Hiển thị các bài đăng có nhãn HÀ nội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HÀ nội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2016

Ngô Nhân Dụng - Bắc Kinh lo, Hà Nội sợ



Ngô Nhân Dụng - Bắc Kinh lo, Hà Nội sợ






5 thẩm phán giải quyết vụ kiện của Philippines Ảnh: RAPPER





Trước ngày Tòa Trọng Tài Quốc Tế công bố quyết định về vụ Biển Đông, Cộng Sản Trung Quốc đã vận động ngoại giao, biểu diễn vũ lực, đồng thời chỉ trích Mỹ can thiệp. Trung Cộng còn khoe đã được nhiều quốc gia ủng hộ, nhưng sự thật hoàn toàn trái ngược. Tất cả chứng tỏ giới lãnh đạo Bắc Kinh đang lo sợ dư luận thế giới.

Ông Đới Bỉnh Quốc (Dai Bingguo) cựu phó thủ tướng Trung Quốc đặc trách ngoại giao qua thăm Mỹ một tuần trước ngày Tòa Trọng Tài tuyên án. Khi còn tại chức, Đới Bỉnh Quốc từng nói rằng Trung Quốc không bao giờ có tham vọng bá quyền trong suốt lịch sử; một lời dối trá trắng trợn. Hiện đang làm viện trưởng đại học Tế Nam, Đới Bỉnh Quốc đã lập lại, ở một viện nghiên cứu tại Washington, rằng Bắc Kinh không chấp nhận thẩm quyền của Tòa Trọng Tài xử vụ Biển Đông do Philippines kiện. Ông ta lại mạnh miệng mô tả phán quyết của án quốc tế ở Hòa Lan chỉ là “một mảnh giấy vô giá trị.”

Đới Bỉnh Quốc còn khẳng định, “dù chính phủ Mỹ có gửi 10 hàng không mẫu hạm tới Nam Hải,” Trung Cộng cũng không sợ! Và ông đe dọa: “Mỹ sẽ vô tình bị lôi vào cuộc tranh chấp và sẽ phải trả một giá đắt vô lường!” Cùng thời gian đó, tờ Hoàn Cầu Thời Báo (Global Times) của Cộng Sản Trung Quốc lại đăng một bài quan điểm kêu gọi cả nước phải sẵn sàng biện pháp quân sự. Nhưng chính tờ báo này lại thú nhận rằng, về mặt quân sự, “Dù Trung Quốc không đủ sức đương đầu với Mỹ trong ngắn hạn, chúng ta sẽ bắt nước Mỹ phải trả một giá rất đắt nếu đem quân can thiệp.” Ngắn hạn là bao lâu? Chắc khoảng 20 đến 30 năm! Hoàn Cầu Thời Báo kích thích tự ái chủng tộc của độc giả bằng lời đe dọa: “Những ai nghĩ rằng Trung Quốc sẽ cam chịu nuốt viên thuốc đắng nhục nhã này là họ quá ngây thơ!”

Cộng Sản Trung Quốc đang tự mâu thuẫn. Nếu họ bất chấp Tòa Trọng Tài, coi bản phán quyết vô giá trị, thì tại sao họ phải lên tiếng trước, yêu cầu Mỹ đừng can thiệp? Tại sao họ lại đưa hải quân ra tập trận ở ngay vùng quần đảo Hoàng Sa, một tuần lễ trước ngày phán quyết, để hăm dọa và chặn trước phản ứng của các nước Đông Nam Á? Hơn nữa, tại sao trong tuần trước họ vẫn ồn ào khoe rằng lập trường của mình đã được 60 quốc gia trên thế giới ủng hộ?

Thái độ hung hăng phản đối cùng chiến dịch đe dọa và tấn công ngoại giao chỉ chứng tỏ rằng Bắc Kinh thực sự đang lo sợ. Lo lắng phản ứng của thế giới sẽ ra sao, không thể tính trước được, cho nên sinh hoảng hốt. Như một người tâm thần bất định, Bắc Kinh đã hành động bất nhất, nói những lời tự mâu thuẫn, rồi ăn gian nói dối, nhưng không đánh lừa được ai.

Trước khi tòa tuyên án vào Thứ Ba tới ở Den Hagg (The Hague trong tiếng Anh, La Haye tiếng Pháp), suốt mấy tháng Trung Cộng luôn luôn tự mâu thuẫn với chính mình. Một mặt họ khẳng định không tôn trọng phán quyết của Tòa Trọng Tài; lấy cớ Công Ước Luật Biển Liên Hiệp Quốc (UNCLOS) không có giá trị đối với vấn đề chủ quyền ở Biển Đông. Trong khi đó, lúc cần tranh cãi với Nhật Bản về quần đảo Okinotori, thì Bộ Ngoại Giao Bắc Kinh lại viện dẫn UNCLOS để phản đối Nhật!

Ai cũng biết dù Tòa Trọng Tài phán ra sao, bản án cũng không có một cơ quan quốc tế nào bắt buộc được ai phải thi hành, như ở các tòa án thường có cảnh sát thi hành án lệnh. Nếu tòa phán có lợi cho Philippines thì chính phủ Philippines cũng không thể đem quân đánh đuổi các tầu hải giám của Trung Cộng. Cho nên mối lo sợ của Bắc Kinh không có lý do cụ thể, tất cả chỉ là sợ hãi dư luận. Họ sợ những chiến dịch tuyên truyền mồm năm miệng mười của họ để mị hoặc thế giới sẽ trôi tuột ra biển hết!

Mục tiêu của Trung Cộng là chiếm trọn vùng biển đảo trong vòng chữ U “Cửu Đoạn Tuyến.” Họ vừa xâm lấn các nước Đông Nam Á, vừa quả quyết “không có tham vọng đế quốc” như Đới Bỉnh Quốc từng rêu rao! Một bản phán quyết đứng về phía Philippines sẽ khiến bộ máy tuyên truyền khó ăn nói. Trước tình trạng đáng lo đó, họ bắt đầu ăn nói thất thường! Giống như một anh Chí Phèo đang khoa chân múa tay đe dọa, “Tao không sợ! Tao bất chấp nó nói gì thì nói!” Cùng lúc đó, Chí Phèo ta vẫn chạy tới từng nhà năn nỉ, “Đồng ý với ngộ không? Ủng hộ tớ không nào? Cả làng đã nhất trí với ngộ rồi nghe!”

