Hiển thị các bài đăng có nhãn thủ tướng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thủ tướng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2016

Nhạc sĩ Tô Hải - Bà chủ tịt mới nhận nhiệm vụ mới bằng... nói phét! Ông tướng thủ mới nhận nhiệm vụ mới bằng... ba hoa!



Nhạc sĩ Tô Hải - Bà chủ tịt mới nhận nhiệm vụ mới bằng... nói phét! Ông tướng thủ mới nhận nhiệm vụ mới bằng... ba hoa!








Nhạc sĩ Tô Hải (Danlambao) - Đây! Ông Phúc, từ vai trò phó cho anh Ba, nay được “đôn” lên, thay thế anh Ba, trong cuộc họp nội các mới, lần đầu đã nghiêng đầu, hùng hồn đọc trên tờ giấy đã viết sẵn: "...yêu cầu mỗi thành viên Chính phủ phải đổi mới cách làm: dân chủ, minh bạch, cởi mở, quyết đoán, sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, tạo nguồn lực cho phát triển. Cái gì kìm hãm thì phải bỏ ngay, cái gì có lợi cho dân thì nỗ lực thực hiện..."






Nghĩa là anh rút kinh nghiệm của anh Ba X, vừa lên đã hứa những điều cụ thể như "Không chống được tham nhũng thì từ chức! " để rồi... trơ mắt ếch khi bị chất vấn về cái lời hứa quá cụ thể này.


Còn anh Phúc thì... dù cái đầu có bị teo tóp tí chút, nhưng khôn vặt ra mặt, khi chỉ đưa ra những thứ khó mà sờ mó tới vì nó toàn là đỉnh cao lý tưởng hoàn chỉnh của bất cứ một chính quyền nào! Anh toàn đề ra các thứ "cần phấn đấu...", "Chúng ta sẽ...", “Chúng ta cần”...


Đố ai bắt bẻ được anh cũng như chả ai lên án người nói câu: "Nhân chi sơ, tính bản thiện" được!






Trái lại, chị Kim Ngân, một người phó mà công chúng chỉ mới được biết trình độ qua độc có một câu nói: "Mời đại biểu X lên phát biểu, đại biểu Y chuẩn bị!" lần này, bị đôn lên làm nghề...


Phải công khai nói dối, nói láo, nói bậy, nói ngược với cái gì đang diễn ra trong thực tế đời sống!


Khổ cho chị thiệt! Hãy nghe chị ấy lần đầu ca ngợi cái quác hụi mà chị ấy được "đôn" lên nắm nó dù đã bao năm biết nó đã bị chính ông Hùng Hói và hàng loạt các đại biểu lên án nó làm sai trái, vi hiến, vi phạm pháp luật, "bắt bớ tùy tiện", "ác độc với nhân dân"... (nhất là những ngày họp cuối cùng trước khi “gút bai” nhau). Vậy mà lên chức chủ tịt, chị đành phải nhận nghề "nói láo, nói dối, nói phét, nói phịa ra những điều chẳng hề có bao giờ, mà... cứ tỉnh bơ như... đại vương Trọng vậy! Đây nè":


“Nhìn lại cả nhiệm kỳ, có thể khẳng định Quốc hội khóa XIII đã làm tròn trọng trách ban hành Hiến pháp năm 2013 và căn bản hoàn thành việc cụ thể hóa Hiến pháp trong các đạo luật về tổ chức bộ máy nhà nước; bảo vệ công lý, quyền con người, quyền công dân;


Hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa; củng cố quốc phòng, an ninh, trật tự, an toàn xã hội; bảo đảm an sinh xã hội, bảo vệ môi trường, đối ngoại và hội nhập quốc tế…”


Tuy chẳng có phép mầu nào, chẳng có lý lẽ nào có thể "cứu" các vị khỏi con đường tội lỗi bắt đầu ngày càng nghiêm trọng do trọng trách lớn hơn, tớ chỉ còn cầu mong sao toàn bộ cái bộ chính trị nhà các vị bỗng dưng có một vài tên nào... chấp hành nghị quyết ĐH XII mà... đổi mới tư duy sâu sắc và toàn diện bằng cách:


Không ai trong bộ-xê-tê quí vị ứng cử vào quốc hội cả để khỏi mang tiếng đảng trị với thế gian!


Đảng là đảng của đảng viên các vị chứ không phải của 90 triệu dân đen chúng tôi!

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2016

Sao Băng - Cuộc chiến nội cung và Thủ tướng kỳ lạ nhất sử Việt



Sao Băng - Cuộc chiến nội cung và Thủ tướng kỳ lạ nhất sử Việt





Nguyen Xuan Phuc.jpg





Sau cuộc chiến nội cung khốc liệt nhất trong vòng 4 thập niên qua, ông Nguyễn Xuân Phúc lên chức, trở thành Thủ tướng kỳ lạ nhất trong sử Việt, không chỉ bởi hình dong cổ quái nhất trong các đời Thủ tướng, mà còn vì các sự kiện đi theo ông.

Khi vừa sinh ra ông Phúc đã có cái tật nghiêng đầu, chứ không phải như ông Nguyễn Phú Trọng khi lên đến chức Bí thư Hà Nội dư luận mới biết đến hỗn danh “lú” của ông. Ngày sinh ra Bảy Phúc, có ông thày chùa đi ngang qua phán, “Trời cho cố tật để sau này thành cửu ngũ chí tôn, nghiêng đầu lắng nghe dân”


Ở mảnh đất cày lên sỏi đá và tràn ngập khói lửa chiến tranh, không ai lưu tâm đến lời phán của thày chùa với đứa đầu nghiêng làm gì. Ông Phúc bình an sống, bình an mà đi lên từ Chánh Văn phòng tỉnh nghèo rớt Quảng Nam và không bao giờ nghĩ mình có ngày đứng trên thiên hạ.


Khi làm phó chủ nhiệm, rồi chủ nhiệm văn phòng Chính phủ, đi theo hầu hạ ông Nguyễn Tấn Dũng, cũng nhờ thuần tính, yên phận, cho mưa móc bao nhiêu hưởng bấy nhiêu nên không bị ông Dũng đề phòng.


Ngay cả khi đã là Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng, ông Phúc vẫn phải cung cúc đi theo hầu hạ ông Dũng, như khi đến thăm Thái Hương True Milk ở Nghệ An. Hôm đó trời nắng nóng lên đến gần 40 độ, chỉ mình ông Phúc phải mặc lễ phục tháp tùng ông Dũng nghênh ngang sánh bước cùng “mỹ nhân”. Mồ hôi chảy ròng ròng trên cái đầu nghiêng bóng loáng của ông.


Ông Phúc không như thế thì không thể tồn tại được dưới tay kẻ gian hùng như ông Dũng. Dư luận từng đồn rằng ông Nguyễn Sinh Hùng thời còn ở Chính phủ, có lần quỳ mọp xuống chân ông Dũng để xin ông này cho… thoi thóp. Về sau, khi sang Quốc hội, rửa mối nhục cũ, ông Sinh Hùng đã tận lực cùng ông Trọng, Trương Tấn Sang, Trần Đại Quang lập thế trận vừa ở Quốc hội, vừa ở Đảng hạ bệ ông Dũng.


