Hiển thị các bài đăng có nhãn HOÀNG TRUNG HẢI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HOÀNG TRUNG HẢI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

Trần Trung Đạo - “Thà nghèo mà được an toàn”?



Trần Trung Đạo - “Thà nghèo mà được an toàn”?










Trần Trung Đạo (Danlambao) - Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải phát biểu tại buổi làm việc với huyện Ba Vì sáng 23/2/2016: “Thà sống nghèo nhưng công bằng, yên bình còn hơn giàu mà bon chen, không an toàn”. Thiệt tình!

Nếu không có nguồn từ VNExpress với bài tường thuật kèm theo, thật khó tin lời phát biểu trên đây là của một trong những lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN.

Phát biểu ngu ngơ, nói năng bừa bãi vốn là đặc điểm của các lãnh đạo CSVN nhưng khi đóng vai trò mặt nổi phải biết tập uốn lưỡi bảy lần. Nếu không tập được thì nên im lặng. Càng nói càng chứng tỏ lãnh đạo CS không hề đọc sách, chưa hề đi xa, chỉ biết thừa hưởng gia tài cai trị theo kiểu cha truyền con nối thời phong kiến.

Vì bản tin cho biết ông Hoàng Trung Hải “nhấn mạnh đến việc đảm bảo an ninh quốc phòng” chứ không chỉ nói về trộm cắp, rác rưới thôi nên tôi cũng nêu lên vài điểm về "an ninh quốc phòng".

Vậy theo ông Hoàng Trung Hải, Việt Nam cần làm gì để bảo vệ Hà Nội trước xâm lăng quân sự của Trung Quốc, ngoài việc "thà sống nghèo"?

Ông hãy kể giùm một nước, đâu cũng được, nước nào cũng được, nằm giữa hai thế lực thù địch mạnh nhất nhì thế giới mà lại nghèo khó nhưng vẫn được sống trong “công bằng, yên bình”?

Nếu muốn “trừng phạt Việt Nam” hôm nay, Trung Quốc không cần phải xua vài trăm ngàn quân đi bằng ngựa, lừa như thời 1979 mà chỉ đặt vài giàn hỏa tiển từ bên kia biên giới bắn sang hay ngoài hạm đội bắn vô. Dĩ nhiên để trấn an dư luận thế giới chúng cũng sẽ tuyên bố “trừng phạt có giới hạn”. Đừng quên, Hà Nội chỉ cách biên giới Trung Việt phía Bắc 106 dặm hay 171 km. Một vài giờ thôi, Hà Nội đã tan nát rồi.

Hoàng Trung Hải nghĩ rằng khi đó Liên Hiệp Quốc, Mỹ, Nhật sẽ đến cứu Việt Nam hay những củ khoai lang, nồi cơm trắng của Việt Nam nghèo nàn như Hoàng Trung Hải khuyến khích đồng bào nên sống sẽ làm Tập Cận Bình chột dạ xót thương?

Không ai xót thương hay cứu giúp Việt Nam nếu Việt Nam không biết tự xót thương và cứu lấy chính mình. Mà muốn cứu mình trước hết phải có tự do, dân chủ và giàu mạnh.

Không chỉ ông bà Việt Nam mà hầu hết các nhà nghiên cứu quân sự thế giới cũng đều đồng ý “mạnh dùng sức yếu dùng chước”. Nhiều quốc gia nhỏ giữ được nền độc lập vì họ biết dùng chước, dùng thế, dùng vị trí chiến lược của quốc gia mình để mặc cả với các nước lớn như trường hợp Thụy Sĩ trong Thế chiến Thứ hai hay Ai Cập trong xung đột Trung Đông. Một khi vị trí chiến lược mất đi, quốc gia đó không còn giá trị đổi chác và trở thành mồi tự do cho cả hai bên.

Một ví dụ khác. Trước Thế chiến Thứ nhất Áo là một quốc gia chiến lược trong đế quốc Áo Hung nhưng trước Thế chiến Thứ hai vị trí đó của Áo không còn nữa. Hitler chiếm Áo không tốn một viên đạn vì cả Anh, Pháp đều xem đó là phần thực tế của trật tự mới tại Âu Châu. Anh và Pháp cố gắng giữ Tiệp Khắc nhưng khi Hitler tiếp tục vẽ lại bản đồ Châu Âu, TT Anh Neville Chamberlain và TT Pháp Édouard Daladier đành nhịn nhục cho đến khi Hitler tấn công Ba Lan mở đầu thế chiến thứ hai.

