Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Tiến Trung. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Tiến Trung. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Nguyễn Tiến Trung - Đừng sợ mất lương hưu



Nguyễn Tiến Trung - Đừng sợ mất lương hưu





Đảng Cộng sản Việt Nam vừa đánh dấu 70 năm cuộc cách mạng tháng Tám và quốc khánh 2/9.



Tháng Chín vừa qua lại chứng kiến thêm các vụ 'bắt - thả', 'xuất - nhập kho' khi một tù nhân lương tâm 'được thả', đó là bà Tạ Phong Tần, cựu sĩ quan công an, thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, từ nhà tù bị đưa thẳng ra nước ngoài hôm 19/9/2015 .





Tuy nhiên, ngay sau đó, một cựu tù nhân chính trị khác lại bị bắt lại hôm 21/9 là cựu trung tá quân đội Trần Anh Kim và còn một số người khác nữa.

Có vẻ dưới sức ép của quốc tế, đặc biệt là từ Hoa Kỳ, nhà cầm quyền đã có những hành động thả tù chính trị để chứng tỏ đang có tiến bộ về nhân quyền.


Đó cũng là điều đáng hoan nghênh, song việc bắt, bắt lại, trấn áp những nhà hoạt động xã hội ôn hòa, các cựu tù chính trị, lương tâm khác thì sao?


Đặc biệt, việc đưa quyền con người lên chương 2 của hiến pháp 2013 và việc nhà cầm quyền Việt Nam có chân trong Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc có thực sự chứng tỏ đang có tiến bộ về nhân quyền thì thế nào? Bài viết này xin đề cập một vài khía cạnh liên quan, dưới đây.


Những động thái đó thật ra không chứng tỏ được gì nhiều, vì chế độ pháp trị để bảo vệ những quyền con người ấy không tồn tại ở Việt Nam mà chỉ chứng tỏ rõ ràng hơn về sự cầm quyền của một chế độ đảng trị.


Thật vậy, trong lời mở đầu của Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế đã ghi rất rõ:

“Xét rằng điều cốt yếu là nhân quyền phải được một chế độ pháp trị (rule of law) bảo vệ để con người khỏi bị dồn vào thế cùng, phải nổi dậy chống áp bức và bạo quyền.”

Chế độ pháp trị

Ai cũng biết rằng chế độ pháp trị phải được bắt đầu từ bản hiến pháp chuẩn mực của toàn dân.


Từ bản Hiến pháp đó mới quy định ra thế nào là tự do, bình đẳng, dân chủ, nhân quyền, hệ thống nhà nước tam quyền phân lập, v.v… Đó là cách thức bền vững nhất để bảo vệ nhân quyền, để thực hiện mục tiêu “công bằng, dân chủ, văn minh” của chính đảng cộng sản.



image


Năm 2013, toàn dân, các trí thức như nhóm Kiến nghị 72 đã sôi nổi góp ý để sửa đổi hiến pháp theo hướng dân chủ, pháp trị. Dù hiến pháp 2013 đã được thông qua mà không thèm đếm xỉa đến nguyện vọng của toàn dân, nhưng hoạt động để có một bản hiến pháp dân chủ bảo vệ quyền con người luôn là vấn đề thời sự, cấp bách nhất của đất nước.



Tác giả đặt lại câu hỏi về tính chính danh của Đảng Cộng sản Việt Nam đang cầm quyền hiện nay.


Mới đây, nhìn vào việc dự thảo Luật tự do lập hội lại bị nhà cầm quyền trì hoãn, hay nhìn vào đề án quy hoạch báo chí tiếp tục ngăn cấm báo chí tư nhân, chỉ còn cho duy trì báo chí của đảng cộng sản thì ta thấy rõ là dù quyền con người được ghi rất trang trọng trong chương 2 hiến pháp nhưng đều chỉ là hình thức.


Chắc chắn chế độ độc đảng không bao giờ chấp nhận dân có quyền tự do lập hội hay ra báo, nếu nhà cầm quyền chấp nhận điều đó thì họ sẽ không thể nào tiếp tục duy trì chế độ độc đảng với đầy đặc quyền đặc lợi cho tầng lớp cai trị bên trên.




image


Do đó, đấu tranh cho quyền con người thiết thực nhất chính là liên kết, đứng cùng nhau, không phân biệt cộng sản hay là không, vận động vì mục tiêu nền tảng chung là “nhân dân làm chủ, pháp luật chuẩn mực”, bắt đầu từ bản một bản Hiến pháp của toàn dân.

