Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhà văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhà văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

Nhà văn Phạm Đình Trọng - Gửi người đang yêu



Nhà văn Phạm Đình Trọng - Gửi người đang yêu










Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ: Tôi phải post ngay bức thư của nhà văn PHẠM ĐÌNH TRỌNG gửi cho tôi khi tôi muốn ông nhận xét bài viết này. Ông không muốn đăng cái comment này trực tiếp vì thương tôi!!! Cảm ơn ông anh Trọng!!! Không bao giờ em tự ái!!! Em chỉ muốn nghe lời nói thật, đặc biệt từ các "Con Ông, cháu Cha"


Với cảm hứng dạt dào nghệ sĩ, với tâm thế vừa siêu thoát như nhập đồng, vừa quằn quại đau đớn cho thân phận dân tộc Việt Nam trong cuộc đời thực, tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ nức nở nói với đám Con Ông Cháu Cha, những người mà Đỗ Xuân Thọ coi đang là rường cột của thể chế chính trị này rằng: Hãy vạch mặt lừa bịp của lũ thầy cúng đang cố sơn son thếp vàng ngôi đền Mác Lê nin để hưởng lộc thánh, để chia nhau vớ bẫm món tiền công đức, hãy vất bỏ mớ kinh sách, giáo lí sai lầm và tội lỗi của họ đi để chuyển đổi đảng Cộng sản của giai cấp vô sản hư vô thành đảng của dân tộc Việt Nam có thật, rồi đảng Dân tộc đó trong quá trình chuyển hóa sẽ tự chia tách theo những khuynh hướng, màu sắc khác nhau như cuộc đời phong phú, sinh động, thành những đảng chính trị khác nhau cùng nói tiếng nói của cuộc đời có thật.

Đọc mà thấy thương anh tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ. Thương vì anh trong sáng quá nên anh vẫn tin vào những người không còn đáng tin, anh vẫn chờ đợi ở một đảng đã bộc lộ quá rõ, không có gì để chờ đợi. Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn còn tin, vẫn còn chờ đợi vì tiến sĩ Thọ quá trong sáng, cả tin, vị tha, bao dung, độ lượng. Đảng của anh đã phản bội tình yêu của anh mà anh vẫn yêu, vẫn tin. Thư anh gửi cho Con Ông Cháu Cha là đề xuất của anh để cứu vãn cho tình yêu, cho lòng tin đã bị phản bội đó.
Những người đang còn đắm đuối, đau khổ, đang còn tin tưởng, chờ đợi ở đảng Cộng sản Việt Nam như tiến sĩ Thọ không phải là số ít, phải là con số hàng triệu. Chính số lớn người còn gửi lòng tin, tình yêu, sự chờ đợi vào đảng đã tạo nên sức ỳ của đảng, tạo nên sự sống lay lắt của một tổ chức chính trị đã không còn sức sống tự thân.

Cũng chính vì số lớn người còn đang yêu đắm đuối, đơn phương này mà tôi phải viết đôi điều với những người hồn nhiên, trong sáng, đáng yêu và đáng thương đó.
Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn tin: Sự thâm thúy này của Người có lẽ chỉ có Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, Nguyễn chí Thanh cuối đời mới hiểu được...Anh tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ đáng yêu ơi, từ năm 1951 ở Việt Bắc trong đại hội đổi tên đảng Cộng sản Đông Dương thành đảng Lao động Việt Nam chính ông Trường Chinh đã áp đặt tư tưởng Mao Trạch Đông cho đảng Lao động Việt Nam, rước tai họa về cho dân tộc Việt Nam từ ngày đó! Chính ông Trường Chinh đã quyết liệt bóp chết tư tưởng giải phóng sức sản xuất cho người nông dân của ông Kim Ngọc. Còn ông Nguyễn Chí Thanh, một nông dân thâm căn cố đế? Chính ông Nguyễn Chí Thanh là người phất cao ngọn cờ tư tưởng Mao Trạch Đông, là người đứng đầu lực lượng đàn áp những người có tư tưởng đổi mới muốn thoát khỏi kinh sách giáo điều Mác Lê nin, muốn thoát khỏi đai sắt tư tưởng Mao Trạch Đông đang xiết trên đầu những người Cộng sản Việt Nam. Những người tôn thờ tư tưởng Mao Trạch Đông như ông Nguyễn Chí Thanh đã ngụy tạo ra vụ xét lại chống đảng, đầy đọa những người thức thời, mẫn cảm, tinh hoa của trí tuệ Việt Nam trong cực hình ngục tù tăm tối.
Còn đám Con Ông Cháu Cha mà tiến sĩ Thọ kì vọng thì nhân cách như ông thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, con trai ông đại tướng Nguyễn Chí Thanh đấy, có đáng để tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ gửi niềm tin không nhỉ? Mà Nguyễn Chí Vinh không phải là cá biệt. Không phải tất cả nhưng số lớn Con Ông Cháu Cha đều như Nguyễn Chí Vịnh cả thôi!

Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn chờ đợi: Anh đã hi vọng, hi vọng và hi vọng vào đại hội ĐCSVN lần thứ 11 và Sau đại hội ĐCSVN lần thứ 11 anh uất quá muốn khóc và hét lên... Có gì đáng để tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ chờ đợi, hi vọng để rồi phải thất vọng đến thế đâu nhỉ. Một đảng đã đưa dân tộc Việt Nam đi từ thảm họa này đến thảm họa khác thì có gì để hi vọng, chờ đợi nhỉ?

Thảm họa chia cắt đất nước. Chia đôi dân tộc Việt Nam thành hai phe, hai trận tuyến chém giết nhau cả chục năm đằng đẵng, hàng triệu người lính Việt Nam, hàng triệu dân thường Việt Nam bị chính người Việt giết chết, hàng triệu người vợ góa bụa, hàng triệu người mẹ cô đơn, hàng triệu gia đình tan nát. Đất nước thành núi xương, sông máu. Cả dân tộc điêu linh, nghèo đói vì đất nước bị chia đôi, hai miền Nam, Bắc thành hai trận tuyến bắn giết nhau.

Thảm họa Cải cách ruộng đất. Chia một dân tộc vốn yêu thương đùm bọc nhau, thương người như thể thương thân, thành những giai cấp đối kháng luôn hằm hè đấu tranh giai cấp, luôn nung nấu hận thù giai cấp, đấu tố, thanh trừng, sát phạt, hãm hại nhau dẫn đến hàng trăm ngàn cái chết oan ức, tức tưởi cho người lương thiện. Cải cách ruộng đất hủy diệt những giá trị vật chất, hủy diệt cả những giá trị văn hóa, tâm linh. Khối đoàn kết dân tộc vốn là sức mạnh, là tài sản của dân tộc Việt Nam bị phá nát. Đạo lí, văn hóa dân tộc bị hủy hoại. Niềm tin tôn giáo thánh thiện bị loại bỏ để bây giờ chỉ còn niềm tin thô tục, thấp hèn, sì sụp lễ bái cầu tài, cầu lộc, cầu thi đỗ, cầu được cơ cấu, cầu được trúng cử trong đại hội đảng kì, cầu tiêu diệt, trừ khử được đối thủ cạnh tranh trong chính trị, trong làm ăn.

Thảm họa Nhân văn Giai phẩm. Đầy đọa cả một đội ngũ trí thức, nghệ sĩ, xóa sổ đội ngũ trí thức, nghệ sĩ đích thực, chân chính để chỉ còn những trí thức, những nghệ sĩ bị công chức hóa, nô lệ hóa, giết chết sự sáng tạo cả một nền văn học nghệ thuật.

Thảm họa tập trung cải tạo. Tù đày không án hàng trăm ngàn người Việt Nam khác biệt ý thức hệ. Đất nước thống nhất mà vẫn phân chia ta, địch trong lòng dân tộc, vẫn khoét sâu trận tuyến ý thức hệ trong lòng dân tộc, dân tộc mãi mãi li tán.

