Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐÁM TANG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐÁM TANG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

Lê Thị Công Nhân - Rước sự chết về



Lê Thị Công Nhân - Rước sự chết về





Luật sư Trần Lâm qua đời ngày 13/11/2014 hưởng thọ 90 tuổi.



Kính gửi:

- Những người có thẩm quyền giải quyết vụ việc;

– Tất cả những người quan tâm đến phong trào đấu tranh dân chủ của Việt Nam


Dưới đây là bài tường thuật và là đơn tố cáo việc công an mật vụ Hải Phòng khủng bố đoàn của Hội Bầu Bí Tương Thân cùng bạn hữu từ Hà Nội đi viếng đám tang bác luật sư Trần Lâm tại Hải Phòng tối ngày thứ sáu, 14.11.2014.

Sau khi ăn cơm trưa tại nhà bác Nguyễn Thanh Giang mời để chúc nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa mau bình phục sau đợt chữa bệnh dài ngày tại Hà Nội, khoảng 3h chiều, chúng tôi gồm (Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Ngọc Phương, Nguyễn Lê Hùng, Lê Gia Khánh, nhà giáoVũ Mạnh Hùng, thầy giáo Vũ Hùng, Hiền Giang-Sông quê, Nguyễn thị Huần, Trương Văn Dũng, Hoàng Văn Trung (chủ xe và lái xe), vợ chồng tôi và bé Lucas, đưa vợ chồng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa về nhà (tại thành phố Hải Phòng) và đi viếng tang lễ bác luật sư Trần Lâm cũng tại thành phố Hải Phòng.

Cảm tạ Ơn Trên ban phước cho chú, một tù nhân chính trị đã lớn tuổi (sinh năm 1948) đi hết 6 năm tù án tuyên mà không được thả trước 1 ngày nào. Sức khỏe suy yếu nhưng chú vẫn vượt qua 3 cuộc phẫu thuật chỉ trong 20 ngày (mổ u xơ thần kinh trên mặt, mổ dây thần kinh số 5, mổ tiền liệt tuyến). Cô chú và người con trai phải thuê nhà trọ gần bệnh viện mà vẫn bị mật vụ Hải Phòng kết hợp Hà Nội theo lên tận nơi phá quấy áp lực chủ nhà đuổi cô chú đi, đến nỗi phải chuyển nhà trọ mấy lần. Dù vậy đồng đội, bạn hữu thường xuyên thăm hỏi chia sẻ với cô chú nên nỗi cực khổ đau đớn cũng vơi bớt phần nào.

Trên xe chú Nghĩa rất vui vì được đồng hành với người đồng đội cùng vụ án và là bạn tù với nhau là anh Vũ Hũng – thầy giáo vật lý. Hai người kể những kỷ niệm đời tù của mình, nghe cười đến chảy nước mắt. Trên xe, mọi người nói chuyện thời sự, bình luận đủ mọi đề tài về hiện trạng chính trị xã hội của đất nước thật rôm rả, thoải mái. Đến nỗi, chú Nghĩa nói “Thật hạnh phúc vì chuyến xe này hiện giờ thật sự là một vùng lãnh thổ tự do.”

Khoảng 7h.30 tối chúng tôi đưa chú Nghĩa về đến nhà rồi đi ngay viếng bác Trần Lâm tại Nhà Tang lễ Hải quân trong Bệnh viện Hải Quân thuộc binh chủng Hải Quân trên đường Cầu Rào ra biển Đồ Sơn, cô Nga đi tiếp cùng chúng tôi.

