Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Ngọc Già. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Ngọc Già. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

Thaycoi - Nguyễn Ngọc Già: Lạng quạng là có cách mạng chứ chẳng chơi



Thaycoi - Nguyễn Ngọc Già: Lạng quạng là có cách mạng chứ chẳng chơi





Đại ca Già,

Thủ tướng Lý Khắc Cường có đề xuất các đồng chí Trung Quốc nên đọc cuốn: The Old Regime and the French Revolution của Alexis de Tocqueville.

Tò mò, tôi đọc và càng đọc, tôi càng quán triệt lời của đồng chí Vương Kỳ Sơn, ủy viên bộ chính trị, rằng là: Trung Quốc lạng quạng là có cách mạng chứ chẳng chơi.

Tôi nghỉ Trung Quốc có thể có cách mạng, chứ Việt Nam ta, đảng ta vẫn sẽ là vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế. Tuy vậy, có một bí mật, tôi buộc phải báo cáo với anh, đó là đảng ta đang bị thế giới ảo, cụ thể hơn là cuộc cách mạng O2O làm khó.

Cách mạng O2O là ‘Online to Offline’, là từ ảo tới thật, là từ chém gió tới xuống đường, là khách mua hàng trên mạng, lấy hàng tại tiệm, là từ anh hùng bàn phím tới dũng sỹ phản động. Thiệt vậy, cách mạng O2O đang dần dần tự động hóa các khâu tổ chức để bọn phản động được nhiều thuận lợi trong sự nghiệp làm khó đảng ta.



Cách mạng O2O.




Tất nhiên, tôi sẽ báo cáo với anh về cái gọi là: Cách mạng O2O và cuốn: Chính quyền cũ và cách mạng Pháp. Tuy nhiên, mục đích chính của là thư này là vẫn là thăm hỏi anh, nhằm không cho anh bị quên lãng trong tù. Và tiếp tục ghi vào bộ nhớ của mạng, một mong ước rằng một ngày nào đó, tôi và anh được nghe đồng chí giám đốc công an thành phố Hồ Chí Minh giải thích trước quốc hội, trên truyền hình là tại sao các đồng chí công an thành phố Hồ Chí Minh cố ý vi phạm hiến pháp, cố tình đầy đọa anh trong tù.

Còn bây giờ, trở lại, cuốn: Chính quyền cũ và cách mạng Pháp. Tôi đọc và thu hoạch được ba ý sau: Trung ương hóa, Tâm tư, và Paris.

Đêm trước cách mạng, nhà nước phong kiến Pháp giống thể chế ta một cách bất ngờ, là rất trung ương hóa. Nhân dân Pháp được cai trị bởi 32 ủy viên trương ương, gọi là “Indendants”, bởi bộ chính trị, gọi là “Royal Council”, và bởi cảnh sát cơ động, gọi là “Mounted Police”... Tuy cũng là nhà nước đỉnh cao trí tuệ, vậy mà trong các công văn của các văn phòng ủy viên trung ương, của các bộ ngành của nhà nước phong kiến Pháp luôn hiện hữu sự lo lắng.

…The administration was invariably timid in the face of obstacles. It is a striking sight to see, in the correspondence of the ministers and intendants of the eighteenth century, how quickly this government, which as so overbearing and despotic when all was submission, lost its presence of mind at the first show of resistance, was alarmed by the mildest criticism, and terrified at the last noise. On these occasions it stopped short, hesitated, tried to compromise matters, and often withdrew from the contest at the sacrifice of a portion of its legitimate authority…” (p.150)

Bởi vậy, tôi tự hỏi: Không biết các công văn của các văn phòng công an của ta có hiện hữu sự lo lắng không? Không biết văn phòng của tỉnh Phú Yên có công văn nào về bài viết của luật sư Võ An Đôn với gần 10,000 share, và gần 70,000 like? Không biết, cuộc hành quân bắt luật sư Trần Vũ Hải có liên hệ gì với một đoạn viết trên thế giới ảo của luật sư Trần Thu Nam không? Không biết cuộc vây đồn giải cứu luật sư Trần Vũ Hải có liên hệ gì với những chém gió trên thế giới ảo?

