Hiển thị các bài đăng có nhãn XÃ HỘI ĐEN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn XÃ HỘI ĐEN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

LÊ HIỀN ĐỨC - TIN NÓNG ! CÔN ĐỒ, XÃ HỘI ĐEN KHỦNG BỐ DÂN VĂN GIANG TẠI CÁNH ĐỒNG !







LÊ HIỀN ĐỨC - TIN NÓNG ! CÔN ĐỒ, XÃ HỘI ĐEN KHỦNG BỐ DÂN VĂN GIANG TẠI CÁNH ĐỒNG !




KHẨN !

Bà con Văn Giang vừa gọi điện khẩn cấp cho biết : xã hội đen đã đánh đập bà con Văn Giang đang giữ ruộng của mình tại khu cánh đồng xã Xuân Quan.


Một chị phụ nữ tên là Sáng bị chúng dùng gậy vụt gẫy một tay, chị Chiến Trát bị đánh vào đầu bằng gậy, chị Nụ bị chúng vụt vỡ mũ bảo hiểm. Anh Doãn bị chúng vụt vào lưng, cổ hiện đang rất đau.


Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

TIN NÓNG VĂN GIANG - DOANH NGHIỆP DÙNG XÃ HỘI ĐEN CƯỚP ĐẤT, NGƯỜI DÂN QUYẾT LIỆT GIỮ ĐẤT




TIN NÓNG VĂN GIANG - DOANH NGHIỆP DÙNG XÃ HỘI ĐEN CƯỚP ĐẤT, NGƯỜI DÂN QUYẾT LIỆT GIỮ ĐẤT


6/06/12 8:57 AM







Vụ cướp đất bằng cái gọi là cưỡng chế ở Văn Giang ngày 24/4/2012 đã để lại nhiều dư âm, vạch rõ dã tâm chiếm đoạt đất đai, tài sản của nhà cầm quyền cho bọn tư bản đỏ và những hành vi đê tiện, bất minh nơi đây. Đồng thời cũng đã thể hiện rõ ràng tinh thần nhân dân quyết liệt và trường kỳ giữ gìn đất đai, tài sản của mình.


Vụ việc cũng đã phơi bày những bất cập, bất chính trong chính sách đất đai hiện nay chỉ nhằm phục vụ một nhóm cán bộ đảng viên cộng sản và nỗi lòng người dân bất bình đến đâu với chế độ này. Những bức xúc, những thông tin về vụ việc này đã buộc Thủ tướng Chính phủ phải lên tiếng bác bỏ báo cáo láo của UBND Tỉnh Hưng Yên và yêu cầu báo cáo lại vấn đề này và tìm cách giải quyết phù hợp.

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

Xã hội đen trùm lên xã hội đỏ



Xã hội đen trùm lên xã hội đỏ


Ngô Nhân Dụng





Hai vụ bạo động diễn ra gần nhau ở Việt Nam. Một là vụ gia đình ông Ðoàn Văn Vươn ở xã Bắc Hưng, huyện Tiên Lãng đã đặt mìn rồi nổ súng bắn chết một số công an Hải Phòng chống lại việc bị cưỡng chiếm đầm nuôi thủy sản và trồng cây ăn quả của họ.


Hai là vụ đặt bom nổ tại nhà ông đại tá giám đốc công an tỉnh Thái Nguyên. Hai vụ có nguyên ủy khác nhau, ý nghĩa khác nhau, nhưng cùng biểu hiện uy tín của ngành công an. Một là bị ghét, hai là bị khinh thường.


Công an là rường cột của chế độ cộng sản hiện nay. Nó bị khinh rẻ và oán ghét, chứng tỏ chế độ đang trên đường suy yếu.


