Hiển thị các bài đăng có nhãn CA CSVN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CA CSVN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

SỨ QUÁN PHƯƠNG TÂY QUAN NGẠI VỀ VỤ HÀNH HUNG ÔNG NGUYỄN BẮC TRUYỂN


SỨ QUÁN PHƯƠNG TÂY QUAN NGẠI VỀ VỤ HÀNH HUNG ÔNG NGUYỄN BẮC TRUYỂN



Thanh Phương




Hôm qua, 24/02/2014, khi đang trên đường đến đại sứ quán Úc ở Hà Nội, hai vợ chồng cựu tù chính trị Nguyễn Bắc Truyển đã bị hành hung bởi những người mà theo ông là công an mật vụ Việt Nam. Ông Nguyễn Bắc Truyển đã được mời đến sứ quán Úc để trình bày về tình hình nhân quyền Việt Nam và đặc biệt là về vụ công an Việt Nam hiện vẫn còn giam giữ 3 trong số những người đến thăm gia đình vợ ông Nguyễn Bắc Truyển vào đầu tháng 2.

Sứ quán Úc và các sứ quán phương Tây khác rất quan ngại về vụ hành hung ông Nguyễn Bắc Truyển, cũng như về vụ tiếp tục giam giữ ba người nói trên. Sau đây là phần phỏng vấn ông Nguyễn Bắc Truyển từ Việt Nam.


Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Vẫn tùy tiện trong việc bắt, giam


Vẫn tùy tiện trong việc bắt, giam



Gia Minh, biên tập viên RFA
2013-09-02



09022013-tuytien-gm.mp3  



Các tù nhân trại giam Hoàng Tiến, Hải Dương nhìn theo
những người được ân xá hôm 30/8/2013.
AFP photo


Hơn 15.500 tù nhân được Hà Nội đặc xá nhân dịp kỷ niệm hai sự kiện 19 tháng 8 và ngày 2 tháng 9 năm nay; tuy nhiên một số những nhà hoạt động cho quyền con người và dân chủ tại Việt Nam tiếp tục bị giam giữ mà chiếu theo những chuẩn mực pháp lý thì việc giam giữ họ là tùy tiện.



Những tên tuổi được biết



Trong những ngày này, sau sự kiện được cho là bất ngờ khi sinh viên Nguyễn Phương Uyên được giảm án và tuyên trả tự do tại tòa, nhiều đồn đoán trong nước cho rằng sẽ có thêm nhiều người đang bị bắt giữ với nhiều lý do khác nhau sẽ được cho về.


Cho đến ngày 1 tháng 9 vừa qua, những người quan tâm có thêm một tin vui là một thành viên trong Câu Lạc Bộ Nhà báo Tự do, blogger AnhbaSG Phan Thanh Hải được ra tù trước thời hạn một tháng 17 ngày.

Tuy vậy, có những người bị bắt trong thời gian qua được nhiều người biết đến và hy vọng họ sẽ sớm được tự do như luật sư Lê Quốc Quân, các blogger Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Đinh Nhật Uy vẫn còn trong trại giam.


Bà Nguyễn thị Kim Liên, mẹ của sinh viên Đinh Nguyên Kha cùng vụ án với Nguyễn Phương Uyên và blogger Đinh Nhật Uy, vào trưa ngày 2 tháng 9 cho biết thông tin về hai người con của bà trong nhà tù như sau:


Chuyến vừa rồi cũng y như những đợt trước, tôi và Thạch Thảo không được gặp Kha, chỉ có ba cháu mà thôi. Cháu với với ba rằng phải mời luật sư vì ở trong đó bị ép phải nhận tội khủng bố. Tôi có nói chuyện với luật sư Nguyễn Văn Miếng và ông này nói nhiều lần làm đơn xin gặp mặt mà công an nói đang điều tra nên không giải quyết cho gặp. Ba của cháu rất xót xa, nay ông lên tiếng mạnh mẽ nói với cháu là đừng nghe gì họ nói bên trong mà họ nói gì cữ nghĩ ngược lại, ra tòa cứ nói trước tòa việc bị làm sao. Còn Uy rất cứng rắn vì biết không có tội. Hai lần họ làm biên bản điều tra cháu đều nói họ làm sai. Họ phải sửa hai lần đến biên bản kết luận điều tra hôm ngày 24 tháng 8, cháu đồng ý. Nhưng đến nay họ chưa thả cháu ra. An ninh điều tra mời hai vợ chồng tôi xuống yêu cầu làm bảo lãnh về luôn, trước đây họ yêu cầu làm bảo lãnh tại ngoại nhưng nay bỏ chữ tại ngoại mà về luôn; từ bữa hai mươi mấy tây tháng bảy đến nay hơn một tháng rồi!