Qua các sự kiện trên, làm tôi không khỏi suy nghĩ rằng: O2O không tạo ra cách mạng, nhưng O2O giúp việc tạo ra cách mạng dể dàng và O2O đang buộc các đồng chí công an phải giữ chế độ trực chiến, vì một chém gió trong thế giới ảo có thể tạo ra sự cố trong thế giới thật trong vòng vài tiếng đồng hồ. Nếu suy nghỉ của tôi là đúng thì O2O quả là suy thoái đạo đức.

Đêm trước cách mạng, nông dân Pháp tâm tư lắm, vì họ là người cày có ruộng, có đóng thuế hẳn hoi, nhưng lại phải trả thêm phí, làm thêm phu, như bọn nông nô. Tôi nghỉ quê hương ta, có một bộ phận tâm tư như vậy. Đó là những trí thức trẻ trâu.

Nhửng trí thức trẻ trâu, sau bao nhiêu năm luyện kinh, nấu sử, thành tài, nhưng lại lông bông như những người khốn cùng. Nên tôi nghĩ, các trí thức trẻ trâu đâm ra tâm tư và liều. Họ chưa có gì có gì để mất, nhưng lại có “Supercomputer” trong túi.

Thật là dễ thương, mô hình buôn bán O2O trên nền tảng điện thoại, lại phát triển một cách trăm hoa đua nở tại Trung Quốc, lại được các công ty khủng long như Alibaba, đổ tiền vào, lại được đảng và nhà nước Trung Quốc ưu ái, thí dụ: Tại Bắc Kinh 2016, thủ tướng Lý Khắc Cường tuyên bố sẽ đầu tư ba tỷ đô la để mở rộng hạ tầng cơ sở cho O2O.

Thiệt vậy, các đồng chí Trung Quốc đang qua mặt đế quốc Mỹ trên mặt trận cửa hàng không người lái. Tại các cửa hàng không người lái, nhân dân Trung Quốc chỉ cần dùng điện thoại chụp hình mật mã của mặt hàng, thì phần mềm do các đồng chí Trung Quốc viết tự động tính tiền, giao hàng. Phải nói, các đồng chí Trung Quốc đang là đỉnh cao trí tuệ về các thể loại phần mền O2O. Tuy vậy, khổ cho đảng ta là các đồng chí Trung Quốc vô tình tự động hóa các khâu tổ chức trên nền tảng điện thoại di động mà các trí thức trẻ trâu có thể lợi dụng những tiến bộ của phần mền O2O đề làm khó đảng ta sau này.

Anh thử đọc một đoạn trong cuốn: Những Ngày Thịnh Nộ, của dịch giả Phan Ba.

…Thế hệ Facebook

Thế hệ Facebook là lực thúc đẩy, giới trẻ trung lưu thành thị. Dưới thời của Nasser, cha mẹ của họ đã thành công trong bước nhảy từ sự nghèo khổ ở nông thôn đến bước đường sự nghiệp của một nhân viên nhà nước khiêm tốn ở thành thị. Dưới thời Mubarak, họ có được một sự đào tạo tạm chấp nhận được, tuy vậy hầu như không có được một cơ hội cho việc làm. Giới trẻ này lớn lên trong một môi trường bảo thủ và xã hội Darwin mà họ đã trốn nó chạy vào trong thế giới ảo của Internet, trên đường tìm một triển vọng và các giá trị. Thế hệ Facebook là một thiểu số – đa số người dân Ai Cập là người nghèo và vô sản, thường có nguồn gốc nông thôn. Nhưng họ đã thành công trong việc thể hiện cả những hy vọng của những người đấy và thống nhất phần lớn những người cùng trang lứa đứng sau lưng mình. Lòng can đảm của họ và các công cụ giúp đỡ Facebook, Twitter và điện thoại di động đã lo phần còn lại. Chỉ trong vòng một vài ngày, con người từ tất cả các lứa tuổi và tầng lớp xã hội, công nhân cũng như giáo sư đại học, đàn ông và đàn bà, người Hồi giáo và Kitô giáo, người thành thị và nông dân, nhân viên ngân hàng cũng như thành viên công đoàn khắp nơi trong nước đã tham gia cuộc cách mạng." (tr. 40)

Hiện nay, dàn đồng ca phản động phần lớn là dân oan, nên chưa hát được những đại trường ca phản động, nhưng khi các trí thức trẻ trâu tham gia, thì tôi nghĩ các đồng chí cơ động thích lắm, được nhiều dịp xuất quân.

