Hiển thị các bài đăng có nhãn dê tế thần. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn dê tế thần. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2016

Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh dê tế thần - phần 14.


Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh dê tế thần - phần 14.










Sự thất bại đầu tiên thuộc về Ban kiểm tra trung ương đảng do Trần Quốc Vượng, cánh tay phải của Nguyễn Phú Trọng, người mà suốt cả nhiệm kỳ trước là chánh văn phòng cho Trọng. Trước nữa Vượng là viện trưởng viên kiểm sát tối cao.

Thông tin về Trần Quốc Vượng trên báo chí mới đây đều bị cắt bỏ phần hoạt động trước, đảng chỉ giới thiệu lý lịch Vượng từ năm 2006 trở lại đây.

Trần Quốc Vượng có kinh nghiệm về an ninh, tố tụng và xử lý việc trong đảng.  Dưới sự nâng đỡ của đàn anh Nguyễn Phú Trọng, chỉ trong thời kỳ Trọng lọt vào tứ trụ, Vượng liên tục được cất nhắc qua nhiều chức vụ và cuối cùng lọt vào tốp 10 quyền lực trong Bộ Chính Trị.

Thế nhưng với từng ấy bề dày kinh nghiệm trên lĩnh vực pháp luật, nội vụ đảng. Trần Quốc Vượng đã không thể làm gì được Trịnh Xuân Thanh suốt mấy tháng ròng, từ khi nhận chỉ đạo của Trọng từ đầu tháng 6 xử lý Trịnh Xuân Thanh.

Ba tháng trời dù lệnh đốt cháy giai đoạn, có thể bỏ qua cả trình tự pháp luât, dùng luật đảng và lệnh của TBT để đè lên pháp luật....nhưng Trần Quốc Vượng không thể nào ép được Trịnh Xuân Thanh nhận tội.

Sau nhiều cuộc thanh tra, kiểm tra, đối chất, làm việc với các đơn vị liên quan đến vụ Trịnh Xuân Thanh không đạt được kết quả nào. ngoài những kết luận ban đầu mang tính áp đặt của Trọng.

- Dùng xe tư đeo biển xanh chạy.

- Tự ý xin bổ nhiệm.

- Liên quan đến thất thoát 3000 tỷ.

Ở việc dùng xe tư đeo biển xanh chạy là sai, nhưng cái sai đó phải được phân tích đúng tình , đúng lý.

Nếu là người dân dùng xe ô tô biển số giả, mức xử lý quy định như sau.

Khi tham gia giao thông mà xe lắp biển số giả có thể bị xử phạt hành chính từ 4.000.000 đồng - 6.000.000 đồng theo quy định tại điểm d, khoản 5, Điều 16 và bị áp dụng biện pháp xử phạt bổ sung tại điểm c, khoản 6, Nghị định 171/2013/NĐ-CP như sau:

"Điều 16. Xử phạt người điều khiển xe ô tô (bao gồm cả rơ moóc hoặc sơ mi rơ moóc được kéo theo) và các loại xe tương tự xe ô tô vi phạm quy định về điều kiện của phương tiện khi tham gia giao thông

[...]5. Phạt tiền từ 4.000.000 đồng đến 6.000.000 đồng đối với một trong các hành vi vi phạm sau đây:
.....
d) Điều khiển xe gắn biển số không đúng với Giấy đăng ký xe hoặc biển số không do cơ quan có thẩm quyền cấp;

Như vây trong trường hợp Trịnh Xuân Thanh là người dân, dùng xe ô tô biển số giả. Thanh sẽ bị áp mức xử phạt trên. Ở đây Thanh là phó chủ tịch tỉnh, hàm tương đương thứ trưởng. Hãy đối chiếu về quy định tiêu chuẩn và định mức chế độ sử dụng xe ô tô công. Thanh ở trong trường hợp được quyền đi xe công với điều kiện tự túc.

Biển số xe do công an Hậu Giang cấp, như vậy Thanh chịu lỗi về biển số gắn không đúng.

Việc như thế đã có nghị định xử phạt, có mức phạt quy định.

Chuyện tổng bí thư, văn phòng trung ương đảng, ban kỷ luật trung ương vào cuộc xem xét chủ nhân trước xe dưới danh nghĩa là bảo vệ uy tín đảng là việc làm bịp bợp. Đảng luôn tìm cách che đây đồng đảng của mình, chuyện đảng nói rằng vì giữ uy tín cho đảng nên phải xử lý đồng chí đi xe gắn biển không đúng giấy tờ xe đăng ký là chuyện tào lao, không lừa được người dân vốn dã bị lừa quá nhiều.

Sự việc Formosa sai phạm về hình sự, gây hậu quả nghiêm trọng cho môi trường, dù là lỗi sơ ý như đảng xem xét cũng phải truy tố hình sự vì hậu quả quá lớn, không khắc phục được. Nhưng đảng đã nhận 500 triệu usd và coi là xong. Không phải bồi thường do phán quyết của toà hình sự, cũng không phải xử phạt hành chính....mà như đảng là một công ty làm ăn và cầm tiền bồi thường của công ty khác. Mọi yêu cầu xử lý hình sự Formosa bị đảng coi là chống phá chế độ, mọi đòi hỏi quyền lợi của người dân bị thiệt hại trực tiếp , đảng cho là phá rối an ninh trật tự.

Trong khi đó thì ông TBT lờ vụ Formosa để chỉ đạo vụ biển xe không đúng xe.

Ai cũng hiểu đây là cái cớ, vì các tài liệu chưa đủ chứng minh Trịnh Xuân Thanh phạm tội hình sự gì. Trọng dùng báo chí kết hợp với ban kiểm tra trung ương hướng dư luận kết tội Thanh, hòng tạo áp lực để Bộ Công An vì sức ép dư luận sẽ bất chấp làm trái quy định, xử lý Thanh.

Vụ tự xin bổ nhiệm.

Có gì sai nếu một người xin được thăng chức, xin được chuyển công tác khác, xin được bổ nhiệm.

