Hiển thị các bài đăng có nhãn CSVN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CSVN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Thân phận dân tôi - xác người gói chiếu



Thân phận dân tôi - xác người gói chiếu











CTV Danlambao - Trên là hình ảnh bi thảm xảy ra trên đất nước này. Một người chết, nhà nghèo quá, gia đình không có tiền thuê xe ô tô nên người chồng phải bó xác vợ mình và mượn người quen dùng xe gắn máy để chở xác vợ từ bệnh viện về nhà.

Người chết là chị P. trú ở xã Mường Dại, huyện Quỳnh Nhai, tỉnh Sơn La. Chị bị lao phổi và điều trị tại Bệnh viện lao và bệnh phổi tỉnh Sơn La. Vào ngày 12/09 chị qua đời tại bệnh viện vì căn bệnh hiểm nghèo này.

Chồng chị, nghèo đã đành phải cắn răng bó chiếu xác vợ, nằm vất vưởng sau chiếc xe gắn máy để về nơi an nghĩ sau cùng. Nhưng bệnh viện cũng rất nghèo về tình người, không thể chỉ một lần giúp cho đồng loại, giúp cho gia đình người quá một chuyến xe chở người chết về.

Về phía công an, sau khi tấm hình bi thảm này được Facebooker Tùng Hải chụp và phổ biến trên mạng, đã vào cuộc và điều tra việc làm của người chồng có "dấu hiệu hình sự" hay không để sau đó xác nhận là không vi phạm.

Ở đất nước này tưởng chỉ có hình ảnh này, và tưởng nó cũng đã đi vào bóng tối dưới sự lãnh đạo thiên tài của đảng, với những cán bộ "có tài, có đức" như Nguyễn Phú Trọng huyênh hoang:








Nhưng không! Vẫn còn đây, thân phận của 1 người Việt Nam đi về bên kia thế giới dưới tấm bảng chỉ đường của đảng:

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần - phần 9



Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần - phần 9












Chiều nay tôi nhận lại chứng minh thư và bằng lái xe kèm theo thẻ đảng của Trịnh Xuân Thanh.


Lần này người liên lạc là một ngừoi đàn ông lạ, anh ta nói hai người kia có việc gấp đã đi xa trong sáng nay, họ nhắn lại Thanh nhờ tôi đưa lá đơn mà họ dã gửi File ảnh qua Email.


Tôi nhận trước phong bì không đóng nắp, rõ là những giấy tờ bên trong mới được bỏ vào cái phong bì này. Nó chẳng có dấu bưu điện, hay dấu tích của từ nơi xa nào gửi đến. Có thể người ta đã thay cái phong bì gửi đi bằng một phong bì khác khi đưa nó đến tay tôi.


Anh ta nói anh ở tận Frankfurt, anh phải đi tàu từ sáng đến đây.


Frankfurt cách Berlin khoảng 6 tiếng đi xe và tầm 5 tiếng đi tàu. Như thế có lẽ giờ tôi sẽ ít gặp những người của Thanh hơn trước.


Người đàn ông khi vào quán cà phê, anh ta chọn chỗ ngồi một cách tuỳ tiện, ngay ngoài trời bên sát hàng rào. Ở Đức có những tiệm ăn quán cà phê lấn ra cả vỉa hè, có quán người ta quây hàng rào gang vai khi khách ngồi, tạo cảnh đẹp là chính.


Chỗ ngồi rất lộ liễu, tôi nghĩ anh ta chỉ là một người dân xuất khẩu lao đông, hay đi học ở  lại.


Tôi hỏi anh có ngại khi làm việc này không, anh bảo.


- Tôi ngại chó gì, Hiếu cứ vô tư đi, chả có quái gì mà phải ngại đâu.


Anh ta gọi bia, còn tôi gọi cà phê. Tôi hỏi có gặp được hai người kia không, anh ta bảo họ di Mỹ rồi.


Người đàn ông nhấp cốc bia, nói theo kiểu tự nhiên như đang bình luận về bóng đá hay sự kiện nào đó.


- Tối qua  cưới con Tô Lâm, tướng tá công an, quân đội đấy đó. Có nghe nói là anh Thao phụ trách an ninh bên này báo về. Thao nó bảo hình như nghe tin Thanh ngồi với một luật sư.


- Thế sao .?


Tôi giật mình, nguyên nhân tôi giật mình là sáng nay tôi thấy Facebook Nguyễn Thuỳ Trang đưa tin là Thanh đang ở Đức và nhờ luật sư xin tị nạn. Tôi thấy Thuỳ Trang đưa cái ảnh Thanh chụp cầm giấy tờ của tôi và một cái ảnh phố nào đó ban ngày. Rồi Thuỳ Trang nói là do phân tích bóng đêm, ra cái ảnh phố này là ở Đức. Nhiều người đồng tình và chia sẻ, nhưng có một người biết cái phố ấy, họ nói đó là phố đi bộ, chả xe nào vào được. Nên tôi cũng thôi không chú ý.


Giờ người đàn ông này lại nói thêm chi tiết ông Thao phụ trách an ninh Đức báo về trong tiệc cưới tối qua với mấy ông tướng an ninh, rằng dường như thấy Thanh ngồi với một luật sư.


Ô lạ kỳ, tôi lạnh người. Thế thì Thuỳ Trang là ai, người của ai. Làm sao có được chi tiết như thế.?


Có thể Thuỳ Trang lại nhận tin từ những tướng an ninh tối qua ăn cưới con Tô Lâm, rồi giả vờ đưa tấm hình lên để nói là mình nhìn qua hình , phân tích và biết được như thế để đánh lừa, che dấu nguồn tin.?


Nhưng cũng có thể Thuỳ Trang đoán bừa, đoán bừa nhưng lại trùng cái tin mà trùm an ninh Việt Nam ở Đức là ông Thao báo về.?


Nhưng cũng chả sao, tôi chẳng có quan hệ hay trao đổi gì với Facebook Nguyễn Thuỳ Trang cả. Duy nhất một lần Nguyễn Thuỳ Trang nói Nguyễn Lân Thắng là an ninh. Vì danh dự, tôi là người sát cánh cùng Lân Thắng nhiều trận, đặc biêt là trận Văn Giang năm 2012. Tôi phải nhắn tin nói Thuỳ Trang để đảm bảo  Nguyễn Lân Thắng không phải an ninh. Anh ta là người đấu tranh thực sự, nhưng đôi khi rất nóng tính phang những lời khó nghe. Còn nếu anh Thắng là an ninh thì tôi cũng là an ninh luôn. Sau đó Thuỳ Trang đã xin lỗi Lân Thắng.