Đêm trước cách mạng, Paris là Điện Biên Phủ của phản động Pháp. Thật là lãng mạn, Hà Nội cũng sẽ là Điện Biên Phủ giửa đảng ta và bọn phản động.

Chú Giáp của bác Lênin, đồng chí Leon Trotsky dạy chúng ta rằng khi đất nước có “Dual Powers”, khi đất nước có hai quyền lực, thì lúc đó là: Đêm trước cách mạng.

Với O2O, hiện tượng hai quyền lực bắt đầu nở hoa tại Việt Nam: Quyền lực của thế giới thật và quyền lực của thế gìới ảo.

Thế giới thật là của các đồng chí công an, là của các đồng chí tuyên giáo, là của các đồng chí dư luận viên. Thế giới ảo là của bọn dân oan, bọn thất nghiệp, bọn phản động.

Nhưng rồi, tôi nghĩ thế giới ảo sẽ thắng thế giới thật. Đơn giản, thay vì, nón cối, dép râu, hút thuốc lào, ngâm thơ Tố Hửu, các đồng chí ta lại thích uống rượu Tây, ăn thịt bò Nhật, chạy xe Đức, cho con học ở Mỹ.

Thêm vào đó, bảo thất nghiệp sẽ tới khu vực miền bắc trong vài năm nữa. Trước sự khủng hoảng, sẽ có nhiều phe phái, nhiều hướng giải quyết. Phe chủ hòa, phe chủ chiến, phe cải cách, phe bảo thủ, phe thân Tàu, phe thân Mỹ, phe thỏa hiệp, phe đàn áp. Nhưng rồi, tôi nghĩ đảng ta sẽ chọn con đường ngó lơ bọn phản động. Bởi vì, đàn áp đâu có lòi ra tiền để trả nợ.

Với ý niện mới: Tổng động viên, Nã Phá Luân có đủ quân để tung hoàng khắp châu Âu. Với ý niệm mới: Xe lửa, trong thế chiến thứ nhất, quân Đức chỉ vài tháng đã tới sát cửa sổ Paris. Với ý niện mới: Xe tăng, quân Đức chiếm Pháp chỉ trong vòng một con trăng.

O2O là ý niện mới.

Con đường cách mạng của Hồ Chủ Tịch, từ bến tàu, tới hang Pắc Pó là 30 năm.

Với O2O.

Con đường cách mạng của bọn phản động, từ nhà tới bờ Hồ, là 30 phút xe ôm.

Cho nên, với những lý do trên. Cộng thêm, những người con phản động ưu tú, phần lớn là con cháu cộng sản, thì tôi tin tưởng rằng là: Hà Nội sẽ là Paris phương đông, nơi sẽ có những trận đánh lớn giữa đảng ta và bọn phản động.

Chốt lại, cách mạng O2O và cuốn: Chính quyền cũ và cách mạng Pháp cho ta thấy khoa học kỹ thuật rất là thiếu thiện cảm đối với mô hình chính quyền dân chủ tập trung.

Cuộc cách mạng Tân Hợi, 1991, Từ Hi Thái Hậu đã chận đứng được sự tự diễn biến của vua Quang Tự. Nhưng rồi, lão Phật Gia cùng với các đồng chí thái giám củng phải ‘bottay.com’ trước dòng thác khoa học kỷ thuật mới. Để rồi, nhà Thanh cũng về với cụ Mác, cụ Ăng Len.