Hai mươi năm là ủy viên Bộ Chính trị, ông Dũng đã khuynh loát cả chính trường này. Quyền lực tuyệt đối của ông Dũng khiến cho tất cả những người còn lại tự nguyện đoàn kết chống ông.  


Song ông Nguyễn Tấn Dũng như pháo đài bất khả xâm phạm. Không chỉ vì ông nắm hết quyền, tiền mà còn vì ông ta là bậc thầy trong việc tận dụng các cô tổ, cụ tổ của mình trong cuộc chiến tâm linh nhằm tranh giành ảnh hưởng ở vũ đài chính trị. Cô con gái rượu Thanh Phượng, có căn quả nên có thể nhảy đồng để truyền lời các cô cụ tổ của ông ta chỉ bảo cách phá trận đối thủ (!)


Trong suốt những năm ngồi ghế Thủ tướng và uống máu nhân dân, chưa ai động được đến ông Dũng, cũng vì ông thường xuyên được gia tiên mách cho đường đi nước bước của những kẻ toan tính triệt hạ ông.


Nhưng oan có đầu, nợ có chủ, gia tiên của ông có tài giỏi đến đâu cũng không thể bằng những anh linh liệt sỹ, những hồn thiêng sông núi đã ngã xuống vì mảnh đất này và họ vẫn thường xuyên lo lắng cho tương lai của 90 triệu người Việt.


Như ở hang Tám Cô, một địa danh nổi tiếng linh thiêng ở Quảng Bình, nơi có 13 bộ đội và thanh niên xung phong cả nam và nữ hy sinh mà 8 người trong đó đã bị chôn sống, trong cuộc chiến tranh chống Mỹ năm 1972. Gia đình ông Dũng ngày mùng 1 và mười rằm nào cũng gửi hương hoa cúng.  

Dù vậy, những hồn thiêng không tan được trong đất trời nơi đấy, họ không thể nào yên lòng khi nhìn cảnh vinh thân phì gia và nỗ lực của Thủ tướng Dũng trong tận phá đất nước.


Họ hiển linh phù trợ cho Đại tướng Trần Đại Quang, Bộ trưởng Bộ Công an, người rất có nhân duyên với “Tám Cô” từ khi chỉ là một kẻ vô danh tiếu tốt bị đày ải ở phương Nam, không ai biết đến.  


Ông Quang trở thành kẻ thù ẩn giấu số một của Thủ tướng Dũng và cũng như ông Sinh Hùng, là tác nhân đặc biệt quan trọng trong công cuộc hạ bệ ông Dũng. Đại tướng hiện đã ngồi ghế Chủ tịch nước.  


Ngay cả khi không còn đường tiến, Thủ tướng Dũng vẫn tận dụng trò chơi tâm linh nhằm tạo ảnh hưởng cho mình, với hy vọng còn nước còn tát. Như vào thời điểm trước ngày khai mạc Đại hội XII, “cụ” Rùa Hồ gươm bỗng nhiên lăn ra chết và nổi trên mặt hồ.


“Cụ” nào thì ông Dũng cũng có thể cho tự nhiên lăn ra chết, một khi ông ta muốn đạt mục đích để cho thiên hạ biết, “thượng thiên hạ địa, duy ngã độc tôn”.


“Độc tôn” thì ông ta cũng bị loại khỏi Đại hội XII với vẻ mặt chảy sệ vì tuổi tác và lao lực cho trận chiến cuối cùng. Ánh mắt vằn lên những tia máu đỏ như con thú bị thương, song hy vọng dù rời khỏi vũ đài chính trị, vẫn phải là cái bóng khổng lồ che khuất mọi thế lực, vẫn không tắt trong ông.


Vì thế, ngay khi Đại hội XII vừa kết thúc, trong khi Tổng Trọng đang say men chiến thằng, Thủ Dũng khuấy lên câu chuyện hạn hán ở miền Tây Việt Nam, để nhồi sọ toàn dư luận về điềm dữ đã đến ngày tận vong của đất nước.


Truyền hình Việt Nam, cơ quan tiền bạc còn chất cao hơn cả núi nhờ sự che chở của Thủ Dũng, tích cực hàng ngày hàng giờ đưa tin về những cánh đồng nứt toác và cảnh người dân hớp từng giọt nước….


Hạn hán, xâm nhập mặn ở miền Tây không phải là chuyện mới. Nó đã được cảnh báo từ nhiều năm qua nhưng chưa từng được quan tâm thích đáng.


Thủ tướng có 20 năm ngồi ghế lãnh đạo Chính phủ để lo cho dân mà ông ta không hề làm, thì đừng hy vọng vào những ngày tháng cuối tại vị, ông ta quan tâm đến dân.


Ông ta tận dụng cõi tâm linh như một trò chơi chính trị, thì dù có được lá phiếu tín nhiệm cao nhất trong Trung ương Đảng như chính miệng khoe ra, ông ta cũng không thể thắng.


Bằng chứng là ông Dũng chắc có lẽ không thể ngờ được rằng kẻ đàn em mà ông ta vẫn thường xuyên khinh miệt, lại có ngày thay ông làm Thủ tướng.


Ông Nguyễn Xuân Phúc hồi Đại hội XI đã suýt bị ông Dũng loại sang Văn phòng Trung ương Đảng giữ chân Chánh Văn phòng và sự nghiệp có thể kết thúc mãi mãi ở nơi hữu danh vô thực đó. Đi lên từ Chánh Văn phòng và kết thúc cũng ở Chánh Văn phòng, như một ông thày của ông Dũng khi xem tướng diện của ông Phúc đã phán thế (!)


Nhưng ông Phúc đã ở lại Chính phủ sau Đại hội XI với vai trò Phó Thủ tướng và cũng như Đại tướng công an Trần Đại Quang, luôn là kẻ thù ẩn giấu, với dương trợ âm phù, để đi qua những năm tháng nghiệt ngã dưới bàn tay Thủ tướng và chiến thắng ông.


Có những thời kỳ cao điểm, như cuối năm 2014, tay chân Thủ tướng Dũng dội bom tin nhắn đến tất cả các cán bộ ba văn phòng Đảng, Chủ tịch nước, Quốc hội và tất cả các đại biểu Quốc hội để tổ cáo, vu khống ông Phúc, với số tiền dùng để nhắn tin lên đến 5- 7 tỷ đồng cho mỗi đợt, cộng với truyền đơn rải như bươm bướm.


Dù vậy, ông Phúc vẫn bình yên đi qua bão tố với tín nhiệm ngày càng cao hơn. Điều đáng nói là ông này, lại không hiểu biết là bao về thế giới tâm linh và tất cả những gì ông có được đều là tự nhiên mà đến. Như người xưa vẫn nói, “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ”.  


Ông Phúc là người đặc biệt may mắn và hơn cả, ông luôn gắn với những sự kiện rất dữ dội. Ngay khi được bầu vào Bộ Chính trị, tháng 3 năm 2011, lần đầu tiên ông được cử đi sứ, đến Nhật. Chuyến công du kéo dài trong 4 ngày.  


