Hiển thị các bài đăng có nhãn trại cải tạo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trại cải tạo. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2012

THĂM CHỊ BÙI HẰNG - NGHẸN NGÀO GỌI TÊN NHAU QUA MẤY TRÙNG CỬA SẮT




THĂM CHỊ BÙI HẰNG - NGHẸN NGÀO GỌI TÊN NHAU QUA MẤY TRÙNG CỬA SẮT







Những tiếng gọi bạn thống thiết dưới màn sương


Phương Bích




Trong buổi sáng âm u của vùng sơn cước, tôi cầm ô đứng dưới làn mưa bụi dày đặc nhìn vào bên trong khu trại qua hàng rào sắt. Đằng xa bác Phan Trọng Khang cùng Ngô Duy Quyền đầu trần đang lững thững trong mưa đi bộ đến bên tôi. Cả ba chúng tôi đứng yên lặng bên nhau, cùng nhìn đau đáu vào bên trong, hy vọng dẫu chỉ một lần, được nhìn thấy Bùi Hằng từ xa. Chỉ sau dăm phút, nhác trông thấy ba bóng người đi qua khu nhà để xe, tôi và bác Khang căng mắt nhìn, đoán già đoán non không biết đó có phải là Bùi Hằng không. Rồi Quyền chợt kêu lên thảng thốt:


- Chị Bùi Hằng kia rồi!


Không biết có đúng hay không, nhưng tôi cũng bắt đầu kêu lên theo, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực:


- Hằng ơi! Hằng ơi! Hằng ơi! Phượng đây! Bác Khang đây! Quyền đây! Hằng ơi!...


Cả bác Khang và Quyền cũng kêu lên gọi Bùi Hằng. Tôi thấy Bùi Hằng dừng lại, cúi xuống nhìn ra ngoài đường qua những tán cây. Cô ấy giơ cả hai tay lên. Chúng tôi gọi liên tục, không biết nói gì, chỉ gọi mỗi tên cô ấy. Mọi người đang đứng từ xa, thấy chúng tôi gọi tên Bùi Hằng liền tất tưởi chạy đến, nhưng họ đã đưa Bùi Hằng đi khuất vào bên trong rồi. Những người không được nhìn thấy Bùi Hằng đều vô cùng nuối tiếc, nhưng rồi lại tự an ủi rằng sẽ lại được nhìn thấy cô ấy khi trở ra.


Tôi không nhớ mình có khóc hay không, nhưng bác Khang nói thấy những giọt nước mắt trên mi tôi. Chỉ biết rằng giây phút được nhìn thấy Bùi Hằng dẫu có cách xa hàng trăm mét và bị ngăn cách bởi hàng rào sắt và những rặng cây, nhưng cũng đủ khiến cho tôi xúc động biết chừng nào. Trời Tam Đảo vẫn mù mịt sương giăng, chúng tôi hết đứng lại ngồi, đếm từng giọt thời gian trôi. Hơn 11 giờ, đoán chừng sắp hết giờ thăm nuôi, tất cả chúng tôi lại kéo nhau ra đứng bên hàng rào sắt ngóng đợi. Thấp thoáng thấy bóng người đi ra từ khu nhà thăm nuôi, chúng tôi bắt đầu lấy hết sức gọi thật to:


- Hằng ơi! Chị Hằng ơi! Cô Hằng ơi! Bác Trai đây, chị Hiền đây, T30 đây, Phương đây...


Những tiếng kêu, tiếng gọi như vỡ òa ra trong niềm sung sướng, sau ngần ấy ngày đằng đẵng cách biệt. Dường như Bùi Hằng dùng dằng không muốn đi tiếp, cứ cố nán lại và cúi xuống nhìn ra ngoài. Thế là họ không cho Bùi Hằng đi qua khu nhà xe nữa mà bắt lộn trở lại. Dẫu không nhìn thấy bóng dáng cô ấy nữa, nhưng chúng tôi vẫn không ngừng gọi tên cô ấy.


Lân Thắng lấy hết sức gào to:

- Chị Hằng giữ gìn sức khỏe nhé.

