Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Xuân Phúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Xuân Phúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Cu Tèo - Bác Hồ cũng sợ Ma Dze



Cu Tèo - Bác Hồ cũng sợ Ma Dze









Cu Tèo (Danlambao) - Đêm qua em mơ gặp bác Hồ, Bác nói Bác cũng sợ Ba Dze.

Tưởng Bác sợ Ba Dze là sợ chú ấy chạy xe vô Ba Đình, lái loạng quạng húc vào lăng Bác, em liền trấn an Bác:

- “Bác đừng lo, Việt Nam mình có câu tục ngữ “vuốt mặt phải nể mũi”; Ba Dze chạy xe trên Phố Cỗ nhưng không dám chạy lên chỗ Bác nằm ngơi đâu!”

Bác liền nói:

- "Cu Tèo ơi, nỏ phải rứa mô (không phải vậy đâu). Mũi Bác rụng mất tiêu lâu rồi, nếu có vuốt mặt Bác thì Ba Dze cũng đâu cần phải “ke” cái mũi sáp này. Lăng Bác xây bằng xi măng cốt sắt đàng hoàng chứ đâu phải bằng cốt tre như các chú ấy xây cầu đường hay công trình nọ công trình kia mà Bác sợ Ba Dze húc xe cán”

Nghe Bác nói đến đó, Cu Tèo tự phê tự kiểm và tự oánh giá mình đã đoán sai nguyên nhân bác Hồ nằm trong mả đẹp tuy mồ không yên (vì bị chửi dài dài) lại sợ chú Ba Dze...

Biết Cu Tèo đang “tổ quốc ăn năn” và thắc mắc tại sao ngay cả đến “Ông cụ” mà ngày nay cũng phải sợ bầy “cháu”, cụ thể là sợ Ba Dze như thế, bác Hồ giải thích:

- “Bác không sợ Ba Dze chạy xe vào Ba Đình húc lăng Bác, nhưng Bác sợ lời chú Ba dze phát biểu hôm 12/8 nhân kỷ niệm 40 năm ngày truyền thống và trao Huân chương Độc lập hạng Nhì cho Ban Quản lý Lăng Bác...”

Cu Tèo bản tính lau chau, mới nghe bác nói đến đó, liền cắt ngang, hỏi:

- “Chú Ba Dze nói gì vậy Bác?”

- Ba Dze nói cần chủ động hoàn toàn để giữ gìn lâu dài thi hài Bác”. Bác nói trong tiếng nấc, sụt sùi như chú Cả Lú trước đây đòi kỷ luật “một đồng chí ủy viên trong BCT” mà bất thành.

Nghe và thấy thế, Cu Tèo cực kỳ ngạc nhiên, liền thắc mắc mà không dám nói: "Đáng lẽ Bác phải mừng khi được chú Ba Dze chiếu cố lo tới chuyện gìn giữ lâu dài thi hài của cha già DT, trong khi chú ấy bất chấp nền Phố Cổ có thể bị lung lay vì chấn động do đàn xe Ba Dze chạy trên đường cấm. Cớ sao bác lại mếu?”

Nhận ra cái ngố của Cu Tèo, Bác Hồ nổi quạu lên:

“Tau tưởng nó tên Phúc, có quyền hành trong tay, nó làm phúc mang xác tau đi đốt, như ước nguyện của tau ghi trong di chúc. Ai đời di chúc của bác Hồ mà chúng coi như đồ bỏ. Mà được là đồ bỏ đã may; đằng này, nay chúng nó giày mai chúng nó xẻo. Từ trước tới giờ nhờ Liên Xô ướp mà còn bị khi thúi cái này lúc rụng cái kia; nay Ba Dze nó doạ sẽ do Việt Nam “xử lý” trọn gói thì thân tau còn manh giáp chi nữa với bọn tham nhũng, đến thuốc ướp xác Bác chúng nó, cha gia DT chúng nó, chúng nó cũng không tha...”

Đang nói đến đó, Bác bỗng dưng muốn khóc. Bác hạ nhiệt, hết "tau", Bác tiếp tục:

- "Tiếc là Bác không đi được, chứ đi được, Hồ này cũng vượt biên, vượt biển từ lâu rồi..."

Nói đến đó, bác Hồ biến mất. Thức giấc Cu Tèo lật đật leo lên mạng mổ (cò) lại “sự cố”, khỏi quên:

Bác Hồ cũng phải sợ chú Ba Dze.

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016

Trần Trung Đạo - Đoàn xe tang trên đường phố Hội An



Trần Trung Đạo - Đoàn xe tang trên đường phố Hội An










Trần Trung Đạo (Danlambao) - Ngày đó, 41 năm trước, những người này hay cha mẹ những người này ngồi trên những chiếc Molotova dơ dáy, phủ những nhánh cây rừng, đội nón tai bèo, tay cầm súng AK, khuôn mặt hầm hầm tiến vào thành phố.

