Hiển thị các bài đăng có nhãn sinh nhật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sinh nhật. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

Nguyễn Hoa Lư - Ngày sinh nhật đảng ngẫu hứng viết chơi



Nguyễn Hoa Lư - Ngày sinh nhật đảng ngẫu hứng viết chơi









1. Đảng và biển


Đảng và biển đều tượng trưng cho sự vĩ đại, vĩnh cửu, bao la không bờ không bến. Biển và đảng là nguồn cảm hứng bất tận cho muôn đời thi nhân và nhạc sĩ. Mọi con sông đều tìm về biển, mọi tầng lớn dân chúng đề hướng về đảng.


Biển muôn đời vĩ đại dù có những dòng sông bị nhiễm độc hòa vào biển. Trận lũ mấy tháng trước, làng tôi nước ngập ngang mái nhà, lợn gà chết trôi trương phềnh, hôi thối, tất tật chảy về biển. Đảng đời đời bất diệt, dù trong lòng chất chứa những nhóm lợi ích hoạt động như ma phi a. Có gã côn đồ đâm thuê chém mướn, đảng bao dung ôm trọn vào lòng bảo ban, dạy dỗ.


Nước biển có vị mặn, đó là vị của nước mắt và máu của con dân nước Việt ngàn đời nay. Đảng cũng có vị như vậy.


Chỉ riêng một điểm khác. Biển có màu xanh, màu cuộc sống


Đảng có màu đỏ, màu của máu.


2. Tôi không bác nhé


Giáo sư Ngô Thúc Lanh, tuy người sáng lập ngành sư phạm toán của Việt Nam nhưng chỉ nổi tiếng trong giới giáo viên Toán. Dòng họ này gần đây có giáo sư Ngô Bảo Châu, quả là hậu sinh khả úy, tiếng tăm lừng lẫy đến mức khắp nước Nam này, nam phụ lão ấu, ai nấy đều đua nhau nói về bổ đề cơ bản.


Tôi chưa từng gặp giáo sư Ngô Thúc Lanh, chỉ nhớ đã đọc hai cuốn giáo trình của cụ viết. Cuốn đại số tuyết tính, đọc lúc vừa tốt nghiệp đại học. Trước đó tôi quen đọc một giáo trình của thầy Trần Văn Hạo. Hai cuốn này trình bày đại số tuyến tính bằng hai cách tiếp cận khác nhau. Có lẽ đó là lần đầu tiên tôi thực sự ngỡ ngàng trước sự sáng tạo, trong sáng và độc đáo của toán học. Lúc vào học thạc sĩ, bê cuốn Lý thuyết đồng điều (?) của cụ về nghiền ngẫm thì ôi thôi thôi… trừu tượng vô cùng, kỳ bí vô tận.


Hai mẫu chuyện nhỏ về giáo sư Lanh, tôi nghe được thời học cao học.


Thầy Lanh đang nói chuyện với đám sinh viên trước thư viện trường thì gặp một đồng nghiệp đi qua. Thầy Lanh hồ hởi chào: bác đi đâu? Người đồng nghiệp nói: tôi đi chút chuyện. Sau mới biết là đồng nghiệp nọ đi họp chi bộ! Thầy Lanh thắc mắc, nghĩ mãi không ra, đi họp chi bộ mà sao mặt mày nhớn nhác và lấm lét vậy?


Một buổi tối, đích thân bí thư chi bộ quyết định đến vận động thầy Lanh vào đảng. Bí thư nói một thôi một hồi, thầy kiên nhẫn nghe xong, nói: đồng chí cho tôi suy nghĩ một đêm nhé. Bí thư cả cười: chuyện trọng đại như vậy, anh cứ suy nghĩ cẩn thận.


Sáng hôm sau, thầy Lanh đi chợ, nhìn thầy đồng chí bí thư bê kia đường, thầy Lanh vẫy tay nói lớn: tôi không bác nhé! Miệng nói mà chân thầy Lanh cứ thế bước thẳng.


Những chuyện trên, tôi được nghe anh Phú kể. Bây giờ đường đường là hiệu trưởng một trường đại học lớn ở Hà Nội chứ lúc đó anh Phú đang ngoi ngóp làm nghiên cứu sinh và ngẩn ngơ theo đuổi một cô giáo tiếng Pháp dạy đại học ngoại ngữ, đẹp như tiên giáng trần. Tôi hỏi anh Phú: thầy Lanh không vào đảng vì sao? Anh Phú nói: đảng trừu tượng quá.