- Ừ!

Cô ấy trả lời đấy! Mọi người sung sướng bảo nhau.


Trong mỗi trái tim bạn bè  đều thổn thức một niềm thương cảm khôn nguôi với người bạn đang bị giam hãm bên trong hàng rào sắt kia. Những cánh hoa đào đem đến cho Bùi Hằng bị trả lại dường như cũng héo úa. Trên chặng đường về, tôi mới có thời gian để nhớ lại giây phút khi nhìn thấy bóng dáng Bùi Hằng. Lúc này mới có thời gian để cho nước mắt rơi. Bùi Nhân nói thấy mẹ đang khóc khi bước vào nhà thăm nuôi. Có lẽ cũng như chúng tôi, sau ngần ấy ngày bị giam cầm, mới được nhìn thấy nhau, làm sao không khỏi rơi nước mắt? Tôi đoán đêm nay trong trại giam (chúng tôi gọi cái cơ sở giáo dục đó là trại giam), hẳn nước mắt Bùi Hằng vẫn chưa ngừng rơi.


Có lẽ trong lịch sử của cái trại giam này chưa từng có một cuộc thăm nuôi nào xúc động đến thế. Liệu những tiếng gọi bạn thống thiết qua hàng rào sắt kia có lay động được chút tình thương yêu đồng loại nào, trong tâm hồn những con người đang cai quản ở cái trại giam này hay không? Tôi gạt nước mắt nghĩ: ác gì mà ác thế? Chỉ có nhìn nhau thôi mà cũng không cho người ta nhìn nhau. Ác gì mà ác thế không biết!







Nguyễn Lân Thắng:
Chùm ảnh từ Trại Thanh Hà:













 Cành đào Nhật Tân gửi vào để chị Bùi Hằng ngắm Tết







































Bác Trâm cùng tham gia chuyến thăm nuôi




Cành đào Nhật Tân gửi vào trại cho chị Bùi Thị Minh Hằng nhưng bị trại trả lại









Lệ nhòa trong màn mưa, thương biết mấy cho vừa, người ơi!!!!





Nguyễn Xuân Diện Blog


15 nhận xét:




thanhvdgt1 Jan 14, 2012 04:12 AM
Đau lòng quá!
Chua xót quá!
Cay đắng nghẹn lời!


Nặc danh Jan 14, 2012 09:05 AM
Xin mọi người hãy nén đau thương, để tất cả CÙNG NẮM TAY NHAU TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC !


Tương Lai Phía Trước Jan 14, 2012 04:49 AM
Thật nghẹn ngào, ko thể cần được nước mắt! Cô Hằng ơi.................


xtn Jan 14, 2012 04:51 AM
Trời đất ơi, thương Bùi Hằng quá. Cảm ơn Phưong Bich đã thay mặt bao lương tâm Việt Nam để vượt qua khó khăn đến thăm Hằng


Phạm Chính Jan 14, 2012 04:53 AM
Thật sự xúc động và nghẹn ngào. Tất nhiên sự thật sẽ chiến thắng, lòng nhân ái cũng sẽ lay động được những con người cai quản trại giam. Và tất nhiên Ủy ban ND TPHN sẽ phải thấy xấu hổ và rút lại cái quyết định xử phạt hành chính vô lý 5225.


Nặc danh Jan 14, 2012 05:10 AM
Không biết có phải tất cả những người bị giữ tại trại giáo dưỡng này đều tuyệt đối không được gặp thân nhân hay không?
Hay chỉ mỗi một mình chị Minh Hằng không được gặp thân nhân?
Lý do nào chị Minh Hằng không được tiếp xúc với thân nhân?
Mọi chuyện mập mờ giống như cái lý do họ đưa chị Minh Hằng vào trại giáo dưỡng vậy!



Nặc danh Jan 14, 2012 05:12 AM
Cám ơn các bác! Một lòng son sắt thủy chung. Cái thiện sẽ thắng cái ác. Chúng ta cùng tin tưởng như vậy. Chúc mọi người có ngày Tết an lành.