Cảnh hoảng hốt phơi bầy rõ nhất khi Bắc Kinh khoe khoang đã có 60 quốc gia ủng hộ lập trường của họ, tức là bác bỏ thẩm quyền Tòa Trọng Tài. Trong con số 60 đó họ kể tên những nước Nga, Ấn Độ, Ba Lan, Sudan, Pakistan, Belarus, vân vân.

Nhưng cho tới nay, chỉ mới có tám trong số 60 nước được nêu tên chịu tuyên bố nhất trí với Trung Cộng: Afghanistan, Gambia, Kenya, Niger, Sudan, Togo, Vanuatu và Lesotho. Trong tám nước này, Afghanistan (Á Châu) và Lesotho (Phi Châu) là hai nước không hề có biển, cũng chẳng làm ăn gì với vùng Biển Đông nước ta. Gambia, Kenya, Niger và Sudan đều ở châu Phi, riêng Gambia thì mới được hối lộ để bỏ Đài Loan theo Bắc Kinh. Còn Vanuatu là một đảo quốc tít mù khơi trong Thái Bình Dương.

Một số nước được nêu danh đã công khai cải chính: Fiji, Ba Lan, Slovenia, Bosnia & Herzegovina. Đa số, 45 nước còn lại thì lờ đi, không hề xác nhận ủng hộ Trung Cộng; hoặc chỉ tuyên bố đồng ý với Bắc Kinh trên một vấn đề khác. Thí dụ, chính phủ Nga đồng ý với Trung Cộng là không nên quốc tế hóa cuộc tranh chấp trong vùng Biển Đông. Đáng ngạc nhiên hơn cả là nhiều nước nhỏ, đã được viện trợ và đầu tư rất nhiều nhưng cũng không theo Trung Cộng. Từ Tháng Tư, Trung Cộng đã loan báo được ba nước ASEAN là Lào, Cambodia và Brunei ủng hộ. Tới nay cả ba nước vẫn không nói một lời nào. Phát ngôn viên chính phủ Camphuchia còn cải chính bản tin nói Cambodia và Tàu đã ký kết một thỏa ước.

Chính phủ Ấn Độ hoàn toàn không ủng hộ lập trường của Trung Cộng, như Bắc Kinh từng khoe. Tháng Ba vừa qua, nhật báo Manila Times đã loan tin Đại Sứ Ấn Độ Shri Lalduhthlana Ralte tuyên bố chính phủ ông hoàn toàn ủng hộ Công Ước Luật Biển Liên Hiệp Quốc và dùng hệ thống trọng tài để giải quyết các xung đột. Ông còn khuyến cáo các nước phải tôn trọng luật lệ quốc tế trong các cuộc tranh chấp.

Đối nghịch với tám nước đứng ra ủng hộ Trung Cộng, 40 nước khác công khai chống, trong đó có 28 nước trong Liên Hiệp Châu Âu. Họ kêu gọi Trung Quốc và Philippines hãy tôn trọng và tuân thủ phán quyết của Tòa Trọng Tài. Họ minh xác rằng quyết định của tòa có tính cách bắt buộc chứ không phải chỉ là lời khuyến cáo. Tất cả bẩy nước kinh tế lớn nhất, nhóm G-7 nằm trong số này. Nghĩa là cả thế giới loài người văn minh, tiến bộ muốn Trung Cộng phải tuân thủ luật pháp quốc tế.

Tháng trước, bộ ngoại giao Trung Cộng khoe có 40 quốc gia đồng ý lập trường của họ. Một tuần sau, họ tăng lên thành số 47, trong tuần lễ tiếp theo, đã vọt lên thành 60. Chiến dịch tuyên truyền leo thang này thất bại, chỉ gây phản ứng ngược. Nếu không bị Trung Cộng nêu đích danh thì những nước ở xa xôi như Ba Lan, Slovenia, Bosnia & Herzegovina không cần công khai lên tiếng bác bỏ lý luận của Bắc Kinh. Ngay một nước nhỏ vẫn được Bắc Kinh mua chuộc như Cambodia cũng vì bị ép ghi tên vào danh sách mà phải đính chính. Trên hết, những cuộc leo thang bằng miệng trên cuối cùng lộ nguyên hình là bịa đặt, gian dối! Nếu Trung Cộng muốn chinh phục cảm tình và tạo ảnh hưởng trong thế giới, họ đã thất bại thê thảm. Có nhà bình luận Tây phương còn viện dẫn cả Tôn Tử để chứng minh rằng từ hơn 2000 năm trước Hán tộc vẫn quen “đi đánh nhau thì cứ dối trá” (binh bất yếm trá). Người ta còn nêu thí dụ sử gia Ngư Hoạn (Yu Huan, Zb) từ thế kỷ thứ ba đã khẳng định Phật Thích Ca chính là Lão Tử từ Tàu đi sang Tây vực, cho nên đạo Phật chính là hậu thân của đạo Lão! Ngày nay, những lời quả quyết của Trung Cộng về chủ quyền ở Biển Đông cũng theo truyền thống dối trá đó!

Sở dĩ Trung Cộng lo hoảng trước về phán quyết của Tòa Trọng Tài là vì, nếu Philippines thắng, hậu quả sẽ không thể đoán trước được. Trước hết, một phán quyết bác bỏ chủ quyền của Trung Quốc trên những bãi đá và hòn đảo của Phi sẽ mở cửa cho Mỹ, Nhật Bản, Australia và các nước khác thi thố hải quân, xác định quyền lưu thông tự do trong vùng Biển Đông. Họ sẽ không ngần ngại tạo thêm áp lực, dựa trên luật pháp quốc tế.

Thứ hai, những nước khác đang bị Trung Cộng lấn áp sẽ mạnh dạn hơn khi đối đầu với Bắc Kinh; nhiều nước sẽ đệ đơn kiện về các vụ tranh chấp khác. Indonesia đã bầy tỏ thái độ cứng rắn. Malaysia đang noi theo. Chỉ còn có Việt Nam là Trung Cộng có thể đã nắm được đầu thôi.