Nếu Nguyễn Thuỳ Trang là người an ninh, thì thật sự làng Facebook Việt Nam thật khó lường. Tuy nhiên thì biết đâu Facebook Nguyễn Thuỳ Trang bất ngờ đoán đúng tình cờ, trùng khớp một cách ngẫu nhiên tin của Thao báo về Bộ Công An thì sao.


Tôi nghĩ nếu Nguyễn Thuỳ Trang là an ninh, thế lại càng vui, như thế là có người an ninh cũng tham gia tung tin loạn xạ hoặc cũng là một phe đấu đá phe nào đó.


Còn không phải thì càng tốt, có thêm tiếng nói đấu tranh.


Bỗng nhiên tôi nhớ lại những năm tháng ở nhà, một lần đêm đó tôi và vài người nữa ngồi với Nguyễn Văn Đài ở một quán ăn. Đài nói rằng ngày kia sẽ có một phái đoàn hỗn hợp nhân quyền Âu Mỹ đến Việt Nam. Đài nói có thể họ muốn gặp chúng tôi.


Sau cuộc gặp ra về đêm đã rất muộn, tôi gửi xe và đi lên nhà. Lúc này tôi ở khu tập thể Nghĩa Đô, tận tầng 5 nên tôi gửi xe ở những nhà tầng dưới.


Vừa bước chân vào nhà, tôi có điện thoại, số lạ.


Đó là người hộ tịch mới, anh ta nói mới về đây được mấy tuần nên muốn gặp tôi.


Tôi bảo để  sáng mai, anh ta bảo mai đi xa về quê giỗ mẹ, mà có tờ giấy về việc kê khai tạm trú mong gặp tôi làm cho song. Mai đi về giỗ mẹ tiện nghỉ phép luôn.


Tôi hẹn ở quán cà phê ngoài đầu ngõ, đến nơi thấy anh hộ tịch vốn là hình sự phường đi cùng một anh nữa. Anh hộ tịch giới thiệu đây là anh trên an ninh thành phố xuống có việc.


Tôi tức chửi hộ tịch.


- Mày bảo tao ra đây làm cái kia cho mày, sao lại gặp thằng này. Sao mày không để nó gửi giấy triệu tập cho tao như mọi lần, đéo gì mày phải lừa tao thế.


Như các bạn biết, loại người như tôi với công an khu vực như là bạn. Bọn tôi đôi khi ngồi đánh bài, hay nước nôi trà đá ngoài quán như thanh niên với nhau. Chuyện tôi chửi mày tao với hộ tịch không phải là thói quen chúng tôi như bọn thanh niên cùng khu phố, không phải tôi anh hùng chửi cả công an. Mặc dù bây giờ tôi ở ngoài, nhưng cũng phải giải thích thế để mọi người, không lại nghĩ tôi gan dạ hay gì thì mệt lắm.


Cậu an ninh rất trắng trẻo , thư sinh cười xoà.


- Thôi anh Hiếu, việc gấp em nhờ, anh trách ông ấy làm gì.


Cậu hộ tịch chữa.


- Tại em nhiều khi cũng nhờ họ, nên giờ họ nhờ em, đêm hôm này ai muốn đi làm việc đâu anh.


Cuối cùng ông an ninh trẻ đề nghị là có phái đoàn Âu Mỹ sang mong tôi đừng đến gặp.


Anh ta không thuyết phục được tôi, nhưng đứng dậy vẫn tươi cười.


- Thì em báo bác thế theo lệnh trên, bác đi thì chả ai ngăn cả, em chỉ có nhiệm vụ khuyên bác thế. Bác đến thì do bác quyết.


Phái đoàn nước ngoài đến Việt Nam, họ muốn gặp ai ở Việt Nam, thường họ có thông báo cho phía Việt Nam biết. Vì Việt Nam lại cớ phải thông báo để họ xem xét, bảo vệ không phái đoàn gặp nhầm khủng bố thịt phái đoàn thì họ , những người bảo vệ an ninh bị trách nhiệm. Mấy ông Tây vì thế có gì thông báo hết, rút cục là những người dến gặp toàn bị ngăn.


Nhưng sao hộ tịch lại biết tôi về, tôi bị theo dõi à. Tôi đi đường ban đêm, ngó nghiêng, vào ngách này, ra ngách kia. Cam chắc là không ai theo.


Sáng sau tôi lấy xe, tôi chửi thằng Dũng trông xe.


- Đm ông, bọn công an nó cho ông ăn gì mà tôi vừa về nhà đêm qua ông báo luôn.


Thằng Dũng trông xe mặt tái nhợt lắp bắp.


- Nó bảo tôi thấy ông về thì gọi nó, nên tôi gọi.


Tôi chửi tiếp.


- Đm ông làm sao mà phải sợ nó. Ông trông xe chứ làm cái đéo gì mà sợ, tôi phản động đây cả khu biết mà tôi còn đéo sợ , mà ông lại sợ.


Dũng nói luống cuống.


- Tôi sợ, chúng nó công an, tôi thấy công an tôi sợ.


Tôi chán quá đi, nhưng từ đấy tôi biết những ngày quan trọng gì, tôi lấy xe đi là Dũng sẽ báo công an. Tương kế, tựu kế có lúc tôi đi bộ qua ngả khác rồi đi xe ôm.


Các bạn liên tưởng câu chuyện của tôi với thằng Dũng với câu chuyện Thuỳ Trang thế nào là cảm nhận của các bạn. Tôi chỉ kể câu chuyện, liên tưởng và nhận định là quyền các bạn.


Người đàn ông kia nói.


- Sáng mai vợ con Thanh sẽ đến Pháp, cô ấy đi cùng hai đứa con nuôi. Thanh nó nhận hai đứa này ở trại trẻ mồ côi. Còn hai thằng con nó thì vẫn làm ở nhà. Nó bàn vợ nó mình mà nhận nuôi rồi, giờ gặp cảnh này thì đưa chúng nó đi. Chứ ở lại nó không có tương lai, thì cũng tội. Hai đứa này bé chưa đến 10 tuổi.