Tập Cận Bình đang vẽ lại bản đồ Châu Á và Việt Nam đang nằm trên mũi bút chì của họ Tập.

Việt Nam từng là một quốc gia có vị trí chiến lược nhưng vị trí đó đang mất dần như David Brown viết trên báo Asia Sentinel “Mỹ dường như đang vẽ lại vòng an ninh chung quanh Nhật Bản, Hàn Quốc và có thể Singapore và Eo biển Malacca …”. Bên trong vòng đai an ninh đó không có Việt Nam.

Sau Thế chiến Thứ hai, Mỹ gần như chiếm độc quyền trên vùng Nam Thái Bình Dương. Vị trí đó không còn nữa. Việc TT Barack Obama yêu cầu Tập Cận Bình ngưng bành trướng Biển Đông chẳng khác gì TT Neville Chamberlain yêu cầu Hitler lấy vùng Sudetenland đủ rồi đừng thôn tính hết Tiệp Khắc. Tuy nhiên kế hoạch Châu Âu của Hitler không dừng lại ở vùng Sudetenland và tương tự kế hoạch Á Châu của Tập Cận Bình không dừng lại ở Hoàng Sa, Trường Sa.

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Lê Anh Hùng - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” quyết liệt như thế nào?



Lê Anh Hùng - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” quyết liệt như thế nào?






Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hội kiến Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm 5/11/2015.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hội kiến Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm 5/11/2015.




Càng gần đến ngày khai mạc Đại hội XII Đảng CSVN, bầu không khí chính trị ở Việt Nam càng nóng lên trông thấy. Và trong mớ âm thanh hỗn độn mà các “đấu sỹ” trên đấu trường chính trị cùng bầu đoàn và “fan hâm mộ” của họ không ngừng phát ra, người ta không khó nhận ra sự lấn át của màn tụng ca dành cho đương kim thủ tướng như là “nhà cải cách” sáng láng nhất và đặc biệt là nhân vật “chống Tàu” số 1, niềm hy vọng duy nhất trong đám quan chức chóp bu hôm nay cho một Việt Nam dân chủ, thoát khỏi vòng kim cô Trung Quốc ngày mai.

Trong phạm vi bài viết này, chúng tôi sẽ cố gắng lột tả chân dung của một Nguyễn Tấn Dũng “nhà cải cách” và một Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” bằng những gì diễn ra trong thực tế.


‘Nhà cải cách’ Nguyễn Tấn Dũng


Mặc dù gây nhiều tranh cãi nhất trên chính trường Việt Nam nhiều năm gần đây nhưng người ta lại dễ thống nhất ở một điểm về Nguyễn Tấn Dũng: ông ta là nhân vật quyền lực nhất Việt Nam trong nhiều năm qua. Hành pháp là nhánh quyền lực nắm nhiều quyền hành nhất trong bất cứ thể chế chính trị nào. Trong hệ thống cộng sản, sự chế ước và giám sát của cơ quan lập pháp và bộ máy tư pháp đối với hành pháp hầu như không đáng kể. Đó là những lý do phần nào giải thích cho vị thế quyền lực của Nguyễn Tấn Dũng.

Cơ chế kiểm soát quyền lực hữu hiệu nhất dưới chế độ cộng sản là tình trạng cạnh tranh, giám sát và đối trọng giữa các phe phái trong đảng – Bộ Chính trị ở trung ương và thường vụ cấp uỷ ở địa phương. Nhưng ngay cả cơ chế này cũng không ảnh hưởng nhiều đến vị thế quyền lực của Nguyễn Tấn Dũng, bởi trên thực tế, với sự ủng hộ của phần lớn Ban Chấp hành Trung ương (BCHTƯ), ông ta chẳng coi Bộ Chính trị ra gì. Thất bại của Bộ Chính trị trong việc kỷ luật ông ta tại Hội nghị Trung ương 6 tháng 10/2012 là một ví dụ.

Có hai lý do chính giải thích vì sao phần lớn BCHTƯ lại ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng. Thứ nhất, trên cương vị đứng đầu bộ máy hành pháp, ông ta có điều kiện ban phát quyền lợi và bổng lộc cho đàn em nhiều hơn bất cứ đối thủ nào. Thứ hai, ông ta được Bộ Chính trị giao phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương từ năm 2006 và đứng đầu Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng chống tham nhũng trong phần lớn thời gian làm Thủ tướng – đây là những thứ “vũ khí” cực kỳ lợi hại, giúp ông ta nắm được “thóp” nhiều cấp dưới và chi phối họ.

