Hiển thị các bài đăng có nhãn Cách mạng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cách mạng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

Thaycoi - Nguyễn Ngọc Già: Lạng quạng là có cách mạng chứ chẳng chơi



Thaycoi - Nguyễn Ngọc Già: Lạng quạng là có cách mạng chứ chẳng chơi





Đại ca Già,

Thủ tướng Lý Khắc Cường có đề xuất các đồng chí Trung Quốc nên đọc cuốn: The Old Regime and the French Revolution của Alexis de Tocqueville.

Tò mò, tôi đọc và càng đọc, tôi càng quán triệt lời của đồng chí Vương Kỳ Sơn, ủy viên bộ chính trị, rằng là: Trung Quốc lạng quạng là có cách mạng chứ chẳng chơi.

Tôi nghỉ Trung Quốc có thể có cách mạng, chứ Việt Nam ta, đảng ta vẫn sẽ là vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế. Tuy vậy, có một bí mật, tôi buộc phải báo cáo với anh, đó là đảng ta đang bị thế giới ảo, cụ thể hơn là cuộc cách mạng O2O làm khó.

Cách mạng O2O là ‘Online to Offline’, là từ ảo tới thật, là từ chém gió tới xuống đường, là khách mua hàng trên mạng, lấy hàng tại tiệm, là từ anh hùng bàn phím tới dũng sỹ phản động. Thiệt vậy, cách mạng O2O đang dần dần tự động hóa các khâu tổ chức để bọn phản động được nhiều thuận lợi trong sự nghiệp làm khó đảng ta.



Cách mạng O2O.




Tất nhiên, tôi sẽ báo cáo với anh về cái gọi là: Cách mạng O2O và cuốn: Chính quyền cũ và cách mạng Pháp. Tuy nhiên, mục đích chính của là thư này là vẫn là thăm hỏi anh, nhằm không cho anh bị quên lãng trong tù. Và tiếp tục ghi vào bộ nhớ của mạng, một mong ước rằng một ngày nào đó, tôi và anh được nghe đồng chí giám đốc công an thành phố Hồ Chí Minh giải thích trước quốc hội, trên truyền hình là tại sao các đồng chí công an thành phố Hồ Chí Minh cố ý vi phạm hiến pháp, cố tình đầy đọa anh trong tù.

Còn bây giờ, trở lại, cuốn: Chính quyền cũ và cách mạng Pháp. Tôi đọc và thu hoạch được ba ý sau: Trung ương hóa, Tâm tư, và Paris.

Đêm trước cách mạng, nhà nước phong kiến Pháp giống thể chế ta một cách bất ngờ, là rất trung ương hóa. Nhân dân Pháp được cai trị bởi 32 ủy viên trương ương, gọi là “Indendants”, bởi bộ chính trị, gọi là “Royal Council”, và bởi cảnh sát cơ động, gọi là “Mounted Police”... Tuy cũng là nhà nước đỉnh cao trí tuệ, vậy mà trong các công văn của các văn phòng ủy viên trung ương, của các bộ ngành của nhà nước phong kiến Pháp luôn hiện hữu sự lo lắng.

…The administration was invariably timid in the face of obstacles. It is a striking sight to see, in the correspondence of the ministers and intendants of the eighteenth century, how quickly this government, which as so overbearing and despotic when all was submission, lost its presence of mind at the first show of resistance, was alarmed by the mildest criticism, and terrified at the last noise. On these occasions it stopped short, hesitated, tried to compromise matters, and often withdrew from the contest at the sacrifice of a portion of its legitimate authority…” (p.150)

Bởi vậy, tôi tự hỏi: Không biết các công văn của các văn phòng công an của ta có hiện hữu sự lo lắng không? Không biết văn phòng của tỉnh Phú Yên có công văn nào về bài viết của luật sư Võ An Đôn với gần 10,000 share, và gần 70,000 like? Không biết, cuộc hành quân bắt luật sư Trần Vũ Hải có liên hệ gì với một đoạn viết trên thế giới ảo của luật sư Trần Thu Nam không? Không biết cuộc vây đồn giải cứu luật sư Trần Vũ Hải có liên hệ gì với những chém gió trên thế giới ảo?

Qua các sự kiện trên, làm tôi không khỏi suy nghĩ rằng: O2O không tạo ra cách mạng, nhưng O2O giúp việc tạo ra cách mạng dể dàng và O2O đang buộc các đồng chí công an phải giữ chế độ trực chiến, vì một chém gió trong thế giới ảo có thể tạo ra sự cố trong thế giới thật trong vòng vài tiếng đồng hồ. Nếu suy nghỉ của tôi là đúng thì O2O quả là suy thoái đạo đức.