Đến giờ, đảng vẫn kiên định sự trừu tượng của mình. Cái lý thuyết kinh tế định hướng của đảng, tôi đã hỏi cả trăm giám đốc, ai cũng xớn xác nhìn quanh rồi ghé tai tôi nói nhỏ: chuyện này, nói thật là tớ đéo hiểu nhé!


3. Lý thuyết nuôi cu


Ngày giáp Tết, tôi nói với vợ nấu cho nồi cơm cá. Tôi bê ra ngoài công viên biếu hai ông bà già cụ, sống ở đây vài năm nay. Cả hai cụ lặng người, hít hà mùi cá lóc nấu nghệ. Cụ ông nói với cụ bà: bao lâu rồi, giờ mới được ăn bát cơm nóng với cá đồng bà nó nhớ không? Cụ bà: từ ngày dự án Tương lai đến lấy đất đến nay, 5 năm rồi ông ạ. Cái ao nhà mình hồi đó những con cá lóc to bằng cổ tay chứ thua gì ai…


Hai ông bà nước mắt ngước nhìn tôi, lắp bắp thành khẩn: cám ơn đảng và nhà nước!


Tôi quay mặt khóc, chợt nhớ đến bí quyết nuôi cu của một đại gia chơi chim.

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

NGÔ MAI HƯƠNG - VIẾT CHO SINH NHẬT ANH




NGÔ MAI HƯƠNG - VIẾT CHO SINH NHẬT ANH





“Làm thế nào khi mình nhắm mắt, mình biết rằng mình đã đóng góp cái phần của mình trong giai đoạn đen tối nhất của đất nước.”



Bây giờ là bốn giờ sáng, căn nhà vắng lạnh và buồn. Không có một tiếng động nào ngoài tiếng nức nở của trái tim tôi mà tôi cố dùng lý trí của mình để không nghe thấy nó. Tôi đã làm như vậy rất nhiều lần, có những lúc tôi đã thua cuộc như cái hôm nhận tin về bản án của anh Điếu Cày, tôi đã bật khóc như một đứa trẻ. Lúc ấy chỉ một mình tôi với khung cửa sổ và bầu trời bên ngoài, chắc đất trời cũng cảm thương cho sự yếu đuối tầm thường của tôi. Hôm nay là ngày sinh nhật của anh, cũng là ngày anh bắt đầu tuyệt thực. Cái tin anh tuyệt thực từ mười đến mười lăm ngày làm tôi xót xa. Tôi cố vững vàng như lời anh dặn qua Tổng Lãnh Sự Mỹ “H nhớ luôn lạc quan, đừng lo lắng buồn khổ”.


Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011



Kỷ niệm về họa sĩ Cù Huy Hà Vũ


Posted on 02/12/2011







Nguyễn Hồng Phi (danlambao) - Sinh nhật đầu tiên trong lao tù, nhìn bức chân dung tự họa anh gửi ra, hốc hác, râu ria... thương anh quá... nhưng cũng thật tự hào, gương mặt anh vẫn toát lên tinh thần bất khuất Cù Huy Hà Vũ! Không chỉ là tiến sĩ Luật, Thạc sĩ văn chương, một cây viết sắc sảo nhận định về thời cuộc, họa sĩ Cù Huy Hà Vũ còn là cây bút ký họa chân dung nổi tiếng ở Việt Nam.


Gặp anh tại phòng trưng bày tranh của các họa sĩ Thủ đô 45 Tràng Tiền lần đầu tiên năm 2003, tôi vô cùng ngạc nhiên và cảm phục lối vẽ của anh. Hôm ấy, anh ký họa chân dung của cô gái, bán tranh cho các họa sĩ ngay tại chỗ, rất nhanh, chỉ sau vài ba phút, chân dung cô gái được thể hiện đầy thần thái và tĩnh cách, chỉ với một nét bút dạ.


Hỏi ra mới biết, anh cũng từng là dân Ngoại ngữ, học trước tôi vài khóa, chỉ khác khoa. Còn cái họ Cù và khuôn mặt thì khỏi cần họa sĩ Tô Ngọc Thành giới thiệu, tôi cũng nhận ra anh là con trai nhà thơ Huy Cận.


Sau này tôi mới biết, hồi ấy, đi đâu anh cũng đèo sau xe máy một tập giấy vẽ khổ to và cây bút dạ, gặp ai và có điều kiện, bất luận già trẻ trai gái,anh đều tranh thủ ký họa.


Tôi vỗn không có tài ký họa, chỉ thích vẽ phố phường, phong cảnh làng quê nên rất hâm mộ các họa sĩ ký họa chân dung. Bày tranh ở 45 Tràng Tiền hồi đó, thường xuyên còn có họa sĩ Đỗ Hiển, người có biệt tài ký họa thuốc nước cũng rất nổi tiếng.


