Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp luật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp luật. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015

Châu Văn Thi - Hoãn thi hành án tử hình đối với Lê Văn Mạnh vào phút chót



Châu Văn Thi - Hoãn thi hành án tử hình đối với Lê Văn Mạnh vào phút chót




DL - Các tờ báo nhà nước đồng loạt đưa tin "Hoãn thi hành án tử hình đối với Lê Văn Mạnh" vào những phút cuối trước khi bước qua ngày 26/10/2015. Báo Công Lý dẫn lời của Phó Chánh án Toà án nhân dân tối cao Nguyễn Sơn cho biết chưa có kế hoạch thi hành án đối với Lê Văn Mạnh.




Phó Chánh án Toà án nhân dân tối cao Nguyễn Sơn. Ảnh: báo Công Lý.



Sau khi có các thông tin về việc gia đình tử tù Lê Văn Mạnh kêu oan và sẽ thi hành án vào sáng 26/10, Chánh án TANDTC Trương Hòa Bình đã chỉ đạo các cơ quan chức năng của TANDTC làm việc với TAND tỉnh Thanh Hóa thì được biết, TAND tỉnh Thanh Hóa mới ra quyết định thành lập Hội đồng thi hành án, chứ chưa có kế hoạch thi hành án tử hình đối với tử tù Lê Văn Mạnh, Phó Chánh án Nguyễn Sơn chia sẻ.


Ông Phạm Quốc Bảo, chánh án TAND tỉnh Thanh Hóa nói với báo Tuổi Trẻ là thật ra Hội đồng thi hành án tử hình tỉnh Thanh Hóa mới thông báo kế hoạch về việc họp hội đồng thi hành án đối với tử tù Lê Văn Mạnh chứ chưa quyết định sẽ thi hành án tử hình tử tù này.

Tin tức đến vào những phút chót của đêm 25/10 khiến cho những người lên tiếng đòi hoãn thi hành án đối với Lê Văn Mạnh vỡ oà.

Facebooker Dương Nghị chia sẻ: "Tin vui giữa giờ tuyệt vọng. Đừng nghĩ lên tiếng sẽ không thu được gì. Trước hết, hãy lên tiếng!"

Anh Trung PM viết trên trang cá nhân: 'Khi lương tri đồng lòng lên tiếng, thì những kẻ dù hung hãn, vô cảm vẫn phải chùn tay. Làm bố, làm mẹ, làm con là phải như vậy. Nhìn cháu bé 13 tuổi lăn xả vào cứu chú đang bị công an vật ngã ra, hay gào thét vào đồn đang giam giữ bà nội cháu "thả người ra", thật không cầm được lòng. Đừng để thêm thế hệ Việt trẻ nào nữa mang trong mình uất hận, trả nợ máu.'

Được biết ngay chiều 25/10/2015, gia đình Lê Văn Mạnh đã có buổi tiếp xúc với các luật sư và báo chí nhà nước. Thông tin từ CTV Dân Luận cho biết Luật sư Trần Thu Nam tin tưởng Lê Văn Mạnh sẽ được hoãn thi hành án.
Một buổi lễ cầu nguyện cho tử tù Lê Văn Mạnh với sự tham gia của hàng ngàn người cũng đã diễn ra tại nhà thờ Thái Hà, Hà Nội. Rất nhiều người đã cầm biểu ngữ đề nghị hoãn thi hành án đối với Lê Văn Mạnh.

Cũng xin được thông tin thêm, Kiến nghị hoãn thi hành án đối với tử tù Lê Văn Mạnh đến 12h tối 25/10 đã thu thập được hơn 8000 chữ ký chỉ sau 1 ngày đêm được cộng đồng mạng kêu gọi.

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

Nguyễn Tiến Trung - Câu nói của Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son thể hiện rõ pháp luật không hề tồn tại ở Việt Nam



Nguyễn Tiến Trung - Câu nói của Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son thể hiện rõ pháp luật không hề tồn tại ở Việt Nam





BT-Nguyen_Bac_Son.jpg
Bộ trưởng Bộ Thông tin và truyền thông Nguyễn Bắc Son




Đọc được ý kiến của bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Son thấy có nhiều vấn đề phải bàn quá.


Thứ nhất, "dùng Facebook để nói xấu Đảng [Cộng sản], Nhà nước cần phải bị nghiêm trị", vậy nếu dùng mạng xã hội khác, không phải Facebook có được không?

Thứ hai, thế nào là "nói xấu"? Nói đúng sự thật nhưng cái sự thật ấy xấu thì đó là "nói xấu" hay "nói thật"? Chủ tịch nước Trương Tấn Sang mới tuyên bố nhân ngày báo chí cách mạng Việt Nam: "“Sai lầm lớn nhất của người lãnh đạo là không biết sự thật“. Tuyên bố như vậy nhưng lại đe nẹt "nghiêm trị" những ai "nói [ra sự thật] xấu". Sao lại có chuyện "nói dzậy mà không phải dzậy"?








Thứ ba, nếu lãnh đạo Đảng [Cộng sản], Nhà nước cảm thấy bị nói xấu thì cứ công khai kiện ai nói xấu ra tòa để tòa phân xử. Đó là cách hành xử hết sức văn minh. Đe dọa bắt bớ, đàn áp không phải là cách hành xử văn minh. Mà Văn Minh chính là một trong những mục tiêu của đảng cộng sản.

Thứ tư, nếu đã nói đến tòa phân xử thì tòa án đó phải độc lập, không thể có chuyện quan tòa là đảng viên cộng sản lại đi xét xử một vụ án người dân bình thường [nghĩa là không phải đảng viên cộng sản] "nói xấu" lãnh đạo của đảng cộng sản. Mà tòa án ở Việt Nam đều "dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản" nên chuyện xét xử công tâm, công bằng, công chính là không thể có. Đồng nghĩa với việc lãnh đạo đảng cộng sản, nhà nước muốn bắt ai "nói [ra sự thật] xấu" thì cứ bắt.