Ông đi và về nước được đúng 2 ngày thì Nhật Bản xảy ra thảm họa động đất sóng thần, mạnh nhất trong lịch sử Nhật Bản và là một trong năm trận động đất mạnh nhất từng được ghi nhận trên thế giới.


Cũng lần đầu tiên đăng đàn trả lời chất vấn của đại biệu QH với vị thế là Phó Thủ tướng Thường trực, năm 2012, vốn không hoa mỹ, màu mè như cấp trưởng của mình, nhưng đột nhiên ông Phúc lại đưa ra khẳng định, “dù một chiếc thuyền bị chìm hay một cái máy bay bị nổ, thì đó cũng là trách nhiệm của Chính phủ”


Tròn hai năm sau đó, mùa hè năm 2014, giống như là định mệnh, một chiếc máy bay quân sự bị nổ và rơi ở Hòa Lạc tại một xã có tên là Bình Yên, kéo theo 20 sỹ quan và bộ đội bị thiêu cháy.


Năm 2013, năm kỷ lục về “nhập khẩu” bão gió ở Việt Nam, đã có 19 cơn bão và áp thấp nhiệt đới hoạt động ở biển Đông, trong đó 12 cơn ảnh hưởng trực tiếp đến Việt Nam trong khi bình quân 50 năm qua, mỗi năm Việt Nam chỉ có 7,5 cơn bão và áp thấp nhiệt đới.  


Bão Haiyan xuất hiện trong bối cảnh đó, được các cơ quan khí tượng của Việt Nam và quốc tế dự báo là siêu mạnh trong lịch sử nhân loại. Ông Phúc nhận lệnh của ông Dũng đi vào tâm bão Haiyan được xác định là các tỉnh Quảng Ngãi, Quảng Nam, Đà Nẵng.  


Tại đây, ông Phúc đã chỉ đạo thành công cuộc di dân tránh báo lớn nhất từ trước nay.


Nhưng điều đáng nói hơn, siêu bão Haiyan về đến Việt Nam, lại bỗng nhiên chỉ trở thành mưa phùn và gió hiu hiu thổi, bất chấp mọi dự báo trước đó.


Cũng năm 2013, ông Phúc được giao trách nhiệm làm Trưởng ban tổ chức lễ tang cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Việc tổ chức tang lễ cho tướng Giáp thế nào đã gây ra tranh luận nảy lửa giữa 16 ông lớn trong Bộ Chính trị, vì nỗi lo “các thế lực thù địch” nhân dịp tang lễ này đế thực hiện “cách mạng màu”.

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

Hai chiều chuyện gia đình Thủ tướng VN



Hai chiều chuyện gia đình Thủ tướng VN







Ông Trần Quốc Thuận cùng một số đảng viên gửi thư kiến nghị về Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng




Cựu Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Việt Nam, ông Trần Quốc Thuận, trả lời BBC hôm 08/01 về lá thư đề nghị xác minh những vấn đề liên quan tới Thủ tướng Việt Nam, đang lưu truyền trên mạng xã hội.

Cùng lúc có ý kiến không đồng ý với cách dùng 'lý lịch' vào đấu đá phe phái trong trường hợp của Thủ tướng Dũng.

Ông Trần Quốc Thuận cho biết, ý kiến đề tên ông trong lá thư đó đã được tổng hợp lại từ thư riêng do ông "gửi có địa chỉ, thư gửi riêng, không tiện nói ra" trên truyền thông.

"Nếu tổng hợp thành thư chung thì chắc là do các ban của cơ quan của Đảng, trong đó có thể là Ban tổ chức Trung Ương hoặc Ủy ban Kiểm tra Trung Ương hoặc Văn phòng Trung Ương. Những ban đó tổng hợp tất cả các đơn đề nghị, kiến nghị lên, hoặc đơn thư khiếu nại tố cáo.

"...Tôi cũng không rõ bản trên mạng đó là của ai tập hợp," luật sư Trần Quốc Thuận nói với BBC Tiếng Việt hôm 08/01.

Trả lời câu hỏi vì sao đưa ra một số đề nghị xác minh thông tin liên quan tới Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông nói: "Tôi là đảng viên mà đã gần 50 tuổi Đảng. Ở trong tổ chức lâu, tôi biết, những quy định của Đảng rất chặt chẽ.



“Muốn vào trung ương thì không được
vướng gì vào chuyện này, còn nếu anh
vướng chuyện này thì thôi.”
Trần Quốc Thuận



"Nghị quyết Trung ương 11 vừa qua quy định những điều kiện tiêu chí ứng cử vào Trung ương, trong đó quan hệ lý lịch phải rõ ràng, không chỉ là bản thân mà cả quan hệ bên nội ngoại, con cái này kia phải rõ ràng, không có vướng về mặt chính trị.

"Thứ hai, trong nghị quyết trung ương 11 có quy định là vợ con và người thân không được giàu có một cách không bình thường."

Ông nói thêm, một người ở trong tổ chức Đảng, "muốn vào trung ương thì không được vướng gì vào chuyện này, còn nếu anh vướng chuyện này thì thôi.

"Cần được hiểu rằng, những người trong tổ chức này đều được trong sạch và mọi thứ đều rõ ràng công khai, không có vấn đề gì uẩn khúc cả."


Nhưng một ý kiến khác từ Sài Gòn tỏ ra không đồng tình với chính sách lý lịch của Việt Nam:

"Có lẽ rất ít nơi trên thế giới có chính sách phân biệt dựa trên lý lịch rõ ràng như vậy. Có lẽ ở các nơi đều có sự không tin, nghi ngờ, nhưng người ta không được quyền biến nó thành chủ trương như thế, chỉ có ở Việt Nam," Tiến sỹ Vũ Thị Phương Anh nói với BBC vào chiều cùng ngày.


Quan hệ sui gia


Trả lời BBC về việc có đúng ông Trần Quốc Thuận đã đặt câu hỏi về mối quan hệ sui gia giữa ông Nguyễn Tấn Dũng và cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Bá Bang, ông xác nhận:

"Cái đó là đúng, cái đó là tôi có ý kiến về chuyện đó, và trong tập hợp họ nêu tên nhiều người trong đó có tên tôi.

"Tôi kiến nghị, giờ trên mạng họ đưa ra vấn đề đó thì cần làm rõ thực hư như thế nào. Một người ở vị trí đứng đầu Đảng, Nhà nước này mà người ta nói lý lịch thế thì đối với Việt Nam là một điều không bình thường."

Ông nói cả chuyện riêng như lấy vợ, lấy chồng, gia đình sui gia đều có quy định chặt chẽ do Việt Nam trải qua chiến tranh kéo dài.

Tuy việc này "không phù hợp với tự do hôn nhân," nhưng nếu đó là quy định của tổ chức chính trị "mà mình ở trong tổ chức chính trị đó thì mình phải chấp hành".