Anh Già,

Liệu đồng chí Tập Cận Bình có thể cứu được nhà Sản trước dòng thác khoa học kỹ thuật mới?
Khó biết, nhưng tôi biết chắc rằng đảng cộng sản Việt Nam vẫn sẻ là vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế.

Hố hố hố.

Anh Già,

Thế là xong phần báo cáo của tôi về cái gọi là: Cách mạng O2O và Chính quyền cũ và cách mạng Pháp. Để kết thúc lá thơ này, tôi xin được báo với anh một tin mừng là thành phố của chúng ta có giám đốc công an mới – Trung tướng Lê Đông Phong. Tuy là công an, nhưng đồng chí có bằng cấp đầy người - Thạc sĩ Luật, Đại học An ninh, Đại học Kinh tế, Cử nhân Anh văn, Cao cấp lý luận Chính trị. Do đó, ta có thể tự hào rằng là sau này là Trung tướng Lê Đông Phong khi điều trần trước quốc hội, trên truyền hình, sẽ hỏng có bị cà lăm.

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

Mạng lưới Blogger VN: Bản án tuyên cho Nguyễn Ngọc Già là bất công



Mạng lưới Blogger VN: Bản án tuyên cho Nguyễn Ngọc Già là bất công




2016-03-30




Giới tranh đấu trong nước và các tổ chức quốc tế kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do cho blogger Nguyễn Ngọc Già và những tiếng nói độc lập tại Việt Nam. - Courtesy of Freedom for blogger Nguyen Ngoc Gia





Mạng lưới Blogger Việt Nam hôm qua ra nhận định về bản án mà Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh tuyên cho Blogger Nguyễn Ngọc Già, tên thật là Nguyễn Đình Ngọc, 50 tuổi. Mức án phiên xử sở thẩm vào ngày 30 tháng 3 hôm qua là 4 năm tù giam và 3 năm quản chế.


Thông cáo của Mạng lưới Blogger Việt Nam nêu ra 4 điểm. Trước hết đó là sự bất nhất và sai sự thật qua những thông tin sơ sài mà truyền thông Nhà nước loan về những điều bị cho là vi phạm của Blogger Nguyễn Ngọc Già.


Thứ hai là theo cáo trạng thì Công ty Cổ Phần Bưu Chính Viễn Thông Sài Gòn vi phạm quyền riêng tư của công dân khi đọc nội dung thư từ của người sử dụng Internet thuê bao của công ty này.


Điểm thứ ba theo Mạng Lưới Blogger Việt Nam việc phiên tòa nêu ra nhân thân của Blogger Nguyễn Ngọc Già: có bà nội và cha là đảng viên Cộng sản Việt Nam, mẹ là ‘cơ sở cách mạng’ như tình tiết xem xét bản án/ chứng tỏ không có vấn đề mọi công dân được bình đẳng trước pháp luật và hệ thống tòa án.


Cuối cùng Mạng Lưới Blogger Việt Nam nhận định rằng việc giấu kín toàn bộ thông tin từ bắt cho đến đưa ra kết án Blogger Nguyễn Ngọc Già, ngay cả cáo trạng chứng tỏ việc kết án 4 năm tù và 3 năm quản chế là một sự áp đặt sai trái và bất công.



Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

Phạm Thanh Nghiên - Nguyễn Ngọc Già, người hùng cô đơn



Phạm Thanh Nghiên - Nguyễn Ngọc Già, người hùng cô đơn





Blogger Nguyễn Ngọc Già. Nguồn hình: Dân Làm Báo.




Nỗi sợ hãi lớn nhất của người tù, chưa hẳn là cái đói, cái rét. Bao giờ cũng thế, người tù đâu chỉ nghĩ mỗi cho mình. Trong đầu óc chỉ đau đáu, lởn vởn những suy nghĩ về cái thế giới mình không thể chạm tới, và đang bị ngăn cách có tên gọi: “ngoài kia”, “ở nhà”.


