Hiển thị các bài đăng có nhãn OBAMA. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn OBAMA. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016

Cánh Cò - Dấu chấm hết cho một nền văn hóa tự ti.


Cánh Cò - Dấu chấm hết cho một nền văn hóa tự ti.






tin nhap 20160904184118
Tổng thống Mỹ Barack Obama xuống sân bay Hàng Châu ngày 4/9





Sự kiện Chủ tịch Tập Cân Bình cho phép đàn em mình “làm nhục” Tổng thống Obama không những chiếm trang nhất của báo chí Mỹ mà hầu như các tờ báo viết bằng mẫu tự Latinh đều loan tải như một bản tin lạ lùng và đầy thích thú.

Lạ lùng vì thái độ của Trung Quốc, một nước đang tự khẳng định mình là lớn, là đang tiến dần đến tư thế bá chủ, là tự hào có nền văn minh dài nhất thế giới và trong cái tự hào ấy hôm nay chứng tỏ mình là nước có thái độ lớn trước bất cứ ai, kể cả đó là khách ngoại giao của hơn 1 tỷ dân Trung Quốc.

Ông Tập đã tự tay cầm chiếc kéo ngoại giao cắt đứt sự liên hệ với thế giới bên ngoài qua sự cố này. Và quan trọng hơn, hành vi khiếm nhã mà ông ta đại diện cho hơn một tỷ người Trung Quốc để làm đã cho thế giới thấy mặt thật của một nền văn hóa đã bị chế độ Cộng sản làm cho thối rữa, bắt đầu từ từng đảng viên một.

Văn hóa tự ti đã làm Trung Quốc nhỏ lại trước thái độ của ông Obama. Tổng thống Mỹ tuyên bố ngay sau đó không để ý đến chi tiết “nhỏ nhặt” này và thế giới một lần nữa tìm thấy trong đó tính cách “quân tử” của chính người Tàu đặt ra từ hàng ngàn năm trước.

Khác biệt lớn nhất giữa người quân tử và kẻ tiểu nhân là thái độ sống cũng như từng mỗi cử động nhỏ nhặt và bất ngờ nhất. Người Tàu xưa nay cổ vũ cho hai chữ quân tử như thánh kinh của đạo Khổng và trải qua bao thăng trầm ý nghĩa của quân tử như kim chỉ nam chưa bao giờ có phản biện chính thức trong sách giáo khoa hàng ngàn năm qua.

Và Tập Cận Bình đã cho thấy ý nghĩa của “quân tử” cần phải suy xét lại.

Cầm trong tay mớ đô la được kiếm ra từ thị trường Mỹ, Tập Cận Bình hình như vẫn còn rất tự ti với thành quả mà dân chúng Trung Quốc có được trong ngày hôm nay: Những giọt mồ hôi gia công, những cái đầu tận lực suy nghĩ để làm hàng giả, những mánh khóe nhằm giữ cho tỷ giá của đồng nhân dân tệ càng thấp càng tốt, những dự án đầu tư nước ngoài lấy hối lộ làm phương tiện, những đàn áp khốc liệt người có lương tâm lên tiếng cho các chà đạp, sách nhiễu đối với hàng chục triêu người dân của mình.

Văn hóa Cộng sản Trung Quốc phản chiếu ngay trên từng khuôn mặt người dân khi họ ra nước ngoài du lịch. Bao nhiêu nước đã tỏ ra khinh bỉ họ bằng những quy định, những tấm bảng bằng tiếng Trung xuất hiện mọi nơi khi họ đến: Nhà hàng, khách sạn, phi trường, các danh lam thắng cảnh yêu cầu họ cư xử phải phép và văn minh hơn. Ngay cả trong nhiều ngôi nhà của người bản xứ mà họ đi qua cũng treo bảng không tiếp họ.

Thành quả này phải nói là nhờ Cộng sản mà điển hình nhất là Mao Trạch Đông, kẻ muốn toàn dân Trung Quốc chỉ có một suy nghĩ duy nhất: tôn thờ kẻ giết hại dân tộc mình.

Tập Cận Bình là người không giấu giếm sự tôn thờ ấy của ông ta không những bằng chính sách mà còn bằng hành động ngoại giao của một nước lớn. Tập đã áp dụng câu chữ “Trí thức không bằng cục phân” của Mao để hôm nay cho thế giới thấy “Tổng thống Mỹ không bằng cục phân” qua cách hành xử thô lỗ và thất học khi Tổng thống Obama đại diện cho nước Mỹ tới họp G20.

Không ai phủ nhận Tổng thống Obama là một trí thức. Hành vi vô học mà Tập ra lệnh cho bọn côn đồ cổ cồn làm tại phi trường Hàng Châu đã áp dụng triệt để câu nói của Mao. Thế giới thay vì nổi giận lại cười cợt với thái độ vừa trẻ con vừa ngu muội này.

Người dân Trung Quốc khi nhìn vào cách cư xử kỳ quái này chắc chắn sẽ có hai luồng đối chọi: Một là hồ hởi và càng tôn sùng Tập Chủ tịch hơn vì đã trả được mối thù tự ti của họ trước nước Mỹ, một đất nước vừa được thành phần này thích thú vì giàu có lớn mạnh, vừa thù hằn vì thành tựu của họ không bao giờ Trung Quốc chạm tới được: một nền dân chủ tạo ra nhân cách sống đích thực.

Thành phần thứ hai, tuy ít và âm thầm hơn nhưng lại âm ỉ và chưa bao giờ bị tiêu diệt: những con người của thánh hiền Khổng Mạnh. Họ sẽ cảm thấy bị xúc phạm như chính họ bị Tập Cận Bình chà đạp. Nhưng sức họ yếu trước một tập thể đã được nhào nặn, uốn nắn từ những chủ thuyết phản lại tri thức con người. Họ khiếm liệt mọi hành động chống lại và đành lòng sống chung với sự ranh ma, ti tiện như sống chung với rác.