“Với tư cách là một người thuộc bên thua
cuộc thì tôi cho việc ông Dũng [Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng] có sui gia là cựu quân
nhân Việt Nam Cộng hòa là điều tốt.
Tiến sỹ Vũ Thị Phương Anh



Luật sư Trần Quốc Thuận nói Việt Nam vẫn có chủ trương giữ quy định "chống diễn biến hòa bình, chống những thành phần chống phá, thì đối với những người có lý lịch đó thuộc diện có khả năng thực hiện diễn biến hòa bình."

Tuy nhiên, Tiến sỹ Vũ Thị Phương Anh, nói với BBC 'với tư cách một người dân thường' rằng, chuyện lý lịch của ông Dũng, với bà, là 'dấu hiệu tốt'.

"Tôi là người hoàn toàn không ủng hộ chính sách lý lịch một chút nào vì tôi cũng đã từng là nạn nhân của nó. Vì tôi và gia đình thuộc bên thua cuộc, con em của bên thua cuộc nên bị ảnh hưởng rất nhiều.

"Với tư cách là một người thuộc bên thua cuộc thì tôi cho việc ông Dũng [Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng] có sui gia là cựu quân nhân Việt Nam Cộng hòa là điều tốt.

"Tất nhiên tại sao hay có mưu đồ gì không, có bị mua chuộc, gì đó không thì tôi không quan tâm như một thường dân tôi cho đấy là dấu hiệu tốt cho sự hòa giải.

"Đó là chuyện của Đảng. Nếu như các ông ấy không còn coi trọng nữa thì tôi mừng, còn nếu họ vẫn coi đó là chuyện rất quan trọng thì tôi thất vọng," bà Vũ Thị Phương Anh, một giảng viên đã nghỉ hưu ở Sài Gòn nhận xét.

"Kể cả diễn biến hòa bình, tôi không hiểu. Mọi thứ phải thay đổi chứ? Và nếu nó thay đổi trong hòa bình, vì thế giới thay đổi, suy nghĩ của con người thay đổi thì tại sao phải chống diễn biến hòa bình?" nữ tiến sỹ nói.

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Trương Duy Nhất - Báo cáo của Thủ tướng bị phản bác một cách vỗ mặt trên Quốc Hội



Trương Duy Nhất - Báo cáo của Thủ tướng bị phản bác một cách vỗ mặt trên Quốc Hội







Nhiều nội dung trong bản báo cáo tổng kết của Thủ tướng Dũng đã bị ông Nguyễn Đức Kiên phản bác. Ảnh: Hoang Dinh Nam (AFP GETTY)





Phát biểu trên vneconomy.vn ngày Chủ nhật 1/11/2015, Phó chủ nhiệm Uỷ ban kinh tế quốc hội Nguyễn Đức Kiên cho rằng Chính phủ đã hiểu sai chức phận của mình. Ông nói “Chính phủ là cơ quan quản lý hành chính nhà nước” chứ không phải “cơ quan kinh doanh”.

Theo ông Kiên, kết quả tái cơ cấu nền kinh tế của chính phủ nhiệm kỳ qua là “không thấy có nhiều điểm sáng”.

Nhận định trên, có thể nói như cú vỗ mặt sau bản báo cáo tổng kết “bảo đảm, nâng lên, đẩy mạnh, tích cực” của Thủ tướng tại Quốc hội hôm 20/10/2015.


'Tái cơ cấu thất bại'


Trong khi báo cáo của Thủ tướng Dũng cho rằng “Tái cơ cấu nền kinh tế gắn với đổi mới mô hình tăng trưởng được đẩy mạnh và đạt nhiều kết quả”, thì ông Kiên nhìn nhận là “có vấn đề”, thậm chí là thất bại.

Ông Kiên nói: “Tái cơ cấu đầu tư công có thể nói là không thành công, thể hiện rõ ở việc bội chi ngân sách vẫn cao, cùng với đó là việc phát hành trái phiếu ngày càng khó khăn. Chỉ số ICOR không cải thiện nhiều, nếu 2012 chỉ số chung của cả nước là 5,3 thì 2015 là 5,18. Như vậy 4 năm thực hiện tái cơ cấu mới chỉ giảm được 0,12, như vậy là tái cơ cấu đầu tư công có vấn đề.”

Tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước, Thủ tướng Dũng báo cáo, “Quản lý nhà nước và quản lý của chủ sở hữu được tăng cường. Đã sắp xếp 465 doanh nghiệp nhà nước, trong đó cổ phần hóa 353 doanh nghiệp. Việc thoái vốn đầu tư ngoài ngành và bán bớt phần vốn tại các doanh nghiệp cổ phần hóa thu về cao hơn giá trị sổ sách, gấp 1,47 lần. Năng lực quản trị, tiềm lực tài chính và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp nhà nước được nâng lên; vốn nhà nước được bảo toàn và phát triển. Doanh nghiệp nhà nước cơ bản thực hiện tốt các nhiệm vụ được giao.”

Ông Kiên nhận định rằng như thế "chưa thể nói là thành công”.

“Chúng ta có 432 tập đoàn, tổng công ty nhà nước phải cổ phần hóa theo kế hoạch chính phủ trình quốc hội, nhưng đến nay còn hơn 100 chưa làm được. Trong lúc doanh nghiệp nhà nước đang nắm giữ 1,5 triệu tỷ đồng và tổng tài sản là gần 5 triệu tỷ đồng không những không có tác động tích cực với nền kinh tế mà còn đang bon chen với doanh nghiệp dân doanh kiếm lợi nhuận từ nền kinh tế” – Ông Kiên nói.

Ông Kiên nói thêm “Trong ba trọng tâm tái cơ cấu thì tái cơ cấu ngân hàng làm bài bản nhất, có đề án và thực hiện đúng tiến độ, giảm được số lượng yếu kém và giữ được ổn định thị trường tiền tệ. Tuy nhiên cũng chưa phải đã hết những vấn đề đáng lo ngại. Nhưng bảo là tác động của thành công của tái cơ cấu đến đến nền kinh tế thực như thế nào thì ý kiến còn khác nhau. Ví dụ như nhiều chỉ tiêu như ICOR, xuất siêu, nhập siêu cũng không phản ánh được bản chất thành công của tái cơ cấu”.


'Kinh tế VN đi ngược xu hướng thế giới'


Đánh giá về mức tăng trưởng kinh tế, Thủ tướng Dũng nhìn nhận là "được duy trì ở mức hợp lý và phục hồi khá cao vào những năm cuối; chất lượng tăng trưởng có bước được nâng lên”.

Ông Kiên cho rằng: "Mô hình tăng trưởng gần như là không thay đổi, ví dụ sự nhảy múa của các con số về nhập siêu qua các năm cho thấy chúng ta đã không cầm cương được nền kinh tế. Nếu tình hình xấu thì bảo là do thế giới tác động mà không thấy khuyết điểm do điều hành.”

Thủ tướng Dũng báo cáo có “các đột phá chiến lược được tập trung thực hiện và đạt kết quả tích cực. Thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa tiếp tục được hoàn thiện và được xác định cụ thể hơn, từng bước thực thi có hiệu quả và tạo được sự đồng thuận trong xã hội.”