Ngày này, 41 năm sau, những người đó hay con cái những người đó ngồi trên những chiếc Limousine sạch sẽ, mới nhập màu đen lánh, ăn mặc sang trọng, tay cầm iPhone, khuôn mặt tươi cười, tiến vào thành phố.

Ngày đó, khá đông các thành phần tò mò, nằm vùng, ngây thơ chào đón họ. Chiếc bánh vẽ “độc lập, tự do, hạnh phúc” còn rực màu sơn nên không ít người tưởng thật.

Ngày này, gần như không còn ai tò mò, không còn ai ngây thơ, không còn ai nằm vùng ra chào đón họ. Chiếc bánh vẽ được thay bằng chiếc bánh bao Tàu nhưng thịt có tẩm chất salbutamol siêu nạc.

Đoàn xe màu đen như xe tang đi qua trên đường phố Hội An trong lặng lờ như đoàn xe Đức cũng màu đen trên đường phố Paris tháng Sáu 1940. Dăm bóng người ngơ ngác và không ai vẫy tay chào.

Để giữ gìn các kiến trúc không thể thay thế, bảo vệ an toàn, kính trọng các giá trị lịch sử và nét đẹp tự nhiên, nhiều thành phố cổ trên thế giới nghiêm cấm xe chạy trong những khu lịch sử. Trung tâm thành phố Vienna ở Áo, Grand Place ở Bỉ, Nuremberg ở Đức, đảo Hydra ở Hy Lạp v.v.. nghiêm cấm xe cộ ra vào.

Hội An giữ một vị trí quan trọng trong lịch sử của Đàng Trong vào cuối thế kỷ 16. Trong thế kỷ 17, thành phố là nơi thả neo của nhiều tàu buôn quốc tế, nơi nghiên cứu và ẩn dật của các nhân vật cách mạng, chính khách thế giới sa cơ.

Hội An có những mái ngói cong, những cột gỗ lim tròn chạm trổ công phu, những con đường lót sỏi chạy dọc theo bờ sông Thu Bồn thơ mộng chảy từ Trà My tuyệt vời ra Thái Bình Dương bát ngát.

Thời gian trôi qua, các điều kiện địa lý và kinh tế chính trị thay đổi, trục giao thương chuyển ra Đà Nẵng nhưng các giá trị lịch sử của Hội An vẫn còn nguyên vẹn.

Sau 1975, Phố Cổ vốn u trầm lại càng buồn hơn. Thành phố già nua trong thời chiến càng cằn cỗi hơn trong thời bình. Con người Hội An, giống như cả nước, sống trong sự an bài của định mệnh hơn là chọn lựa của đời mình.

Nhưng từ khi được UNESCO công nhận định chế World Heritage Site năm 1999, Hội An ngủ quên suốt mấy trăm năm và may mắn sống sót trong cuộc chiến tranh dài đã thức dậy. Du khách nhiều nơi trên thế giới ồ ạt ghé thăm và thích thú được chiêm ngưỡng một Phố Cổ rêu phong nhưng gần như còn nguyên vẹn trong lòng một miền Nam Việt Nam điêu tàn và đổ nát.

Những chiếc lồng đèn, những mái ngói cong, những cột gỗ lim chạm trổ công phu, những tiệm cao lầu, những địa danh nghe rất lạ tai nhưng vô cùng thân thiết trong lòng người dân xứ Quảng như chùa Cầu, chùa Âm Bổn, chùa Ông từ quá khứ lãng quên bỗng hóa thành cơm gạo, bạc tiền giúp nuôi sống người dân của thành phố không có một công nghệ chính nào.

Sự kiện đoàn xe nhiều chục chiếc của Nguyễn Xuân Phúc chạy trên đường Phố Cổ Hội An cấm chạy xe cho thấy bản chất vô văn hóa, thiếu tư cách của những người lãnh đạo Cộng Sản, sau 41 năm vẫn không thay đổi.

Không có trường học nào dạy Chủ tịch Quốc hội cách cho cá ăn, một Chủ tịch Nước chọn lời ăn tiếng nói hay một Thủ tướng Chính phủ biết con đường nào nên tránh lái xe qua. Những điều đó thuộc về tư cách.

Những việc như nhổ một cây đinh, nhặt dăm cộng rác, rải thức ăn xuống hồ cá, mở lời trước công chúng nước ngoài, chọn một lối đi, rất nhỏ nhoi và gần như phản xạ tự nhiên nhưng thường là thước đo trung thực nhất cho tư cách con người.

Tư cách con người là kết quả của một quá trình sống, học hỏi, trải nghiệm lâu dài trong một môi trường giáo dục khoa học, nhân bản và khai phóng chứ không phải là một món hàng có được qua mua sắm bằng tiền nhất là tiền ăn cướp của kẻ khác.

Khi ngồi trên xe, Nguyễn Xuân Phúc và đám quan quyền CS có để ý ánh mắt đầy giận dữ của người dân Hội An đứng nhìn đoàn xe nặng nề đang lăn bánh trên con đường mỏng manh sau mấy trăm năm chịu đựng lụt lội, nắng mưa?

