Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi Trung Nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi Trung Nhân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

Mọi nhà nô nức tất niên - xót xa Bùi Hằng tuyệt thực lần 2



Photobucket



Mọi nhà nô nức tất niên - xót xa Bùi Hằng tuyệt thực lần 2



Phương Bích


Sáng nay bố đi gặp hội các chiến hữu nên không ăn cơm nhà. Thấy tôi lễ mễ xách đồ ra cửa từ sớm, bố hỏi thì tôi trả lời: con đi thăm nuôi Bùi Hằng.


Sở dĩ trước đây tôi vẫn im lặng vì vẫn nuôi một chút hy vọng, rằng có thể đi ké thằng con trai để được gặp Bùi Hằng một lần, cốt tiếp thêm lửa cho cô ấy trong những ngày đông giá rét cuối năm này. Chao ôi, tôi cứ hồi hộp nghĩ giây phút chúng tôi được nắm lấy tay nhau qua ô cửa tò vò, có lẽ sẽ rất nhiều nước mắt...  


Lẽ ra tôi phải tỉnh ngộ ngay từ ban đầu, rằng Bùi Hằng là một trại viên đặc biệt được giám sát hết sức chặt chẽ, nên nếu có ai đó muốn “giúp” cũng không dám ra tay “nghĩa hiệp”. Trước khi thằng bé vào gặp mẹ, tôi dặn cháu:


-Con nhớ phải hỏi mẹ thiếu những gì, để lần tới các bác còn mua bổ sung. Sắp Tết âm rồi, hỏi mẹ có ăn bánh chưng không?...Nhớ nói với mẹ, ở ngoài này, các cô chú các bác không ngày nào không nhớ đến mẹ con...


Đến đây tôi bỗng  nghẹn lời, không dám nói tiếp vì sợ sẽ khóc trước mặt mọi người.


Trước đó, lúc phải xuống đi bộ để giảm tải cho xe vì đường đang đổ bê tông nên đầy những đống sỏi đá, mọi người đã tranh thủ dặn dò Bùi Nhân, nói các nhân sĩ trí thức và bạn bè của mẹ, trong đó cao tuổi nhất là cụ thiếu tướng 96 tuổi Nguyễn Trọng Vĩnh, đã viết thư gửi Chủ tịch nước yêu cầu trả tự do cho mẹ. Tôi chen vào: đặc biệt là giáo sư Ngô Đức Thọ thương mẹ con lắm đấy.


Trong cái rét chợt trở nên đậm hơn trong làn mưa bụi, tôi và thằng con to xác của Bùi Hằng rùng mình vì lạnh. Hai bác cháu xách đồ tiếp tế đi qua cái trạm gác chẳng có ma nào trong đó. Vào đến nhà thăm nuôi, qua thái độ của hai công an viên ở đó, tôi hiểu chẳng thể năn nỉ họ” rủ lòng bác ái” cho tôi nán lại chút ít nên cứ tự giác quay ra.


Bốn người chúng tôi gồm cựu bộ đội đặc công, kiêm cựu “tù 5 ngày Hỏa Lò” Phan Trọng Khang, Xuân Diện, T30 và tôi chui tất vào ô tô ngồi đợi. Chuyện trò trên giời dưới bể chán, chúng tôi quay ra hát dân ca cho nhau nghe. Xuân Diện hát bài Nhớ bạn, còn tôi thì hát bài Ngồi tựa mạn thuyền. Hát xong thì vỗ tay tự thưởng cho nhau. Bên trong trại, lúc trước thì chẳng thấy ai, giờ lại có hai anh công an đầu trần lững thững dạo qua dạo lại bên trong cổng.


Sau gần 2 tiếng đồng hồ thì Bùi Nhân ra. Chúng tôi nhao nhao hỏi:

- Mẹ thế nào?

Nó lắc đầu:

- Con không được gặp vì không có sổ thăm nuôi


Cả hội khốn khổ kêu trời. Có trách cứ cũng chẳng để làm gì nữa. Thế là bao nhiêu chờ đợi, hẹn hò nhau mãi mới tổ chức được chuyến đi cuối cùng thành công toi. Chả thế mà mọi người cứ bảo dù gì thì nó vẫn còn là một thằng bé, tuy to xác thế nhưng vốn chưa bao giờ phải lo nghĩ gì. Đùng một cái mẹ bị bắt, tự dưng phải gánh vác mọi chuyện trong nhà nên nó ngơ ngác là phải.


Có vò đầu bứt tai cũng chẳng giải quyết được gì, chúng tôi đành lên xe quay về Hà Nội.

Dọc đường nghe Bùi Nhân kể mẹ nó lại tuyệt thực. Nguyên nhân là vì sau đợt tuyệt thực lần trước, Bùi Hằng không ăn được cơm nên yêu cầu cho ăn cháo nhưng trại vẫn bắt ăn cơm. Lý do nữa là ngay từ lần thăm nuôi trước, Bùi Hằng cho biết cô ấy có viết ba lá thư, một cho Bùi Nhân, một cho Xuân Diện và một cho tôi. Nhưng chỉ có giấy báo phát từ nơi nhận là của Bùi Nhân, còn của Xuân Diện và của tôi cô ấy không nhận được. Cô ấy hiểu như vậy là họ đã không gửi thư đi, và thực tế là chúng tôi không hề nhận được thư của cô ấy. Lần trước Bùi Nhân có kể, khi nghe nó nói có bác Phương Bích đang chờ ở bên ngoài, Bùi Hằng đã bật khóc.