Họ là nạn nhân trực tiếp của Mao qua chủ trương “Lấy nông thôn bao vây thành thị”. Bần cố nông Trung Quốc ào ạt tiến công đã cô lập và khoanh vùng họ, khiến thành phần này chỉ còn để làm kiểng thay vì góp tiếng nói xây dựng và giúp văn hóa Trung Quốc thoát hiểm

Bắt đầu từ sự cố Hàng Châu văn hóa Trung Quốc bước vào một hành trình mới: ngạo nghễ và lừng lẫy đạp trên các trang sách văn hóa của cha ông họ. Dân chúng và lãnh đạo đã tìm thấy tiếng nói chung: giá trị nước lớn của Trung Quốc là tối thượng và phải chiếm được vị trí này bằng bất cứ giá nào kể cả những bãi nước bọt.

Như vậy thì bảo các em nhỏ Việt Nam học tiếng Hán để làm gì trong lúc này?

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

Lâm Bình Duy Nhiên - Obama và tính ỷ lại của người Việt



Lâm Bình Duy Nhiên - Obama và tính ỷ lại của người Việt




dependent
Một dân tộc với hơn 90 triệu người lại không thể nào định đoạt tương lai của chính mình. Đáng buồn và xấu hổ thay!





Tổng thống Mỹ Obam avaf giới trẻ Việt Nam tại Sài Gòn. Nguồn: AFP Jim Watson
Tổng thống Mỹ Obam avaf giới trẻ Việt Nam tại Sài Gòn.
Nguồn: AFP Jim Watson




Chuyến công du Việt Nam (23/5 – 25/5/2016) của Tổng thống Mỹ Barack Obama đã kết thúc. Không có 21 phát đại bác để chào đón ông như cách thức mà nhà nước CSVN đã long trọng dành cho Tập Cận Bình (5-6/11/2015). Dẫu chính quyền trong nước có cố tình hạ thấp tầm quan trọng của chuyến công du nhưng họ đã không thể nào kiểm soát được tình cảm mà người dân Việt Nam dành cho vị Tổng thống Mỹ. Điều đó đã được thể hiện rõ qua hình ảnh hàng ngàn người dân chờ đợi chào đón ông tại Hà Nội và Sài Gòn. Những dư âm tốt đẹp về chuyến đi vẫn còn đọng lại trong tâm trí của nhiều người dù ông đã rời Việt Nam được hơn 10 ngày.

Nhưng chính đằng sau sự nồng nhiệt cũng như những cảm xúc chờ đợi, hy vọng của người dân Việt Nam dành cho Tổng thống Obama lại là một thực trạng đáng buồn cho tương lai của đất nước.

Đáng buồn vì hình như nhiều người, thậm chí cả tầng lớp trí thức cũng đặt quá nhiều niềm tin vào chuyến công du này. Cứ như Obama sẽ là Đấng Cứu thế Messiah mang lại nhiều đổi thay cho đất nước Việt Nam.

Không khó để nhận thấy rằng chưa bao giờ tính chính danh của đảng CSVN lại bị lên án, chỉ trích một cách nặng nề như ngày nay. Cơn phẫn nộ của người dân ngày càng dâng cao khi cuộc sống mưu sinh hàng ngày vẫn còn quá nhiều vất vả. Không có gì trong xã hội được cho là chuẩn mực. Tất cả điều bị xuống cấp một cách nghiêm trọng từ đạo đức, văn hóa, giáo dục, y tế đến luật pháp. Môi trường bị ô nhiễm, phá hoại nặng nề trước sự bàng quan, im lặng của những người lãnh đạo. Nền độc lập, chủ quyền quốc gia bị đe dọa. Nhà cầm quyền luôn nhu nhược trước sự bức hiếp của Trung cộng nhưng lại tỏ ra hung hăng khi sử dụng bộ máy an ninh để đàn áp một cách dã man những tiếng nói không cùng chính kiến.

Chính trong bối cảnh tăm tối ấy mà người dân đã trông chờ nhiều vào vị Tổng thống Mỹ. Trước khi ông đặt chân đến Việt Nam, cộng đồng mạng đã sôi sục sự chuẩn bị đón tiếp. Những lời chúc mừng, những biểu ngữ thể hiện mong mỏi đổi thay tại Việt Nam đã liên tiếp được nhiều tổ chức dân sự trong và ngoài nước kêu gọi. Sự bình dị của Obama tại Hà Nội ngay lập tức đã chinh phục người dân. Hàng ngàn người chen chúc bên đường để chờ đợi, để vẫy tay chào mừng ông.

Đỉnh điểm là hàng triệu người Việt đã cùng nhau xúc động trước bài diễn văn gởi nhân dân Việt Nam do ông đọc trước 2000 người tại Trung tâm Hội nghị Quốc Gia Hà Nội. Quả thật đây là một bài diễn văn hay và nó như được tiếp lửa thêm khi được một người có tài hùng biện như ông đọc. Nhưng những điều mà Tổng thống Mỹ nhắc đến không có gì mới đối với người Việt chúng ta. Tinh thần chống ngoại xâm bất khuất trước bao mưu toan nhằm thôn tính, đồng hóa của kẻ thù phương Bắc chính là những trang sử hào hùng của dân tộc.

Văn hóa Đông Sơn và chiều dài lịch sử bi thương chính là bản sắc của dân tộc Việt. Đó chính là cội nguồn và là điểm tựa cho sự phát triển của đất nước.

Có nhất thiết phải khiến cho trái tim của hàng triệu đồng bào rung động, ngập tràn cảm xúc khi chính những trang sử oai hùng, quá khứ huy hoàng ấy được một người nước ngoài, một vị Tổng thống của một cường quốc, phát biểu?