Ông Kiên nhận định ngược lại: “Tư duy vẫn của nền kinh tế kế hoạch hóa. Nhà nước vẫn can thiệp và vẫn muốn chỉ đạo thị trường bằng mệnh lệnh hành chính và chỉ trong trường hợp cùng bất đắc dĩ mới quay lại hành động theo nguyên tắc của kinh tế thị trường nên luôn luôn chậm so với diễn biến của thị trường. Khi đã chậm thì chi phí xử lý cao mà không quy được trách nhiệm cá nhân, những vấn đề như thế tiềm ẩn không phải là nguy cơ mà chính là lực cản của nền kinh tế”.

“Nếu chỉ nhìn năm này sang năm kia từ 2012 đến 2015 thì GDP năm sau cao hơn năm trước, nhưng nếu nhìn cả quá trình thì từ 2008 đến nay Việt Nam có xu hướng phát triển ngược thế giới”- Ông Kiên nói.


'Quốc hội cần có tiếng nói quyết định về nhân sự nhiệm kỳ tới'


Nặng nề hơn khi vị Phó chủ nhiệm Uỷ ban kinh tế quốc hội cho rằng “Cương lĩnh 2011 và Hiến pháp 2013 nói rõ Chính phủ là cơ quan quản lý hành chính nhà nước cao nhất, chứ không nói Chính phủ là cơ quan kinh doanh cao nhất của đất nước”.




Ông Nguyễn Đức Kiên nói Quốc hội cần phải có "tiếng nói quyết định chứ không phải tiếng nói bình thường cho việc lựa chọn nhân sự nhiệm kỳ tới". Ảnh: Hoang Dinh Nam (AFP GETTY).




Nói vậy khác gì cho rằng Thủ tướng và Chính phủ đương nhiệm đã không nhận thức đúng vai trò, chức phận của mình là gì.

Từ những phản bác trên, ông Kiên đưa ra yêu cầu phải làm rõ nguyên nhân, đánh giá chính xác “hạn chế ở đâu, do thể chế hay do con người?”

Thay đổi thể chế, với một người như ông Kiên, có lẽ là chưa thể, dù chỉ là... ý tưởng. Nhưng dường như ông đã đang có ý chỉ đến việc thay đổi con người, ở đây là nhân sự cấp cao.

“Hiện nay, khả năng tập hợp và khả năng quyết đoán của cán bộ chủ chốt còn yếu nên không lôi cuốn được mọi người. Có những người có khả năng thì không được chọn,” ông Kiên nói.

Nhiệm kỳ của cả Chính phủ và Quốc hội đều sắp hết, đến kỳ chuyển giao. Đề cập đến việc thay đổi nhân sự này, ông yêu cầu Quốc hội phải có tiếng nói, mà là “tiếng nói quyết định chứ không phải tiếng nói bình thường - cho việc lựa chọn nhân sự nhiệm kỳ tới”.

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

Người Buôn Gió - Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân



Người Buôn Gió - Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân






Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu bế mạc hội nghị TƯ 12.
Ảnh: VGP/Nhật Bắc




Ngày 11 tháng 10 năm 2015 trung ương đảng CSVN biểu quyết lần 1 danh sách nhân sự Ban Chấp Hành và cơ cấu nhân sự vào BCT khoá tới.

Bản tin trên báo vietnamnet có đoạn.

"Ban Chấp hành TƯ cơ bản tán thành với Báo cáo của Bộ Chính trị và thảo luận, đề xuất nhiều ý kiến về tiêu chí xem xét trường hợp "đặc biệt" đối với ủy viên TƯ và Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá 11 tái cử khoá 12, tiêu chuẩn cụ thể của từng chức danh (Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội);...”

Đây là điểm nhấn lặp lại từ các bản tin trước đó, có thể kết luận bế mạc hội nghị trung ương 12 khoá 11 đã đồng ý đề nghị của Bộ Chính Trị về phương án có những trường hợp "đặc biệt" được ở lại.

Ông Nguyễn Tấn Dũng đã làm thủ tướng hai nhiệm kỳ. Bắt buộc nhiệm kỳ tới ông có đi hay ở lại BCT thì vẫn phải rời bỏ chức thủ tướng. Một trong những quy định là người tiền nhiệm có quyền giới thiệu người kế nhiệm. Điểm mặt trong hàng ngũ có thể đảm đương được chức thủ tướng tới đây chỉ có Nguyễn Thiện Nhân.

Nguyễn Thiện Nhân quê gốc ở Cà Mau, Nhân từng học tại Đức và Mỹ, hai siêu cường quốc sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới Việt Nam trong giai đoạn tương lai tới đây. Có bằng giáo sư về kinh tế, ông Nhân cũng chính là người được Nguyễn Tấn Dũng đưa lên làm phó thủ tướng và ủng hộ vào Bộ Chính Trị trong một phiên hội nghị trung ương giữa khoá 11 này.

Trong nội bộ đảng CSVN ông Nhân là người khá hiền lành, bởi thế ông ít mất lòng ai khi được đề cử vào chức vụ thủ tướng.

Một số ý kiến trước đây cho rằng bộ trưởng Công an Trần Đại Quang lên làm thủ tướng. Xét về mặt kinh nghiệm quản lý, kinh nghiệm đối ngoại là hai cái mà cần có nhất ở chức thủ tướng thì ông Quang rất yếu. Hơn nữa một bộ trưởng công an nhảy tót lên làm thủ tướng ngay sẽ mang một bộ mặt u ám, nặng nề cho hình ảnh Việt Nam. Một đất nước mà vốn dĩ công an không gây được thiện cảm trong nhân dân cũng như trên bình diện quốc tế.

Ý kiến khác cho rằng Nguyễn Xuân Phúc, phó thủ tướng thứ nhất sẽ làm thủ tướng. Ông Phúc có kinh nghiệm từ khi làm ở văn phòng chính phủ. Nhưng từ khi được Bộ Chính Trị đưa lên làm phó thủ tướng, được vào BCT. Ông Phúc đã có những trở mặt với người sếp cũ của mình là Nguyễn Tấn Dũng. Một người phản trắc như ông chắc hẳn không được lòng người khác trong trung ương, nhất là kẻ mà ông phản lại đó hiện giờ còn đầy quyền lực thì sự phản đối ông Phúc càng rõ rệt hơn. Không được lòng đám đông trong uỷ viên trung ương, không được lòng BCT vì khi được cất nhắc ông đã không đáp lại những gì người cất nhắc ông hy vọng. Đương nhiên thì người tiền nhệm Nguyễn Tấn Dũng không dại gì mà giới thiệu Nguyễn Xuân Phúc kế nhiệm mình. Ở nhiệm kỳ tới đây Nguyễn Xuân Phúc làm cái bóng mờ ở chức vụ phó thủ tướng, uỷ viên BCT là còn may mắn. Đừng nói tới chuyện làm thủ tướng.

Vượt hơn các đối thủ của mình về học vấn , được lòng đám đông vì bản tính hiền lành, được lòng người tiền nhiệm vì tính dễ bảo. Là nhân vật ít có thể gây biến động cho sự ổn định chính trị. Cơ hội Nguyễn Thiện Nhân làm thủ tướng đến nay phải đạt 80 %.