Trong cuộc đời của Bùi Hằng có nhiều bạn bè, nhưng có lẽ tôi là một trong những người bạn thường sát cánh bên cô ấy, xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn trong thời gian qua ở Hà Nội. Cùng là phụ nữ, lại ít nhiều từng đồng cam cộng khổ với nhau, từng nắm tay nhau cùng bước vào Hỏa Lò, cùng nắm tay nhau khi trở về trong vòng tay đồng đội. Nay thì người bên trong kẻ ở ngoài, làm sao không khỏi đau lòng cho được. Đối với chúng tôi thì cái trại này nó chẳng khác gì nhà tù, thậm chí còn tệ hơn nhiều vì họ có thể gia hạn tùy thích, vì nói như công an trả lời Bùi Nhân thì Bùi Hằng chưa cải tạo tốt là vì còn tuyệt thực. Không biết lần này Bùi Hằng sẽ tuyệt thực bao lâu? Thông thường sau một đợt nhịn ăn dài thế, người ta phải ăn đồ loãng mới tiêu hóa được và không bị đau dạ dày. Nay phải ăn cơm, mà cơm trại thì chắc chả khác gì cơm tù. Thế này thì sau khi ra trại, không hỏng tinh thần thì cũng hỏng người mất thôi.


Tất cả chúng tôi đều cảm thấy xót xa. Đến như cựu quân nhân dạn dày như bác Phan Trọng Khang, vốn trước đây có ý cho rằng Bùi Hằng có phần xốc nổi nay cũng cho rằng đây là một sự hy sinh của Bùi Hằng, không xá gì đến cả tính mạng mình cho cuộc đấu tranh chung vì lẽ phải này. Thực sự ngay lúc này, tôi không biết mình có thể làm gì để giúp Bùi Hằng, dù chỉ để trước mắt cho cô ấy được cái quyền ăn cháo. Có lẽ ngay bây giờ, tôi sẽ viết một bức thư gửi Hội chữ thập đỏ các cấp yêu cầu can thiệp ...còn hơn là cứ ngồi tự hỏi phải làm gì bây giờ.



http://chimkiwi.blogspot.com/


Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

Khi những người yêu nước bị biến thành tội phạm




Khi những người yêu nước bị biến thành tội phạm



Thanh Quang, phóng viên RFA
2011-12-13




Hiện đã được 4 năm kể từ cuộc biểu tình của sinh viên, học sinh hồi tháng 12 năm 2007 trước Lãnh Sự Quán TQ tại Saigòn.





AFP photo
Cuộc biểu tình của sinh viên, học sinh hồi tháng 12 năm 2007 trước Lãnh Sự Quán TQ tại Saigòn.





"Tội" yêu nước

TỪ TRẠI TÙ CẢI TẠO THANH HÀ VĨNH PHÚC VIẾT THƯ CHO CON


Chị Bùi Hằng : "... Con nên thông báo rộng rãi quyết định họ bắt giữ mẹ thế nào cho mọi người biết...Và hỏi ý kiến luật sư nhé! Mẹ đang mệt nên chỉ viết vài dòng cho con"









Ngày hôm qua 12/12/2011 em/cháu nhận được thư của mẹ em/cháu gửi về từ cơ sở giáo dục Thanh Hà - tỉnh Vĩnh Phúc. Có nội dung xin trích đăng như sau:

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

“Người" đi tìm mẹ


“Người" đi tìm mẹ


Posted on 10/12/2011











Trịnh Kim Tiến - "Người" lầm lũi bước ra từ phủ Bến Thành, gương mặt em khắc lên sự mệt mỏi, ánh mắt em đờ đẫn như vô hồn. Dường như nếu ai đó nhìn thêm chút nữa, sẽ thấy những giọt nước đọng trên khóe mắt em, có thể trào ra bất chợt. Đằng sau em là mấy viên sai nha, với vẻ mặt hung dữ, họ áp tải cứ như thể rằng em là tên tội phạm nguy hiểm.

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Tin khẩn : CA bắt giữ con trai chị Bùi Hằng & bạn bè vì phát thông báo “Tìm mẹ”



Tin khẩn : CA bắt giữ con trai chị Bùi Hằng & bạn bè vì phát thông báo “Tìm mẹ”


Posted on 08/12/2011








Cập nhật - 12:30 sáng ngày 8 tháng 12: bạn Trần Hoài Bảo đã về lại nhà bình an. Hiện tại  em Bùi Trung Nhân (con trai chị Bùi Hằng) vẫn đang bị giam giữ trái phép tại trụ sở công an phường Bến Thành.