Khi ngồi trên xe, Nguyễn Xuân Phúc và đám quan quyền CS có để ý đôi mắt ngạc nhiên và khinh bỉ của các du khách ngoại quốc đứng bên đường nhìn lãnh đạo cao cấp của một quốc gia đang vi phạm luật lệ do chính các lãnh đạo đó ban hành?

Dĩ nhiên Nguyễn Xuân Phúc và đám quan quyền CS không thấy, bởi vì, dù ngồi trên Molotova trước đây hay Limousine hôm nay, họ cũng chỉ là một loại người chưa được khai hóa.

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2016

CÂU ĐỐI VŨ KHIÊU TẶNG NGUYỄN XUÂN PHÚC



CÂU ĐỐI VŨ KHIÊU TẶNG NGUYỄN XUÂN PHÚC






Cau doi Vu Khieu-NXPhuc.jpg
Câu đối của cụ Vũ Khiêu và 2 nhân vật chính.
Ảnh chụp từ FB Vinhhuy Le.




Theo VTV, ngày 05/8, “Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tới thăm các nhà khoa học hàng đầu là Giáo sư Hoàng Tụy, Giáo sư Phan Đình Diệu và Giáo sư kiêm Anh hùng Lao động Vũ Khiêu”. Nhân dịp này, Khiêu lại mần câu đối tặng Phúc:

“Tể tướng giáng trần, chí tráng tâm hùng Xuân mãi mãi;
Anh hùng nhập thế, dân an quốc thái Phúc vô biên”

TỂ TƯỚNG GIÁNG TRẦN – ANH HÙNG NHẬP THẾ

Tể tướng” đây là ý ông Khiêu suy tôn ngôi vị ông Phúc. Đã đành chức tể tướng xưa tương đương với thủ tướng nay: cùng là người đứng đầu nội các. Hiềm nỗi tể tướng tuy trên muôn người nhưng luôn phải ở dưới và phụng mệnh một người, tức ông vua, thiên tử chí tôn. Có thể biện bác “thiên tử” đây là pháp luật, là nhân dân; song cũng có thể hiểu “thiên tử” tức là… đảng. Nên khi người ta tôn xưng thủ tướng thành “Tể tướng” thường hàm ý châm biếm. Thủ tướng tiền nhiệm dẫu nhận mình công bộc của dân nhưng cũng bị đá đểu thành “Tể tướng” là lẽ đó.

Tuy vậy, “huông” của câu đối này không phải ở từ “tể tướng” mà ở chữ “giáng”. Tân thủ tướng vừa tuyên thệ nhậm chức vốn Phó thủ tướng ngoi lên, là THĂNG, nhưng bị ông giáo sư hay chữ lỏng phán thành GIÁNG. Câu đối thù tạc không cần hay ho, chỉ cần nịnh khéo, nhưng có chỗ khó là nhiều kiêng kỵ tinh tế phải tránh lắm nha.

Và từ “giáng trần” đây là viết tầm ẩu ra tầm bậy. “Giáng” là rụng, rớt xuống, từ bậc cao té xuống bậc thấp. Người ta chỉ dùng “giáng trần” để nói người thuộc cõi khác chuyển kiếp đầu thai đến thế gian này, như “tiên nga giáng thế”, “thần thánh hạ phàm”, còn tể tướng dẫu quyền cao chức trọng đến mấy cũng là thuộc trong lục đạo luân hồi, có ở đâu cao xa mà “giáng”?

Đã “giáng trần”, lại thêm đối với “nhập thế”, rất giống lời trù ẻo. Vì “nhập thế” là cùng sống với người đời, hòa vào dòng đời, từ này dùng cho người thường không sao, nhưng với bậc quyền quý thì khác nào rủa người ta phải bị hưu non?

CHÍ TRÁNG TÂM HÙNG – DÂN AN QUỐC THÁI

Thành ngữ Hán Việt chỉ có “tráng chí hùng tâm” hoặc “hùng tâm tráng chí” (Thơ Nguyễn Du: Tráng sĩ bạch đầu bi hướng thiên/ HÙNG TÂM sinh kế lưỡng mang nhiên). Không ai đảo chữ thành “chí tráng tâm hùng”, vì là lỗi sai văn phạm, hóa ra ngữ pháp chữ Nôm chứ không còn phải chữ Hán.

Muốn đối chỉnh thì ở đây vế dưới nên là “an dân hộ quốc” sánh với “tráng chí hùng tâm”, sẽ ổn và thuận nhĩ hơn.

XUÂN MÃI MÃI – PHÚC VÔ BIÊN

Giáo sư Khiêu cố gò cho lòi ra chữ XUÂN đối với chữ PHÚC, nhưng lại lười lắc não, khiến câu đối tuy nghiêm cẩn mà làm người ta đọc tới phải phì cười. “Xuân mãi mãi” đối “Phúc vô biên”, chữ Nôm chen chữ Hán kiểu ba rọi ba trợn, duy chỉ lão quốc sư mới nghĩ ra đặng thôi. Chịu khó động đậy cái đầu, sẽ dễ dàng tìm thấy từ “bất tận” để đối với “vô biên”.