Các ứng cử viên khác như Vũ Văn Ninh, Vũ Đức Đam, Nguyễn Thị Kim Ngân ...đều không nổi bật hoặc thiếu yếu tố nào đó cần thiết để đủ tiêu chuẩn ứng cử vào chức này. Chẳng hạn như Vũ Đức Đam chưa là uỷ viên BCT nên khó có thể đi thẳng từ uỷ viên trung ương đến chức thủ tướng.

Chiếc ghế thủ tướng coi như đã có Nguyễn Thiện Nhân ngồi. Vì sự nhắc đi nhắc lại về trường hợp đặc biệt quá tuổi trong hội nghị này, cho nên người đặc biệt Nguyễn Tấn Dũng sẽ được ngồi vào một trong hai chức là Tổng Bí Thư hoặc Chủ Tịch Nước. Nhưng ông Dũng chỉ chịu ngồi chức Chủ tịch nước nếu như người ngồi ở chức TBT là người ít có cá tính mạnh, hay nói cách khác là người dễ bị ông Dũng lấn át. Còn không có ai như vậy, ông Dũng sẽ ngồi vào cái ghế TBT.

Ông Trần Đại Quang sẽ có một trong hai cái ghế còn lại là Chủ tịch nước hay chủ tịch quốc hội. Có lẽ ông Quang sẽ yên vị ở chức quốc hội, lựa chọn hợp với tính cách “toạ sơn quan hổ đấu” của ông bấy lâu nay. Là người học luât, ông cần thiết ở vị trí chủ tich quốc hội, nơi mà tới đây rất cần soạn thảo, thông qua nhiều điều luật mới hoặc bổ sung. Hơn nữa ông Quang không dại gì ngồi chiếc ghế chủ tịch nước đang có cơ bị hợp nhất giữa nhiệm kỳ vào chức Tổng bí thư.

Có lẽ để yên tâm nhà cầm quyền Bắc Kinh cũng như tâm lý miền Bắc và sự công bằng về việc quá tuổi ở lại. Trường hợp bí thư thành uỷ Hà Nội lên làm chủ tịch nước là điều có khả năng xảy ra. Một chủ tịch nước kiêm tổng tư lệnh tối cao của quân đội như Phạm Quang Nghị sẽ lấp vơi đi chỗ khuyết mà bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh đã đánh mất. Vị trí của Nghị đảm bảo rằng trong vài năm tới những quyết sách lớn của quân đội Việt Nam vẫn còn trong vòng kiểm soát của Trung Quốc thông qua Phạm Quang Nghị. Như thế đây là vị trí đáng thất vọng nhất trong bốn vị trí mà người dân hay gọi nôm na là tứ trụ.

Trong cuộc đua của những nam nhi này, không có chỗ cho phụ nữ. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân người từng được nhiều hy vọng sẽ giữ chức chủ tịch quốc hội, khả năng sẽ về làm bí thư thành uỷ Thành Phố Hồ Chí Minh. Bí thư cũ là Lê Thanh Hải có cơ vào Ban Bi Thư, nhưng cơ nhiều hơn là ông Hải về vườn. Vài tháng trước đây con của ông Hải là Lê Trương Hải Hiếu mới 34 tuổi được ông Hải cất nhắc lên làm chủ tịch quận 12 thành phố HCM. Thường thì những trường hợp cất nhắc con cái trước là trường hợp sắp về hưu, như một sự thoả thuận mặc cả. Còn nếu đi tiếp lên chức cao hơn, không ai vội gì phải cất nhắc con mình lên sớm làm gì để gây dư luận bất lợi.

Một bộ tứ có TBT là Nguyễn Tấn Dũng, chủ tịch nước Phạm Quang Nghị, chủ tịch quốc hội Trần Đại Quang, thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân là tương đối nhất trong tình hình hiện nay của đảng cộng sản Việt Nam. Khi chức vụ thủ tướng đã được đàn em mình là Nguyễn Thiện Nhân cầm chắc, thì dù ở chức vụ gì thì Nguyễn Tấn Dũng vẫn là bố già đầy quyền lực trên chính trường Việt Nam trong 5 năm tới đây. Ông Dũng vẫn điều động , chỉ đạo mọi thứ theo ý mình thông qua Nguyễn Thiện Nhân, một nhân vật bù nhìn chỉ xuất sắc hơn thủ tướng bù nhìn khi xưa là Phạm Văn Đồng.

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Ts Luật Cù Huy Hà Vũ - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ giải tán đảng CSVN để độc tài cá nhân




Ts Luật Cù Huy Hà Vũ - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ giải tán đảng CSVN để độc tài cá nhân


11.10.2015





Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng




Từ hai năm trở lại đây, đặc biệt trước thềm Đại hội Đảng cộng sản Việt Nam lần thứ 12 sẽ diễn ra vào đầu năm sau, 2016, từ trong nước đã lan tin này: “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một khi nắm chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ giải tán Đảng. Vì vậy, những người Việt Nam đấu tranh cho dân chủ cũng như Mỹ và các nước dân chủ phương Tây khác hãy ủng hộ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam”.

Phải nói rằng tin này là có cơ sở.

Sau khi Liên Xô và chế độ cộng sản ở các nước Đông Âu sụp đổ một cách ngoạn mục cách đây một phần tư thế kỷ thì ai cũng biết rằng sự cáo chung của các nước cộng sản còn lại gồm Trung Quốc, Triều Tiên, Việt Nam, Lào ở bán cầu Đông và Cuba ở bán cầu Tây chỉ còn là vấn đề thời gian. Do đó, để tránh né trừng phạt nghiêm khắc của nhân dân thì những kẻ có tài sản kếch xù gom trên xương máu của người dân và quốc gia trong ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là đại diện hẳn đã phải tính “đoái công chuộc tội” bằng cách đứng ra giải tán đảng cộng sản độc tài. Vả lại, một trong trong những đặc tính nổi trội của dân tộc Việt Nam là “đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại” đồng nhất với tha thứ cho những kẻ thủ ác biết sám hối kịp thời. Mặt khác, những kẻ này cũng hy vọng rằng với sức mạnh của khối tài sản kếch xù của mình sẽ còn tiếp tục cầm quyền ở Việt Nam hậu cộng sản.


“Để tránh né trừng phạt nghiêm khắc của nhân dân
thì những kẻ có tài sản kếch xù gom trên xương máu
của người dân và quốc gia trong ban lãnh đạo Đảng
cộng sản Việt Nam mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
là đại diện hẳn đã phải tính “đoái công chuộc tội” bằng
cách đứng ra giải tán đảng cộng sản độc tài”
TS luật Cù Huy Hà Vũ.


Bên cạnh đó, việc một đảng cộng sản độc tài bị kết liễu bởi chính người đứng đầu đảng đó đã có tiền lệ với Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Gorbachov.

