Hiển thị các bài đăng có nhãn Sự thật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sự thật. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

Đại Nghĩa - Sự thật về "Cách mạng tháng 8" và ngày "Độc Lập" 2 tháng 9



Đại Nghĩa - Sự thật về "Cách mạng tháng 8" và ngày "Độc Lập" 2 tháng 9









Đại Nghĩa (Danlambao) - Đã 71 năm qua lịch sử Việt Nam bị người cộng sản đánh tráo một cách trắng trợn làm cho nhiều người được sinh ra và lớn lên trong thời gian này chỉ học và nghe theo sự tuyên truyền sai lạc nên đã ngộ nhận về lịch sử của dân tộc mình. CSVN chỉ khoác lác bịa ra những chiến tích hào hùng chống Tây chống Mỹ mà không dám nhắc đến truyền thống anh hùng bất khuất của tổ tiên ta đã từng đánh đuổi quân xâm lược Bắc kinh. CSVN không dám nhắc đến sự tàn ác của giặc Tàu trong suốt thời gian đô hộ đất nước ta như thế nào. CSVN đã ru ngủ người dân Việt một lòng hữu hảo với “đồng chí” láng giềng 16 chữ vàng và 4 tốt, trong khi bọn chúng đang lăm le chiếm lấy nước ta một lần nữa.

Lịch sử Việt Nam bị cộng sản dối lừa như thế nào xin nghe “Nhà sử học Hà Văn Thịnh nói về Hồ Chí Minh” trả lời phỏng vấn của nhà báo Mặc Việt Hồng trên báo điện tử Đàn Chim Việt chua chát nhận rằng:

“Tôi nói thật với chị, lịch sử Việt Nam hiện đại, chỉ có 30% sự thật, 70% giả dối. Đó là điều đau lòng. Ví dụ đánh nhau 30 năm, với Pháp và Mỹ mà Việt Nam không thua trận nào là không thể chấp nhận được…

Sự dối trá đó làm cho sinh viên không thích sử nữa. Thấy sử là bịp bợm, chán quá! Tôi đã viết trên báo Lao Động năm 2005, ‘Lịch sử theo trang sách học trò’, tôi vạch rõ, dậy sử mà suốt ngày phải nói dối, đó là điều đau lòng lắm. Ở Việt Nam hiện nay, rất nhiều trí thức ở hoàn cảnh nan giải, giữa nói thật và không nói thật. (DanChimViet online ngày 19-5-2010)

71 năm qua lịch sử Việt Nam đã bị cộng sản đã cố tình bưng bít, ngày hôm nay những đảng viên trí thức lão thành đã vượt qua sợ hãi, với tư cách là những chứng nhân của lịch sử, họ đã can đảm nói lên sự thật cho người đời nay cũng như con cháu đời sau sẽ không còn bị CSVN lừa phỉnh nữa.


I. "Cách mạng tháng 8-1945":


Theo nhà văn Vũ Thư Hiên, con của cụ Vũ Đình Huỳnh - thư ký riêng của Hồ Chí Minh trong thời kỳ đầu lập quốc, nói chuyện trong Bàn tròn thứ Năm do đài BBC tổ chức ngày 13-8-2015 ông Hiên đưa ra vấn đề “Tháng 8-1945: Cách mạng hay khởi nghĩa?” Theo quan điểm của ông Vũ Thư Hiên thì:

“Tôi nghĩ đây là cuộc khởi nghĩa đã đưa lại nền độc lập và sau đó những mục tiêu đề ra ở những ngày đầu của cuộc khởi nghĩa bị phản bội.

Nó phản bội một cách từ từ chứ không phải ngay lập tức. Không có cái mốc nào cho sự phản bội cả. Nhưng nếu phải đặt ra một cái mốc thì tôi nghĩ là sau năm 1949 khi mà biên giới Việt Nam và Trung Quốc gắn liền, khi cách mạng Trung Quốc đã thành công”. (BBC online ngày 14-8-2015)

Đảng viên cộng sản Trần Đĩnh, người viết tiểu sử của Hồ Chí Minh kể lại trong tự truyện “Đèn cù” thì “Cách mạng tháng 8-1945” cũng được gọi là Khởi nghĩa như nhà văn Vũ Thư Hiên. Theo Trần Đĩnh thật ra ngày 19-8 ông Hồ và bộ sậu còn nằm im trong... hang Pác-Bó ở Việt Bắc đến khi quân Nhật mở cổng cho qua Cầu Đuống mới được phép về Hà Nội gióng trống kéo cờ. Trần Đĩnh kể:

“Nhân đây nên nói đến vai trò của Lê Trọng Nghĩa, một trong ba nhân vật chủ chốt làm Tổng khởi nghĩa ở Hà Nội.

Nghĩa lãnh đạo đảng Dân chủ và là người trực tiếp đàm phán với Bộ Tham mưu quân đội Nhật, chính quyền Trần Trọng Kim, Phan Kế Toại và các đảng phái chính trị, góp phần quan trọng cho Tổng khởi nghĩa diễn ra hòa bình, nhanh gọn”. (Đèn cù II-trang 536)

“Một hiện tượng đáng chú ý: Khởi nghĩa đã thành công ở Hà Nội một hai ngày rồi mà trên căn cứ địa cụ Hồ vẫn chưa hay biết”. (Đèn cù II-trang 539)

“Tân trào ba ngày không biết Hà Nội đã khởi nghĩa thắng lợi và quân chiến khu về phải xin Nhật cho qua Cầu Đuống, chỉ hai việc ấy thôi đủ nói Việt Minh chả có đuổi gì Nhật hết”. (Đèn cù II-541)

Nhà báo Trần Tiến Đức, con trai của Bác sĩ Trần Duy Hưng - thị trưởng đầu tiên của Hà Nội sau cuộc Khởi nghĩa cho rằng Việt Minh chỉ lợi dụng thời cơ “khoảng trống quyền lực” để chiếm chính quyền chứ không có công có đánh đấm gì cả. Ông Trần Tiến Đức cho rằng lúc bấy giờ:

“Số đảng viên chỉ trên 1 nghìn...