Ở nhà có bình an không? Có chuyện gì không may xảy đến với mẹ cha ta, với vợ con ta, anh chị em ta?  Bốn năm tù, tôi đã nhiều lần rùng mình như thế, sau mỗi lần hỏi rồi tự trả lời. Đúng ra là suy diễn. Cái lối suy diễn của người tù không mấy khi tích cực. Tôi từng nằm bẹp mất mấy ngày trong buồng giam chỉ vì nằm mơ mẹ mình ốm nặng. Và nỗi sợ ấy chỉ tan biến mãi tới khi tôi trở về, bước chân vào căn nhà xưa, trông thấy mẹ đang móm mém nhai trầu, cười với tôi. Nụ cười đôn hậu, yêu lắm.


Tôi mãn hạn tù chưa đầy một năm rưỡi, mẹ tôi qua đời. Cả bầu trời như sụp đổ trước mắt tôi. Lúc ấy, tôi không thấy nỗi đau của ai lớn hơn nỗi đau mình đang mang nặng. Và kể cả bây giờ, giữa những sóng gió lại đang bủa vây, tôi càng thấy mình đen đủi, khổ đau hơn hết.


Và rồi không phải những nỗi vui đời làm tôi tỉnh cơn mê. Mà bởi một nỗi đau khổ khác. Ấy là khi một người quen gửi cho tôi tấm hình anh Nguyễn Đình Ngọc, tức Blogger Nguyễn Ngọc Già chụp với con trai út, Nguyễn Đình Vĩnh Khang. Cháu Khang đã qua đời sau một tai nạn giao thông cách đây gần hai tháng. Tôi nhận ra, mình là kẻ yếu mềm. Còn nhiều những nỗi buồn đau lớn lao hơn nữa.



Anh Nguyễn Ngọc Già cũng con trai út Nguyễn Đình Vĩnh Khang. Hình chụp năm 2014.




Khi Nguyễn Ngọc Già bị bắt, tôi từng ước ao: “Giá có được một tấm hình của anh để giải mã về chân dung Nguyễn Ngọc Già - Nguyễn Đình Ngọc thì tốt biết mấy”. Hôm nay, sau gần một năm Nguyễn Ngọc Già bị bắt, chúng ta mới biết mặt anh. Trong một nỗi buồn vô bờ bến.


Có lẽ, sẽ không ai trong chúng ta thấu được nỗi đau mất con như chính Nguyễn Ngọc Già. Tấm hình mà chúng ta có được, cũng không làm Nguyễn Ngọc Già thoát khỏi nghịch lý “ông rất nổi tiếng nhưng không ai biết ông là ai”. Anh đã cô đơn trong những năm tháng miệt mài gõ những con chữ trên bàn phím. Và càng cô độc trong chốn lao tù. Anh không có cái may mắn như tôi và nhiều người chung chí hướng khác là có được sự đồng cảm, ủng hộ từ phía người thân, gia đình. Khi bị bắt, một tấm hình hay một chút thông tin cá nhân về anh để công luận lên tiếng bênh vực cũng không có. Chúng ta xót xa, và bất lực khi nghĩ đến nỗi cô đơn, nỗi hiểm nguy và đau khổ quá lớn mà anh đang phải gánh chịu.


Chúng ta vui, khi những blogger bị bắt cùng đợt với anh như Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập (Bọ Lập) đã lần lượt được về nhà, và nhận quyết định “đình chỉ điều tra”. Một kháng thư đòi tự do cho Blogger Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và người đồng sự Nguyễn Minh Thúy đang được hưởng ứng bởi nhiều người tranh đấu cả trong lẫn ngoài nước.


Vui đấy! Nhưng xót xa cho Nguyễn Ngọc Già.

Tôi quẩn quanh trong nỗi buồn của mình, và thương cảm với nỗi đau khổ tột cùng của Nguyễn Ngọc Già. Càng cảm phục anh. Nếu cần tìm đến một niềm an ủi nhỏ nhoi để nương náu, hãy tìm đến những trái tim đồng cảm. Tìm đến những người còn nhớ thương anh với một niềm tin trọn vẹn. Có lẽ không thật phù hợp nhưng cứ phá lệ một lần. Xin được mượn bài viết này làm một cơ hội tri ân. Cảm ơn chị Hạt Sương Khuya, anh Đình Đại đã giúp tôi “làm tròn lời ước nguyện với anh Nguyễn Ngọc Già” khi cho ra đời những khúc Tù Ca. Xin cảm ơn anh Cao Đắc Tuấn đã bỏ tâm huyết để viết về những run rủi định mệnh của chúng ta, những đứa con còn thổn thức về Đất Mẹ.


