger Phương Bích. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Blogger Phương Bích. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

Giáo dục hay trừng phạt?






Bùi Thị Minh Hằng gương cao biểu ngữ: “Phản đối đàn áp người yêu nước”, trước khi bị bắt và bị đưa vào Trung tâm Phục hồi Nhân phẩm Thanh Hà – tỉnh Vĩnh Phúc.


Giáo dục hay trừng phạt?


Phương Bích



Anh em bạn bè vừa theo Bùi Nhân lên tiếp tế cho Bùi Hằng về, nghe họ kể lại cho mọi người, ai nấy đều rất phẫn nộ. Tất cả các gói cháo, gói mỳ, gói bánh gói kẹo, nghĩa là tất cả những gì đóng gói trong bao bì đều bị họ cắt hết ra để kiểm tra. Bánh kẹo thì vài gói có thể buộc túm lại chứ cháo với mỳ ăn liền hàng mấy chục gói thế mà bị cắt hết ra thì bảo quản kiểu gì? Vì bị cắt hết ra như thế nên Bùi Hằng không nhận nữa. Nếu vậy thì lần trước không cho thằng con gặp Bùi Hằng, nhưng các vị ở trại vẫn nhận hết quà của chúng tôi gửi cho Bùi Hằng. Làm sao mà kiểm chứng được Bùi Hằng có nhận được tất cả những thứ đó hay không?



Mọi người ai nấy đều căm giận, chửi rủa cái quy định độc ác ấy hết lời. Ở đời thì ác giả ác báo. Quy định gì thì cũng phải có lý có tình, phải có lương tâm chứ. Đến tù tạm giam cũng không đến nỗi bị đối xử như thế. Tôi nhớ trong Hỏa Lò người ta cũng không kiểm soát đến nỗi gắt gao như vậy. Nếu họ sợ người nhà nhét cái gì đó vào trong thì sao không dùng cái máy soi đồ thay vì cắt vụn nó ra thế. Cả một cái trại trông khang trang như thế mà không mua nổi một cái máy như vậy sao?



Chúng tôi chả rõ thẩm quyền của công an đến đâu. Những cái quy định này là do công an họ tự đặt ra, không thông qua một sự giám sát của một cơ quan lập pháp nào. Nếu vậy thì làm sao có thể khẳng định được cái quy định đó là đúng? Là không vi phạm hiến pháp? Ngay việc giáo dục cưỡng chế một người vốn có nhà cửa đàng hoàng hợp pháp ở Vũng Tàu đưa ra tít tận Vĩnh Phúc, cách xa hàng nghìn cây số để giam giữ cải tạo là trái với chính quy định của họ, mà họ cứ cố tình lờ đi. Luật sư của Bùi Hằng gửi đơn khiếu nại gần tháng nay họ cứ im lặng. Vậy có thể hiểu là họ cố tình không?



Hơn một tháng nay, thằng con trai của Bùi Hằng bỏ cả nhà cả cửa ở Vũng Tàu để ra ngoài này nhờ cậy luật sư và tìm cách gặp mẹ. Lần gặp thứ hai vừa rồi, nó nói mẹ nó tay bị sưng tím, khắp người bắt đầu lở loét và hắc lào. Nó nói khi mẹ nó yêu cầu được chữa bệnh, cán bộ trại có tiêm thuốc nhưng không nói tên thuốc cũng như xuất xứ và công dụng, thế là Bùi Hằng không đồng ý tiếp tục chữa bệnh nữa. Cô ấy cảnh giác như thế là phải, bây giờ chuyện bệnh nhân chết trong bệnh viện không phải là hiếm, huống hồ trong cái trại giam đèo heo hút gió này thì mạng người nó lại càng rẻ rúng bao nhiêu. Hôm đọc cái đơn của Bùi Nhân có đoạn cảnh báo về hậu quả của việc giam giữ cải tạo mẹ nó, tay đội trưởng phân khu 3 có vẻ quở trách trong đơn dùng từ nặng quá, nhưng rồi vẫn rất dõng dạc nói không sao, ý nói nặng thế chứ nặng nữa cũng chả là cái cóc khô gì đối với họ. Không khéo ngày ra trại, tinh thần không lo hỏng chỉ lo hỏng người. Không khéo sau khi được giáo dục về, ích lợi đâu chả thấy, tiến bộ đâu chả thấy, chỉ thấy mang thêm bệnh vào người – món quà duy nhất thu hoạch được nhờ ơn chính quyền gia ân ban tặng.