Và vì thế mà cái ngày 19-8 ở Hà Nội đã nổ ra cuộc cướp chính quyền mà cái cuộc cướp chính quyền ấy nổ ra đúng lúc chính phủ Trần Trọng Kim định tổ chức cuộc biểu dương lực lượng với thanh niên ở Nhà Hát Lớn thì trong số đó mà ngày hôm đó làm mà sau này tôi có tìm hiểu, có lẽ chỉ có vài ba đảng viên Cộng sản, còn tất cả là những người Việt Nam tự xưng đã nắm lấy thời cơ ấy và biến nó thành cuộc khởi nghĩa”. (BBC online ngày 14-8-2015)

Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Đình Cống, là một nhà giáo ưu tú của trường Đại học Xây dựng, một người đảng viên cộng sản lão thành đã vượt qua được sự sợ hãi để từ bỏ đảng và nói rõ về cái ngày mà CSVN gọi là “Cách mạng tháng 8” như sau:

“Cho đến nay thì có nhiều chứng cớ rõ ràng là Cách mạng tháng 8 không đánh Pháp, đuổi Nhật, còn nước Việt Nam đã tuyên bố độc lập từ tháng 4 năm 1945. Cách mạng tháng 8 chỉ làm việc cướp chính quyền, nhưng không phải về tay nhân dân mà về tay đảng Cộng sản. Như thế cả bốn nội dung đều là giả dối, đó là ngụy biện nổi tiếng của tuyên truyền cộng sản mà cho đến bây giờ hàng chục triệu người vẫn còn bị nhầm”. (Boxitvn online ngày 8-8-2015)

Nhà văn Đại tá QĐCS Phạm Đình Trọng, người đã từ bỏ đảng CSVN sau nhiều năm phục vụ vì đã thấy được sự lừa bịp và vong ân của đảng này:

“Suốt 70 năm qua tất cả tài liệu, sách báo của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đều phải thú nhận với lịch sử rằng cuộc Cách mạng tháng Tám năm 1945 là cuộc cướp chính quyền. Hành xử kẻ cướp tất nhiên bất chính và bất minh”. (DanChimViet online ngày 27-1-2015)


II. Ngày Độc lập 2-9-1945:


Hoàng đế Bảo Đại chính là người tuyên bố Việt Nam Độc lập đầu tiên vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 từ tay người Pháp chứ không phải là ngày 2-9 do Hồ Chí Minh tuyên bố như đảng cộng sản thường rêu rao.

Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Đình Cống trong dịp 2-9 năm nay viết bài “Vài đánh giá nhầm trong cách mạng tháng 8” đã giải thích rõ ràng để đính chính nhằm trả sự thật lại cho nhân dân và lịch sử.

Đêm 9 tháng 3-1945 Nhật đảo chính Pháp. Trên đất Việt Nam không còn người Pháp cai trị. Ngày 11-3 vua Bảo Đại tuyên bố Việt Nam Độc lập, xóa bỏ mọi hiệp ước đã ký với Pháp. Tháng 4-1945 giải tán triều đình phong kiến với các Thượng thư, lập Chính phủ do Thủ tướng Trần Trọng Kim đứng đầu và các Bộ trưởng. Ngày 15-8 Nhật đầu hàng Đồng Minh. Ngày 17-8 Chính quyền Hà Nội tổ chức mít tinh, treo cờ Quẻ Ly để chào mùng nước Việt Nam Độc lập. Cuộc mít tinh bị người của Việt Minh cướp đoạt, hạ cờ Quẻ Ly xuống, giương cờ đỏ sao vàng lên và kêu gọi đi theo Việt Minh”. (Boxitvn online ngày 18-8-2016)

Luật sư Lê Công Định, một Cựu Tù nhân lương tâm cũng là người sống và lớn lên trong chế độ cộng sản đã nhận thấy sự dối lừa lịch sử của CSVN nên ông đã xác nhận rằng:

“Ngày 9-3-1945, Nhật đảo chính Pháp. Tranh thủ sự ủng hộ của người Việt, cùng những nước Á châu khác đang bị Nhật chiếm đóng, Nhật trao trả độc lập cho Việt Nam.

Ngay sau đó, vào ngày 11-3-1945, vua Bảo Đại ký Đạo dụ ‘Tuyên cáo Việt Nam Độc lập’, tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884 cùng các hiệp ước nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, khôi phục nền Độc lập của đất nước, thống nhất Bắc kỳ, Trung kỳ và Nam kỳ”. (BBC online ngày 1-9-2014)


III- Kết luận:


Theo Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Đình Cống:

“Một số người lập luận rằng nếu không có đảng cộng sản lãnh đạo làm Cách mạng tháng 8 thì đất nước Việt Nam không có được như ngày nay. Đó là một kiểu ngụy biện. Và ngày nay của Việt Nam như thế nào, có đáng mơ ước và tự hào không?

Nếu năm 1945 những người theo đảng làm cách mạng tháng 8 biết được tương lai của Việt Nam sau 70 năm sẽ như bây giờ, rất nhiều giá trị bị đảo ngược; nếu họ biết TBT đảng CSVN Nguyễn Văn Linh nói: “Biết đi với Trung Quốc thì mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất đảng”. (Boxitvn online ngày 18-8-2016)

Giáo sư Tiến sĩ Địa chất Nguyễn Thanh Giang, người cộng sản trí thức lão thành hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội tâm sự là chính ông cũng đã bị nhà nước cộng sản tuyên truyền lừa dối nên suốt thời gian dài ông đã ngộ nhận về lịch sử đã bị cộng sản đánh lừa vì theo như TBT Lê Duẫn đã nói rõ là chống Mỹ cho Liên xô và Trung cộng.

“Qua một quá trình, tôi nhận ra cuộc kháng chiến chống Mỹ là vô nghĩa. Đáng lẽ không nên xảy ra núi xương sông máu như vậy.

Cho đến cách nay mươi năm, tôi vẫn nghĩ là đánh Pháp, đuổi Nhật là công của đảng trong công cuộc đánh ngoại xâm...

...ông giải thích và nói rằng việc đảng cộng sản cướp chính quyền hồi năm 1945 là ‘việc không nên làm’ vì khi thay thế Pháp, Nhật đã có chính quyền Trần Trọng Kim rồi”. (BBC online ngày 1-2-2015)

Ông Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó Chủ tịch UBHC thành phố Hà Nội cũng là người đứng ra sửa sai sau cuộc CCRĐ năm 1953-1956 đã sớm nhận ra được tội ác diệt chủng của đảng CSVN nên ông đã rời bỏ đảng từ lâu. Ngày nay nói về “Cách mạng tháng 8” trong bài viết “Bàn chuyện từ bỏ đảng” ông Cần nói rõ cho nhân dân Việt Nam biết rằng:

“Đảng thường tự hào là đảng cướp chính quyền từ tay Nhật, Pháp, về sau gọi đó là Cách mạng tháng Tám. Nhưng lịch sử chứng minh rõ ràng đó là sự dối trá: Việt Minh (tức đảng CS) cướp chính quyền không phải từ tay Nhật, Pháp mà là từ tay Chính phủ Trần Trọng Kim”. (DanChimViet online ngày 11-2-2015)

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016

Sự thật về “anh hùng Nguyễn Văn Trỗi” của Việt Cộng



Sự thật về “anh hùng Nguyễn Văn Trỗi” của Việt Cộng





Chỉ việc trả lại sự thật cho Nguyễn Văn Trỗi, rằng anh ta bị xử tử hình trên pháp trường đã không giật mảnh băng đen bịt mắt, không hô "Hồ Chí Minh muôn năm!" ba lần, không có vụ bị bắn gục xuống rồi "thẳng dậy" hô "Việt Nam muôn năm!".