Chẳng có gì là sai, nhưng Trọng bị ám ảnh năm trước đòi kỷ luật Ba Dũng ra quốc hội. Chuyện tưởng như gần xong thì Ba Dũng chơi đòn.

- Mọi người tín nhiệm tôi thì tôi làm.

Trọng đã không làm gì được Ba Dũng và Trọng phải rơi lệ. Thật ra thì trước hôm ra quốc hội, Ba Dũng cũng rơi lệ vì không nghĩ có ngày mình bị ép vào đường cùng như vậy. Nhưng thật bất ngờ, chỉ một câu nói đơn giản không phải những lời khuôn sáo, Ba Dũng được cảm tình quốc hội và trụ lại. Sau đó phiếu tín nhiệm lại cao vọt gần như dẫn đầu.

Đến đại hội 12, Trọng lo sợ Ba Dũng sẽ lập lại câu nói ấy. Lúc đó số phiếu cho Ba Dũng khoảng hơn 40 %, một số lửng lơ chưa quyết. Chỉ cần Ba Dũng giở bài nói một câu.

- Tôi vẫn muốn cống hiến,nếu các đồng chí tín nhiệm tôi sẽ làm.

Chắc chắn kết quả bầu cho Ba Dũng ở lại sẽ khác, và sẽ không phải một mình Trọng như bây giờ độc ngôi để biến mình thành Cha già dân tộc thứ hai.

Nhưng vì lý do nào đó , Trọng đã bắt Dũng không được nói. Cũng có thể do Ba Dũng chủ quan và thích kiểu oai là mọi người tin tôi thì tôi làm, một kiểu anh hùng rơm như thế chỉ cần bị đối thủ chơi trò tiểu nhân hơn là bại.

Cái ám ảnh đấy theo Trọng đến tận bây giờ khi Trọng ở ngôi cao nhất trong Đảng. Giá thử nếu Trọng ở ngôi thứ ba , thứ tư chắc ông ta cũng khoái cái chuyện tự đề cử mình. Nhưng giờ ông ta ở ngôi cao nhất, ông ta sợ trong một cuộc họp trung ương nào đó khoá 12, có một uỷ viên BCT đứng ra nói anh Trọng già yếu, tôi xin ứng cử thay, đề nghị mọi người biêủ quyết.

Trọng đè Thanh chuyện tự xin bổ nhiệm là vì lý do thế. Trọng muốn dưới thơi của Trọng không thằng nào được phép tự ý xin bổ nhiệm và muốn nó thành tiền lệ trong đảng ở các kỳ họp trung ương diễn ra sau này.

Vì những lý do không trong sáng và không đủ sức thuyết phục, cũng như không đủ căn cứ xét tính chất ở vụ xe biển xanh và tự ứng cử. Ba trong hai chiêu bài Trọng sai Vượng cầm đi bị thất bại.

Nhưng hai đòn này thành công trên mặt dư luận nhờ Đinh Thế Huynh định hướng báo chí, liên tiếp muôn vàn nhà báo, dư luận viên xung trận đánh chìm Trịnh Xuân Thanh từ kẻ đi xe biển xanh thành kẻ tội đồ dân tộc, kẻ tham nhũng, biến chất ( mặc dù chưa có kết luận chính thức bằng văn bản nào..)

Và Nguyễn Phú Trọng, cha già dân tộc thứ hai, đầy anh minh và tràn trề sức lực huy hoàng trong mắt quần chúng nhân dân.

Chiêu bài thứ ba là thất thoát 3000 tỷ, Trọng , Huynh, Vượng biến vụ thất thoát này cho thiên hạ nghĩ rằng đây là tham nhũng. Trong khi đó bộ công an , viện kiểm sát và chính phủ ...những người biết rõ câu chuyện thì họ thận trọng hơn và muốn xem xét kỹ. Vì viêcj chuyển nợ, chuyển lỗ chạy vòng từ tập đoàn này sang tập đoàn khác để che đậy, không phải là lỗi của cá nhân Thanh. Hơn ai hết Nguyễn Xuân Phúc, Hoàng Trung Hải, Đinh La Thăng...ba uỷ viên bộ chính trị hiện nay đều có liên quan đến việc này ở nhiệm kỳ trước của họ.

Đòn nham hiểm này đánh qua Thanh sẽ làm 3 ứng viên trẻ tuổi còn sức đi tiếp kia phải dè chừng bước chân của mình. Nếu tương lai muốn đi tiếp thì phải nghe Trọng ngay từ bây giờ, còn không sẽ phải chiu điều tra vì liên quan.

Cũng vì sự liên quan không hẳn lỗi do Thanh, nên ban kiểm tra trung ương của Vượng sai đi gần như tay trắng trở về. Trọng tức tối bắt Công an và Chính Phủ vào cuộc tiến hành bắt Thanh ngay. Sự chần chừ của công an và chính phủ là do họ thấy động cơ mù quáng của Trọng đang xúi họ làm ẩu. Lỡ có gì bản thân họ chịu tội, lên thượng tướng Lê Quý Vương nói phải cần có điều tra, có khi là 4 tháng và còn hơn nữa trên nguyên tắc suy đoán vô tội. Còn Phúc Hói biết chắc cuộc tấn công này không nhằm vào mình, chuyến đi chầu thiên triều Trung Cộng sẽ về phần mình, chắc chắn rồi Phúc mới ra mặt chỉ đạo làm vụ Trịnh Xuân Thanh, những là mãi sau này.

Ở phần trước có nói Trịnh Xuân Thanh vào thành phố HCM thì mất tích sau vụ khám nhà, bắt nguội hụt. Trước khi xảy vụ khám nhà, Thanh có đến gặp một uỷ viên BCT ở nhà riêng tại Hà Nội nói.

- Sao em lại bị xử ép thế này, lỗ là do trên chuyển nợ xuống, đâu phải em.

Vị uỷ viên BCT kia dỗ dành.