Tôi hỏi Thanh ở đâu lúc này, ngừoi đàn ông nói.


- Thanh nó muốn chơi một cú được thua, nó sẽ gửi đơn lúc sang tuần. Nếu Trọng và ban kiểm tra trung ương mà chấp nhận minh bạch, làm rõ chuyện thất thoát kia là trách nhiệm của nó. Thì mở cuộc công khai, nó chỉ định mời chuyên gia kinh tế trong nước, tuỳ viên lãnh sự Mỹ về nhân quyền, tuỳ viên lãnh sự Pháp hiểu về pháp luật, luật sư Lê Công Định và cậu. Nó nói làHiếu Gió , nói cả ông Bùi Thanh Hiếu về dự để đưa tin.


Tôi ngạc nhiên.


- Nội bộ đảng xử nhau, sao nó cho người ngoài vào. Trừ khi nó có phiên toà, lúc đó nó cũng chẳng cho.


Người đàn ông nói.


- Đấy, thì nó bảo mở mẹ phiên toà đi, cho những người như nó yêu cầu, nó ra toà luôn.


Tôi hỏi sao vợ Thanh đi Pháp diện gì, người đàn ông nói.


- Vợ nó visa Pháp 5 năm, cả bọn con. Hết 5 năm thì tính sau.


Tôi hỏi.


- Nếu thế sao Thanh nó không đi, rồi sống êm ấm, đơn từ chửi thằng Trọng làm gì. Cứ lặn mẹ đi, có tiền, có bạc thì sống đâu chả sướng. Vợ visa thế thì chồng cũng phải visa thế.


Người đàn ông cười nói.


- Thằng này tính nó ngang, ai chơi với nó đều biết. Mấy ông trên Ban Bí Thư bảo nó nhịn đi, chịu kỷ luật nhưng nó không nghe. Nó bảo thằng nào có chứng cớ nó ăn hối lộ, tham nhũng nó đưa tay vào còng ngay. Còn đây tội làm ăn thua lỗ, phải cho nó giải trình. Không cho giải trình, muốn thanh toán nhau đem nó làm thí điểm để hại nhau. Nó không chịu. Cái này thì cậu biết rõ rồi còn gì. Còn việc nó đi , bất kỳ lúc nào nó cũng đi được.....( chuyện này tôi không thể kể, nhưng tôi có thể nói với các bạn là các quan chức cỡ nào tôi không biết, nhưng có chút máu mặt thì đi lúc nào cũng được )


Tôi bảo.


- Nó tham nhũng mói có nhà Ciputra, bọn quan chức nào có nhà ở đó đều tham nhũng ăn hối lộ mà có,  mà không phải bọn đó, cả các bọn khác nữa đều vậy. Oan gì nó cơ chứ.?


Người đàn ông.


- Thì nó có thanh minh gì đâu, chỉ có là bắt được chứng cứ tham nhũng hối lộ thì nó chịu ngay. Còn bảo không bắt lỗi gì, kiểm tra đi kiểm tra lại mấy tháng trời, cái ý kiểm tra từ đầu thế nào đến mấy tháng sau kết luận vẫn thế. Tự các ông trên ra rồi tự các ông kết luân. Chứ ở cơ sở nó công tác các đơn vị ở đấy có kết luận tội của nó đâu. Nhà  biệt thự ở Ciputra thì ông Trọng cũng được biếu 2 căn ở đó, bán sang tay luôn rồi đó còn gì.

Tôi có điện thoại ở nhà gọi, chị Lê Thị Minh Hà vợ anh Nguyễn Hữu Vinh ( Ba Sàm ) đến đưa mấy cuốn sách, chị nói sắp về xem xử anh Ba Sàm, muốn găp tôi chút ít.


Người đàn ông cũng bảo anh ta phải ra tàu, về đến nhà cũng muộn. Anh ta nói sẽ liên lạc với tôi sang tuần.


Mai vợ con Thanh sẽ đến Pháp, thế mà ngày 7 tháng 9. Nhà báo Mạnh Quân nói chắc rằng Thanh ở Đức, vì hiện nay vợ con Thanh đang ở Đức. Tôi có còm trong stt của Quân, chúng ta cùng giữ cái stt này để xem về những gì mà Quân nói liên quan đến người thân Thanh.


Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh dê tế thần - phần 7.



Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh dê tế thần - phần 7.





Sau khi tấm ảnh Trịnh Xuân Thanh xuất hiện cầm chứng minh thư và bằng lái xe của tôi trong đêm, sáng ngày hôm sau Nguyễn Phú Trọng đã triệu tập họp bất thường Ban Bí Thư để khai trừ đảng với Trịnh Xuân Thanh.


Tại cuộc họp Ban Bí Thư này, Nguyễn Phú Trọng là người trực tiếp chủ trì.  Trong khi đó tỉnh uỷ Hậu Giang đang ra tối hậu thư cho ông Thanh 4 ngày nữa phải có mặt ở tỉnh uỷ để giải quyết việc liên quan.


Trong lá thư xin ra khỏi đảng của mình trước đó vài ngày, Trịnh Xuân Thanh đã gửi đến Uỷ ban kiểm tra trung ương, báo Thanh Niên, tỉnh uỷ Hậu Giang. Nội dung lá đơn này được giữ kín, bởi nó có những đoạn vỗ mặt thẳng vào Nguyễn Phú Trọng.


Tại cuộc họp của uỷ ban kiểm tra trung ương, lá đơn được đọc. Cả phòng đều bất ngờ đến nỗi lặng ngắt 10 phút không ai nói gì. Lần đâu tiên trong đảng có một đảng viên viết những lời lẽ chỉ trích thẳng vào TBT đương nhiệm như thế. Chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương Trần Quốc Vượng đành cho tạm nghỉ giải lao để xin ý kiến Tổng Bí Thư.


Trọng nghe tin, phẫn uất bắt Trần Quốc Vượng đề nghị khai trừ đảng đối với Trịnh Xuân Thanh. Đây là một cuộc họp mà dự tính ban đầu mới chỉ là xem xét kỷ luật. Cuộc điện thoại chỉ đạo của Trọng khiến cho Vượng làm gộp tất cả phần xem xét và đưa ra hình thức kỷ luật khai trừ đảng đối với Thanh.


Lý do là Thanh đã không những gửi lá đơn này đến các cơ quan mà còn đưa chúng lên mạng xã hội Facebook.


