Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi Thanh Hiếu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi Thanh Hiếu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

Bùi Thanh Hiếu - Formosa chuyện thế là thôi !



Bùi Thanh Hiếu - Formosa chuyện thế là thôi !






Lu tham Vung Ang 4.jpg
Từ lúc TBT Nguyễn Phú Trọng vào thăm, trấn an tập đoàn này với thông điệp ngầm,  ông ta sẽ bảo trợ cho Formosa bất kể có chuyện gì xảy ra đi nữa. Một lãnh đạo cao cấp nhất, dày dạn chính trường, đến thăm một nghi phạm với những lời lẽ khen ngợi. Hẳn ai cũng hiểu thông điệp là gì.





Ngày hôm nay trên báo chí đã không còn nhắc đến câu chuyện về Formosa.

Một lệnh cấm từ Ban Tuyên Giáo Trung Ương xuống báo chí, không được nhắc đến việc đòi truy tố hoặc xử phạt Formosa, không được bàn đến chuyện 500 triệu usd do Fomosa đền bù.

Lệnh cấm này được phát đi trong một cuộc họp mà Đinh Thế Huynh, Phạm Minh Chính, Võ Văn Thưởng cùng có mặt. Đây là nhóm đại diện cho Bộ Chính Trị để quản lý thông tin, truyền thông theo định hướng.

Nhiều bài báo thuyết phục có tính khoa học chặt chẽ đã bị rút xuống.

Nếu nhìn toàn bộ sự việc Formosa xả thải độc tố gây nên thảm hoạ cá chết đến bây giờ. Rõ ràng thấy sự nhất quán của Đảng và Chính Phủ Việt Nam luôn có ý bao che cho Formosa.

Từ lúc TBT Nguyễn Phú Trọng vào thăm, trấn an tập đoàn này với thông điệp ngầm,  ông ta sẽ bảo trợ cho Formosa bất kể có chuyện gì xảy ra đi nữa. Một lãnh đạo cao cấp nhất, dày dạn chính trường, đến thăm một nghi phạm với những lời lẽ khen ngợi. Hẳn ai cũng hiểu thông điệp là gì.

Sau đó là những bức xúc cuồn cuộn của người dân hướng về Formosa bị hạ nhiệt bởi những tin tức mà nhà cầm quyền đưa ra như thuỷ triều đỏ, tảo nở hoa, chấn động nứt gãy bề mặt trái đất, thay đổi khí hậu toàn cầu...

Mặt khác nhà cầm quyền vu khống những bức xúc của người dân về vụ việc này là do thế lực phản động xúi dục, kích động nhằm mục đích xấu phá hoại đất nước.

Đấy là những đòn phép của nhà cầm quyền trên những thông tin chính thức. Bên ngoài lề mạng xã hội, những dư luận viên tung ra đủ các chiêu trò oái ăm hơn để dư luận phải dồn bức xúc sang các hướng khác. Chẳng hạn như tập trung hướng mũi dư luận vào những người đã về hưu như ... về thời điềm cấp phép cho Formosa trước kia.

Đây là những chiêu tinh vi của thế lực cầm quyền hiện tại muốn chối bỏ trách nhiệm của chúng. Chúng đẩy hướng dư luận sự việc đến không gian rộng hơn như các nguyên nhân thuỷ triều đỏ, tảo nở hoa, chấn động, khí hậu...và thời gian xa hơn là thời điểm Formosa bắt đầu vào Việt Nam. Khiến cho dư luận chạy theo tản vào từng hướng và mất đi sự bức xúc tập trung một điểm.

Cấp phép 70 năm cho Formosa là sai, nhưng cấp phép đúng 50 năm thì Formosa sẽ không xả chất độc vào hồi tháng 4 năm 2016 chăng.? Đưa truy tố những kẻ rước Formosa vào thì truy tố theo tội danh gì, chứng cứ gì để kết tội những kẻ này ký kết đồng ý cho Formosa vào Việt Nam để đế 8 năm sau cho phép Formosa xả chất độc.?


Tương tự như ở vụ Hoàng Sa, Gạc Ma. Lẽ ra phải hướng dư luận tới thời điểm quân Trung Quốc dùng vũ lực tàn sát và chiếm những hòn đảo này ở những thập niên gần đây nhất, trong khi quân đội Việt Nam đang chiếm giữ ôn hoà . Đảng CSVN lại né tránh chứng cứ thực tại, sự việc gần nhất để phát động cuộc tìm kiếm tư liệu lịch sử chứng minh chủ quyền cách đây mấy trăm năm trước đó. Để rồi  dư luận và trí thức sa vào mớ bản đồ cổ hão huyền với Trung Quốc mải miết so đo chứng cớ.