Hãy chứng minh cho sự nghi ngờ của tôi, rằng đây là sự trả thù của chính quyền đối với Bùi Hằng là không đúng đi. Tôi chắc hẳn không một kẻ gây rối trật tự công cộng nào bị kiểm soát chặt chẽ và gắt gao đến vậy. Họ muốn giáo dục cái gì khi một đề nghị chẳng cao sang gì lắm là được ăn cháo sau 15 ngày tuyệt thực cũng không được. Giáo dục kiểu gì mà dã man thế?



Sau khi mục sở thị cái cung cách thăm nuôi trại viên, tôi tự hỏi chính quyền có nhằm giáo dục thực không hay đó chỉ là sự trừng phạt? Việc giáo dục thì phải có chuyên ngành sư phạm, vậy mà các cơ sở này hoàn toàn do công an trực tiếp cai quản thì có nên gọi nó là cơ sở giáo dục cải tạo không? Trong các cơ sở giáo dục ấy, thay vì gọi là học viên thì người ta gọi là trại viên (vậy sao không gọi béng là trại cho rồi). Rồi trại viên chỉ được gặp người nhà trong một gian buồng có vách ngăn bằng tấm kính mờ. Họ nhìn nhau, nói chuyện với nhau qua những ô cửa tò vò be bé không khác gì nhà tù.



Khi nói giáo dục ai đó thì thường là câu người ta dành cho những kẻ bề dưới. Ví dụ như cha mẹ giáo dục con cái, thầy cô giáo dục học sinh chứ có bao giờ người ta nói ngược lại. Đấy là cách nói chung về cái công việc giáo dục. Còn việc người nào, thành phần nào trong xã hội cần phải giáo dục thì người ta hiểu đó là những kẻ hư đốn. Nhưng ngay cả đến cái từ hư ấy người ta cũng chỉ dành cho bọn trẻ chứ ít khi dùng cho người lớn.



Thế nào là hư để bắt phải để xã hội giáo dục? Rồi ai là người đủ tư cách giáo dục ai lại là một câu hỏi có những đáp án không giống nhau khi ngày một nhiều quan chức phạm pháp, thiếu tư cách đạo đức bị phơi bày trên mặt báo. Ngày càng nhiều clip quay các vụ cảnh sát nhận hối lộ trưng lên trên mạng. Người ta có quyền nghi ngờ, đặt dấu hỏi về uy tín và tư cách của chính quyền, bởi trước khi bị bắt quả tang phạm tội thì họ chính là những người lớn tiếng giảng giải về bài học đạo đức cho xã hội nhất.



Cố lên Bùi Hằng ơi. Hãy dũng cảm chống đỡ lại bệnh tật. Hãy chứng minh cho họ thấy bà mạnh mẽ thế nào. Không một ai quên sự hy sinh của bà, và mọi người đang chờ đợi từng giây từng phút ngày được đón bà trở về.






13 nhận xét:


Phi Vũ nói...
Lạ thật. Bỏ tù và dùng cực hình đối với một người yêu nước thì công an và nhà cầm quyền này đang phục vụ cho ai đây?


Hiền Giang nói...
Thế này thì quá lắm, mình rất lo lắng khi biết BH bị lở loét và hắc lào, rồi sẽ còn các bệnh khác nữa. Làm thế nào bây giờ, thư gửi Chủ tịch nước không biết có hy vọng gì không.
Cố lên Bùi Hằng ơi! Mọi người đều muốn được tiếp lửa cho chị.


Hiền Giang nói...
Thư gửi Chủ tịch nước đã được ông Phan Tất Thành, một cựu Thiếu Sinh quân, đồng thời cũng là người tham gia một số cuộc biểu tình yêu nước phản đối Trung Quốc gây hấn trên Biển Đông, xâm phạm lãnh hải Việt Nam đã chuyển trao tận tay Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã 3 ngày rồi, 3 ngày sao mà thấy lâu quá, mọi người hy vọng rất nhiều mong chóng được đón chị trở về.


thanhvdgt1 nói...
Khốn nạn và đau sót quá cho cái thân phận dân ta.


tranthihuong nói...
Chỉ là trại giáo dưỡng ,sao công an ở đó lại đối xử thậm tệ như vậy ,Ở trại giam tù chính trị cũng không đến nỗi như vậy .