Nên ba chữ cuối vế trên phải là “Xuân bất tận”.

* * *

Tôi không dám ngông cuồng tài lanh xí xọn sửa chữ dạy khôn cho bậc quốc sư lão ô bách tuế khả kính, xin edit tí ti thôi, để câu đối tạm chỉnh, như vầy:

Tể tướng giáng trần, TRÁNG CHÍ HÙNG TÂM Xuân BẤT TẬN
宰相降塵 壯志雄心春不盡

Anh hùng nhập thế, AN DÂN HỘ QUỐC Phúc vô biên”.
英雄入世 安民护國福無邊

Chỉ là biên tập tạm cốt cho xuôi tai, chứ cái “huông” trong câu đối vẫn còn nặng lắm. Mong thủ tướng chớ lưu giữ câu đối này. Thích chơi chữ thì ông rút gọn thành “Xuân bất tận – Phúc vô biên”, hoặc gọn hơn thành 4 chữ “Vĩnh Phúc Thường Xuân”, còn tối giản nữa thì dán một chữ “Phúc” 福 như thường dân bách tính vẫn dán lại càng hay.

Cái “huông” như đã nói, là chữ “giáng”, nó nặng lắm, thưa thủ tướng. Để ý mà xem, câu đối của ngài Giáo sư Vũ Khiêu lời văn lủng củng, toàn hư ngôn sáo ngữ chẳng ra cái vị gì; nhưng nếu hoá giải chỗ “huông” của chữ “giáng” thì sẽ thành câu đối hay, ý nhị, rất hợp cho dịp… phúng điếu:

Tể tướng THĂNG THIÊN, tráng chí hùng tâm Xuân dĩ tận;
宰相升天 壯志雄心春已盡

Anh hùng NHẬP THỔ, an dân hộ quốc Phúc vô can”.
英雄入土 安民护國福無干

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2016

Nhạc sĩ Tô Hải - Bà chủ tịt mới nhận nhiệm vụ mới bằng... nói phét! Ông tướng thủ mới nhận nhiệm vụ mới bằng... ba hoa!



Nhạc sĩ Tô Hải - Bà chủ tịt mới nhận nhiệm vụ mới bằng... nói phét! Ông tướng thủ mới nhận nhiệm vụ mới bằng... ba hoa!








Nhạc sĩ Tô Hải (Danlambao) - Đây! Ông Phúc, từ vai trò phó cho anh Ba, nay được “đôn” lên, thay thế anh Ba, trong cuộc họp nội các mới, lần đầu đã nghiêng đầu, hùng hồn đọc trên tờ giấy đã viết sẵn: "...yêu cầu mỗi thành viên Chính phủ phải đổi mới cách làm: dân chủ, minh bạch, cởi mở, quyết đoán, sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, tạo nguồn lực cho phát triển. Cái gì kìm hãm thì phải bỏ ngay, cái gì có lợi cho dân thì nỗ lực thực hiện..."






Nghĩa là anh rút kinh nghiệm của anh Ba X, vừa lên đã hứa những điều cụ thể như "Không chống được tham nhũng thì từ chức! " để rồi... trơ mắt ếch khi bị chất vấn về cái lời hứa quá cụ thể này.


Còn anh Phúc thì... dù cái đầu có bị teo tóp tí chút, nhưng khôn vặt ra mặt, khi chỉ đưa ra những thứ khó mà sờ mó tới vì nó toàn là đỉnh cao lý tưởng hoàn chỉnh của bất cứ một chính quyền nào! Anh toàn đề ra các thứ "cần phấn đấu...", "Chúng ta sẽ...", “Chúng ta cần”...


Đố ai bắt bẻ được anh cũng như chả ai lên án người nói câu: "Nhân chi sơ, tính bản thiện" được!






Trái lại, chị Kim Ngân, một người phó mà công chúng chỉ mới được biết trình độ qua độc có một câu nói: "Mời đại biểu X lên phát biểu, đại biểu Y chuẩn bị!" lần này, bị đôn lên làm nghề...


Phải công khai nói dối, nói láo, nói bậy, nói ngược với cái gì đang diễn ra trong thực tế đời sống!