Lời đề nghị khai trừ Đảng của uỷ ban kiểm tra trung ương có sau khi lá đơn tung ra trên mạng xã hội. Nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn còn muốn giữ thể diện cho mình, ông ta chờ chỉ đạo vài cơ quan nữa cùng xúc tiến để thiên hạ tâm phục khẩu phục. Một cái kiểu mà Trọng thích là cụm từ tuyệt đối nhân dân, cán bộ, ban ngành đều nhất trí với quyết định của TBT. Như cái cách mà ông ta từng khoe khoang ở đại hội 12 mình được bầu 100% số phiếu.


Tức ông ta muốn giết người, nhưng lại muốn ép cấp dưới đề đạt lên điều đó. Để ông ta nói rằng ý của ông ta là ý kiến của toàn đảng, toàn dân, toàn quân. Lá đơn của Trịnh Xuân Thanh lúc này vẫn là sự hồ nghi của dư luận, chỉ một số cơ quan nhận được chúng. Cùng lúc Trọng cho đội ngũ dư luận viên đi phao tin về lá đơn này là giả mạo, không có độ chính xác. Mặt khác Trọng ráo riết ép cấp dưới là Tỉnh Uỷ Hậu Giang dứt điểm đề nghị kỷ luật khai trừ đảng đối với Trịnh Xuân Thanh lên cấp trên.


Lá đơn của Thanh đã khiến uy tín của Trọng giảm sút, nhưng trong lúc dư luận và nhiều đảng viên khác còn hồ nghi tính xác thực của lá đơn này. Nếu Trọng tranh thủ được quãng thời gian đó, xử lý khai trừ Thanh còn vớt vát lại được phần nào uy tín.


Tôi thấy cần thiết phải gấp rút đưa ra tính xác thực của lá đơn này, bởi tôi là người đã đưa lá đơn đó ra trên mạng. Bản thân tôi cũng vấp phải nhiều sự hồ nghi. Tôi đã đặt điều kiện với người của Thanh,  Thanh  phải xuất hiện cầm giấy tờ tuỳ thân của tôi trước khi Trọng Lú hoàn tất mọi thủ tục để khai trừ Thanh.


Yêu cầu có lẽ khó với những người của Thanh, họ ngồi lặng lẽ đi rất lâu. Họ nói việc này cần có thời gian vài ngày. Tôi lắc đầu nói cần phải càng sớm càng tốt. Tôi đẩy họ vào một tình thế bắt buộc là họ phải đi nhờ người khác nếu tôi không có hình ảnh của Thanh cầm giấy tờ của tôi.


Nếu họ gửi tấm hình sớm, tôi sẽ đoán được Thanh ở đâu căn cứ vào thời gian từ khi giấy tờ của tôi gửi đi. Nhiều phỏng đoán trên mạng rằng Thanh đang ở Đức này, Thanh có nhà và vợ con đang ở đây. Tôi muốn kiểm tra điều ấy không phải là tò mò. Mà nếu như Thanh ở đây, tôi sẽ vững tâm hơn vì biết Thanh ở chỗ an toàn.


42 tiếng đồng hồ sau, tôi nhận lá đơn được gửi qua Viber. 42 tiếng là quãng thời gian có thể bay vòng quanh trái đất đối với những người sẵn tiền và sẵn visa và sẵn cả nhân lực.









Tấm hình của Thanh được đưa lên trong đêm qua, và được chia sẻ rộng rãi. Lần này thì chỉ có 3 ý kiến trong gần 60 ngàn người theo dõi Facebook tôi cho là giả. Những nhà báo và cũng có thể là bồi bút của Trọng Lú ngay từ sáng sớm thức dậy thấy tấm hình được chia sẻ, đã hậm hực, tru tréo xỉ vả Thanh và cả tôi. Chúng ám chỉ rằng tôi vì tiền của Thanh đưa mà đã làm giúp.


Có lẽ chúng nghĩ tôi cũng như chúng, cũng nhận tiền để làm những việc đấu đá thanh trừng nội bộ giữa các quan chức cộng sản với nhau.


Trong cơn cuồng loạn để giữ uy tín cho ngài Minh Chủ Nguyễn Phú Trọng, mọi thứ chúng đều có thể nói ra, kể cả những lời dơ bẩn nhất. Đấy là việc mà chúng phải làm, công việc của chúng là giữ uy tín cho ngài Trọng. Còn tôi thì hạ bệ cái uy tín ấy, tôi cũng chẳng ngại ngần như chúng. Bởi về những gì học hỏi trong môi trường cộng sản thì chúng cả tôi cùng được học như nhau.


Tôi chả cần là nhà bất đồng chính kiến, nhà đấu tranh dân chủ. Những thứ ấy với một thằng như tôi là không thích hợp. Nhưng tôi sẽ không sa đà vào việc tranh luận với chúng về đường lối làm cho dân giàu, nước mạnh bằng cách giúp cho Minh Chủ Nguyễn Phú Trọng sáng ngời chánh nghĩa bịp bợm  kia trở thành một vị lãnh tụ thần thánh tối cao. Một Cha già dân tộc thứ hai.


Tấm hình Thanh xuất hiện và những lời tán thưởng đối với sự dám chơi tới bến của Thanh khiến Nguyễn Phú Trọng bị ê mặt. Ngay từ sáng đã có người nói xì xào đến tai Trọng.


- Ông Trọng làm báo chí mất công ròng rã cả tháng trời để vụ thằng Thanh là tội phạm,  giờ lại được dân chúng hoan hô đầy trên mạng kìa.


Trọng nghe uất đứng không vững.  Chung quy tại Trọng tất, vì thích vờn mồi để báo chí tung hô theo kịp, Trọng có con gà trong tay, thỉnh thoảng lại ngó cái lông, xem thịt béo không, rồi lại vác cân ra cân xem thịt được chưa. Kiểu dề dà đầy sảng khoái trong mắt làng xóm, thiên hạ là nhà ông Trọng  có con gà ngon quá, ông ấy sắp thịt đấy.


Thịt gà mang cho hàng xóm sự thán phục là Trọng Lú có gà ngon trong nhà, chả mấy ai có.


Nhưng thịt người lại khác.