Cho đến ngày nay, người ta cũng bất chấp dư luận, sống sượng đến mức vẫn lấy tên Lê Văn Tám để đặt tên cho nhiều truờng học và công viên. Họ cũng chẳng chỉnh sửa, đính chính những điều không có về hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi. Các thế hệ sau chiến tranh tiếp tục bị hiểu sai lịch sử bằng những biểu tuợng lịch sử gian dối''



Nhân Ngày 15-10-2014, tròn 50 năm ngày "Anh hùng liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi" bị xử bắn ở khám Chí Hòa, nguyên Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa, bà Võ Thị Thắng và đồng đội của anh Trỗi tới viếng anh
(ảnh Như Phong)




***



"Anh thét lên: Hãy nhớ lấy lời tôi:
Đả đảo đế quốc Mỹ!
Đả đảo Nguyễn Khánh!
Hồ Chí Minh muôn năm!
Hồ Chí Minh muôn năm!
Hồ Chí Minh muôn năm!
Phút giây thiêng, Anh gọi Bác ba lần!
Súng đã nổ, mười viên đạn Mỹ
Anh gục xuống. Không. Anh thẳng dậy
Anh hãy còn hô: Việt Nam muôn năm!"


(trích đoạn bài thơ: Hãy nhớ lấy lời tôi của Tố Hữu)







Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016

Máy bay rơi, sự thật ở đâu?



Máy bay rơi, sự thật ở đâu?



2016-06-20





Đám tang Đại tá phi công Trần Quang Khải, người thiệt mạng trong vụ rơi máy bay Sukhoi SU-30MK2 do Nga sản xuất hôm 14 tháng 6 năm 2016. Ảnh chụp hôm 20/6/2016.
AFP photo




00:00/00:00



Hai vụ rơi máy bay vào tuần qua tiếp tục khiến nhiều người quan ngại về hằng loạt vấn đề tại Việt Nam; đặc biệt là khả năng chiến đấu của quân đội trong nước hiện nay.


Cần minh bạch thông tin


Thông tin chính xác, minh bạch về vụ việc chiếc Su- MK30 rơi khi luyện tập hôm 14 tháng 6 và chiếc tuần thám CASA 212 làm nhiệm vụ tìm kiếm chiếc  Su MK30 hai ngày sau đó là yêu cầu được nhiều người nêu ra trong những ngày qua.

Cựu trung tá Vũ Minh Trí thuộc Tổng Cục 2 trước đây cho biết ý kiến về vấn đề này:

“Thông tin cũng giống những vụ việc khác rất không rõ ràng, minh bạch khiến dư luận đặt ra nhiều dấu hỏi và nhiều suy đoán khác nhau. Tôi nghĩ đó là tình hình chung ở Việt Nam hiện nay, không phải trong vụ tai nạn này mà trong rất nhiều sự vụ khác, ví dụ như chặt cây hay cá chết… Người dân đã quan và không thấy làm lạ!

Có thể thấy vừa qua xảy ra một số vụ khủng bố ví dụ như ở Pháp người dân rất quan tâm; thậm chí người ta còn thay đổi biểu tượng, để tang, chia buồn trên facebook. Còn sự kiện này kể cả trên báo chính thống không thấy bày tỏ xót thương mà chủ yếu là tập trung về nguyền nhân xảy ra tai nạn!”


Quan  ngại về trang thiết bị


Trong khi đó bà Nguyễn Nguyên Bình, một cựu quân nhân và là con gái của thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, thì cho rằng bà không tin tưởng vào thông tin do báo chí/truyền hình nhà nước loan đi. Tuy nhiên bà có những suy luận riêng về hai vụ việc máy bay rơi căn cứ vào thực tế tìm hiểu và quan sát lâu nay:


“Từ những năm 80, Trung Quốc đã nhấn mạnh
đến chiến tranh điện tử. Từ đó đến nay chiến tranh
điện tử của Trung Quốc chắc cũng phát triển nhiều
và họ cũng có nhiều cách để khống chế Việt Nam
bằng điện tử.”
- Bà Nguyễn Nguyên Bình


“Từ những năm 80, Trung Quốc đã nhấn mạnh đến chiến tranh điện tử. Từ đó đến nay chiến tranh điện tử của Trung Quốc chắc cũng phát triển nhiều và họ cũng có nhiều cách để khống chế Việt Nam bằng điện tử. Khi xảy ra những chuyện như vậy rồi thì Mỹ có đề nghị vào giúp nhưng lãnh đạo Việt Nam lại không đồng ý. Thế nhưng lại để cho Trung Quốc ‘ào ào’ vào; mà Trung Quốc vào tức nhiên phức tạp hơn chuyện họ không vào. Đằng nào phi công cũng chết rồi, máy bay cũng rơi rồi mà Trung Quốc thường có mưu ‘bẻ què cho thuốc’; tức bắt con chim bẻ què chân rồi rịt thuốc để kể công!

Ý nghĩ thứ hai của tôi là những thiết bị đi mua do các lãnh đạo quân đội có thể họ ‘giữ’ giá. Theo tôi máy bay mua của Tây Ban Nha, của Nga… dù cùng một nhãn mác, cùng series nhưng người đi mua có thể mặc cả với giá rẻ hơn và cũng mua được cái như người khác mua. Số tiền dôi ra bỏ túi. Khi xảy ra sự cố thì không thể kiện hãng sản xuất vì họ sẽ nói mua với giá như thế nào thì chỉ có thể bán đến thế thôi!”


Lo lắng về đối tượng chiến đấu


Từ hai vụ rơi máy bay trong điều kiện được nói không có gì quá bất thường như vừa qua; những người quan tâm bày tỏ quan ngại đến khả năng tác chiến hiệu quả của quân đội Việt Nam hiện nay.

Bà Nguyễn Nguyên Bình trình bày quan điểm về việc xác định đối tượng chiến đấu của quân đội nhân dân Việt Nam:

“Trước đây tôi làm ở Cục Bình Luận thì chính tôi làm ở bộ phận nghiên cứu Trung Quốc, và tôi làm  những buổi phát thanh binh vận quân đội Trung Quốc. Làm được một thời gian thì sau khi có ký kết với nhau lập lại quan hệ bình thường, không còn bộ phận ấy nữa. Gần đây tôi nghe nói có chuyển đổi xem Trung Quốc là đối tượng để phải nghiên cứu. Thế nhưng chỉ nói qua loa thế thôi!.