Khổ cho chị thiệt! Hãy nghe chị ấy lần đầu ca ngợi cái quác hụi mà chị ấy được "đôn" lên nắm nó dù đã bao năm biết nó đã bị chính ông Hùng Hói và hàng loạt các đại biểu lên án nó làm sai trái, vi hiến, vi phạm pháp luật, "bắt bớ tùy tiện", "ác độc với nhân dân"... (nhất là những ngày họp cuối cùng trước khi “gút bai” nhau). Vậy mà lên chức chủ tịt, chị đành phải nhận nghề "nói láo, nói dối, nói phét, nói phịa ra những điều chẳng hề có bao giờ, mà... cứ tỉnh bơ như... đại vương Trọng vậy! Đây nè":


“Nhìn lại cả nhiệm kỳ, có thể khẳng định Quốc hội khóa XIII đã làm tròn trọng trách ban hành Hiến pháp năm 2013 và căn bản hoàn thành việc cụ thể hóa Hiến pháp trong các đạo luật về tổ chức bộ máy nhà nước; bảo vệ công lý, quyền con người, quyền công dân;


Hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa; củng cố quốc phòng, an ninh, trật tự, an toàn xã hội; bảo đảm an sinh xã hội, bảo vệ môi trường, đối ngoại và hội nhập quốc tế…”


Tuy chẳng có phép mầu nào, chẳng có lý lẽ nào có thể "cứu" các vị khỏi con đường tội lỗi bắt đầu ngày càng nghiêm trọng do trọng trách lớn hơn, tớ chỉ còn cầu mong sao toàn bộ cái bộ chính trị nhà các vị bỗng dưng có một vài tên nào... chấp hành nghị quyết ĐH XII mà... đổi mới tư duy sâu sắc và toàn diện bằng cách:


Không ai trong bộ-xê-tê quí vị ứng cử vào quốc hội cả để khỏi mang tiếng đảng trị với thế gian!


Đảng là đảng của đảng viên các vị chứ không phải của 90 triệu dân đen chúng tôi!

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2016

Sao Băng - Cuộc chiến nội cung và Thủ tướng kỳ lạ nhất sử Việt



Sao Băng - Cuộc chiến nội cung và Thủ tướng kỳ lạ nhất sử Việt





Nguyen Xuan Phuc.jpg





Sau cuộc chiến nội cung khốc liệt nhất trong vòng 4 thập niên qua, ông Nguyễn Xuân Phúc lên chức, trở thành Thủ tướng kỳ lạ nhất trong sử Việt, không chỉ bởi hình dong cổ quái nhất trong các đời Thủ tướng, mà còn vì các sự kiện đi theo ông.

Khi vừa sinh ra ông Phúc đã có cái tật nghiêng đầu, chứ không phải như ông Nguyễn Phú Trọng khi lên đến chức Bí thư Hà Nội dư luận mới biết đến hỗn danh “lú” của ông. Ngày sinh ra Bảy Phúc, có ông thày chùa đi ngang qua phán, “Trời cho cố tật để sau này thành cửu ngũ chí tôn, nghiêng đầu lắng nghe dân”


Ở mảnh đất cày lên sỏi đá và tràn ngập khói lửa chiến tranh, không ai lưu tâm đến lời phán của thày chùa với đứa đầu nghiêng làm gì. Ông Phúc bình an sống, bình an mà đi lên từ Chánh Văn phòng tỉnh nghèo rớt Quảng Nam và không bao giờ nghĩ mình có ngày đứng trên thiên hạ.


Khi làm phó chủ nhiệm, rồi chủ nhiệm văn phòng Chính phủ, đi theo hầu hạ ông Nguyễn Tấn Dũng, cũng nhờ thuần tính, yên phận, cho mưa móc bao nhiêu hưởng bấy nhiêu nên không bị ông Dũng đề phòng.


Ngay cả khi đã là Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng, ông Phúc vẫn phải cung cúc đi theo hầu hạ ông Dũng, như khi đến thăm Thái Hương True Milk ở Nghệ An. Hôm đó trời nắng nóng lên đến gần 40 độ, chỉ mình ông Phúc phải mặc lễ phục tháp tùng ông Dũng nghênh ngang sánh bước cùng “mỹ nhân”. Mồ hôi chảy ròng ròng trên cái đầu nghiêng bóng loáng của ông.


Ông Phúc không như thế thì không thể tồn tại được dưới tay kẻ gian hùng như ông Dũng. Dư luận từng đồn rằng ông Nguyễn Sinh Hùng thời còn ở Chính phủ, có lần quỳ mọp xuống chân ông Dũng để xin ông này cho… thoi thóp. Về sau, khi sang Quốc hội, rửa mối nhục cũ, ông Sinh Hùng đã tận lực cùng ông Trọng, Trương Tấn Sang, Trần Đại Quang lập thế trận vừa ở Quốc hội, vừa ở Đảng hạ bệ ông Dũng.


Hai mươi năm là ủy viên Bộ Chính trị, ông Dũng đã khuynh loát cả chính trường này. Quyền lực tuyệt đối của ông Dũng khiến cho tất cả những người còn lại tự nguyện đoàn kết chống ông.  


Song ông Nguyễn Tấn Dũng như pháo đài bất khả xâm phạm. Không chỉ vì ông nắm hết quyền, tiền mà còn vì ông ta là bậc thầy trong việc tận dụng các cô tổ, cụ tổ của mình trong cuộc chiến tâm linh nhằm tranh giành ảnh hưởng ở vũ đài chính trị. Cô con gái rượu Thanh Phượng, có căn quả nên có thể nhảy đồng để truyền lời các cô cụ tổ của ông ta chỉ bảo cách phá trận đối thủ (!)