Thứ năm, ông Son tuyên bố: "Anh có quyền tự do lập Facebook, nhưng nếu dùng Facebook cá nhân đăng thông tin bôi xấu người khác thì quyền tự do của anh lại vi phạm pháp luật, vi phạm quyền tự do của người khác thì bị lên án, đấu tranh. Chưa kể nếu nói xấu Đảng, Nhà nước thì cần phải bị nghiêm trị."

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

BẢO NAM - TỪ CHUYỆN OAN TRÁI CỦA GIA ĐÌNH ÔNG ĐOÀN VĂN VƯƠN ĐẾN PHÁP LUẬT Ở TP. HẢI PHÒNG



BẢO NAM - TỪ CHUYỆN OAN TRÁI CỦA GIA ĐÌNH ÔNG ĐOÀN VĂN VƯƠN ĐẾN PHÁP LUẬT Ở TP. HẢI PHÒNG



Ông Đoàn Văn Vươn (hàng đầu) tại phiên tòa TP Hải Phòng


Được thuê đất 50 năm, ông Đoàn Văn Vươn và gia đình đã tốn bao nhiêu công sức đắp đê, lấn biển tạo nên một đầm tôm với kỳ vọng nuôi sống gia đình, tiến tới làm giàu chính đáng mà chính phủ VN nói chung, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng nói riêng đang ra sức tuyên truyền làm giàu chính đáng. Đùng một cái “Aò ào một lũ bán tơ…ngửi thấy hơi đồng” đến cướp không đất của gia đình ông Vươn. Kiện cáo không cấp nào trả lời, ông Vươn và gia đình bị dồn vào bước đường cùng đành tìm cách bảo vệ sự sống còn.


Không phải nguyên cớ gì mà vụ án bị kết tội “giết người” và “chống người thi hành công vụ” của ông Vươn được giới dư luận quan tâm hơn bao giờ hết. Liệu gia đình ông Vươn có tội hay không chúng tôi sẽ phân tích ở phần sau. Trước mắt nói về cái gọi là các dự án đã đưa nền kinh tế Việt Nam góp phần không nhỏ đi vào con đường suy thoái, dân tình lâm nguy, ly tán, còn nhóm lợi ích thì ngồi mát ăn bát vàng.

Những dự án đốt hàng trăm, hàng ngàn tiền tỷ đồng không thương tiếc. Tràn lan dự án chôn tiền, những đợt sốt nóng, cấp giấy phép tùy tiện đã để lại bao hậu quả đau lòng. Tại Bắc Ninh, Hà Nội, Hòa Bình, Vĩnh Phúc hàng trăm dự án nhà ở, khu đô thị bỏ hoang. Tính đến thời điểm này tại Hà Nội đã triển khai hơn 380 dự án phát triển đô thị, khu nhà ở với tổng diện tích sử dụng 17.765 ha (hét ta), đến nay phần lớn bỏ hoang, có cái đang dang dở, có cái đang treo biển đã nhiều năm. Trên khắp các quận, huyện vùng ven ở Hà Nội, như Hà Đông, Đông Anh, Mê linh, Hoài Đức, Đan Phượng, Quốc Oai, Thạch Thất, Chương Mỹ tràn lan các dự án chết.

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

BLOGGGER NGUYỄN HOÀNG VI TỐ CÁO CÔNG AN VI PHẠM PHÁP LUẬT






Blogger Nguyễn Hoàng Vi tố cáo công an vi phạm pháp luật


VRNs (04.01.2013) – Sài Gòn – Sáng nay, tại Sài Gòn, blogger Nguyễn Hoàng Vi, sau khi được luật sư tư vấn, đã gởi đơn tố cáo “lực lượng an ninh TPHCM, đội an ninh Q1 và công an P. Nguyễn Cư Trinh – Q1 đã có những hành vi vi phạm Hiến pháp và pháp luật nước CHXHCN Việt Nam” đến các cơ quan chức năng của Sài Gòn và Quốc hội.



Trong đơn tố cáo, Hoàng Vi tường thuật lại những việc làm vi phạm pháp luật của ngành công an, hôm 28.12.2012, ngày xét xử phúc thẩm 3 bloggers Sài Gòn.


Vì những hành vi vi phạm pháp luật đó, Hoàng Vi yêu cầu: “Quý cơ quan chức năng có thẩm quyền nghiêm trị những hành vi vi phạm Hiến pháp và pháp luật nước CNXHCN Việt Nam của những tổ chức và cá nhân liên quan đến vụ việc trên” và những biện pháp cụ thể khác.


Nhất là Hoàng Vi kêu gọi mọi người giúp đỡ, để không một phụ nữ nào bị xúc phạm nhân phẩm như vậy nữa. Hoàng Vi viết: “Tôi kêu gọi tất cả những cá nhân và tổ chức cùng quan tâm, giúp đỡ và lên tiếng bảo vệ cho trường hợp của tôi, để những hành vi tương tự sẽ không tiếp tục tái diễn đối với những công dân khác”.


VRNs xin chuyển nguyên văn Đơn tố cáo này đến quý vị.


Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Tội ác chỉ có thể chấm dứt khi công lý được thực thi




Tội ác chỉ có thể chấm dứt khi công lý được thực thi

Trịnh Kim Tiến




Lọ mọ, loay hoay mãi mà không ngủ được, tôi lại ngồi dậy, hý hoáy mở máy tính ra online. Hôm nay facebook không bị chặn, mở facebook ra để ngồi tán chuyện với mọi người thì thấy dòng link trên trang chủ facebook của một người bạn trong list friends Trưởng công an xã hạ sát dân bằng 6 phát súng, rùng mình và tôi không còn tâm trí nào để cười đùa cùng mọi người nữa. Một tay nắm chặt cốc nước đang cầm trên tay, tay kia run run, tôi bấm vào đường link để đọc tin tức.