Nhà tang lễ quy mô vừa phải, đẹp và lịch sự như một ngôi biệt thự trong khu vườn lớn. Không hiểu sao cổng nhà tang lễ lại tối tăm không có đèn chiếu riêng, chỉ có đèn đường. Xe đỗ cách cổng 20m, chúng tôi vừa mở cửa bước xuống xe thì khoảng 100 mật vụ tất cả đều mặc thường phục (nam nữ già trẻ đủ cả) đang túm tụm chuyện trò ở cổng đột nhiên nhao nhao bật dậy quay ngoắt xì xào nhìn chúng tôi, tưởng họ bị điện giật. Ánh sáng nhá nhem, đứng quá 5m nhìn không rõ mặt người, nhưng sự hung ác có năng lực vượt qua bóng tối khiến chúng tôi cảm nhận rõ rệt sự nguy hiểm của âm mưu hãm hại rình rập. Gương mặt không dấu nổi (hoặc có thể họ cố tình tỏ ra) sự côn đồ xấc xược, chúng tôi biết ngay đây là công an mật vụ Hải Phòng đến bao vây đám tang và khủng bố những người mến yêu dân chủ đến dự lễ tang của một luật sư nổi tiếng và có công rất lớn trong phong trào đấu tranh dân chủ Việt Nam, đặc biệt là ở miền Bắc.

Anh Trung, chủ xe và là lái xe quyết định không vào mà ở lại trong xe vì ghi ngờ chúng sẽ giở trò phá hoại. Mọi người đi vào mang theo vòng hoa mua từ Hà Nội có cài băng tang màu đen in chữ trắng “Hội Bầu Bí Tương Thân kính viếng !”. Vừa đến cổng, đám công an mật vụ vây kín đen đặc đoàn người ít ỏi chúng tôi. Dù chúng tôi đã cảnh giác nhưng một nam mật vụ trẻ vẫn len vào giật phắt dải băng tang rồi chạy biến đi, thể hiện trình cướp giật thượng thừa ! Tôi loay hoay thế nào lại đi phía sau, tên mật vụ này trong lúc hí hửng vì vừa lập được thành tích, bỗng đi ngang qua mặt tôi, thế là tôi đưa tay ra giật lại dải băng tang nhưng không được vì tên mật vụ giữ chặt cái băng tang đó như chiến lợi phẩm, còn tay tôi bị xước chảy máu.

Khi đoàn vào tới trước cửa phòng viếng nơi đặt quan tài, chúng tôi lấy chiếc băng tang sơ cua cài lại lên vòng hoa. Đám mật vụ vẫn vây kín xung quanh. Đèn chiếu sáng trưng, gia chủ đông khoảng 4, 5 chục người. Chúng tôi nghĩ rằng mật vụ vì chút ngượng ngùng còn sót lại sẽ không giật băng tang lần nữa. Không ngờ chỉ vừa cài xong 1 đầu, đang cài đầu kia thì một tên mật vụ lại lao vào giật phắt đi cái băng tang trước sự chứng kiến của gia chủ dưới ánh đèn sáng trưng. Mật vụ quá đông và trơ tráo len vào đứng giữa chúng tôi chỉ có 13 người, nên dù đã bị giật một lần trước đó thì chúng tôi vẫn không thể chống lại được trò cướp giật băng tang có 1-0-2 trên thế giới này.

Chúng tôi đành mang vòng hoa không có băng tang vào viếng. Tại bàn tiếp đón của gia đình để ghi sổ tang, chú Nguyễn Lê Hùng-Trưởng Ban Điều hành Hội Bầu Bí xưng danh “Chúng tôi là Hội Bầu Bí Tương Thân ở Hà Nội.” Cô gái trẻ-chắc là cháu bác Lâm, định ghi vào sổ thì một mật vụ khoảng hơn 40 tuổi (có vẻ thuộc cấp chỉ huy) chặn lại bảo không được ghi. Người nhà bác Lâm chựng lại, gương mặt bối rối, khiếp sợ. Chú Hùng hỏi tại sao, chúng tôi đi cả đoàn xưng danh như vậy là đúng và ngắn gọn, hay từ Bầu Bí Tương Thân bị cấm nói? Tên mật vụ (lại còn thô thiển giả vờ đeo biển nhân viên Công ty dịch vụ mai táng Thiên Thảo) lí nhí đáp “Ở đây không cho phép ghi cái tên này.” Trời! Đảng Cộng sản Việt Nam Quang vinh Muôn năm mà cái gì cũng sợ vãi ra vậy sao? Không muốn tranh cãi vô ích với họ trước thái độ bạc nhược lạ lùng của gia chủ, tôi đành đọc tên đủ 13 người kể cả bé Lucas cho họ ghi vào sổ tang. Bất ngờ, cô Trịnh Ánh Hồng – con gái lớn bác Lâm bước tới vừa vái lia lịa chúng tôi vừa nói “Gia đình chỉ muốn tổ chức đám tang cho cụ được trọn vẹn, cám ơn các bác ở xa đã đến viếng nhưng xin các bác đừng có chính trị gì ở đây để cho cụ ra đi được bình yên.”