Thảm họa tha hương. Hơn ba triệu người phải xa người thân yêu ruột thịt, rời bỏ quê hương đất nước ra đi để chối bỏ sự phân biệt đối xử, trốn tránh cuộc đấu tranh giai cấp độc ác, vô lương. Nửa triệu người bỏ xác dưới đáy biển. Xa nước đã hơn ba chục năm, đến nay nhiều người vẫn chưa được một lần về thăm nước chỉ vì khác biệt ý thức hệ, bị chính quyền trong nước vẫn coi là thế lực thù địch, bị cấm cửa không cho về. Những ai đã xa nước mới thấm thía việc ngăn cấm con người trở về với quê cha đất tổ, trở về với cội nguồn dân tộc là độc ác, vô lương không còn tính người như thế nào!

Thảm họa Bắc thuộc. Chính quyền nhà nước ở Việt Nam hiện nay như không còn là chính quyền của nhân dân Việt Nam, như không còn là chính quyền của đất nước Việt Nam nữa mà là chính quyền của Đại Hán phương Bắc.

Chính quyền đó luôn mở lòng hướng về phương Bắc, tụng ca những chữ vàng, những điều tốt với phương Bắc, răm rắp lắng nghe ghi lòng tạc dạ từng lời ban phát của phương Bắc.

Chính quyền đó cắt đất, nhượng rừng, nhượng tài nguyên khoáng sản cho phương Bắc, giành hầu hết các công trình xây dựng lớn nhỏ cho phương Bắc để phương Bắc đưa người, đưa hàng hóa vào tràn ngập Việt Nam, làm chủ đất đai Việt Nam, nắm sinh mạng, quyết định sự sống còn của nền kinh tế Việt Nam, cướp cơm của người lao động Việt Nam, giết chết thị trường hàng hóa Việt Nam, tạo ra những lãnh địa rộng lớn của phương Bắc ở khắp nơi trên đất nước Việt Nam. Người Việt Nam không được bén mảng đến, chính quyền Việt Nam không được nhúng mũi vào trong việc quản lí hành chính những lãnh địa của Đại Hán Phương Bắc.

Chính quyền đó làm ngơ trước tội ác của phương Bắc bắn giết cướp bóc dân Việt Nam nhưng lại xây dựng một bộ máy cảnh sát đông đúc, hùng mạnh, khắc nghiệt đàn áp, kìm kẹp người dân Việt Nam. Nhà nước phương Bắc đã ngang ngược thực sự cướp đất, cướp biển của Việt Nam nhưng nhà nước Việt Nam vẫn coi phương Bắc là ân nhân để nhớ ơn, để hớn hở hiếu hỉ.

Phương Bắc xâm lược đã vào tận chốn thâm nghiêm của Việt Nam rồi mà nhà nước Việt Nam chỉ lo đối phó, đàn áp dân, làm lòng dân li tán, sức mạnh dân tộc suy yếu thì thảm họa Bắc thuộc đã treo trên đầu người dân Việt Nam rồi, mọi người có chút lòng với nước đều thấy, đều không yên, chỉ những kẻ giá áo túi cơm mới dửng dưng.
Còn nhiều lắm, thảm họa về văn hóa, thảm họa về giống nòi...Tất cả những thảm họa đó của dân tộc Việt Nam là do chủ nghĩa Mác Lê mang lại. Thế mà những người lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam ngày nay vẫn kiên trì chủ nghĩa Mác Lê, kiên trì rước họa về cho dân tộc Việt Nam thì họ có còn chút lương tâm con người, chút hồn Việt Nam không mà tiến sĩ Thọ hi vọng, trông chờ?

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Châu Văn Thi - Hàng loạt nhà văn, nhà thơ nổi tiếng tuyên bố từ bỏ Hội nhà văn Việt Nam


Châu Văn Thi - Hàng loạt nhà văn, nhà thơ nổi tiếng tuyên bố từ bỏ Hội nhà văn Việt Nam








DL - Trong phiên bỏ phiếu bầu đại biểu đi dự Đại hội toàn quốc diễn ra ở TP. HCM ngày 5/5, lãnh đạo Hội Nhà văn Việt Nam (HNVVN) đề nghị những người tham dự gạch tên chín người sinh sống ở TP. HCM và tham gia Văn đoàn độc lập. Những tưởng hành động này là "đòn giáng mạnh" vào các hội viên của Văn đoàn độc lập, tuy nhiên nó đã gây một hiệu ứng ngược khi hàng loạt những nhà văn, nhà thơ nổi tiếng khác Tuyên bố từ bỏ Hội nhà văn VN.