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

Blogger Việt Nam trước giờ gặp Đại sứ quán Thụy Điển


Blogger Việt Nam trước giờ gặp Đại sứ quán Thụy Điển



Thông tin cập nhật từ các blogger trong
Mạng lưới Blogger Việt Nam.



Trước cổng Đại sứ quán Thụy Điển ở Hà Nội sáng nay, 7/8/2013.
Police in front of the Swedish Embassy in Hanoi this morning.
Ảnh: Blogger Nguyễn Chí Đức (nick Đông Hải Long Vương)



8h30: Blogger Nguyễn Vũ Hiệp (tên FB là Florencia Knightingale) bị hơn 20 nhân viên công an chặn cửa.


9h10: Công an đưa giấy mời Nguyễn Vũ Hiệp đi làm việc. Khi anh từ chối, họ bèn giữ anh trong nhà, không cho ra ngoài.


Cùng lúc, blogger Lê Dũng (Lê Dũng Vova) được 5 công an theo sát khi anh bước chân ra đường.


9h22: Trước cổng Đại sứ quán, theo quan sát của nhân viên Sứ quán, có ít nhất 8 nhân viên công an và không rõ là có bao nhiêu dân phòng cũng như công an mặc thường phục.


Quan chức Đại sứ quán cho biết họ để cổng mở, và rất vui được đón các blogger Việt Nam.


9h30: Bốn người của Đại sứ quán (gồm cả quan chức và nhân viên) đã ra cổng đón các blogger.


9h45: Một nhóm 5 blogger Việt Nam đã vào được trong Đại sứ quán, gồm: Nguyễn Thu Trang, Nguyễn Đình Hà, Lê Hồng Phong, Nghiêm Ngọc Trai, Nguyễn Văn Viên.



* * *

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

Gia đình bà Bùi Hằng kêu cứu




Gia đình bà Bùi Hằng kêu cứu




Gia Minh, biên tập viên RFA
2012-01-10




Bà Bùi thị Minh Hằng hiện tiếp tục bị giam giữ tại Trại Giáo Dục Thanh Hà, tỉnh Vĩnh Phúc; mặc dù có nhiều kêu gọi từ trong và ngoài nước yêu cầu trả tự do cho bà.




Photo courtesy of worldpress
Lá đơn kêu cứu của gia đình bà Bùi Hằng



 

Sức khỏe kém



Một đơn kêu cứu gửi Hội Chữ Thập Đỏ Việt Nam và Chữ Thập Đỏ Quốc tế do Bùi Trung Nhân, con trai bà Bùi thị Minh Hằng ký tên được đưa lên mạng Internet trong ngày 10 tháng giêng vừa qua.


Nội dung đơn kêu cứu trình bày lại trình tự sự việc xảy ra đối với bản thân bà Bùi Thị Minh Hằng từ ngày bị bắt hồi 27 tháng 11 năm ngoái, rồi biệt tích và sau đó gia đình được tin bà đang bị giam giữ tại Cơ sở Giáo dục Thanh Hà, tỉnh Vĩnh Phúc. Người viết đơn cho biết những lần được thăm gặp và tình trạng sức khỏe của bà Bùi Thị Minh Hằng trong lần gặp gần nhất là ngày 7 tháng giêng vừa qua.


Vào tối ngày 10 tháng 1, con trai của bà Hằng là anh Bùi Trung Nhân cho Đài Á Châu Tự Do biết lý do phải viết đơn kêu cứu đến Hội Chữ Thập Đỏ Việt Nam và Hội Chữ Thập Đỏ Quốc tế giúp cho người mẹ đang bị giam giữ như sau:


“Bản thân tôi còn nhỏ mới 18 tuổi, kiến thức về luật pháp và xã hội có hạn nên trước mắt phải kêu cứu đến một nơi cụ thể, vì sức khỏe của Mẹ là hàng đầu.”


Cũng như trình bày trong đơn kêu cứu, con trai bà Bùi thị Minh Hằng cho biết tình trạng sức khỏe của bà mẹ qua lần thăm gặp vừa nêu:


“Bà bị bệnh ngoài da như hắc lào, nổi ban; rồi còn bị những chứng bệnh như thấp khớp, sạn thận. Sức khỏe của bà dạo này rất kém, tay tím tái. Tôi được biết họ có cho mẹ uống thuốc và một lần chích thuốc. Bà có nêu ra vấn đề tên thuốc, tác dụng nhưng họ không cho biết nên đến nay mẹ đã ngưng sử dụng thuốc của Cơ sở Giáo dục.


Còn về việc tuyệt thực thì khi bị bắt vào trại mẹ có tuyệt thực 15 ngày để phản đối việc bắt giữ trái phép. Sau lần đó cho đến bây giờ bà không tuyệt thực nữa nhưng bà không ăn thức ăn của Cơ sở Giáo dục Thanh Hà mà chỉ ăn thức ăn do gia đình gửi lên mà thôi.”