Với vị thế quyền lực như thế, ông Nguyễn Tấn Dũng đã làm được gì để được coi là “nhà cải cách”? Xin thưa, tất cả chỉ là con số không. “Thành tựu cải cách” đáng kể nhất của ông ta có lẽ là ý tưởng xây dựng các tập đoàn, tổng công ty nhà nước thành những “quả đấm thép”. Nắm trong tay phần lớn nguồn lực quốc gia nhưng “chưởng lực” của những “quả đấm thép” đó đã và đang nhằm vào đâu thì có lẽ ai cũng trả lời được. Những Vinashin hay Vinalines chỉ là những ví dụ điển hình, hoàn toàn không phải là cá biệt.

Trên cương vị thủ tướng cũng như trong cả sự nghiệp chính trị hàng chục năm của mình, ông Nguyễn Tấn Dũng chưa hề có bất kỳ thành tựu mang tính đột phá nào lớn đến mức báo chí phải nhắc tới, công chúng phải ghi nhận.

Một trong những hành động đầu tiên của ông Nguyễn Tấn Dũng sau khi tiếp quản chiếc ghế thủ tướng từ người tiền nhiệm Phan Văn Khải là ra quyết định giải thể Ban Nghiên cứu và Tổ Nghiên cứu về kinh tế đối ngoại của Thủ tướng, hai cơ quan tham mưu ra đời từ thời Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Theo trang từ điển bách khoa Wikipedia:

Thời ông Phan Văn Khải, trước khi chính phủ ban hành bất cứ văn bản nào, thủ tướng cũng đều chuyển cho Ban Nghiên cứu xem trước. Các văn bản hay bị Ban Nghiên cứu có ý kiến lại thường được đưa lên từ Văn phòng Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Tấn Dũng.

Trong bức Công điện ngày 15 tháng 12, 2009 gửi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Michalak nhận định: “Some restrictive decisions, such as Decision 97, originated not from Rua but from PM Dung, who is often mistakenly identified as a political reformer.” Tạm dịch: “Một số quyết định cấm đoán, chẳng hạn như Quyết định 97, không phải đến từ Tô Huy Rứa mà từ Thủ tướng Dũng, nhân vật mà người ta vẫn thường lầm tưởng là một nhà cải cách chính trị.”


Nguyễn Tấn Dũng ‘chống Trung Quốc’ như thế nào?


Cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu có câu nói để đời: “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.” Nguyễn Tấn Dũng cũng không phải là ngoại lệ. Sau đây là những “thành tích” nổi bật nhất trong sự nghiệp “chống Trung Quốc” của ông ta.

(1) Đặt một người Hán khai man lý lịch vào chiếc ghế quan trọng thứ hai trong chính phủ –  Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế:

Ngày 7/5/2007, một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Ban Tổ chức Trung ương, Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ Trung ương đã gửi Tâm Huyết Thư cho Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các uỷ viên BCHTƯ để tố cáo ông Hoàng Trung Hải, Bộ trưởng Công nghiệp lúc bấy giờ, là một người Hán khai man lý lịch. Việc họ phải gửi Tâm Huyết Thư như vậy là vì như họ khẳng định “Thủ tướng Chính phủ đã quyết đưa ông Hải lên Phó Thủ tướng Chính phủ”. Đại diện cho nhóm người soạn thảo bức Tâm Huyết Thư này là ông Nguyễn Bình Giang, uỷ viên BCH Trung ương Đảng các khóa 6, 7, 8, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ Trung ương. Vì thế họ biết rõ ai là người đã đưa Hoàng Trung Hải lên chiếc ghế quan trọng thứ hai trong chính phủ.