Trương Ba Không Jan 14, 2012 05:15 AM
Chị luôn ở trong tim chúng tôi!


Nặc danh Jan 14, 2012 05:22 AM
Thật cảm động vì những tấm lòng bè bạn lên thăm nom Bùi Hằng. Tết nhất đến , bè bạn, con lên thăm mà sao họ ác thế, không cho gặp, nhìn xa cũng không được. Đúng là mặt sắt đen xì, hết cả tính người.
Bùi Hằng ơi ai cũng thương yêu, quý mến và cảm thông với cô. Mong cô giữ sức khỏe, chân cứng, đá mềm.
Ôi, CT nước đã nhận thư rồi mà cũng không thấy động tĩnh gì nhỉ!?Nguyện vọng cuối cùng ai ai cũng mong cô sớm được trả tự do.



dân Việt Jan 14, 2012 05:54 AM
Qua gian khổ hy sinh con người yêu thương nhau hơn.Tình yêu bạn càng sâu nặng hơn.Thời gian tiến lên ,cái ác sẽ phân rã ,lụi tàn .Chị Hằng chị sẽ chẳng cam chịu bất công .Lòng dân Việt nam sẽ dậy sóng trước phi lý bạo tàn .Có áp bức sẽ có đấu tranh .Một người bị bạo quyền oan khuất sẽ gây cho hàng ngàn,mà như bối cảnh hiện nay có thể có hàng triệu ngọn lửa dằn lòng uất hận.



Nông dân yêu nước Jan 14, 2012 07:50 AM
Tôi rất khâm phục chị bùi hằng ! trong tôi ! thấy hổ thẹn với chính mình khi so sánh với chị ! Tôi hiểu khi nhà chức trách phải tìm lấy lý do nào đó để hợp thức hóa việc cưỡng chế chị vào trại phục hồi nhân phẩm ? Nhưng...có lẽ chẳng có lý do nào hơn là lý do "gây rối trật tự nơi công cộng?" và ngay cả nhiều cái ĐẦU của ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ kia cũng chẳng lấy làm thuyết phục tôi ? Một nông dân ít học,nói chi những người dân thành thị ? Hay những người tri thức ? Việc ép chị vào trại phục hồi nhân phẩm là việc trong tầm tay của họ vì đơn giản họ nắm quyền sinh quyền sát . Xong.Cái sự đời chẳng lấy đi của ai tất cả?và chẳng cho ko ai cái gì?chị ở trong đó ko phải là để phục hồi nhân phẩm ? Mà là để cho đồng bào ta biết rằng KẺ nào cần fải phục hồi nhân phẩm ??? Điều này hơn 80 triệu dân việt biết cả chị ạ ! Chúc chị vững tin...!!!


Nặc danhJan 14, 2012 09:02 AM
Ôi đau xót cho chị bao nhiêu thì mình lại căm hờn lũ người độc ác bấy nhiêu!


Từ người xuống vượn mất bao năm?Jan 14, 2012 10:42 AM
TỪ VƯỢN LÊN NGƯỜI

Từ vượn lên người mất mấy triệu năm

Từ người xuống vượn mất bao năm?

Xin mời thế giới tới thăm

Những trại tập trung núi rừng sâu thẳm



Nhắn nhủJan 14, 2012 10:51 AM
Lần sau đi thăm chị Hằng
các bạn nhớ mang theo "ống Nhòm"!


MuathuhanoiJan 14, 2012 10:58 AM
QUÁ BUỒN CHO CÁCH HÀNH XỬ CỦA CHÍNH QUYỀN!!!

Bùi Thị Minh Hằng vô tội, phải trả tự do ngay cho Bùi Thị Minh Hằng!
Chúc mọi người chân cứng đá mềm, luôn sát cánh bên nhau, bảo vệ nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này...

Cảm động lắm! Mọi người ơi! Chúng tôi yêu mọi người!

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Không thể ỳ mãi được!





Không thể ỳ mãi được!