Năm 1978 ty công an Quảng nam Đà nẵng ,có nhờ ty y tế Quảng nam Đà nẵng khám bệnh cho CBVNV ,và cho tù chính trị (tướng tá ,tỉnh ủy....của chế độ Việt nam cộng hòa)ở trại giam Tiên Lãnh(Lãng).Có một số tù "nguy hiểm "(chức to )bị giam ở trại sâu ,gần biên giới Lào Campuchia gì đó,đường đi đến đó gian nan hiểm trở vô cùng .Mình được cử đến đó khám bệnh ,và một chị đồng nghiệp (lưu dung )làm từ trước khi giải phóng có gửi mình một túi quà cho chồng bị giam ở đó. Công an nói phải làm đúng thủ tục ,và họ kiểm tra túi quà ,cái nào đóng gói (do nơi sản xuất đóng gói )họ không bóc mà chỉ cần kiểm tra bao bì đó còn nguyên đai nguyên nhãn mác không ?có dấu hiệu tháo bóc không ?nếu nguyên xi họ không bóc ra đâu ,và còn cho mình trao tận tay gói quà đấy ,còn được nói chuyện (có công an đứng kèm )khổ mình chả biết nói chuyện gì cả ,cứ lặp đi lặp lại: anh yên tâm chị và các cháu khỏe ,anh có khỏe không ? nhắn gì không? .....Còn trại giáo dưỡng mình xem trên tivi nhiều rồi ,họ mang quà vào thăm hỏi ngồi cách nhau có cái bàn thôi ,nắm tay nhau còn được cơ mà ,sao lại coi trại giáo dưỡng như nhà tù trá hình thế ,P.Bích hỏi lại đi .Đối xử với người yêu nước tàn nhẫn thế sao.
Động viên chị ấy nhé ,mình luôn sát cách cùng các bạn.


Hiền Giang nói...
@ tranthihuong :
Chuyện mà bạn kể là chuyện xưa rồi, còn bây giờ thì bọn mình đang ước "bao giờ cho đến ngày xưa" như bạn kể để Bùi Hằng bớt khổ bạn ơi.

Hôm nay đã là ngày thứ 4 kể từ ngày Chủ tịch nước nhận được thư rồi...


Nặc danh nói...
Bui Hang oi, toi yeu va kinh phuc chi! Cam on Phuong Bich da cho chung toi biet nhung thong tin ve Bui Hang.
Nguyen Manh Tuan
11:49 Ngày 09 tháng 1 năm 2012


MP nói...
Cố lên chị Hằng nhé! Dù sao chị cũng là người dám nói lên chính kiến của mình trong cái xã hội mỗi người dân được làm những gì pháp luật không cấm - nhưng kết quả cái không cấm đó là chị đang "được" giáo dục!!!!!!!!!!!!
Mong rằng chị sớm được kết thúc " sự giáo dục" để về với xã hội tươi đẹp của chúng ta


Lóe xóe nói...
Còn tui,tui chả êu đâu
Dữ như cọp cái...đầu têu chửi càn
Chỉ buồn mấy chú công an!
Đã đưa đi cải tạo oan Thị Mầu
20:13 Ngày 09 tháng 1 năm 2012


THẦY THƠ BIẾM nói...
Chu choa...đệ tử đây rồi!
Giọng thơ xỏ lá lõm lồi, rác tai
Này cu!mi có là ai
Ta cũng thâu nhận để xài về sau
20:20 Ngày 09 tháng 1 năm 2012


BapNgo nói...
Không dữ, không chửi những kẻ bán nước, can tâm làm nô lệ à ? Đồ Lóe xóe !
23:40 Ngày 09 tháng 1 năm 2012


Nhờ trang của Phương Bích gởi Minh Hằng

Tập Kiều

Song sa vò võ phương trời (1267)