Tiến sĩ Lê Bạch Dương, một vị viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển Xã hội (ISDS) nhận xét về vụ ông Ðoàn Văn Vươn: “Trước đây chưa từng thấy những hiện tượng như người dân chống lại người thi hành công vụ đánh lại cảnh sát, lao xe vào cảnh sát.” Người dân có đi biểu tình, có hô đả đảo, có chống cự khi bị đàn áp. Nhưng cố ý đặt mìn tính làm nổ một bình ga khi công an tới khu đầm nuôi cá, rồi từ trong nhà bắn súng ra nhắm vào toán công an đến tìm, thì chưa bao giờ có. Ông Nguyễn Học, ở Hà Nội đã nhớ lại cuộc đấu tranh của nông dân Quỳnh Phụ, Thái Bình năm 1997, dùng hai câu tục ngữ: “Tức nước, vỡ bờ;” và “Con giun xéo lắm cũng quằn;” để nhận định: “...khi người nông dân đã kiên trì và nhẫn nại đến mức không thể chịu hơn được nữa thì họ phải đấu tranh.” Ông nghĩ rằng vụ này cho thấy “nó bắt đầu có tính chất của một sự phản kháng, một tinh thần nông dân phản kháng, theo truyền thống trong lịch sử dân Việt.” Một nhà làm blog khác nói thẳng: “...trước tình trạng bất công áp bức kéo dài thì sự việc chống trả của người dân cũng sẽ đến sớm muộn mà thôi, vì có áp bức thì có đấu tranh, và càng đè nén thì sức bộc phát sẽ khó lường.”


Vụ Ðoàn Văn Vươn cho thấy lòng người dân Việt Nam phẫn uất với chế độ. Còn vụ Thái Nguyên có thể biểu lộ một tình trạng suy yếu ngay trong guồng máy chính quyền. Ðại Tá Nguyễn Như Tuấn mới được bổ nhiệm làm giám đốc công an tỉnh Thái Nguyên vài tháng, thì ngôi nhà của ông ở đường Lương Ngọc Quyến bị đặt bom nổ, phá tan khu vực tầng dưới, cửa sắt ngoài bị thổi tung. Một bản tin mô tả: “Các nhà hàng xóm trong bán kính 50m cũng bị sức ép của vụ nổ làm vỡ cửa kính; nhiều tấm bạt, biển quảng cáo, mái hiên di động các nhà xung quanh bị sức ép của vụ nổ thổi rách.”


Khi đọc tin này, nhiều vị độc giả đã phản ứng, coi đây cũng là một hành động phản kháng của người dân đối với guồng máy công an, và với cả chế độ. Nhưng ý kiến đó có vẻ vội vàng. Người dân Việt Nam nếu có phản kháng thì phải có lý do trực tiếp và cụ thể, như gia đình ông Ðoàn Văn Vươn đã hành động. Còn việc đặt bom phá nhà này không thấy dấu hiệu nào do những người dân phẫn uất chủ trương, vì không nhắm vào một mục tiêu cụ thể nào cả.


Báo Dân Trí trong nước cho biết thêm: “Ðại Tá Tuấn nổi tiếng mạnh tay trong việc trấn áp tội phạm về trật tự xã hội như ma túy, mại dâm, nhà hàng vũ trường và cả những vụ đua xe, quậy phá của các băng nhóm giang hồ.” Chi tiết này có thể cho thấy một động cơ của vụ đặt bom: Cảnh cáo một viên chức công an đang quá mạnh tay trong việc bài trừ tội phạm trong vùng trách nhiệm của mình. Nhưng loại tội phạm nào có khả năng và có can đảm tổ chức nổ bom nhà của một ông giám đốc công an tỉnh? Những nhóm tổ chức mại dâm, vũ trường, những nhóm đua xe, quậy phá phố phường chắc không thuộc loại đó. Có một tổ chức nào cả gan “đụng tới công an?” Chỉ có những tổ chức buôn bán ma túy mới dám nghĩ tới và có khả năng thi hành một thủ đoạn như vậy. Cho nên có thể đặt ra giả thuyết rằng ông Nguyễn Như Tuấn đang bị xã hội đen hăm dọa. Những nhóm xã hội đen mạnh nhất chắc phải dính tới việc tổ chức buôn lậu lớn, trong đó có buôn bán ma túy. Thái Nguyên có thể là một cái chốt trên con đường vận chuyển và phân phối hàng lậu và ma túy.


Ma túy là một đại nạn xã hội của nước ta. Những người tôi quen biết ở miền Bắc Việt Nam đều đồng ý rằng gần một nửa thanh thiếu niên ở các thành phố đông dân đang bị ma túy tấn công hàng ngày. Tôi đã hỏi một sĩ quan công an: Tại sao guồng máy của các anh tỏa rộng khắp nơi, không có cái gì lọt khỏi mắt công an, mà tệ nạn ma túy lại hoành hành được như vậy? Ma túy đang hủy hoại tương lai của dân tộc. Chính công an các anh chịu trách nhiệm!