“Bà bị bệnh ngoài da như hắc lào, nổi ban;
rồi còn bị những chứng bệnh như thấp khớp, sạn thận.
Sức khỏe của bà dạo này rất kém, tay tím tái.
Tôi được biết họ có cho mẹ uống thuốc và một lần chích thuốc.”
Anh Bùi Trung Nhân



Vừa qua, bà Bùi thị Minh Hằng có giấy ủy quyền cho luật sư Hà Huy Sơn tại Hà Nội giúp bảo vệ cho bà về mặt pháp lý. Tuy nhiên theo luật sư này thì đến lúc nói chuyện với Đài Á Châu Tự Do tối ngày 10 tháng giêng, ông vẫn chưa được phép gặp thân chủ tại Cơ sở giáo dục:


“Tôi chưa được cho gặp. Tôi gửi văn bản đến Tổng Cục Thi hành án Hình sự và Hỗ trợ Tư Pháp. Đây là đơn vị chủ quản của Cơ sở giáo dục Thanh Hà. Một lần tôi mang đến tận nơi và một lần gửi qua đường bưu điện nhưng chẳng có hồi âm.

Tôi cứ chiếu theo Hiến Pháp, luật pháp của Việt Nam và Công ước Quốc tế trong vụ việc này, nhưng chưa thấy chuyển biến gì cụ thể.”


Lý do bị bắt




Bà Bùi Hằng trong một lần biểu tình ở Hà Nội. Photo courtesy of danlambao



Trong những cuộc biểu tình diễn ra vào các chủ nhật trong tháng sáu, tháng bảy cho đến chủ nhật 21 tháng 8 năm ngoái, bà Bùi thị Minh Hằng là một thành viên tham gia, ngoài ra còn có nhiều người khác nữa cùng quan điểm không đồng ý với việc Trung Quốc gây hấn cắt cáp tàu thăm dò địa chấn của Việt Nam tại khu vực thuộc chủ quyền Việt Nam.


Một trong những người đó là bà Phương Bích. Trước việc bà Bùi thị Minh Hằng bị đưa vào cơ sở giáo dục, bà Phương Bích cho biết ý kiến cũng như hoạt động để giúp bảo vệ những quyền lợi hợp pháp cho bà Bùi thị Minh Hằng:


“Chúng tôi rất phẫn nộ. Ngoài việc đấu tranh bằng con đường pháp lý, vừa rồi bạn bè và nhân sĩ trí thức có gửi thư cho ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Chúng tôi nghĩ với sự lên tiếng của trong nước và tuyền thông nước ngoài thì Việt Nam phải trả lời sự việc đó. Ngoài hai con đường đó và đến thăm chị Hằng, chúng tôi chỉ biết bày tỏ suy nghĩ của mình. Tôi từng viết trong blog, cho rằng việc bắt giữ chị Hằng chẳng hạn là sự trả thù của chính quyền. Nếu chính quyền thấy không đúng như thế thì hãy chứng minh cho chúng tôi thấy. Chúng tôi là người dân, chúng tôi có quyền nói lên suy nghĩ của mình; còn phía chính quyền phải chứng minh cho chúng tôi thấy việc làm của họ là hợp pháp. Họ không đứng ra đối thoại nên cũng không biết làm thế nào cả.


Nếu bắt với lý do ‘gây rối trật tự’ thì phải bắt nhiều người chứ không phải bắt một mình chị Hằng. Việc chị Hằng có mặt ở Hồ Gươm và làm gì, mọi người đều hiểu cả. Chúng tôi muốn nói nếu đứng ra đối thoại họ phải đưa ra bằng chứng hành vi gây rối của chị Hằng là gì? Nếu như thế chúng tôi cũng là những người ‘gây rối’, kể cả những nhân sĩ trí thức cũng là những ‘người gây rối’.


Họ kết tội như thế có đúng không? Bản thân họ biết thừa họ không thể đưa ra bằng chứng; tôi không hiểu họ có thể im lặng được bao lâu. Ngay cả chuyện anh Điếu Cày chúng tôi có ký vào văn bản yêu cầu trả tự do nhưng họ vẫn im lặng. Việc bắt anh Điều Cày và chị Hằng như thế không phải là chuyện tự do mà là vấn đề sinh mạng nữa.”


Xin được nhắc lại, bà Bùi thị Minh Hằng bị bắt tại thành phố Hồ Chí Minh hồi ngày 27 tháng 12 vừa qua khi đang cùng một vài người khác đưa ra khẩu hiệu ‘Phản đối việc bắt giữ người yêu nước’.