Điều đáng buồn cho cả dân tộc Việt Nam là chính quyền cộng sản sẵn sàng để cho Bắc Kinh nắm đầu. Trong bài phát biểu ngày 1 tháng 7 năm 2016, phát ngôn viên Ngoại Giao Lê Hải Bình đã nói lập lờ nước đôi. Thứ nhất, Cộng Sản Việt Nam kêu gọi Tòa Trọng Tài hãy đưa ra một phán quyết “công bình và khách quan.” Một tòa án uy tín lâu đời như vậy, đâu cần ai khuyên nhủ họ phải “công bình và khách quan?” Kêu gọi như vậy là một cách kín đáo ủng hộ những lời xuyên tạc của Bắc Kinh, nói rằng tòa án quốc tế này chỉ là một công cụ của chính phủ Mỹ và Philippines trong âm mưu cô lập hóa Trung Cộng!

Thứ hai, bản tuyên bố của chính quyền cộng sản ở Hà Nội không hề nói một lời nào yêu cầu hai nước Philippines và Trung Quốc phải tôn trọng và tuân thủ phán quyết của Tòa Trọng Tài Quốc tế. Đây là một né tránh có tính cách chiến lược, hoàn toàn đứng về phía Cộng Sản Trung Quốc!

Tháng trước, mục này đã bàn về mục đích chuyến đi Hà Nội của Dương Thiết Trì, người kế nhiệm Đới Bỉnh Quốc. Họ Dương muốn chuyển thông điệp nào cho đảng Cộng Sản Việt Nam? Chắc chắn các đòi hỏi của họ đều liên can đến phán quyết sắp ra của Tòa Trọng Tài. Trung Cộng muốn gì? Chỉ cần dạy bảo Nguyễn Phú Trọng hai điều: Một, phải tỏ ý nghi ngờ Tòa Trọng Tài thiên vị. Hai, hãy coi phán quyết của tòa không có giá trị nào hết, ai muốn theo thì theo!

Nguyễn Phú Trọng đã làm đúng những yêu cầu của Dương Thiết Trì! Trong lịch sử nước ta chưa có một chính quyền nào ở Hà Nội sợ Bắc Kinh đến như vậy!

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

Phan Nhật Nam - Trò tráo trở của kẻ lừa bịp: Hà Nội trả tự do Thadéo Lý - Đón Obama Mỹ!



Phan Nhật Nam - Trò tráo trở của kẻ lừa bịp: Hà Nội trả tự do Thadéo Lý - Đón Obama Mỹ!











Phan Nhật Nam (Danlambao) - Cuối cùng Linh Mục Thadéo Nguyễn Văn Lý ra khỏi nhà tù Trại Ba Sao Nam Hà, kết thúc 23 năm tù giam, 15 năm quản chế kể từ 1977, lần ông bị vào tù lần thứ nhất qua 41 năm mất Miền Nam. Vấn đề không phải đã chịu bao nhiêu năm giam giữ, nhưng điều đáng nói là tư cách thái độ đương chịu tình thế tù tội dưới chế cộng sản Việt Nam. Chế độ có khắc ghi trang trọng khẩu hiệu “độc lập-tự do hạnh phúc” trên quốc huy. Chế độ bao gồm bộ máy đảng và nhà nước do cán bộ cộng sản đệ tam quốc tế tên gọi Hồ Chí Minh thành hình, giáo dục, chỉ đạo từ ngày 2 Tháng 9, 1945 tại Hà Nội cho đến nay, dẫu người khai sáng, tổ chức, bộ máy quyền lực kia đã mất từ năm 1969.

Sẽ vô nghĩa nếu so sánh thời gian bị cầm giữ 27 năm của cựu Tổng Thống Nam Phi Nelson Mandela nơi những nhà giam Robben Island, Pollsmoor, Victor Verster... với 27 năm tù ngục của Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện nơi Hỏa Lò, Hà Nội trước, sau 1975. Vì tại những chỗ cư trú riêng biệt, tiện nghi, Nelson Mandela có chế độ ẩm thực theo yêu cầu, đón khách đối lập chính trị với chính phủ Nam Phi đương nhiệm, tiếp tục học trình tiến sĩ... Trái lại, nơi nhà giam Hỏa Lò Hà Nội, Nguyễn Chí Thiện với những tù nhân tạm giam chưa có án phải ngủ đứng, hoặc ngủ ngồi trong hố tiểu tiện, trên hố xí... Sau năm 1976, chế độ cải danh nên thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN giam giữ Đại Úy QLVNCH Nguyễn Hữu Cầu 38 năm, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, 23 năm về những tội danh không được chứng nhận. Đại Úy Cầu ra tù năm 2013, Linh Mục Lý ra tù năm 2016 không hề ký giấy xin ân xá và giấy nhận tội. Thái độ bất khuất này mỗi Người Việt Miền Nam sau 1975 đương cự một cách bình thản, kiên cường cho dù bao lâu, cho dẫu cơ khổ đọa đày đến bao nhiêu. Linh Mục Thadéo Nguyễn Văn Lý là một điển hình toàn vẹn và cao thượng nhất.

Cần nói rõ, Linh Mục Nguyễn Văn Lý được ra khỏi nơi giam giữ Ba Sao, Hà Nam Ninh trước thời hạn hai tháng không phải do tính khoan hồng, tôn trọng Nhân Quyền của chế độ Hà Nội. Bởi Hòa Thượng Thích Quảng Độ, vị lãnh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trước đây đã bị tù đầy tại quê nhà Thái Bình, và nay tiếp tục bị quản thúc tại Thanh Minh Thiền Viện Sài Gòn trong suốt ba thập niên qua vì tội danh đòi hỏi Tự Do Tôn Giáo và Nhân Quyền cho Việt Nam. Cùng lúc, tập thể người Việt đấu tranh cho Nhân Quyền trong và ngoài nước cùng chiến hữu yêu chuộng Tự Do - Công Lý khắp nơi đồng gởi Thỉnh Nguyện Thư yêu cầu văn phòng Cao Ủy Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền, Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, thủ tướng của các chính phủ không cộng sản... Tất cả cùng lên tiếng để cứu mạng nhà đấu tranh Trần Huỳnh Duy Thức đang thực hiện cuộc phản kháng tuyệt vọng, chấp nhận cái chết...

