Hiển thị các bài đăng có nhãn an ninh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn an ninh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Khanh Nguyen - Tôi đã sập bẫy an ninh cộng sản như thế nào?



Khanh Nguyen - Tôi đã sập bẫy an ninh cộng sản như thế nào?






kln1.jpg
Facebooker Khanh Lam Nguyen (nữ) trong một cuộc biểu tình chống Formosa




Bài viết được lược dịch sang Anh ngữ và đã được chuyển đến các tổ chức nhân quyền quốc tế do Quỳnh Dao - hội viên Hội Ân Xá Úc châu gửi tới Dân Luận:

Environment protester set-up, humiliated, charged with prostitution


***


Một ngày giữa tháng 6.2016 nóng nực, tôi gặp và "được" làm quen với một người tự chia sẻ là "bất mãn chế độ", đấy là lời tôi trích nguyên vẹn theo lời người trẻ ấy, chỉ mấy từ ấy thôi là đủ để tôi có cảm tình với người này rồi: một người trẻ hiểu về xã hội và bất mãn chế độ.

Tối đó tôi đi thu tiền giúp chị gái nên về nhà muộn, 9h30 pm mới gần về đến nhà, bất ngờ người này gọi điện kêu muốn gặp, tôi có e ngại vì muộn nhưng người này cứ nằng nặc nhất định muốn gặp và đã nhắn tin cho tôi suốt buổi chiều để nói về xã hội chính trị VN.

Cuối cùng thì tôi chấp nhận gặp và đi tìm một quán cafe, xong gặp ngay lúc muộn tìm hoài không thấy, bản thân tôi lúc đó đã rất mệt thì nhìn thấy một nhà nghỉ, trời bắt đầu mưa bay, tôi quyết định rẽ vào và dự kiến sẽ ở lại đến sáng mới về. Xong tôi nhắn tin địa chỉ cho người "bất mãn chế độ".

Mọi sự diễn ra giống như vài lần tôi đã gặp phải khi đưa đón một số ACE từ tỉnh lẻ ra Hà Nội biểu tình, chúng tôi thường phải ở nhà nghỉ. Và có lần chúng tôi đã bị bắt không thể xuống đường vào hôm sau được …

Từ trong phòng tắm tôi nghe thấy tiếng đạp cửa trời long đất lở, lao ra ngoài đã thấy gần 20 người cả CA, cả AN, cả thường phục với một dàn máy ảnh, máy quay các loại đã đứng chật phòng…

Toàn bộ hiện trường được dàn dựng đầy đủ, họ đánh tôi, nắm tóc và dùng vũ lực không cho tôi mặc đồ. Tôi tận mắt nhìn thấy họ xé bao cao su (BCS) bỏ vô phong bì, lấy từ trong túi tôi 1 triệu VND bỏ vô phong bì đưa cho người "bất mãn chế độ" ký, hắn ký tất cả các giấy tờ mà chưa cần phải khai, và không cần phải đọc. Tôi nhận ra mình vừa bị sập bẫy an ninh cộng sản (ANCS) nhằm khống chế và triệt hạ uy tín cá nhân. Cái "người bất mãn chế độ" nằng nặc đòi gặp tôi lộ nguyên hình là một tên nội gián, 1 tên DLV tay trong của an ninh. Tôi bị bắt vì phạm tội quả tang án mại dâm với tội chứng là 1 BCS đã xé và 1 triệu VND tang chứng của vụ án. Lúc đó khoảng 10h30 pm.

Vô đồn CA Nghĩa Đô, ANCS chơi bài ngửa: mày biết vì sao mày bị bắt đúng không, thế bây giờ tao cho mày 2 sự lựa chọn nếu muốn thoát khỏi chuyện này, nếu không tao sẽ đưa hết hình ảnh video của mày về quê cho bố mẹ mày xem... Mày nhận đi: mỗi lần mày đi biểu tình được bao nhiêu tiền, ai cho, mỗi lần mày đi bán dâm được bao nhiêu tiền mày khai đi. Khai xong tao cho mày về luôn bây giờ …

Tôi lúc đó đã nhận rõ tình hình, cũng rất lo sợ vì bây giờ chúng đã có những hình ảnh nhạy cảm của mình, chúng sẽ khống chế tôi... Tôi biết giữa tôi với chúng đã hình thành một thỏa thuận ngầm. Một mình Tôi chẳng là gì cả, thứ mà ANCS muốn là hạ nhục các ACE đấu tranh dân chủ và đánh vào uy tín của phong trào dân chủ... tôi nói tôi cần 10 phút để suy nghĩ …