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

Đám tang hiu quạnh của nhạc sĩ "Tình lỡ"



Đám tang hiu quạnh của nhạc sĩ "Tình lỡ"




Ca khúc "Tình lỡ" nổi tiếng bao nhiêu, thì đám tang của nhạc sĩ sáng tác lại lặng lẽ và hiu quạnh bấy nhiêu.




Eva.vn - Bởi showbiz Việt những ngày qua luôn có những scandal của nghệ sĩ trong giới để trở thành tiêu điểm đáng quan tâm, nên có lẽ thông tin nhạc sĩ Tình lỡ đột ngột qua đời ở tuổi 82 vào ngày 23/5 cũng sớm bị nhiều người lãng quên.


Tuy nhiên, đối với những ai mê mẩn ca khúc Tình lỡ với những giai điệu đẹp buồn như: " Thôi rồi còn chi đâu anh ơi. Có còn lại chăng dư âm thôi. Trong cơn thương đau men đắng môi...", thì sự ra đi này để lại biết bao ngậm ngùi và tiếc thương.


Thực tế, ca khúc Tình lỡ do nhiều ca sĩ Việt thể hiện đã nổi tiếng và quen thuộc đến mức chạm vào tận tâm can của nhiều người yêu nhạc từ lâu, nhưng mấy ai biết rằng, mãi cho đến khi ca sĩ Ánh Tuyết có bài viết về cuộc đời ông, trước lần tổ chức đêm nhạc quyên góp giúp đỡ ông vào đầu tháng 1 năm nay, thì nhiều người mới biết đến cái tên nhạc sĩ Thanh Bình.


Đám tang hiu quạnh của nhạc sĩ
Nhạc sĩ Thanh Bình và ca sĩ Ánh Tuyết lúc nhạc sĩ còn sống.


Trong sự nghiệp sáng tác của mình, nhạc sĩ Thanh Bình chỉ vỏn vẹn có 7 bài hát, nhưng theo ca sĩ Ánh Tuyết thì: "Bấy nhiêu bài hát ấy đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng người mộ điệu. Tuy nhiên, cái kết cho cuộc đời ông thì lại nhạt nhẽo như những ca từ trong Tình lỡ".


Nhạc sĩ Thanh Bình tên thật là Nguyễn Ngọc Minh, sinh năm 1932, quê ở Bắc Ninh. Ông mồ côi mẹ từ năm 10 tuổi, cha cũng mất sau đó vài năm. Nhà có 4 anh chị em nhưng 2 người đã mất, ông còn một cô em kế sống ở Pháp nhưng đến nay không có liên lạc. Trước cuộc đời phiêu bạc nay đây mai đó, ông đã làm đủ thứ nghề để sống như: Viết tiểu thuyết, viết báo hay bán hủ tiếu dạo, nhưng cái nghèo vẫn cứ đeo bám ông.