Đêm trước cách mạng, nông dân Pháp tâm tư lắm, vì họ là người cày có ruộng, có đóng thuế hẳn hoi, nhưng lại phải trả thêm phí, làm thêm phu, như bọn nông nô. Tôi nghỉ quê hương ta, có một bộ phận tâm tư như vậy. Đó là những trí thức trẻ trâu.

Nhửng trí thức trẻ trâu, sau bao nhiêu năm luyện kinh, nấu sử, thành tài, nhưng lại lông bông như những người khốn cùng. Nên tôi nghĩ, các trí thức trẻ trâu đâm ra tâm tư và liều. Họ chưa có gì có gì để mất, nhưng lại có “Supercomputer” trong túi.

Thật là dễ thương, mô hình buôn bán O2O trên nền tảng điện thoại, lại phát triển một cách trăm hoa đua nở tại Trung Quốc, lại được các công ty khủng long như Alibaba, đổ tiền vào, lại được đảng và nhà nước Trung Quốc ưu ái, thí dụ: Tại Bắc Kinh 2016, thủ tướng Lý Khắc Cường tuyên bố sẽ đầu tư ba tỷ đô la để mở rộng hạ tầng cơ sở cho O2O.

Thiệt vậy, các đồng chí Trung Quốc đang qua mặt đế quốc Mỹ trên mặt trận cửa hàng không người lái. Tại các cửa hàng không người lái, nhân dân Trung Quốc chỉ cần dùng điện thoại chụp hình mật mã của mặt hàng, thì phần mềm do các đồng chí Trung Quốc viết tự động tính tiền, giao hàng. Phải nói, các đồng chí Trung Quốc đang là đỉnh cao trí tuệ về các thể loại phần mền O2O. Tuy vậy, khổ cho đảng ta là các đồng chí Trung Quốc vô tình tự động hóa các khâu tổ chức trên nền tảng điện thoại di động mà các trí thức trẻ trâu có thể lợi dụng những tiến bộ của phần mền O2O đề làm khó đảng ta sau này.

Anh thử đọc một đoạn trong cuốn: Những Ngày Thịnh Nộ, của dịch giả Phan Ba.

…Thế hệ Facebook

Thế hệ Facebook là lực thúc đẩy, giới trẻ trung lưu thành thị. Dưới thời của Nasser, cha mẹ của họ đã thành công trong bước nhảy từ sự nghèo khổ ở nông thôn đến bước đường sự nghiệp của một nhân viên nhà nước khiêm tốn ở thành thị. Dưới thời Mubarak, họ có được một sự đào tạo tạm chấp nhận được, tuy vậy hầu như không có được một cơ hội cho việc làm. Giới trẻ này lớn lên trong một môi trường bảo thủ và xã hội Darwin mà họ đã trốn nó chạy vào trong thế giới ảo của Internet, trên đường tìm một triển vọng và các giá trị. Thế hệ Facebook là một thiểu số – đa số người dân Ai Cập là người nghèo và vô sản, thường có nguồn gốc nông thôn. Nhưng họ đã thành công trong việc thể hiện cả những hy vọng của những người đấy và thống nhất phần lớn những người cùng trang lứa đứng sau lưng mình. Lòng can đảm của họ và các công cụ giúp đỡ Facebook, Twitter và điện thoại di động đã lo phần còn lại. Chỉ trong vòng một vài ngày, con người từ tất cả các lứa tuổi và tầng lớp xã hội, công nhân cũng như giáo sư đại học, đàn ông và đàn bà, người Hồi giáo và Kitô giáo, người thành thị và nông dân, nhân viên ngân hàng cũng như thành viên công đoàn khắp nơi trong nước đã tham gia cuộc cách mạng." (tr. 40)

Hiện nay, dàn đồng ca phản động phần lớn là dân oan, nên chưa hát được những đại trường ca phản động, nhưng khi các trí thức trẻ trâu tham gia, thì tôi nghĩ các đồng chí cơ động thích lắm, được nhiều dịp xuất quân.

Đêm trước cách mạng, Paris là Điện Biên Phủ của phản động Pháp. Thật là lãng mạn, Hà Nội cũng sẽ là Điện Biên Phủ giửa đảng ta và bọn phản động.