Người viết có cảm giác như là chúng ta đã quên bẵng đi chính quá khứ của người Việt và đã trở nên vô cảm trước thời cuộc, trước thảm trạng của quê nhà, để rồi được người ngoài đánh thức.

Sẽ có lập luận cho rằng chúng ta cảm động vì tính uyên bác, sâu sắc của bài diễn văn do những người xa lạ viết.

Đó là sự ngụy biện, cố tình không dám nhìn thẳng vào sự thật, vào bản chất của vấn đề: nỗi sợ hãi bao trùm trong một xã hội độc tài. Bầu khí quyển nặng nề, khó thở đang tước dần sự sống của dân tộc. Chúng ta cố tình nhắm mắt, thờ ơ, và bấu víu vào một cơ thể bệnh hoạn để sống.

Những gì ông Obama nêu lên trong bài diễn văn chính là những điều mà những người bất đồng chính kiến, những tù nhân lương tâm, những blogger, những người viết báo độc lập và những người có lương tâm đến vận mệnh của đất nước đã không ngừng nhắc đến từ 41 năm qua.

Nhưng tiếng nói của họ luôn lạc lõng trước đa số chỉ biết nhắm mắt mưu sinh. Tinh thần yêu nước, tranh đấu cho sự tự do, dân chủ sẽ bị giễu cợt, cho là phản động. Có bao giờ những hình ảnh giam cầm, đánh đập, đàn áp những tiếng nói can đảm ấy lại có thể đánh động lương tâm của hàng triệu người Việt như bài diễn văn của Tổng thống Obama hay không? Chắc chắn là không! Vấn đề vi phạm nhân quyền và công cuộc đấu tranh cho một xã hội dân chủ, phồn thịnh có mấy ai quan tâm đến hay chỉ chờ đợi ông Obama lên tiếng giùm! Chỉ khi ông nhắc đến sự chủ quyền độc lập của Việt Nam và không có quốc gia nào khác có thể áp đặt lên ý chí của người Việt thì ta mới dám khẳng định mình với Trung cộng hay sao?

Đó chính là nỗi buồn không vơi cho dân tộc. Tính ỷ lại, sính ngoại như đã thấm nhuần trong máu của người Việt.

Vấn đề Biển Đông, sự vi phạm chủ quyền hải đảo của Trung cộng cũng không làm cho toàn dân bất bình, phản kháng. Chỉ cần lướt qua các trang báo mạng trong và ngoài nước sẽ thấy chúng ta lại trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác. Những hành động, thái độ nhỏ, dẫu chỉ đơn giản là hình thức ngoại giao của Mỹ tại Biển Đông cũng lập tức được người Việt xem như là sự khiêu khích, dằn mặt Bắc Kinh. Cứ như là Mỹ sẵn sàng bảo vệ Việt Nam và sẽ tấn công phủ đầu Trung cộng. Tâm lý nhược tiểu do chế độ CSVN cố tình áp đặt vào trong tiềm thức người dân đã mang lại những hậu quả nghiêm trọng trong nhận thức căn bản của công dân. Sự phản kháng, phản biện bị rơi vào quên lãng. Bỏ mặc tương lai đất nước cho một thiểu số cầm quyền và chỉ biết trông chờ sự giải cứu của kẻ khác!

Một dân tộc với hơn 90 triệu người lại không thể nào định đoạt tương lai của chính mình. Đáng buồn và xấu hổ thay!

Trung Quốc luôn là đại địch đối với Việt Nam. Chỉ khi nào chúng ta trở nên một quốc gia dân chủ và tiến bộ, thật sự hội nhập vào thế giới văn minh thì khi ấy chúng ta mới ngẩng cao đầu trong mọi quan hệ bình đẳng với Trung Quốc.

Tương lai đất nước sẽ phải do chính chúng ta quyết định. Không thể trông chờ vào ai cả. Các cường quốc văn minh vẫn luôn tính toán đến những lợi ích cho chính họ, Mỹ sẽ không là một ngoại lệ. Không thể mơ Mỹ sẽ hết lòng giúp đỡ Việt Nam đánh đổ một chế độ độc tài, toàn trị và mang lại một nền dân chủ chân chính mà chúng ta đang hằng khát khao.

Có lẽ nhiều người đã quá ngây thơ kỳ vọng vào chuyến đi của Obama. Mong mỏi ông sẽ cất tiếng đòi nhà cầm quyền thay đổi. Như yêu cầu của Tổng thống Ronald Reagan dành cho Tổng bí thư Mikhail Gorbachev khi đứng trước Bức tường Berlin, “Mr. Gorbachev, open this gate. Mr Gorbachev, tear down this wall!” (Gorbachev, ông hãy mở cánh cổng này. Gorbachev, ông hãy phá đổ bức tường này!)

Việt Nam không thể so sánh với cả một khối XHCN trong những năm 80 để Mỹ tìm mọi cách giúp, đó chính là sự thật không thể chối cãi.

Dân trí là nền tảng của mọi tiến bộ, đổi thay. Một quốc gia chỉ thật sự tiến bộ và trưởng thành khi mỗi công dân nhận thức được vai trò quan trọng của mình. Không thể mơ mộng hão huyền rằng bài diễn văn của Tổng thống Obama sẽ thổi một luồng sinh khí mới vào tư tưởng của những nhà lãnh đạo cộng sản và Việt Nam sẽ trở thành một quốc gia dân chủ. Nó có thể là một đòn bẩy để đánh thức nhận thức của người Việt nhưng thức tỉnh mà vẫn thụ động thì vô nghĩa!