Hình ảnh người đàn ông trong bài báo ám ảnh tôi trong giấc ngủ đêm qua. Ông nằm đó, mắt nhắm nghiền, màu máu đỏ thấm qua mảnh bông đắp lên cổ. Mỗi khi thấy những hình ảnh máu me, dù ít hay nhiều thì tôi cũng thấy rợn người.

Nhìn vào cổ người đàn ông, vết thương trong ảnh đó, tôi lại liên tưởng đến thi thể của bố tôi sau khi mổ tử thi, cổ của bố tôi cũng có những vết khâu như vậy. Người đàn ông đó tên Nguyễn Hữu Năm, lại là một nạn nhân mới dưới bàn tay của những người thi hành luật pháp - Công an. Không biết liệu rồi ông ấy có qua khỏi cơn nguy kịch sau khi chịu 6 phát súng của viên Trưởng công an xã không? Tôi thực sự mong sao ông ấy sẽ qua khỏi, dù hy vọng đó rất nhỏ nhoi.

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012

Kỹ sư Đỗ Nam Hải bị công an đánh ngay tại nhà




Kỹ sư Đỗ Nam Hải bị công an đánh ngay tại nhà

 






VRNs (16.02.2012) - Sài Gòn – Lúc 10 giờ sáng hôm qua, ngày 15.02.2012, kỹ sư Đỗ Nam Hải đã bị một nhân viên an ninh xông vào nhà đánh trật khớp vai.

Sự việc theo chi Trang, một thành viên khối 8406, cho biết: Mấy ngày trước, nhân viên an ninh này luôn bám sát anh Đỗ Nam Hải, đến mức anh bước một bước thì nhân viên này cũng bước một bước. Khi anh chạy xe thi chạy áp sát anh. Anh Hải đã đề nghị nhân viên an ninh này nên giữ một khoảng cách tối thiểu, nhưng nhân viên này đã tỏ ra thách thức, do đó, lúc nhân viên này đang ngồi ở gần cửa nhà anh Hải, anh Hải đã lấy máy chụp hình ra chụp, anh ta phải lấy ghế che mặt.

VỤ TIÊN LÃNG- KỲ 12: CUỘC HỘI NGỘ CẢM ĐỘNG CỦA NHỮNG NÔNG DÂN MẤT ĐẤT




VỤ TIÊN LÃNG- KỲ 12: CUỘC HỘI NGỘ CẢM ĐỘNG CỦA NHỮNG NÔNG DÂN MẤT ĐẤT


Tháng Hai 15, 2012 — nguyencuvinh

PHÓNG SỰ ẢNH ĐƯỢC THỰC HIỆN LÚC 11 GIỜ NGÀY 15/2/2012



 
Hàng trăm người dân quây quần nơi ngôi nhà anh Đoàn Văn Quý bị phá bởi lực lượng cưỡng chế. Ấm áp đứng cạnh họ là lá cờ Tổ Quốc. Họ là nhân dân. Họ làm nên hai chữ TỔ QUỐC. Họ được quyền sống, được quyền hạnh phúc, được quyền lao động trên mảnh đất của họ. Họ khát khao một cuộc sống bình yên và luôn tin tưởng vào Đảng, Nhà nước về sự công bằng và dân chủ.



10 giờ sáng ngày 15/2, bất ngờ có hai đoàn nông dân gần 200 người  thuê nhiều xe khách từ Hưng Yên và Hà Nội về thẳng vùng đầm hồ gia đình anh Đoàn Văn Vươn. Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, bà con đều quê ở xã Phụng Công, xã Xuân Quang, xã Cựu Cao huyện Văn Giang thuộc tỉnh Hưng Yên và bà con tổ dân phố Trung Bình, Dương Nội, Hà Đông ( Hà Nội), họ đều là những nạn nhân bị chính quyền cưỡng chế thu hồi đất một cách bất công, đã đâm đơn kiện nhiều nơi nhưng vẫn chưa được giải quyết thỏa đáng

 

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

Phiên tòa và hành trình đi tìm công lý




Phiên tòa và hành trình đi tìm công lý



14.1. 2012 lúc 5:20 chiều







Đây là lần đầu tiên tôi tham dự một phiên tòa, nên cũng chưa hình dung ra được là phiên tòa sẽ như thế nào. Tôi cứ tưởng rằng ở một phiên tòa xét xử công khai thì ai cũng có thể vào dự, chỉ cần mang theo thẻ CMND, nhưng sự thật không phải vậy.



Hôm qua, chỉ có những người thân của tôi, những người bà con ruột thịt của bố tôi có quấn vòng tang trắng thì mới được bước vào bên trong cái cổng công lý cao vời vợi. Còn bạn bè, hàng xóm, hay những người dân quan tâm đến sự việc, thậm chí một nhân chứng tên Nguyễn Đức Minh đã từng lên làm việc với cơ quan công an về việc hành xử dã man của công an trực ban ngày hôm đó cũng không được vào bên trong tham dự phiên tòa, vì lý do không được triệu tập .



Lúc đứng ở trước cổng tòa án, tôi còn sợ rằng hai nhân chứng chính còn lại sẽ bỏ về, khi mà ông Bạch Chí Cường là một trong hai  người chứng kiến toàn bộ sự việc lại không nhận được giấy thông báo triệu tập của Tòa án bị một số anh công an gác cổng cản trở việc vào Tòa , mặc dù lúc đó trong phòng xét xử đang đọc danh sách những người liên quan có tên của ông . Sau khi luật sư của gia đình tôi  hỏi rõ vấn đề với Tòa, thư kí Tòa có xuống mời hai nhân chứng là ông Phạm Quang Hùng và ông Bạch Chí Cường vào tham gia phiên xử.