Chính danh, bình đẳng

Với cái nhìn đó, điều 21 của Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế lại là điều quan trọng nhất với tinh thần ý dân là nền tảng của quyền lực, tự do ứng cử, tự do bầu cử, lãnh đạo quốc gia phải do dân bầu ra qua bầu cử tự do và công bằng, có định kỳ.


Nói cách khác, nhà nước phải chính danh.


Nếu ở quốc gia nào mà điều 21 bị vi phạm, nhà cầm quyền không chính danh thì chắc chắn tất cả những quyền con người khác đều sẽ bị vi phạm vì quyền của dân không chỉ đã bị mâu thuẫn, xung đột mà còn bị lấn át, xâm phạm nghiêm trọng bởi quyền lực của nhà cầm quyền không do dân bầu lên.


Viết đến đây, tôi nhớ đến các biểu ngữ đang giăng đầy đường phố để quảng bá cho luật Bình đẳng giới, ví dụ như câu “Nam nữ bình đẳng trong tham gia quản lý nhà nước”, “Nam nữ bình đẳng trước pháp luật"…


Thế thì có bao giờ các lãnh đạo của đảng cộng sản nghĩ đến việc cần ra luật bình đẳng giữa công dân là đảng viên cộng sản và công dân ngoài đảng cộng sản hay không?



image


Vì thật ra bất công giữa lãnh đạo đảng cộng sản và người dân mới là bất công lớn nhất hiện nay, và đó cũng là mâu thuẫn gây ra đổ vỡ xã hội.


Nếu không làm được chuyện đó thì tất cả những điều tốt đẹp mà nhà cầm quyền đã quảng bá về chủ nghĩa xã hội để hướng tới mục tiêu xã hội công bằng, hoặc kêu gọi hòa hợp hòa giải đều chỉ là nói suông, không thực.

Lương hưu, công lao

Rất nhiều các cựu chiến binh, kể cả các sĩ quan an ninh nhà nước Việt Nam mà tôi có dịp tiếp xúc cũng hiểu rõ nhu cầu dân chủ, pháp trị của đất nước. Tuy nhiên, họ lại sợ bị mất lương hưu nếu chuyển đổi qua thể chế dân chủ.


Nhìn sang các nước mà “diễn biến hòa bình” (theo cách gọi của Đảng Cộng sản và chính quyền Việt Nam) đã thành công như nước Đức hay nước Nga, các cựu chiến binh, công chức không hề bị mất lương hưu. Thậm chí, lương còn được tăng lên. Cũng không có chuyện trả thù hay đổ máu gì.



Tác giả nhắc lại lời của Chủ tịch TC Tập Cận Bình tại diễn đàn Liên Hợp Quốc hôm 25/9 nói các quần đảo ở Biển Đông 'từ thời cổ đại là lãnh thổ của Trung Cộng.'


Vì sao? Vì thể chế dân chủ, pháp trị đảm bảo quyền con người, không phân biệt đó là người cộng sản hay người không cộng sản, cũng không phân biệt lý lịch của công dân.


Một vấn đề khác đó là dân chủ để chống ngoại xâm. Mới đây, trong một cuộc họp báo chung tại Nhà Trắng ngày 25/9/2015, Chủ tịch Trung Cộng, ông Tập Cận Bình đã không ngần ngại khẳng định trước thế giới rằng “Các quần đảo ở Nam Hải (tức Biển Đông) từ thời cổ đại là lãnh thổ của Trung Hoa”.


Điều này một lần nữa chỉ chứng tỏ dã tâm độc chiếm Biển Đông của Trung Cộng là không thay đổi. Theo tôi được biết, vẫn có nhiều chiến sĩ và các tướng tá quân đội sôi sục ý chí chống xâm lược, cụ thể ở đây là Trung Cộng. Họ sẵn sàng hi sinh để bảo vệ Tổ quốc.


Thế nhưng, nếu các chiến sĩ và tướng tá của quân đội hi sinh để bảo vệ đất nước, nhiều khả năng người dân chỉ đánh giá là quân đội đang chiến đấu để bảo vệ cho chế độ độc đảng không chính danh, chiến đấu chỉ vì lãnh đạo đảng cộng sản ra lệnh chứ không phải vì dân vì nước. Sự hi sinh của quân đội vì thế sẽ không hoặc khó được lịch sử, nhân dân ghi công đúng mức.