Có thể nói có một bộ phận những người Việt Nam đấu tranh cho dân chủ hoan hỉ trước tin này vì nếu nó thành hiện thực thì chẳng những Việt Nam có cơ hội có được chế độ dân chủ - đa đảng mà còn có cơ hội “thoát Trung” để bảo vệ hiệu quả lãnh thổ và chủ quyền lãnh thổ cũng như chủ quyền kinh tế trước cuộc xâm lăng ồ ạt đa phương diện được phát động từ Trung quốc. Thực vậy, quan hệ ý thức hệ với Trung Quốc của Đảng Cộng sản Việt Nam đã và đang là nguyên nhân biến Việt Nam dần thành thuộc địa của láng giềng bành trướng phương Bắc này.

Về phần mình, Mỹ và các nước dân chủ phương Tây khác hẳn cũng bị kịch bản “Nguyễn Tấn Dũng giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam để dân chủ hóa chế độ” quyến rũ bởi lẽ với các nước này loại bỏ càng sớm càng tốt chế độ cộng sản tự phong sứ mệnh “đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản” dù ở nơi đâu luôn là mục tiêu đầu bảng.

Việc con gái Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Phượng lấy công dân Mỹ Henri Nguyen, tức Nguyễn Bảo Hoàng, con của một cựu quan chức Việt Nam Cộng Hòa, càng làm cho Mỹ tin rằng Nguyễn Tấn Dũng thực sự muốn trở cờ, đập tan Đảng Cộng sản Việt Nam vốn là “bên thắng cuộc” trong chiến tranh Việt Nam. Vì thế, việc chính quyền của Tổng thống Obama mới rồi đã quyết định cho Việt Nam gia nhập TPP trong khi đàn áp nhân quyền ở đây không hề giảm chỉ có thể là đòn bẩy cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giành vị trí đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam tai Đại hội 12 sắp diễn ra của đảng này.

Chả thế mà Hoàn Cầu Thời Báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, số ra ngày 25/1 năm nay, đưa ra nhận định: “Washington đã nhận ra tiềm năng của ông Dũng như một đại diện hiệu quả. Đại hội đảng lần thứ 12 có thể là cơ hội duy nhất cho ông Dũng lên nắm quyền lực tối cao. Mỹ có ý định ca ngợi thành công tại bàn đàm phán TPP là một trong những thành tựu lớn của ông Dũng”.

Mọi dấu hiệu cho thấy lộ trình “chính biến” của Nguyễn Tấn Dũng là như sau:

Trước hết, giành chức Tổng Bí thư Đảng.

Tiếp đó, giành luôn chức Chủ tịch Nước đồng nhất với Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang để chính danh vị trí nguyên thủ quốc gia và nhất là chính danh điều động quân đội. Thực vậy, trong các chế độ cộng sản Tổng Bí thư đảng cộng sản là người có quyền lực chính trị lớn nhất, tức nguyên thủ quốc gia nhưng không chính danh nên khi muốn điều động quân đội lại phải thông qua Chủ tịch Nước. Ngược lại, Chủ tịch Nước không thể điều động quân đội nếu không được phép của Tổng Bí thư đảng với tư cách Bí thư Quân ủy trung ương.

Cuối cùng, giải tán Đảng và tự cử làm Tổng thống thông qua một Quốc hội đã hoàn toàn bị tê liệt.

Nghĩa là tương tự những gì mà Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Gorbachov đã làm.


“Quan hệ ý thức hệ với Trung Quốc của
Đảng cộng sản Việt Nam đã và đang là
nguyên nhân biến Việt Nam dần thành
thuộc địa của láng giềng bành trướng
phương Bắc này”
TS luật Cù Huy Hà Vũ.


Lẽ dĩ nhiên để thực hiện trót lọt lộ trình này, Nguyễn Tấn Dũng phải nắm được Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12, hay nói một cách cụ thể hơn, phải được đa số ủy viên Trung ương Đảng khóa này ủng hộ. Việc Nguyễn Tấn Dũng lật ngược thế cờ, thoát án kỷ luật của Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề xướng bằng lá phiếu của Hội nghị Trung ương 6 họp tháng 10/2012 để rồi giành được số phiếu tín nhiệm cao nhất trong số các ủy viên Bộ Chính trị tại Hội nghị Trung ương 10 họp tháng 1/2015, đó chưa kể “kình địch” của Nguyễn Tấn Dũng là Trưởng Ban nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh đã không được Hội nghị Trung ương 7 họp tháng 5/2015 bầu vào Bộ Chính trị cho dù được đích thân Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề cử, cho thấy khả năng Nguyễn Tấn Dũng lũng đoạn Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12 là hoàn toàn hiện thực.

Còn vì sao đa số ủy viên Trung ương Đảng hiện nay cũng như đa số ứng viên cho Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12 đã và sẽ ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng thì là vì phần lớn trong số họ là thành viên chính phủ, quan chức đầu tỉnh, tướng lĩnh công an, quân đội được Nguyễn Tấn Dũng trực tiếp bổ nhiệm, thăng cấp cũng như chia chác ngân sách Nhà nước để đút túi cá nhân. Bài “Bàn về “thị trường Sao và Vạch” đăng trên báo Người Cao Tuổi số ra ngày 1/4/2014 đã cho thấy mua quan bán chức trong lực lượng vũ trang Việt Nam đã trở thành quốc nạn như thế nào. Trên thực tế, từ khi nắm chức Thủ tướng vào năm 2006, Nguyễn Tấn Dũng đã ký quyết định phong tướng cho hàng trăm người, lập kỷ lục về số lượng tướng được phong trong chưa đầy một thập kỷ, một kỷ lục cho đến tan cả đất trời không chắc bị phá! Mà lực lượng được coi là “rường cột quốc gia” còn bị thị trường hóa đến như thế thì nói gì đến các cơ quan Nhà nước khác! Cũng cần nói thêm rằng ngay cả các ủy viên Trung ương là bí thư thành ủy, tỉnh ủy tưởng chừng ít chịu chi phối của Nguyễn Tấn Dũng thì phần lớn trong số họ ngay trước đó đã là cấp trưởng, cấp phó chính quyền địa phương.

Ngoài ra, với tư cách tham quan – “con sâu” theo diễn đạt của Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang - gắn liền với hàng loạt tệ nạn phái sinh khác, các ủy viên Trung ương Đảng này chắc chắn đã hoặc sẽ bị Nguyễn Tấn Dũng khống chế không mấy khó khăn bằng Bộ Công an và Tổng cục tình báo quốc phòng (Tổng cục 2 – Bộ Quốc Phòng) là “công cụ ruột” của Dũng.

Tóm lại, trong thể chế cộng sản nơi mà pháp luật đồng nhất với kiểm soát quyền lực được bày ra chỉ để lừa bịp thiên hạ thì kẻ nào nắm giữ các nguồn lực quốc gia, kẻ đó nắm sinh mạng của quan chức thối nát theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Để nói Nguyễn Tấn Dũng có thể nói là chắc xuất Tổng Bí thư tại Đại hội 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Mặc dầu vậy, người viết bài này khẳng định rằng tất cả những ai, từ những người Việt Nam đấu tranh cho dân chủ cho đến Mỹ và các nước dân chủ phương Tây, nếu tin vào kịch bản “Nguyễn Tấn Dũng giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam để dân chủ hóa chế độ” thì đúng là đang tự biến mình thành thực khách của “quả lừa thế kỷ”!