“Nếu bắt với lý do ‘gây rối trật tự’ thì phải bắt nhiều người,
chứ không phải bắt một mình chị Hằng.
Chúng tôi muốn nói, nếu đứng ra đối thoại
họ phải đưa ra bằng chứng
hành vi gây rối của chị Hằng là gì?”
Bà Phương Bích



Hồi ngày 6 tháng 1 vừa qua, người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam, ông Lương Thanh Nghị, trả lời câu hỏi của báo giới về quyết định bắt giữ bà Hằng, thì ông này cho rằng bà Hằng không bị bắt vì vấn đề chính kiến, ở Việt Nam không có ai bị bắt giữ vì bất đồng chính kiến.


Vào ngày 5 tháng 1, Đại sứ quán Hoa Kỳ ra thông cáo bày tỏ quan ngại sâu sắc về thông tin nói bà Bùi Thị Minh Hằng bị kết án không qua xét xử đến hai năm giam giữ tại một cơ sở giáo dục do tham gia vào hoạt động biểu tình ôn hòa.


Trong khi các tổ chức theo dõi nhân quyền, cũng như phía Hoa Kỳ cho rằng việc bắt giữ bà Bùi Thị Minh Hằng là vi phạm công ước về các quyền dân sự chính trị mà Việt Nam tham gia ký kết; chính quyền Việt Nam cho rằng bà Hằng bị đưa vào cơ sở giáo dục về tội gây rối trật tự.






Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

AN NINH HAY XÃ HỘI ĐEN?????????




AN NINH HAY XÃ HỘI ĐEN?????????


An Đổ Nguyễn  9/1/2012 lúc 11:50 chiều







Ngày 08/01, tôi đến CA Phường Phú Thạnh - Q. Tân Phú theo giấy mời làm việc của cơ quan Công an về Vụ tai nạn giao thông hôm ngày 02/10. Tại đây, tôi đã làm việc trực tiếp với ông Lê Minh Hải (PA35) & rất đông an ninh khác (không giới thiệu tên tuổi, chỉ mặc thường phục), nội dung làm việc xoay quanh 2 vấn đề: việc tôi trả lời phỏng vấn của "Đàn Chim Việt" về vụ tai nạn giao thông của tôi đêm ngày 02/10/2011 và việc ký vào Thư ngỏ đòi trả tự do cho Điếu Cày của Mẹ Nấm.


1. Về vấn đề tai nạn giao thông:


- Hỏi (AN): Tình trạng sức khỏe hiện nay của chị thế nào?

Tôi: Bình thường.

(Ông Hải tự ghi vào biên bản là "Sức khỏe tốt")


- Hỏi: Chị hãy tường trình lại cho Cơ quan an ninh biết về vụ việc Tai nạn giao thông đêm ngày 02/10/2011 của chị?

Tôi: Sự việc qua lâu rồi tôi ko nhớ rõ để mà tường trình chi tiết.

Biên bản phần Đáp: Sự việc qua lâu rồi tôi không nhớ. Những gì tôi trả lời phỏng vấn "Đàn Chim Việt" là hoàn toàn đúng sự thật. (Ông Hải tự ý thêm vào biên bản)


Rồi ông Hải vu cho tôi tội vu khống ngành công an. Tôi hỏi lại là điểm nào nói tôi vu khống Công an. Ông ta chỉ vào nội dung tôi trả lời phỏng vấn "Đàn Chim Việt" được in sẵn đoạn "...Thấy em không bất tỉnh, họ xốc em vào lề xem sao. Em nhận ra được 1 người trong số đó rất quen, đó là kẻ vẫn thường hay theo dõi em..." và bắt tôi giải thích, tôi trả lời rằng sự việc nó như vậy thì tôi kể như vậy, chứ có gì phải giải thích. Ông Hải tiếp tục tìm tiếp 1 đoạn ở trên mà ĐCV có viết " DCVOnline  - phỏng vấn Cô Nguyễn Hoàng Vi kể lại với DCVOnline một tai nạn giao thông vừa xảy ra cho bản thân gây nhiều thương tích và nhận định rằng "đây là một vụ dàn cảnh của công an Việt Nam" mà quy chụp cho tôi vu khống Công an, tôi trả lời rằng đó là Nhận định của ĐCV, không phải của tôi, và tôi không việc gì phải có trách nhiệm gì với những nhận định của người khác. Ông Hải tiếp tục hỏi tôi có nhận xét, quan điểm gì về hành vi vu khống không có căn cứ của ĐCV, hỏi tôi có đồng tình hay ko, tôi từ chối trả lời câu hỏi đó, nhưng ông Hải vẫn cố tình hỏi tới hỏi lui, tôi bảo ông ấy nhận định đó là của ĐCV thì ông tự mà đi làm việc với ĐCV...