Ngay cả những chiến sĩ hi sinh trong chiến tranh với Khmer Đỏ hay với Trung Cộng từ năm 1979 trở lại đây cũng bị nhà cầm quyền lãng quên vì quyền lợi ích kỷ của giới lãnh đạo trong việc thân thiết với Bắc Kinh. Chỉ trong chế độ dân chủ, pháp trị, quân đội chiến đấu theo mệnh lệnh của một chính quyền chính danh, do dân bầu ra, thì sự hi sinh và công lao của các chiến sĩ, tướng lãnh mới thật sự có ý nghĩa cao quý là bảo vệ Tổ quốc, nhân dân và được người dân tưởng nhớ, biết ơn và suy tôn.

Hành động thế nào?

Người dân bây giờ lại có câu nói đùa rằng: Anh/chị ấy là đảng viên [cộng sản] nhưng mà là người tốt.


Nếu nhà cầm quyền bảo thủ không chấp nhận cải cách dân chủ, lại đợi đến khi chỉ còn hai lựa chọn “đổi mới hoặc chết” như năm 1986 hay bây giờ với việc ký rất nhiều các hiệp định thương mại tự do và buộc phải chấp nhận công đoàn độc lập để vào TPP (Hiệp định hợp tác đối tác xuyên Thái Bình Dương), nếu để dân phải dùng đến bạo lực để chống lại áp bức, bất công thì lúc đó không còn đảng viên cộng sản tốt.


Trong mắt dân lúc đó tất cả đảng viên cộng sản đều xấu. Tính mạng và tài sản của các đảng viên cộng sản e khó mà bảo đảm trong tình trạng vô chính phủ như vậy.

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

Nguyễn Tiến Trung - Câu nói của Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son thể hiện rõ pháp luật không hề tồn tại ở Việt Nam



Nguyễn Tiến Trung - Câu nói của Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son thể hiện rõ pháp luật không hề tồn tại ở Việt Nam





BT-Nguyen_Bac_Son.jpg
Bộ trưởng Bộ Thông tin và truyền thông Nguyễn Bắc Son




Đọc được ý kiến của bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Son thấy có nhiều vấn đề phải bàn quá.


Thứ nhất, "dùng Facebook để nói xấu Đảng [Cộng sản], Nhà nước cần phải bị nghiêm trị", vậy nếu dùng mạng xã hội khác, không phải Facebook có được không?

Thứ hai, thế nào là "nói xấu"? Nói đúng sự thật nhưng cái sự thật ấy xấu thì đó là "nói xấu" hay "nói thật"? Chủ tịch nước Trương Tấn Sang mới tuyên bố nhân ngày báo chí cách mạng Việt Nam: "“Sai lầm lớn nhất của người lãnh đạo là không biết sự thật“. Tuyên bố như vậy nhưng lại đe nẹt "nghiêm trị" những ai "nói [ra sự thật] xấu". Sao lại có chuyện "nói dzậy mà không phải dzậy"?








Thứ ba, nếu lãnh đạo Đảng [Cộng sản], Nhà nước cảm thấy bị nói xấu thì cứ công khai kiện ai nói xấu ra tòa để tòa phân xử. Đó là cách hành xử hết sức văn minh. Đe dọa bắt bớ, đàn áp không phải là cách hành xử văn minh. Mà Văn Minh chính là một trong những mục tiêu của đảng cộng sản.

Thứ tư, nếu đã nói đến tòa phân xử thì tòa án đó phải độc lập, không thể có chuyện quan tòa là đảng viên cộng sản lại đi xét xử một vụ án người dân bình thường [nghĩa là không phải đảng viên cộng sản] "nói xấu" lãnh đạo của đảng cộng sản. Mà tòa án ở Việt Nam đều "dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản" nên chuyện xét xử công tâm, công bằng, công chính là không thể có. Đồng nghĩa với việc lãnh đạo đảng cộng sản, nhà nước muốn bắt ai "nói [ra sự thật] xấu" thì cứ bắt.

Thứ năm, ông Son tuyên bố: "Anh có quyền tự do lập Facebook, nhưng nếu dùng Facebook cá nhân đăng thông tin bôi xấu người khác thì quyền tự do của anh lại vi phạm pháp luật, vi phạm quyền tự do của người khác thì bị lên án, đấu tranh. Chưa kể nếu nói xấu Đảng, Nhà nước thì cần phải bị nghiêm trị."