Cuộc phát động tìm hiểu chủ quyền biển đảo của cộng sản VN cực thâm độc ở chỗ là xui dân chúng, nhân sĩ, trí thức chạy xa rời chứng cứ thực tế gần nhất là máu và sinh mạng người lính, những chứng cớ thuyết phục và gây ấn tượng nhất với quốc tế. Nó giúp che đậy tội ác đẫm máu của Trung Quốc và đẩy dư luận quốc tế vào mớ bòng bong của những chứng minh từ những tờ giấy ố vàng mà ai cũng ngại phải bỏ thời gian , đầu tư khoa học giám định.

Trong khi việc Formosa xả thải là việc bây giờ, chuyện đòi truy tố Formosa là việc của bây giờ, việc cầm 500 triệu usd là việc của bây giờ lại bị Bộ Chính Trị hiện nay cấm nhắc đến trong những tờ báo lớn do bộ thông tin truyền thông quản lý. Lý do bởi liên quan trực tiếp đến trách nhiệm của các cá nhân  Bộ Chính Trị hiện nay, thì không được bàn. Có lẽ chỉ còn rơi rớt những tờ báo hay trang web địa phương không thuộc diện quản lý của bộ thông tin truyền thông còn đề cập đến việc này, trước khi ngừng hẳn sau lệnh của trưởng ban tổ chức trung ương Phạm Minh Chính đến địa phương.

Nếu muốn truy tố những kẻ cấp phép và rước Formosa vào. Trước tiên Bộ Chính Trị , Chính Phủ hiện nay phải  giao cho Bộ Công An, Viện Kiểm Sát thực hiên điều tra khách quan hành vi phạm tội của Formosa trên căn cứ luật hình sự, thống kê thiệt hại chính xác và khoa học.

Bất cứ kẻ nào phạm tội trên đất nước Việt Nam đều phải xử lý theo đúng pháp luật Việt Nam. Tội của Formosa đã gây thiệt hại đến sinh mạng và sức khoẻ con người Việt Nam, môi trường sống và thu nhập kinh tế của người dân Việt Nam. Chừng ấy đủ để truy tố Formosa về mặt hình sự và bồi thường theo mặt dân sự.

Từ bản án của toà phán quyết về vi phạm hình sự của Formosa, lấy đó làm căn cứ để điều tra tiếp việc các cơ quan hiện nay có trách nhiệm gì ở vụ này, và tới nữa là việc cấp phép cho công ty này có những sai phạm gì, để xử lý hoặc truy tố những kẻ cấp phép các tội tham ô, nhận hối lộ tiếp tay hoặc thiếu tinh thần trách nhiệm, làm sai nguyên tắc quản lý...

Đây mới là hướng đi khách quan, đúng tính chất sự việc, đúng trình tự pháp luật cần được quan tâm và hối thúc. Nhưng hướng đi này đã bị Bộ Chính Trị hiện nay chỉ đạo báo chí, công an và dư luận viên đánh lạc hướng bằng những chuyện gián tiếp từ nhiều năm trước và bỏ đi phần trực tiếp lỗi ngày hôm nay.

Sẽ không truy tố được những kẻ cấp phép cho Formosa nếu không truy tố Formosa vì sai phạm của công ty này. Đó là điều hiển nhiên, chính phủ đã tự tiện dẫm lên luật pháp cầm tiền bồi thường và thoả thuận cho Formosa xin lỗi. Đề nghị nhân dân tha thứ cho Formosa , đồng thời đàn áp trù dập, bịt miệng những ai đòi truy tố Formosa.

Một khi chính phủ hiện nay đã dung túng và bao che cho Formosa như vậy, đòi hỏi truy tố những kẻ cấp phép cho Formosa chỉ là hướng vạch ra cho dư luận đi vào chỗ rối mù mịt và cuối cùng là mệt mỏi buông xuôi.

Câu chuyện về Formosa đến thế là thôi.

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

Bùi Thanh Hiếu - Bài ca nào cho người ngã xuống ?



Bùi Thanh Hiếu - Bài ca nào cho người ngã xuống ?










Có rất nhiều rất khác biệt trong nền âm nhạc của hai miền Nam Việt Nam và Bắc Việt Nam trong cuộc nội chiến 20 năm,  nhất là khi diễn tả về cảm xúc trong chiến tranh.

Trong sự kiện bi thảm đối với 10 người lính của quân đội Việt Nam CNXH vừa tử nạn vào những ngày trung tuần tháng 6 vừa qua, trên mạng xuất hiện vài bài thơ tiếc thương người lính đã tử nạn, tác giả của những bài thơ đều là những người không chuyên.