Hơn bao giờ hết, chính mỗi chúng ta phải không sợ nhà cầm quyền cộng sản nữa để tranh đấu, xây dựng một xã hội dân chủ, bình đẳng. Chỉ có chính những người Việt mới có thể quyết định được tương lai Việt Nam. (Không phải chờ Tổng thống Obama nhắn nhủ thì chúng ta mới đủ tự tin để nhận thức vấn đề.)

Nếu không, chúng ta sẽ mãi là một dân tộc vô cảm, phó mặc vận mệnh cho kẻ khác và Việt Nam dân chủ sẽ vẫn chỉ mãi là một giấc mơ xa xôi!

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016

Nguyễn Thị Cỏ May - Lời của hai tấm hình



Nguyễn Thị Cỏ May - Lời của hai tấm hình










Nguyễn thị Cỏ May (Danlambao) - Người dân Việt Nam ở hai thành phố lớn đứng đầy hai bên lề đường, dưới trời mưa lớn, vẫy tay chào đón tổng thống Hoa Kỳ đi ngang qua, với những tiếng reo hò đồng thanh "Obama! Obama!". Tên của ông tràn ngập cả trên vỉa hè, quán café, quán nhậu,… trong những ngày qua.

Hình ảnh đó quả thật là một sự bất ngờ, khó có ai có thể hình dung được người dân Việt Nam lại bày tỏ tình cảm nồng nhiệt như vậy đối với tổng thống Hoa Kỳ, một quốc gia thù địch như chế độ ra rả tuyên truyền cho tới ngày 30/04 vừa qua. Trong khi đó, chánh quyền Việt Nam dành cho quốc khách một sự đón tiếp với nghi thức tối thiểu phải có.

Về phía khách, ông Obama vẫn thản nhiên, hoàn toàn không để ý đến nghi lễ ngoại giao, vẫn thoải mái, chân tình, cười hồn nhiên, ngồi lê hàng quán, bắt tay mọi người đứng gần một cách thân thiện,… Trọng tâm thật sự của ông là muốn đo lường thái độ của người dân đối với chánh phủ Hoa Kỳ và dân huê kỳ. Có ý kiến cho tất cả đó là sự giàn cảnh tinh vi của Holywood nhưng thực tế là đã thu hút nhân tâm của mọi từng lớp người dân Việt Nam. Ngoại trừ nhà cầm quyền bởi theo biện chứng hể cái gì dân hoan nghênh thì họ đề cao cảnh giác. Do từ nguyên lý nhà cầm quyền cộng sản là không phải do dân và vì dân.


Obama đã đi rồi


Giới cầm quyền ở Hà Nội, cũng như đồng chí vàng của họ ở Bắc Kinh, khi tới thăm viếng Hoa Thịnh Đốn hay Paris, chẳng những không được kiều bào của họ đón tiếp nồng nhiệt, mà còn bị la ó, phản đối sự thăm viếng, tố cáo những hành động dã man của chế độ ở trong nước, làm cho họ nhiều lúc đã phải ra về bằng cửa hậu.

Trái lại, ông Obama, sau bốn ngày viếng thăm Việt Nam, ra về còn để lại trong lòng người Việt Nam, nhất là tuổi trẻ, những tình cảm trân quí.

"Hỏi vì sao dân tôi mến mộ ngài
Có phải vì ngài là tổng thống
Hay vì xứ ngài đôla chất đống
Không! Chúng tôi yêu vẻ đẹp tỏa từ ngài.

…Nụ cười tươi và những cái bắt tay... dệt lối chân tình
…Mà rung động hàng triệu con tim người Việt
Ngài bàn việc đại sự bằng lời chân thành tha thiết
Chẳng buộc tội ai... nhưng bao kẻ phải cúi đầu"…(Thơ của Thương Hoài )

Và người phụ nữ Phượng Trần bị sự chơn tình của khách đã làm cho trái tim của bà rung động sâu xa:

"…Em như đang trong mơ
Khi nghe Anh nói đến
Nam Quốc Sơn Hà ấy
Chỉ có Nam Ðế cư
Anh muốn nói gì ư?
Dẹp dã tâm Khựa nhé!
Anh ơi lời Anh khẽ
Chạm đến triệu lòng dân!"… (Thơ của Phượng Trần)

Và cả chân dung của ông cũng được sinh viên hội họa tự ý thực hiện với lời ghi chú đầy thiết tha quí mến.


Obama và tấm hình ở Tòa Bạch Ốc


Ông Obama có gốc gác từ một gia đình da màu nghèo, cha mẹ xa nhau, thuở nhỏ từng sống ở Nam Dương, một xứ Đông Nam Á kém mở mang, tức ý muốn nói ông thuộc thành phần xã hội không lấy gì làm khá hơn đám cộng sản lãnh đạo ở Hà Nội nhưng ông lại hoàn toàn không cùng bản chất với họ. Nhờ hấp thụ một nền giáo dục nhân bản, khai phóng, tự do.

Chính giáo dục đào tạo con người. Nhìn tấm hình dưới đây để hiểu tại sao ông Obama qua Việt Nam lần đầu tiên mà được dân chúng dành cho ông những tình cảm quí trọng sâu xa như vậy. Thực tế này là phản ứng nghịch lý của những điều mà dân chúng tiếp thu được từ truyền thông chánh quyền. Cũng là kết quả trái chìu của sự giáo dục quần chúng về bạn và thù của chế độ.




Ảnh: Pete Souza/The White House




Nhiều thập kỷ qua, Nhà Trắng treo rất nhiều ảnh chụp các đời tổng thống, hoặc làm việc hoặc vui chơi. Tấm mới thay chỗ tấm cũ. Nhưng tấm ảnh này chụp Tổng thống Barack Obama đã yên vị suốt 3 năm qua, không bị tháo xuống.