Bây giờ quân đội chiến đấu mà không xác định được mục tiêu, không xác định đối tượng thì làm sao chiến đấu được. Bây giờ tôi thấy ‘chập chà, chập chờn’; như thế rất khó. Vì chiến đấu với quân đội này thì có đặc điểm này, còn quân đội kia có đặc điểm khác chứ. Làm sao nghiên cứu đặt ra chiến thuật, chiến lược… được.”

Cựu trung tá Vũ Minh Trí cũng có quan điểm về vấn đề này:

“Tôi nghĩ nguyên nhân sâu xa nhất là phải xác định cho đúng mục tiêu, lý tưởng chiến đấu của quân đội. Xác định cho đúng đối tượng phục vụ của quân đội.

Hiện nay mục tiêu xác định chưa chính xác: gọi là quân đội nhân dân nhưng lấy đảng làm lý tưởng lớn nhất, tôn chỉ cao nhất. Với lý tưởng và tôn chỉ đó thì không có thể có được một quân đội mạnh.”


Ý kiến cư dân mạng


Sau khi xảy ra vụ rơi hai máy bay chiến đấu với 1 phi công vớt được xác và 9 người còn mất tích tính đến ngày 20 tháng 6; nhiều cư dân mạng đăng hình ảnh các vị sĩ quan cũng như quân nhân khóc lóc thảm thiết trước sự ra đi của đồng đội.


“Hiện nay mục tiêu xác định chưa chính xác:
gọi là quân đội nhân dân nhưng lấy đảng làm
ý tưởng lớn nhất, tôn chỉ cao nhất. Với lý tưởng
và tôn chỉ đó thì không có thể có được một quân
đội mạnh.”
- Cựu trung tá Vũ Minh Trí


Nhiều người bày tỏ lòng thương cảm đối với gia đình những nạn nhân; trong khi đó có những bài viết nêu rõ quan điểm như của tác giả Cương Biên ‘Tôi oán giận Quân đội Nhân dân Việt Nam đã để 10 chiến sĩ chết oan uổng’. Tác giả cho rằng ’10 phi công ra đi hôm nay là kết quả tất yếu của sự kết hợp hoàn hảo ‘giặc ngoài, thù trong’!’. Và Cương Biên nêu câu hỏi ‘Làm người bảo vệ sự sống cỏn của Quốc gia Dân tộc mà lại ôn hôn thắm thiết kẻ thù, lại mũ ni che tai không nghe dân nói, lại TRUNG  VỚI ĐẢNG thì quân đội có còn là quân đội của nhân dân không?’

Facebooker Hoàng Nguyễn Văn viết rõ ‘Tôi không thể cảm thương người thề ‘tuyệt đối trung thành với đảng’, làm theo sự ‘lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của đảng’. Khi họ tự nguyện là công cụ của đảng thì nhân dân bị đối xử tệ thế nào ai cũng đã rõ.’

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

Vũ Đông Hà - Chúng ta không thể là sự thật nếu không đạp lên giả dối mà đi



Vũ Đông Hà - Chúng ta không thể là sự thật nếu không đạp lên giả dối mà đi










Vũ Đông Hà (Danlambao) - Một chế độ độc tài, tồn tại trong một thời gian dài không phải chỉ dựa vào sự tàn ác mà phần lớn nó đến từ những kế hoạch gian manh và xảo quyệt. Trong sân chơi của độc tài không có chỗ sống còn cho những con người ngây thơ, cả tin. Sức mạnh của đảng cai trị trong hơn một nửa thế kỷ qua được xây dựng bởi nhiều phương tiện. Nhà tù và súng ống chỉ là phương tiện tối hậu mà những kẻ cai trị buộc phải sử dụng đến. Ngay cả những tên bạo chúa hung ác nhất trong lịch sử loài người cũng biết là không thể giam cầm hay bắn bỏ tất cả những kẻ bị trị. Họ sử dụng một phương tiện khác, có khả năng bao trùm, và xâm nhập vào phế phủ của những người bị trị một cách kiên trì như nắng mưa ngày tháng làm rĩ sét những thanh sắt cứng rắn nhất.

Khác với súng đạn và cái còng số 8 thi thoảng xuất hiện, lúc nào nó cũng hiện hữu. Nó xâm nhập đánh thức giấc ngủ an lành của kẻ bị trị vào buổi sáng. Nó trở thành một thứ tiêu khiển của nhiều người sau buổi ăn trưa. Nó chui vào phòng khách, ngồi vào bàn ăn của mọi người vào buổi tối. Có lúc nó ồn ào, khi thì nhỏ nhẹ, thường thì hiền lành, thỉnh thoảng hung dữ nhưng luôn luôn kiên trì, nhẫn nại và ca tụng những điều tốt đẹp nhất, đạo đức nhất, vinh quang nhất.

Tên của nó là: Bộ máy Tuyên truyền của đảng.

Phương hướng của nó: Giam hãm Sự Thật và rao giảng những điều Giả Dối.

Mục tiêu của nó: Biến những người bị trị thành những người đi từ thuần phục cho đến tôn sùng những kẻ cai trị.

Khác với những gì người ta thường thấy và cho rằng sức mạnh chính của đảng là thành phần công an hay lực lượng quân đội. Điều này chỉ đúng ở một ý nghĩa tương đối. Thật ra, đây là lực lượng được đảng dùng để răn đe và buộc lòng phải sử dụng đối với một số cá nhân mà Bộ máy Tuyên truyền của đảng đã thất bại trong "sứ mệnh" của nó. Lực lượng công an, quân đội trong nhiều trường hợp cũng không phải là cứu cánh sau cùng của bộ máy độc tài khi cách mạng quần chúng bùng nổ. Sức mạnh chính của đảng là những quân đoàn hùng hậu, những sư đoàn đặc biệt, những trung đoàn thiện chiến, những tiểu đoàn và tiểu đội đặc nhiệm mà vũ khí là những cái loa, cây viết ngày đêm tiến hành những chiến dịch không tiếng súng nhưng có sức công phá như những chất cường toan. Nhiệm vụ của nó là làm tê liệt ý chí phấn đấu, mê muội hóa quần chúng từ trong trứng nước và tiêu diệt mọi mầm mống có thể đâm chồi nảy lộc cho một cuộc cách mạng dân chủ.