PTT Hoàng Trung Hải được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao phụ trách kinh tế ngành, trực tiếp chỉ đạo các bộ: Công Thương, Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, Xây dựng, Giao thông - Vận tải, và Tài nguyên - Môi trường, những bộ quan trọng nhất của nền kinh tế. Ngoài ra, ông ta còn được Thủ tướng tin tưởng giao đảm nhiệm một loạt chức vụ trọng yếu, cho phép ông ta chỉ đạo cả lực lượng công an và quân đội: Chủ tịch Hội đồng quốc gia về tài nguyên nước; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các Dự án trọng điểm về dầu khí; Trưởng Ban Chỉ đạo Tổ chức điều phối phát triển các Vùng kinh tế trọng điểm; Trưởng Ban Chỉ đạo Chương trình mục tiêu quốc gia ứng phó với biến đổi khí hậu; Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Quy hoạch và Đầu tư Xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông vận tải; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước Dự án Điện hạt nhân Ninh Thuận; Trưởng ban Ban chỉ đạo Nhà nước Dự án Thuỷ điện Sơn La; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước Xây dựng Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Xây dựng Nhà Quốc hội; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về điều tra cơ bản tài nguyên - môi trường biển; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch điện VI, Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch Phát triển Điện lực Quốc gia; Trưởng ban Chỉ đạo Quốc gia về ODA và vốn vay ưu đãi; Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng; Chủ tịch Uỷ ban An ninh Hàng không Dân dụng Quốc gia; Chủ tịch Uỷ ban Quốc gia Tìm kiếm Cứu nạn, v.v.

Lịch sử Việt Nam chưa từng ghi nhận một người Hán nào, đặc biệt lại che dấu lý lịch với mưu đồ đen tối, leo lên đến vị trí nắm trong tay gần như cả nền kinh tế và gây ra không biết bao nhiêu tai hoạ cho Việt Nam nhưng đặc biệt có lợi cho Trung Quốc suốt từ năm 2007 đến nay.

Ngày 12/7/2014, trong bối cảnh Trung Quốc ngang ngược hạ đặt giàn khoan HD-981 bên trong lãnh hải Việt Nam, Bauxite Việt Nam, diễn đàn phản biện của giới trí thức Việt Nam yêu nước, đã lên tiếng “yêu cầu đảng và nhà nước Việt Nam phải rà soát và chịu trách nhiệm trước nhân dân về vấn đề nhân sự” Hoàng Trung Hải.

(2) Đưa nền kinh tế Việt Nam ngày càng lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc:

Năm 2005, tức trước khi ông Nguyễn Tấn Dũng ngồi lên chiếc ghế thủ tướng, tỷ trọng nhập khẩu từ Trung Quốc trong tổng kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam mới chỉ chiếm 15,9%, với giá trị nhập siêu là 2,67 tỷ USD. Mười năm dưới quyền lãnh đạo của ông ta, tỷ trọng nhập khẩu từ Trung Quốc trong tổng kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam cứ tăng dần đều và đến năm 2015 thì lên tới 29,8%, với giá trị nhập siêu là 32,3 tỷ USD. Tức là, cộng với giá trị nhập khẩu tiểu ngạch trá hình và hoạt động buôn lậu tràn lan từ Trung Quốc, ước chừng cứ 2 sản phẩm Việt Nam nhập khẩu từ bên ngoài thì có 1 sản phẩm “made in China”, và tỷ lệ đó vẫn tăng lên qua từng năm.

(3) Giao 90% các dự án hạ tầng trọng điểm quốc gia cho nhà thầu Trung Quốc, với vô số hệ luỵ về an ninh quốc phòng và những thiệt hại không thể đong đếm về kinh tế (chậm tiến độ hàng năm; chất lượng thấp; phụ thuộc vào Trung Quốc về phụ tùng và linh kiện thay thế, v.v.).

(4) Để cho các doanh nghiệp của Hồng Kông và Đài Loan - Trung Quốc thuê dài hạn (50 - 70 năm) trên 264 ngàn ha đất rừng đầu nguồn tại một loạt tỉnh như Lạng Sơn, Quảng Ninh, Cao Bằng, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum và Bình Dương...  để trồng rừng nguyên liệu; 87% con số này nằm ở những vị trí xung yếu hay giáp biên giới. Không những vậy, ông ta còn giao cho PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải làm Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng.

(5) “Dâng” Vũng Áng và cảng nước sâu Sơn Dương ở Hà Tĩnh cho Trung Quốc:

Vũng Áng nằm ngay dưới chân Đèo Ngang, nơi có địa hình vừa hiểm trở vừa gần như hẹp nhất Việt Nam và chỉ cần một lực lượng quân sự nhỏ là đủ sức chia cắt đất nước thành hai phần. Đặc biệt, cảng nước sâu Sơn Dương được coi là một trong 4 yếu huyệt của Việt Nam trên Biển Đông, cùng với Cam Ranh, Nam Du và Côn Đảo. Sơn Dương nằm cách căn cứ quân sự Tam Á trên đảo Hải Nam không xa, nên khi có biến, Việt Nam rất dễ bị chia cắt cả về đường bộ lẫn đường biển tại vị trí yết hầu này.