Từ 8h sáng đến hơn 12h trưa ông Hải cứ quy chụp tôi vào tội vu khống, không thì bắt tôi phải nhận định hành vi của ĐCV là vu khống không có căn cứ. Tôi hỏi ngược lại ông Hải rằng "Vậy em hỏi thiệt anh nhé, Công an có chỉ đạo vụ tai nạn của em không?", ông Hải trả lời "Không". Tôi tiếp tục hỏi "Vậy công an có chỉ đạo cho người canh & theo dõi em suốt mấy tháng nay không?", ông hỏi lại trả lời "Không". Ông ta còn hỏi ngược lại tôi "Sao em thấy người ta theo dõi em mà em không tố cáo với công an". Thật trơ trẽn! Tôi cảm thấy thất vọng về cách làm việc của Cơ quan công an, dám làm nhưng không dám nhận bất cứ điều gì. Tôi nói với ông Hải "Được rồi, nếu anh đã nói vậy, thì từ nay những thằng nào theo tôi, tôi sẽ tố cáo hết cho anh coi. Còn việc tôi trả lời phỏng vấn ĐCV tôi sẽ chịu trách nhiệm với nội dung tôi trả lời. Vậy thôi."


Ông Hải bắt tôi ký xác nhận nội dung trả lời phỏng vấn của tôi với ĐCV đã được in sẵn. Tôi bắt ông Hải phải mở internet lên download bài báo đó về in lại thì tôi mới ký.



2. Vấn đề Thư ngỏ của Mẹ Nấm:


Sau đó, Ông Hải in luôn 1 bản Thư ngỏ gửi Chủ tích nước Trương Tấn Sang về việc bắt giam trái phép ông Nguyễn Văn Hải của Mẹ Nấm, bắt tôi làm việc tiếp. Ông Hải hỏi tôi biết ông Nguyễn Văn Hải không, tôi trả lời có đọc nhiều thông tin trên mạng về ông. Ông Hải tiếp tục hỏi tôi có hiểu nội dung Thư ngỏ không, tôi trả lời tôi hiểu. Ông Hải bắt tôi tóm tắt nội dung Thư ngỏ, tôi bảo ông Hải tự đọc. Ông Hải bắt đầu nói với tôi rằng Ông Nguyễn Văn Hải phạm tội Tuyên truyền chống phá Nhà nước, rằng ông Hải được Việt Tân đưa đi nước ngoài tập huấn, cơ quan an ninh bắt là đúng người đúng tội chứ không bắt giam trái phép ai bao giờ. Tôi cười mỉa, nói rằng "Anh nói vậy thì tôi biết vậy, chứ tôi chẳng tin. Mà giấy mời tôi làm việc với nội dung về vụ tai nạn của tôi, tôi sẽ không làm việc với bất kỳ nội dung nào khác".



Ông Hải bắt đầu quay lại với nội dung tai nan đã nhai đi nhai lại cả buổi sáng với tôi. Lúc này đã hơn 12h30' trưa, tôi chưa hề có miếng gì trong bụng từ sáng sớm. Và tôi thấy không thể mất thời gian quá nhiều cho cách làm việc như vậy, tôi nói tôi mệt rồi và tôi sẽ không làm việc bất cứ lần nào về vấn đề này nữa. Tôi bước ra khỏi phòng định đi về, thì cả đám an ninh vây lại lôi kéo, xô đẩy, tính hành hung tôi. Tôi hoảng loạn la làng, 2 đứa em gái ngồi uống nước nhà kế bên đợi tôi nghe thấy tiếng tôi la hét, nó chạy vào xem chuyện gì xảy ra với tôi thì bị Công an đuổi ra & còn nói em tôi hỗn. Em tôi liền gọi về cho mẹ, nghe tin tôi bị hành hung mẹ tôi tức tốc lên CA Phường.



Ông Hải nói với mẹ tôi rằng tôi trả lời phỏng vấn báo đài "phản động" nhằm vu khống, bôi nhọ ngành Công an. Mẹ tôi trả lời ông Hải: "Chú thấy con tui làm gì sai thì chú cứ bắt nó đi. Chú gởi giấy mời mà lên chụp cho con tôi tùm lum tội là sao? Còn vụ nó bị tai nạn rớt 7 cái răng, tôi nói thiệt, nó có quyền nghi ngờ do Công an làm, bởi vì nó nhận ra người thường hay theo dõi nó có trong đám gây tai nạn. Mà mấy tháng nay, mấy chú Công an cứ canh & theo dõi nó suốt..." Rồi mẹ kể tội tụi nó: bôi xấu danh dự của mình, hành hung mình, chặn tiền trợ cấp nuôi con của ba Hugo, buộc cty chấm dứt hợp đồng lao động với 2 chị em tôi không có 1 lý do... Lúc ấy mấy 2 người an ninh lấy điện thoại ra chụp hình, quay phim mẹ con tôi, tôi cũng lấy điện thoại ra ghi âm lại sự việc xảy ra trước sự chứng kiến của an ninh để làm bằng chứng bảo vệ mẹ con tôi sau này. Nghe mẹ tôi kể tội 1 hồi, cả đám cứng họng, không nói được gì. Ông Hải nói với mẹ con tôi xóa ghi âm đi rồi về. Tôi không chịu, bắt họ phải xóa những đoạn phim hình họ ghi rồi tôi xóa. Xong rồi thì cả nhà về nhà.