Đạo quân "giết người không gươm giáo" của đảng là ai? Khởi đầu đó là những thợ viết sử, thợ viết văn, thợ làm thơ, thợ vẽ hình, thợ làm báo, thợ nghiên cứu... Trong mắt nhìn chiến lược của đảng, khi mà những người bị trị gọi những người có khả năng viết, vẽ, làm thơ, làm tin theo quy định và ý muốn của đảng - nói chung những tên thợ - này là nhà sử học, văn sĩ, thi sĩ, hoạ sĩ, phóng viên, nhà nghiên cứu... thì mục tiêu của Bộ máy Tuyên truyền của đảng coi như thành công. Những tên thợ lưng còng, bút cong đã được quần chúng công nhận là những người có tư cách để làm nên nền sử học, văn học, nghệ thuật, truyền thông... của đất nước.

Ngày hôm nay với sự lớn mạnh của thông tin và phản biện của lề Dân, những luận điệu của những sản phẩm của lưng còng, bút cong vừa mới ra lò đã bị bẻ gãy không còn đất sống. An Ninh và Truyền Thông đã bắt tay nhau để đối đầu với sự lớn mạnh của thế giới truyền thông độc lập. Lằn ranh giữa lề đảng và lề Dân trong thế giới thông tin đang được đảng tìm cách xóa mờ. Hệ quả là chúng ta đang sống trong một môi trường thông tin xám, vàng thau lẫn lộn, bạn thù lẫn lộn và cùng nhau đánh xáp lá cà.

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Đặng Chí Hùng - Những Sự Thật Cần Phải Biết: Chuyện Đấu Đá Trong Nội Bộ CSVN



Đặng Chí Hùng - Những Sự Thật Cần Phải Biết: Chuyện Đấu Đá Trong Nội Bộ CSVN





2014 MAY 19 TAI ƯƠNG CSVN




Chuyện Đấu Đá Trong Nội Bộ CSVN

Có người cho rằng “Cộng sản Việt Nam dù có nhiều lỗi lầm với dân tộc nhưng phải công nhân nhận chúng rất đoàn kết nên chúng ta chưa làm gì được chúng.”. Nhưng thực tế không hoàn toàn như vậy, có nhiều yếu tố khách quan và chủ quan trong đó có việc sắt máu và lừa dối có bài bản thì cộng sản chưa sụp bởi có một nguyên nhân trong đó là: Cộng sản tuy không tử tế đoàn kết mà thực tế rất mâu thuẫn, tranh nhau ăn nhưng chúng sẵn sàng cùng nắm tay bề ngoài để đàn áp người dân. Trong khuôn khổ bài viết này sẽ đề cập đến vấn đề đấu đá của nội bộ CSVN.


1. Ác độc với đồng chí của mình

a. Những cái chết:

Những cái chết được coi là bất thường của quan chức cộng sản Việt Nam từ trước đến nay, từ già tới trẻ, từ quan nhỏ đến quan to… rất nhiều. Ở đây xin được nêu ra một vài dẫn chứng điển hình.

Bên cạnh những cái chết trong nội bộ đảng về ung thư, bệnh khó chữa… thì Đảng CSVN cũng sáng tạo ra những cái chết vì đột tử. Xin được điểm qua vài ví dụ như sau.

Đại Biểu QH Dương Bạch Mai (1904-1964), từng du học Pháp, Liên Xô, bị đột tử khi uống ly nước giữa 2 phiên họp Quốc Hội trước khi đọc diễn văn phản đối xã hội kiểu trại lính của Trung Cộng.




Từ trái sang phải:  Dương Bạch Mai, Ernst Frey / Nguyễn Dân, Trường Chinh, X, Georges Wächter / Hồ Chí Thọ, Rudy Schröder / Lê Đức Nhân  (Bộ ảnh sưu tầm của H. Schütte)



Đại Tướng Chu Văn Tấn (1909-1984), nguyên là Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng trong Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, đã chết bất đắc kỳ tử.

Đại Tướng Tham Mưu Trưởng Hoàng Văn Thái (1915-1986) khi chuẩn bị lên làm Bộ Trưởng Quốc Phòng thay thế Văn Tiến Dũng thì chết đột ngột ngày 2/7/1986.

Đại Tướng Lê Trọng Tấn, tên thật là Lê Trọng Tố (1914-1986), Viện Trưởng Học Viện Quân Sự Cao Cấp, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân Việt Nam , Tổng tham mưu trưởng Quân Đội Nhân dân Việt Nam, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Phó Tư Lệnh Quân Giải Phóng Miền Nam, chết đột tử ngày 5/12/1986.

Thượng Tướng Đinh Đức Thiện (1913-1987), Chủ Nhiệm Tổng Cục Hậu Cần, Phó Tư Lệnh Chiến Dịch Hồ Chí Minh, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải, tên thật là Phan Đình Dinh, anh em ruột của Lê Đức Thọ và Mai Chí Thọ , bị “lạc đạn” chết trong lúc đi săn, nhưng nhà cầm quyền CSVN nói là tai nạn giao thông. Theo tin không chính thức thì Đinh La Thăng – Bộ trưởng GTVT của CSVN chính là con rơi của Đinh Đức Thiện

Trung Tướng Phan Bình (1934-1987), Cục Trưởng Cục Quân Báo, sau khi vừa bị Lê Đức Anh tước mất quyền, bị giết bằng cách bắn vào đầu ngày 13/12/1987 tại Sài Gòn, nhưng nhà cầm quyền cho là tự sát.

Thủ Tướng CSVN Phạm Hùng (1912-1988), tên thật là Phạm Văn Thiện, tại nhiệm 1987-1988. Chết đột ngột ngày 10/3/1988 tại Sài Gòn, khi đang tại chức.

Phạm Quý Ngọ (24/12/1954 – 18/2/2014), quê ở Thái Bình, Thượng tướng Công an CS Việt Nam, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Công an Việt Nam. Phạm Quý Ngọ là Trưởng ban chuyên án điều tra các sai phạm tại Vinalines (Tổng công ty Hàng hải Việt Nam). Sáng ngày 7 tháng 1 năm 2014, Dương Chí Dũng khai trong phiên tòa xử em trai là Dương Tự Trọng rằng Phạm Quý Ngọ là người điện thoại nói cho ông ta biết về việc quyết định khởi tố, bắt tạm giam mình đã được phê chuẩn, bảo ông ta tránh đi một thời gian.Trả lời phỏng vấn, Phạm Quý Ngọ phủ nhận liên quan đến việc Dương Chí Dũng bỏ trốn. Dương Chí Dũng khai rằng mình hối lộ Phạm Quý Ngọ hai lần, lần đầu với 10 nghìn đô la Mỹ ở Tuần Châu, Quảng Ninh, nơi ông Ngọ đang nghỉ mát. Bà Phạm Thị Mai Phương, vợ Dương Chí Dũng cũng khai trước tòa rằng ngày 29-4 đã cùng chồng đi thăm vợ chồng Phạm Quý Ngọ ở Tuần Châu và có đưa tiền cho Phạm Quý Ngọ. Lần thứ hai vào ngày 2 tháng 5 năm 2013 tại nhà riêng Ngọ với số tiền là 500 nghìn đô la Mỹ. Ngoài ra, Dũng cũng đã khai là đã giúp bà Lan của Công ty Vạn Thịnh Phát (Tập đoàn của an hem Trương Mỹ Hoa – Cựu phó chủ tịch nước CSVN) ở Sài Gòn vào năm 2010 chuyển khoản tiền hối lộ 1 triệu USD cho Phạm Quý Ngọ. Ngọ đột ngột từ trần ngày 18/2 tại Bệnh viện Quân đội 108, Hà Nội mà theo CSVN là do bệnh ung thư gan mặc cho trước đó Ngọ vẫn khỏe khoắn như thường, người nhà nói ông ta không có bệnh tật gì cả.