Câu 267 : Thâm nghiêm kín cổng cao tường
746 : Bốn bề xuân khóa một nàng ở trong
285 : Tấc gang động khóa nguồn phong
1040 : Tin sương luống những rầy trông mai chờ

567 : Não người cữ gió tuần mưa
590 : Tiếng oan dậy đất, án ngờ lòa mây
327 : Tháng tròn như gởi cung mây
1870 : Nỗi lòng càng nghĩ càng cay đắng lòng

2687 : Thửa công đức ấy ai bằng
1902 : Giá này dẫu đúc nhà vàng cũng nên
2518 : Dạn dầy cho biết gan liền
2924 : Làm cho động địa kinh thiên đùng đùng

Ấy mới gan, ấy mới tài (2005)

Cử Hai
03:04 Ngày 10 tháng 1 năm 2012


Tôn Thất Lợi nói...
To:loé xoé.Đây là ông hay bà,thằng hay con?Tôi chưa bao giờ chửi ai nhưng đã phải văng câu tục khi đọc commert.Hãy tỉnh ngộ,nếu không làm được việc gì tốt,thì cũng hãy đừng làm,đừng nói điều xấu xa.



Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Chuyện chưa kể ngày 27 tháng 11 - Thư gửi con trai




Chuyện chưa kể ngày 27 tháng 11 - Thư gửi con trai






Một người bạn gửi cho tôi lá thư này. Tôi đã xin phép được đăng lên đây, để mọi người cùng đọc và chia sẻ



Con trai yêu quý!

Suốt đêm qua mẹ phải ngồi trong toilet vì bị ngộ độc thức ăn, đến nỗi 2 bàn chân mẹ bị xuống máu sưng phù lên. Sáng nay, mẹ ra khỏi giường trong tình trạng mệt mỏi vì thiếu ngủ, và kiệt sức vì bị mất nước. Nhưng hôm nay là một ngày quan trọng, ngày mọi người đi ủng hộ ra luật biểu tình! Mẹ không thể bỏ đồng đội.


Trưa hôm qua, công an đã mời theo kiểu ép buộc tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, chú Phạm Chính và anh Dũng “hỏa lò” đến làm việc, mãi tận tối khuya mới thả ra. Sáng nay chú Diện lại bị buộc phải tiếp tục đến làm việc với công an, nếu không sẽ bị cưỡng chế như tội phạm. Điều này báo hiệu hôm nay sẽ có đàn áp, bắt bớ lớn. Vì thế hôm qua, mẹ đã dặn dò và bàn giao tất cả tài chính cho bố. Mẹ cũng đã chuẩn bị đầy đủ các đồ dùng cá nhân cần thiết nhất (đồ lót, tất chân, khăn mặt và bàn chải đánh răng) vào chiếc balô của mẹ.


Vừa rửa mặt xong thì mẹ nhận được tin nhắn của bác Bích Phượng: “Nếu hôm nay chị bị bắt, nhờ em báo tin giúp cho bố chị và động viên cụ nhé. Chị tin vào khả năng thuyết phục của em”. Đọc tin nhắn của bác Phượng, lòng mẹ bỗng trào lên cảm giác vô cùng chua xót, không thể nói nên lời.


Mẹ hẹn bác O cùng đi xe máy vào gửi ở sân khu tập thể nhà bà ngoại, rồi đưa vé xe cho cậu D và dặn: “Nếu chị không về thì cất xe máy vào nhà, và đừng nói với mẹ là chị bị bắt. Cứ bảo là chị đi công tác nhé, kẻo mẹ buồn”. Bởi nếu mẹ gửi xe máy ở Bờ Hồ mà hôm nay bị bắt, thì không thể lấy được xe về, vì vé xe mình cầm, mà lại không được liên lạc hoặc gặp gỡ người nhà.