Tôi: cả 2 sự việc đó, cho dù một chuyện tôi cũng không nhận chứ đừng nói là 2 chuyện. Tôi là kẻ coi trọng danh dự hơn tính mạng, nếu các người muốn các người cứ mang súng tới đây, thủ tiêu tôi ngay bây giờ. Hãy kề súng vào đầu tôi... nhưng những chuyện đó tôi không bao giờ thừa nhận …

Ngay trong lúc đó, tôi thực sự cũng chưa biết ngày mai của mình như thế nào. Nhiều CA, AN vặn hỏi tôi nữa về những lần biểu tình, xuống đường và những bài viết ... "ai đã gửi cho cô những bài viết, tại sao trên fb của cô lại có nhiều tin tức như vậy?". Tôi vẫn những câu trả lời cũ, không hội nhóm không Đảng phái, không tài trợ không ai xui khiến, tôi chỉ làm theo lương tâm mình mà thôi. Tôi bị giam hết đêm đó. Bên ngoài nóng nực nhưng bên trong chốn cửa công quyền điều hòa, quạt bật đến rét run. Đúng là xài của chùa có khác thật.

Hết đêm tôi gần như không ngủ, mắt tôi đỏ lừ và bắt đầu sưng mọng, hôm sau thì tôi đã bị đau mắt. Tôi thực sự lo lắng và hoang mang không biết chúng sẽ dở trò gì. Tôi đi một bước có người theo một bước, cả đêm có người thay phiên nhau canh giữ... Đêm đó dài thật, tôi cũng đã nghĩ ra được nhiều điều từ lần thức đêm hôm ấy, tôi hiểu tại sao có người nhắn tin rằng đã lo ngay ngáy cho tôi, nhắc nhở tôi từ bây giờ không được tin ai hết kể cả người thân của mình. Bất cứ ai cũng có thể bị lợi dụng để chống lại tôi. Hãy cẩn thận với chỗ ở của tôi bởi vì nếu muốn, có thể người ta sẽ tìm ra ma túy ở đó. . . Chưa bao giờ tôi ngấm câu "đổi trắng thay đen" như lúc này.

Sáng hôm sau tôi tiếp tục bị khai thác bởi những AN lão làng nhất, kẻ hồ đồ dọa đánh có, kẻ mật ngọt chết ruồi cũng có, vừa đánh vừa xoa... xong từ đầu đến cuối tôi cứ sự thật mà nói không thay đổi ý kiến. Tất cả các biên bản giấy tờ sai sự thật tôi dứt khoát không ký. Tôi chỉ ký trên các bản khai của chính mình, tôi viết thẳng thắn rằng tôi đã bị lừa sập bẫy bởi vì tôi là một người bất đồng chính kiến, cổ xúy biểu tình phản đối Formosa, tôi là nhân vật nổi bật trong cuộc biểu tình chấn động truyền thông quốc tế sáng 1.5 tại Hà Nội.

Tôi nghe tiếng 1 AN gầm gừ: con chó này, mày không biết các bài viết của mày làm tao vất vả như nào đâu....

Tôi đã nói hết, tôi thẳng thắn là tôi không có gì để nói thêm nữa, tôi tuyên bố nếu họ giữ tôi quá 24h đồng hồ thì tôi sẽ mời luật sư giải quyết với họ. Chúng bắt tôi đối chất với tên DLV do AN cài cắm "bất mãn chế độ", kẻ đóng vai diễn viên "mua dâm" , từ đầu đến cuối tôi vẫn giữ nguyên lập trường của mình, mặc kệ kẻ kia khua môi múa mép ....

Tôi nghe tiếng CA, AN gọi điện nói chuyện với cấp trên, mất nửa ngày để chúng hội họp nghị án và ra quyết định. Tôi nhận ra rất nhiều AN quen mặt, có đội CSHS CA quận Cầu Giấy, CA phường Nghĩa Đô, A67, đội phòng chống tệ nạn xã hội .... Cả 1 bộ máy hoàn hảo chỉ để bảo vệ chính quyền. Tôi là dân và tôi cảm thấy khủng khiếp khi phải ở cùng 1 chỗ với họ. Bất chợt hiểu tại sao có người gọi đó là "động quỉ", không phải do cực đoan mà do họ đã quá hiểu bản chất của tay sai chính quyền CS! Chúng có thể ngọt ngào, chúng có thể hung dữ nhưng cái đích cuối cùng là khai thác thông tin từ bạn và chờ đợi bạn sơ hở, trên người chúng là tấm áo giáp mang tên "chính quyền", vũ khí của chúng là "luật pháp" - thứ chỉ có giá trị với bọn dân đen ....