Phạm Quý Ngọ đã chết vì đã bị Dương Chí Dũng khai ăn hối lộ…



Nguyễn Bá Thanh (18/4/1953 – 13/2/2015), quê ở xã Hòa Tiến, huyện Hòa Vang, Đà Nẵng Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Trưởng Ban Nội chính Trung ương, Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội thành phố Đà Nẵng, Ủy viên Ủy ban Tài chính, Ngân sách của Quốc hội Việt Nam. Thanh cũng từng là phó trưởng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng – cơ quan trực thuộc Bộ chính trị. Nguyễn Bá Thanh đã bị chết vì đấu đá nội bộ và cái chết của Thanh đã được báo trước với đủ chứng cứ cho thấy Thanh đã chết ở Mỹ từ lâu và đưa quan tài về Việt Nam chứ không phải ngày 13/2 như tài liệu thông báo. Ở đây chúng ta tạm lấy mốc đó để đề cập. Nguyễn Bá Thanh chết vì đấu đá nội bộ và trang mạng Chân Dung Quyền Lực đã thông báo trung khớp với báo RFA theo tin một bác sĩ cho biết Thanh đã bị “bị nhiễm phóng xạ và cần phải ghép tủy”, vì vậy phải sang một bệnh viện ở Hoa Kỳ điều trị. Tại bệnh viện của Hoa Kỳ cũng đưa ra kết quả chẩn đoán trùng khớp với chẩn đoán của bệnh viện C Đà Nẵng là nhiễm độc phóng xạ mà chính sau này CSVN đã thừa nhận. Vụ án đấu đá nội bộ của Nguyễn Bá Thanh có thể xem thêm tại đây.

Chiều 22/1/2015, Nguyễn Hữu Thắng – Cục trưởng Đường sắt Việt Nam được phát hiện chết tại phòng làm việc. Cơ quan công an đã khám nghiệm hiện trường, điều tra nguyên nhân nhưng chẳng có gì xảy ra để kết luận cả…

Đó là những gì điểm qua về những cái chết của quan chức lớn trong bộ máy CSVN. Hàng năm, trong đồn công an cũng có hàng nghìn người chết vì “tự treo cổ, đột tử…” mà nguyên nhân thì ai cũng biết cả đó là do bàn tay của côn an còn đảng còn mình. Nhắc đến người dân thường, chúng ta không thể quên cái chết của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ.

Nhà văn Lưu Quang Vũ là một trong số rất ít những người thuộc thành phần trí thức thời bấy giờ đã dám hưởng ứng cái gọi là phong trào “Nói Thẳng, Nói Thật” mà lịch sử đã chứng minh chỉ là một cái bẫy để tiêu diệt những thành phần bất mãn trong nội bộ đảng, và những người bất đồng chính kiến hay còn gọi là phong trào “cởi trói, trăm hoa đua nở” của Nguyễn Văn Linh và bộ sậu đảng CSVN.




Gia đình nhà văn Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh và con trai đã chết vì đòn thù CSVN



Bằng ngòi bút vô cùng sắc bén của mình, nhà văn Lưu Quang Vũ đã viết nên những tác phẩm, những vở kịch vô cùng độc đáo để châm biếm và lên án một chế độ cộng sản độc tài, bất công, hủ lậu, xấu xa, và ngu dốt. Những tác phẩm của anh đã tố cáo và vạch trần sự gian trá, xảo quyệt, bịp bợm của chủ nghĩa cộng sản và của các đảng viên cộng sản tại Việt Nam. Những vở kịch như: Tôi Và Chúng Ta, Chiếc Ô Công Lý, Ông Không Phải Là Bố Tôi, Lời Nói Dối Cuối Cùng, Hồn Trương Ba da Hàng Thịt v.v… đã lột trần bộ mặt giả dối, độc ác, và vô nhân của chế độ cộng sản Việt Nam. Những vở kịch này cũng đã nói lên được những điều mà người dân Việt Nam cả hai miền Nam, Bắc thấy được nhưng không có đủ can đảm để vạch trần.

Cuối cùng thì việc sẽ đến đã đến vì CSVN muốn bịt miệng ông. Ngày 29/08/1988 cả nước đau đớn và bàng hoàng khi nghe tin Lưu Quang Vũ, nhà thơ Xuân Quỳnh vợ ông là nhà thơ nổi tiếng với những bài thơ tình như Thuyền và Biển, Sóng… mà chính người viết đã từng học qua và ngưỡng mộ. Hai vợ chồng Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh cùng với con trai Lưu Quỳnh Thơ bị tử nạn trong một vụ tai nạn giao thông ở Hải Dương. Gia đình công đã bị chết bởi bàn tay giàn xếp của CSVN.


b. Giáng chức, cắt chức:

Ngoài những cái chết thì CSVN cũng thanh trừ bằng cách cắt chức, giáng chức hoặc làm nhục đồng đội mình.

Đại Tướng Võ Nguyên Giáp (1911-2011), Bộ Trưởng Quốc Phòng, bị nhóm Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Trần Quốc Hoàn cho là theo xét lại của Liên Xô và chống đảng, tìm cách hạ bệ qua vụ án “Xét Lại Chống Đảng” năm 1967, có tên chính thức là “Vụ án Tổ chức chống đảng, chống nhà nước ta, đi theo chủ nghĩa xét lại hiện đại và làm tình báo cho nước ngoài.”. Võ Nguyễn Giáp bị bắt lỗi từ việc nhận 1 lá thư của TĐS Liên Xô mà không báo cáo theo nội quy đảng…Năm 1980, Võ Nguyễn Giáp bị thôi chức Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng. Năm 1983, bị hạ nhục khi cho làm Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Gia Dân Số và Sinh Đẻ Có Kế Hoạch khi ủy ban này được thành lập, năm 1991, chính thức nghỉ hưu. Có lúc nhóm Lê Duẩn còn định quản chế Giáp ở một nơi biệt lập. Từ khoảng năm 1965, 67, hàng 50 năm sau cùng của đời ông, Giáp thường chỉ ra mặt mang tính hình thức, không có quyền hành gì (Vụ Tổng Công Kích Mậu Thân năm 1968 hay Chiến Dịch Hồ Chí Minh năm 1975 kể như không có Giáp, còn bị nhóm cực đoan giáo điều Lê Duẩn cho là hèn nhát). Xin xem thêm tại đây.