Bé trai trong ảnh là Jacob Philadelphia, sống ở Columbia, bang Maryland. Khi chụp tấm ảnh này vào tháng 5 của ba năm trước, Jacob mới 5 tuổi. Lúc đó, cha cậu là ông Carlton Philadelphia, một cựu lính thủy, rời Nhà Trắng sau hai năm làm việc trong Hội đồng An ninh quốc gia. Như nhiều nhân viên khác, ông Philadelphia cũng đề nghị tổng thống chụp ảnh cùng gia đình ông trước khi ra đi.

Ảnh chụp xong, gia đình Philadelphia sắp giã từ thì ông Carlton nói với ông Obama rằng hai con trai của ông có hai câu hỏi tổng thống, mỗi đứa một câu.

Jacob nói trước: “Cháu muốn biết tóc cháu có giống tóc tổng thống không?”. Cậu bé nói nhỏ đến nỗi ông Obama phải bảo nhắc lại. Sau khi nghe rõ, ông Obama trả lời: “Sao cháu không sờ thử đi, xem có giống tóc cháu không”? Rồi Obama hạ thấp đầu ngang tầm với của Jacob. Cậu bé ngần ngừ, tổng thống khuyến khích: “Sờ đi, anh bạn!”.

“Cháu thấy sao? – ông Obama hỏi.

- “Dạ, cũng giống nhau”, Jacob đáp lời.

Cậu bé Isaac, nay đã 11 tuổi, thì hỏi ông Obama tại sao lại loại trừ chiến đấu cơ F-22. Ông Obama cho biết vì quá tốn kém.

Theo thông lệ có từ thời Tổng thống Gerald R. Ford, mỗi tuần các phóng viên ảnh Nhà Trắng lại chọn ảnh ấn tượng để trình bày. Tuần đó, tấm ảnh của Jacob là số một. (Theo Bằng Vy, The New York Times)


Đỗ Mười và nhà Toán học Ngô Bảo Châu








Đỗ Mười, cựu Bộ trưởng, cựu Thủ tướng và cựu Tổng Bí thư đảng cộng sản Hà Nội, khi tiếp thanh niên Ngô Bảo Châu vừa kết thúc Trung học với thành tích học tập xuất sắc, thể hiện rõ thái độ căm thù những người có học và học giỏi. Theo quan điểm của ông thì chính cách mạng mới nâng cao con người chớ không gì khác hơn hết cả. Quan điểm này phát xuất từ bản thân của ông và từ quá trình học tập giáo lý của người cách mạng.

Đỗ Mười tên thiệt là Nguyễn Duy Cống, người làng Đông Phủ, gọi quen thuộc là làng Nhót, Thanh Trì, Hà Đông. Giáo sư Đại Học Khoa học Sài Gòn, ông Nguyễn Trọng Ba, nhỏ hơn Nguyễn Duy Cống vài tuổi, cùng làng nên quen biết Nguyễn Cống và kể chuyện lại (Bảo Giang). Cụ Tiên chỉ là thân sanh của Giáo sư Ba, có mở lớp chống mù chữ miễn phí dành cho trẻ trong làng. Thù lao thầy giáo do sự đóng góp vì lòng hảo tâm của viên chức và những nhà có tiền trong làng. Nhờ đó Nguyễn Cống tới học được ít lâu.

Người được làng mời dạy học là thầy giáo Dư. Vốn đã được bổ làm giáo học, Dư hoạt động cho Việt Minh, bị bắt, sau hơn một năm tù, được tha và trở về làng Nhót, không có công ăn việc làm.

Dư được đề nghị lãnh dạy trẻ con nhà nghèo, với thù lao khiêm tốn của dân làng đóng góp nhưng với điều kiện không được hoạt động và tuyên truyền cho Việt Minh nữa.

Vài năm sau, Cống đã biết đọc, biết viết và có thể làm được những bài toán cộng, toán trừ đơn giản. Khi ấy, mẹ Cống ngửa mặt lên trời: trước là cám ơn Trời Phật, sau là cám ơn các viên chức làng đã cho bà một niềm vui ngoài sự ước mong của bà.

Cũng từ dạo ấy, bà không bao giờ ngớt lời khuyên Cống phải biết ơn, phải giữ lễ nghĩa đối với những người đã ban ơn cho gia đình nó. Và bà cũng tính đến việc, vì Cống đã biết làm toán cộng toán trừ, sẽ mua chịu phần thịt thặng dư và lòng lợn của bà phó Hồi để mẹ con bà gánh đi bán, thay vì tiếp tục gánh thuê bán mướn như trước giờ.

Phần Cống, từ ngày được đi học, nó vẫn không thấy thiết tha việc học. Tuy nhiên, nó cảm thấy cũng dễ chịu phần nào vì được ra khỏi nhà trong những giờ giấc nhất định mà mẹ không thể la mắng nó. Hơn nữa, nó nhờ những con số cộng trừ giúp mẹ trong việc bán thịt như một lá bùa cho phép nó tự do rong chơi với bè bạn, và mặc tình đi sớm, về trễ.

Riêng thầy giáo Dư, tuy đã có lời cam kết với viên chức trong làng là sẽ chuyên tâm dạy dỗ cho lũ trẻ thoát nạn mù chữ, nhưng cứ mỗi khi nhìn thấy thầy Thông, thầy Phán hoặc các viên chức và những nhà phú hộ trong làng là uất khí hận thù giai cấp vụt bốc lên nghẹn cổ. Do đó, thay vì dạy cho trẻ chữ nghĩa, lễ phép, Dư lại lén tuyên truyền Việt Minh cho chúng. Đám trẻ được Dư sớm nhồi sọ lòng thù hận, dạy dùng mã tấu để giành lấy phần cơm ăn áo mặc từ những người có chút ăn, chút để ngay trong làng.