Đến khi trưởng thành, nhạc sĩ Thanh Bình được khen ngợi là một chàng trai hào hoa, phong nhã. Tuy nhiên, chuyện tình của ông lại lắm chia ly và nước mắt. Được biết, ca khúc Tình lỡ chính là câu chuyện tình mà ông viết cho chính mình, khi duyên tình với người con gái Hải Phòng không kéo dài được bao lâu, vì cô gái bị gia đình ép lấy chồng, khiến ông phải thốt lên bằng những lời ca da diết: "Thôi rồi, còn chi đâu em ơi! Có còn lại chăng dư âm thôi. Trong cơn thương đau men đắng môi...".


Sau này, ông cưới được một người vợ rất xinh đẹp và cả hai có với nhau một cô con gái tên Mộng Ngọc. Nhưng cuộc sống hôn nhân của ông một lần nữa lại như "Tình lỡ" khi vợ bất ngờ bỏ nhà đi khi con gái mới lên 3 tuổi. Từ một gia đình nhỏ hạnh phúc, ông bỗng chốc gắn liền với cuộc đời "gà trống nuôi con" với bao khó khăn.


Khi cô con gái Mộng Ngọc có chồng Việt kiều, nhiều người cứ ngỡ cuộc sống của nhạc sĩ Thanh Bình sẽ đỡ vất vã hơn. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau đó, Mộng Ngọc dính vào con đường lao lý, phải lãnh án tù 4 năm.


Khi con gái đi tù thì cũng là lúc đứa con rể quay lưng lại với ông. Chẳng ai tin rằng, một ông già 80 tuổi như nhạc sĩ Tình lỡ lại có lúc bị bỏ rơi ở bến xe, đành phải sống với cuộc đời người ăn xin ở đó suốt 3 tuần liền. Mãi đến khi Công an quận Bình Thạnh tới đưa ông về trại dưỡng lão thì mới nhận ra nhạc sĩ Tình lỡ và đưa ông về ở với cháu gái (là con ruột của chị nhạc sĩ Thanh Bình).


Về ở với các cháu, nhưng nhạc sĩ Thanh Bình luôn mặc cảm vì sợ là gánh nặng của các cháu khi họ đều đi làm công nhân và đi làm thuê. Biết về hoàn cảnh khốn khó của nhạc sĩ Thanh Bình, ca sĩ Ánh Tuyết đã đứng ra tổ chức đêm nhạc để tặng ông, toàn bộ số tiền bán vé khoảng 230 triệu cũng được trao tặng để ông dưỡng già.


Trong đêm nhạc đầu tiên cũng là cuối cùng của đời mình vào đầu tháng 1/2014, ông xúc động nói với Ánh Tuyết: "Cả đời tôi chưa bao giờ được ngồi xem đêm nhạc của mình như thế. Bây giờ có chết tôi cũng mãn nguyện rồi!".


Đám tang hiu quạnh của nhạc sĩ
Nhạc sĩ Thanh Bình đã ra đi vào lúc 4 giờ 10 phút ngày 23/5,
hưởng thọ 82 tuổi.


Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Lê Diễn Đức - Tận cùng của sự hèn hạ và bẩn thỉu


Lê Diễn Đức - Tận cùng của sự hèn hạ và bẩn thỉu






Lê Diễn Ðức (NV) - Trong hai ngày 27 và 28 Tháng Hai năm 2014 đã diễn ra lễ viếng đám tang của cụ bà Nguyễn Thị Lợi tại Hải Phòng.


Mất tại nhà ở tuổi 77 vì tai biến mạch máu não, cụ Nguyễn Thị Lợi là thân mẫu của cô gái Phạm Thanh Nghiên, một cô gái nhỏ bé nhưng chí lớn và can trường, đã chịu án 4 năm tù giam về việc một cái “tội” lãng nhách. Thanh Nghiên đã toạ kháng tại gia, treo băng rôn “‘Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, phản đối công hàm bán nước 14 tháng 9, 1958”, phản ứng trước hành động xâm lấn của Trung Quốc và dâng biển đảo cho Tàu của Hà Nội. Thanh Nghiên mới ra tù cách đây khoảng hơn một năm, hôm 18 tháng 9 năm 2012 và đang bị quản chế.