Từ chiều hôm qua đến ngày hôm nay (09/01/2011), vẫn có những người mặc thường phục thay phiên nhau ngồi uống cafe trước hẻm, tôi đi đâu cũng đi theo. Nhớ lời ông Hải nói, gia đình tôi lấy điện thoại ra chụp hình lại để làm bằng chứng tố cáo lên Cơ quan công an.



Chiều nay, khi tôi ra khỏi nhà, có 2 người này tiếp tục đi theo tôi. Em gái tôi thấy vậy, bèn chụp hình lại, 2 tên này hung hăng xông vào em gái tôi định giựt điện thoại (đây là hành vi của bọn ăn cướp), em gái tôi chống cự lại. Tôi thấy vậy nhào vô can không cho họ hành hung em gái tôi. Trong lúc đó em tôi mang xe vào nhà, lúc ra lại thì gặp sự hiểu lầm với những người hàng xóm, họ nghĩ rằng chị em tôi chụp hình họ  có xảy ra xô xát. Công an xuống mời mọi người lên Phường làm việc, tại đây tôi & những người hàng xóm giải hòa với nhau. Còn 2 tên kia thì không thấy Công an gọi lên. Khi mọi người về nhà thì 2 tên đó vẫn còn ngồi đầu hẻm.



Trước lúc lên Phường làm việc, gia đình tôi có đề nghị Công an mời 2 người kia lên Phường để làm rõ hành vi theo dõi của họ, Công an đã hứa (có ghi âm của em gái tôi), vậy tại sao họ vẫn ung dung? Ngày hôm qua Cơ quan an ninh đã xác nhận người của công an không được cử theo dõi tôi, vậy tại sao chiều nay Công an không mời 2 người theo dõi tôi lên Cơ quan để điều tra? Tôi có nên nghi ngờ có sự bảo kê, bao che?????



Nguồn: Facebook An Do Nguyen



CÂU CHUYỆN VỀ BẬC KỲ TÀI TRÊN ĐẤT TIÊN LÃNG - HẢI PHÒNG




CÂU CHUYỆN VỀ BẬC KỲ TÀI TRÊN ĐẤT TIÊN LÃNG - HẢI PHÒNG



Đời sống & Pháp luật:
Thứ Năm, 22/07/2010-8:33 AM


Kỳ tài đất Tiên Lãng
và cuộc chinh phục lời nguyền của biển



Đã biết về anh cách đây mấy năm, biết về cuộc đời đầy sóng gió và bão táp, biết cả những nỗi đau và day dứt hằn sâu tâm can con người anh, nhưng tôi chưa có dịp tìm hiểu sâu về cuộc đời nhiều bi hùng ấy. Trung tuần tháng 7 vừa qua, tôi lại có dịp về Tiên Lãng, đúng vào ngày có dự báo cơn bão Conson chuẩn bị đổ bộ vào nước ta, để ngồi với anh, nghe anh kể về cuộc chinh phục lời nguyền của biển...





Chinh phục "thần" biển



Câu tôi nói vui với anh, ngay khi biết về những việc anh đã làm, là cái tên anh nó vận vào đời anh nhiều quá. Anh tên là Đoàn Văn Vươn, sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng ở xã Bắc Hưng, huyện Tiên Lãng, T.P Hải Phòng. Dường như, khi cha mẹ sinh ra anh đã có dự cảm về cuộc đời đứa con mình nên đã đặt cho anh cái tên lạ lạ: Vươn. Cái tên như gửi gắm một hi vọng: anh sẽ vươn ra biển khơi, chinh phục cuộc đời, chinh phục biển cả để thoả lòng mong mỏi của người cha già với nguyện ước "con hơn cha, nhà có phúc".


Đối với người dân vùng biển, biển luôn là người mẹ nuôi dưỡng những khát khao. Biển cũng là nguồn tài nguyên thuỷ hải sản vô giá và cũng là nỗi lo sợ, ám ảnh trước những cơn bão tố. Một trận cuồng phong có thể san bằng tất cả! Hơn ai hết, Đoàn Văn Vươn, người con của một vùng biển nghèo hiểu rõ điều đó. ở tuổi hừng hực chí trai, sức trẻ, anh đã đầu quân đi bộ đội. Môi trường quân đội đã thêm một lần nữa rèn giũa ý chí, nghị lực cho anh. Rời quân ngũ năm 1986, trở về địa phương, anh chỉ có một khát khao duy nhất, chinh phục chính miền đất quê mình để làm kinh tế. Để có cái ăn, để có cái mặc. Mặc dù đã nhanh chóng trang bị kiến thức bằng một tấm bằng đại học Nông lâm, nhưng anh lại từ chối làm cán bộ Nhà nước. Từ bỏ mộng quan trường ở thời điểm đó là một quyết định “lạ đời”, nhất là khi có bằng cấp trong tay. Đoàn Văn Vươn đã quyết làm một người nông dân thực thụ. Quyết làm một điều mà trước anh không ai dám nghĩ đến, chứ đừng nói là bắt tay làm.