Hai văn bản đưa đến sự ra đời “tiểu quốc” rộng bằng 1,2 lần diện tích Macao của Đại Hán này đều do Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải ký. Tuy nhiên, Hoàng Trung Hải là Phó Thủ tướng; ông ta chỉ ký thay báo cáo Thủ tướng theo đúng nguyên tắc. Do đó, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới là người phải chịu trách nhiệm chính trong việc Vũng Áng – Sơn Dương rơi vào tay Trung Quốc.

Chưa hết, sau khi Thanh tra Chính phủ chỉ ra việc UBND tỉnh Hà Tĩnh vi phạm pháp luật khi cho Trung Quốc thuê đất trong thời hạn 70 năm thay vì 50 năm theo quy định của Luật Đất đai, ông ta vẫn bảo lưu thời hạn phi pháp 70 năm đó.

Không chỉ chịu trách nhiệm chính về hiểm hoạ Formosa Hà Tĩnh, ông Nguyễn Tấn Dũng còn thường xuyên bày tỏ sự ủng hộ quyết liệt, trước sau như một của mình đối với dự án này. Ngày 17/9 vừa qua, trong chuyến thăm Formosa Hà Tĩnh và dự lễ khánh thành một tổ máy đốt than của Nhà máy Nhiệt điện Formosa, hiện thân cho tinh thần “độc lập - tự chủ” của “tiểu quốc” này, ông ta đã “khẳng định sự ủng hộ của Chính phủ đối với việc Tập đoàn này xây dựng một nhà máy lọc hóa dầu có công suất tới 16 triệu tấn, với vốn đầu tư trên 12 tỷ USD tại Khu kinh tế Vũng Áng, cũng như tiếp tục tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất để Khu liên hợp gang thép và cảng Sơn Dương Formosa thành công”.

Nếu xét những quan ngại của giới chuyên gia về tình trạng “bội thực” các nhà máy lọc dầu ở Việt Nam cũng như nguy cơ ô nhiễm môi trường và hiệu quả kinh tế thấp của chúng thì ý nghĩa lớn nhất của việc Formosa xây dựng một nhà máy lọc dầu khổng lồ ở Vũng Áng chính là tạo điều kiện cho Trung Quốc có lý do chính đáng để bố trí ở đây một đội quân hùng hậu trong ít nhất 70 năm tới và tăng tốc “Hán hoá” khu vực xung yếu này.

Ngày 4/1 vừa qua, blog Xuân Diện Hán Nôm đăng bài “TIN NÓNG: Hà Tĩnh đã sẵn sàng làm nội ứng cho giặc Tàu”, với lời bình:

Tháp "Tinh Thần bão lũy" ư? Nó chính là cái đài phong thủy cắt đứt long mạch miền Trung. Nó còn là cái đài quan sát toàn bộ miền Trung – nút thắt của Việt Nam. Khi tín hiệu bật lên, thì Đại Việt bị cắt làm đôi và miền Trung bị khống chế hoàn toàn, hiện thực hóa Hiệp ước Thành Đô 1990, bắt đầu thời kỳ Bắc thuộc mới. Nếu trung ương không ngăn chặn việc này thì chính họ là một bè lũ bán nước, từ trên xuống dưới. Quá rõ!

“Trung ương” nào ở đây? Nếu Nguyễn Tấn Dũng và Hoàng Trung Hải không chỉ đạo thì lãnh đạo Hà Tĩnh có “3 đầu 6 tay” cũng không dám cho Trung Quốc thuê đất 70 năm, vượt quá 20 năm so với luật định. Và vụ việc này cũng y như vậy.

(6) “Dâng” Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân (Tuy Phong, Bình Thuận), một vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng ở Nam Trung Bộ cho Trung Quốc. “Chiến tích” này thuộc về PTT Hoàng Trung Hải, nhưng tất cả các văn bản đưa đến sự ra đời của trung tâm nhiệt điện ở địa điểm này ông ta đều ký thay Thủ tướng Chính phủ và báo cáo Thủ tướng theo đúng quy định. Vì thế, ông Nguyễn Tấn Dũng là người phải chịu trách nhiệm chính.