Bùi Tín




Chị Bùi Thị Minh Hằng tham gia một cuộc biểu tình chống Trung Quốc ngày 17/7/2011 tại Hà Nội



Vấn đề giam giữ chị Bùi Thị Minh Hằng trong trại cải tạo đang làm nhức nhối dư luận bà con người Việt ta ở trong và ngoài nước. Không phải chỉ những anh chị em từng gắn bó chí cốt với Minh Hằng trong những ngày chủ nhật yêu nước xuống đường chống bành trướng, mà bất cứ công dân Việt nào yêu chuộng công lý, công bằng và lẽ phải cũng phẫn nộ lên án hành động phi lý, phi pháp này của chính quyền Hà Nội.


Những điều phi lý hiển nhiên trong vụ án này kể không sao hết.


Chị Minh Hằng mang tội gì? Chị đi hàng đầu trong các cuộc biểu tình chống bành trướng, suốt 12 chủ nhật đấu tranh nào chị cũng có mặt, chị hô vang khẩu hiệu yêu nước: Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam; chị đội nón có kẻ khẩu hiệu đỏ như thế, vậy thì yêu nước tha thiết đến thế là có tội à?


Tại sao họ không dám mở tòa án công khai xét xử công dân Bùi Thị Minh Hằng? Vì chính họ sợ công luận, vì họ không đủ lý lẽ để xét xử và tuyên án. Vì họ biết luật sư của Minh Hằng sẽ đủ lý lẽ để cãi cho chị trắng án. Và trước tòa chính Minh Hằng cũng đủ lý lẽ để tự bảo vệ mình.


 
Việc quyết định đưa chị lên trại cải tạo Thanh Hà, Vĩnh Phúc, là một quyết định sai lầm, trái luật của Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Hà Nội Nguyễn Thế Thảo, vì chị không hề là phần tử thoái hóa, nguy hiểm, có hại cho xã hội, như trộm cướp, đánh nhau, cờ bạc, gái điếm, nhiễm HIV. Chủ tịch Thảo sẽ chịu trách nhiệm về hình sự nếu như chị Minh Hằng bị đau ốm, nhiễm bệnh, hay bị hành hung bởi những phần tử nguy hiểm trong trại. Chính ông Thảo đã làm xấu bộ mặt thủ đô Hà Nội – Thành phố Hoà Bình. Không những ông không biết quý trọng một nữ công dân ưu tú, lại còn hành hạ chị.


Chủ tịch Thảo quyết định đưa công dân Minh Hằng lên trại cải tạo trong 2 năm. Tại sao lại 2 năm? Hai năm là 730 ngày mất tự do một cách phi lý, độc đoán. Xin hãy nghe Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton nói với bà Aung Suu Kyi: “Với tôi dù 1 ngày mất tự do một cách phi lý cũng không thể chấp nhận”. Ông Chủ tịch Thảo có biết hiến pháp và Luật hình sự tố tụng không? Luật này ghi rõ rằng không một ai có thể bị coi là phạm pháp, bị mất tự do trước khi có lời tuyên án của Hội đồng xét xử sau khi đã nghe bị cáo và luật sư trình bày.


Chính vì sự phi lý đến cùng cực của vụ việc này mà cả một cao trào phản đối tới tấp nổ ra cả trong và ngoài nước. Các nhà trí thức có tiếng tăm ra tuyên bố và kiến nghị. Các luật sư, luật gia lên tiếng. Các blogger tự do đồng loạt phản đối nhà cầm quyền. Các nghị sỹ Quốc hội Mỹ lên tiếng, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội cực lực phản đối, Tổ chức Phóng viên không biên giới từ Paris, Pháp, lên tiếng, Tổ chức bảo vệ tự do của các nhà báo từ New York ra tuyên bố.


Quan hệ Hoa Kỳ - Việt Nam căng lên một bậc, khi phía Hoa Kỳ nói rõ việc tôn trọng nhân quyền là một điều kiện hàng đầu để cải thiện quan hệ 2 nước.