- Chả có gì đâu, chú cứ nhận rồi sẽ xong thôi.

Thanh bảo.

- Thôi em chả tin vào bọn này, nó cứ nhốt mình tù mọt gông có cho nói đâu. Em '' đi đây ''

Vị uỷ viên BCT kia lặng ngắt lúc lâu không nói gì,, dù Thanh nhấn lại tiếp ''em đi đấy, đi thật đấy''.

Ông ta điềm tĩnh đi lấy một gói bánh, mở gói bánh ra mời Thanh ăn, ông nói.

- Ngày xưa khó khăn, toàn ăn lương khô, giờ lâu lâu cũng thèm, ăn bánh cho đỡ nhớ. Chú ăn đi, bánh ngon, tí chú cầm chỗ dở về mà ăn.

Ông ta không nói gì thêm, ăn bánh xong lặng lẽ tiễn Thanh về.

Chỉ có thằng ngu mới không hiểu người ta đưa lương khô cho mình làm gì.....

...và Thanh thì không ngu....

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh dê tế thần phần 13.



Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh dê tế thần phần 13.









Thông tin chính thức là Trịnh Xuân Thanh hôm nay cùng vợ và hai con nhỏ ( hai con nuôi nhận ở trại mồ côi ) đã đến một quốc gia dân chủ.

Hiện nay dư luận có một số ý kiến, từ những nhà '' đấu tranh dân chủ  nặc danh ''  cho rằng.

- Việc Trịnh Xuân Thanh nhờ tôi giúp đỡ, ảnh hưởng đến danh dự của những nhà đấu tranh dân chủ. Vì tiếp tay cho quan chức cộng sản.

Về ý kiến này tôi xin trả lời.

- Thứ nhất tôi chưa bao giờ nhận mình là nhà đấu tranh dân chủ, cũng chưa ai phong cho tôi, chính các bạn những người nêu ý kiến này cũng chưa bao giờ phong cho tôi.  Thật bất ngờ  là ở lần này thì các bạn phong cho tôi  cái danh ấy, và đòi hỏi tôi phải giữ danh dự cho những nhà đấu tranh.

Tuy nhiên nếu các bạn khẳng định được rằng việc tôi dừng giúp sức cho Trịnh Xuân Thanh sẽ khiến danh dự của những nhà đấu tranh dân chủ được sáng giá hơn, tôi sẽ chấp nhận dừng sự kiện này. Với điều kiện các bạn công khai tên tuổi, danh tính và được những người đấu tranh dân chủ khác đồng tình.

Một số người đơn lẻ, không phải chịu trách nhiệm hay hoạt động cùng ai thì nói rằng.

- Hành động của tôi đã tạo nên sự kiện khiến phong trào dân chủ bị suy yếu, không phát triển vì chạy theo sự kiện, quên phận sự của mình.

Về ý kiến này tôi xin trả lời.

- Các bạn có hoặc đã giao cho phong trào đấu tranh dân chủ nhiệm vụ gì, và những nhà đấu tranh ấy đã làm chậm hoặc không hoàn thành nhiệm vụ ra sao.? Nếu chứng minh được nếu tôi dừng sự kiện này, phong trào dân chủ sẽ phát triển mạnh hơn. Tôi sẽ dừng lại. Mặc dù tôi không bị bắt buộc phải dừng, nhưng tôi tôn trọng những gì người khác đang làm có lợi cho đất nước.

Một cuộc thăm dò ở một tổ chức đấu tranh cuối cùng mà tôi từng sinh hoạt là nhóm NoU Hà Nội. Các thành viên đều nhất trí để tôi theo đuổi sự kiện này. Điều đó thể hiện tôi có trách nhiệm với những người bạn đã từng sát cánh với mình. Trong bao la của phong trào đấu tranh dân chủ này, tôi không thể chiều lòng theo vài ý kiến cá nhân lẻ tẻ. Tôi sẽ không nói về những ý kiến này một lần nào nữa để khỏi mất thời gian. Việc tôi trả lời thế này cũng là tôn trọng ý kiện các bạn.

Bây giờ thì tôi tiếp tục câu chuyện về Trịnh Xuân Thanh, phần thứ 13.


Trịnh Xuân Thanh đã gửi một lá thư đến Bộ Chính Trị, vì điều kiện thư gửi qua email lên không ký tên. Cá nhân tôi đảm bảo lá thư này là của Trịnh Xuân Thanh viết.













Do không bắt được Trịnh Xuân Thanh, uy tín của Nguyễn Phú Trọng bị giảm sút trầm trọng. Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo Đinh Thế Huynh và các bồi bút chọn phương án làm sao để dư luận phải đi theo chiều hướng Trịnh Xuân Thanh và Bùi Thanh Hiếu là những tên xấu xa, cặn bã.

 

Chúng tôi sẽ sẵn sàng chấp nhận tất cả mọi quy chụp và không thanh minh bất kỳ một lần nào nữa, kể cả những chất vấn về bằng chứng và đoì hỏi phải làm thế này, thế kia. Nếu các bạn không tin có thể không đọc. Các bạn có thể bình phẩm, đánh giá nó là giả tạo trên trang cá nhân của các bạn. Tôi khước từ những câu hỏi theo dang tin nhắn, điện thoại, comment hoặc trực tiếp.

Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh dê tế thần - phần 11.


Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh dê tế thần - phần 11.










Chúng ta hãy để ý đến những lời phát động của Nguyễn Phú Trọng

- Chống tham nhũng, lợi ích nhóm.

Tham nhũng phải là những kẻ có cương vị phụ trách , quản lý trực tiếp vào dự án. Một dự án tất nhiên phải có bên A , bên B và B....cái A, B, C đó gọi là nhóm.

Khi cả nhóm này cấu kết với nhau, nâng giá công trình thi công, hạ giá tài sản nhà nước để bán chác chia nhau...đó là tham nhũng và lợi ích nhóm.