Học được những điều mới mẻ này, Cống như mở bừng con mắt. Trí nó linh động nghĩ đến ngày đi làm Việt Minh, với mã tấu trong tay. Quả thật, chỉ ít lâu sau đó, nó liền hăng hái đứng dậy, đi theo bọn thằng Chân, thằng Khắc, cùng bỏ học, đi làm cách mạng dưới sự dìu dắt của thầy Dư.

Trong khi ấy, bà đậu Tiến, tức mẹ của Cống, lại không thể hiểu và cũng không bao giờ biết cậu con trai của mình đang nuôi dưỡng giấc mơ đi làm cách mạng. Bà nghĩ đến việc phải cưới vợ cho Cống. Bà chọn được một người con gái trong làng, báo tin mừng cho con. Nghe qua, Cống chẳng vui và cũng chẳng buồn. Nó chỉ muốn bỏ nhà đi theo Việt Minh. Nhưng chưa đi được nên đành tạm nghe lời khuyên của mẹ. Cưới vợ xong, Nguyễn Cống giữ lấy một phản thịt heo trong chợ cho mẹ. Nhơn đi tìm heo mua đem về làm thịt, Cống lãnh luôn thiến heo. Thiến con nào chết, Cống mua đem về làm thịt cho mẹ bán. Lúc nào không có heo, Cống đi lãnh sửa ống khóa và cửa nhà cho người trong làng. Giá cả do Cống đề nghị. Nhưng sau này, khi thật sự cán bộ đảng viên, Cống thường lấy bản thân minh chứng giới lao động bị tư bản, cường hào bốc lột!

Một hôm, vợ Cống hớt hải để đôi quang gánh xuống trước cửa, chạy bay vào trong nhà báo tin cho bà đậu Tiến:

- U ơi! thầy thông Ký chết rồi! Tất cả mọi người ở chợ đều chuyền tai, bảo nhau rằng chồng của con và đám thằng Khắc, thằng Chân, đã giết ông ấy! Anh Cống đã bỏ đi từ nửa đêm... Lợn thì đêm qua không mổ.

Nhờ thành tích giết “cường hào” trong làng, Cống được sớm kết nạp vào đảng. Và đời Cống cũng phất lên từ đây, dưới tên Đỗ Mười.

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2016

Hình ảnh đời thường của nữ cố vấn gốc Việt cho Obama


Hình ảnh đời thường của nữ cố vấn gốc Việt cho Obama





Bà Elizabeth Phú được Tổng thống Barack Obama khen ngợi là một trong những nhân viên giỏi nhất và là niềm tự hào của gia đình.



 


Bà Elizabeth Phú, 40 tuổi, hiện là ủy viên Hội đồng An ninh Quốc gia tại Nhà Trắng, giám đốc các vấn đề an ninh Đông Nam Á, châu Đại Dương và Đông Á. Bà đóng vai trò quan trọng trong việc giúp đỡ ông Obama định hình chính sách ở những khu vực này, trong đó có việc thúc đẩy quan hệ hợp tác với Việt Nam.



 



Bà Phú rời Việt Nam cùng gia đình đến Mỹ định cư khi mới gần 4 tuổi. Gia đình bà có hai chị em gái. Mẹ bà là y tá đã nghỉ hưu, còn bố bà vẫn làm việc trong công ty tài chính đầu tiên mà ông được nhận vào từ khi sang Mỹ.



 



Bà kết hôn với ông Andrew Ridenour vào năm 2011 và hiện có một con trai gần 4 tuổi. Bức ảnh trên được bà đăng lên tài khoản Facebook cá nhân với chú thích: “Lúc này đây tôi cảm thấy đặc biệt biết ơn người đàn ông này”.




 



Elizabeth Phú cười hạnh phúc khi khoe đang mang thai con trai 4 năm trước.



 



Bà Phú tốt nghiệp chuyên ngành khoa học chính trị và có bằng thạc sĩ chuyên ngành Quan hệ Quốc tế Thái Bình Dương. Bà cũng từng tu nghiệp trong vòng một năm tại học viện quân sự cấp cao Dwight D. Eisenhower.
Trong ảnh, bà Phú và con trai.



 



Bà đã có 15 năm kinh nghiệm phục vụ tại Bộ Quốc phòng Mỹ và Nhà Trắng qua hai chính quyền của cựu tổng thống George W. Bush và Tổng thống Obama. Nữ cố vấn này từng tham gia phát triển và đàm phán các thỏa thuận quốc tế quan trọng liên quan đến an ninh quốc gia.



 



Trong một cuộc phỏng vấn với đài RFA hồi tháng 3, bà Phú cho hay bà rất may mắn khi được làm công việc ở Nhà Trắng liên quan tới những quốc gia mà bà quan tâm. Bà từng trở về Việt Nam vào năm ngoái để cùng các đồng nghiệp ở Hà Nội chuẩn bị cho chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ.



 



Bức ảnh chụp tại Nhà Trắng được em gái bà là Jenny Phú chia sẻ trên Facebook với dòng chú thích đầy tự hào về chị gái: “Tổng thống Obama nói với gia đình tôi rằng chị gái tôi Elizabeth Phú là một trong những nhân viên giỏi nhất của ông. Chúng tôi vô cùng tự hào”.






Trong bài phát biểu  trước gần 1.000 thanh niên Việt Nam tại thành phố Hồ Chí Minh, ông Obama cũng nhắc đến bà Phú như một trong những cố vấn hàng đầu của ông ở Nhà Trắng.

Ông kể lại hành trình đến nước Mỹ đầy gian nan của bà và ca ngợi tài năng của người phụ nữ gốc Việt này. “Chúng tôi dựa vào cô ấy trong mọi chính sách”, ông Obama nói.