Mẹ và bác O ra đến vườn hoa Lý Thái Tổ thì hỡi ôi, thực là khủng khiếp. Có đến hàng trăm công an chìm nổi giăng khắp khu vườn hoa và quanh bờ hồ, cùng những chiếc xe cảnh sát và xe buýt đã đợi sẵn để bắt người. Giá mà với những âm mưu xâm lược của bọn bành trướng, và với cả vạn lao động lậu Trung Quốc đang tràn ngập khắp VN, lực lượng an ninh cũng “chăm sóc” kỹ thế này có phải đất nước được bình yên không. Giá như những ngư dân Việt Nam vô tội đang hàng ngày bị bắt nạt, bị cướp trên ngay chính hải phận của nước mình, cũng được nhà nước quan tâm như thế này có phải ngư dân được an toàn không. Đằng này họ lại quá cảnh giác với những người đồng bào tuần hành tay không.


Ở Bờ Hồ, đoạn gần cầu Thê Húc, mẹ gặp bác Phượng, anh Phương, chú Lê Dũng và một số gương mặt quen thuộc. Mọi người tay bắt mặt mừng trước những con mắt gườm gườm của vô số “kẻ lạ” lởn vởn quanh đó..


Đến 9h thì những người biểu tình tay không bắt đầu đi cùng nhau thành một đoàn khoảng hơn 30 người, trật tự và ôn hòa. Không biểu ngữ, không khẩu hiệu như những ngày biểu tình chống Trung Quốc, cũng chẳng hô hào. Rồi anh Phương giở ra lá quốc kỳ, hai tay dâng lên trên đầu, trân trọng, đường hoàng và kiêu hãnh. Khó có hình ảnh nào đẹp hơn thế con ạ, anh ấy mặc chiếc áo đỏ có sao vàng, dáng cao, thanh, nét mặt đẹp sáng ngời và quả cảm, sải bước chậm rãi, kiêu hùng và vững chắc. Trên cánh tay giơ cao của anh ấy là lá cờ đỏ rực, phấp phới. Mẹ và bác Phượng đi gần đó, “những kẻ lạ” cũng đi bên cạnh. Rồi một gã mặt mũi hung hãn yêu cầu anh Phương bỏ lá cờ xuống. Anh Phương tảng lờ như không nghe thấy. Bác Phượng lên tiếng phản đối: “Lạ thật, sao người ta mang cờ tổ quốc mà lại cấm. Chẳng lẽ yêu nước cũng phải có ngày à?”. Rồi bỗng nhiên “huỵch”, màn đàn áp bắt bớ quen thuộc bắt đầu. Chắc con còn nhớ cái kiểu bắt người ấy, đối với mẹ thì những âm thanh, những động tác ấy sẽ vĩnh viễn hằn in trong tâm trí mẹ. Người đầu tiên họ bắt là anh Phương, và hầu như cùng lúc đó là bắt những người đi trong nhóm. “Bắt lấy người này!”, một gã hét lên và chỉ vào mẹ. Mẹ đứng im để bọn họ bắt, mẹ thực lòng muốn bị bắt theo mọi người. Nhưng bọn họ lại bắt người đứng đằng sau mẹ. Chú Lê Dũng, anh Đức “xoăn”, chú Hiếu “gió”... đều bị xốc nách lôi lên xe. Mẹ nhìn sang bên trái thấy bác Phượng vẫn đứng đó. Lòng đầy phẫn uất, mẹ nhìn lên xe bus thì thấy bọn chúng đang cúi xuống cùng đánh một ai đó ở sàn xe, gần chỗ cửa ra vào, tim mẹ thắt lại, chúng đánh ai thế nhỉ?


Bi hùng!!!


Như rắn bị chặt từng khúc, đoàn biểu tình tan thành mấy nhóm. Mẹ và bác Phượng cùng với một số cô bác khác tiếp tục đi về hướng Thủy Tạ. Đến đoạn Tràng Thi thì mọi người lại rủ nhau quay về phía tượng đài Lý Thái Tổ. Vừa đến đoạn gần bưu điện TP thì lại thấy một chiếc xe bus nữa cạp sát vỉa hè, đám đông chen lấn, xô đẩy, và lại những động tác, những âm thanh đó. Họ lại bắt tiếp các bác các chú khác lên xe. Mẹ chưa đi khỏi chỗ đó bao lâu thì cảnh đó lại tái  diễn lần thứ 3. Mẹ đứng lại như người mất hồn, rồi cảm giác buồn, căm phẫn và thất vọng lại trào lên. Nhìn lên xe, mẹ thấy luật sư Lê Quốc Quân, bác Viễn ( hình như là phóng viên báo nước ngoài), và một số người nữa vừa bị bắt. Luật sư Lê Quốc Quân và bác Viễn dù bị bắt vẫn thò đầu ra cửa sổ xe lên án việc bắt người trái phép, trước đám đông người dân đang đứng quanh đó. Một tên đeo băng đỏ đưa tay đóng xầm cửa sổ xe bus lại ngay sát mặt bác Viễn và chú Quân.