Tình hình rất găng buộc người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị phải gang ngược cho rằng bà Minh Hằng gây rối trật tự công cộng. Không ai nghe nổi. Gây mất trật tự ra sao? Có ai chết và bị thương không? lúc nào? ở đâu? dựa vào luật lệ nào mà xử 24 tháng mất tự do? sao lại ở trại cải tạo? Họ đuối lý không sao lý giải nổi.


 
Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Hà Nội và Bộ Ngoại giao có biết Liên Hiệp Quốc đã chính thức yêu cầu chính phủ Việt Nam đóng cửa ngay các trại phục hồi nhân phẩm ở Việt Nam hay không? Như thế vì họ biết rất rõ rằng đó là các nơi hành hạ trại viên, chà đạp thêm nhân phẩm của trại viên, trại viên nào còn sống mà ra trại đều cay đắng oán thù chính quyền và xã hội, nên đó là những cơ sở rất xấu, có hại, thà đóng cửa còn hơn tồn tại.


Yêu cầu trên đây về các trại cải tạo, xin hỏi bà Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan, bà Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng, các bà lãnh đạo Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam có biết hay không? Các bà không coi đó là một quốc nhục hay sao? Ý kiến các bà trong trường hợp đưa công dân Minh Hằng vào trại cải tạo không xét xử này ra sao? Các bà có biết rằng chị Minh Hằng vừa vào trại đã bị ốm, ghẻ lở, hắc lào, và con trai là Bùi Nhân và bạn là cô Phương Bích lên trại thăm đưa đồ thăm nuôi đã bị trại mở tung ra và không cho đưa tận tay chị.


Mong rằng ông Nguyễn Thế Thảo, Bộ Ngoại giao, các nhân vật liên quan của ngành tư pháp, toà án, các đại biểu Quốc hội hãy có ý kiến giải thích đầy đủ về việc chị Minh Hằng bị 2 năm cải tạo không có xét xử, là đúng hay sai, là hợp hiến hợp pháp hay không? Và hãy trả lời rõ ràng minh bạch cho các chính phủ và tổ chức quốc tế đang quan tâm mạnh mẽ đến trường hợp này.


Để xem cả một chính quyền ”hèn với giặc, ác với dân” bị cả thế giới và nhân dân chất vấn dồn dập nhưng đến nay vẫn cứ ù lỳ, trơ mặt hiếp đáp một phụ nữ tay không giữ vững lập trường công dân yêu nước, họ sẽ thi gan đến tận khi nào?


Nếu là một chính quyền trưởng thành, biết nghe theo lẽ phải, biết phục thiện, sửa chữa sai lầm, họ đã trả tự do cho chị Minh Hằng từ một tháng nay.


Lỳ lợm khi đã tỏ rõ là phi pháp, phi lý, họ chỉ có dại, tự phơi mặt là kẻ lừa dối, khi luôn mồm leo lẻo là xây dựng chế độ pháp quyền, xây dựng xã hội dân chủ, công bằng, văn minh.




VOA


Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

Gia đình bà Bùi Hằng kêu cứu




Gia đình bà Bùi Hằng kêu cứu




Gia Minh, biên tập viên RFA
2012-01-10




Bà Bùi thị Minh Hằng hiện tiếp tục bị giam giữ tại Trại Giáo Dục Thanh Hà, tỉnh Vĩnh Phúc; mặc dù có nhiều kêu gọi từ trong và ngoài nước yêu cầu trả tự do cho bà.




Photo courtesy of worldpress
Lá đơn kêu cứu của gia đình bà Bùi Hằng



 

Sức khỏe kém



Một đơn kêu cứu gửi Hội Chữ Thập Đỏ Việt Nam và Chữ Thập Đỏ Quốc tế do Bùi Trung Nhân, con trai bà Bùi thị Minh Hằng ký tên được đưa lên mạng Internet trong ngày 10 tháng giêng vừa qua.


