Lê Nguyên Hồng - Phản biện bài viết của giáo sư tiến sĩ Hoàng Chí Bảo trên Báo quân Đội nhân Dân ngày 25/08/2013
Blogger Lê Nguyên Hồng
Tuần trước Báo quân Đội nhân Dân (http://qdnd.vn) đã có loạt bài khá mạnh nhưng cũng khá vụng về tấn công đảng viên Cộng Sản kỳ cựu Lê Hiếu Đằng. Có lẽ chưa yên tâm, báo này hôm nay “bồi” thêm một bài chính luận biện minh cho quyền lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam, đó là bài viết “Trọng sự thật và chân lý để hành động có trách nhiệm” tác giả là giáo sư tiến sĩ Hoàng Chí Bảo.
Ngay đoạn mở đầu của bài viết nói trên, tác giả Hoàng Chí Bảo đã nói sai, xin trích:“Đảng Cộng sản Việt Nam là một Đảng chính trị đang thực thi trọng trách của một đảng lãnh đạo và cầm quyền duy nhất ở Việt Nam”. Thứ nhất, nói về “trọng trách”, người ta chỉ có thể nói về trọng trách khi đang nhận lãnh, gánh vác những trách nhiệm quan trọng. Vấn đề là ở chỗ công việc đó ai giao phó cho họ? Theo tìm hiểu thì kể từ ngày 03/02 năm 1930 thành lập Đảng Cộng Sản Việt nam (ĐCSVN) đến nay, chưa có một cuộc tuyển cử nào của nhân dân Việt Nam lựa chọn họ làm lãnh đạo. Vậy “trọng trách” của ĐCSVN thực ra là do tác giả tự nghĩ ra chứ không có nhân dân nào trao công việc đó cho họ.
Trong cuộc sống, trách nhiệm - nghĩa vụ - (nếu quan trọng thì có thể gọi là trọng trách như ông Hoàng Chí Bảo nói), thì một vế khác cũng luôn song hành, đó là quyền lợi. Vậy một khi nghĩa vụ đã không có một cách chính thức và rõ ràng thì ắt hẳn quyền cầm quyền lãnh đạo của ĐCSVN hiện nay là quyền lợi chứ không thể gọi là trách nhiệm hay trọng trách gì cả!
Thứ hai, ngay cả Hiến pháp hiện hành của Việt Nam cũng không ghi ĐCSVN là “lãnh đạo và cầm quyền duy nhất” nhưng tác giả Hoàng Chí Bảo lại dám khẳng định điều này, đó là cái sai thứ nhì. Nếu nói đến việc cầm quyền của ĐCSVN hiện nay, người ta chỉ có thể nói là họ “đang cầm quyền lãnh đạo” vì trên thực tế không có bất kỳ một triều đại nào, nhà nước nào tồn tại vĩnh cửu.
Thứ ba, ông Hoàng Chí Bảo viết: “Toàn thể dân tộc Việt Nam, các tầng lớp nhân dân ở trong nước cũng như đồng bào ta đang làm ăn sinh sống ở nước ngoài, với ý thức dân tộc, tình cảm gắn bó với quê hương, đất nước đều đồng tâm nhất trí với đường lối của Đảng, chủ động, tích cực tham gia công cuộc đổi mới do Đảng lãnh đạo”. Câu này lại sai vì tại sao và dựa vào đâu để nói là toàn thể dân tộc Việt Nam (trong đó có đồng bào ở nước ngoài) đều nhất trí với đường lối của ĐCSVN? Xin tác giả cho bằng chứng, ví dụ đã từng có một cuộc khảo sát, bỏ phiếu kín hay trưng cầu ý dân về quyền lãnh đạo của ĐCSVN hiện nay? Đảm bảo rằng không thể có sự “nhất trí” như ông Hoàng Chí Bảo nói!
Thứ tư, ông Bảo nói “ý đảng – lòng dân – phép nước đã thống nhất và hòa quyện làm một”, xin được nhận xét rằng câu này rất ẩu. Bản thân tác giả đã nói đến “trọng trách” của ĐCSVN ở phần mở đầu thì dứt khoát nếu có chuyện đó phải là ý dân, không thể là ý đảng. Đảng ở đây chỉ làm trách nhiệm thực thi ý dân. Một khi đã nói “ý đảng” thì đó đích thực là quyền nằm trong tay đảng (ĐCSVN) chứ nhân dân không có quyền gì.
Đối với vấn đề “lòng dân” như tác giả Hoàng Chí Bảo nhắc đến thì rõ ràng đây lại tiếp tục là một nhận định chủ quan. Trên đời này cái khó đoán nhất đó chính là lòng mỗi con người, ở đây lại không phải chỉ là một người mà là lòng dân, nghĩa là toàn thể nhân dân Việt Nam gồm trên dưới 90 triệu con người, ai có thể khẳng định được họ đã “hòa quyện” với ĐCSVN và với “phép nước”? Điều đó chỉ có thể có một phép thử, đó là trưng cầu dân ý công khai.
Nhắc đến phép nước, hẳn tác giả Hoàng Chí Bảo phải biết, phép nước chính là pháp luật. Muốn biết phép nước có được nhân dân tôn trọng hay không (chưa nói đến chuyện “thống nhất và hòa quyện” như tác giả khẳng định liều) thì phải xem xem hệ thống luật pháp được thực thi như thế nào? Công an bắt người có đúng luật hay không? Tòa án xét xử có công khai minh bach hay không? Hệ thống công quyền có trong sạch không? Vv và vv… Nhưng có lẽ chính tác giả Hoàng Chí Bảo cũng không dám khẳng định rằng phép nước hiện nay ở Việt nam là tốt đẹp vì chính lãnh đạo chóp bu của ông giáo sư tiến sĩ này như tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng còn phải nói công khai trên truyền thông báo chí về “một bầy sâu” và “thoái hóa, suy thoái, biến chất” trong bộ máy công quyền thực thi pháp luật.