Nếu tính theo tiêu chí này, Nguyễn Phú Trọng là người ''  trong sạch và liêm khiết''. Bởi ông ta không phụ trách, quản lý dự án nào cả.

Vì thế ông ta manh mẽ hô hào đánh chống tham nhũng và lợi ích nhóm, muốn đưa ai ra thịt là thịt. Các quan chức cộng sản tham nhũng, lợi ích nhóm nhiều như nấm. Đụng đâu Trọng cũng có thằng để xơi.

Nhưng dường như đã lâu rồi, chúng ta thấy thiếu đi một từ gì đó mà chúng ta không để ý, đó là biêú xén và hối lộ. Hai từ này không có trong công cuộc ầm ỹ kia của Nguyễn Phú Trọng.

Trọng chỉ ít tiền hơn bọn tham nhũng, bởi trong khi bọn tham nhũng mải mê tham nhũng thì Trọng làm miếng to hơn là tham nhũng chính trị, vơ hết quyền về mình , còn đồng bọn bị phơi thây trước thiên hạ về tội thất thoát, lãng phí, tham nhũng.


Trọng chỉ nhận quà biêú, nhận những phong bì, va li tiền biếu gọi là quà tình cảm. Đó là vàng, usd, kim cương , biệt thự...

Khi làm bí thư Hà Nội vào năm 2000, đến năm 2002 thì ở Hà Nội khởi công một khu đô thị tầm cỡ quốc tế, hàng tỷ usd được đổ vào đây, khu đô thị này có tên là Ciputra. Trong vụ này Trọng được biếu hai căn biệt thự, Trọng liền cho người nhà bán sang tay. Vì Trọng còn tính đường của mình sẽ đi hơn nữa vào chức chủ tịch quốc hội.

Khi làm bí thư Hà Nội, Chủ tịch quốc hội, tổng bí thư Trọng cũng không hề dính tới tham nhũng.  Trọng chỉ nhận quà biếu để làm ngơ cho các phe cánh khác tham nhũng, đánh quả. Chúng ta phải hình dung thế, phe cánh nào muốn làm dự án gì đó, phải đem quà đến biếu Trọng dù Trọng không phải là người quyết định dự án. Nhưng Trọng có thể là người ngăn cản dự án đấy nếu muốn. Tất cả những ai đi đút lót, chạy cửa đều hiểu các chạy phải có cả những khâu như Trọng.

Bất kể các dự án, công trình hay tập doàn này nọ đều có quà cúng biếu cho Trọng hết, toàn những quà biêú giá trị cao. Ví dụ một dự án như Ecopak , Formosa, Boxit ...Trọng đều nhận những phần quà biêú rất nặng ký. Khi có việc vỡ lở, gây hại Trọng không hề liên quan,  bởi giất trắng mực đen Trọng đâu có dính gì vào những dự án đó.

Thế nên Trọng chỉ đánh tham nhũng, lợi ích nhóm chứ không bao giờ Trọng đụng vào xét chuyện quà biêú cả.

Người mang quà biếu không phải kiểu hối lộ, anh ơi anh nhận chút này,giúp em ký dự án kia.

Quà biêú là kiểu chúng em ở Ecopak, ở Ciputra....có chút quà tình cảm tặng bác, chỉ là chút quà bác đừng từ chối.

Không có lời kèm theo xin giúp đỡ gì trong đó cả.

Một kiểu không làm mà vẫn có ăn, hoặc thằng khác làm mình hưởng lây. Số tiền Trọng được biếu không nhiều bằng số tiền thằng khác đứng ra trực tiếp làm. Nhưng Trọng an toàn và sạch sẽ. Đến lúc thua lỗ, đổ bể thì thằng dó nhân tội, còn Trọng lại là ông quan toà phán xét.

Bởi thế chống tham nhũng và chống lợi ích nhóm Trọng lại là người '' trong sạch''

Nếu nói chống nhận quà biêú, Trọng là người phải đưa lên xét xử đầu tiên.

Võ Kim Cự dã cố vấn cho Formosa tặng cho Trọng bức tượng HCM bằng vàng. Tổng bí thư nỡ nào đi từ chối món quà là bước tượng HCM bên ngoài như bao bức tượng khác. Người ta tặng tượng lãnh tụ tối cao thần thánh của mình thì nhận là điều đương nhiên.

Nhưng Formosa không phải là quan chức cộng sản dưới quyền, quan chức cộng sản dưới quyền biếu vàng, biệt thự, chứng khoán...xong có chuyện thì cũng chỉ trách số mình đen. Ngài Trọng liêm khiết có đánh khẽ là khẽ, đánh nặng là nặng. Vì quà mày biếu là quà biếu, không liên quan đến việc mày làm sai. Formosa tặng tươngj vàng cho Trọng những quá trình đúc tượng, đánh dấu để đâu rồi trao cho Trọng thế nào chúng nó ghi lại cả. Chúng nó người Tàu, dân kinh doanh. Chẳng phải quan chức Việt nên không việc gì sợ, chúng tóm được chứng cứ thằng lãnh đạo nào xơi tiền là nó giữ.

Trọng từng ăn quà biếu ở Formosa thời còn làm chủ tịch quốc hội và tổng bí thư sau này. Trót dính rồi, nên Trọng đành chịu lờ đi không biết đến vụ cá chết và xui Phúc đứng ra dẹp chuyện. Đổi lại Trọng cho Phúc cơ hội được bước vào ứng cử viên TBT bằng cách cho Phúc đi sang Tàu trước Trần Đại Quang.

Tàu hiểu ý Trọng đưa Phúc lên vị trí ứng cử viên, liền đón tiếp trọng vọng linh đình, bắn 19 phát đại bác, trải thảm đỏ đón như một ông vua.