Chú Giáp của bác Lênin, đồng chí Leon Trotsky dạy chúng ta rằng khi đất nước có “Dual Powers”, khi đất nước có hai quyền lực, thì lúc đó là: Đêm trước cách mạng.

Với O2O, hiện tượng hai quyền lực bắt đầu nở hoa tại Việt Nam: Quyền lực của thế giới thật và quyền lực của thế gìới ảo.

Thế giới thật là của các đồng chí công an, là của các đồng chí tuyên giáo, là của các đồng chí dư luận viên. Thế giới ảo là của bọn dân oan, bọn thất nghiệp, bọn phản động.

Nhưng rồi, tôi nghĩ thế giới ảo sẽ thắng thế giới thật. Đơn giản, thay vì, nón cối, dép râu, hút thuốc lào, ngâm thơ Tố Hửu, các đồng chí ta lại thích uống rượu Tây, ăn thịt bò Nhật, chạy xe Đức, cho con học ở Mỹ.

Thêm vào đó, bảo thất nghiệp sẽ tới khu vực miền bắc trong vài năm nữa. Trước sự khủng hoảng, sẽ có nhiều phe phái, nhiều hướng giải quyết. Phe chủ hòa, phe chủ chiến, phe cải cách, phe bảo thủ, phe thân Tàu, phe thân Mỹ, phe thỏa hiệp, phe đàn áp. Nhưng rồi, tôi nghĩ đảng ta sẽ chọn con đường ngó lơ bọn phản động. Bởi vì, đàn áp đâu có lòi ra tiền để trả nợ.

Với ý niện mới: Tổng động viên, Nã Phá Luân có đủ quân để tung hoàng khắp châu Âu. Với ý niệm mới: Xe lửa, trong thế chiến thứ nhất, quân Đức chỉ vài tháng đã tới sát cửa sổ Paris. Với ý niện mới: Xe tăng, quân Đức chiếm Pháp chỉ trong vòng một con trăng.

O2O là ý niện mới.

Con đường cách mạng của Hồ Chủ Tịch, từ bến tàu, tới hang Pắc Pó là 30 năm.

Với O2O.

Con đường cách mạng của bọn phản động, từ nhà tới bờ Hồ, là 30 phút xe ôm.

Cho nên, với những lý do trên. Cộng thêm, những người con phản động ưu tú, phần lớn là con cháu cộng sản, thì tôi tin tưởng rằng là: Hà Nội sẽ là Paris phương đông, nơi sẽ có những trận đánh lớn giữa đảng ta và bọn phản động.

Chốt lại, cách mạng O2O và cuốn: Chính quyền cũ và cách mạng Pháp cho ta thấy khoa học kỹ thuật rất là thiếu thiện cảm đối với mô hình chính quyền dân chủ tập trung.

Cuộc cách mạng Tân Hợi, 1991, Từ Hi Thái Hậu đã chận đứng được sự tự diễn biến của vua Quang Tự. Nhưng rồi, lão Phật Gia cùng với các đồng chí thái giám củng phải ‘bottay.com’ trước dòng thác khoa học kỷ thuật mới. Để rồi, nhà Thanh cũng về với cụ Mác, cụ Ăng Len.

Anh Già,

Liệu đồng chí Tập Cận Bình có thể cứu được nhà Sản trước dòng thác khoa học kỹ thuật mới?
Khó biết, nhưng tôi biết chắc rằng đảng cộng sản Việt Nam vẫn sẻ là vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế.

Hố hố hố.

Anh Già,

Thế là xong phần báo cáo của tôi về cái gọi là: Cách mạng O2O và Chính quyền cũ và cách mạng Pháp. Để kết thúc lá thơ này, tôi xin được báo với anh một tin mừng là thành phố của chúng ta có giám đốc công an mới – Trung tướng Lê Đông Phong. Tuy là công an, nhưng đồng chí có bằng cấp đầy người - Thạc sĩ Luật, Đại học An ninh, Đại học Kinh tế, Cử nhân Anh văn, Cao cấp lý luận Chính trị. Do đó, ta có thể tự hào rằng là sau này là Trung tướng Lê Đông Phong khi điều trần trước quốc hội, trên truyền hình, sẽ hỏng có bị cà lăm.