Chợt nhận ra rằng, Bắc Việt thời nội chiến 1954 -1975 cho đến nay. Không hề có nhạc phẩm nào tiếc thương những người lính của họ đã chết trận.

Trong khi đó nền âm nhạc Nam Việt Nam đều có những bài hát để đời, những lời tha thiết, tiễn đưa trong các nhạc phẩm thật và xúc động. Chính vì tình cảm thật như vậy nên những bài hát đó sống mãi đến tận bây giờ.

Có lẽ đứng đầu trong các nhạc sĩ có những bài ca u buồn, bi tráng và cảm thông với gia đình người lính, số phận người lính VNCH nhất sẽ là nhạc sĩ Trần Thiện Thanh với chùm nhạc phẩm đặc sắc, đi sâu vào lòng người nghe, thấm từng thớ thịt để ngấm tận trái tim. Đó là những nhạc phẩm như Anh Không Chết Đâu Anh, Người Ở Lại Charlie, Bắc Đẩu....

Trong Nhạc Phẩm Anh Không Chết Đâu Anh, ca từ da diết như cái níu gọi người lính, trong những giây phút bi tráng cuối cùng của số phận.

- Ôi tiếng súng sau cùng đó, anh còn nghe tầm đạn đi không anh .?

Câu hỏi như tiếng khóc nghẹn ngào, xót xa ...khiến cái chết của người lính dù mũ đỏ Nguyễn Văn Đương không thể nào phôi phai trong lòng người dân Nam Việt Nam. Khác biệt rất nhiều với Bắc Việt, âm nhạc VNCH không hề né tránh khi khơi những nỗi đau, những thân phận của người ở lại. Nếu như ở Bắc Việt sẽ bị kết án tù vì tội tuyên truyền uỷ mị , phá hoại tinh thần chiến đấu, thì nền âm nhạc Nam Việt lại được tự do để diễn tả những thân phận ấy.

- Anh chỉ về với mẹ mong con, trong tim cô sinh viên hay buồn, trên khăn tang cô phụ....

Thắng thắn và thật trong cảm xúc,  lời bài Người Ở Lai Charile về sự hy sinh của đại tá Nguyễn Đình Bảo cũng vây.

- Đợi anh về
Chỉ còn trên vầng trán đưa bé thơ
Tấm khăn sô
Người goá phụ cầu được sống trong mơ.

Trong các nhạc phẩm tiễn đưa người lính tử trận trên , hình ảnh những người mẹ, người vợ người yêu, người con của người lính đều được nhắc đến. Chỉ có vợ con và mẹ già của người lính là những người chịu đau thương nhất sau sự hy sinh của người lính,  vì thế nỗi đau của họ được khắc hoạ vào nhạc phẩm làm cho người nghe càng thấy giá trị của những lính đã hy sinh.

Phạm Duy với ca khúc Huyền Sử Ca Một Người Mang Tên Quốc như một bản trường ca, như cả một câu chuyện dài về người phi công Phạm Phú Quốc. Băt đầu từ lúc sinh ra người mẹ đặt tên cho đến lúc người phi công Phạm Phú Quốc lìa đời trong chiến trận. Ca từ lặp lại nhiều đến tê tái lòng người.

- Chiều nao anh đi làm kiếp người hùng
Chiều nao, than ôi rụng cánh đại bàng
Chiều nao anh đi, anh về đất
Chiều nao anh đi về nước
Chiều nao huy hoàng
Bụi vàng bay khắp không gian

Cái đặc biệt của Phạm Duy là lồng cả câu chuyện cuộc đời người phi công Phạm Phú Quốc với cuộc nội chiến bi thương của dân tộc lúc đó, để đời sau khi nghe lại bản trường ca bi tráng này,  hình dung được những khoảng thời gian nghiệt ngã của đất nước trong cảnh nội chiến tương tàn.

Miêu tả tận cùng nỗi đau của thân nhân người lính hy sinh, nhưng không vì thế mà các nhạc phẩm trở thành bi luỵ, yếu đuối làm ảnh hưởng đến sự hy sinh cao cả của người đã khuất. Trong các nhạc phẩm ấy đều có những đoạn vinh danh, có những lời tiễn đưa an ủi khiến người ở lại thấy ấm lòng. Khiến cho vong linh của người đã khuất được nhẹ nhàng đi về bên kia cuộc đời.

Hãy lắng nghe những lời an ủi và tiễn đưa người lính tử trận của Trần Thiên Thanh, để thấy duy nhất trong lịch sử Việt Nam là có những nhạc phẩm tiễn đưa người lính rất đặc biệt như thế.

- Anh không chết đâu anh, anh chỉ về với mẹ mong con.

- Vâng, chính anh là ngôi sao mới, một lần chợt sáng trưng.