Mẹ và bác Phượng lạc nhau. Bước đi trong vô thức, mẹ lê đến một chiếc ghế đá gần gốc cây to có một bà đang ngồi bóp chân, và ngồi xuống. Lòng mẹ rối bời với ý nghĩ bác Phượng đã bị bắt lên xe. Mẹ lo cho bác ấy quá, bởi vì bố của bác ấy vừa bị ngã, hiện đang phải nằm một chỗ. Ngay cả tiểu tiện, đại tiện cũng phải phục vụ tại giường, mà nhà bác ấy lại chỉ có 2 bố con. Mẹ định ngồi thêm một lúc rồi sẽ đi thẳng về nhà bác Phượng, để chăm sóc và động viên ông. Nhưng khi gọi lại vào di động cho bác thì mẹ mừng quá, bác vẫn ở ngoài Bờ Hồ. Bác Phượng bảo rằng anh Phương bị đánh đau lắm. Thì ra người bị đánh lúc đó là anh Phương. Mẹ bỗng cảm thấy như giọt nước mắt biến thành giọt máu nóng hổi lăn trên má mẹ.


Ôi, Phương! Mẹ bắt đầu khóc. Tâm hồn mẹ khi ấy bỗng trở nên yếu đuối lạ. Đau buồn lẫn uất ức, mẹ lấy điện thoại ra gọi liền cho con mấy cuộc. Mẹ thèm được tâm sự với ai đó, nhưng con không nghe máy.


Nhìn về phía gốc cây to sát hồ, mẹ thấy nghệ sĩ già Violon Tạ Trí Hải đang ngồi bần thần kéo đàn. Mẹ đi đến và ngồi xuống cạnh ông, lòng khao khát được ông kéo cho nghe bài Lên Đàng, như những ngày hè tuần hành rực lửa vừa qua: “Đoàn ta chen vai nề chi chông gai lên đàng, ta người Việt Nam. Nhìn non sông huy hoàng đoàn ta bước lên đàng cùng hiên ngang hát vang..... Đoàn ta ghi trong lòng đời hi sinh anh hùng, nhìn non sông thẳng xông!.”. Thì ra ông Trí Hải cũng  bị bắt, nhưng vì ông quá già và được nhiều người biểu tình phản đối, co kéo ông lại, nên họ phải thả ra sau khi đe dọa ông nếu còn ở đó thì sẽ bắt luôn. Từ đằng xa một anh thanh niên biểu tình đem đến đưa vào tay ông một trái dừa đã chặt sẵn, có cắm cái ống mút. Thêm một cô biểu tình viên mang theo cả đứa con trai 2 tuổi, cả hai người ngồi xuống bên mẹ và ông Trí Hải. Tất cả mọi người đều im lặng, những gương mặt hằn nỗi thất vọng và phẫn uất. Hai người này không có mặt lúc mọi người bị bắt lên xe. Quanh đó, những cặp mắt cú vọ của những kẻ lạ nhìn chòng chọc vào đám người của mẹ, canh chừng.


Rồi cô Phạm điện thoại báo tin xe đã đưa những người bị bắt về trại phục hồi nhân phẩm Lộc Hà, ở tận Đông Anh. Mẹ đứng dậy chào ông Trí Hải, (hai cô chú còn lại cũng đứng dậy hẹn tìm về Hà Đông), rồi đi về bà ngoại lấy xe, để tìm đường đến Đông Anh. Đi được một đoạn, mẹ chợt quay lại thì thấy 2 cái đuôi đang bám theo đằng sau. Mẹ cười khẩy nghĩ : A! Các người cứ việc bắt tôi đi!