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Kông Kông - Cuộc cách mạng Cá Chết ở Việt Nam bắt đầu



Kông Kông - Cuộc cách mạng Cá Chết ở Việt Nam bắt đầu










Kông Kông (Danlambao) - ...Chỉ ngọn đuốc cá nhân Mohamed Buoazizi của Tunisia đã đủ để một thể chế độc tài sụp đổ (!) còn với hàng triệu người Việt Nam trước thảm họa môi trường đang diễn ra trên cả nước, từ vựa lương thực đồng bằng sông Cửu Long ngập mặn, đến Tây nguyên khô hạn với hiểm họa Boxit đang chờ chực, rồi Vũng Áng đang áng ngữ ngay giữa đất nước Việt Nam xả thãi, có sẵn cảng nước sâu Sơn Dương để tàu lớn có thể vào ra dễ dàng... Lại đang phong phanh thêm... với “siêu dự án Sông Hồng - Vân Nam” thì Việt Nam sẽ về đâu? Với tất cả sự thật trần trụi, với một mặt trận không cần một tiếng súng nào như thế của kẻ thù, thì người Việt Nam yêu nước liệu có còn còng lưng chịu đựng thêm được nữa hay không?...


****


Cho đến lúc nầy, sau hơn một tháng, từ ngày 6 tháng Tư, khi phát hiện cá chết tràn ngập dọc bờ biển, từ xã Kỳ Anh, Vũng Áng, Hà Tĩnh đến Đà Nẵng mà chưa biết sẽ còn lan xa đến đâu và kéo dài cho đến bao giờ (?) mà nghi phạm chính là hãng sản xuất thép Formosa xả chất độc qua hệ thống thoát nước ngầm, được đặt sâu 11 mét dưới đáy biển, thì không mấy người Việt Nam nào không biết thảm họa đang xảy ra!

Do đó đã có 2 cuộc xuống đường đòi “biển sạch, chính quyền sạch” diễn ra khắp nước. Là 2 cuộc xuống đường phản đối lớn nhất suốt giai đoạn đảng cộng sản Việt Nam cai trị.

Cuộc xuống đường đầu tiên là ngày 1 tháng Năm, coi như được suôn sẻ, cho cảm tưởng là nhà nước cùng người dân đồng tình. Nhưng cuộc xuống đường thứ hai, vào Chúa nhật 8 tháng Năm vừa rồi, tức tròn một tháng sau khi phát hiện tai họa mà nhà nước vẫn nhì nhằng, quanh co chưa dám công bố kết quả điều tra. Đã thế lại cho công an tấn công người tham dự, bùng nổ bạo lực.

Đã có hơi cay. Đã có máu đổ. Và bất kể phụ nữ, trẻ em!

Xem một vài clip diễn biến tại khu vực nhà thờ Đức Bà, Sài Gòn thì nghe rất rõ từ xe phát loa (họ cẩn thận chọn giọng người miền Nam, khác hẳn loại giọng the thé, nghe rất chói tai khi tường thuật những biến cố của các xướng ngôn viên miền Bắc, để tránh gây thêm phản cảm) ra rả kêu gọi “đề nghị bà con giải tán, tránh gây ra mất trật tự an ninh xã hội”. Câu hỏi thật đơn giản là: Ai đã gây ra mất trật tự an ninh xã hội mà loa thì cứ ra rả kêu gọi?

Dân xuống đường lần đầu, chỉ đúng 1 tuần trước đó, có công an lặng lẽ theo dõi thì cuộc biểu tình được suôn sẻ và hoàn toàn bất bạo động!

Liên hệ với các diễn biến xuống đường trước kia, ví dụ như cuộc biểu tình đầu tiên chống Tàu cộng xâm lược vào mùa Hè năm 2011, cũng suôn sẻ. Nhưng từ tuần lễ thứ hai, sau khi Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Xuân Sơn tức tốc qua trình diện Bắc Kinh về, thì công an dùng bạo lực đàn áp bùng nổ!

Như vậy thì chính lực lượng công an là thủ phạm đã gây ra bạo lực trong các cuộc biểu tình!

Hiện tại trên các trang mạng xã hội thì các clip “người thật việc thật” đã minh chứng đích danh thủ phạm gây bạo động! Những vết thương trên các cơ thể với máu me đã được những bàn tay của người tham dự cố gắng che chở, chăm sóc nhau trước bạo lực mà vẫn bất bạo động. Còn tuyệt nhiên không có một cử chỉ nào, dù tạm gọi là “nhân đạo”, của người nhân danh luật pháp là phải bảo vệ người dân! Mà thay vào đó là ngôn ngữ thô tục, sỉ vả của lực lượng công an mà miệng lưỡi chế độ thì cứ oai oái “không để bọn xấu lợi dụng”.