Trần Huỳnh Duy Thức bắt đầu cuộc tuyệt thực vô thời hạn kể từ ngày 24 tháng 5, sau khi bị chuyển từ trại tù Xuyên Mộc miền Nam ra Trại 6 Nghệ An do công an cộng sản muốn triệt tiêu tác động đấu tranh của ông bằng biện pháp cô lập toàn diện. Thế nên sự kiện trả tự do cho Linh Mục NVLý hoàn toàn KHÔNG là một biểu hiện cho quá trình nới lỏng trấn áp, tôn trọng Nhân Quyền của giới cầm quyền Hà Nội.

Đảng và nhà nước cộng sản buộc phải thả LM Lý vì TT Obama đang đến Việt Nam, và vấn đề Nhân Quyền phải được đặt trên bàn thảo luận nếu muốn thực hiện yêu cầu cốt lõi: Tháo gỡ giới hạn còn lại của lệnh cấm vận bán những vũ khí sát thương có mức độ cao và thuận cho Việt Nam chính thức gia nhập TPP. Cho dù trong phái đoàn tháp tùng TT Obama đến VN hôm nay có mặt đông đảo giới tư bản chủ nhân những công ty vũ khí, phương tiện quốc phòng quan trọng, nhưng Quốc Hội Mỹ vẫn là nơi quyết định cuối cùng về quá trình bán buôn vũ khí, sản phẩm chiến tranh cần được tiêu thụ và phê chuẩn quá trình gia nhập TPP.

Quốc Hội Mỹ đặt điều kiện cụ thể: Muốn có vũ khí, tăng trưởng kinh tế phải thực hiện nhân quyền! Hai vế của một phương trình đơn giản. Linh Mục Nguyễn Văn Lý đã là đáp số của phương trình vừa kể ra do Hà Nội giả tạo dựng nên nhằm trao đổi với Quốc Hội - Chính Phủ Mỹ có thể tháo gỡ phần còn lại của quyết định buôn bán vũ khí có mức độ sát thương cao. Nhưng cuối cùng, phương trình đã bị phá vỡ bởi mưu thuật tàn độc của Bắc Kinh qua kế hoạch hủy hoại toàn diện môi trường sống với sự kiện khởi đầu nơi Vũng Áng, Hà Tĩnh. Người Việt ắt phẫn uất vùng dậy để Cứu Nước - Nước Sạch để sinh tồn - Cũng là Nước Độc Lập. Nước Tự Do. Và giới cầm quyền cộng sản ở Việt Nam phóng tay xử dụng công an, thanh niên xung phong, côn đồ ngụy danh đàn áp dân không thương xót bởi đã nhận đồng tiền trả công đê nhục giá rẻ của Người Hoa - Người Hoa từ công ty Formosa hay người Hoa cầm quyền nơi Bắc Kinh cũng là một.

Qua những vụ việc kể trên, sự kiện trả tự do muộn màng cho LM NVLý chỉ là một hiện tượng giả trá của toàn bộ vấn đề lớn. Đấy là Quyền Làm Người/Người Việt Nam đã bị trấn áp, vi phạm, vất bỏ theo đúng chủ trương nhà nước, và sách lược chỉ đạo của đảng cộng sản Việt Nam kể từ 1954 trên Miền Bắc, sau 1975 trên toàn cõi Việt Nam. Nhưng cũng không chỉ là vậy, Mao Trạch Đông đã từng nói ra lời và hiện thực thành quan điểm chỉ đạo: Không hề sợ chiến tranh nguyên tử (với Mỹ), vì cho dù có chết vài ba trăm triệu, chỉ còn một huyện cũng đủ để xây dựng chủ nghĩa xã hội! Mao không nói lời vô nội dung, cuộc cách mạng văn hóa do Mao khởi xướng và chỉ đạo thực hiện từ 1966, kết thúc vào năm 1969, với tổn thất sơ khởi là từ 1,5 đến 1,8 triệu người bị giết chết hay tự sát, khoảng 20 triệu người bị đưa về quê làm lao động cưỡng bức trong nhiều năm, khoảng 200 triệu người bị thiếu ăn thường xuyên... Giải thích cho cuộc sát hại này, Mao bình thản đánh giá: Khổng Tử cũng có khi sai, ông ta cũng vậy. Thế nên, nếu hôm nay 90 triệu người Việt dần mòn bị nhiễm độc bởi môi trường hủy hoại điển hình qua hiện tượng cá chết bắt đầu nơi Vũng Áng, đang lan khắp vùng biển, tràn ngập lãnh thổ, lãnh hải VN... thì không hề là mối bận tâm đối với tập đoàn cầm quyền nơi Trung Nam Hải với một dân số đông đến 1 Tỷ 500 triệu luôn trong tình trạng khát dầu, thiếu ăn. Càng đông càng phải bành trướng để tìm đất sống. Việt Nam là mục tiêu hàng đầu và thuận tiện nhất từ thế kỷ thứ nhất sau Công Nguyên.

Cuối cùng, tại Hà Nội, trong ngày 23 Tháng 5, TT Obama đã chính thức loan báo hủy bỏ toàn diện những điều khoản lệnh cấm vận vũ khí suốt bốn thập niên qua đã áp đặt từ sau năm 1975. Giải thích cho quyết định này, Tổng Thống Mỹ nhận định: Việc gỡ bỏ sẽ giúp VN có được những trang bị cần thiết cho nền quốc phòng, dẹp bỏ những trở ngại còn lại của chiến tranh lạnh. TT Obama cũng đề cao quá trình hội nhập TPP sẽ giúp kinh tế VN khởi sắc, tiến bộ qua việc cất bỏ được những thuế biểu hiện nay đánh quá nặng trên 18 loại hàng mà có thứ phải chịu đến 70% giá biều như sắc thuế đánh trên xe hơi nhập cảng. Cụ thể cho quan hệ kinh tế, buôn bán giữa hai nước là hãng Boeing ký hợp đồng hơn 11 tỷ với cơ quan hàng không VietJet của VN...