Mẹ chưa bao giờ biết đi xe máy xa như thế. Nhưng hôm nay mẹ phóng vù vù, hệt như một tay đua thành thạo, và trên đường dường như chỉ có mình mẹ nên chẳng phải tránh ai. Chú Tiến Nam liên tục gọi và chỉ đường cho mẹ. Khi mẹ đến nơi thì đã có hơn hai chục cô chú bác khác đang đợi trước cổng trại phục hồi nhân phẩm. Có cả chú Chí Đức, “Binh nhì Tiến Nam”, Chí Tuyến...


Than ôi, sống trong một đất nước “Độc lập”, “Tự do”, “Dân chủ”, mà những tâm hồn trong sáng, sẵn sàng hi sinh vì dân vì nước lại bị đưa vào trại phục hồi nhân phẩm như thế này sao?


Những người biểu tình không bị bắt đã chia thành 2 nhóm. Nhóm đông hơn đợi ở Đông Anh vì ở đây giam nhiều người hơn, còn nhóm kia thì về Hà Đông đợi để đón chú Xuân Diên bị giữ từ sáng. Chú Quốc Quân cùng chú Hiếu “gió” đã bị họ đưa từ Đông Anh về Hà Đông. Nhóm người ở 2 đầu liên tục liên lạc thông báo tình hình.cho nhau. Cảnh tượng đó đã khiến mẹ rất xúc động.
Mãi tối mịt họ mới thả những người bị bắt. Lúc ra cổng, một gã còn cố thụi thật mạnh vào bụng một bác biểu tình vừa được thả khiến bác ấy vừa đau vừa tức, cứ nhào vô đòi đánh trả làm cả hai bên cùng phải đứng ra can ngăn. Rồi hai bên lại ùa lại với nhau mừng mừng tủi tủi. Mẹ những muốn ôm chầm lấy anh Phương, như nỗi khát khao của mẹ suốt những tiếng đồng hồ chờ đợi bên ngoài. Nhưng cảm giác thật lạ, mẹ ngại đến gần anh ấy.
Xót xa trước cảnh họ bắt bớ và đánh người như thế, xót anh Phương bị đánh trên xe, chú T cứ gầm lên “Nhà tao còn 2 người bỏ xác trong Nam giờ chưa đưa được về đây, để bây giờ chúng mày lại quay ra đàn áp nhân dân thế này à? Chúng mày đừng có mà mất dậy”. Tao là T đây, chúng mày ra mà bắt tao”.


Nghe chú T tố cáo những hành động ngang ngược của công an, dân xung quanh và những người đi đường hiếu kỳ xúm lại đông đến tắc hết cả đường. Mấy chục gã công an đóng cổng, tắt đèn, đứng im lìm bên trong. Mẹ tưởng họ đi đâu hết nên mới yên ắng thế, nhưng lúc ghé qua khe cổng nhìn vào, mẹ thấy tất cả bọn họ vẫn đứng nguyên đó, không dám ho he gì.


Than ôi! Thật thương thay cho dân Việt ta!


---------------

Bọn họ bắt mọi người về đây giam giữ nhưng lại không trả lại về chỗ cũ. Mọi người phải đi xe bus về Hồ Gươm lấy xe máy. Những người không bị bắt, đi xe máy lên đây cũng đi theo sau xe bus cùng về Hà Đông để gặp đoàn đang đón chú Xuân Diện. Còn mẹ, tay lái yếu, lại chưa quen đường nên mẹ bị lạc vào con đường đê vừa vắng vừa tối. Suốt đọc đường mẹ vừa đi vừa hỏi thăm, cứ nơm nớp bị cướp, bị giết. Mẹ thầm tiếc, giá mà chết trong cuộc biểu tình thì có phải được chút hiệu quả tranh đấu cho nhân dân không. Chết thế này thật uổng, thật vô ích. Vậy rồi đến khuya mẹ cũng về được đến nhà, cái cột sống vốn không chịu được việc ngồi lâu giờ đau nhức vô cùng. Nhưng mẹ vẫn ngồi vào bàn, mở máy lên để viết xong những lời tâm sự này gửi cho con, một đồng đội của mẹ đang ở xa.


Mẹ yêu con!


Hà Nội  ngày 27/11



Blog PHƯƠNG BÍCH




17.7 Lịch sử.