Cuối cùng, xin phép anh Đình Đại, chị Hạt Sương Khuya cho Phạm Thanh Nghiên tặng lại bài “Tù ca số 2” cho Blogger Nguyễn Ngọc Già như một niềm ủi an. Món quà của một người tù tặng lại một người tù:



Lạy Mẹ con đi về chốn bể dâu
Lạy Mẹ con đi vì không muốn sống cúi đầu
Lạy Mẹ con đi dù tuổi xuân tàn úa
Dù cùm sắt với xà lim con cũng không sờn lòng


Lời Mẹ ru con yêu nước yêu non
Lời Mẹ ru con con nguyện mãi khắc ghi lòng
Dù ngục tù tối tăm lòng con vẫn sáng
Vẫn rực sáng với tình yêu Mẹ cho con vào đời


Mẹ dạy cho con thương giống thương nòi
thương nương khoai sông ngòi
thương ruộng lúa, thương xóm làng
Mẹ dạy cho con thương từng tấc đất
của non sông nơi cha anh đã nằm xuống ngàn đời
Từ Nam Quan về đến Cà Mau
Từ Cao nguyên vượt sóng ra biển Đông
con vẫn nhớ con mãi nhớ máu cha anh đã chảy thành dòng


Lạy Mẹ con đi vào chốn tù lao
Lạy Mẹ con đi đạo hiếu con không vuông tròn
Mẹ cười chứa chan tình bao la non nước
Mẹ dạy con bất khuất như cha ông ta bao đời
Ru hời ru hỡi hời ru.



Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

Nguyễn Ngọc Già - Phó chửi của Lê Công Định



Nguyễn Ngọc Già - Phó chửi của Lê Công Định








Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Là ai? Thưa, là tui - Nguyễn Ngọc Già.

Nước CHXHCNVN có "Phó phát ngôn" - Phạm Thu Hằng. Phó phát ngôn là gì? Tui - dân ngu - nghĩ (đại): chẳng qua là "phụ nói", "nói phụ", "nói hộ", "nói thay", "nói giùm", "nói giúp", "nói đỡ" v.v... vậy thôi mà!. Vì vậy, tôi tự nguyện chửi... phụ cho ông Lê Công Định, vì tánh tui thài lai, nên tui tự nhận vai trò: Phó Chửi (nhớ là viết hoa nghen!).

Vả lại, ông Định là luật sư, người đời gọi nôm na là "thầy cãi", chứ đâu phải... "thầy chửi". Thầy chửi phải kiếm cỡ... tui nè (tự khen mới ghê! hê hê hê).

Chứng minh liền: Ông Định đặt tên cho ông Vũ Hợp Lân là "Người Khuất Mặt Khuất Mày" - cái tên dài quá! Tôi sửa chính xác mà ngắn gọn: "Cô Hồn Sống" - ngắn gọn và sát nghĩa hơn. Bị gì ông Lân còn sống, chứ chết đâu, phải hông bà con? (Chỗ này nếu bà con ưng bụng thì cho tràng pháo tay. Ý nhầm! cho cái vote).

Bây giờ, tui vô chi tiết. Dùng chữ "chửi", chứ thiệt ra bà con biết tánh tui "nói có sách mách có chứng", có lý có lẽ, "đứng đắn đàng hoàng" chứ có đâu mà "đứng đái đầy đường" ẩu tả!

Trong cái bài của ông "Cô Hồn Sống" tui chú ý 2 chỗ:


"Lê máy chém"(?!)