Rồi có lẽ, do tính hiếu kỳ cộng với sự hâm mộ của tôi, anh ngỏ ý nhờ tôi quay camera giúp anh khi ký họa chân dung một số văn nghệ sĩ nổi tiếng như nhà thơ Hoàng Cầm, nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn... và còn được đến tư gia của Thượng tướng Hoàng Minh Thảo ở đường Hoàng quốc Việt, nhà văn Đào Vũ để chụp ảnh, quay camera giúp anh lưu giữ lại những khoảnh khắc đó.


Anh còn nói, trong bộ sưu tập của mình, anh đã lưu giữ được hàng trăm bức ký họa trong đó, rất nhiều là chân dung văn nghệ sĩ trên cả nước. Tiếc rằng anh vẫn chưa kịp công bố triển lãm riêng về những tác phẩm này.


Sau này, bẵng đi một thòi gian, không thấy anh vẽ vời gì, rồi thấy anh làm đơn tự ứng cử Bộ Trưởng Bộ VHTT, ứng cử vào ĐBQH, rồi vụ kiện đồi Vọng Cảnh... tôi hiểu anh đã bắt đầu chính thức dấn thân. Cũng từ đó, thỉnh thoảng anh và tôi trao đổi qua email về các bài viết, các bài trả lời của anh trên BBC, VOA, RFA... Có lần tôi góp ý rằng anh nên thận trọng nhưng anh bảo, anh dùng chính Hiến pháp và Pháp luật VN để vạch ra những sai trái của Chính quyền nên không có gì phải sợ!


Anh cũng nói, vụ kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, anh thừa biết là không đi đến đâu, nhưng anh muốn chứng tỏ một điều, ở VN, mọi công dân đều có quyền khởi tố, cho dù đối tượng có là ai, y như ở xã hội phương Tây vậy(!). Đấy, cái quan niệm Tây học của CHHV là thế, ngông nhưng lại làm cho người ta hạ hỏa, khoái chí!


Rồi, vụ án ”2 bao cao su” và phiên tòa sơ thẩm, phúc thẩm làm những người ủng hộ anh bức xúc, căm phẫn nhưng cũng rất tự hào! Thẩm phán phải lúng túng mà nói nhầm, còn CHHV lại làm chủ phiên tòa mà bảo”Nói to và dõng dạc lên xem nào!"


Y án 7 năm!


Thật bất công và tàn bạo cho một người đấu tranh vì tự do dân chủ như tiến sĩ, họa sĩ CHHV.


Đã có hàng ngàn chữ ký, và danh sách sẽ còn tiếp tục cho đến khi nào Nhà cầm quyền buộc phải trả tự do vô điều kiện cho anh.


Viết về tiến sĩ CHHV, ca ngợi tài năng và dũng khí của anh thì đã có rất nhiều. Người viết bài này, với tư cách một người bạn nghệ sĩ, nhân ngày sinh nhật trong lao tù của chiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, xin qua chị Dương Hà, gửi tới anh vài dòng kỷ niệm về những ngày được gặp gỡ, trò chuyện cùng một người anh hùng!







ĐỒNG HƯƠNG ĐẤT BẮC . says:
05:42 Ngày 02 tháng 12 năm 2011

hôm nay tui đi tàu S1 ngang qua TP THANH HOÁ , nghe văng vẳng tiếng hát của anh HÀ VŨ ngâm hát ca khúc : " NGẬM NGÙI " của cố thi sĩ HUY CẬN .

-KÍNH CHÚC gia đình anh chị sớm đc đoàn tụ , chúc toàn thể gia đình họ CÙ mạnh khoẻ , may mắn , an lành .

- tuy rằng ANH ở trong chốn lao tù nhưng có rất nhiều người ở ngoài vẫn mong chờ tin tức về ANH , và muốn đc chia sẻ đau buồn này cùng với gia đình anh chị , tổn thất nỗi đau PHẢI Ở TRONG CHỐN LAO TÙ này không của riêng gia đình anh chị mà còn là của ND VN .

- Chúng tui ND VN luôn luôn ở bên cạnh ANH . Cảm phục tinh thần đấu tranh cho nền TD DC , cho ND VN , cầu mong cho gia đình anh chị sớm đc đoàn tụ cùng với ND .

- CHÀO THÂN ÁI .



Chúc mừng sinh nhật tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ


Posted on 02/12/2011







Phương Bích - Tôi chưa một lần gặp tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Hồi báo mạng đưa tin ông ấy kiện thủ tướng, chưa cần biết là kiện về cái gì, tôi đã nghĩ ngay: ông này ngông! Cậy con ông cháu cha đây mà. Vậy nên tôi chẳng để ý đến cái việc kiện tụng ấy nữa.