Người sĩ quan công an nghe tôi hỏi chỉ biết trả lời: “Chúng tôi đã cố gắng nhiều lắm.” Một câu trả lời không ai thấy thỏa đáng.


Vụ đặt bom nhà Ðại Tá Nguyễn Như Tuấn có thể trả lời cho câu hỏi trên. Nếu giả thuyết trên đây đúng, thì vụ nổ bom ở nhà ông giám đốc công an tỉnh do xã hội đen chủ trương cho thấy công an muốn chống cũng bất lực. Và bị khinh thường.


Ðặt bom nhà một giám đốc công an tỉnh không phải chuyện chơi, tổ chức xã hội đen nào có gan làm việc đó? Ðể xem cuộc điều tra của họ rồi sẽ đi tới đâu. Có ai bị đưa ra làm con dê tế thần hay không? Sau vụ này ông Nguyễn Như Tuấn sẽ làm gì? Ông còn hăng hái bài trừ các băng đảng buôn bán ma túy trong tỉnh Thái Nguyên hay không? Ông có dám yêu cầu cấp trên của ông làm cho rõ trắng đen hay không? Nếu cấp trên trong ngành công an muốn làm cho ra nhẽ, thế còn các ông bà trong Trung Ương Ðảng có đồng ý không? Còn các ông bà trong Bộ Chính Trị, họ ngồi trên đầu Trung Ương Ðảng họ nghĩ sao?


Một nhà văn hài hước người Ba Lan, SBawomir Mrożek đã kể một câu chuyện với hình ảnh “thằng ăn cắp này ngồi trên đầu thằng ăn cắp kia,” trong tập truyện Con Voi, xuất bản năm 1957 trong thời cộng sản. Cuốn này đã được Diễm Châu dịch và in ở Sài Gòn hồi 1970. Truyện ngắn “Trẻ em” tả một lũ trẻ đắp tuyết làm hình thằng người ở công viên. Thế rồi đám trẻ bị nhiều người lớn động lòng, cho là chúng cố ý ám chỉ, nói xấu chế độ. Một người lớn giải thích: Lũ trẻ đắp ba tảng tuyết chồng lên nhau, chúng có ý đồ gì? Có phải là chúng muốn nói một bọn ăn cắp ngồi trên đầu một bọn ăn cắp khác, rồi lại bị một bọn ăn cắp khác ngồi trên đầu chúng; có phải không nào?


Nhưng làm cách nào mà những lớp ăn cắp có thể ngồi trên đầu nhau, trong những hợp tác xã, cũng nhau trong cả chế độ cộng sản ở Ba Lan; trong khi mục đích được đảng cộng sản nêu lên là làm cách mạng giải phóng dân vô sản? Vì trong xã hội loài người có những quy luật, những người chọn đi vào một con đường nào thì phải chịu hậu quả của lựa chọn đó.


Khi một đảng chủ trương thành lập một chế độ độc tài để cai trị dân chúng, thì chính họ cũng sống theo quy tắc độc tài. Với lối sống tập trung quyền hành và bảo vệ bí mật của họ, những người khôn lanh nhất trong đảng sẽ tìm cách len lỏi theo hệ thống mà leo lên cao, leo lên cao mãi; cuối cùng guồng máy lãnh đạo đảng sẽ do một nhóm lưu manh nắm trọn. Một quy luật như vậy đã được nhà xã hội học người Ðức, Robert Michels mô tả, gọi tên là “Luật sắt của chế độ quả đầu” (The iron law of oligarchy), trong cuốn sách Ðảng Chính Trị in năm 1911. Michels nhận thấy rằng các đảng hoạt động bí mật cuối cùng sẽ rơi vào trong tay một nhóm nhỏ độc tài (gọi là quả đầu, oligarchy).


Tại sao một đảng cách mạng, một đảng cầm quyền chính trị, lại bị “quả đầu hóa” và “lưu manh hóa” như vậy? Michels thấy nguyên nhân là vì một đảng phải có những người lãnh đạo; mà nhóm người nào cũng vậy, cuối cùng họ phải tự lo cho quyền lợi của chính họ; ngoài ra, tính thụ động của các đảng viên khiến họ dần dần chỉ biết tôn thờ các lãnh tụ. Quy luật sắt của Michels đã được chứng minh qua lịch sử các đảng phát xít và cộng sản. Bất cứ đảng nào hoạt động chính trị với chủ trương sẽ thi hành chế độ độc tài đều đưa đến một hậu quả này: Chính cái đảng đó sẽ rơi vào tay một nhóm quả đầu. Và đảng càng sống lâu thì càng bị một bọn lưu manh thao túng. Vì chỉ bọn họ mới có quyết tâm trên con đường xây dựng sự nghiệp cá nhân mình bằng cách leo dần dần lên các cấp lãnh đạo! Họ biến thành một lũ mafia khai thác “sự nghiệp cách mạng” của các đảng viên để củng cố quyền hành, địa vị và tài sản của họ, bất chấp lợi ích chung của người dân.