Không bi quan đối với sự kiện đang xảy ra, nhưng với kinh nghiệm của một dân tộc đã và đang phải chịu đau thương do chiến tranh, kinh tế suy thoái, môi trường hủy hoại suốt hơn 40 năm qua dưới chế độ cộng sản VN... Mỗi người trong chúng ta hẳn phải đặt nên câu hỏi khẩn thiết: Sau khi trao đổi với Mỹ món quà Nhân Quyền giả tạo: Đưa Linh Mục NVLý ra khỏi nhà tù nhỏ - Tiếp tục dồn ép toàn bộ 90 triệu người Việt vào nhà tù lớn - Một nước Việt Nam bị nhiễm độc suốt núi, rừng, sông, biển quê hương... Máy bay Boeing mua của Mỹ sẽ chuyên chở những thành phần dân chúng nào hiện đối mặt từng giờ, từng ngày trước biển chết ở Việt Nam? Kẻ nào nơi Bộ chính trị đảng cộng sản ở Hà Nội còn có khả năng, bản lãnh xử dụng khí sát thương mức độ cao? Đảng cộng sản Việt Nam đã hoàn toàn mất sức chiến đấu từ Hội Nghị Thành Đô 1990. Từ 1990 đến nay đã thực chứng trước Lịch Sử và Quốc Dân: Đảng cộng sản là gì? Gồm những ai?


Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

Hà Nội: Chủ tịch Thảo để lại di sản gì?


Hà Nội: Chủ tịch Thảo để lại di sản gì?








Cựu Chủ tịch Hà Nội, ông Nguyễn Thế Thảo nắm giữ cương vị này liên tục từ 2008 - 2015.




Chủ tịch vừa từ nhiệm của Hà Nội, ông Nguyễn Thế Thảo, dường như không để lại một 'di sản, dấu ấn nào' đáng kể, theo một số khách mời của BBC.

Trao đổi với cuộc Tọa đàm hôm 03/12/2015 của BBC, nhà báo tự do, blogger Trương Duy Nhất từ Đà Nẵng nói:



“Di sản lớn nhất mà kiến trúc sư Thảo để lại
đó là một con rắn khổng lồ nó đang án ngữ
trên tầng trung tâm của Thủ đô. Đó là tuyến
đường sắt Cát Linh - Hà Đông”
- Blogger, nhà báo Trương Duy Nhất



"Vừa rồi, tôi mới ở Hà Nội về, di sản lớn nhất mà kiến trúc sư Thảo để lại đó là một con rắn khổng lồ nó đang án ngữ trên tầng trung tâm của Thủ đô.

"Đó là tuyến đường sắt Cát Linh - Hà Đông, mà tôi nhìn tôi sợ quá, tôi không hiểu tại sao ở một Thủ đô mà lại cho một con rắn khổng lồ nó lượn trên bầu trời, trông nó kinh hoàng, nó có một cái gì về mặt tâm linh, rồi về mặt phong thủy, nó thế nào đó.

"Tôi cho rằng cái đó rất lạ, mà dấu ấn anh Thảo để lại, thì nó là cái đấy, cái con rắn Cát Linh - Hà Đông đó," blogger Trương Duy Nhất nói với Bàn tròn Thứ Năm.


Xuống cấp văn hóa




Họa sỹ Vũ Huy cho rằng xuống cấp nhất trong nhiệm kỳ Chủ tịch Hà Nội vừa qua là ở khía cạnh 'văn hóa'.


Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Côn đồ cầm hung khí ngang nhiên đập phá buổi sinh nhật No-U Hà Nội



Côn đồ cầm hung khí ngang nhiên đập phá buổi sinh nhật No-U Hà Nội










CTV Danlambao - Buổi liên hoan kỷ niệm 4 năm ngày thành lập nhóm No-U Hà Nội đã nhanh chóng bị tấn công bởi lực lượng CA và côn đồ mang theo hung khí.

Vụ việc vừa xảy ra vào tối ngày 30/10/2015, tại nhà hàng Sư Tử, địa chỉ: 96 Thái Thịnh, Quận Đống Đa, Hà Nội.

Trước đó, lực lượng CA đã kéo đến rất đông bao vây nhà hàng. Buổi sinh nhật diễn ra chưa được bao lâu thì đèn điện bất ngờ phụt tắt.

Hình ảnh và video cho thấy, bất chấp hành vi phá hoại của CA, những khách tham dự vẫn đồng thanh ca vang những bài ca đấu tranh, yêu nước.

Nhiều nhà hoạt động còn giơ cao biểu ngữ có nội dung phản đối chuyến đi Việt Nam của chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình.





Ảnh: Facebook Lee Nguyen





Buổi sinh nhật đang diễn ra vui vẻ thì bất ngờ bị một nhóm côn đồ mang theo hung khí xông vào đập phá.

Do được sự bảo kê của chế độ cộng sản, đám côn đồ ra tay hết sức hung hãn. Bọn chúng dùng cả gạch đá, chai thủy tinh ném vào đám đông, trong đó có cả người già, phụ nữ và trẻ em.

Sau khi tiến hành đập phá gây hỗn loạn, đám côn đồ bèn rút ra ngoài để lại cảnh tan hoang, bàn ghế đổ ngã và mảnh thủy tinh vỡ vụn.




Ảnh: Facebook Đặng Bích Phượng



Trước đó, nhà báo Phạm Đoan Trang đã bị CA bắt giam nhiều tiếng đồng hồ khi đang trên đường đến dự tiệc. Blogger Trịnh Anh Tuấn thì bị hành hung gây thương tích ngay trước cửa nhà.

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

Tạ Phong Tần: Hà Nội đã sai lầm khi thả tôi ra khỏi tù



Tạ Phong Tần: Hà Nội đã sai lầm khi thả tôi ra khỏi tù


2015-10-22

Tạ Phong Tần: Hà Nội đã sai lầm khi thả tôi ra khỏi tù   Phần âm thanh Tải xuống âm thanh



Untitled-1
Bà Tạ Phong Tần tại phòng thu đài ACTD hôm 21/10/2015
RFA photo




Tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần vừa bị buộc sang Hoa Kỳ sau khi thi hành gần phân nửa bản án 10 năm về tội tuyên truyền chống nhà nước. Mặc Lâm có cuộc phỏng vấn sau đây nhằm biết thêm ý kiến của chị về chế độ mà chị vừa bị buộc phải lìa bỏ.

Mặc Lâm: Chị từng nhận xét rằng người cộng sản thường lấy sai lầm này để giải quyết một sai lầm khác, theo chị việc đẩy chị sang Mỹ có phải là một sai lầm nữa trong trường hợp của chị hay không?