Trong suốt những năm ngồi ghế Thủ tướng và uống máu nhân dân, chưa ai động được đến ông Dũng, cũng vì ông thường xuyên được gia tiên mách cho đường đi nước bước của những kẻ toan tính triệt hạ ông.


Nhưng oan có đầu, nợ có chủ, gia tiên của ông có tài giỏi đến đâu cũng không thể bằng những anh linh liệt sỹ, những hồn thiêng sông núi đã ngã xuống vì mảnh đất này và họ vẫn thường xuyên lo lắng cho tương lai của 90 triệu người Việt.


Như ở hang Tám Cô, một địa danh nổi tiếng linh thiêng ở Quảng Bình, nơi có 13 bộ đội và thanh niên xung phong cả nam và nữ hy sinh mà 8 người trong đó đã bị chôn sống, trong cuộc chiến tranh chống Mỹ năm 1972. Gia đình ông Dũng ngày mùng 1 và mười rằm nào cũng gửi hương hoa cúng.  

Dù vậy, những hồn thiêng không tan được trong đất trời nơi đấy, họ không thể nào yên lòng khi nhìn cảnh vinh thân phì gia và nỗ lực của Thủ tướng Dũng trong tận phá đất nước.


Họ hiển linh phù trợ cho Đại tướng Trần Đại Quang, Bộ trưởng Bộ Công an, người rất có nhân duyên với “Tám Cô” từ khi chỉ là một kẻ vô danh tiếu tốt bị đày ải ở phương Nam, không ai biết đến.  


Ông Quang trở thành kẻ thù ẩn giấu số một của Thủ tướng Dũng và cũng như ông Sinh Hùng, là tác nhân đặc biệt quan trọng trong công cuộc hạ bệ ông Dũng. Đại tướng hiện đã ngồi ghế Chủ tịch nước.  


Ngay cả khi không còn đường tiến, Thủ tướng Dũng vẫn tận dụng trò chơi tâm linh nhằm tạo ảnh hưởng cho mình, với hy vọng còn nước còn tát. Như vào thời điểm trước ngày khai mạc Đại hội XII, “cụ” Rùa Hồ gươm bỗng nhiên lăn ra chết và nổi trên mặt hồ.


“Cụ” nào thì ông Dũng cũng có thể cho tự nhiên lăn ra chết, một khi ông ta muốn đạt mục đích để cho thiên hạ biết, “thượng thiên hạ địa, duy ngã độc tôn”.


“Độc tôn” thì ông ta cũng bị loại khỏi Đại hội XII với vẻ mặt chảy sệ vì tuổi tác và lao lực cho trận chiến cuối cùng. Ánh mắt vằn lên những tia máu đỏ như con thú bị thương, song hy vọng dù rời khỏi vũ đài chính trị, vẫn phải là cái bóng khổng lồ che khuất mọi thế lực, vẫn không tắt trong ông.


Vì thế, ngay khi Đại hội XII vừa kết thúc, trong khi Tổng Trọng đang say men chiến thằng, Thủ Dũng khuấy lên câu chuyện hạn hán ở miền Tây Việt Nam, để nhồi sọ toàn dư luận về điềm dữ đã đến ngày tận vong của đất nước.


Truyền hình Việt Nam, cơ quan tiền bạc còn chất cao hơn cả núi nhờ sự che chở của Thủ Dũng, tích cực hàng ngày hàng giờ đưa tin về những cánh đồng nứt toác và cảnh người dân hớp từng giọt nước….


Hạn hán, xâm nhập mặn ở miền Tây không phải là chuyện mới. Nó đã được cảnh báo từ nhiều năm qua nhưng chưa từng được quan tâm thích đáng.


Thủ tướng có 20 năm ngồi ghế lãnh đạo Chính phủ để lo cho dân mà ông ta không hề làm, thì đừng hy vọng vào những ngày tháng cuối tại vị, ông ta quan tâm đến dân.


Ông ta tận dụng cõi tâm linh như một trò chơi chính trị, thì dù có được lá phiếu tín nhiệm cao nhất trong Trung ương Đảng như chính miệng khoe ra, ông ta cũng không thể thắng.


Bằng chứng là ông Dũng chắc có lẽ không thể ngờ được rằng kẻ đàn em mà ông ta vẫn thường xuyên khinh miệt, lại có ngày thay ông làm Thủ tướng.


Ông Nguyễn Xuân Phúc hồi Đại hội XI đã suýt bị ông Dũng loại sang Văn phòng Trung ương Đảng giữ chân Chánh Văn phòng và sự nghiệp có thể kết thúc mãi mãi ở nơi hữu danh vô thực đó. Đi lên từ Chánh Văn phòng và kết thúc cũng ở Chánh Văn phòng, như một ông thày của ông Dũng khi xem tướng diện của ông Phúc đã phán thế (!)