Đại Tướng Văn Tiến Dũng (1917-2002), Ủy Viên Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân, tư lệnh “Chiến Dịch Hồ Chí Minh” chiếm miền Nam năm 1975. Tác giả cuốn “Đại Thắng Mùa Xuân” ra vào tháng 5/1976. Từ tháng 12/1980 đến 1986, giữ chức Bộ Trưởng Quốc Phòng. Thuộc phe Lê Duẩn, Lê Đức Thọ. Vợ là Nguyễn Thị Kỳ (tên thật là Cái Thị Tám), cũng là cán bộ CS. Sau năm 1975, khi nắm quyền tột đỉnh, hai vợ chồng ngang nhiên tham nhũng, dùng cả quân xa của đơn vị H12, H14 thuộc Tổng Cục Hậu Cần cướp tài sản quân đội… miền Nam chở ra Bắc và máy bay vận tải quân sự như Antonov An-24 hay An-26 buôn lậu hàng từ Bắc vào Nam bán cho người Hoa… Năm 1986, trong Đại Hội Đảng Bộ Toàn Quân, Dũng bị chỉ trích là tướng mà đi buôn lậu gây tai tiếng chưa từng có cho quân đội nên không được bầu làm Đại Biểu Chính Thức đi dự Đại Hội Đảng VI (dù Lê Đức Thọ bênh vực Dũng, đòi bỏ phiếu lại nhưng vẫn không đủ số). Ngay sau đó, Dũng mất ghế trong Bộ Chính Trị và mất chức Bộ Trưởng Quốc Phòng. Từ năm đó cho tới khi chết, tuy không được nắm giữ bất cứ chức vụ nào và hầu như không còn được nhắc nhở tới nữa.

Thượng Tướng Nguyễn Nam Khánh (1927-), chính ủy Sư Đoàn 304 Tây Nguyên, Bí Thư Đảng Ủy Sư Đoàn 3, Quân Khu 5, tháng 6/1978, làm Viện Trưởng, Bí Thư Đảng Ủy Học Viện Chính Trị Quân Sự. Từ tháng 4/1979 đến năm 1996, Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị Quân Đội Nhân Dân VN, Ủy Viên Quân Ủy Trung Ương…Đứng tố giác Tổng Cục 2 lợi dụng chức vụ vu oan giá họa các đồng chí cao cấp kể cả Võ Nguyên Giáp… nên bị trù dập tơi bời.

Trung Tướng Trần Độ, tên thật là Tạ Ngọc Phách (1923-2002), năm 1946, ở tuổi 23, làm Chính Ủy Mặt Mrận Hà Nội. Năm 1950, làm Chính Ủy Trung đoàn Sông Lô, rồi Chính Ủy Đại Đoàn (SĐ) 312. Năm 1955, Trần Độ lúc 32 tuổi là Chính Ủy Quân khu 3 (Quân Khu Tả Ngạn) và đến năm 1958 được phong hàm Thiếu Tướng, năm 1974, được phong hàm Trung Tướng…Ông còn làm Phó Chủ Tịch Quốc Hội khóa 7, Chủ Nhiệm Ủy Ban Văn Hóa và Giáo Dục của QH. Ông là Tướng võ kiêm văn, có tư tưởng cải cách, cởi mở. Thời Đổi Mới, “cởi trói” tư tưởng của TBT Nguyễn Văn Linh, ông thuộc Ban Văn Hóa Đảng, là người soạn Nghị Quyết số 5, được Bộ Chính Trị thông qua vào tháng 12/1986, cho phép tự do sáng tạo và sách báo được lưu hành dễ dãi hơn nếu không có nội dung “phản động“… từ đó nhiều tác phẩm bị cấm như của những nhân vật trong Phong Trào Nhân Văn – Giai Phẩm… được tái bản. Nhưng khi Đông Âu lung lay và phong trào sinh viên xuống đường nổ ra ở Thiên An Môn, đảng CSVN e ngại sụp đổ theo, bắt đầu xiết lại. Tháng 3/1989, trong cuộc họp kỳ 6 của Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN, Nguyễn Văn Linh đòi đình chỉ những “cởi trói” trong 3 năm vừa qua. Trần Độ vẫn ủng hộ tiến trình nới lỏng, tạp chí “Phê Bình và Dư Luận” do ông chủ trương, có nội dung đả trích nhà cầm quyền, nên sau khi ra được 1 số thì bị cấm. Trần Độ bị chỉ trích và bị Lê Đức Thọ cách chức, khai trừ năm 1999 (lúc đó 58 tuổi đảng)

Sau viết “Nhật Ký Rồng Rắn” lên án chế độ CS không tiếc lời, bị công an theo tịch thu khi trên đường đi sao ra nhiều bản, nhưng ông còn bản gốc, đã phổ biến khắp nơi, bị cấm xuất bản trong nước. Trong có đoạn: “… Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xóa bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội chưa tốt đẹp, còn nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, của một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…”.

Thiếu Tướng Lê Thiết Hùng, tên thật là Lê Văn Nghiệm, (1908-1986), theo Lê Hồng Phong qua Thái Lan, rồi theo lệnh tổ chức, tham gia quân đội Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch làm tới Đại Tá, 2 lần sang Nhật gặp Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, làm chính trị viên đội vũ trang đầu tiên gồm 12 người, Tư Lệnh Binh Chủng Pháo Binh, Hiệu Trưởng Trường Lục Quân Việt Nam, Cục Trưởng Cục Quân Huấn, Tổng Thanh Tra Quân Đội, là tướng được phong đầu tiên…, bị bắt vì cho là cùng phe Võ Nguyên Giáp…

Thiếu Tướng Đặng Kim Giang (1910-1983), tên thật là Đặng Rao, quê ở Kiến Xương, Thái Bình. Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Hậu Cần Quân Đội NDVN, tham gia trận Điện Biên Phủ 1954, Đại Biểu Quốc Hội, bị bắt giam 6 năm (có lúc cũng tại Hỏa Lò nơi bị Pháp giam) và 7 năm quản chế vì cho là chủ trương chia ruộng đất và khuyến khích tư sản, theo xét lại cùng phe Võ Nguyên Giáp. Từ năm 1980, gia đình Đặng Kim Giang hơn 10 người sống chen chúc trong một túp nhà tranh vách đất rách nát 14 mét vuông… và Giang chết trong khi nước mưa dột rơi vào người.