Ðiều kiện khắc nghiệt của nhà tù đã huỷ hoại sức khoẻ của Thanh Nghiên, nhưng khi ra tù các điều khoản đi lại hạn chế của lệnh quản chế 3 năm đã ngăn chặn khả năng chữa bệnh của Thanh Nghiên, làm cơ thể cô ngày một suy kiệt hơn, đặc biệt là hai mắt bị cận rất nặng.


Tuy nhiên, Thanh Nghiên vẫn nỗ lực tìm cách có thể để tham gia vào các hoạt động tranh đấu dân chủ, nhân quyền của anh chị em ở Hà Nội, Hải Phòng và Nghiên cũng được mọi người, giới văn sĩ, trí thức quan tâm, thăm hỏi. Thanh Nghiên cũng viết một số bài trên các trang mạng thể hiện khao khát dân chủ, nhân quyền và sự phẫn nộ trước mưu đồ bành trướng, xâm chiếm lãnh thổ của Trung Quốc.


Thế thôi. Cô gái nhỏ bé Thanh Nghiên chắc chắn không phải là một mối đe doạ nào cho chế độ. Bản thân Thanh Nhiên cũng ý thức được bản thân đang trong vòng quản chế. Những việc làm của Thanh Nghiên nằm trong khuôn khổ cho phép của luật pháp hiện hành của chế độ, trong mức giới hạn của quyền được tự do phát biểu và cũng là nghĩa vụ và trách nhiệm của một công dân.


Cụ NguyễnThị Lợi, khi còn sống, qua người con gái đã hiểu được nhiều hơn những điều đúng sai của xã hội. Bà đồng cảm và chia sẻ việc làm của con gái.


Tận tụy chăm sóc con gái những ngày tháng trong tù và đùm bọc yêu thương khi con gái ra tù. Thanh Nghiên đã từng nói “rất tự hào về mẹ”.


Trả lời phỏng vấn của BBC Việt ngữ lúc ra tù, Thanh Nghiên nói:


Vừa rồi hai mẹ con ngồi ôn lại chuyện cũ trong ngày tôi bị bắt, tôi có hỏi là mẹ có nhớ là khi con bị bắt mẹ nói câu gì không. Mẹ tôi không nhớ, tôi có nhắc lại rằng chính câu nói của mẹ đã là một cái nâng đỡ tinh thần cho con rất lớn mạnh trong bốn năm xa cách. Ðó là khi mà tôi bị còng tay đó, mẹ tôi có nói với tôi là 'con đã xác định rồi thì cứ đi đi, cố gắng giữ gìn sức khỏe, không phải lo gì cho mẹ'. Mẹ tôi có quay ra nói với những nhân viên an ninh, những kẻ bắt tôi, rằng như vậy 'các anh đã bắt con tôi vì tội yêu nước'”.


Trong bối cảnh bị nhà cầm quyền cố tình gây khó, hành hạ con gái, bà càng hiểu rõ rằng, nhân quyền là những quyền tự do tối thiểu, đơn giản nhất, bắt đầu từ ngôi nhà của mình.


Cũng chỉ vậy thôi mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cũng đã rất khó chịu, căm ghét, luôn tìm mọi cách cản trở, khủng bố trong sinh hoạt của gia đình bà và đã dở trò hèn hạ trong đám tang của bà.


Bà Nguyễn Thị Lơi không phải là công chức nhà nước, vậy mà cái “nhà nước” nhố nhăng đã xuất hiện, những vị khách không mời mà đến, đã làm áp lực và đưa ra những đòi hỏi vô lý. Các cán bộ của đảng dưới danh nghĩa Hội Phụ Nữ, Phụ lão, Mặt Trận... đã đến đòi làm trưởng ban, lập ban lễ tang với nhân sự toàn người của họ. Họ còn đòi viết và đọc điếu tang! Thật là ngang ngược, phi lý không thể nào tưởng tượng nổi!