Thực vậy, mục tiêu giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam của Nguyễn Tấn Dũng không nhằm thiết lập thể chế dân chủ - đa đảng với một Nhà nước “tam quyền phân lập” thực sự “của Dân, do Dân, vì Dân” mà là nhằm thiết lập chế độ độc tài cá nhân trộn lẫn gia đình trị để tối đa hóa cướp đoạt tài sản của nhân dân và của quốc gia.

Chỉ cần so sánh những gì Nguyễn Tấn Dũng nói và những gì Nguyễn Tấn Dũng làm cũng đã đủ cho thấy không cách gì Việt Nam có dân chủ với con người này.

Trong Thông điệp đầu năm mới 2014 của Thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã không tiếc lời tụng ca dân chủ, pháp quyền. Nào là “Đổi mới thể chế và phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của Nhân dân”, nào là “Dân chủ cũng là xu thế khách quan trong tiến trình phát triển của xã hội loài người”, nào là “Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp ‘song sinh’ trong một thể chế chính trị hiện đại”, nào là “Người dân có quyền làm tất cả những gì pháp luật không cấm và sử dụng pháp luật để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình. Cơ quan nhà nước và cán bộ, công chức chỉ được làm những gì mà pháp luật cho phép. Mọi quyết định quản lý của Nhà nước đều phải minh bạch” vv…vv

Rồi ngày 15.10.2014 tại Viện Körber ở Berlin, Đức, Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục lớn tiếng: “Chúng tôi tin rằng nhân quyền, tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược và là đòi hỏi khách quan của xã hội loài người. VN không phải ngoại lệ, không đứng ngoài xu thế này.” Thế nhưng chỉ sau đó có 2 tháng, ngày 21/12/2014, Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị cho ngành Công an "nắm chắc tình hình, không để xảy ra hình thành tổ chức chính trị đối lập trong nước"!

Trên thực tế, chỉ tính từ Thông điệp “dân chủ” 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến nay đã có hàng loạt blogger và bất đồng chính kiến bị bắt giam và khởi tố theo các điều 79 (Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền), 88 (Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam) và 258 (Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ để xâm phạm lợi ích của Nhà nước…) Bộ Luật Hình sự, những điều luật đã bị cả thế giới dân chủ lên án là những điều luật mơ hồ dùng để đàn áp bất đồng chính kiến. Đó là Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh và trợ thủ Nguyễn Thị Minh Thúy (Điều 88), Người Lót gach - Hồng Lê Thọ, Bọ Lập - Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Ngọc Già – Nguyễn Đình Ngọc (Điều 258), nguyên tổng biên tập Người cao tuổi Kim Quốc Hoa (Điều 258), Trần Anh Kim (Điều 79). Bên cạnh đó, các vụ chính quyền dùng công an mặc thường phục và côn đồ để đánh đập dã man những người đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ cũng như những “dân oan”, nạn nhân của các vụ chính quyền cướp đất, gia tăng chóng mặt!

Đó là nói về “dân chủ” của Nguyễn Tấn Dũng trong lĩnh vực chính trị. Còn “dân chủ” của Nguyễn Tấn Dũng trong lĩnh vực kinh tế thì sao?


“Mục tiêu giải tán Đảng cộng sản Việt Nam của
Nguyễn Tấn Dũng không nhằm thiết lập thể chế
dân chủ - đa đảng với một Nhà nước “tam quyền
phân lập” thực sự “của Dân, do Dân, vì Dân” mà
là nhằm thiết lập chế độ độc tài cá nhân trộn lẫn
gia đình trị để tối đa hóa cướp đoạt tài sản của
nhân dân và của quốc gia”
TS luật Cù Huy Hà Vũ.


Nguyễn Tấn Dũng về cơ bản đã thâu tóm doanh nghiệp Nhà nước khi đặt dưới sự điều hành trực tiếp của Thủ tướng khoảng hai chục Tập đoàn,Tổng Công ty lớn nhất vốn trực thuộc các Bộ. Tất nhiên việc thâu tóm này là để Nguyễn Tấn Dũng tối đa hóa và đơn giản hóa tham nhũng ngân sách Nhà nước. Thực vậy, Nguyễn Tấn Dũng vừa là đại diện Nhà nước cấp vốn cho các “đại doanh nghiệp Nhà nước” này vừa là người trực tiếp quản lý chúng thì việc biến của công thành của tư là chuyện không phải bàn bởi làm sao có chuyện tay này kiểm soát được tay kia! Thế nên mới có chuyện Vinashin, Vinalines – chỉ hai trong số các “quả đấm thép” của Thủ tướng cũng đã làm thất thoát số tiền hơn 6,5 tỷ USD …

Bản thân người viết bài này trong bài “30-4-1975: Giai nhân và quái vật” gửi từ trong nhà tù ra và được Bauxite Việt Nam đăng ngày 30/4/2013 dưới tên Sơn Văn (đối chữ từ Hà Vũ, do Bauxite Việt Nam đặt) đã vạch rõ bản chất làm nghèo đất nước này: “Nhà nước vừa là người quản lý đồng nhất với giám sát, kiểm soát tài sản quốc gia vừa là người sử dụng tài sản ấy, tức là làm cái chuyện “vừa đá bóng vừa thổi còi” theo cách nói dân gian. Nói cách khác, nhà nước không phải chịu bất cứ sự giám sát, kiểm soát nào trong việc sử dụng tài sản quốc gia và chính lỗ hổng thể chế này đã tạo ra tham nhũng - tham nhũng thể chế !”

Vấn đề cuối cùng là nếu như giải tán Đảng cộng sản Việt Nam là cốt lõi của cương lĩnh không công khai cho tranh cử Tổng Bí thư Đảng của Nguyễn Tấn Dũng thì liệu một sự đoạn tuyệt ý thức hệ cộng sản như vậy có giúp Việt Nam “thoát Trung”?

Giáo Sư Carl Thayer, trong bài “Yếu tố Trung Quốc của Việt Nam” (Vietnam’s China factor), đăng trên APPS Policy Forum tháng trước, cho rằng một trong những yếu tố giúp Nguyễn Tấn Dũng trở thành Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam tại Đại hội 12 là “ông Dũng đã thẳng thắn bảo vệ chủ quyền Việt Nam trong cuộc khủng hoảng giàn khoan năm ngoái và nêu lên khả năng sẽ thực hiện các hành động pháp lý quốc tế chống lại Trung Quốc”.

Thế như chúng ta đã thấy, hơn một năm trôi qua nhưng tuyệt nhiên không có đơn của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng kiện Trung Quốc ra trước Tòa án của Liên Hiệp Quốc như Philippines đã làm trong khi ngày càng rầm rộ các hoạt động bồi đắp và xây cất công trình quân sự của Trung Quốc trên các đảo thuộc Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam mà nước này đã đánh chiếm. Nhưvậy, chủ quyền và lãnh thổ quốc gia rõ là đã bị Nguyễn Tấn Dũng hy sinh cho quan hệ vụ lợi của bản thân với Trung Quốc như đã từng thể hiện qua vụ Bauxite Tây Nguyên…