Tại sao cuộc biểu tình thứ nhứt thì tạm gọi là bình yên còn cuộc biểu tình thứ hai thì dùng bạo lực? Vậy “bọn xấu lợi dụng” đang là ai, là những ai?

Lệnh dùng bạo lực, chắc chắn không sợ sai lầm, phải xuất phát từ Bộ Chính trị!

Chuyện gắp lửa bỏ tay người tưởng chỉ là đấu khẩu giữa bọn vô học, vô đạo đức, ai ngờ đang là chuyện từ cơ quan đầu não đảng cộng sản Việt Nam!

Trùng hợp với bạo lực là sự yên lặng hoàn toàn của báo chí nhà nước! Những diễn biến cực kỳ nguy hiểm đến môi trường sống của cả dân tộc mà chỉ mới tuần trước đó thì còn tường thuật, ra vẻ xôm tụ, nhưng đúng một tuần sau thì rặt một phường câm như hến. Kể cả Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đến Chủ tịch Quốc hội!

Trái ngược lại với thái độ đui điếc câm đó thì Liên Hiệp quốc, cũng như thế giới, đã lần lượt góp tiếng là họ sẵn sàng giúp đỡ điều tra!

Đây là sự tương phản giữa sự vô lương tâm của nhà cầm quyền cộng sản với tính nhân bản của thế giới tự do.

Và khi chế độ bất lương với tai ương của dân tộc thì cũng chính là lúc người dân phải tự động đứng ra lo cho bản thân và tương lai của con cháu họ.

Còn nhớ biến cố long trời lở đất của cuộc cách mạng Hoa Lài, là cuộc cách mạng ít đổ máu nhất, đã bắt nguồn từ ngọn đuốcsinh viên Mohamed Buoazizi, 26 tuổi. Anh tốt nghiệp đại học nhưng không thể tìm được việc làm nên đành kiếm sống bằng cách bán rau và trái cây, bị cảnh sát tịch thu với lý do “không có giấy phép” nhưng thực ra là vì không có tiền để hối lộ! Vì căm phẫn, anh đã chọn cái chết tức tưởi để phản đối. Dù cái chết là cá nhân nhưng đã là ngòi nổ làm bùng nổ cách mạng, vì sức chịu đựng của người Tunisia đã vượt quá giới hạn. Và chế độ độc tài Zine El Abidine Ben Ali phải cáo chung chỉ sau 3 tuần lễ biến động!

Tháng Tư của 41 năm trước chế độ Việt Nam Cộng Hòa của miền Nam bị sụp đổ tức tưởi thì tháng Tư năm 2016 có thể là khởi đầu cuộc cách mạng Cá Chết tại Việt Nam!

Thêm, một trùng hợp ngẫu nhiên, là cuối tháng Năm Tổng thống Obama sẽ thăm Việt Nam theo như lịch trình đã báo trước. Và trước khi đại phái đoàn của Tổng thống Hoa Kỳ sang thì đang có tới 2 Thứ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ đang đến Việt Nam làm việc, đây là một trường hợp rất hiếm, đã nói lên tính chất quan trọng của chuyến đi. Rồi sẽ có các phái đoàn báo chí thế giới đến trước để chuẩn bị. Nếu Việt Nam không khuôn rập kiểu độc tài Bắc Hàn, thì chính cơ hội nầy vô số những khuất tất của chế độ cộng sản Việt Nam sẽ bị phơi bày.

Cho nên đây là cơ hội có một không hai để người Việt Nam lên tiếng cho thế giới biết được sự thật! Vì cộng sản luôn luôn sợ sự thật, nên khi sự thật bị bóc mẽ thì truyền thông thế giới sẽ nhập cuộc, điều mà bất cứ cuộc cách mạng nào cũng cần có!

Tháng trước, tại Paris, Tổng Thống Obama đã ký hiệp định chung về bảo vệ môi trường toàn cầu, một hiệp định mà vì nhu cầu riêng Hoa Kỳ đã lần lửa bao nhiêu năm không chịu đặt bút! Bây giờ mực của hiệp định đó chưa kịp khô thì ông sẽ đối diện với thực tế tại Việt Nam. Ông đến đúng lúc tai họa kinh hoàng đang diễn ra tại miền Trung! Chắc chắn ông đã biết “lịch sử bất chấp môi trường để tìm lợi nhuận” của tập đoàn Formosa trên thế giới và chính họ đã bị phạt tại Texas. Bây giờ thì cả khu công nghiệp Vũng Áng đang lừng lững như thách đố trước mắt mọi người, trong đó có cả ông Obama và báo chí phương Tây! Còn nguyên nhân có khu công nghiệp Vũng Áng ở ngay tại vùng trọng yếu về mặt an ninh của Việt Nam, không ai khác hơn là tập đoàn tham nhũng của chế độ cộng sản Việt Nam, được gọi tắt là Nhóm Lợi Ích!