Thoạt tiên tôi thấy ngạc nhiên khi phiên tòa không sử dụng đến loa, mic có sẵn. Tất cả những gì đang diễn ra xung quanh với tôi thật lạ lẫm.



Tôi đem lên nộp cho thư kí Tòa một phần chứng cứ mới là lời của những người dân tại nơi xảy ra sự việc mà tôi ghi âm được ngay sau khi sự việc xảy ra .



Luật sư cùng gia đình tôi có yêu cầu tòa hoãn xử vì lý do vắng mặt  ba nhân chứng khác - là những người dân tại bến xe Giáp Bát đã khai với cơ quan công an  điều tra rằng họ thấy bố tôi chửi bới và ra tay đánh ông Ninh . Luật sư của tôi muốn Tòa triệu tập họ tham gia phiên xử  để mọi thứ công khai minh bạch trong quá trình tranh tụng nhưng Tòa không chấp thuận vì lý do là lời khai của họ đã rất rõ ràng trên giấy tờ hồ sơ . Đồng thời tôi cũng đề nghị triệu tập thêm nhân chứng Nguyễn Đức Minh (người đầu tiên đề nghị đưa bố tôi đi bệnh viện khi thấy bố tôi bị đánh) nhưng cũng bị Tòa bác bỏ.



Phiên tòa diễn ra rất nhanh, nhanh hơn rất nhiều so với những gì tôi và luật sư đã nghĩ . Tòa bỏ sót nhiều thứ, khiến luật sư của gia đình tôi không thể tranh luận đầy đủ. Khi chúng tôi yêu cầu đọc phần chứng cứ mới trước phiên xử, hội đồng xét xử cho rằng đã nộp lên đây thì để xem xét , không đồng ý cho tôi được đọc trong phiên tòa. Luật sư phải đề nghị để Tòa cho tôi được tóm tắt sơ qua. Tôi có cảm giác như phiên tòa đang được dẫn dắt một cách kì cục .



Tại phiên tòa tôi đã đưa ra ý kiến rất rõ ràng theo quan điểm của gia đình người bị hại :



”Chúng tôi không chấp nhận tội danh ” làm chết người trong khi thi hành công vụ “ đối với bị cáo Nguyễn Văn Ninh và những điểm mà cáo trạng nêu ra. Chúng tôi cho rằng hành động của ông ta là hành vi cố ý giết người, lạm dụng chức vụ và nghề nghiệp của mình để gây ra cái chết tức tưởi của bố tôi



Ông Ninh không phải là một người dân bình thường, ông ta là một chiến sĩ CAND, được đào tạo và huấn luyện, có nghiệp vụ và có kĩ thuật chuyên ngành đủ để hiểu lực đánh của mình sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng thế nào, nhưng ông ta vẫn hành động bất chấp, trong khi bố tôi chỉ có một mình và hoàn toàn ko hề có vũ khí trong tay.



Hành động của ông ta vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp của người chiễn sĩ CAND.



Một điểm nữa để chứng minh hành vi của ông ta là cố ý khi ông ta cùng những người trực ban tại đồn Ca Thịnh Liệt ngày hôm đó đã cố tình cản trở việc được cứu chữa kịp thời của bố tôi, không cho bố tôi đi cấp cứu , giam giữ trái pháp luật bố tôi gần 6 tiếng.



Chúng tôi không biết bố tôi phạm tội gì và nghiêm trọng đến đâu mà họ không cho gia đình tôi được tiếp xúc chăm sóc và cho bố tôi ăn uống, thậm chí còn còng tay bố tôi đến tận phòng cấp cứu của bênh viện Bạch Mai.



Là những người bảo vệ pháp luật, hiểu biết luật pháp nhưng lại lợi dụng điều đó để gây ra cái chết cho bố tôi. Là những con người nhưng lại hành xử dã man, mất hết lương tri. Ông Ninh là người đánh, là người trực tiếp gây ra cái chết đó, còn những người trực ban và dân phòng cũng là những kẻ tiếp tay , đồng lõa cùng ông ta.



Gia đình chúng tôi đề nghị Tòa làm rõ thêm hành vi và trách nhiệm liên can của những người dân phòng tham gia ngày hôm đó. Bởi theo như trong cáo trạng thì họ ko có tham gia đánh đập bố tôi mà chỉ giúp ông Ninh khống chế bố tôi, nhưng trong biên bản khám nghiệm tử thi và gia đình tôi thấy , trên người bố tôi lại có những vết tích, vết thương xây sát , và những vết tụ máu . Vậy những vết tích này từ đâu mà ra? Chiếc áo bố tôi mặc trong ngày hôm đó tại sao lại bị đứt hết khuy áo và rách dài trước ngực?


Gia đình tôi đồng ý với giải pháp khắc phục hậu quả của gia đình ông Ninh là 500 triệu đồng để lo ma chay, tang phí và các chi phí trong khi bố tôi nằm viện và gia đình tôi không có thêm bất cứ yêu cầu gì về việc bồi thường dân sự. Nhưng việc này chỉ có giá trị giải quyết về mặt dân sự của một vụ án hình sự, còn ông Ninh phải chịu truy cứu hình sự trước pháp luật đúng người đúng tội.Việc đồng ý với giải pháp khắc phục hậu quả trên, không thể xem là một hình thức đền bù, bởi mạng sống của bố tôi là vô giá.