Tạ Phong Tần: Xin chào anh Mặc Lâm và khán thính giả của RFA. Về câu hỏi của anh thì không phải hôm nay tôi mới nói mà khi còn ở trong nhà tù của cộng sản Việt Nam tôi đã từng nhiều lần nói với cán bộ công an trong đó rằng nhà nước cộng sản Việt Nam bắt Tạ Phong Tần  vào tù là một sai lầm và nếu thả ra thì sai lầm còn nghiêm trọng hơn.


Khi ở trong nước tôi không làm gì cả, chỉ là một nhà báo bình thường thôi và họ vì không muốn tôi nói lên sự thật tai nghe mắt thấy ở Việt Nam nên họ muốn bịt miệng tôi bằng cách nhốt tôi vào tù. Bây giờ họ đưa tôi sang Mỹ thì tôi vẫn như thế và tôi còn nói nhiều hơn và to hơn nữa. Như vậy có phải là sai lầm lớn hơn không? Họ biết rằng hơn 4 năm trong tù tôi chẳng bao giờ thay đổi điều gì cả.

Mặc Lâm: Trước khi đưa câu hỏi này xin chị nhận lời chia buồn của tôi và toàn ban Việt Ngữ RFA về sự ra đi của thân mẫu chị. Xin chị cho biết khi nghe tin bà cụ tự thiêu để chống lại phiên tòa bất công mà chị là nạn nhân thì chị có cảm thấy ân hận vì việc tranh đấu của mình đã dẫn đến cái chết của bà hay không?

Tạ Phong Tần: Tôi chưa bao giờ ân hận vì tôi không bao giờ làm việc gì trái với lương tâm của mình mà tôi coi đó là động lực để thúc đẩy tôi quyết tâm hơn trong việc chống lại sự áp bức bất công.

Mặc Lâm: Là một luật gia chị tuyên bố là sẽ cùng với anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải kiện chính phủ Việt Nam ra tòa án quốc tế việc giam giữ chị trái phép. Xin chị cho biết tòa án nào sẽ thụ lý vụ kiện và cơ sở nào khiến chị tin rằng một phiên tòa sẽ được mở ra với sự đồng ý của Việt Nam?

Tạ Phong Tần: Tôi không nói là kiện chính phủ Việt Nam ra tòa mà tôi nói là sẽ kiện Cộng sản Việt Nam ra tòa. Cộng sản cụ thể đây là những người ngồi xét xử tôi trong phiên tòa phi lý và bất công đó chứ nếu bây giờ tôi kiện Nguyễn Tấn Dũng chẳng hạn, ông ta sẽ chối là ông ta không làm. Còn việc kiện đến tòa án nào thì tôi đang cùng các bạn của tôi trong ngành luật ở Hoa Kỳ bàn bạc và sẽ thảo luận lập hồ sơ như thế nào.

Mặc Lâm: Trong lần về thủ đô Washington DC lần này nếu được phát biểu trước lập pháp Hoa Kỳ chị sẽ chọn đề tài nào mà chị cho là cần lên tiếng nhất?

Tạ Phong Tần: Sở dĩ tôi bị cái án 10 năm tù và 5 năm quản chế của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vì tôi đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí của người dân Việt Nam trong nước, bây giờ tôi có cơ hội trình bày trước cơ quan lập pháp Hoa Kỳ tôi vẫn sẽ nói vấn đề đấy và nói thêm những việc mà cộng sản Việt Nam đã dùng nhà tù để đàn áp tù nhân chính trị trong tù như thế nào và đàn áp những người tù thường phạm khác trong nhà tù ra sao.

Mặc Lâm: Nhà báo thì không được viết bài phê phán, chỉ trích bất cứ cá nhân hay chính phủ nào, trong khi đó một người tranh đấu cho tự do dân chủ nhân quyền toàn quyền làm việc này nếu có chứng cứ trong tay. Giải pháp nào chị tin rằng có thể dung hòa cho cả hai trong một con người?

Tạ Phong Tần: Tôi thấy vấn đề đó không có gì mâu thuẫn hết vì một khi tôi thực hiện quyền con người của tôi là quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận, và tôi làm báo thì lồng vào đó ý nghĩa đấu tranh rồi. Bây giờ tôi ra hải ngoại tại một xứ sở tự do tôi vẫn tiếp tục công việc ấy. Đồng thời tôi vận dụng khả năng hiểu biết về pháp luật của mình, kinh nghiệm mười mấy năm công tác trong ngành pháp luật ở Việt Nam của tôi để viết những bài báo cho tất cả mọi người trong nước hiểu rằng thế nào là tự do báo chí và pháp luật Việt Nam, pháp luật quốc tế quy định như thế nào về vấn đề này. Người trong nước phải làm gì để đòi hỏi cái quyền của mình mà mấy chục năm nay bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bóp nghẹt.


“Khi tôi còn trong giai đoạn điều tra tại
trại giam công an thành phố HCM, ông
điều tra viên làm việc với tôi ổng nói rằng
nếu ổng có quyền thì sẽ không bắt giam
tôi. Chị không làm gì sai cả chỉ có điều là
nói hơi sớm mà thôi.”
- Tạ Phong Tần


Mặc Lâm: Hải ngoại có hàng trăm cây viết tranh đấu cho Việt Nam trong suốt 40 năm qua, nếu tiếp tục viết vì mục đích này chị sẽ chọn cách viết nào và tại sao chị tin nó sẽ được chú ý và đạt kết quả nhiều hơn?

Tạ Phong Tần: Đúng là ở hải ngoại có hàng trăm nhà báo nhưng người ta thiếu sự trải nghiệm trong lực lượng cộng sản mà tôi đã từng đứng trong đấy mười mấy năm để hiểu được nội tình trong đó. Họ cũng thiếu những kinh nghiệm ở tù nữa cho nên họ không có những cái mà tôi có.

Mặc Lâm: Nếu chị chọn trang Công Lý và Sự thật để tiếp tục tranh đấu chị sẽ viết những gì mình đã trải qua hay sẽ tập trung cho những điều sắp tới, trong đó gồm những tư duy mà chị hình thành trong nhiều năm giữa bốn bức tường nhà giam?