Nội dung đơn kêu cứu trình bày lại trình tự sự việc xảy ra đối với bản thân bà Bùi Thị Minh Hằng từ ngày bị bắt hồi 27 tháng 11 năm ngoái, rồi biệt tích và sau đó gia đình được tin bà đang bị giam giữ tại Cơ sở Giáo dục Thanh Hà, tỉnh Vĩnh Phúc. Người viết đơn cho biết những lần được thăm gặp và tình trạng sức khỏe của bà Bùi Thị Minh Hằng trong lần gặp gần nhất là ngày 7 tháng giêng vừa qua.


Vào tối ngày 10 tháng 1, con trai của bà Hằng là anh Bùi Trung Nhân cho Đài Á Châu Tự Do biết lý do phải viết đơn kêu cứu đến Hội Chữ Thập Đỏ Việt Nam và Hội Chữ Thập Đỏ Quốc tế giúp cho người mẹ đang bị giam giữ như sau:


“Bản thân tôi còn nhỏ mới 18 tuổi, kiến thức về luật pháp và xã hội có hạn nên trước mắt phải kêu cứu đến một nơi cụ thể, vì sức khỏe của Mẹ là hàng đầu.”


Cũng như trình bày trong đơn kêu cứu, con trai bà Bùi thị Minh Hằng cho biết tình trạng sức khỏe của bà mẹ qua lần thăm gặp vừa nêu:


“Bà bị bệnh ngoài da như hắc lào, nổi ban; rồi còn bị những chứng bệnh như thấp khớp, sạn thận. Sức khỏe của bà dạo này rất kém, tay tím tái. Tôi được biết họ có cho mẹ uống thuốc và một lần chích thuốc. Bà có nêu ra vấn đề tên thuốc, tác dụng nhưng họ không cho biết nên đến nay mẹ đã ngưng sử dụng thuốc của Cơ sở Giáo dục.


Còn về việc tuyệt thực thì khi bị bắt vào trại mẹ có tuyệt thực 15 ngày để phản đối việc bắt giữ trái phép. Sau lần đó cho đến bây giờ bà không tuyệt thực nữa nhưng bà không ăn thức ăn của Cơ sở Giáo dục Thanh Hà mà chỉ ăn thức ăn do gia đình gửi lên mà thôi.”



“Bà bị bệnh ngoài da như hắc lào, nổi ban;
rồi còn bị những chứng bệnh như thấp khớp, sạn thận.
Sức khỏe của bà dạo này rất kém, tay tím tái.
Tôi được biết họ có cho mẹ uống thuốc và một lần chích thuốc.”
Anh Bùi Trung Nhân



Vừa qua, bà Bùi thị Minh Hằng có giấy ủy quyền cho luật sư Hà Huy Sơn tại Hà Nội giúp bảo vệ cho bà về mặt pháp lý. Tuy nhiên theo luật sư này thì đến lúc nói chuyện với Đài Á Châu Tự Do tối ngày 10 tháng giêng, ông vẫn chưa được phép gặp thân chủ tại Cơ sở giáo dục:


“Tôi chưa được cho gặp. Tôi gửi văn bản đến Tổng Cục Thi hành án Hình sự và Hỗ trợ Tư Pháp. Đây là đơn vị chủ quản của Cơ sở giáo dục Thanh Hà. Một lần tôi mang đến tận nơi và một lần gửi qua đường bưu điện nhưng chẳng có hồi âm.

Tôi cứ chiếu theo Hiến Pháp, luật pháp của Việt Nam và Công ước Quốc tế trong vụ việc này, nhưng chưa thấy chuyển biến gì cụ thể.”


Lý do bị bắt




Bà Bùi Hằng trong một lần biểu tình ở Hà Nội. Photo courtesy of danlambao



Trong những cuộc biểu tình diễn ra vào các chủ nhật trong tháng sáu, tháng bảy cho đến chủ nhật 21 tháng 8 năm ngoái, bà Bùi thị Minh Hằng là một thành viên tham gia, ngoài ra còn có nhiều người khác nữa cùng quan điểm không đồng ý với việc Trung Quốc gây hấn cắt cáp tàu thăm dò địa chấn của Việt Nam tại khu vực thuộc chủ quyền Việt Nam.