Bố tôi là một người khỏe mạnh, là trụ cột của gia đình, tự nhiên bị đánh chết một cách oan ức. Bà tôi mất đi một người con, mẹ tôi mất đi người chồng và chúng tôi mất đi người cha.Đó là nỗi đau không gì có thể lấy lại được .



Vì vậy tôi kính mong pháp luật công bằng, xử lý nghiêm minh, trừng trị thích đáng những kẻ đã gây ra cái chết oan khất của bố tôi, để lấy lại công bằng cho bố tôi và củng cố niềm tin của gia đình chúng tôi vào pháp luật “.

Với vai trò là luật sư của gia đình người bị hại, luật sư của chúng tôi cũng phản đối tội danh mà viện kiểm sát đã đưa ra. Luật sư đề nghị truy tố đúng người đúng tội với tội danh “cố ý gây thương tích dẫn đến hậu quả chết người “. Bản thân ông Ninh đã làm sai quy trình pháp luật ngay từ việc xử phạt hành chính bố tôi. Đồng thời, đề nghị truy cứu trách nhiệm hình sự của những người trực ban ngày hôm đó. Họ cũng đã xử lý sai luật, giữ người trái phép trong trường hợp của bố tôi. Ngoài ra, Ls còn đề nghị tòa làm rõ hành vi tham gia đánh đập bố tôi của những dân phòng ngày hôm đó. Cụ thể nhất là trường hợp của dân phòng Đặng Hoàng Anh .Tất cả đã được nêu rõ trong phần luận cứ của luật sư, nhưng Tòa cũng đã không để ý tới những phần luận cứ này .

Một điều khiến tôi cùng gia đình không thể chấp nhận và vô cùng bức xúc, đó là thái độ không biết hối lỗi, ăn năn vì hành động đã gây ra cho bố tôi của ông Nguyễn Văn Ninh.Ông ta không hề xin lỗi gia đình tôi , ông ta cho rằng mình làm đúng chức trách, và chuyện xảy ra là điều không mong muốn.Cái cách ông ta bày tỏ chia sẻ nỗi đau mất mát với gia đình tôi trước tòa cứ như là một người không liên quan gì đến cái chết của bố tôi .



Khi Tòa hỏi đến những tấm bằng khen trong 36 năm công tác tại ngành công an thì ông ta thản nhiên trả lời rằng vì sắp về hưu nên ông ta không nhớ là đã để đâu mất rồi. Vậy mà những tấm bằng khen thất lạc trong nhiều năm công tác ấy lại trở thành một yếu tố để cấu thành việc giảm nhẹ tội trạng và xin khoan hồng của ông ta .



Sau khi chuông khoảng mười phút thì cũng là lúc Tòa quyết định kết thúc phiên xử buổi sáng để Tòa nghị án.



Vừa bức xúc và vừa thất vọng, lại nhen nhóm thêm hy vọng vào bản kết án trong buổi chiều , quay lại phía sau hàng ghế trong phiên xử thì thấy các anh công an đang lôi kéo một người bạn của tôi chỉ vì anh này giơ điện thoại lên chụp ảnh ông Ninh từ xa. Họ bắt anh phải xóa bức ảnh đó đi. Cũng bất ngờ , vì tự nhiên thấy mấy người bạn của mình đã ngồi ở hàng ghế dưới rồi , còn cảm động nữa chứ.



Hóa ra khi chuông reo hết giờ làm việc mọi người cố xin vào để được ở trong phiên xử mấy phút cuối cùng tôi. Đến buổi chiều  với lý do là sự cố xe đưa phạm nhân từ Hòa Lò quay lại bị tắc đường , không như dự kiến 2h bắt đầu phiên xử , đến tận hơn 3h phiên xử mới tiếp tục diễn ra . Và Tòa nhận thấy hồ sơ cơ quan điều tra  cùng viện kiểm sát đã rõ ràng đầy đủ nên tuyên án 4 năm tù giam  đối với Nguyễn Văn Ninh , còn những người khác không phải chịu truy cứu trách nhiệm hình sự nào khác.



Thất vọng xen lẫn với phẫn uất là cảm giác của tôi trong suốt phiên tòa cho đến khi kêt thúc.



Nhưng lấn át tất cả những cảm xúc đó là sự xúc động và niềm tin vào sự thật khi tôi nhận ra rằng, giữa buổi sáng mùa đông lạnh lẽo đến tái da tái thịt, vậy mà mọi người vẫn bên cạnh tôi, cùng chờ đợi  và ủng hộ tôi bên ngoài cánh cổng sắt của Tòa án khi không được tham dự phiên tòa. Tôi không biết nói sao để cám ơn tất cả bạn bè, những người quan tâm đến vụ việc của gia đình tôi ở khắp nơi.



Tôi nghĩ rằng, đường đi tìm lại công lý cho bố tôi chắc hẳn sẽ rất còn xa, nhưng tôi không hề run sợ vì tôi biết rằng,ở ngoài kia đang có rất nhiều người đứng bên tôi, ủng hộ tôi.



Tôi thấy mình có thêm sức mạnh và cảm thấy vô cùng ấm áp bởi cái tình người ấy. Cám ơn tất cả mọi người nhiều lắm.



Cả chặng đường dài từ tòa án về nhà, vừa cầm di ảnh bố vừa nghe tiếng gào khóc của người thân, tiếng khóc đau đớn của bà nội, nhìn đứa em gái nấc trong nghẹn ngào , tôi hiểu rằng mình không thể dừng lại khi công lý chưa được thực thi một cách hoàn chỉnh và đúng nghĩa của nó. Một mạng người không thể được đánh đổi bằng một bản án 4 năm tù. Nhất định, tôi sẽ không bỏ cuộc.