Tạ Phong Tần: Ở chỗ này tôi đính chính lại một chút cái trang của tôi là trang “Sự thật và công lý” chứ không phải Công lý và sự thật. Ban đầu đúng là tôi làm trang Công lý và sự thật nhưng sau một năm khi tôi bị công an cộng sản Việt Nam cướp quyền điều khiển trang đó thì tôi đổi lại, tôi làm một trang mới là Sự thật và Công lý.


Tôi cho rằng sự thật bao giờ cũng có trước rồi công lý mới đến sau. Không có sự thật thì sẽ không có công lý. Cách viết của tôi thì cũng như trước và cộng thêm với những cái thay đổi vì môi trường sống hiện nay nó thay đổi.

Mặc Lâm: Trước đây là một cán bộ công an đảng viên, bây giờ là một ky tô hữu với tên thánh là Maria, xin được hỏi chị chịu phép rửa tội vì tin vào Chúa hay cảm kích sự giúp đỡ của các linh mục trong DCCT Kỳ Đồng? hoặc mạnh hơn nữa chị muốn cho chính quyền biết đó là sự đối kháng đến cùng của chị?

Tạ Phong Tần: Khi tôi còn làm việc ở văn phòng luật sư Pháp Quyền ở Sài Gòn thì văn phòng của tôi nhận vụ án bào chữa cho 8 giáo dân Thái Hà thì lúc đó tôi giúp đỡ cho giáo xứ chứ đâu phải giáo xứ giúp đỡ tôi đâu? Nhưng khi tôi tiếp xúc với các giáo dân ở đó, tiếp xúc với quý cha quý thầy ở đó tôi đã ngộ ra được một điều là trong giáo lý công giáo mặc dù có nhiều điều nhưng có lẽ có thể gom lại một điều duy nhất thôi, đó là Thiên Chúa là tình yêu. Đó là cái mà nhà nước cộng sản Việt Nam không bao giờ có được.


Còn nói về các cha của Dòng Chúa Cứu Thế giúp đỡ thì tôi công nhận là cũng có nhưng trong phạm vi luật giáo hội và 10 điều răn của giáo hội chứ không phải tôi làm cái gì các cha cũng ủng hộ. Các cha chỉ ủng hộ những gì thuộc về chân lý và đúng thôi. Tôi ủng hộ nhà dòng cũng thế. Cái gì đúng thuộc về chân lý thì tôi ủng hộ.

Mặc Lâm: VN có một câu nói rất thâm thúy về người đảng viên: “Nó là đảng viên nhưng nó tốt” câu này có thể áp dụng cho một công an viên nào đó hay không, chẳng hạn như “nó là công an nhưng nó tốt”?

Tạ Phong Tần: Cái đó hiếm hoi lắm. Công an hay bất kỳ người nào trong hệ thống nhà nước Việt Nam một khi đã là người của guồng máy ấy thì không thể có chữ “tốt” mà nó chỉ tốt ở một phương diện hay trong một trường hợp cụ thể nào đó thôi.


Khi tôi còn trong giai đoạn điều tra tại trại giam công an thành phố HCM, ông điều tra viên làm việc với tôi ổng nói rằng nếu ổng có quyền thì sẽ không bắt giam tôi. Chị không làm gì sai cả chỉ có điều là nói hơi sớm mà thôi. Có lần ổng nói là ổng sắp nghỉ hưu rồi ổng không muốn làm những việc gì sai trái nhưng đã trót lên thuyền rồi không xuống được nữa. Tôi mới bảo: bây giờ anh đã biết như thế thì anh hạ buồm đi sao anh lại căng buồm lên trong cơn sóng dữ? anh hạ buồm đi!

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Hà Nội: CA bắt cóc, đánh người ngay trước trụ sở


Hà Nội: CA bắt cóc, đánh người ngay trước trụ sở








CTV Danlambao - Nhà cầm quyền CSVN vừa tiến hành bắt cóc nhiều thanh niên tại Hà Nội trong buổi sáng ngày 23/9/2015.


Theo facebook Lý Quang Sơn, người bị bắt đầu tiên là cô Lê Thị Yến – tức phát thanh viên Lê Yên của kênh truyền hình online Lương Tâm TV.


Đến trưa cùng ngày, lực lượng CA tiếp tục chặn đường bắt cóc cô Lê Thu Hà – thành viên hội Anh em Dân chủ và anh Trần Đức Thịnh khi cả hai đang đường đi khám bệnh định kỳ.


Những người bị bắt còn lại gồm có các anh: Phạm Đắc Đạt, Nguyễn Mạnh Cường, Nguyễn Vũ Bình.


Đến tối ngày 23/9/2015, nhiều nhà hoạt động đã kéo đến trụ sở CA quận Hai Bà Trưng (94 Tô Hiến Thành) để đấu tranh đòi thả người.


Hình ảnh phổ biên trên facebook Thảo Teresa cho thấy khoảng 20 người cùng giơ cao biểu ngữ có nội dung “Phản đối bắt người trái phép”.






Nhiều khả năng, vụ trấn áp có liên quan đến kênh truyền hình Lương Tâm TV do cô Lê Thị Yến thực hiện. Đây là kênh video chuyên về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam, hiện đã đăng tải được 3 kỳ trên YouTube.


* Cập nhật: Nhiều người tham gia biểu tình đòi người bị CA đánh đập


Lúc 21 giờ tối, khoảng 30 nhà hoạt động vẫn kiên trì đứng trước trụ sở CA quận Hai Bà Trưng hô vang khẩu hiệu “Yêu cầu thả người”.


Video phổ biến trên facebook cho thấy lực lượng CA đã ra tay đánh đập thô bạo nhiều người, trong đó blogger Đoan Trang bị đánh chảy máu mồm.

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Ngô Nhân Dụng - Ăn cắp ở Thụy Sĩ sao bằng ở Hà Nội



Ngô Nhân Dụng - Ăn cắp ở Thụy Sĩ sao bằng ở Hà Nội






an cap-Thuy Si.jpg




Khi đọc bản tin hai du khách người Việt bị bắt vì ăn cắp ở mấy đôi kính mát ở Zurich, Thụy Sĩ tôi rất buồn. Ðã tính đi ăn cắp tại sao hai cháu không làm ăn “quy mô lớn xã hội chủ nghĩa” mà lại đi ăn cắp vặt như vậy? Về Hà Nội, “phấn đấu vào đoàn,” rồi “phấn đấu vào đảng” để làm những vố lớn có hơn không? Nếu sau này không được như Phùng Quang Thanh, Nguyễn Tấn Dũng, thì ít nhất cũng theo gót được Nguyễn Xuân Sơn chứ?