Ý đồ Trọng muốn xúi bẩy cuộc tranh giành chức TBT tương lai giữa Huynh , Quang , Phúc..ngày càng có chiều hướng Trọng đẩy Phúc và Huynh tiến xa hơn. Trong trung ương 3 Trọng định bày ra trò muốn làm tổng bí thư phải qua làm bí thư, phó bí thư tỉnh. Hòng ngăn cản luôn bước tiến của Quang, Huynh. Chỉ có Phúc từng là phó bi thư tỉnh Quảng Nam và Ngân là bí thư Hải Dươn . Nhưng trung ương 3 đã gạt đi. Mới đây Trọng ra tiếp việc rà soát tuổi đảng viên theo hồ sơ đảng, như thế việc khai gian tuổi của Quang bị lòi ra. Quang không thể nào còn cửa.

Lệ thường mấy kỳ rồi là chức TBT phải từ tứ trụ đưa lên. Huynh là người có xuất thân tương tự như Trọng, đầy đủ điều kiện làm TBT như Trong. Nhưng lại xếp vào Ban Bí Thư thường trực, Huynh muốn lên phải đẩy được Ngân hay Quang thế chỗ rồi từ đó mới lên được. Mà không có gì nhanh bằng cách đẩy Quang. Bởi thế trong vụ án Dương Chí Dũng khai Quang nhận tiền, Huynh cho người tung lên mạng.

Xét xử Dương Chí Dũng chỉ có công an và quân tuyên gió, báo chí  vào. Công an là quân của Quang khi đó đương bộ trưởng,. Clip tung ra chỉ có quân của Huynh làm theo lời sếp, chứ ai vào phiên toà đó được mà ghi.

Huynh phải qua tứ trụ rồi mới leo được lên TBT, chậm lại một nhịp. Quang vướng khai gian tuổi, Ngần là phụ nữ mà đảng CSVN chưa có tiền lệ nữ làm TBT.

Chỉ còn lại Phúc, một người mà Trọng rất dể bảo. Bây giờ Trong đang reo ước mơ cho Phúc nối ngôi TBT. Phúc thì cũng háo chức quyền,típ mắt làm theo đàn anh , bảo gì nghe nấy răm rắp.

Lẽ ra để Huynh làm TBT mới hay, hay ở chỗ chúng ta có một ông TBT người Bắc, có lý luận.

Và ông TBT tương lai này từng quỳ mopk dưới chân Nguyễn Tấn Dũng, vái lạy bắt Tấn Dũng phải nhận làm dàn em mới đứng lên.

Với tình hình bộ sậu ứng cử TBT như trên, giờ thì chả có chuyện hy vọng gì khiến Trọng về giữa nhiệm kỳ bàn giao cho Quang hay cho Huynh cả. Vì hai tên này sẽ phải đánh nhau và tên nào cũng có những điểm bất lợi.

Phúc thì còn non, nên chắc cứ làm thủ tướng trọn nhiệm kỳ.

Chức TBT của Trọng không ai chiếm được, Trọng không thất hứa làm 2 năm là về. Mà chỉ tại rối quá không ai kế nhiệm để đảm bảo ổn định, Trọng '' đành nhận 100% sự nhất trí '' rồi ngồi tiếp.

Nếu như trong những năm nhiệm kỳ này, Trọng chinh phạt miền Nam đâu vào đấy, tàn quân của Ba Dũng không ngóc đầu lên được, Trọng đưa được Thưởng về làm bí thư, dưới dự hỗ trợ của Tư Sang.  Cứ điểm cuối cùng ngoan cố trong trung ương đã được giải quyết.

Đến nhiệm kỳ sau, Huynh ở chức Ban Bí Thư sẽ đưa Quang gian tuổi về hưu để thế chỗ. Phúc hói có thể may mắn lên làm TBT, nhưng cũng có thể bị Trọng gài cho phốt gì đó và yên vị tại chỗ chức thủ tướng.

Trọng lại tiếp tục làm TBT, chả phải lúc Đỗ Mười lên làm TBT lúc tuổi 77 đó sao. Còn luật lệ nào nữa, Trọng đã phá luật để ở lại nhiệm kỳ này khi tuổi 72 thì có gì kỳ sau không phá nốt.

Muốn thế Trọng phải đánh dẹp miền Nam cho hoàn tất những lá phiếu cho đại hội 13.

Trịnh Xuân Thanh là màn mở đầu vừa đánh vào Hậu Giang, cứ điểm trung thành của Ba Dũng, Thanh cũng là đệ của Đinh La Thăng bí thư TPHCM.

Nếu thành công từ Thanh đánh lên, Trọng sẽ hoàn tất cuộc chinh phục miền Nam.

Trịnh Xuân Thanh vừa gửi hôm qua một lá đơn đến Bộ Chính Trị yêu cầu mở cuộc xét xử công bằng về tội của anh ta. Thanh sẵn sàng chịu xuất hiện khi có phiên toà xét xử anh ta vụ thất thoát 3000 tỷ, nhưng phải có những luật sư, nhà báo, đại diện nhân quyền quôc tế...anh ta sẽ về đứng trước phiên toà.

Nhiều người sẽ nghĩ Thanh chỉ nói phét không dám làm. Tôi tin chắc Thanh là người dám , vì nếu tôi không có niềm tin ấy, tôi đã không nhân giúp anh ta.

Một phiên toà như thế sẽ lôi nhiều uỷ viên BCT ra phơi bày, buộc một cuộc sống mái sẽ phải nổ ra. Chính thượng tướng công an Lê Quý Vương nhận vụ này theo chỉ đạo của Tổng Bí Thư, ông Vương đã nói có nhiều sức ép, có những quan hệ lớn, phải làm cẩn thận không thể tuỳ tiện bắt người, phải dựa trên suy luận vô tội. Phải có thời gian chứ không thể nhanh được.

Ông Vương biết Trọng nóng ruột muốn san bằng miền Nam nên chỉ đạo làm gấp, ở cương vị chuyên môn ông hiểu vụ án này còn dây nhiều đến các lãnh đạo cao cấp hơn.

Trả lời báo chí ông Vương nói rất thật hoàn cảnh của mình với vụ Trịnh Xuân Thanh.