Cập nhật - 11:30 tối ngày 7 tháng 12: Vào lúc 23:50 phút, theo quan sát của các CTV Danlambao thì công an phường Bến Thành đã đưa bạn Trần Hoài Bảo, tức blogger Vô Thường về lại địa phương sau gần 12 tiếng giam giữ trái phép. Vẫn không có thêm thông tin gì về việc em Bùi Trung Nhân (con trai chị Bùi Hằng) bị bắt giữ khi đang trên đường đi tìm mẹ mình.


Trong suốt những giờ qua, các bạn bè đã đăng tải tin nhắn tìm người (Trần Hoài Bảo) ở khắp các trang mạng FB:







Cập nhật : Tin từ Sài Gòn cho biết, hiện nay hai bạn Bùi Trung Nhân và Trần Hoài Bảo đang bị giam giữ trái phép tại trụ sở CA Phường Bến Thành.


Danlambao - Lúc 11:30’ trưa nay, 07/12, con trai của chị Bùi Thị Minh Hằng là anh Bùi Trung Nhân đã bị CA bắt giữ khi đang phát thông báo “Tìm mẹ” mất tích. Ngoài ra, một blogger tại Sài Gòn là anh Trần Hoài Bảo (Facebook Vo Thuong) cũng bị bắt giữ khi đi cùng với Nhân.


Được biết, Bùi Trung Nhân và Trần Hoài Bảo bị CA bắt ngay tại khu vực Ngã 6 Phù Đổng, gần khách sạn New World (Phía đường Phạm Hồng Thái và Nguyễn Nghị Nghĩa - Sài Gòn). Hiện không rõ cả hai đang bị CA giam giữ ở đâu.


Cũng trong sáng nay, tin từ Sài Gòn cho biết : nhiều blogger cũng đã bị CA theo dõi. Đặc biệt là đối với những người từng đi biểu tình chống Trung Quốc hoặc có quen biết với chị Bùi Thị Minh Hằng đều bị sách nhiễu.



* Anh Bùi Trung Nhân - con trai chị Bùi Thị Minh Hằng đang phát thông báo "Tìm mẹ" bị CA bắt mất tích




Liên quan đến việc bắt giữ người phi pháp, phóng viên Truyền Thông Chúa Cứu Thế (VRNs) đã tường thuật lại sự việc như sau :

"Vào lúc 11:30 ngày 07/12/2011 tại vòng xoay Phù Đổng (sau lưng khách sạn New World), anh Nhân Bùi và một người bạn tên Trần Hoài Bảo (Vô Thường) đi tìm mẹ, họ đã phát tờ rơi diễn tả chi tiết thông tin về mẹ của Nhân Bùi là bà Bùi Thi MInh Hằng.


Khi hai anh em đang bắt đầu phát tờ rơi thì sau lưng họ, năm anh công an mặc thường phục nhảy vào bắt họ và thu hết ba tờ rơi mà họ vừa kịp phát ra cho người đi đường. Công an bắt người một cách chợp nhoáng, nên người đi đường ngơ ngác nhìn theo và không ai hiểu chuyện gì đã xãy ra,


Công an đã bất chấp luật giao thông đã chở hai bạn này trên xe gắn máy, mổi xe 3 người, không đội nón bảo hiểm và chạy ngược chiều đoạn đường Lê Lai để cua sang đường Lý Tự Trọng. Có vài người tò mò chạy theo để xem chuyện gì, nhưng do công an chạy ngược chiều, đã chạy nhanh hơn vào đường Lý Tự Trọng, nên không ai chạy theo kịp và đã không biết Công An đưa hai bạn ấy đi đâu.


Với việc bắt Nhân Bùi tạo ra một tiền lệ kỳ cục có một không hai trên thế giới là người đi tìm mẹ có thể bị bắt."



* Blogger Trần Hoài Bảo (Vo Thuong) - người cũng bị CA bắt khi đang đi cùng Bùi Trung Nhân tìm mẹ



Cay đắng & xót xa khi hay tin con trai chị Bùi Thị Minh Hằng bị bắt giữ khi đang đi tìm mẹ, bạn Trịnh Kim Tiến đã viết trên facebook mình những giòng cảm nhận :


" Tôi có mẹ, bạn có mẹ và em ấy cũng thế. Bất cứ ai cũng được sinh ra từ Mẹ.

Ngày hôm nay, trên những con đường tấp nập -phố Sài Gòn, em ấy đã đi tìm mẹ của mình.

Mẹ em ấy bị mất tích một cách bí ẩn trong đồn công an Sài Gòn, và giờ em đang phải cố gắng bằng mọi cách để tìm mẹ.

Em một mình từ Vũng Tàu, với những trang giấy "tìm mẹ" trên tay, ra giữa đường phố SG, nơi ồn ào phố xá, e muốn mọi người đọc, niềm tin mong manh, mọi người sẽ giúp em tìm mẹ.

Hi vọng của em chỉ là muốn biết mẹ em giờ ra sao ? Còn sống hay là đã chết; "sống thì phải thấy người , chết thì phải thấy xác".

Em đã làm gì sai?

Tại sao họ lại bắt em ?

Phải chăng là cả cái quyền được làm con, họ cũng muốn lấy mất ? Không cho em làm Người ? "




Bản tin đang tiếp tục được cập nhật