Nhưng ông Phúc đã ở lại Chính phủ sau Đại hội XI với vai trò Phó Thủ tướng và cũng như Đại tướng công an Trần Đại Quang, luôn là kẻ thù ẩn giấu, với dương trợ âm phù, để đi qua những năm tháng nghiệt ngã dưới bàn tay Thủ tướng và chiến thắng ông.


Có những thời kỳ cao điểm, như cuối năm 2014, tay chân Thủ tướng Dũng dội bom tin nhắn đến tất cả các cán bộ ba văn phòng Đảng, Chủ tịch nước, Quốc hội và tất cả các đại biểu Quốc hội để tổ cáo, vu khống ông Phúc, với số tiền dùng để nhắn tin lên đến 5- 7 tỷ đồng cho mỗi đợt, cộng với truyền đơn rải như bươm bướm.


Dù vậy, ông Phúc vẫn bình yên đi qua bão tố với tín nhiệm ngày càng cao hơn. Điều đáng nói là ông này, lại không hiểu biết là bao về thế giới tâm linh và tất cả những gì ông có được đều là tự nhiên mà đến. Như người xưa vẫn nói, “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ”.  


Ông Phúc là người đặc biệt may mắn và hơn cả, ông luôn gắn với những sự kiện rất dữ dội. Ngay khi được bầu vào Bộ Chính trị, tháng 3 năm 2011, lần đầu tiên ông được cử đi sứ, đến Nhật. Chuyến công du kéo dài trong 4 ngày.  


Ông đi và về nước được đúng 2 ngày thì Nhật Bản xảy ra thảm họa động đất sóng thần, mạnh nhất trong lịch sử Nhật Bản và là một trong năm trận động đất mạnh nhất từng được ghi nhận trên thế giới.


Cũng lần đầu tiên đăng đàn trả lời chất vấn của đại biệu QH với vị thế là Phó Thủ tướng Thường trực, năm 2012, vốn không hoa mỹ, màu mè như cấp trưởng của mình, nhưng đột nhiên ông Phúc lại đưa ra khẳng định, “dù một chiếc thuyền bị chìm hay một cái máy bay bị nổ, thì đó cũng là trách nhiệm của Chính phủ”


Tròn hai năm sau đó, mùa hè năm 2014, giống như là định mệnh, một chiếc máy bay quân sự bị nổ và rơi ở Hòa Lạc tại một xã có tên là Bình Yên, kéo theo 20 sỹ quan và bộ đội bị thiêu cháy.


Năm 2013, năm kỷ lục về “nhập khẩu” bão gió ở Việt Nam, đã có 19 cơn bão và áp thấp nhiệt đới hoạt động ở biển Đông, trong đó 12 cơn ảnh hưởng trực tiếp đến Việt Nam trong khi bình quân 50 năm qua, mỗi năm Việt Nam chỉ có 7,5 cơn bão và áp thấp nhiệt đới.  


Bão Haiyan xuất hiện trong bối cảnh đó, được các cơ quan khí tượng của Việt Nam và quốc tế dự báo là siêu mạnh trong lịch sử nhân loại. Ông Phúc nhận lệnh của ông Dũng đi vào tâm bão Haiyan được xác định là các tỉnh Quảng Ngãi, Quảng Nam, Đà Nẵng.  


Tại đây, ông Phúc đã chỉ đạo thành công cuộc di dân tránh báo lớn nhất từ trước nay.


Nhưng điều đáng nói hơn, siêu bão Haiyan về đến Việt Nam, lại bỗng nhiên chỉ trở thành mưa phùn và gió hiu hiu thổi, bất chấp mọi dự báo trước đó.


Cũng năm 2013, ông Phúc được giao trách nhiệm làm Trưởng ban tổ chức lễ tang cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Việc tổ chức tang lễ cho tướng Giáp thế nào đã gây ra tranh luận nảy lửa giữa 16 ông lớn trong Bộ Chính trị, vì nỗi lo “các thế lực thù địch” nhân dịp tang lễ này đế thực hiện “cách mạng màu”.

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

Cán bộ lão thành đề nghị thanh tra khối tài sản của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc



Cán bộ lão thành đề nghị thanh tra khối tài sản của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc






Nguyễn Xuân Phúc




Dân Luận: Những thông tin tố cáo được chuyển tới Dân Luận vào thời điểm Đảng CSVN đang lựa chọn nhân sự vào những vị trí quan trọng của đất nước trong 5 năm tới. Chúng tôi không có điều kiện kiểm chứng, do đó xin độc giả hãy tham khảo với sự dè dặt cần thiết.



CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆTNAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc


Tam Kỳ, ngày 9 tháng 12 năm 2015

Kính gửi: Đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
Đồng chí Ngô Văn Dụ, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TW
Đồng chí Tô Huy Rứa, Trưởng Ban Tổ chức TW
Các đồng chí Bộ Chính trị, Ban Bí thư



Tôi là Trương Văn Quy, cán bộ nghỉ hưu, hiện đang sinh sống tại phường An Phú, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam.Thời gian vừa qua, tôi đã nhiều lần phản ánh với đồng chí Tổng Bí thư và các đồng chí Bộ Chính trị về một số tình hình liên quan đến đồng chí Nguyễn Xuân Phúc (đồng chí Bảy Phúc), nhưng chưa thấy bất kỳ cơ quan nào xử lý, vì vậy tôi xin tiếp tục kiến nghị như sau:

Đồng chí Nguyễn Xuân Phúc

- Đề nghị Ủy ban Kiểm tra Trung ương cùng với Ban Tổ chức Trung ương làm rõ nguồn gốc số tài sản khổng lồ lên đến gần một nghìn tỷ đồng đứng tên Vũ Chí Hùng, con rể đồng chí Nguyễn Xuân Phúc, do chính Vũ Chí Hùng khai trong bản kê khai tài sản năm 2013, gồm (1) Căn hộ 269m2 tại khu căn hộ cao cấp, 59 Ngô Tất Tố, Bình Thạnh, tp. Hồ Chí Minh; (2) Căn hộ 180m2, khu đô thị Trung Hòa-Nhân Chính, Hoàng Đạo Thúy, Hà Nội; (3) Căn hộ 127m2, khu căn hộ cao cấp Parkson, 126 Hùng Vương, quận 5, tp.Hồ Chí Minh; (4) nhà mặt tiền đường Đồng Khởi, tp.Hồ Chí Minh; (5) Biệt thự HS04-29, 340m2, Hoa Sữa, Vinhomes Riverside; (6)02 mảnh đất 1600m2 ở phường Thạnh Mỹ Lợi, quận 2, tp.Hồ Chí Minh và quận 9, tp.Hồ Chí Minh; (7) tiền mặt: 34,5 tỷ đồng; (8) cổ phiếu trị giá 9 tỷ đồng.

Với tuổi đời, nghề nghiệp của Vũ Chí Hùng thì không thể có tài sản đó được. Vậy tài sản đó từ đâu, có phải của đồng chí Nguyễn Xuân Phúc giao cho con rể đứng tên hộ không? Ngoài ra, trong bản kê khai, Vũ Chí Hùng còn nói rõ, đ/c Nguyễn Xuân Phúc có cho căn biệt thự HS04-29, 340m2, Hoa Sữa, Vinhomes Riverside và căn nhà mặt tiền đường Đồng Khởi, tp. Hồ Chí Minh. Tổng giá trị của 02 tài sản này lên đến trên 40 tỷ đồng. Vậy đồng chí Nguyễn Xuân Phúc lấy đâu ra trên 40 tỷ đồng để mua số tài sản trên để cho con gái?

Tất cả những vấn đề đó, đề nghị cần làm rõ để trả lời trước Đảng và nhân dân, đồng chí Nguyễn Xuân Phúc tham nhũng hay không tham nhũng, không thể để mập mờ như tình trạng hiện nay được.

- Đề nghị Ủy ban Kiểm tra Trung ương cùng Ban Tổ chức Trung ương làm rõ việc đồng chí Nguyễn Xuân Phúc và gia đình có được ông Đặng Văn Thành, nguyên chủ tịch Sacombank cho, tặng cổ phiếu ở công ty nước khoáng Đakai, Công ty cổ phần mía đường Bourbon, Sacomreal hay không? Có hay không có việc đồng chí Nguyễn Xuân Phúc sở hữu 02 căn biệt thự ở Mỹ tại số 636 Halliday street, Anaheim, CA92804, 7556 East Calle Durango street, Anaheim, CA92808 đang nhờ ông Đặng Văn Thành đứng tên hay không?

- Đề nghị đồng chí Tổng Bí thư, đồng chí Trưởng Ban Tổ chức Trung ương chú ý việc đồng chí Nguyễn Xuân Phúc công khai đi vận động vào vị trí lãnh đạo chủ chốt. Mỗi lần về Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi, đồng chí Phúc đều vận động các đồng chí đương chức, lão thành lên tiếng giới thiệu đồng chí Phúc vào tứ trụ, rồi nói xấu đồng chí Nguyễn Tấn Dũng là "tham nhũng nhiều nhất Việt Nam", "là Gooc Ba Chốp Việt Nam"... Không chỉ vẫn động ở các tỉnh miền Trung, mà đồng chí Phúc còn liên tục gặp gỡ nhiều địa phương, từ tây bắc đến tây nam bộ để vận động, mà gặp ai, cũng thấy đồng chí Phúc cho tiền, không rõ đồng chí Phúc lấy tiền từ đâu ra mà nhiều đến vậy. Phải chăng, đây là tiền tham nhũng mà có (?!). Cũng xin nhắc lại cho các đồng chí biết, đồng chí Nguyễn Xuân Phúc là một trong những “bậc thầy” chạy phiếu bầu, ngay từ thời Đại hội X, XI đến việc lấy phiếu tín nhiệm ở Quốc hội, điều này chắc đồng chí Tổng Bí thư, đồng chí Chủ tịch nước, đồng chí Thủ tướng đã quá rõ (các đồng chí đã tham gia BCT 3-4 nhiệm kỳ).