''Thế còn đã điều tra thì phải chứng minh các dấu hiệu tội phạm, bây giờ tôi chưa nói rõ được. Đây là một tổng công ty lớn, có công ty mẹ và các công ty con. Có thể các sai phạm liên quan đến công ty con, nhưng có thể liên quan đến chỉ đạo, điều hành của công ty mẹ, cho nên cần có thời gian phân tích, điều tra.

- Tổng bí thư nhấn mạnh yêu cầu làm nhanh, không nể nang bất cứ vấn đề gì, quan hệ, cá nhân nào như vụ việc này. Việc này được lãnh đạo Bộ quán triệt đến cơ quan điều tra thế nào?

- Chúng tôi không nể nang gì cả. Nói vậy nhưng tất nhiên sức ép trong quá trình điều tra là có, khó khăn là có nhưng đã là công tác điều tra thì phải tuân thủ pháp luật. Lãnh đạo Bộ đã có chỉ đạo, quán triệt, sẽ có sử dụng bộ máy của kiểm tra, thanh tra để đảm bảo việc này.

Chúng tôi sẽ thực hiện theo đúng quy định của ngành. Thông tư quy định của Bộ thế nào thì phải thực hiện đúng như thế, làm thế nào phải nghiêm túc, đạt được yêu cầu công khai minh bạch.

Tức ông Vương nhận thấy chuyện ép tiến độ khởi tố, bắt giam theo đòi hỏi của Trọng là vô lý, đầy toan tính cá nhân, muốn chà đạp lên luật pháp để đạt mục đích đen tối. Ở các vụ án các nhà bất đồng chính kiến còn làm thế được. Chứ như vụ Trịnh Xuân Thanh  liên quan đến nhiều cấp cao hơn, mà dấu hiệu tội phạm còn đang chưa chứng minh được. Hồ sơ thì nhiều ....

Chưa có kết luận nào của cơ quan thẩm quyền nào khẳng định Trịnh Xuân Thanh tham nhũng, chỉ có những tờ báo và bọn tay sai cho Trọng đi tung tin như vậy.

Còn về sai phạm, Bộ Công An cứ làm rõ. Khi có phiên toà công khai, có những điều kiện đảm bảo sự công bằng cho Trịnh Xuân Thanh như yêu cầu của anh ta. Đó là mời luật sư như anh ta chỉ định, người đưa tin như anh ta chỉ dinh và quan sát viên của quốc tế về nhân quyền.

Anh ta sẽ có mặt.

Anh ta nhắn với những người nói anh ta đừng hèn hạ, hãy xuất hiện chịu tội rằng.

- Đừng mở những phiên toà hèn hạ, úp sọt như đã làm với những người đấu tranh dân chủ, anh ta sẽ ra toà.  Nếu nói anh ta hèn, thì hãy nói những kẻ có trách nhiệm hay mở phiên toà dũng cảm, công khai mời những người như anh ta đề nghị cùng tham dự. Nếu không dũng cảm như thế, đừng mở miệng nói ai hèn.

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh dê tế thần - phần 7.



Người Buôn Gió - Trịnh Xuân Thanh dê tế thần - phần 7.





Sau khi tấm ảnh Trịnh Xuân Thanh xuất hiện cầm chứng minh thư và bằng lái xe của tôi trong đêm, sáng ngày hôm sau Nguyễn Phú Trọng đã triệu tập họp bất thường Ban Bí Thư để khai trừ đảng với Trịnh Xuân Thanh.


Tại cuộc họp Ban Bí Thư này, Nguyễn Phú Trọng là người trực tiếp chủ trì.  Trong khi đó tỉnh uỷ Hậu Giang đang ra tối hậu thư cho ông Thanh 4 ngày nữa phải có mặt ở tỉnh uỷ để giải quyết việc liên quan.


Trong lá thư xin ra khỏi đảng của mình trước đó vài ngày, Trịnh Xuân Thanh đã gửi đến Uỷ ban kiểm tra trung ương, báo Thanh Niên, tỉnh uỷ Hậu Giang. Nội dung lá đơn này được giữ kín, bởi nó có những đoạn vỗ mặt thẳng vào Nguyễn Phú Trọng.


Tại cuộc họp của uỷ ban kiểm tra trung ương, lá đơn được đọc. Cả phòng đều bất ngờ đến nỗi lặng ngắt 10 phút không ai nói gì. Lần đâu tiên trong đảng có một đảng viên viết những lời lẽ chỉ trích thẳng vào TBT đương nhiệm như thế. Chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương Trần Quốc Vượng đành cho tạm nghỉ giải lao để xin ý kiến Tổng Bí Thư.


Trọng nghe tin, phẫn uất bắt Trần Quốc Vượng đề nghị khai trừ đảng đối với Trịnh Xuân Thanh. Đây là một cuộc họp mà dự tính ban đầu mới chỉ là xem xét kỷ luật. Cuộc điện thoại chỉ đạo của Trọng khiến cho Vượng làm gộp tất cả phần xem xét và đưa ra hình thức kỷ luật khai trừ đảng đối với Thanh.


Lý do là Thanh đã không những gửi lá đơn này đến các cơ quan mà còn đưa chúng lên mạng xã hội Facebook.


Lời đề nghị khai trừ Đảng của uỷ ban kiểm tra trung ương có sau khi lá đơn tung ra trên mạng xã hội. Nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn còn muốn giữ thể diện cho mình, ông ta chờ chỉ đạo vài cơ quan nữa cùng xúc tiến để thiên hạ tâm phục khẩu phục. Một cái kiểu mà Trọng thích là cụm từ tuyệt đối nhân dân, cán bộ, ban ngành đều nhất trí với quyết định của TBT. Như cái cách mà ông ta từng khoe khoang ở đại hội 12 mình được bầu 100% số phiếu.