Người dân khi biết tình trạng đó thì đã quá muộn màng. Như nhà văn Dương Thu Hương viết: “Dân chúng đã nhìn rõ bản mặt của họ: những con vật đi bằng hai chân, những con vật tham tàn, những con vật đang run sợ vì sự tham tàn của chúng không còn được bóng tối che đậy.” Ðó là một đảng cầm quyền hay một băng đảng ăn cướp? Như ông Ðoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng đã có kinh nghiệm. Nhưng ông làm gì được để bảo vệ các thành quả do công sức gia đình ông tạo nên, khi cả guồng máy hành chánh và công an cùng nhau cố ý đưa ông vào bước đường cùng? Nỗi phẫn uất của ông không biết trút vào đâu, cho nên mới sinh bạo động!


Vụ nổ bom nhà ông Nguyễn Như Tuấn không biết điều tra sẽ đưa tới kết quả nào hay không. Ai có can đảm làm cho rõ trắng đen? Trong khi chờ đợi chúng ta biết một sự thật, rằng xã hội đen mạnh lắm, táo bạo lắm; nó coi những thứ như đại tá công an không ra gì cả. Nó bạo và mạnh như vậy cho nên mới dám nổ bom dằn mặt một giám đốc công an tỉnh! Nó biết không ai dám tìm sự thật sau cùng; không ai dám làm cho ra nhẽ. Bởi vì sức mạnh của nó đã trùm lên trên cả những cấp chỉ huy công an, phủ lên đầu cả những người chỉ huy công an. Trên đầu các ông giám đốc công an tỉnh có Bộ Công An, trên đầu bộ này có Trung Ương Ðảng, trên đầu họ lại có Bộ Chính Trị. Giống như cái hình người tuyết trong truyện ngắn của SBawomir Mrożek có mấy tảng. Ở cấp nào cũng có bóng dáng xã hội đen len lỏi vô, chia chác và thao túng! Xã hội đen đã trùm lên trên xã hội đỏ! Không thể nào phân biệt được xã hội đen với xã hội đỏ nữa!




Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

AN NINH HAY XÃ HỘI ĐEN?????????




AN NINH HAY XÃ HỘI ĐEN?????????


An Đổ Nguyễn  9/1/2012 lúc 11:50 chiều







Ngày 08/01, tôi đến CA Phường Phú Thạnh - Q. Tân Phú theo giấy mời làm việc của cơ quan Công an về Vụ tai nạn giao thông hôm ngày 02/10. Tại đây, tôi đã làm việc trực tiếp với ông Lê Minh Hải (PA35) & rất đông an ninh khác (không giới thiệu tên tuổi, chỉ mặc thường phục), nội dung làm việc xoay quanh 2 vấn đề: việc tôi trả lời phỏng vấn của "Đàn Chim Việt" về vụ tai nạn giao thông của tôi đêm ngày 02/10/2011 và việc ký vào Thư ngỏ đòi trả tự do cho Điếu Cày của Mẹ Nấm.


1. Về vấn đề tai nạn giao thông:


- Hỏi (AN): Tình trạng sức khỏe hiện nay của chị thế nào?

Tôi: Bình thường.

(Ông Hải tự ghi vào biên bản là "Sức khỏe tốt")


- Hỏi: Chị hãy tường trình lại cho Cơ quan an ninh biết về vụ việc Tai nạn giao thông đêm ngày 02/10/2011 của chị?

Tôi: Sự việc qua lâu rồi tôi ko nhớ rõ để mà tường trình chi tiết.