Sau Nhật Bản, Thái Lan, Ðài Loan, từ nay lại thêm Thụy Sĩ là nơi người ta phải cảnh giác khi thấy du khách người Việt Nam. Sỉ nhục cho cả dân tộc! Nhưng nghĩ cho cùng, không phải mấy cá nhân phạm pháp gây ra mối nhục này; họ cũng là nạn nhân. Chính phạm là một chế độ ăn cắp từ trên xuống dưới, lớn ăn cắp lớn, nhỏ ăn cắp nhỏ!

Khi trở về Hà Nội, chắc hai cháu đã nghe tin Nguyễn Xuân Sơn. Mấy bữa trước còn chễm trệ trên ghế chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Quốc gia (PetroVietnam), giờ Sơn đang bị truy tố về tội “làm mất” 800 tỷ đồng (tương đương 36 triệu Mỹ kim) của công ty dầu khí, khi còn làm tổng giám đốc Ngân hàng Thương mại cổ phần Ðại Dương (OceanBank).

Nguyễn Xuân Sơn đã làm trong ngành dầu khí từ 30 năm. Ông trở thành tổng giám đốc OceanBank sau khi PetroVietnam góp số vốn lớn vào ngân hàng này, có lúc chiếm hai phần ba vốn góp. Một công ty dầu khí lại đi khai thác ngân hàng, cũng như một công ty hàng hải Vinashin đi làm khách sạn, mua địa ốc, vân vân. Ðó là chính sách kinh tế quốc doanh của Nguyễn Tấn Dũng: Chúng mày làm cái gì ra tiền thì cứ làm! Trong một năm từ 2008 khi Nguyễn Xuân Sơn nhậm chức, số nợ xấu của OceanBank tăng gấp 9 lần, lên hơn 100 tỷ đồng! Ðến năm 2012 thì vọt thành 700 tỷ. Nợ xấu là những món tiền ngân hàng cho vay nhưng khó đòi lại được, để lâu “cứt trâu hóa bùn.”

Thế thì 100 tỷ đồng năm trước, 700 tỷ đồng bạc năm sau, chúng chạy đi đâu cả? Chắc chắn nó vào túi những thằng đứng vay cũng như những thằng cho vay! Cái đứa chấp thuận cho vay còn phải “đóng hụi chết” cho những đứa ngồi trên đầu nó nữa, chứ không ai cho ngồi vào những cái ghế béo bở!

Nhưng mà các đồng tiền ấy nguyên thủy chúng ở đâu mà ra? Như trong vụ này, họ lấy tiền của PetroVietnam đưa qua cho OceanBank. Mà PetroVietnam kiếm được tiền nhờ bán dầu của nước Việt Nam, của dân Việt Nam. Ðồng tiền của dân chạy sang một ngân hàng của nhà nước, rồi từ đó chạy qua túi những đứa đứng vay tiền và cho vay tiền! Những người “phấn đấu vào đảng” mới có cơ hội hóa phép cho các đồng tiền chạy lòng vòng, cuối cùng biến chúng lọt vô túi mình một cách dễ dàng như vậy! Ngân hàng chỉ là cái dây chuyền đem tiền của dân vào túi bọn tham nhũng! Hàng ngàn tỷ đồng tiền mất tích! Mà 90 triệu người Việt Nam không ai thấy gì cả, cho tới khi chúng nó đánh lẫn nhau! Ðó là phép lạ kinh tế thị trường theo định hướng ăn cắp!

Nguyễn Xuân Sơn đã trở về PetroVietnam khi nợ xấu mới lên tới 700 tỷ, rồi leo lên đến chức chủ tịch, chứng tỏ cán bộ tài chánh này đã được cấp trên tán thưởng và tin cậy. Nhưng với những món nợ không đòi lại được cao ngất nghểu thì tất nhiên sau khi Sơn chạy rồi, OceanBank chỉ còn đường xuống dốc. Từ cuối năm ngoái, những người kế nghiệp ông ta ở ngân hàng là Hà Văn Thắm và Nguyễn Minh Thu đã bị bắt, bị truy tố. Mới đây, ngân hàng trung ương gọi là Ngân hàng Nhà nước báo tin đã mua lại tất cả vốn và nợ của OceanBank với giá 0, số không, zero đồng! Tức là tất cả số vốn do PetroVietnam góp vô đó tan thành mưa bụi, thành mây khói. Ðây không phải là lần đầu có chuyện này mây mưa như vậy. Năm tháng trước, Ngân hàng Nhà nước mới “mua lại” Ngân hàng Xây dựng với giá cũng zero đồng - chủ tịch cũ Phạm Công Danh với tổng giám đốc Phan Thành Mai đã bị bắt vào năm ngoái!

Ðọc những tin tức trên, chúng tôi tội nghiệp hai cô chú bị bắt ở Zurich, hay những người ăn trộm chó bị bắt ở Ðài Loan, những cô tiếp viên phi hành xinh đẹp bị cùm ở Nhật Bản! Toàn là những món trộm cắp lặt vặt, không bao giờ tiến lên chủ nghĩa xã hội được! Mà bọn họ tất cả đều là nạn nhân, vì họ chỉ nhiễm độc thói sống bằng cách ăn cắp, thăng quan tiến chức nhờ ăn cắp, trong một xã hội mà bọn cầm đầu từ trên xuống dưới đứa nào cũng phải ăn cắp!

Nhắc lại: Phải ăn cắp! Vì không ăn cắp thì không sống được trong hệ thống “đạo kiếp trị” (kleptocracy) đó. Một người cháu sống ở Hà Nội đã giải thích cho tôi tại sao đường sá ở Việt Nam mới làm năm trước năm sau đã hư: “Khổ lắm bác ơi; nước mình nó khác nước Mỹ! Nếu bác làm đường mà cả mười năm không chỗ nào hư hỏng thì chúng nó làm thế nào kiếm ăn được? Không đứa nào nó cho bác trúng thầu đâu! Mỗi năm chúng nó phải kiếm một món về đường sá, một món về trường học, một món nhờ chỗ này, nhờ chỗ khác chớ?