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

Phan Nhật Nam - Trò tráo trở của kẻ lừa bịp: Hà Nội trả tự do Thadéo Lý - Đón Obama Mỹ!



Phan Nhật Nam - Trò tráo trở của kẻ lừa bịp: Hà Nội trả tự do Thadéo Lý - Đón Obama Mỹ!











Phan Nhật Nam (Danlambao) - Cuối cùng Linh Mục Thadéo Nguyễn Văn Lý ra khỏi nhà tù Trại Ba Sao Nam Hà, kết thúc 23 năm tù giam, 15 năm quản chế kể từ 1977, lần ông bị vào tù lần thứ nhất qua 41 năm mất Miền Nam. Vấn đề không phải đã chịu bao nhiêu năm giam giữ, nhưng điều đáng nói là tư cách thái độ đương chịu tình thế tù tội dưới chế cộng sản Việt Nam. Chế độ có khắc ghi trang trọng khẩu hiệu “độc lập-tự do hạnh phúc” trên quốc huy. Chế độ bao gồm bộ máy đảng và nhà nước do cán bộ cộng sản đệ tam quốc tế tên gọi Hồ Chí Minh thành hình, giáo dục, chỉ đạo từ ngày 2 Tháng 9, 1945 tại Hà Nội cho đến nay, dẫu người khai sáng, tổ chức, bộ máy quyền lực kia đã mất từ năm 1969.

Sẽ vô nghĩa nếu so sánh thời gian bị cầm giữ 27 năm của cựu Tổng Thống Nam Phi Nelson Mandela nơi những nhà giam Robben Island, Pollsmoor, Victor Verster... với 27 năm tù ngục của Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện nơi Hỏa Lò, Hà Nội trước, sau 1975. Vì tại những chỗ cư trú riêng biệt, tiện nghi, Nelson Mandela có chế độ ẩm thực theo yêu cầu, đón khách đối lập chính trị với chính phủ Nam Phi đương nhiệm, tiếp tục học trình tiến sĩ... Trái lại, nơi nhà giam Hỏa Lò Hà Nội, Nguyễn Chí Thiện với những tù nhân tạm giam chưa có án phải ngủ đứng, hoặc ngủ ngồi trong hố tiểu tiện, trên hố xí... Sau năm 1976, chế độ cải danh nên thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN giam giữ Đại Úy QLVNCH Nguyễn Hữu Cầu 38 năm, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, 23 năm về những tội danh không được chứng nhận. Đại Úy Cầu ra tù năm 2013, Linh Mục Lý ra tù năm 2016 không hề ký giấy xin ân xá và giấy nhận tội. Thái độ bất khuất này mỗi Người Việt Miền Nam sau 1975 đương cự một cách bình thản, kiên cường cho dù bao lâu, cho dẫu cơ khổ đọa đày đến bao nhiêu. Linh Mục Thadéo Nguyễn Văn Lý là một điển hình toàn vẹn và cao thượng nhất.

Cần nói rõ, Linh Mục Nguyễn Văn Lý được ra khỏi nơi giam giữ Ba Sao, Hà Nam Ninh trước thời hạn hai tháng không phải do tính khoan hồng, tôn trọng Nhân Quyền của chế độ Hà Nội. Bởi Hòa Thượng Thích Quảng Độ, vị lãnh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trước đây đã bị tù đầy tại quê nhà Thái Bình, và nay tiếp tục bị quản thúc tại Thanh Minh Thiền Viện Sài Gòn trong suốt ba thập niên qua vì tội danh đòi hỏi Tự Do Tôn Giáo và Nhân Quyền cho Việt Nam. Cùng lúc, tập thể người Việt đấu tranh cho Nhân Quyền trong và ngoài nước cùng chiến hữu yêu chuộng Tự Do - Công Lý khắp nơi đồng gởi Thỉnh Nguyện Thư yêu cầu văn phòng Cao Ủy Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền, Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, thủ tướng của các chính phủ không cộng sản... Tất cả cùng lên tiếng để cứu mạng nhà đấu tranh Trần Huỳnh Duy Thức đang thực hiện cuộc phản kháng tuyệt vọng, chấp nhận cái chết...

Trần Huỳnh Duy Thức bắt đầu cuộc tuyệt thực vô thời hạn kể từ ngày 24 tháng 5, sau khi bị chuyển từ trại tù Xuyên Mộc miền Nam ra Trại 6 Nghệ An do công an cộng sản muốn triệt tiêu tác động đấu tranh của ông bằng biện pháp cô lập toàn diện. Thế nên sự kiện trả tự do cho Linh Mục NVLý hoàn toàn KHÔNG là một biểu hiện cho quá trình nới lỏng trấn áp, tôn trọng Nhân Quyền của giới cầm quyền Hà Nội.

Đảng và nhà nước cộng sản buộc phải thả LM Lý vì TT Obama đang đến Việt Nam, và vấn đề Nhân Quyền phải được đặt trên bàn thảo luận nếu muốn thực hiện yêu cầu cốt lõi: Tháo gỡ giới hạn còn lại của lệnh cấm vận bán những vũ khí sát thương có mức độ cao và thuận cho Việt Nam chính thức gia nhập TPP. Cho dù trong phái đoàn tháp tùng TT Obama đến VN hôm nay có mặt đông đảo giới tư bản chủ nhân những công ty vũ khí, phương tiện quốc phòng quan trọng, nhưng Quốc Hội Mỹ vẫn là nơi quyết định cuối cùng về quá trình bán buôn vũ khí, sản phẩm chiến tranh cần được tiêu thụ và phê chuẩn quá trình gia nhập TPP.