Bỏ bằng đại học đi làm nông dân


Tiên Lãng có một địa danh gắn với sự dữ dội của biển và nghèo khó của con người: cống Rộc. Mỗi mùa mưa bão đến, sóng biển, gió biển ào ạt ngập lụt, đói kém thì sự cùng cực mà người dân nơi đây phải gánh chịu, phải chống đỡ trong kiệt quệ tinh thần, vật chất không gì diễn tả nổi. Trên một con đê trải dài ngút ngát, cống Rộc như một hiệp sỹ dũng cảm đối đầu với biển cả để bao bọc, chở che cho những người dân trót gắn đời mình vào phận biển. Nhưng sức mạnh khủng khiếp của thiên tai đã không biết bao lần bắt cống Rộc phải đầu hàng và cũng vì thế nó thành nỗi khiếp sợ mỗi khi bão biển, nước biển vượt qua phòng tuyến này. Lúc đó chỉ là mênh mông trời nước. Lòng người cũng dậy sóng theo từng con nước lớn.


Hiểu rõ điều đó, Đoàn Văn Vươn đã quyết làm một điều gần như không tưởng: chinh phục "thần" biển. Chinh phục cả nỗi khát khao không chịu đầu hàng số phận. Thế là từ cuối những năm 80, những viên đá đầu tiên được chàng trai Đoàn Văn Vươn mang đến trong cuộc trường chinh lấn biển, tạo hành lang bảo vệ để lấy diện tích khai thác nuôi trồng thuỷ sản. Chuyện đời, đâu dễ như nói.


Bằng cách nào để khuất phục biển? Đó là câu hỏi ngày đêm Đoàn Văn Vươn trăn trở. Anh đã bỏ hàng tháng trời để ăn biển, nằm biển, lắng nghe từng cơn sóng thuỷ triều lên, xuống, mải miết tìm đáp án. Không có sách vở nào dạy, không có kinh nghiệm tiền lệ nào để học theo. Chỉ có một điều đang dần lớn lên - Đó là ý chí. Bão lòng người đang dần lớn hơn bão biển. Nó dường như muốn phá tung khao khát đang bùng cháy trong anh. Đoàn Văn Vươn đối diện với hàng ngàn thách thức, suy tư. Khi đã hiểu rõ quy luật con nước, hiểu rõ thời điểm nào cần "ra tay" để bắt đầu, thì anh vấp phải không ít sự dèm pha.


Cái sự dám khuất phục "thần" biển của Đoàn Văn Vươn chả hiểu thế nào lại lan ra khắp vùng, lan ra cả các địa phương khác, trong đó có vùng đất Tiền Hải của tỉnh Thái Bình.  Anh kể: "Lúc đó có một người chuyênkhai thác các vùng đất ven biển của huyện Tiền Hải tỉnh Thái Bình, để làm ăn. Khi biết tôi có ý định chinh phục vùng biển quê Tiên Lãng này, người ấy đã thông qua nhiều người thách thức tôi, rằng nếu tôi làm được, sẽ sẵn sàng mất cho tôi một chiếc xe máy đẹp. Người ấy mỉa mai, diễu cợt việc làm của tôi. Người vùng biển, nói là làm, người kia thách thức tôi chắc vì nghĩ tôi không làm nổi. Mặt khác, tôi hiểu đây còn là một sự thách đấu. Lúc đó, một chiếc xe máy đẹp có thể ví như con xe Camry bây giờ. Người thách đấu tôi không sợ, chỉ sợ Trời thách đố tôi thôi", anh nói, mắt nhìn xa xăm. "Đã thế tôi càng quyết tâm làm".


Đã có người bảo Vươn dại như con vích. Một con vật kỳ lạ của biển, là hay lôi ngược lại người ta. Nếu muốn bắt nó vào bờ, thì thay vì lôi nó vào bờ, người ta lôi nó ra... biển để nó đi theo chiều ngược lại. Cũng có người bạo mồm nói, thằng Vươn dám đi khuất phục "thần" biển là việc làm mạo hiểm.