Thịt người thì Trọng cho thiên hạ thấy Trọng quyền uy tối cao, uy trùm thiên hạ. Trước khi thịt Trịnh Xuân Thanh phải vờn cho các thằng uỷ viên trung ương, bộ chính trị khác phải vỡ mật, kinh hồn. Có thế mới thành được cha già dân tộc, một lời như nhấc được chín đỉnh đồng.


Nhưng con gà biến mất, Trọng chót khoe hàng xóm, đang muốn chữa thẹn bằng cách gà gầy quá tao giam nó lại nuôi thêm vài tháng. Đang tính chữa thẹn như thế, thì bỗng nhiên con gà nó đậu trên cây tre đầu làng gáy tè té te...e... như nói hàng xóm nhà Trọng rằng:


- Nó giam tao nuôi béo thịt đâu, thằng già ngu lại thích khoe, mở cửa chuồng sờ lườn tao béo không.  Tao nhanh chân nhảy tót lên hàng rào, rồi bay lên cây tre gáy cho cả làng biết lão Trọng ngu thế nào.


Trọng xem tin tức mà trợ lý đưa, uất quá triệu tập Ban Bí Thư để khai trừ Thanh.


Tổng Bí Thư đi khai trừ một thằng tỉnh uỷ viên mà nó gửi đơn chửi thẳng vào mặt mình và tuyên bố không chung đảng vì ghét cái mặt đểu cáng của tổng bí thư.


Nhục cho Trọng, nhưng chả lẽ không làm gì. Làm để bớt tức tí nào hay tí nấy.


Đinh Thế Huynh thường trực ban bí thư, vẫn ngầm kiêm quản lý báo chí tuyên truyền vì thằng Thưởng trẻ người non dạ chưa có kinh nghiệm. Huynh cũng ức vì bao công chỉ đạo báo chí , bồi bút các kiểu để biến Thanh thành một kẻ tội phạm trong mắt nhân dân, dư luận cho Trọng thịt. Kiểu Huynh chính là thằng vỗ béo gà. Vì tức Huynh không đứng ra , kệ cho Trọng chủ trì Ban Bí Thư. Chán quá rồi, thôi thì ông Trọng bày ra làm xổng thì ông đi mà giải quyết.


Trọng muối mặt đứng ra khai trừ Trịnh Xuân Thanh, cả thiên hạ dè bỉu, giễu cợt tổng bí thư gì mà đi vuốt đuôi , bắt bóng thế. Già rồi thôi giữ hẹn năm sau nghỉ đi đừng có cố nữa.


Lại nói đến thằng Thưởng hồi Tư Sang làm bí thư HCM coi như con, nâng đỡ dìu dắt. Đại hội 12 Tư Sang về muốn gửi gắm Thưởng vào BCT để mộng sau này nó nắm TPHCM thì Sang thành bố già oai phong trấn cả cõi phía Nam.


Nhưng thế  nào đại hội bầu thằng Thưởng lại bật  vòng 16 uỷ viên BCT trong danh sách ứng cử viên BCT cùng với mụ Trương Thị Mai. Vì có công hợp sức đánh bật được Ba Dũng không vào vòng ứng cử viên, hai loại tép riu đàn bà và trẻ con cũng không đáng ngại. Trọng  nghĩ chỗ nhờ cậy Tư Sang  sau này, ép được đại hội ngoài 16 suất kia ra phải thêm mấy suất nữa ở BCT. Cho nên BCT đại hội 12 lại phình ra thêm mấy suất như bây giờ.


Ngày trước chạy dự án gì cần thông qua Bộ chính trị, doanh nghiệp chỉ rải tiền hơn chục mống. Từ khi Trọng làm Tổng bí thư, lần trước phình thêm 2 suất là Kim Ngân và Thiện Nhân. Giờ lại phình thêm 3 suất nữa. Thế mà Trọng chỉ đạo chính phủ giảm biên chế, trong khi BCT thì Trọng tăng thêm đến mấy chục phần trăm người. Đúng là chả nghe được những gì cộng sản nói, nhất là cộng sản đàu đảng.


Hai đệ tử của Tư Sang vì nhét nhồi thêm vào, không biết sắp đi đâu. Bà Mai đi làm phó mặt trận , còn Thưởng đi làm tuyên huấn dù chả biết mẹ gì kinh nghiệm.


Sang thì vẫn hy vọng Thưởng về làm bí thư thành uỷ HCM tha hồ màu mỡ. Tư Sang thích gái đẹp, chân dài, hoa hậu...mà ở đâu gái gọi cao cấp nhiều như ở Hồ Chí Minh. Nhưng Thưởng phải về đó thì bố già Phương Nam Trương Tấn Sang mới hưởng lạc được. Thế nên Sang cay cú muốn giúp Trọng hất bằng được Đinh La Thăng để cho Thưởng về đó.


Nếu Thưởng về làm bí thư thành uỷ HCM, cánh bồi bút cũ từng theo Sang lại ấm êm. Tha hồ đi đánh các doanh nghiệp, băng đảng để lấy tiền tậu nhà cửa. Có tên bồi bút cho Sang thời Sang bí thư thành uỷ HCM, tên này kiếm được mấy cái nhà. Sau dính vụ Năm Cam với Tư Sang nên làm ăn khó khăn, quay ra tạo dựng hình ảnh nhà báo cải cách, và cổ suý cho một minh chủ cộng sản trong sáng, liêm khiết. Hòng chờ ngày Thưởng về làm bí thư ở đây chuyện hốt bạc lại huy hoàng như ngày xưa. Nên bọn này rất hăng hái ra sức ngày đêm tạo dư luận Thăng chẳng ra gì , để cô lập Thăng cho bọn Trọng, Sang thịt. Đưa Thưởng về ngự, cả lũ từ thầy Tư Sang đến đệ tử lúc đó khỏi phải nghĩ.


Nhưng chuyện đó thì còn đang diễn ra. Đau và nhục nhã nhất là Nguyễn Phú Trọng bây giờ gặp vụ Trịnh Xuân Thanh.  Cả trung ương chế nhạo, cười khinh Trọng trình gì mà náo loạn vang trời, khua chiêng , gõ mõ cờ xí rợp trời như ăn được người đến nơi.


Đến thằng ranh con như Trịnh Xuân Thanh nó có giỡn cho vào mặt.



Tái bút.


- Câu chuyện này ghi lại theo lời kể của người khác trong bộ máy cộng sản. Văn phong đương nhiên bị pha trộn lẫn cái cách của người kể và người viết.



Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

Phạm Thanh Nghiên - Khai giảng năm nay, ai không được đến trường?



Phạm Thanh Nghiên - Khai giảng năm nay, ai không được đến trường?











Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - “Năm lên sáu tuổi, mẹ dẫn tôi đi xin học. Ông hiệu trưởng trường đó chê tôi bé, không nhận. Tôi lại tha thẩn chơi ở nhà một năm. Năm sau, đến lượt bố tôi đưa con đi. Vẫn ông hiệu trưởng ấy, vẫn Ban Giám hiệu ấy chê tôi “còi”, không nhận. Bố tôi đưa giấy khai sinh cho họ xem. Ông ta chê tên tôi xấu và phán:

- Chắc là khai man tuổi. Tôi nhìn nó bé thế này, cùng lắm là năm tuổi, chứ bẩy tuổi gì mà bé như cái kẹo mút dở.

Bị vu vạ là “khai man” tuổi cho con, bố tôi tức lắm:

- Giấy trắng mực đen có đóng dấu nhà nước đàng hoàng mà ông vẫn nói khai man.

Rồi bố tôi ấm ức bỏ về.

Hôm sau, mẹ tôi cùng mấy cô hàng xóm mang giấy khai sinh và hồ sơ xin học đến trường. Giấy trắng mực đen, dấu đỏ của nhà nước họ không tin. Họ tin mấy người hàng xóm làm chứng cho cái sự bẩy tuổi của tôi.

- Nếu thầy không nhận thì cháu nó thất học. Năm ngoái tôi đã đến xin một lần rồi. Cháu nó đi học năm nay là thiệt mất một năm. Mẹ tôi nài nỉ.”.

Đấy là câu chuyện đi học của tôi, đã được kể trong bài viết “Chút kỷ niệm nhân ngày giỗ Bố cách đây gần hai năm.

Dù chậm mất một năm, nhưng tôi vẫn được đi học.

Nhà nghèo, bố mẹ tôi phải chật vật chạy ăn từng bữa cho con đi học. Nhưng tôi cũng không tránh được cảnh bị cô giáo bêu tên trước lớp vì tội chậm đóng tiền học. Thế mà rồi cũng chẳng làm nên cơm cháo gì. Năm mười tám tuổi, tức là lúc đang học lớp mười một thì tôi nghỉ. Không phải mải chơi, mà vì tôi bị ốm. Một trận ốm thập tử nhất sinh khiến tôi phải nghỉ học mất vài tuần. Hổng kiến thức, với lại bố mẹ tôi cũng không còn lo nổi cho con đi học sau khi đã thuốc men chạy chữa. Tôi nghỉ một lèo sáu năm trời để đi làm phụ giúp bố mẹ.

Sáu năm sau, tôi xin vào Trung tâm Giáo dục Thường xuyên học lại chương trình lớp mười một. Lúc này, tôi vừa đi làm, vừa đi học nên không phải xin tiền bố mẹ nữa. Tôi tốt nghiệp Bổ túc Văn hóa khi đã hai mươi lăm tuổi.

Tôi bối rối lắm (và không vui nữa) khi thỉnh thoảng vẫn có người nhầm và hỏi tôi có phải là giáo viên, nhà văn hoặc luật sư không, bằng thái độ khá trịnh trọng. Giáo viên, luật sư, nhà văn khỉ gì tôi. Tôi là công nhân dệt len, đến khi nhà máy phá sản tôi đi làm nghề quét dọn vệ sinh để kiếm sống. Chấm hết. Lý lịch tôi chỉ thế thôi. Tôi đã bộc bạch điều này ngay trong bài viết đầu tiên công khai trên mạng hồi tháng 9/2007 rồi.

Cái sự học của tôi ngắn ngun ngủn không bằng một đường chỉ trong lòng bàn tay. Bạn bè tôi hồi ấy khối đứa phải bỏ giữa chừng vì không có tiền theo học tiếp. Câu chuyện thất học tưởng đã lùi vào dĩ vãng, vậy mà vẫn tươi rói cho đến ngày hôm nay. Khốn nạn, cái tiền đồ tối thui, mờ mịt ấy sẽ truy cùng đuổi tận tới tương lai, không biết bao giờ mới chấm dứt.

Bây giờ, chắc không còn mấy trường hợp phải “tha thẩn chơi ở nhà một năm” như tôi chỉ vì bị ông thầy Hiệu trưởng chê bé, chê còi nữa. Cũng không cần phải kéo hàng xóm đi theo để làm chứng rằng đứa trẻ đã thừa tuổi đến trường. Đến tuổi đi học, bé hay còi đều nhận hết. Miễn là bố mẹ cứ nộp được hồ sơ xin học cho con, cốp đủ tiền cho nhà trường là xong. Cho dù để nộp được hồ sơ xin học, ngay từ đêm hôm trước, nhiều ông bố bà mẹ phải mang chiếu, võng, ghế bố, áo mưa... để cố thủ trước cổng trường, hy vọng sẽ đặt được chỗ xin học cho con dù sáng -thậm chí chiều- hôm sau mới mở cửa tuyển sinh.

Đấy là chưa kể xin học trái tuyến, phụ huynh phải đăng ký trước ngày khai giảng mấy tháng trời. Phải nhờ vả, chạy chọt và trải qua nhiều chủ tục hành (là) chính vô cùng nhiêu khê. Phải tốn nhiều công sức, thời gian đi lại, hao tổn tinh thần và tốn tiền. Ở Hà Nội, Sài Gòn, việc xin học trái tuyến tốn mười mấy gần hai mươi triệu cho trẻ vào lớp một. Đành ngậm ngùi, vì bố mẹ ở đâu con ở đấy. Công việc ở thành phố, chả lẽ tống con về quê hoặc về tỉnh khác cho người nhà nuôi để chúng đi học.

Chẳng có xứ nào mà cái sự đi học lại gian truân đến thế. Nhưng gian truân mà được đi học, kể cũng bớt tủi. Tủi nhất là những đứa trẻ đang sống bình yên bên cha mẹ, đang được tung tăng đến trường bỗng nhiên phải nghỉ học, ngơ ngác và buồn rười rượi. Đọc đến đây chắc các bạn biết tôi đang nhắc đến thảm họa môi trường với hung thủ là Formosa và những kẻ tòng phạm.

Biển miền Trung không còn cưu mang cuộc sống của những ngư dân nghèo Việt Nam được nữa.

