Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Việt xấu xí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Việt xấu xí. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

Nguyễn Tuấn - Người Việt xấu xí: "Tấm lòng lớn - cái đầu nhỏ"



Nguyễn Tuấn - Người Việt xấu xí: "Tấm lòng lớn - cái đầu nhỏ"





dau nho-tim lon.jpg
Hình minh họa từ internet



Đọc câu chuyện dưới đây chắc sẽ làm nhiều người trong chúng ta cảm thấy xấu hổ. Hai vợ chồng người Mĩ kì cóp được 58,000 USD để tài trợ xây dựng một thư viện cộng đồng ở Bồng Sơn (Bình Định), nơi ông từng tham chiến trong thời gian 1969-1970. Thay vì xây thư viện, người ta dùng tiền đó xây trường tiểu học! Kinh phí lúc đầu là 35000 USD, nhưng người ta nâng lên 58000 USD. Người ta cũng chẳng ghi tên ân nhân, mà chỉ dòng chữ đầy tính cách Việt Nam hiện đại: “món quà của người Mỹ dành cho người dân Bồng Sơn”! Hai vợ chồng người Mĩ cảm thấy họ bị lường gạt, và trong thực tế, họ đã bị lường gạt. Họ nói họ không muốn tài trợ gì nữa, mà trong thực tế, họ cũng không còn tiền. Câu chuyện một lần nữa nói lên cái tính xấu xa và vô ơn bạc nghĩa của một số người trong hệ thống đảng và chính quyền ở VN.

Câu chuyện làm tôi nhớ đến chuyện dưới quê tôi. Chuyện là một anh chàng kĩ sư người Đức có vợ trong làng tôi, và như là một nghĩa cử cám ơn, anh quyên tiền xây dựng một bệnh xá cho làng. Là người Đức, anh ta rất cẩn thận và quan tâm đến chất lượng, đích thân anh ta xem xét từng viên gạch và kiểm tra việc xây dựng. Kết quả là một bệnh xá ngon lành, có lẽ chất lượng nhất tỉnh. Đến ngày khánh thành, các quan chức huyện xã tề tựu đầy đủ, diễn văn và những lời hoa mĩ được phát ra. Anh ta hỏi vợ là "họ có nói gì đến mình không", cô vợ buồn thiu nói: "không, họ nói 'nhờ sự quan tâm của đảng và nhà nước'." Anh ta kể câu chuyện cho tôi nghe, và kết luận rằng "never again" (không bao giờ có lần thứ hai). Nghe xong, tôi chỉ biết xin lỗi, và hứa rằng không phải người Việt nào cũng vô ơn như thế. Anh ta cười nói hóm hỉnh nói "Ừ, tôi đồng ý", rồi dường như thấy chưa đủ, anh nói thêm "Tôi cảm thấy ở Việt Nam người có chức quyền càng cao thì họ càng vô văn hoá". Quả là một nhận xét tinh tế!

Quay lại câu chuyện hai vợ chồng người Mĩ, họ cũng đủ tỉnh táo để phân biệt quan chức và dân Việt Nam. Họ phàn nàn rằng “I value the relationship with them, but they have small minds” (Tôi coi trọng mối quan hệ với họ, nhưng họ có đầu óc nhỏ mọn"). Quá chính xác.

Tôi nghĩ chính quyền Bình Định nên viết một lá thư xin lỗi hai vợ chồng ông ấy. Phải thay ngay cái tấm biển cám ơn, và đề đích danh vợ và chồng đã tài trợ cho việc xây dựng trường.