Tức ông ta muốn giết người, nhưng lại muốn ép cấp dưới đề đạt lên điều đó. Để ông ta nói rằng ý của ông ta là ý kiến của toàn đảng, toàn dân, toàn quân. Lá đơn của Trịnh Xuân Thanh lúc này vẫn là sự hồ nghi của dư luận, chỉ một số cơ quan nhận được chúng. Cùng lúc Trọng cho đội ngũ dư luận viên đi phao tin về lá đơn này là giả mạo, không có độ chính xác. Mặt khác Trọng ráo riết ép cấp dưới là Tỉnh Uỷ Hậu Giang dứt điểm đề nghị kỷ luật khai trừ đảng đối với Trịnh Xuân Thanh lên cấp trên.


Lá đơn của Thanh đã khiến uy tín của Trọng giảm sút, nhưng trong lúc dư luận và nhiều đảng viên khác còn hồ nghi tính xác thực của lá đơn này. Nếu Trọng tranh thủ được quãng thời gian đó, xử lý khai trừ Thanh còn vớt vát lại được phần nào uy tín.


Tôi thấy cần thiết phải gấp rút đưa ra tính xác thực của lá đơn này, bởi tôi là người đã đưa lá đơn đó ra trên mạng. Bản thân tôi cũng vấp phải nhiều sự hồ nghi. Tôi đã đặt điều kiện với người của Thanh,  Thanh  phải xuất hiện cầm giấy tờ tuỳ thân của tôi trước khi Trọng Lú hoàn tất mọi thủ tục để khai trừ Thanh.


Yêu cầu có lẽ khó với những người của Thanh, họ ngồi lặng lẽ đi rất lâu. Họ nói việc này cần có thời gian vài ngày. Tôi lắc đầu nói cần phải càng sớm càng tốt. Tôi đẩy họ vào một tình thế bắt buộc là họ phải đi nhờ người khác nếu tôi không có hình ảnh của Thanh cầm giấy tờ của tôi.


Nếu họ gửi tấm hình sớm, tôi sẽ đoán được Thanh ở đâu căn cứ vào thời gian từ khi giấy tờ của tôi gửi đi. Nhiều phỏng đoán trên mạng rằng Thanh đang ở Đức này, Thanh có nhà và vợ con đang ở đây. Tôi muốn kiểm tra điều ấy không phải là tò mò. Mà nếu như Thanh ở đây, tôi sẽ vững tâm hơn vì biết Thanh ở chỗ an toàn.


42 tiếng đồng hồ sau, tôi nhận lá đơn được gửi qua Viber. 42 tiếng là quãng thời gian có thể bay vòng quanh trái đất đối với những người sẵn tiền và sẵn visa và sẵn cả nhân lực.









Tấm hình của Thanh được đưa lên trong đêm qua, và được chia sẻ rộng rãi. Lần này thì chỉ có 3 ý kiến trong gần 60 ngàn người theo dõi Facebook tôi cho là giả. Những nhà báo và cũng có thể là bồi bút của Trọng Lú ngay từ sáng sớm thức dậy thấy tấm hình được chia sẻ, đã hậm hực, tru tréo xỉ vả Thanh và cả tôi. Chúng ám chỉ rằng tôi vì tiền của Thanh đưa mà đã làm giúp.


Có lẽ chúng nghĩ tôi cũng như chúng, cũng nhận tiền để làm những việc đấu đá thanh trừng nội bộ giữa các quan chức cộng sản với nhau.


Trong cơn cuồng loạn để giữ uy tín cho ngài Minh Chủ Nguyễn Phú Trọng, mọi thứ chúng đều có thể nói ra, kể cả những lời dơ bẩn nhất. Đấy là việc mà chúng phải làm, công việc của chúng là giữ uy tín cho ngài Trọng. Còn tôi thì hạ bệ cái uy tín ấy, tôi cũng chẳng ngại ngần như chúng. Bởi về những gì học hỏi trong môi trường cộng sản thì chúng cả tôi cùng được học như nhau.


Tôi chả cần là nhà bất đồng chính kiến, nhà đấu tranh dân chủ. Những thứ ấy với một thằng như tôi là không thích hợp. Nhưng tôi sẽ không sa đà vào việc tranh luận với chúng về đường lối làm cho dân giàu, nước mạnh bằng cách giúp cho Minh Chủ Nguyễn Phú Trọng sáng ngời chánh nghĩa bịp bợm  kia trở thành một vị lãnh tụ thần thánh tối cao. Một Cha già dân tộc thứ hai.


Tấm hình Thanh xuất hiện và những lời tán thưởng đối với sự dám chơi tới bến của Thanh khiến Nguyễn Phú Trọng bị ê mặt. Ngay từ sáng đã có người nói xì xào đến tai Trọng.


- Ông Trọng làm báo chí mất công ròng rã cả tháng trời để vụ thằng Thanh là tội phạm,  giờ lại được dân chúng hoan hô đầy trên mạng kìa.


Trọng nghe uất đứng không vững.  Chung quy tại Trọng tất, vì thích vờn mồi để báo chí tung hô theo kịp, Trọng có con gà trong tay, thỉnh thoảng lại ngó cái lông, xem thịt béo không, rồi lại vác cân ra cân xem thịt được chưa. Kiểu dề dà đầy sảng khoái trong mắt làng xóm, thiên hạ là nhà ông Trọng  có con gà ngon quá, ông ấy sắp thịt đấy.


Thịt gà mang cho hàng xóm sự thán phục là Trọng Lú có gà ngon trong nhà, chả mấy ai có.


Nhưng thịt người lại khác.


Thịt người thì Trọng cho thiên hạ thấy Trọng quyền uy tối cao, uy trùm thiên hạ. Trước khi thịt Trịnh Xuân Thanh phải vờn cho các thằng uỷ viên trung ương, bộ chính trị khác phải vỡ mật, kinh hồn. Có thế mới thành được cha già dân tộc, một lời như nhấc được chín đỉnh đồng.