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

Nguyễn Tiến Trung - Đánh chuột giữ bình hay giữ mình?


Nguyễn Tiến Trung - Đánh chuột giữ bình hay giữ mình?




image
TBT Nguyễn Phú Trọng đề cao nhu cầu 'giữ ổn định'
khi chống tham nhũng


Sáng ngày 6/10/2014 vừa qua, đoàn đại biểu quốc hội thành phố Hà Nội, trong đó có tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã tiếp xúc với cử tri các quận Ba Đình, Tây Hồ.


Trong đó, ông Trọng đã phát biểu về vấn đề chống tham nhũng rằng, xử lý trước mắt phải nghĩ lâu dài, giữ cho được ổn định để đất nước phát triển.


"Không phải xới tung lên tất cả, gây mất niềm tin, nghi kỵ lẫn nhau, rối loạn sẽ rất nguy hiểm."


"Phải bình tĩnh tĩnh táo, rất khôn ngoan, có con mắt chiến lược. Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định."




image


Phát biểu trên của ông tổng bí thư đã chống lại hiến pháp do chính Đảng Cộng sản tự soạn thảo và tự ban hành mà không cần thông qua trưng cầu ý dân.


Theo điều 16 hiến pháp 2013, “mọi người đều bình đẳng trước pháp luật”. Thế nhưng, khi xử lý đảng viên cộng sản cao cấp tham nhũng thì phải “nghĩ lâu dài”, rồi “không phải xới tung lên tất cả”.


Nghĩa là nếu có ai tham nhũng, làm sai, hại dân mà lãnh đạo đảng thấy đụng chạm thì có thể bỏ qua. Vậy còn với dân đen thì sao?


Để so sánh rõ hơn thân phận của dân đen với lãnh đạo cấp cao, ta có thể thấy ngay cuộc tranh luận hiện nay về quyền im lặng trong quá trình tố tụng.

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Nguyễn Thị Hường - Vị hôn phu của tôi đón sinh nhật lần thứ 30 của anh trong nhà tù Việt Nam



Nguyễn Thị Hường - Vị hôn phu của tôi đón sinh nhật lần thứ 30 của anh trong nhà tù Việt Nam



Dân Luận: Trong tháng 9 này có rất nhiều sinh nhật của những blogger và nhà hoạt động xã hội nổi tiếng ở Việt Nam, và tất cả những người này đều đang đón sinh nhật trong tù hoặc trại tạm giam: Đó là anh Lê Quốc Quân (13/9), chị Tạ Phong Tần (15/9), anh Nguyễn Tiến Trung (16/9), và anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (23/9).

Xin được chuyển tới độc giả bài viết kêu gọi cộng đồng quốc tế hành động vì tự do và công lý cho những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam trên blog Amnesty USA của Nguyễn Thị Hường, vợ chưa cưới của Nguyễn Tiến Trung, như một lời nhắn với các anh các chị rằng: Chúng tôi không quên các anh, các chị!



5 years,
your voice I couldn’t hear
your smile I couldn’t see
My heart filled with memories
and the shared moonlight, only…

Tôi viết những dòng chữ này với nỗi buồn vô hạn, khi được biết chồng chưa cưới của tôi, Nguyễn Tiến Trung, một tù nhân lương tâm ở Việt Nam, đã không được trả tự do trong đợt ân xá mới nhất của chính quyền Việt Nam đánh dấu ngày Quốc Khánh mùng 2 tháng Chín. Chỉ có 5 tù nhân "xâm phạm an ninh quốc gia" được thả dịp này, và trong số đó chỉ có một người là bất đồng chính kiến nổi tiếng - blogger Phan Thanh Hải (được biết tới dưới bút danh AnhBa SG) - một thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do - người mà án tù cũng sẽ hết hạn vào cuối tháng này.

Cha mẹ Trung ghé thăm anh vào mùng 5 tháng Chín trong có 30 phút, không đủ thời gian để Trung liệt kê những cuốn sách mà anh muốn cha mẹ gửi vào cho mình. Như thể anh không trông đợi gì việc sẽ được ra sớm. Ngày 16 tháng Chín, sinh nhật của Trung, đang tới gần. Và tôi thật đau lòng khi nghĩ đến việc Trung phải đón sinh nhật 30 tuổi của mình ở trong tù.