Nhà thơ Nguyễn Duy tuyên bố ra khỏi Hội nhà văn VN.
Ảnh: Nguyễn Quang Lập




Đầu tiên phải kể đến nữ văn sĩ Võ Thị Hảo đã Tuyên bố từ bỏ HNVVN ngay khi có tin về việc ông Hữu Thỉnh, chủ tịch hội yêu cầu gạch bỏ tên 9 người "khước từ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản”, trang BBC Việt Ngữ cho biết.


Đến hôm nay 10/5/2015, đã có thêm 4 nhà văn nữa Tuyên bố từ bỏ HNVVN.


Nhà văn Dạ Ngân, sinh năm 1952 trong Tuyên bố của mình gửi Văn đoàn độc lập cho rằng "HỘI NHÀ VĂN VN không còn là tổ chức tin cậy với hội viên nữa..."


Từ Hải Phòng, hai vợ chồng nhà văn Dư Thị Hoàn và Trịnh Hoài Giang cũng có Tuyên bố từ bỏ HNVVN. Tuyên bố có đoạn viết:


"... từ ngày kết nạp vào Hội Nhà văn VN, cả hai chúng tôi đều không hề làm bất cứ đơn từ nào xin xỏ để được cấp kinh phí tài trợ sáng tác, xuất bản, thăm hỏi v.v… và cũng rất hãnh diện rằng chưa từng nhận bất cứ giải thưởng, tặng thưởng nào do Hội Nhà văn ban phát."


"Nhân sự kiện Hội nhà văn VN chỉ đạo chi hội t/p HCM gạch tên 9 vị đồng nghiệp ưu tú của chúng tôi ra khỏi danh sách tham dự đại hội khóa tới này, hai chúng tôi tuyên bố đứng về phía 9 vị đồng nghiệp sáng giá của làng văn chương VN, chính thức tuyên bố từ bỏ tổ chức Hội Nhà văn VN này."


Nhà thơ Nguyễn Duy từ thành phố HCM ra tuyên bố tự xoá tên mình khỏi các hội đoàn mình đang tham gia như: HNVVN, Hội nhà văn TpHCM, Ban vận động thành lập Văn đoàn độc lập VN.


Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa được trao giải thưởng 2013 Lưu Hiểu Ba - Can Đảm Viết



Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa được trao giải thưởng 2013 Lưu Hiểu Ba - Can Đảm Viết






Dân Làm Báo - Trung Tâm Văn Bút Trung Hoa Độc Lập (Indepenent Chinese Pen Center - ICPC) đã trao giải thưởng "Liu Xiaobo Courage to Write" năm 2013 cho nhà văn Việt Nam Nguyễn Xuân Nghĩa và nhà văn Trung Hoa Tan Zuoren để vinh danh sự bền bỉ và can đảm viết của hai ông mặc dù phải đối diện với đe dọa của tù đày.

Bên cạnh 2 nhà văn nói trên, ICPC cũng đã trao giải danh dự cho các nhà văn Liu Benqi, Xu ZhiYong, Liu HuYang Maodong.

Giải thưởng Liu Xiaobo được thiết lập vào năm 2006 và trước đó mang tên là "Giải thưởng cho những nhà văn bị giam tù" (Writers in Prision Award).

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy ra mắt sách "Chết Ngoài Kế Hoạch"


Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy ra mắt sách "Chết Ngoài Kế Hoạch"






WESTMINSTER, California (NV) - “Tôi viết những chuyện này từ giữa thập kỷ 1980 cho đến nay. Thời kỳ mà tôi tin rằng nhà nước cộng sản đang bước vào những ngày cuối cùng của cơ chế cũ, độc tài, quan liêu, bao cấp, giả dối, dốt nát, ngu đần... trước khi nhà nước cộng sản sụp đổ để thay bằng một cơ chế mới, hợp lý hơn.”


Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy hân hoan trao sách 
tận tay độc giả. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)




Ðó là đoạn mở trong “Lời Mở Ðầu” của cuốn sách, chỉ có chưa đầy một trang sách. Nhưng “Chết Ngoài Kế Hoạch, Chuyện Cười XHCN” lại dài đến trên 800 trang, phải chia thành hai tập I và II do cơ sở Cội Nguồn San Jose xuất bản và được tác giả ra mắt tại nhật báo Người Việt vào chiều hôm Thứ Bảy, 5 Tháng Mười.


106 chuyện cười XHCN mà tác giả Trần Khải Thanh Thủy coi là những “bông hoa nở trong đêm tối XHCN” đã nói lên tất cả sự thê thảm trong xã hội dưới thời cộng sản, nhưng cũng từ đó nở ra cái nhân bản, tình người.


Ký mục gia Bùi Bảo Trúc, một trong hai diễn giả giới thiệu sách, nhận định: “Từ một cô giáo hiền lành nuôi con, tại sao trở thành một con người khác hẳn khi cầm bút, viết văn, làm báo. Ðó là vì Trần Khải Thanh Thủy đã viết ra những bài làm buồn lòng chế độ.”



Phút vui sướng khi nhận được những ân tình. 
(Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Buồn lòng chế độ tự do dân chủ thì không sao nhưng buồn lòng chế độ “ưu việt” XHCN thì là tội chết không tha được. Nên Trần Khải Thanh Thủy đã phải ra tù vào khám, hết hạn tù thì bị khuấy đảo cuộc sống qua những hành vi đê hèn nhất mà không ai có thể tưởng tượng ra được một nhà nước uy quyền đầy mình như chế độ CSVN lại có thể côn đồ như thế.


Và dư luận thế giới đã biết, can thiệp cùng chính phủ Hoa Kỳ, đưa được Trần Khải Thanh Thủy cùng gia đình đến miền đất tự do Hoa Kỳ.


Ký mục gia này ghi nhận: “Văn của bà lạnh lùng, cay độc, có khi còn thô tục. Ðó là những tiếng cười nghẹn uất của người bị bóp cổ.”


Ðó là những trải nghiệm của đời mình qua những hoàn cảnh thê thiết, đểu giả của bọn cầm quyền cộng sản.


Và ông kết luận: “Càng đọc càng cay.”


Nhà văn Huy Phương đề cập đến một khía cạnh khác, khía cạnh cộng đồng chống cộng hải ngoại đã “đối xử” với những nhà tranh đấu ở trong nước ra hải ngoại.


Ông nói: “Câu hỏi ám ảnh và dầy vò chúng ta lâu nay, đặt ra mà không ai có can đảm trả lời. Hải ngoại đã có bao nhiêu bài báo, bao nhiêu cuộc phỏng vấn, bao nhiêu bản nhạc bài thơ, bao nhiêu lần thắp nến cho những nhà tranh đấu, nhưng chúng ta đã tiếp đón những người này như thế nào khi họ ra hải ngoại, được hít thở bầu không khí tự do như chúng ta, chắc tôi không cần phải nhắc lại.”

Nhà văn này cũng hết lời ca tụng sự can trường của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy “tuy tay yếu chân mềm nhưng cũng như một bậc sĩ phu trước thời loạn, biết dùng ngòi bút để chống lại bạo quyền, bị đánh đập, tra khảo, bị tù đầy nhiều năm, chưa hết, trên tinh thần còn bị lăng nhục, bôi nhọ, bị đổ phân vào nhà, bị khóa trái nhà không cho ra ngoài,” mà vẫn tiếp tục viết lên những tiếng nói cùng khổ của người dân Việt.

Nhà văn Huy Phương đã thống trách: “Quả là chúng ta văn minh hơn cộng sản, chúng ta không có phân người, dầu cặn, không có roi điện, dùi cui để làm họ đau đớn thể xác, nhưng chúng ta làm cho họ đau đớn tinh thần bằng dư luận, qua báo chí, qua Internet. Chúng ta đã dè bỉu, lăng mạ, đặt điều, vu vạ, cách ly họ ra với cộng đồng.”