Một trong những người đó là bà Phương Bích. Trước việc bà Bùi thị Minh Hằng bị đưa vào cơ sở giáo dục, bà Phương Bích cho biết ý kiến cũng như hoạt động để giúp bảo vệ những quyền lợi hợp pháp cho bà Bùi thị Minh Hằng:


“Chúng tôi rất phẫn nộ. Ngoài việc đấu tranh bằng con đường pháp lý, vừa rồi bạn bè và nhân sĩ trí thức có gửi thư cho ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Chúng tôi nghĩ với sự lên tiếng của trong nước và tuyền thông nước ngoài thì Việt Nam phải trả lời sự việc đó. Ngoài hai con đường đó và đến thăm chị Hằng, chúng tôi chỉ biết bày tỏ suy nghĩ của mình. Tôi từng viết trong blog, cho rằng việc bắt giữ chị Hằng chẳng hạn là sự trả thù của chính quyền. Nếu chính quyền thấy không đúng như thế thì hãy chứng minh cho chúng tôi thấy. Chúng tôi là người dân, chúng tôi có quyền nói lên suy nghĩ của mình; còn phía chính quyền phải chứng minh cho chúng tôi thấy việc làm của họ là hợp pháp. Họ không đứng ra đối thoại nên cũng không biết làm thế nào cả.


Nếu bắt với lý do ‘gây rối trật tự’ thì phải bắt nhiều người chứ không phải bắt một mình chị Hằng. Việc chị Hằng có mặt ở Hồ Gươm và làm gì, mọi người đều hiểu cả. Chúng tôi muốn nói nếu đứng ra đối thoại họ phải đưa ra bằng chứng hành vi gây rối của chị Hằng là gì? Nếu như thế chúng tôi cũng là những người ‘gây rối’, kể cả những nhân sĩ trí thức cũng là những ‘người gây rối’.


Họ kết tội như thế có đúng không? Bản thân họ biết thừa họ không thể đưa ra bằng chứng; tôi không hiểu họ có thể im lặng được bao lâu. Ngay cả chuyện anh Điếu Cày chúng tôi có ký vào văn bản yêu cầu trả tự do nhưng họ vẫn im lặng. Việc bắt anh Điều Cày và chị Hằng như thế không phải là chuyện tự do mà là vấn đề sinh mạng nữa.”


Xin được nhắc lại, bà Bùi thị Minh Hằng bị bắt tại thành phố Hồ Chí Minh hồi ngày 27 tháng 12 vừa qua khi đang cùng một vài người khác đưa ra khẩu hiệu ‘Phản đối việc bắt giữ người yêu nước’.



“Nếu bắt với lý do ‘gây rối trật tự’ thì phải bắt nhiều người,
chứ không phải bắt một mình chị Hằng.
Chúng tôi muốn nói, nếu đứng ra đối thoại
họ phải đưa ra bằng chứng
hành vi gây rối của chị Hằng là gì?”
Bà Phương Bích



Hồi ngày 6 tháng 1 vừa qua, người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam, ông Lương Thanh Nghị, trả lời câu hỏi của báo giới về quyết định bắt giữ bà Hằng, thì ông này cho rằng bà Hằng không bị bắt vì vấn đề chính kiến, ở Việt Nam không có ai bị bắt giữ vì bất đồng chính kiến.


Vào ngày 5 tháng 1, Đại sứ quán Hoa Kỳ ra thông cáo bày tỏ quan ngại sâu sắc về thông tin nói bà Bùi Thị Minh Hằng bị kết án không qua xét xử đến hai năm giam giữ tại một cơ sở giáo dục do tham gia vào hoạt động biểu tình ôn hòa.


Trong khi các tổ chức theo dõi nhân quyền, cũng như phía Hoa Kỳ cho rằng việc bắt giữ bà Bùi Thị Minh Hằng là vi phạm công ước về các quyền dân sự chính trị mà Việt Nam tham gia ký kết; chính quyền Việt Nam cho rằng bà Hằng bị đưa vào cơ sở giáo dục về tội gây rối trật tự.