Ông Cô Hồn Sống viết vầy: "...Còn về máy chém, mọi người đều biết đó là một công cụ man rợ mà chính quyền Ngô Đình Diệm sử dụng để giết hại đồng bào, mà cái chết của Ba Cụt (tức Lê Quang Vinh, bị chém ở Cần Thơ năm 1956), Hoàng Lệ Kha (Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Tây Ninh, bị chém ở Tây Ninh năm 1960),... là những sự kiện đủ chứng minh Lê Công Định cố tình đổi trắng thay đen, phớt lờ sự thật lịch sử..."

Theo đó, tui ràng mò... lần lần, ra chuyện vầy nè:

- Ba Cụt [1]: tên cha sanh mẹ đẻ là Lê Quang Vinh, sinh năm 1923 tại rạch Bằng Tăng, xã Thới Long, quận Ô Môn, tỉnh Cần Thơ, theo đạo Hòa Hảo, trong một gia đình nông dân khá giả. Ông có biệt danh Ba Cụt là vì tự chặt đứt một ngón tay, biểu lộ quyết "đoạn tình tuyệt nghĩa" với gia đình, khi cha của Ba Cụt kêu ổng về nối nghiệp làm ruộng, đừng có tham gia chính trường, chiến trường gì hết.

Ông Ba Cụt làm đến chức đại tá trong quân đội VNCH đệ nhứt, thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Ba Cụt nhờ Pháp đỡ đầu mà lộng hành và chống đối Chính phủ bấy giờ, toan tính tranh quyền đoạt bính. Ổng bị xử tử ngày 8/7/1956, trước khi luật 10/59 ra đời.

Luật 10/59, ký ngày 06/5/1959, bút tích còn sờ sờ ra đó [2]. Vậy mà ông Cô Hồn Sống, nói là Tổng Thống Ngô Đình Diệm "lê máy chém" chặt đầu Ba Cụt. Nói vậy mà ông Cô Hồn Sống hổng sợ Thiên Lôi vác búa chặt đầu vì tội ăn gian nói dối à?!

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

NGUYỄN NGỌC GIÀ - Phản đối án tù áp đặt Đinh Nhật Uy


NGUYỄN NGỌC GIÀ - Phản đối án tù áp đặt Đinh Nhật Uy






Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Dù rất nhiều người vui mừng khi tòa án cộng sản Việt Nam tại Long An trả tự do Đinh Nhật Uy, nhưng không ai có thể chấp nhận một bản án tùy tiện và phi lý như thế.

Mười lăm tháng tù treo và mười hai tháng gọi là "thử thách", đó vẫn là án tù bám riết cuộc đời một công dân vô tội, chỉ vì kêu oan cho em ruột của mình và chỉ vì cùng với toàn dân phản đối Trung Cộng xâm chiếm biển đảo Việt Nam.

Một án tù như lời sỉ vả thẳng vào mặt các "đồng chí" Viettel, VNPT v.v... bởi Đinh Nhật Uy chỉ dùng tư cách một khách hàng để phàn nàn, chê trách những kẻ bán cho anh món hàng quá tồi so với giá mà chính họ áp đặt cho tất cả người tiêu dùng, không phải riêng Đinh Nhật Uy.

Những kẻ bán hàng kém chất lượng, lại vu cáo khách hàng "nói xấu" chúng, thì những tên mặc áo "doanh nhân" này không thể gọi gì khác, ngoài cái tên "bọn gian thương" - thứ mà chính người cộng sản từng lên án và tiêu diệt triệt để trong những năm sau 1975. Một "bọn con buôn" độc quyền sử dụng tài nguyên quốc gia chỉ để làm giàu cho bản thân, dòng họ và phe nhóm, nhưng "may mắn" được bảo kê từ một chính thể nhân danh "của dân, do dân, vì dân". Trơ trẽn và thất nhân tâm!

Mức án dù là phiên sơ thẩm, nhưng nếu không tiếp tục lên tiếng, nó hoàn toàn trở thành một thứ án lệ vô pháp, mang chất bố thí cũng như chà đạp trắng trợn "Công Ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị" mà Việt Nam đã cam kết thực hiện cách đây hơn 30 năm.