Biên bản phần Đáp: Sự việc qua lâu rồi tôi không nhớ. Những gì tôi trả lời phỏng vấn "Đàn Chim Việt" là hoàn toàn đúng sự thật. (Ông Hải tự ý thêm vào biên bản)


Rồi ông Hải vu cho tôi tội vu khống ngành công an. Tôi hỏi lại là điểm nào nói tôi vu khống Công an. Ông ta chỉ vào nội dung tôi trả lời phỏng vấn "Đàn Chim Việt" được in sẵn đoạn "...Thấy em không bất tỉnh, họ xốc em vào lề xem sao. Em nhận ra được 1 người trong số đó rất quen, đó là kẻ vẫn thường hay theo dõi em..." và bắt tôi giải thích, tôi trả lời rằng sự việc nó như vậy thì tôi kể như vậy, chứ có gì phải giải thích. Ông Hải tiếp tục tìm tiếp 1 đoạn ở trên mà ĐCV có viết " DCVOnline  - phỏng vấn Cô Nguyễn Hoàng Vi kể lại với DCVOnline một tai nạn giao thông vừa xảy ra cho bản thân gây nhiều thương tích và nhận định rằng "đây là một vụ dàn cảnh của công an Việt Nam" mà quy chụp cho tôi vu khống Công an, tôi trả lời rằng đó là Nhận định của ĐCV, không phải của tôi, và tôi không việc gì phải có trách nhiệm gì với những nhận định của người khác. Ông Hải tiếp tục hỏi tôi có nhận xét, quan điểm gì về hành vi vu khống không có căn cứ của ĐCV, hỏi tôi có đồng tình hay ko, tôi từ chối trả lời câu hỏi đó, nhưng ông Hải vẫn cố tình hỏi tới hỏi lui, tôi bảo ông ấy nhận định đó là của ĐCV thì ông tự mà đi làm việc với ĐCV...



Từ 8h sáng đến hơn 12h trưa ông Hải cứ quy chụp tôi vào tội vu khống, không thì bắt tôi phải nhận định hành vi của ĐCV là vu khống không có căn cứ. Tôi hỏi ngược lại ông Hải rằng "Vậy em hỏi thiệt anh nhé, Công an có chỉ đạo vụ tai nạn của em không?", ông Hải trả lời "Không". Tôi tiếp tục hỏi "Vậy công an có chỉ đạo cho người canh & theo dõi em suốt mấy tháng nay không?", ông hỏi lại trả lời "Không". Ông ta còn hỏi ngược lại tôi "Sao em thấy người ta theo dõi em mà em không tố cáo với công an". Thật trơ trẽn! Tôi cảm thấy thất vọng về cách làm việc của Cơ quan công an, dám làm nhưng không dám nhận bất cứ điều gì. Tôi nói với ông Hải "Được rồi, nếu anh đã nói vậy, thì từ nay những thằng nào theo tôi, tôi sẽ tố cáo hết cho anh coi. Còn việc tôi trả lời phỏng vấn ĐCV tôi sẽ chịu trách nhiệm với nội dung tôi trả lời. Vậy thôi."


Ông Hải bắt tôi ký xác nhận nội dung trả lời phỏng vấn của tôi với ĐCV đã được in sẵn. Tôi bắt ông Hải phải mở internet lên download bài báo đó về in lại thì tôi mới ký.



2. Vấn đề Thư ngỏ của Mẹ Nấm:


Sau đó, Ông Hải in luôn 1 bản Thư ngỏ gửi Chủ tích nước Trương Tấn Sang về việc bắt giam trái phép ông Nguyễn Văn Hải của Mẹ Nấm, bắt tôi làm việc tiếp. Ông Hải hỏi tôi biết ông Nguyễn Văn Hải không, tôi trả lời có đọc nhiều thông tin trên mạng về ông. Ông Hải tiếp tục hỏi tôi có hiểu nội dung Thư ngỏ không, tôi trả lời tôi hiểu. Ông Hải bắt tôi tóm tắt nội dung Thư ngỏ, tôi bảo ông Hải tự đọc. Ông Hải bắt đầu nói với tôi rằng Ông Nguyễn Văn Hải phạm tội Tuyên truyền chống phá Nhà nước, rằng ông Hải được Việt Tân đưa đi nước ngoài tập huấn, cơ quan an ninh bắt là đúng người đúng tội chứ không bắt giam trái phép ai bao giờ. Tôi cười mỉa, nói rằng "Anh nói vậy thì tôi biết vậy, chứ tôi chẳng tin. Mà giấy mời tôi làm việc với nội dung về vụ tai nạn của tôi, tôi sẽ không làm việc với bất kỳ nội dung nào khác".