- Vòm trời Ngọc Bích đã thênh thanh, lời mời gọi anh bước chân sang.

Và tiếp nữa là Phạm Duy với lời tiễn biệt như ghi công trạng người phi công Phạm Phú Quốc vào lịch sử.

Từ nay trong gió xa khơi
Từ nay trong đám mây trôi
Có hồn anh trong cõi lòng tôi.
Anh Quốc ơi !
Nghìn thu anh nhớ tới tôi
Thì xin cho Thái Dương soi
Nước Việt Nam ngời sáng... muôn đời.

Luồng cảm xúc tiếc thương người lính hy sinh trong nền âm nhạc của VNCH lúc đó còn có cả Trịnh Công Sơn với nhạc phẩm Hát Cho Người Nằm Xuống.

- Anh nằm xuống, sau một lần, vào viễn du, đứa con xưa đã tìm về nhà.

Bắc Việt có hàng triệu người lính tử trận từ đó đến nay, từ cuộc nội chiến Nam Bắc 1954   đến cuộc chiến Tây Nam với Khơ Me Đỏ rồi cuộc chiến biên giới phía Bắc đến Gạc Ma. Nhưng chẳng có bài ca nào nhắc đến họ. Sự hy sinh của họ được coi như những cỗ máy, nó không có dấu ấn của cá nhân con người, bởi thế không có nhạc phẩm nào của Bắc Việt nhắc đến tâm tư của họ cũng như nỗi niềm thân nhân họ ở lại. Thậm chí đến cuộc tưởng niệm về những người chiến sĩ hy sinh ở Gạc Ma, ở biên giới phía Bắc  do người dân tổ chức cũng không được phép diễn ra.

Nửa thế kỷ trôi qua, tuy chế độ của những người lính VNCH đã không còn hiện diện trên mảnh đất Việt Nam bởi thất trận. Nhưng trên khắp đất nước Việt Nam ngày nay, người ta  vẫn còn nghe thấy những cái tên người lính của chế độ ấy đã  hy sinh quả cảm thế nào, qua những nhạc phẩm đi vào lòng người từ thế hệ này sang thế hệ khác của Trần Thiện Thanh, Phạm Duy....

Bắc Việt thỉnh thoảng cũng có những bài hát về chị Võ Thị Sáu, anh Nguyễn Văn Trỗi, anh Kim Đồng theo kiểu tuyền truyền vô cảm,  những đó không phải là những người lính chết trận. Đấy là những người hoạt động cách mạng cho Đảng. Còn phần những người lính Bắc Việt hy sinh thì hình như chẳng có bài nào. Trớ trêu nhất là người anh hùng Lê Đình Chinh hy sinh đầu tiên trên biên giới phía Bắc do ngăn cản quân xâm lược Trung Quốc lại có vài lời ca do bọn trẻ con hồi ấy đặt ra theo nhạc bài Dậy Mà Đi

- Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi
Bọn Trung Quốc nó sang Việt Nam
Cầm dao nhíp giết Lê Đình Chinh.

Có lẽ lời ca nhưng đồng dao này là minh chứng  hoen ố trong nền âm nhạc của Bắc Việt khi thiếu vắng các ca khúc tiễn đưa những người lính của họ đã hy sinh.

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

Bùi Thanh Hiếu sẽ mãi dùng Gió để Buôn Lòng Nhân Ái




Bùi Thanh Hiếu sẽ mãi dùng Gió để Buôn Lòng Nhân Ái


Nguyễn Ngọc Già





Anh Bùi Thanh Hiếu - Blogger Người Buôn Gió




Hồi tháng 8 năm ngoái, Tom Cat đã làm một việc gọi là “cảnh CÁO” TS. Cù Huy Hà Vũ, hầu như không ai không biết với kết quả đúng như Tom Cat nói: Cù Huy Hà Vũ bị bắt. Tôi hoàn toàn tin, nhiều người và ngay cả thân nhân anh Vũ cũng như bản thân anh Vũ cảm thấy hẫng hụt, bẽ bàng, và hơi choáng một chút về hình thức bắt anh, không phải vì nguyên nhân anh bị bắt. Anh Vũ bị bắt bằng “hai bao cao su đã xài” là điều mà ĐCSVN sẽ không bao giờ xóa được nỗi ô nhục ê chề trong lịch sử vốn chẳng mấy sáng láng, thiếu minh bạch và không sạch sẽ, thơm tho cho lắm của 80 năm “Lịch sử ĐCSVN”. Nỗi hối tiếc lớn nhất của người Việt, có lẽ mai này, con cháu Việt Nam dù muốn dù không vẫn buộc phải đối diện với lịch sử nhơ nhuốc do chính người CSVN gây ra cho Dân Tộc và Đất Nước.