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

NGUYỄN NGỌC GIÀ - THƯ GỬI ĐẢNG VIỆT TÂN




Chào đón TS Nguyễn Quốc Quân ở phi trường Quốc tế Los Angeles - Hoa Kỳ (LAX) ngày 30/1/2013





Nguyễn Ngọc Già - Thư gửi đảng Việt Tân




Thưa quý vị đảng Việt Tân!


Khi nghe tin TS. Nguyễn Quốc Quân "bị" trục xuất về Mỹ [1], lẽ ra tôi nên có lời chúc mừng như thông lệ, sau gần cả năm TS. Quân phải hy sinh tự do và chấp nhận nhiều thiếu thốn trong nhà tù CS, tuy nhiên, suy cho kỹ chẳng có gì ngạc nhiên để chúc mừng, bởi việc này không nằm ngoài dự đoán của nhiều người quan sát.


Giới cầm quyền VN, trước sau cũng phải trả tự do cho ông Quân mà thôi, bởi họ hiểu [2]:


"Sẽ là một thảm họa cho Việt Nam nếu họ dám trừng phạt một công dân Hoa Kỳ bằng một bản án nặng nề chỉ vì ủng hộ nhân quyền trong hòa bình" - Linda Malone, một giáo sư tại Trường Luật William và Mary, người tư vấn cho luật sư bảo vệ Quan cho biết. "Họ sẽ phải chịu một mất mát hết sức lớn vào những gì mà họ từng nỗ lực để vươn lên".


Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

NGUYỄN NGỌC GIÀ - Thư gửi Nguyễn Chí Đức




NGUYỄN NGỌC GIÀ - Thư gửi Nguyễn Chí Đức




(Hình minh họa)



Khi biết Đức đưa ra "Ý tưởng về CLB Huynh Đệ Lầm Đường Lạc Lối" [1], tôi rất vui, bởi tôi biết, việc dứt khoát chia tay ĐCSVN đã là điều khó khăn tột cùng cho những ai là đảng viên, không những thế, Đức đã đi xa hơn nhiều người là đảng viên, chỉ dừng lại việc ra khỏi đảng. Tôi trân trọng điều đó.


Tôi đánh giá cao hành động rời bỏ ĐCSVN của Đức cũng bởi lẽ cha tôi, anh, chị tôi đều là những người đảng viên nhiều năm, nhưng họ chưa bao giờ có đắn đo, giật mình về việc có một phần trách nhiệm trước tội ác cũng như sự phản động tột cùng của ĐCSVN đối với Tổ quốc và Dân tộc, dám nào nói tới việc họ đủ dũng khí để làm việc như Đức.

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

Bùi Thanh Hiếu sẽ mãi dùng Gió để Buôn Lòng Nhân Ái




Bùi Thanh Hiếu sẽ mãi dùng Gió để Buôn Lòng Nhân Ái


Nguyễn Ngọc Già





Anh Bùi Thanh Hiếu - Blogger Người Buôn Gió




Hồi tháng 8 năm ngoái, Tom Cat đã làm một việc gọi là “cảnh CÁO” TS. Cù Huy Hà Vũ, hầu như không ai không biết với kết quả đúng như Tom Cat nói: Cù Huy Hà Vũ bị bắt. Tôi hoàn toàn tin, nhiều người và ngay cả thân nhân anh Vũ cũng như bản thân anh Vũ cảm thấy hẫng hụt, bẽ bàng, và hơi choáng một chút về hình thức bắt anh, không phải vì nguyên nhân anh bị bắt. Anh Vũ bị bắt bằng “hai bao cao su đã xài” là điều mà ĐCSVN sẽ không bao giờ xóa được nỗi ô nhục ê chề trong lịch sử vốn chẳng mấy sáng láng, thiếu minh bạch và không sạch sẽ, thơm tho cho lắm của 80 năm “Lịch sử ĐCSVN”. Nỗi hối tiếc lớn nhất của người Việt, có lẽ mai này, con cháu Việt Nam dù muốn dù không vẫn buộc phải đối diện với lịch sử nhơ nhuốc do chính người CSVN gây ra cho Dân Tộc và Đất Nước.