Tướng Đặng Kim Giang và gia đình



Thiếu Tướng Lê Quảng Ba, tên thật là Đàm Văn Mông, dân tộc Tày (1914-1988), nguyên Tư Lệnh đầu tiên Quân Khu Việt Bắc năm 1949, năm 1951, làm Đại Đoàn Trưởng đầu tiên Đại Đoàn 316, bị kết tội cùng phe Hoàng Văn Hoan (?).

Cựu Phó Thủ Tướng CSVN Đoàn Duy Thành (1929-), tác giả cuốn hồi ký “Làm Người Là Khó”, chủ trương làm khoán (bị cho là phạm chính sách, bị Đỗ Mười trù dập). Được coi là thân với Lê Duẩn, khi dự đám tang Lê Duẩn năm 2006, các con của Lê Duẩn đã hỏi ông Đoàn Duy Thành “Họ có giết chúng cháu không!?”.

Ủy Viên Bộ Chính Trị Trần Xuân Bách, tên thật là Vũ Thiện Tuấn (1924-2006), vì có tư tưởng đổi mới, kêu gọi đa nguyên, đa đảng sau khi đi quan sát sự sụp đổ của Đông Âu, bị khai trừ.

Hoàng Minh Chính (1920-2008), năm 1947 từng tham gia lãnh đạo trận đánh sân bay Gia Lâm, được đảng CSVN cử làm Tổng Thư Ký đảng Dân Chủ thành lập năm 1944 để tập hợp giới tư sản và trí thức. Năm 1957, được cử sang Liên Xô theo học Trường Đảng Cao Cấp. Năm 1960, về nước, được bổ nhiệm Viện Trưởng Viện Triết Học Mác-Lênin, bị bắt biệt giam 6 năm không xét xử, bị quản chế ở Sơn Tây từ 1973 đến 1976 vì cho là trong nhóm xét lại. Năm 1995, ông Hoàng Minh Chính còn bị kết án 1 năm tù vì tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của nhà nước”. Sau 3 lần bị Thọ bỏ tù mà không khuất phục nổi ý chí của Hoàng Minh Chính, Thọ đã định bí mật thủ tiêu. Ông Chính đã đanh phải thép tuyên bố: “Có bắn thì bắn trước mặt, bắn sau lưng là hèn.”. Tổng cộng ông đã bị 12 năm tù, 9 năm quản chế. Sau này, khi lên tiếng tranh đấu Dân Chủ và phục hoạt đảng Dân Chủ thì bị trù dập.

Nguyễn Hộ (1916-2009), gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1937. Năm 1940, ông bị nhà cầm quyền Pháp ghép tội kích động đình công ở xưởng đóng tàu Ba Son, bị tuyên án tù 5 năm ở Côn Đảo. Sau 1975, lãnh đạo Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ, ông nói: Ngày xưa nếu CNCS đã cứu đất nước khỏi ách thực dân, thì bây giờ chính CNTB sẽ cứu đất nước ra khỏi nghèo nàn lạc hậu. Năm 1989, tổ chức này cũng bị nhà cầm quyền giải tán. Bất bình, ông từ bỏ đảng năm 1991 sau hơn 53 năm trong đảng. Sau đó ông bị bắt và quản thúc tại gia vì tội “chống đảng”. Ông đưa ra “Giải Pháp Hòa Hợp Hòa Giải” và cuốn sách “Quan Điểm Và Cuộc Sống”. Sách của ông kêu gọi đảng CSVN hãy từ bỏ Chủ Nghĩa Mac-Lênin. Vì vậy ông bị nhà cầm quyền bắt lần thứ 2 năm 1994. Theo ông Việt Nam ở thời điểm năm 2008 chỉ có độc lập chứ không có tự do…

Nguyễn Văn Trấn (1914-1998), Chính Ủy Bộ Tư Lệnh Khu 9, Năm 1938, ông sáng lập tờ Le Peuple (Dân chúng).  Ngày 25/8/1945, ông lãnh đạo cuộc đảo chính cướp chính quyền ở Sài Gòn. Do có những hành động quyết liệt với các phần tử đối kháng, ông bị gọi là hung thần Chợ Đệm. Có giả thuyết cho rằng Nguyễn Văn Trấn cũng từng là “hung thần”, là một trong 3 người đã thực hiện việc giết Tạ Thu Thâu (1906-1945), 2 người kia là Kiều Đắc Thắng và Nguyễn Văn Tây. Năm 1954, tập kết ra Bắc, trở thành Giảng Viên trường Nguyễn Ái Quốc, rồi Vụ Phó Ban Tuyên Huấn Trung Ương…Trong những năm cuối đời, ông nghi ngờ về vai trò của đảng CSVN, tham gia Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ và ký vào bản kiến nghị 100 người năm 1988 kêu gọi thay đổi cách thức bầu cử. Ông viết cuốn “Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội” nói lên mặt trái của chế độ, bị cấm lưu hành trong nước.

Nguyễn Cơ Thạch có tên khai sinh Phạm Văn Cương, sinh ngày 15 tháng 5 năm 1921 tại xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định. Ông tham gia Tổ chức Thanh niên Dân chủ rồi Thanh niên Phản đế tại Nam Định (1937–1939), bị thực dân Pháp bỏ tù tại Nam Định, Hoà Bình, Sơn La (1940-1945). Năm 1943, trong nhà tù Sơn La, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương. Tháng 9 năm 1945 về công tác tại Bộ Quốc phòng, làm Bí thư cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp; sau đó giữ chức vụ Chánh Văn phòng Quân uỷ Trung ương, Bí thư đảng uỷ các cơ quan Bộ Quốc phòng và Tổng tư lệnh (1947–1949)… Nguyễn Cơ Thạch là bố của Phạm Bình Minh- Bộ trưởng ngoại giao CSVN, ông ta mất chức vì dám tiết lộ bí mật của hội nghị bán nước Thành Đô giữa Bắc Kinh và CSVN.

Đó chỉ là những vụ nổi bật trong hàng ngàn những cái chết mà bàn tay thanh toán nội bộ và cả những đồng chí của mình của CSVN. Điều đó cho thấy bề ngoài CSVN hô hào đoàn kết để diệt sức phản kháng của người dân, còn thực tế thì chúng giết lẫn nhau và giết những ai bất đồng quan điểm với chúng dù là đồng chí của chúng.