Quốc Hội Mỹ đặt điều kiện cụ thể: Muốn có vũ khí, tăng trưởng kinh tế phải thực hiện nhân quyền! Hai vế của một phương trình đơn giản. Linh Mục Nguyễn Văn Lý đã là đáp số của phương trình vừa kể ra do Hà Nội giả tạo dựng nên nhằm trao đổi với Quốc Hội - Chính Phủ Mỹ có thể tháo gỡ phần còn lại của quyết định buôn bán vũ khí có mức độ sát thương cao. Nhưng cuối cùng, phương trình đã bị phá vỡ bởi mưu thuật tàn độc của Bắc Kinh qua kế hoạch hủy hoại toàn diện môi trường sống với sự kiện khởi đầu nơi Vũng Áng, Hà Tĩnh. Người Việt ắt phẫn uất vùng dậy để Cứu Nước - Nước Sạch để sinh tồn - Cũng là Nước Độc Lập. Nước Tự Do. Và giới cầm quyền cộng sản ở Việt Nam phóng tay xử dụng công an, thanh niên xung phong, côn đồ ngụy danh đàn áp dân không thương xót bởi đã nhận đồng tiền trả công đê nhục giá rẻ của Người Hoa - Người Hoa từ công ty Formosa hay người Hoa cầm quyền nơi Bắc Kinh cũng là một.

Qua những vụ việc kể trên, sự kiện trả tự do muộn màng cho LM NVLý chỉ là một hiện tượng giả trá của toàn bộ vấn đề lớn. Đấy là Quyền Làm Người/Người Việt Nam đã bị trấn áp, vi phạm, vất bỏ theo đúng chủ trương nhà nước, và sách lược chỉ đạo của đảng cộng sản Việt Nam kể từ 1954 trên Miền Bắc, sau 1975 trên toàn cõi Việt Nam. Nhưng cũng không chỉ là vậy, Mao Trạch Đông đã từng nói ra lời và hiện thực thành quan điểm chỉ đạo: Không hề sợ chiến tranh nguyên tử (với Mỹ), vì cho dù có chết vài ba trăm triệu, chỉ còn một huyện cũng đủ để xây dựng chủ nghĩa xã hội! Mao không nói lời vô nội dung, cuộc cách mạng văn hóa do Mao khởi xướng và chỉ đạo thực hiện từ 1966, kết thúc vào năm 1969, với tổn thất sơ khởi là từ 1,5 đến 1,8 triệu người bị giết chết hay tự sát, khoảng 20 triệu người bị đưa về quê làm lao động cưỡng bức trong nhiều năm, khoảng 200 triệu người bị thiếu ăn thường xuyên... Giải thích cho cuộc sát hại này, Mao bình thản đánh giá: Khổng Tử cũng có khi sai, ông ta cũng vậy. Thế nên, nếu hôm nay 90 triệu người Việt dần mòn bị nhiễm độc bởi môi trường hủy hoại điển hình qua hiện tượng cá chết bắt đầu nơi Vũng Áng, đang lan khắp vùng biển, tràn ngập lãnh thổ, lãnh hải VN... thì không hề là mối bận tâm đối với tập đoàn cầm quyền nơi Trung Nam Hải với một dân số đông đến 1 Tỷ 500 triệu luôn trong tình trạng khát dầu, thiếu ăn. Càng đông càng phải bành trướng để tìm đất sống. Việt Nam là mục tiêu hàng đầu và thuận tiện nhất từ thế kỷ thứ nhất sau Công Nguyên.

Cuối cùng, tại Hà Nội, trong ngày 23 Tháng 5, TT Obama đã chính thức loan báo hủy bỏ toàn diện những điều khoản lệnh cấm vận vũ khí suốt bốn thập niên qua đã áp đặt từ sau năm 1975. Giải thích cho quyết định này, Tổng Thống Mỹ nhận định: Việc gỡ bỏ sẽ giúp VN có được những trang bị cần thiết cho nền quốc phòng, dẹp bỏ những trở ngại còn lại của chiến tranh lạnh. TT Obama cũng đề cao quá trình hội nhập TPP sẽ giúp kinh tế VN khởi sắc, tiến bộ qua việc cất bỏ được những thuế biểu hiện nay đánh quá nặng trên 18 loại hàng mà có thứ phải chịu đến 70% giá biều như sắc thuế đánh trên xe hơi nhập cảng. Cụ thể cho quan hệ kinh tế, buôn bán giữa hai nước là hãng Boeing ký hợp đồng hơn 11 tỷ với cơ quan hàng không VietJet của VN...

Không bi quan đối với sự kiện đang xảy ra, nhưng với kinh nghiệm của một dân tộc đã và đang phải chịu đau thương do chiến tranh, kinh tế suy thoái, môi trường hủy hoại suốt hơn 40 năm qua dưới chế độ cộng sản VN... Mỗi người trong chúng ta hẳn phải đặt nên câu hỏi khẩn thiết: Sau khi trao đổi với Mỹ món quà Nhân Quyền giả tạo: Đưa Linh Mục NVLý ra khỏi nhà tù nhỏ - Tiếp tục dồn ép toàn bộ 90 triệu người Việt vào nhà tù lớn - Một nước Việt Nam bị nhiễm độc suốt núi, rừng, sông, biển quê hương... Máy bay Boeing mua của Mỹ sẽ chuyên chở những thành phần dân chúng nào hiện đối mặt từng giờ, từng ngày trước biển chết ở Việt Nam? Kẻ nào nơi Bộ chính trị đảng cộng sản ở Hà Nội còn có khả năng, bản lãnh xử dụng khí sát thương mức độ cao? Đảng cộng sản Việt Nam đã hoàn toàn mất sức chiến đấu từ Hội Nghị Thành Đô 1990. Từ 1990 đến nay đã thực chứng trước Lịch Sử và Quốc Dân: Đảng cộng sản là gì? Gồm những ai?