Ngày 20/4/2015, VOA đăng bài Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm hoạ mất nước” để cảnh báo hiểm hoạ Trung Quốc ở Vĩnh Tân. Bài viết sau đó đã được gửi cho một loạt cơ quan chức năng ở Việt Nam. Thế nhưng ngày 18/7/2015, lễ khởi công Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1 (do liên danh hai nhà đầu tư Trung Quốc là Công ty TNHH Lưới điện Phương Nam và Công ty TNHH Điện lực quốc tế Trung Quốc góp 95% vốn xây dựng theo hình thức BOT) vẫn cứ diễn ra. (Xem thêm bài “Người Trung Quốc cắm chốt ở Bình Thuận: Ai đã rước giặc vào nhà?” trên Bauxite Việt Nam.)

(7) Là người phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương kể từ năm 2006, ông Nguyễn Tấn Dũng đóng vai trò quyết định trong chiến dịch đàn áp ngày càng khốc liệt nhằm vào phong trào chống Trung Quốc xâm lược ở Việt Nam nhiều năm qua. Những tiếng nói phản kháng Trung Quốc mạnh mẽ nhất như TS Cù Huy Hà Vũ, blogger Điếu Cày, nhà văn/blogger Phạm Viết Đào, blogger Anh Ba Sàm… đều lần lượt “được” ông ta cho vào “an dưỡng” trong tù.

Mới đây, nhà văn/blogger yêu nước Phạm Viết Đào đã chỉ đích danh Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người đã chỉ đạo lực an ninh dưới quyền bắt bỏ tù ông cũng như nhiều blogger khác. Blogger Phạm Viết Đào là người có một blog chuyên đăng bài về cuộc chiến tranh chống Trung Quốc xâm lược 1979 – 1990. Ông bị bắt ngày 13/6/2013, chỉ vài ngày trước chuyến thăm Trung Quốc của ông Trương Tấn Sang.

Ông Nguyễn Tấn Dũng “chống Tàu” bằng cách chỉ đạo tay chân bắt một nhà văn chuyên đăng bài về cuộc chiến tranh biên giới Việt -Trung ngay trước thềm chuyến thăm Trung Quốc của Chủ tịch Việt Nam ư?

(8) Tác giả của bản Thông báo Cấm biểu tình chống Trung Quốc do UBND Tp Hà Nội ban hành ngày 18/11/2011. Đây là giai đoạn mà Bộ Chính trị chia năm xẻ bảy về vấn đề biểu tình Trung Quốc trong bối cảnh Trung Quốc tăng cường gây hấn với Việt Nam trên Biển Đông. Và ông Nguyễn Tấn Dũng đã thể hiện tinh thần “chống Tàu” của mình bằng cách sai Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng đưa bản thông báo cấm biểu tình chống Trung Quốc xuống cho UBND Tp Hà Nội ban hành. (Việc Bộ Chính trị chia rẽ về vấn đề này còn thể hiện ở chỗ không quan chức nào của Hà Nội chịu ký vào bản thông báo.)

(9) Là người đứng đầu bộ máy hành pháp và phải chịu trách nhiệm chính trước tình trạng người Trung Quốc đã và đang nhắm tới những khu vực xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp lãnh thổ Việt Nam như ở Vũng Áng (Hà Tĩnh), ở Cửa Việt (Quảng Trị), ở Lăng Cô (Thừa Thiên - Huế), ở Hải Vân, ở Đà Nẵng, ở Nhơn Hội (Bình Định), hay ở Vĩnh Tân (Bình Thuận), v.v. nhưng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chưa bao giờ lên tiếng chỉ đạo các cơ quan chức năng giải quyết vấn nạn Trung Quốc ở đó, bất chấp những bức xúc và lo lắng của công luận.

“Điểm nóng” Vũng Áng thì như phần trên đã trình bày. Cuối năm 2014, trong khi dư luận cả nước sôi sục trước thông tin UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế cấp phép xây dựng khu nghỉ dưỡng quốc tế World Shine cho Cty World Shine Hồng Kông thì động thái trấn an dư luận duy nhất của ông Nguyễn Tấn Dũng là nói mồm với ông Chủ tịch HĐND Tp Đà Nẵng là “sẽ cho kiểm tra, xem xét lại dự án và sớm có kết luận cuối cùng về vụ việc”. Và hơn một năm đã trôi qua kể từ thời điểm đó, người ta vẫn chưa hề thấy cái gọi là “kết luận cuối cùng” đó. (Việc Thủ tướng Chính phủ kết luận về vụ việc là cần thiết, không chỉ để chính thức chấm dứt một dự án đầy mờ ám, mà còn để làm gương cho các địa phương khác, trong bối cảnh Trung Quốc vẫn đang lăm le chiếm lĩnh những vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp Việt Nam.)