Khi báo chí rộ lên về việc Trung Quốc vào khai thác boxit ở Tây Nguyên. Mạng tràn ngập các ý kiến trái chiều nhau. Tôi đọc rồi dần dần mới biết, hóa ra ông Cù Huy Hà Vũ kiện thủ tướng là về việc này.


Qua một vài bài báo mà tôi thích, tôi thấy người ta có vẻ “bênh” ông ấy. Mà những người bênh ông ấy toàn có “mác trí thức” cả. Tôi vốn nhân viên quèn, nên rất ngưỡng mộ những người có học. Vậy là tôi bắt đầu tò mò tìm hiểu, xem ông CHHV kiện thủ tướng như thế nào, xem cái ngông của ông ấy đến đâu.


Đọc đơn kiện rồi, lại dây mơ rễ má sang các bài khác như là “Chiến tranh Việt Nam và ngày 30 tháng 4 dưới mắt tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ”, tiếp tục kiện thủ tướng về ban hành nghị định cấm khiếu nại tập thể, tố cáo tướng công an Nguyễn Hải Triều về tuyên bố đánh sập 300 trang mạng ….

Càng đọc, tôi càng thấy thích ghê lắm. Sao ông ấy nói cái gì cũng hay thế không biết. Tôi cho cả bố tôi xem những bài của tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Hai bố con say sưa trao đổi và chia sẻ về nội dung những bài viết ấy. Tuy thuộc hai thế hệ khác nhau, lại chênh nhau khá xa về địa vị xã hội, nhưng hình như con gái hay hợp tính cha, nên hai bố con thường có chung quan điểm.


Nhưng thực chất vấn đề chính không phải ở chỗ tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ nói đúng hay không, mà là dám nói, dám làm! Bởi vì bây giờ, nói ra sự thật lại cần phải có một sự can đảm ghê gớm. Cái sự can đảm ấy đáng buồn thay, không phải lúc nào cũng được hoan nghênh. Nó động chạm đến nhiều người, kể cả những người muốn mà không dám lên tiếng.


Tôi công khai ủng hộ tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, nhưng thừa nhận rằng tôi hèn nhát nên không dám làm như tiến sĩ. Khi tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị bắt, cả hai bố con tôi đều theo dõi sát các phiên xử. Lúc nhìn kết quả phiên xử trên mạng, tôi không thể tin vào mắt mình. Chiều về nghe tôi kể lại, bố tôi ngồi lặng đi, thẫn thờ. Cả buổi tối hôm đó hai bố con buồn đến mức chẳng ai nói với ai câu nào.

Mặc dù rất nhiều bài báo lề phải nói về đời tư của tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, với những chi tiết đời thường vụn vặt, có ý cố tình hạ nhục ông ấy . Nhưng tôi hoàn toàn không quan tâm. Cái thuyết phục tôi nhất là trí tuệ của ông ấy. Đến Thánh cũng chẳng toàn mỹ cơ mà.


Hôm tôi bị bắt về đồn công an Mỹ Đình ngày 17/7, nhà tôi có giỗ ông nội. Lúc được “thả” ra, tôi về đến nhà là gần 2 giờ chiều. Mọi người trong nhà lẫn họ tộc vẫn chưa ai ra về, ồ hết cả lên khi tôi mặt mũi đỏ tưng bừng bước vào nhà. Sau khi nghe tôi kể lại mọi chuyện, một bà chị họ là tiến sĩ vật lý cười bảo:


- Ừ, biểu tình chống Trung Quốc thì được, nhưng đừng có dính gì đến những chuyện như là Cù Huy Hà Vũ gì đó là chết đấy.


- Xin lỗi chị, em vừa mới ký tên vào danh sách trên mạng, yêu cầu trả tự do cho ông ấy đấy.


Cả nhà im lặng, có vẻ hốt hoảng nhìn bố tôi. Còn bố tôi chỉ ngồi rung đùi, tủm tỉm cười.

Tôi mới quen chị Dương Hà qua đợt biểu tình hồi tháng 8. Vừa rồi vào mạng, thấy thiên hạ đang chúc mừng sinh nhật của tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, mới chợt nhớ đến chuyện chị Hà nói hôm trước về việc sắp tới ngày sinh nhật của chồng chị ấy, cái sinh nhật đầu tiên trong nhà tù!


Chị Dương Hà kính mến! Xin chị chuyển hộ lời thăm hỏi chân tình của một biểu tình viên đến tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ nhé. Chúc tiến sĩ sức khỏe và vững tin.



Hà Nội, ngày 1/12/2011