Đấy là lý do cả tháng dài đằng đẵng trước đại họa cá chết mà các quan chức cộm cán cộng sản cứ “ông nói gà bà nói vịt”! Tiêu biểu như Thứ trưởng bộ Tài nguyện và Môi trường tuyên bố Formosa đặt ống xả ngầm là “hợp pháp”, còn ông Bộ trưởng lại là “bất hợp pháp”! Ông khác thì bảo “đã có kết quả điều tra nhưng phần công bố thuộc về bộ”...! Mãi sau gần 3 tuần sau mới lấy nước thử nghiệm, có thêm các Tiến sĩ của chế độ phụ họa, là “hàm lượng nước thải Formosa trong biên hạn cho phép”! Trong lúc đó thì ngư dân, cả đời gắn bó với sinh kế lặn bắt cá, thì “cá chết sắp lớp dưới rạn san hô và rạn san hô đã chết hết rồi...!” khi đang nắm trong tay một nhánh san hô màu đỏ để chứng minh...!

Để đối phó lại những tiếng kêu thống thiết như thế thì các lãnh đạo khác ở xa hơn rủ nhau tắm biển, ăn cá biển biểu diễn... đánh lừa dân rất ư hoành tráng!

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Hãy cho tôi một tổ chức!




Hãy cho tôi một tổ chức!









Tâm 8x (Danlambao) - Thời thế tạo ra lực lượng – Nhưng lực lượng có đủ sức để tạo ra sức mạnh hay không lại nằm ở yếu tố tổ chức. Tôi mong những bậc lão thành hoạt động như Nguyễn Thanh Giang, Hà Sĩ Phu, cha Lý... kết hợp với nhóm người dân chủ trẻ như Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định... sẽ sáng lập ra một tổ chức mới, với cương lĩnh và đường lối hoạt động, với uy tín của đội ngũ lãnh đạo... để đưa những cá nhân dân chủ tập hợp trở lại. Phát huy sức mạnh khối của chính chúng ta chứ không phải là một cá nhân đơn lẻ nào cả. Và nếu được, hãy lấy Dân Làm Báo và các trang mạng Lề Dân làm mặt trận tuyên truyền và đấu tranh truyền thông.


*

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

VŨ ĐÔNG HÀ - Cuộc cách mạng của Sợ Hãi (phần 3) - Sức mạnh của đám đông



Cuộc cách mạng của Sợ Hãi (phần 3) - Sức mạnh của đám đông




Ở nơi nào mà sự sợ hãi nhường bước cho lòng can đảm?: ĐÁM ĐÔNG.



Vũ Đông Hà (Danlambao) - Ở nơi đó và trong một khoảnh khắc kỳ diệu, một người có thể cảm nhận rằng có điều gì đó ý nghĩa hơn, to lớn hơn cá nhân đơn lẽ của mình. Mỗi tiếng hô rõ ràng dạn dĩ hơn, vang lớn hơn. Mỗi cánh tay vung lên rõ ràng mạnh mẽ hơn. Mỗi bước chân đi tới rõ ràng dứt khoát hơn. Con người có lúc cảm thấy mình dường như được chấp cánh. Nỗi sợ hãi hôm qua nhường bước cho lòng can đảm. Sức mạnh quần chúng. Cá thể đã chan hòa, đã TRỞ THÀNH đám đông. People Power. Hàng ngàn con người nhỏ bé, yếu đuối kết hợp lại đã trở thành một sức mạnh vô biên, đẩy lùi sợ hãi.


Nhưng làm thế nào để có 1 người vẫn còn nhiều sợ hãi + 1 + 1 + 1.... để có được hàng trăm ngàn người cộng hưởng xua tan bóng mây sợ hãi trong lòng mỗi người và có khoảnh khắc kỳ diệu ấy?



Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

CUỘC CÁCH MẠNG CỦA SỢ HÃI (PHẦN 1)




Cuộc cách mạng của Sợ Hãi (phần 1)






Vũ Đông Hà (Danlambao) - Tội ác lớn nhất của một triều đại không hẳn là đốt sách, giết người hay làm cho đất nước trở nên nghèo khó, mà là làm cho cả một dân tộc trở nên hèn nhát, ích kỷ và mê muội.