 









VĂN TẾ DÂN OAN (Võ thị Hảo, Trần Ai) Tiếng hát và guitar Hoàng Hoa   







 



Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2012

Nghìn bước chân, nghìn tiếng kêu! Liệu có thấu đến trời cao?




Nghìn bước chân, nghìn tiếng kêu! Liệu có thấu đến trời cao?


Phương Bích





Nghìn bước chân, nghìn tiếng kêu! Liệu có thấu đến trời cao?




Hôm xử trung tá công an đánh gãy cổ ông Trịnh Xuân Tùng dẫn đến việc ông Tùng tử vong, tôi đến muộn vì mắc chút việc. Ngoài cổng tòa vắng hoe vắng hoét. Gọi điện hỏi bạn bè thì mọi người nói tất cả đang ở cà phê 52 Hai Bà Trưng vì không được vào. Ngay cả người có giấy mời đến muộn, họ cũng hoạnh họe gây khó dễ. Có lẽ vụ án xảy ra đã lâu, có lẽ bây giờ xã hội còn nhiều những mối bận tâm khác như vụ án Đoàn Văn Luyện ra tay sát hại cả nhà chủ tiệm vàng, vụ bắt nhà báo Hoàng Khương, vụ ông Vươn nổ súng vào công an và quân đội khi bị cưỡng chế tài sản, tất cả còn đang nóng hổi nên vụ xét xử kẻ đánh chết ông Tùng người ta đã lãng quên đi ít nhiều?


Ngồi uống cà phê thì ít, nói chuyện trên giời dưới bể thì nhiều. Buổi trưa thì kéo nhau ra cổng tòa chờ đợi gia đình Kim Tiến. Đến lúc tòa giải lao, nghe Kim Tiến thuật lại vắn tắt cho mọi người, chẳng ai còn lòng dạ nào nghĩ đến kết quả xử án. Bởi gần như đã dự đoán trước được kết quả phiên tòa nên ai nấy đều nghĩ đến chặng đường dài tiếp theo. Kim Tiến ấm ức nói, tất cả những chứng cớ bổ sung đều không được đưa ra, mỗi lần luật sư bên nguyên lên tiếng đều bị tòa ngắt lời. Ừ! Đã bảo là chúng tôi chẳng còn khả năng ngạc nhiên nữa mà. Tôi nói với cô an ninh quen biết, rằng chắc chưa có nơi nào trong thế giới văn minh người ta lại xử án nhanh như ở ta. Tài thật hay là ngược lại?


Có người hỏi tôi quan hệ thế nào mà lại can dự đến việc xử vụ này. Tôi chỉ muốn kể rằng, khi gặp lại Trí Đức ở trước cổng tòa án, người đảng viên trung thành của đảng, người bị kết án vui là dám lấy mặt đạp vào giày công an Minh, người bị tôi kê kích trong một bài gần đây về cái sự “hồng và chuyên” của cậu ấy trông thấy tôi vẫn cười toe toét và hồn hậu: Em nói thật, lúc đầu ra đây không thấy ai, em nhất định về là em sẽ chửi um lên đấy. Bạn bè cần nhau là ở lúc này chứ lúc nào.


Đấy, đi biểu tình với nhau có hơn 10 bận, vậy mà những người xa lạ chúng tôi bây giờ trở nên nặng tình nặng nghĩa với nhau như thế đấy. Gạt bỏ mọi bất đồng cá nhân, bận mấy cũng phải đến hỗ trợ nhau về mặt tinh thần là chính. Tôi vỗ vỗ vào vai Trí Đức, cảm thấy rất thương mến con người to lớn kềnh càng như hộ pháp này:


- Thực ra chị vẫn ngường mộ em lắm. Năm 2007, khi đó chị vẫn còn chìm đắm trong báo chí “lề phải”, hoàn toàn không biết tý gì về chuyện thanh niên bọn em đã đi biểu tình phản đối Trung Quốc thành lập huyện đảo Tam Sa. Mà ngày ấy đi biểu tình còn nguy hiểm hơn bây giờ nhiều ấy chứ.


Mọi người nói chiều 2 giờ chắc tòa sẽ tuyên án luôn. Trong khi chờ đợi, chị Hiền Giang bảo nghe lỏm được mấy cậu cảnh sát trẻ nói chuyện với nhau:


-     Lúc nãy cho mấy đứa chúng nó vào, bị lãnh đạo phê bình đấy.


- Mấy đứa chúng nó ấy là bọn mình đấy. Cảnh sát bây giờ láo thế. Mấy thằng ranh con chỉ bằng tuổi con mình, phải thằng con mình thì mình vả cho phải gãy mấy cái răng. Ai đời cảnh sát công an bây giờ với nhân dân toàn gọi nhau bằng “chúng nó”, cứ như là địch với ta ấy,


Tôi cười rũ, cứ hình dung một cậu cảnh sát trẻ bị mẹ vả gãy cả răng vì tội láo với mẹ “nhân dân”. Cười xong lại thấy buồn rười rượi.


Hơn 1 giờ chiều, chúng tôi theo gia đình Kim Tiến đi vào tòa. Không thấy ai đứng ra ngăn cản. Lần đầu tiên tôi ngồi trong một phòng xử án, thấy nó là lạ sao đó. Hay tôi quen nhìn thấy mấy cảnh trên phim ảnh nước ngoài rồi. Có lúc cảm thấy cảnh sát còn đông hơn cả người đến dự. Hơn 2 giờ, rồi 3 giờ, vẫn chẳng thấy có dấu hiệu làm việc của tòa. Bà cụ 90 tuổi, mẹ ông Tùng mệt mỏi quá bèn đi xuống cuối phòng, nằm còng queo ở cái ghế dài thiếp đi. Tôi ngồi cạnh chị Hiền Giang, chia sẻ về cái sự đau nhức của tuổi ngoại 50. Tôi còn bảo em tự tập Pháp Luân Công tại nhà đấy, mới có 5 buổi đã cảm thấy đỡ khá nhiều. Cái món này thằng Trung Quốc nó cấm vì sợ cái “Chân, Thiện, Nhẫn” của Pháp Luân Công. Em thì em cóc quan tâm, tao đau thì tao phải tập.


