Hiển thị các bài đăng có nhãn Đài Phát thanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đài Phát thanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Chị Liberty Melinh Thúy Hạnh trả lời phỏng vấn của đài phát thanh khối 8406



Chị Liberty Melinh Thúy Hạnh trả lời phỏng vấn của đài phát thanh khối 8406




Liberty Melinh.jpg



PV: Thưa Chị Thúy Hạnh, Xin Chị cho biết Chị đã tham gia hoạt động cho tự do dân chủ nhân quyền được bao lâu? Trước khi dấn thân vào con đường đấu tranh này, Chị có lường trước những nguy hiểm có thể đến với Chị không?



Libery Melinh Thúy Hạnh: Cái cụm từ “hoạt động tự do dân chủ nhân quyền” nghe nó quá rộng, thực ra tôi chỉ đơn thuần là người không thể im lặng trước những ngang trái bất công, nhất là trước nguy cơ mất nước vào tay Trung Quốc.


Tôi biết trước là sẽ nguy hiểm, và quả thật lúc đầu tôi cũng sợ, nhưng rồi chính những nỗi bức xúc đó, và nhìn gương những người đi trước đấu tranh không nao núng trước hiểm nguy, tôi dần đỡ sợ.



PV: Tư tưởng nào đã khiến Chị vượt thắng được nỗi sợ hãi mà chế độ CSVN đã đè nặng trên toàn dân bằng khủng bố, bằng nhà tù, bằng súng đạn?



Libery Melinh Thúy Hạnh: Như đã nói ở trên, lúc đầu tôi cũng sợ, bởi từ khi sinh ra đến giờ đã bị nhồi nhét nỗi sợ hãi vô hình, nhưng rồi nguy cơ mất nước, những bất công, dối trá trơ trẽn và hiểm độc của chính quyền đã giúp tôi thắng được nỗi sợ hãi. Nói ngắn lại, đó là tình thần dân tộc, và lòng căm thù đã giúp tôi bớt sợ.



PV: Là một người sinh ra và lớn lên trong chế độ cộng sản ở miền Bắc Việt Nam, chắc chắn tại nhà trường cũng như trong đời sống xã hội, Chị được cộng sản nói về chế độ cộng sản là một chế độ rất tốt đẹp. Nhưng bây giờ thì Chị nghĩ thế nào về chế độ cộng sản?



Libery Melinh Thúy Hạnh: Cũng như nhiều người VN khác, tôi từng yêu và biết ơn đảng, kính trọng ông Hồ, đối với tôi ngày đó cái gì cũng đều do đảng đem lại, bởi chúng tôi bị nhồi sọ từ khi biết nghe, có nghĩa là còn trước cả khi tới trường, về điều đó. Nhưng rồi chính những sai trái của họ ngày càng trắng trợn và lộ liễu, cùng với internet, bộ máy truyền thông 1 chiều của họ không còn có thể che đậy nổi nữa, tôi dần hiểu ra chân tướng của họ, họ dối lừa nhân dân, họ luôn làm ngược lại những gì họ nói, họ đặt lợi ích đảng của họ lên trên lợi ích của dân tộc.


Liberty Melinh2.jpg
Chị Liberty Melinh Thúy hạnh trước cổng tòa án Cao Lãnh tỉnh Đồng Tháp ngày chính quyền cộng sản xử nhà tranh đấu Bùi Thị Minh Hằng


PV: Chị thay đổi như thế từ khi nào? Năm bao nhiêu tuổi? Và cơ duyên nào đã khiến Chị thay đổi như vậy?



Libery Melinh Thúy Hạnh: Thực ra tôi đã yêu kính đảng đến tận gần đây. Năm 2007 tôi đi biểu tình phản đối thành phố Tam Sa, tại cổng đại sứ quán Trung Quốc, lúc đó tôi vẫn còn yêu đảng lắm, chỉ căm thù TQ thôi. Nhưng đến năm 2011 vụ tàu TQ cắt cáp tàu Bình Mình của VN, tôi tham gia biểu tình và bị họ bắt bớ, cấm đoán, xuyên tạc, bôi nhọ chúng tôi, nhìn xa hơn tôi thấy họ bỏ tù những người quyết tâm chống TQ, và tôi đã bị sốc. Sau đó tôi dần tìm hiểu trên internet và phát hiện ra những dối trá ác độc của họ.


Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Chuyên mục: “Nói với người cộng sản”của đài phát thanh Đáp lời sông núi.


Chuyên mục: “Nói với người cộng sản”của đài phát thanh Đáp lời sông núi.




Nhìn lại đoạn lịch sử của nước ta trong quãng thời gian Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền từ năm 1945 đến nay chúng ta thấy một điểm rất nổi bật: đó là chiến tranh, chiến tranh và chiến tranh. Hết chiến tranh với người Pháp trong chín năm ròng từ 1946-1954, lại tiếp đến cuộc nội chiến Bắc-Nam do Đảng Cộng sản phát động trong 21 năm đến tận năm 1975. Chưa đầy bốn năm sau, Đảng Cộng sản Việt Nam lại phát động cuộc chiến với với Campuchia tại biên giới Tây Nam, kéo dài trong hơn 10 năm. Gần như đồng thời với cuộc chiến với Campuchia là nổ ra cuộc xung đột đẫm máu tại biên giới phía Bắc với Trung Cộng - hậu quả của sự xích mích đã kéo dài trước đó giữa hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Cộng. Cuộc chiến biên giới phía Bắc cũng kéo dài lai dai tới hơn chục năm mới chấm dứt.

Có thể nói, Đảng Cộng sản Việt Nam đã dựa vào chiến tranh để giành lấy quyền lực và cũng dựa vào chiến tranh để củng cố và bảo toàn quyền lực cho chính nó.

Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn vào những khẩu hiệu, diễn văn do Đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra trong thời gian chiến tranh, chúng ta sẽ không thể thấy được mục đích tư lợi vì quyền lực của Đảng Cộng sản Việt Nam trong các cuộc chiến đã qua. Bất kể là chiến tranh với lực lượng nước ngoài như Pháp, Trung Cộng, Campuchia hay phát động chiến tranh với chính người Việt anh em ở miền Nam, giới lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đã luôn đưa ra ngọn cờ vệ quốc để lợi dụng tấm lòng ái quốc của nhân dân ta trong việc huy động sức người, sức của cho những cuộc chiến đầy mưu tính cho lợi ích riêng của họ.

Nhưng nếu nhìn vào những chính sách hậu chiến sau mỗi cuộc chiến chúng ta sẽ thấy rõ bản chất tư lợi của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Ngày 19 tháng 12 năm 1946, Hồ Chí Minh đã kêu gọi toàn quốc kháng chiến chống thực dân Pháp để giành lại tự do cho dân tộc. Nhưng sau khi chiến thắng thực dân Pháp với sự trợ giúp đặc biệt của Trung Cộng, chính quyền cộng sản Hồ Chí Minh đã lần lượt thủ tiêu tất cả các quyền tự do của người dân đã có từ thời thực dân Pháp như quyền ra báo tư nhân, quyền lập nhà xuất bản tư nhân, quyền biểu tình, quyền lập hội đoàn.

Không chỉ thủ tiêu, cấm người dân thực hiện những quyền tự do như vừa kể, chính quyền Hồ Chí Minh còn tiến hành tống giam, triệt hạ tất cả những người có tư tưởng đòi hỏi những quyền tự do đó, bất kể những người đó đã từng là đồng chí hay là ân nhân của chính quyền. Những cuộc thanh trừng, giết hại, giam cầm trong các chiến dịch "cải cách ruộng đất", "nhân văn giai phẩm", "xét lại chống đảng" sau năm 1954 đều có tính chất tàn bạo và ngang ngược hơn thời thực dân Pháp.

Những oan hồn trong các cuộc thanh trừng, trấn áp tự do như thế hẳn đã và vẫn đang ngậm ngùi: tham gia nếm mật, nằm gai trong suốt chín năm chống Pháp để bị chết thảm thế sao?

Khi phát động Nam tiến, "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", "Chống Mỹ cứu nước", "Thắng giặc Mỹ sẽ xây dựng đất nước ta giàu mạnh hơn mười ngày nay". Nhưng khi người Mỹ đã đồng ý rút hết quân khỏi miền Nam vào năm 1973, Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục tấn công miền Nam và chỉ dừng lại khi đã lật đổ được chính quyền đối lập của người Việt tại miền Nam. Sau chiến thắng 1975, Đảng Cộng sản Việt Nam đã không ngần ngại phá bỏ, triệt hạ đi hết những cơ sở kinh tế, xã hội, chính trị của một quốc gia có nền tảng là kinh tế thị trường và một chính quyền dựa trên dân chủ pháp trị đã có ở miền Nam, để rồi hơn hai mươi năm sau họ lại kêu gọi thực hiện kinh tế thị trường, hô hào xây dựng nhà nước pháp trị. Cho đến nay, Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn trông ngóng được Mỹ công nhận là nền "kinh tế thị trường", vẫn cầu mong được Mỹ cho tham gia hiệp ước TPP.


Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

“PHỦ BÊNH PHỦ, HUYỆN BÊNH HUYỆN”, VỤ KHIẾU KIỆN ĐÀI PHÁT THANH & TRUYỀN HÌNH HÀ NỘI THÀNH “NƯỚC LÃ RA SÔNG”! CHÁNH ÁN TÒA ÁN HN ĐÃ "GIẢI QUYẾT" ĐƠN KHIẾU NẠI CỦA CHÚNG TÔI




“PHỦ BÊNH PHỦ, HUYỆN BÊNH HUYỆN”, VỤ KHIẾU KIỆN ĐÀI PHÁT THANH & TRUYỀN HÌNH HÀ NỘI THÀNH “NƯỚC LÃ RA SÔNG”!

CHÁNH ÁN TÒA ÁN HN ĐÃ "GIẢI QUYẾT" ĐƠN KHIẾU NẠI CỦA CHÚNG TÔI



Thưa chư vị,


Như chư vị đã tường, ngày 10 tháng 11 năm 2011, mười người chúng tôi có Đơn Khiếu nại gửi Ông Nguyễn Sơn, Chánh án Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội, về QĐ số 26/2011/ QĐ-TA ngày 27/10/2011 và Thông báo số 85/TB-TA ngày 17/10/2011 của Tòa án Nhân dân quận Đống Đa.


Chúng tôi vừa nhận được Quyết định Giải quyết Khiếu nại của Chánh án Tòa án Nhân dân Tp Hà Nội do ông Phó Chánh án Tạ Quốc Hùng ký ngày 20 tháng 12 năm 2011, và được gửi đi, theo dấu bưu điện là ngày 24 tháng 12 năm 2011.


Ông Chánh án Tòa án Nhân dân Tp Hà Nội cho biết: "Quyết định này là Quyết định giải  quyết khiếu nại cuối cùng". Như thế có nghĩa là mọi cánh cửa các công đường ở "phủ khai phong" Hà Nội đã đóng sập lại trước mặt 10 người chúng tôi.


Vậy xin loan báo Quyết định Giải quyết Khiếu nại nói trên, để chư vị phẩm bình.















Ghi chú: Bằng bản QĐ này ông Chánh án đã tự tiện đổi họ tôi từ Nguyễn Xuân Diện sang Phạm Xuân Diện (ở ngay trang 1).