"Vui sao nước mắt lại trào"


Nhiều năm trời, người dân nơi đây chứng kiến Đoàn Văn Vươn cùng anh em họ hàng quần quật lao vào cuộc trường chinh lấn biển. Có khi hôm trước làm, hôm sau sóng biển san thành bình địa. Hôm sau nữa  lại làm, sóng biển lại biến sức người thành bong bóng. Có khi nhìn thấy ít đất, đá còn bám trụ sau con sóng mà rơi nước mắt, Vươn đã tự đặt câu hỏi, thế này thì đến bao giờ? Hay là mình thất bại? Cứ thế, cứ thế, từng hạt đất bám trụ, từng viên đá trơ gan bám trụ là lại thêm một tia hi vọng. Một ngày trôi qua là khắc khoải chờ đợi một ngày mới, công sức bỏ ra không biết bao nhiêu mà kể hết.


Nói với chúng tôi, anh bồi hồi nhớ lại: "Nếu tính sơ sơ, đã có trên 20.000 m3 đất, đá được đưa đến đây, trên vùng đất ven biển Tiên Lãng mà các anh đang đứng trong cuộc chinh phục biển cả của tôi. Nói ra chính tôi cũng ngỡ ngàng,  tôi làm như mê, như say. Bởi  chỉ còn phía trước để tiến, chỉ còn biển để vươn ra. Tôi không có đường lùi, bởi thành công chỉ có cách duy nhất với tôi, đó là vươn ra biển".





Ngoài hàng chục ngàn m3 đất, đá đó, là biết bao sức người, sức của. Vừa lấn biển, chỉnh trị dòng nước triều dâng, vừa trồng cây bám đất, đã biết bao lần cây trồng lên lại bị biển nuốt trôi. Mất sạch. Tiếp tục trồng lại từ đầu, hàng ngàn cây bần, cây vẹt đã theo con sóng lẫn vào trùng khơi. Tiếp đó, không chỉ đất đá, hàng trăm tấn xi măng được đưa vào để tiếp thêm sức gắn kết thô mộc của đất và đá... Cuối cùng Trời không phụ lòng người, dòng chảy của biển ngoài đê biển cống Rộc đã bị khuất phục mà chuyển hướng. Phía chân đê có chỗ sâu gần 2 m, cốt âm, đã được nâng lên cốt dương. Từ đó hàng chục héc ta đất bãi bồi ven biển hình thành. Cũng theo đó, gần 70 ha rừng vẹt ngăn sóng biển đã bám trụ thành công. Không có tiếng vỗ tay.


Ngày nhìn thấy thành công trong mắtN, trong lòng, thoả khát khao của ước mơ ngàn đời "xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều",  lại là ngày nước mắt ầng ậc tuôn trào. Một nỗi đau câm nín, ngày đón nhận sự thành công mà có người đã nói là không tưởng đó, Đoàn Văn Vươn đã một mình đi lang thang ven biển. Đi trên chính phần đất bồi ven biển mà công sức anh đã tạo nên. Một mình vừa đi vừa lẩm nhẩm gọi tên đứa con gái xinh xắn dễ thương của mình, để tưởng nhớ đến nỗi đau và mất mát của riêng anh. Con gái anh, đứa con gái 8 tuổi ngây thơ và thân thương, nó cũng mang trong mình dòng máu chinh phục biển cả của bố đã vĩnh viễn ra đi. Và lý do cũng chính vì con nước biển trào dâng dẫn đến việc cháu chết đuối ở cống Rộc, trong chính những ngày bão tố ầm ầm, khi đó cũng là lúc anh đang chinh phục biển. Nỗi khiếp đảm khi nhắc lại chữ cống Rộc với người dân xứ này giờ trở nên thanh bình kỳ lạ. Anh đã thành công, cống Rộc trở nên yên ả trước phong ba, bão tố. Còn anh, một mình hứng nỗi đau câm lặng.


Anh không nói, nhưng vị đồng nghiệp đi cùng bảo, sự thành công trong việc trồng rừng chắn sóng, lấn biển của anh đã khiến người Nhật quan tâm. Một số chuyên gia nguời Nhật cũng đã tìm đến anh để học hỏi, trao đổi kinh nghiệm. Ngẫm ra, anh cũng là bậc kỳ tài  rồi. Vậy mà 3 năm gặp lại, kể từ ngày biết anh, anh vẫn thế, mộc mạc và thuần hậu. Những việc anh làm có trời biết, đất biết. Còn việc đời và mất mát của anh, tôi cũng chỉ chia sẻ được phần nào. Bởi có những lúc, lòng người còn dậy sóng hơn biển cả. Đứng với anh trên con đê nơi có cống Rộc, phóng tầm mắt nhìn ra, ngút ngát một mầu xanh,  mầu xanh tươi từng thấm đẫm cả máu, mồ hôi và công sức. Phía xa hình như đang có một cơn giông...






Nguyễn Xuân Diện: Một con người tử tế và giầu nghị lực và cao vọng như thế này, mà buộc phải chống lại chính quyền bằng vũ lực, thì phải xem lại cái chính quyền Tiên Lãng đó!



Blog Nguyễn Xuân Diện