Thật buồn cười là ngay trong phòng xử án, trước cảnh kẻ nằm người ngồi ngổn ngang vì chờ đợi lâu quá, tôi đứng dậy biểu diễn cách tập mấy bài Pháp Luân Công cơ bản cho chị Hiền Giang xem. Mỗi khi dãn được các cơ bắp đang nhức mỏi, tôi lại nhăn nhó kêu lên nho nhỏ với vẻ khoái trá.


Khoảng 4 giờ chiều người ta mới đưa tay Ninh vào. Bà cụ 90 tuổi bắt đầu khóc ầm lên, gọi con trai ời ời. Tòa dọa nếu cụ không im lặng thì sẽ bị đưa ra ngoài. Dọa mấy lần bà cụ mới nín khóc được. Tôi lắng nghe bà chủ tọa đọc bản án, ngạc nhiên khi thấy tình tiết vụ án khác hẳn với những gì báo chí “lề phải” đã đăng trước đây. Chỉ có đọc thôi mà thấy bà chủ tọa cũng có lúc ngắc nga ngắc ngứ, cứ như vừa đọc vừa nghĩ vậy. Tuyên án xong thì mọi người lục tục ra về, bà mẹ già lại khóc hờ con trai, cứ một hai kêu ới ông đảng và chính phủ ơi...Mọi người mới ra khỏi phòng xử có một nửa thì đèn đóm đã tắt phụt khiến gian phòng tối om.


Ra khỏi cổng tòa, gia đình Kim Tiến đi bộ về nhà, trên tay ôm di ảnh của ông Tùng và những tờ giấy A4 in những lời tố cáo trung tá công an đánh chết người vì không đội mũ bảo hiểm. Kim Tiến vừa đi vừa nói to:


-     Một mạng người chỉ có 4 năm tù. Một mạng người chỉ có 4 năm tù....


Đoàn người đi bộ từ cổng tòa án về nhà Trịnh Kim Tiến. Chúng tôi chỉ định đi theo một quãng, nhưng rốt cục thấy gia đình họ đơn độc quá nên lại tiếp tục đi theo. Cứ mỗi bước chân Kim Tiến lại hô một câu duy nhất ở phia trên. Thoạt đầu tôi không để ý, chỉ mải miết đi theo, lòng dạ còn đang ngổn ngang lo nghĩ về ông bố già đang nằm một mình ở nhà từ sáng đến giờ. Rồi thấy cái tiếng kêu của Kim Tiến vẫn đều đặn vang lên, tôi bắt đầu hiểu cái ý định của nó. Lần đầu tiên tôi thấy thương con bé vô cùng. Tôi vốn hơi khắt khe với nó, luôn cho rằng 22 tuổi là không còn bé bỏng. Nhưng bây giờ nhìn cái gánh nặng trên vai nó, tôi mới thấy quả là nó còn quá trẻ để gánh vác. Trong khi bà nội quá già yếu, em gái còn nhỏ, mẹ thì chỉ là người đàn bà buôn bán nội trợ, cô gái mới 22 tuổi bỗng trở thành người đại diện duy nhất của gia đình. Tôi xót xa nhìn gương mặt xinh xắn đanh lại của Kim Tiến, nó ráo hoảnh không một giọt nước mắt trong khi cô em gái mếu máo khóc bố. Có lẽ lúc này, Kim Tiến cố phải trở nên mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho bà, cho mẹ và em, nên nó không cho phép mình khóc chăng?


Tôi tính quãng đường từ tòa án ở giữa phố Hai Bà Trưng, đi đến phố Tràng Thi, rồi phố Huế để về đến ngã tư Trần Khát Chân - Đại Cồ Việt phải đến hàng nghìn bước chân. Mỗi bước chân là một tiếng kêu. Tiếng kêu có lúc khản đi, nhưng nó vẫn đều đặn vang lên không hề ngưng nghỉ. Tôi rưng rưng nước mắt nhìn hai chị em Kim Tiến đi bên nhau, trông chúng bé nhỏ và cô đơn quá trong dòng đời tấp nập đang hối hả trôi đi trên đường. Mặc dầu có nhiều người đứng lại hỏi han, bày tỏ và chia sẻ sự phẫn nộ, nhưng rồi ai sẽ lại trở về nhà nấy, ai nấy sẽ lại quên đi cái vụ án từ năm ngoái, vì bây giờ còn nhiều vụ án mới cứ ngày một nhiều lên.


Nước mắt chảy dài theo những bước chân. Tôi muốn dừng lại lắm mà không nỡ. Cùng với tôi là chị Hiền Giang, Thúy Hạnh, Trí Đức, bác Trâm (bà còng) vẫn đi theo sau gia đình Kim Tiến cho đến đầu đường Trần Khát Chân mới dừng bước. Tạm biệt Kim Tiến, chúng tôi ra về trong lúc trời đã nhập nhoạng tối. Trở về chỗ gửi xe thì thành phố đã lên đèn. Trong khi phóng như bay về nhà, trong tâm trí tôi vẫn văng vẳng tiếng kêu của Trịnh Kim Tiến. Nghìn bước chân, nghìn tiếng kêu! Liệu có thấu đến trời cao?



Những tiếng hô trong uất nghẹn : "Một mạng người 4 năm tù",  "Phản đối trung ta công an giết người"








11 nhận xét:




Ha LeJan 14, 2012 09:34 PM
Kim Tiến còn trẻ hơn đứa con gái đầu của tôi!!!