Tôi ấn tượng với quan điểm của ông PGS-TS Nguyễn Chu Hồi (Nguyên phó Tổng cục trưởng Biển Đảo) rằng “nghề cá đang đứng trước nguy cơ đổ vỡ và hàng triệu ngư dân rơi vào cảnh khốn khó do Trung Quốc đang huỷ hoại Biển Đông không thương tiếc”.

Đằng sau hàng triệu ngư dân ấy là nhiều hơn con số “hàng triệu” đứa trẻ thất học và phải sống khổ sở, cơ cực hơn cả cha mẹ chúng.

Trong bài viết Formosa: Cú lừa vĩ đại của Ba Đình và thủ đoạn thâm độc của Bắc Kinh đăng trên Dân Làm Báo hôm 1/9/2016, Blogger Vũ Đông Hà đã đưa ra quan điểm “Formosa là phương tiện, Bắc Kinh là thủ phạm, Ba Đình là đồng phạm.”

Blogger này cũng kết luận: “Từ nguyên nhân giả dối là công ty Đài Loan Formosa vi phạm xả thải và chủ trương ngăn chặn, kiểm soát công ty này trong quá trình xử lý chất thải sang đến nguyên nhân thật sự và thủ đoạn thâm độc của Bắc Kinh cho chúng ta thấy thảm hoạ Vũng Áng chỉ là màn khởi đầu. Nếu đảng cộng sản vẫn tiếp tục độc tôn lãnh đạo và cai trị, những cú lừa vĩ đại do Ba Đình dàn dựng sẽ tái diễn; thủ đoạn thâm độc của Bắc Kinh sẽ trở thành một chiến dịch diệt chủng dài hạn. Và đất nước, con người Việt Nam sẽ trở thành những vùng đất chết, biển chết, những con người bệnh tật, ngắc ngoải theo số phận bi đát của dân tộc.”

Khi mạng sống, giống nòi còn không giữ được thì chuyện học hành đâu còn cơ hội để bàn tới.


Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

Bỏ Đảng và hệ lụy



Bỏ Đảng và hệ lụy


2016-09-02




Các đại biểu giơ thẻ đảng tại lễ bế mạc Đại hội toàn quốc lần thứ 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam ở Hà Nội vào ngày 28 tháng 1 năm 2016
AFP Photo                  


Bỏ đảng và hệ lụy  00:00/00:00  Phần âm thanh Tải xuống âm thanh




Trong vài ngày qua câu chuyện ông Võ Văn Thôn đang là đầu đề thời sự xoay quanh vấn đề bỏ Đảng của các đảng viên cao cấp, lâu năm. Nguyên nhân của mỗi cá nhân có thể khác nhau nhưng nếu tập trung từng trường hợp riêng biệt thì nguyên nhân lớn nhất vẫn là do chủ trương toàn trị của Đảng tuy nhiên cho tới nay con số người bỏ Đảng vẫn không nhiều.

Vì sao bỏ Đảng?

Trưa ngày 28 tháng 8 năm 2016, ông Võ Văn Thôn cựu giám đốc Sở Tư pháp thành phố Hồ Chí Minh, từng được tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng 3, Huân chương kháng chiến hạng 1 xác nhận quyết định xin ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam.


Câu chuyện bắt đầu vào ngày 24 tháng 8, chi bộ đảng mà ông sinh hoạt tổ chức cuộc họp nhằm tiến hành “đấu tố” ông, vì ông đã tự ứng cử Quốc hội khóa rồi mặc dù thất cử, cuộc đấu tố này như một giọt nước tràn ly khiến ông quyết định bỏ Đảng 4 ngày sau, ông cho biết:


“Tôi mới có ý kiến đó bữa 28 tây thôi. Hôm đầu năm tôi có đăng ký ra ứng cử Đại biểu Quốc hội Hội đồng nhân dân rồi bây giờ chi bộ kiểm điểm kỷ luật khiển trách cho nên tôi không đồng ý và xin ra khỏi Đảng. Tôi đưa ý kiến vào chiều Thứ Sáu rồi Thứ Bảy Chủ Nhật cho nên các cơ quan của đảng cấp trên chưa thấy có ý kiến.


Chuyện này là đảng viên mà còn trong đảng thì có quy định trong nội bộ trong tổ chức đoàn thể nào cũng vậy thôi tôi có xin phép ở chi bộ nhưng mà bây giờ mấy ổng cũng kiểm điểm nên tôi không đồng tình, tôi không có vi phạm cho nên tôi nộp đơn người ta mới nhận, kiểm điểm chỉ trong tổ chức đảng thôi chứ người ta không đặt vấn đề ra ứng cử gì cả. Nó có tính cách xử lý kỷ luật mà tôi không đồng tình tôi thấy nó không đúng cho nên tôi không đồng ý và phản đối với hình thức như thế.”


Thời gian sau khi về hưu, ông Võ Văn Thôn tham gia câu lạc bộ Lê Hiếu Ðằng, một tổ chức tập hợp nhiều nhân sĩ trí thức từ trước 1975, phần lớn đều từng là đảng viên Đảng Cộng sản.

“Hôm đầu năm tôi có đăng ký ra ứng cử Đại
biểu Quốc hội Hội đồng nhân dân rồi bây giờ
chi bộ kiểm điểm kỷ luật khiển trách cho nên
tôi không đồng ý và xin ra khỏi Đảng.”
- Ông Võ Văn Thôn

Trước ông Thôn hơn hai năm, Bác sĩ Đinh Đức Long cũng đã quyết định bỏ Đảng vì sự bao che trong toàn bộ hệ thống mà ông là một thành viên lẫn nạn nhân, nói với chúng tôi lý do khiến ông có quyết định này:


“Tôi đấu tranh trong nội bộ đảng chống tiêu cực trong tổ chức Đảng. Tôi đấu tranh từ cấp chi bộ cơ sở tới Đảng ủy của bệnh viện lên Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam và tận Ban kiểm tra trung ương, Ban Nội chính trung ương, đấy là về mặt Đảng. Còn chính quyền thì lên đến cấp Bộ trưởng thế nhưng tất cả các cấp đều không có nhận thức gì hết, khi tôi kiện ra tòa thì tòa cũng kéo dài cả năm trời không xử và các cơ quan ngôn luận cũng vậy báo chí tôi đưa tài liệu thì không có hồi âm gì hết chỉ sau khi tôi từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam và tòa xử tôi thắng kiện thì từ đó trở đi khi ông giám đốc là người vi phạm pháp luật đã bị bắt giam. Cuối cùng là gì đó là các cấp vi phạm pháp luật nói không đi với làm không những vi phạm pháp luật Việt Nam mà còn vi phạm pháp luật quốc tế”.