Ngày 14/9/2015, trang mạng của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) đăng bài điều tra “Ai đã ‘rước’ một công ty TQ trá hình vào cắm chốt những vị trí hiểm yếu ở Đà Nẵng?”. Trong bài viết, tác giả đã đưa ra bằng chứng xác thực cho thấy chủ đầu tư thực sự của khu nghỉ dưỡng Silver Shores (rộng hàng chục ha và chạy dài ngót 1km dọc bờ biển Sơn Trà – Điện Ngọc) là một công ty Trung Quốc trá hình, chứ không phải là công ty Mỹ như trong giấy phép đầu tư. Tác giả bài viết đã báo động tình trạng hai bên con đường mang tên Võ Nguyên Giáp, ngay trước mặt sân bay Nước Mặn, đang dần trở thành một “đặc khu Trung Quốc”. Nhiều cơ quan truyền thông nhà nước sau đó đã vào cuộc và phát hiện ra việc người Trung Quốc đã thâu tóm hàng trăm lô đất ngay trước mặt sân bay Nước Mặn, một sân bay quân sự chỉ cách khu nghỉ dưỡng Silver Shores vài trăm mét.

Mặc cho dư luận cứ sôi sục suốt về vụ việc trên mấy tháng nay, người đứng đầu bộ máy hành chính quốc gia vẫn im lặng, như thể đó là chuyện riêng của Tp Đà Nẵng vậy, cho dù đây là dự án do chính phủ cấp phép và Đà Nẵng là thành phố quan trọng bậc nhất trong chiến lược phòng thủ quốc gia.

Ngài Thủ tướng khả kính liệu có biết gì về dự án Silver Shores không? Xin thưa, ông ta biết quá rõ: Ngày 14/4/2014, trong buổi làm việc với lãnh đạo Đà Nẵng, chính ông ta đã “chỉ đạo các cơ quan liên quan xem xét để Đà Nẵng mở rộng thêm bàn chia bài ở khu du lịch quốc tế Silver Shores”.

Tóm lại, Nguyễn Tấn Dũng chỉ “chém gió” một cách vô hại về Trung Quốc, bởi ông ta không hề hành động gì. (Luật Biển – vốn hoàn toàn không phải là “sản phẩm” của ông ta – đã ra đời gần 4 năm nay mà ông ta cũng chưa ban hành nghị định hướng dẫn thi hành.) Còn với những vấn nạn Trung Quốc ở trong nước thì ông ta hoặc là thủ phạm trực tiếp, hoặc ra sức tiếp tay, hoặc im lặng đồng loã.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Lê Anh Hùng - Báo động: PTT Hán tặc Hoàng Trung Hải lại quyết liệt triển khai Dự án Điện Hạt nhân Ninh Thuận


Lê Anh Hùng - Báo động: PTT Hán tặc Hoàng Trung Hải lại quyết liệt triển khai Dự án Điện Hạt nhân Ninh Thuận




Điện hạt nhân là chủ đề gây nhiều tranh cãi trên thế giới, chủ yếu do vấn đề an toàn hạt nhân, điều mà nhân loại đã có nhiều bài học xương máu, chẳng hạn như cơn ác mộng Chernobyl ở Ucraina năm 1986 hay thảm hoạ sóng thần ở Fukushima (Nhật Bản) năm 2011.





Trong xu thế chung của thế giới là từ bỏ năng lượng hạt nhân, hướng tới năng lượng tái tạo, việc chính phủ Việt Nam quyết tâm thực hiện hai dự án điện hạt nhân ở Ninh Thuận đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của giới trí thức Việt Nam cả trong và ngoài nước, nhất là đối với một quốc gia còn ở trình độ phát triển thấp như Việt Nam.

Ngoài vấn đề an toàn hạt nhân, an ninh năng lượng, dự án điện hạt nhân Ninh Thuận còn khiến dư luận đặc biệt quan ngại bởi nguy cơ tiềm tàng về an ninh quốc gia, trong bối cảnh hàng ngàn năm nay người láng giềng phương Bắc của chúng ta vẫn không nguôi tham vọng thôn tính Việt Nam.

Giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn, nguyên cố vấn chiến lược Tập đoàn Điện quốc gia Pháp (EDF) đã cảnhbáo: “Nếu một thảm họa như Chernobyl hay Fukushima xảy ra thì cả miền Trung sẽ bị phóng xạ bao trùm và đất nước ta sẽ bị chia đôi lâu dài, du lịch, xuất khẩu, kinh tế sẽ bị tê liệt trong chớp nhoáng. Ta sẽ phung phí hàng chục rồi hàng trăm tỷ dollar mà không đem lợi ích gì cho đất nước.”

Quan ngại về an ninh quốc gia lại càng phải được đặt lên hàng đầu khi mà trọng trách Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước Dự án Điện Hạt nhân Ninh Thuận lại nằm trong tay ngài Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải.

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

GIẶC Ở NGAY TRONG NHÀ - VAI TRÒ CỦA PHÓ THỦ TƯỚNG GỐC TÀU HOÀNG TRUNG HẢI Ở BIỂN ĐÔNG



GIẶC Ở NGAY TRONG NHÀ - VAI TRÒ CỦA PHÓ THỦ TƯỚNG GỐC TÀU HOÀNG TRUNG HẢI Ở BIỂN ĐÔNG



'Ngoài vai trò “phó thủ tướng phụ trách kinh tế”, góp phần quyết định khiến nền kinh tế Việt Nam ngày càng trì trệ và lệ thuộc sâu sắc vào Trung Quốc, PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải còn là nhân vật nắm nhiều “quyền sinh quyền sát” về Biển Đông nhất trong bộ máy nhà nước ở Việt Nam, cụ thể là:
1) Tổng cục Biển và Hải đảo: Tổng cục này trực thuộc Bộ Tài nguyên – Môi trường mà bộ này lại thuộc quyền chỉ đạo trực tiếp của PTT Hán tặc Hoàng Trung Hải (theo Quyết định số 1476/QĐ-TTg ngày 25/8/2011 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng);

2) Tổng cục Thuỷ sản: Đây là tổng cục trực thuộc Bộ NN&PTNT, bộ này lại thuộc quyền chỉ đạo của PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải;

3) Lực lượng Kiểm ngư: Lực lượng này trực thuộc Bộ NN&PTNT, bộ này lại thuộc quyền chỉ đạo của đ/c Hán tặc Hoàng Trung Hải (đ/c đã phát biểu chỉ đạo tại lễ ra mắt lực lượng này vào ngày 15.4.2014);

4) Uỷ ban Tìm kiếm Cứu nạn Quốc gia: Địa bàn chính của lực lượng này là Biển Đông, trong khi Chủ tịch Uỷ ban chính là đ/c PTT Hán tặc Hoàng Trung Hải. Chính đ/c PTT Hán tặc này là người trực tiếp chỉ đạo chiến dịch tìm kiếm chiếc máy bay MH-370 (đa số hành khách là người Trung Quốc) của hãng hàng không Malaysia Airlines hồi tháng Ba;

5) Cảnh sát biển: Lực lượng này cũng chịu sự quản lý, điều động của Uỷ ban Tìm kiếm Cứu nạn Quốc gia, Uỷ ban mà đ/c PTT gốc Tàu là Chủ tịch;

6) Công nghiệp đóng tàu: Ngành này thuộc quyền chỉ đạo, giám sát của ngài Phó Thủ tướng “phụ trách kinh tế ngành” Hoàng Trung Hải; Bộ Công Thương, cơ quan chủ quản của Vinashin, là bộ thuộc quyền quản lý của đ/c PTT gốc Tàu;

7) Công nghiệp dầu khí: Đ/c PTT Hán tặc là Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình trọng điểm về dầu khí (chưa kể Petro Vietnam còn trực thuộc Bộ Công Thương mà bộ này lại thuộc quyền chỉ đạo trực tiếp của đ/c PTT gốc Tàu);

8) Vận tải biển: Một ngành thuộc Bộ Giao thông – Vận tải và Bộ này lại thuộc quyền quản lý của PTT gốc Tàu.
Kết luận: Với vai trò nổi bật của đ/c PTT gốc Tàu như thế thì Biển Đông không dần dần mất vào tay Trung Quốc mới là lạ.