Là bố, tôi sợ nhất là con cái chúng không tin vào tôi nữa. Cái đó là thảm họa cho một gia đình.

Chính phủ không phải là "bố" thiên hạ, nhưng cũng giống thế, sẽ là một thảm họa cho quốc gia nếu giới trẻ không còn tin vào các nhà lãnh đạo nữa!



donghailongvuongJan 15, 2012 03:21 AM
Chị Phương Bích!

Đây là lần đầu tiên em viết trên mạng, và đương nhiên trên blog của chị cũng như những người đã từng đi biểu tình và quan tâm đến biểu tình.

Thực sự vì em đang là đảng viên, còn đi làm cơ quan nhà nước nên em phải né phần lớn mọi người (đôi khi cứ phải nói&viết ngược lại) cho nên cô/bác/anh/chị nào phật ý thì thông cảm. Chứ không thì em cũng tèo luôn !

Nếu em làm nghề tự do, ngoài cơ quan nhà nước thì với chút ít kinh nghiệm làm cán bộ Đoàn thời xưa, ít nhiều sẽ đóng góp cho nhóm hội càng ngày càng gắn kết, đông hơn => sống với nhau gắn bó-đoàn kết và có nhiều sinh hoạt hữu ích dài lâu (chứ không phải ngày một ngày 2) mang tính chất thời vụ.

Hoàn cảnh của em có cái gì liên quan đến Hội-Đoàn mà không do Đảng đẻ ra là khó tham gia và ủng hộ lắm. Nên đi biểu tình cứ phải né không muốn bị chụp ảnh, được ai biết, tham gia nhóm hội nào. Chuyện bị đạp thực tế là em cũng không muốn nổi, nhưng cay mũi cái chuyện họp báo của CA...thì đằng nào cũng tóe loe rồi thì cho nó tóe loe luôn thôi. Khổ cho em quá cơ !


Phương BíchJan 15, 2012 03:49 AM
Ui Trí Đức thân mến ơi, hóa ra em cũng theo sát chị đấy nhỉ. Ừ! Nếu chị có viết gì làm ảnh hưởng đến công việc của em thì mong em bỏ quá cho nhé. Khổ thân em thật. Chị vẫn nghĩ em là một chàng trai tốt, mong rằng mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với em.


Nặc danhJan 15, 2012 05:07 AM
xin được chia sẻ với gia đình nạn nhân.
cháu cũng theo dõi việc này từ lúc báo chí lề phải đưa tin hotwf hợt..
cầu mong cho em Kim Tiến và gia đình sớm vượt qua được giai đoạn khó khăn này.
nhìn ảnh( qua trang của cô và các trang khác) thật tình cháu đã rớt nước mắt trong lòng.
chẳng biết nói gì .xin chúc cô sức khỏe.
ngưỡng mộ cô nhiều( cháu trai theo dõi đủ các dịp cô đi dạo bờ hồ)


Nặc danhJan 15, 2012 05:07 AM
Chúng nó coi mạng người dân Việt như con sâu cái kiến, tha hồ giày xéo.
Không chỉ cường hào ác bá, chúng còn lưu manh côn đồ.


Nặc danhJan 15, 2012 05:24 AM
Lúc đầu chúng ta còn hy vọng vào "ông diệt sâu" đã nhận đơn và có biện pháp giải quyết cho chị Hằng.
Nhưng hỡi ôi càng hy vọng bao nhiêu thì lại thất vong gấp bội phần vì cuối cùng cũng toàn là một bầy sâu cả.


Thăng LongJan 15, 2012 07:35 AM
Có nỗi đau nào hơn thế không?
Mẹ mất Con, Con mất Bố, Vợ mất Chồng,
Tên mãnh thú giết người cần đền mạng!
Sao chỉ xử tù có 4 năm?

“Tòa án nhân dân” bảo vệ ai,
Bảo vệ dân? hay kẻ độc tài?
Hỡi những ai là “Lương tâm thời đại”
Xin ra tay cứu vớt Dân tộc này.

Xin sẻ chia Cháu Tiến nỗi buồn này
Nhất định rồi sẽ có một ngày mai
Dân Việt mình có quyền được sướng
Có Tự do, có Hạnh phúc, có Tương lại.

Thương Cháu, gánh nặng đặt lên vai
Bà già, Em dại, Mẹ yếu gầy
Nghìn bức chân, nghìn tiếng kêu khắc khoải
Có thấu tới Trời, thấu tới vạn tầng mây?


Khatvong tuoitre.netJan 15, 2012 02:42 PM
Cố lên Kim Kim ơi!
Mọi người luôn đứng về phía em


thanhvdgt1Jan 15, 2012 03:35 PM
Chia sẻ cùng Kim Kim và gia đình nhiều!
Em vừa từ MCC về lúc 5h sáng nay (16/0/2012). Chuyến đi này thành công mỹ mãn chị ạ!


Nặc danhJan 15, 2012 03:41 PM
Cám ơn Phương Bích. Cả nhà tôi cứ nói với nhau và hết lời khen ngợi P B viết bài nào cũng rất tâm huyết và hay.
Một mạng người tù có 4 năm mà lại là "nội bộ" với nhau chắc gì?...
Tội cho gia đình K T , ai cũng xót xa mà cái tội đâu có đáng gì! Đi xe máy không đội mũ B H sơ suất đó là lẽ quá bình thường! Xử án kiểu diễn trò!


Nặc danhJan 15, 2012 06:38 PM
Làm gì tới 4 năm! sẽ giảm ít nhất 16 tháng, chỉ còn lại tối đa 2 năm 8 tháng thôi! Chư vị đợi đấy mà coi!