Nhưng con gà biến mất, Trọng chót khoe hàng xóm, đang muốn chữa thẹn bằng cách gà gầy quá tao giam nó lại nuôi thêm vài tháng. Đang tính chữa thẹn như thế, thì bỗng nhiên con gà nó đậu trên cây tre đầu làng gáy tè té te...e... như nói hàng xóm nhà Trọng rằng:


- Nó giam tao nuôi béo thịt đâu, thằng già ngu lại thích khoe, mở cửa chuồng sờ lườn tao béo không.  Tao nhanh chân nhảy tót lên hàng rào, rồi bay lên cây tre gáy cho cả làng biết lão Trọng ngu thế nào.


Trọng xem tin tức mà trợ lý đưa, uất quá triệu tập Ban Bí Thư để khai trừ Thanh.


Tổng Bí Thư đi khai trừ một thằng tỉnh uỷ viên mà nó gửi đơn chửi thẳng vào mặt mình và tuyên bố không chung đảng vì ghét cái mặt đểu cáng của tổng bí thư.


Nhục cho Trọng, nhưng chả lẽ không làm gì. Làm để bớt tức tí nào hay tí nấy.


Đinh Thế Huynh thường trực ban bí thư, vẫn ngầm kiêm quản lý báo chí tuyên truyền vì thằng Thưởng trẻ người non dạ chưa có kinh nghiệm. Huynh cũng ức vì bao công chỉ đạo báo chí , bồi bút các kiểu để biến Thanh thành một kẻ tội phạm trong mắt nhân dân, dư luận cho Trọng thịt. Kiểu Huynh chính là thằng vỗ béo gà. Vì tức Huynh không đứng ra , kệ cho Trọng chủ trì Ban Bí Thư. Chán quá rồi, thôi thì ông Trọng bày ra làm xổng thì ông đi mà giải quyết.


Trọng muối mặt đứng ra khai trừ Trịnh Xuân Thanh, cả thiên hạ dè bỉu, giễu cợt tổng bí thư gì mà đi vuốt đuôi , bắt bóng thế. Già rồi thôi giữ hẹn năm sau nghỉ đi đừng có cố nữa.


Lại nói đến thằng Thưởng hồi Tư Sang làm bí thư HCM coi như con, nâng đỡ dìu dắt. Đại hội 12 Tư Sang về muốn gửi gắm Thưởng vào BCT để mộng sau này nó nắm TPHCM thì Sang thành bố già oai phong trấn cả cõi phía Nam.


Nhưng thế  nào đại hội bầu thằng Thưởng lại bật  vòng 16 uỷ viên BCT trong danh sách ứng cử viên BCT cùng với mụ Trương Thị Mai. Vì có công hợp sức đánh bật được Ba Dũng không vào vòng ứng cử viên, hai loại tép riu đàn bà và trẻ con cũng không đáng ngại. Trọng  nghĩ chỗ nhờ cậy Tư Sang  sau này, ép được đại hội ngoài 16 suất kia ra phải thêm mấy suất nữa ở BCT. Cho nên BCT đại hội 12 lại phình ra thêm mấy suất như bây giờ.


Ngày trước chạy dự án gì cần thông qua Bộ chính trị, doanh nghiệp chỉ rải tiền hơn chục mống. Từ khi Trọng làm Tổng bí thư, lần trước phình thêm 2 suất là Kim Ngân và Thiện Nhân. Giờ lại phình thêm 3 suất nữa. Thế mà Trọng chỉ đạo chính phủ giảm biên chế, trong khi BCT thì Trọng tăng thêm đến mấy chục phần trăm người. Đúng là chả nghe được những gì cộng sản nói, nhất là cộng sản đàu đảng.


Hai đệ tử của Tư Sang vì nhét nhồi thêm vào, không biết sắp đi đâu. Bà Mai đi làm phó mặt trận , còn Thưởng đi làm tuyên huấn dù chả biết mẹ gì kinh nghiệm.


Sang thì vẫn hy vọng Thưởng về làm bí thư thành uỷ HCM tha hồ màu mỡ. Tư Sang thích gái đẹp, chân dài, hoa hậu...mà ở đâu gái gọi cao cấp nhiều như ở Hồ Chí Minh. Nhưng Thưởng phải về đó thì bố già Phương Nam Trương Tấn Sang mới hưởng lạc được. Thế nên Sang cay cú muốn giúp Trọng hất bằng được Đinh La Thăng để cho Thưởng về đó.


Nếu Thưởng về làm bí thư thành uỷ HCM, cánh bồi bút cũ từng theo Sang lại ấm êm. Tha hồ đi đánh các doanh nghiệp, băng đảng để lấy tiền tậu nhà cửa. Có tên bồi bút cho Sang thời Sang bí thư thành uỷ HCM, tên này kiếm được mấy cái nhà. Sau dính vụ Năm Cam với Tư Sang nên làm ăn khó khăn, quay ra tạo dựng hình ảnh nhà báo cải cách, và cổ suý cho một minh chủ cộng sản trong sáng, liêm khiết. Hòng chờ ngày Thưởng về làm bí thư ở đây chuyện hốt bạc lại huy hoàng như ngày xưa. Nên bọn này rất hăng hái ra sức ngày đêm tạo dư luận Thăng chẳng ra gì , để cô lập Thăng cho bọn Trọng, Sang thịt. Đưa Thưởng về ngự, cả lũ từ thầy Tư Sang đến đệ tử lúc đó khỏi phải nghĩ.


Nhưng chuyện đó thì còn đang diễn ra. Đau và nhục nhã nhất là Nguyễn Phú Trọng bây giờ gặp vụ Trịnh Xuân Thanh.  Cả trung ương chế nhạo, cười khinh Trọng trình gì mà náo loạn vang trời, khua chiêng , gõ mõ cờ xí rợp trời như ăn được người đến nơi.


Đến thằng ranh con như Trịnh Xuân Thanh nó có giỡn cho vào mặt.



Tái bút.


- Câu chuyện này ghi lại theo lời kể của người khác trong bộ máy cộng sản. Văn phong đương nhiên bị pha trộn lẫn cái cách của người kể và người viết.