Ông Hải bắt đầu quay lại với nội dung tai nan đã nhai đi nhai lại cả buổi sáng với tôi. Lúc này đã hơn 12h30' trưa, tôi chưa hề có miếng gì trong bụng từ sáng sớm. Và tôi thấy không thể mất thời gian quá nhiều cho cách làm việc như vậy, tôi nói tôi mệt rồi và tôi sẽ không làm việc bất cứ lần nào về vấn đề này nữa. Tôi bước ra khỏi phòng định đi về, thì cả đám an ninh vây lại lôi kéo, xô đẩy, tính hành hung tôi. Tôi hoảng loạn la làng, 2 đứa em gái ngồi uống nước nhà kế bên đợi tôi nghe thấy tiếng tôi la hét, nó chạy vào xem chuyện gì xảy ra với tôi thì bị Công an đuổi ra & còn nói em tôi hỗn. Em tôi liền gọi về cho mẹ, nghe tin tôi bị hành hung mẹ tôi tức tốc lên CA Phường.



Ông Hải nói với mẹ tôi rằng tôi trả lời phỏng vấn báo đài "phản động" nhằm vu khống, bôi nhọ ngành Công an. Mẹ tôi trả lời ông Hải: "Chú thấy con tui làm gì sai thì chú cứ bắt nó đi. Chú gởi giấy mời mà lên chụp cho con tôi tùm lum tội là sao? Còn vụ nó bị tai nạn rớt 7 cái răng, tôi nói thiệt, nó có quyền nghi ngờ do Công an làm, bởi vì nó nhận ra người thường hay theo dõi nó có trong đám gây tai nạn. Mà mấy tháng nay, mấy chú Công an cứ canh & theo dõi nó suốt..." Rồi mẹ kể tội tụi nó: bôi xấu danh dự của mình, hành hung mình, chặn tiền trợ cấp nuôi con của ba Hugo, buộc cty chấm dứt hợp đồng lao động với 2 chị em tôi không có 1 lý do... Lúc ấy mấy 2 người an ninh lấy điện thoại ra chụp hình, quay phim mẹ con tôi, tôi cũng lấy điện thoại ra ghi âm lại sự việc xảy ra trước sự chứng kiến của an ninh để làm bằng chứng bảo vệ mẹ con tôi sau này. Nghe mẹ tôi kể tội 1 hồi, cả đám cứng họng, không nói được gì. Ông Hải nói với mẹ con tôi xóa ghi âm đi rồi về. Tôi không chịu, bắt họ phải xóa những đoạn phim hình họ ghi rồi tôi xóa. Xong rồi thì cả nhà về nhà.



Từ chiều hôm qua đến ngày hôm nay (09/01/2011), vẫn có những người mặc thường phục thay phiên nhau ngồi uống cafe trước hẻm, tôi đi đâu cũng đi theo. Nhớ lời ông Hải nói, gia đình tôi lấy điện thoại ra chụp hình lại để làm bằng chứng tố cáo lên Cơ quan công an.



Chiều nay, khi tôi ra khỏi nhà, có 2 người này tiếp tục đi theo tôi. Em gái tôi thấy vậy, bèn chụp hình lại, 2 tên này hung hăng xông vào em gái tôi định giựt điện thoại (đây là hành vi của bọn ăn cướp), em gái tôi chống cự lại. Tôi thấy vậy nhào vô can không cho họ hành hung em gái tôi. Trong lúc đó em tôi mang xe vào nhà, lúc ra lại thì gặp sự hiểu lầm với những người hàng xóm, họ nghĩ rằng chị em tôi chụp hình họ  có xảy ra xô xát. Công an xuống mời mọi người lên Phường làm việc, tại đây tôi & những người hàng xóm giải hòa với nhau. Còn 2 tên kia thì không thấy Công an gọi lên. Khi mọi người về nhà thì 2 tên đó vẫn còn ngồi đầu hẻm.



Trước lúc lên Phường làm việc, gia đình tôi có đề nghị Công an mời 2 người kia lên Phường để làm rõ hành vi theo dõi của họ, Công an đã hứa (có ghi âm của em gái tôi), vậy tại sao họ vẫn ung dung? Ngày hôm qua Cơ quan an ninh đã xác nhận người của công an không được cử theo dõi tôi, vậy tại sao chiều nay Công an không mời 2 người theo dõi tôi lên Cơ quan để điều tra? Tôi có nên nghi ngờ có sự bảo kê, bao che?????



Nguồn: Facebook An Do Nguyen