Bên cạnh sự bao che, độc đoán, chủ nghĩa Mác Lê là một trong những nguyên nhân khiến đảng viên nào có ý thức về sự độc hại của nó sẽ suy nghĩ và từ bỏ Đảng. Giáo sư Nguyễn Đình Cống là một trí thức đã công khai bỏ Đảng sau khi Đại Hội 12 tiếp tục kiên trì theo đuổi chủ nghĩa này.

Ngày 3 tháng 2 năm 2016 ông đã thông báo từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam và yêu cầu tổ chức Đảng xóa tên ông ra khỏi danh sách.


TS Phạm Chí Dũng, một đảng viên có rất nhiều bài viết phản biện chống lại sự độc tài toàn trị, chà đạp nhân quyền cũng như các quyền sơ đẳng của công dân, sau khi nhận thấy Đảng không có khả năng tự đổi mới như nhiều lần tuyên bố, ngày 05 tháng 12 năm 2013, TS Phạm Chí Dũng tuyên bố quyết định ra khỏi Đảng vì tự nhận thấy Đảng Cộng sản không còn đại diện và phục vụ cho quyền lợi của đại đa số nhân dân, và điều đó đi ngược với tôn chỉ mục tiêu ban đầu của Đảng cùng lời thề của ông khi vào Đảng.

Vì sao chưa bỏ đảng?




000_Hkg10250114-400.jpg
Các thành viên của Ủy ban Trung ương mới của Đảng Cộng sản Việt Nam tại lễ bế mạc Đại hội toàn quốc lần thứ 12 tại Hà Nội, ngày 28 tháng một năm 2016. AFP Photo




Cho tới nay sau hơn 85 năm thành lập, tổng cộng người bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam chưa tới con số trăm trong 4 triệu rưỡi đảng viên hiện nay thật quá ít ỏi. Nguyên nhân thì nhiều nhưng điều chủ yếu mà đa số không vượt qua được là nỗi sợ hãi.


Ông Đặng Xương Hùng, cựu lãnh sự từng làm việc tại Bộ Ngoại giao Việt Nam từ năm 1983 nguyên lãnh sự Việt Nam tại Genève từ năm 2008 đến 2012 và cũng là người từ bỏ Đảng Cộng sản, cho biết sự lo sợ của người đảng viên khi bỏ Đảng không phải cho chính họ mà là cho chính gia đình họ, ông nói:


“Cân nhắc chứ. Cân nhắc nhiều lắm chứ vì mình còn đang ở bộ phận được hưởng lợi mà bỏ đi. Rồi sự đe dọa nữa ai mà chả sợ? Ai mà chả sợ nhất là sợ sự tàn ác, trả thù của Việt Nam? Nó rất quỷ quái, nó không những chỉ trả thù cá nhân đâu mà vào gia đình, vào những người khác của mình làm cho mình nhụt chí đi. Có những người không sợ với cá nhân họ nhưng người ta sợ việc làm của họ sẽ ảnh hưởng đến gia đình người thân. Nếu người nào đã xác định được giới hạn cuối cùng của sự trả giá để vượt qua nỗi sợ đó thì chả còn gì là sợ nữa.”


“Có những người không sợ với cá nhân họ
nhưng người ta sợ việc làm của họ sẽ ảnh
hưởng đến gia đình người thân.”
- Ông Đặng Xương Hùng


Bác Sĩ Đinh Đức Long là hình ảnh mới nhất phản ánh sự trả thù của Đảng, ông cho biết:


“Sau khi tôi từ bỏ Đảng thì có thuận lợi là dư luận trong nước và quốc tế quan tâm đến việc này. Sau khi thắng kiện tôi về làm việc bình thường và có một số việc lạ là an ninh theo dõi tôi năm sáu an ninh chìm nổi và khi tôi tham gia các hoạt động xã hội dân sự như tham gia các cuộc mít ting kỷ niệm những ngày Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa Trường Sa hay ngày 17 tháng 2 cuộc chiến tranh biên giới và nhất là cái vụ cá vừa rồi thì an ninh đã chận và đánh tôi, hành hung tôi, bắt vào đồn công an câu lưu 6 tiếng đồng hồ. Họ thường xuyên theo tôi có những ngày còn chặn đường không cho tôi đi làm nữa và bây giờ họ vẫn còn giám sát tôi bằng cách theo dõi.”

Luật gia Lê Hiếu Đằng nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, 45 năm là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam cũng bỏ Đảng vào ngày 4 tháng 12 năm 2013. Trước khi mất ông đã nói với đài Á Châu Tự Do về tâm nguyện của ông mà một trong những ước ao đó là đảng viên đừng sợ nữa:


“Tâm nguyện của tôi là mọi người đừng sợ gì nữa, phải hành động, phải làm việc, phải đấu tranh để bảo vệ chủ quyền - toàn vẹn lãnh thổ, đấu tranh vì nhân quyền, dân quyền, bảo vệ môi trường. Thực tế đó là ba yếu tố vì con người, cho con người. Còn chủ nghĩa xã hội là cái không nói nữa, ngay tại Liên Xô- quê hương của nó người ta cũng đã chán ngán rồi. Tại sao con cái các ông lãnh đạo đi các nước tư bản học hành, trong khi các ông bắt cả dân tộc này phải đi theo con đường mơ hồ chẳng tới đâu. Do đó trong thủ bút tôi nêu rõ Đảng Cộng sản nay là lực cản sự phát triển của đất nước. Đó là cái nguy hiểm nhất, phải đấu tranh để ngăn chặn điều đó”.


Theo công bố mới đây của nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì hiện nay có 4 triệu 500 ngàn đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, tính trung bình nếu mỗi gia đình có thêm 2 người ăn theo thì con số ấy sẽ lên đến 13 triệu 500 ngàn người có liên hệ trực tiếp tới Đảng. Thử đặt câu hỏi 9 triệu người ăn theo ấy sẽ ra sao nếu cha anh của họ từ bỏ Đảng?