Tuy nhiên Phạm Thanh Nghiên đã đấu tranh rất quyết liệt, khước từ mọi yêu cầu của họ. Vậy mà rốt cuộc họ vẫn vác mặt trơ trẽn tới đám tang, không ngoài mục đích giám sát.


Không được tham gia “tổ chức” lễ tang, nhà cầm quyền đã chuyển sang những thủ đoạn hèn hạ khác.

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

J.B NGUYỄN HỮU VINH - Thế đảng, nhìn qua những đám tang


J.B NGUYỄN HỮU VINH - Thế đảng, nhìn qua những đám tang




Có những nhân vật lịch sử gắn liền với một giai đoạn lịch sử. Họ hoặc là những người góp phần làm nên, hoặc là nạn nhân, hoặc nhiều khi là người chứng kiến giai đoạn lịch sử đó. Có những con người, vừa kết hợp cả ba vai trò nói trên.


Sẽ là oai hùng, vinh hoa cho những người làm nên và hưởng thành quả và cũng sẽ là đau đớn cho các nạn nhân của từng giai đoạn lịch sử. Đặc biệt, giai đoạn lịch sử Việt Nam thời Cộng sản, lịch sử sẽ ghi lại nhiều câu chuyện hiếm có. Ở đó có nhiều nhân vật, nhiều con người đã từng là những trụ cột làm nên triều đại Cộng sản, rồi chính họ trở thành nạn nhân của chế độ đó cho đến khi lìa đời.


Thậm chí, thông thường, lẽ đời thì chết là hết, song với chế độ Cộng sản, chết chưa phải là kết thúc. Tôi đã được đọc, nghe nói nhiều về những nhân vật như vậy, song gặp gỡ chưa được bao nhiêu.


Thật may mắn cho thời đại ngày nay, khi internet đã lan tràn mọi ngõ ngách, xóm làng thì các thông tin dù bưng bít kỹ đến đâu cũng không thể tuyệt đối. Và do đó, tôi có dịp hiểu nhiều hơn về những số phận, những con người trong chế độ này. Có thể không phải khi họ đang sống, mà khi họ đã lìa đời.
Từ tiếng vỗ tay trong đám tang cụ Trần Độ
Hơn 11 năm trước, khi Internet chưa phát triển mạnh mẽ ở Việt Nam như hôm nay, tôi đọc được bài viết về một đám tang lạ, đám tang Trung Tướng Trần Độ vào ngày 14-8-2002.

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

NHÂN 1O NĂM SAU KHI TRUNG TƯỚNG TRẦN ĐỘ RA ĐI - CÁI GÌ XẢY RA TRONG ĐÁM TANG TƯỚNG TRẦN ĐỘ - Những trò trả thù bần tiện và hèn hạ của một nhà cầm quyền bất lương







Ông Trần Độ năm 2001





NHÂN 1O NĂM SAU KHI TRUNG TƯỚNG TRẦN ĐỘ RA ĐI - CÁI GÌ XẢY RA TRONG ĐÁM TANG TƯỚNG TRẦN ĐỘ


- Những trò trả thù bần tiện và hèn hạ của một nhà cầm quyền bất lương



Tiếng vỗ tay trong một đám tang  

Tường thuật của nhà văn Hoàng Tiến



Đám tang ai mà có chuyện lạ vậy? Xin thưa, đó là đám tang tướng quân nhà văn Trần Độ tổ chức ngày 14-8-2002 tại nhà tang lễ Bộ Quốc phòng số 5 Trần Thánh Tông.


Trung tướng Trần Độ là một vị lão thành cách mạng, từng giữ nhiều chức vụ quan trọng trong bộ máy Đảng và Nhà nước cũng như trong tổ chức quân đội, những năm cuối Đảng, bị chính quyền coi là phần tử nguy hiểm, và công an gây nhiều phiền hà.



Cho nên đám tang ông khiến mọi người rất quan tâm. Nghĩa tử là nghĩa tận. Người ta chú ý xem lãnh đạo cư xử với đám tang ông ra sao?