7h tối, họ nói rằng sẽ thả tôi ra và tôi hãy ký nhận vào biên bản trả lại đồ vật bị thu giữ gồm điện thoại, xe máy, và một số giấy tờ. Tôi đọc qua biên bản: ngày... tháng ...năm, chúng tôi bắt giữ một vụ mại dâm tại....., tôi nhìn sâu vào mắt tên AN đưa giấy cho mình: "anh viết thế này thì tôi không bao giờ ký được, anh viết lại đi!". Trong lòng tôi hiểu rằng đến giờ phút này họ vẫn cố lừa tôi, nếu tôi ký mà không đọc kỹ thì họ đã có 1 tờ giấy đáng giá ngàn vàng để hạ nhục tôi và bôi xấu phong trào đấu tranh dân chủ ....

Khoảng 7h30 tôi bị đưa lên CA quận Cầu Giấy kết án:

- mại dâm bất thành
- thả ra
- ký biên bản vi phạm kiểm tra hành chính không mang CMND
- trả lại tôi 1tr VND tang chứng vụ án

Đấy là nội dung tờ giấy chỉ đạo cấp trên để lại cho các anh AN tép riu cứ thế mà thực hiện. Tôi đã cất tờ giấy này nhưng sau đó bị AN phát hiện và đòi lại.

Rời khỏi đồn CA, tôi không có bất kỳ tang chứng nào về sự việc này, tất cả hồ sơ còn trong tay CA quận Cầu Giấy. Cho nên không có chuyện những hình ảnh bẩn thỉu có trên web đen, không có những chuyện bịa đặt từ lũ DLV chỉ có ăn và sủa mà làm cũng không xong …

Trước khi xảy ra vụ đánh phá ghép hình dựng chuyện của Vietvision, tôi đã chia sẻ một phần câu chuyện với 4 người: một người anh ở Mỹ, một ở Úc, một người ở Hà Nội và 1 người ở Nghệ An. Mọi người đều khuyên tôi bình tĩnh và nếu sau này chúng dùng hình bẩn để bôi nhọ tôi thì hãy đưa sự việc ra công luận. Hãy chia sẻ để mọi người nhìn thấy bộ mặt thật của chính quyền CS và cảnh giác các ACE đấu tranh!

Tấm hình tôi cầm 200 USD do chính tôi tự post trên fb của mình để kêu gọi mọi người giữ dolla thay vì giữ tiền Hồ. Tôi bác bỏ mọi cáo buộc, và sẽ cân nhắc khởi kiện những kẻ có trách nhiệm trong sự việc này sau khi trao đổi thêm với LS.

Đê hèn và bỉ ổi là những từ ngữ xứng đáng dành cho lũ CS. Người tốt thì đã không là cộng sản mà cộng sản thì không có người tốt!

Giúp tôi share nhé, mỗi một người share là thêm một một cái tát vào mặt lũ CS. Tôi sẽ đợi đếm xem! Có bao nhiêu người muốn tát vào mặt chúng.

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Lê Công Định - Buổi Trình Diện Sáng Thứ Năm...


Lê Công Định - Buổi Trình Diện Sáng Thứ Năm...





Le Cong Dinh.jpg



Buổi trình diện sáng thứ Năm vừa rồi diễn ra vào 9 giờ như mọi khi, chỉ khác là số người tham gia từ phía chính quyền ít hẳn so với các buổi làm việc trước. Đại diện của UBND phường không có ai, chỉ mỗi các anh công an. Cũng chẳng có bóng hồng nào ngoài những gương mặt đàn ông buồn tẻ. Tuy nhiên, cuộc gặp kéo dài hơn lệ thường vì nhiều đề tài lý thú.

Đầu tiên, bên an ninh quan tâm đến buổi phỏng vấn tôi của Thông tấn xã Pháp (AFP) cách đây hơn một tháng, bởi hôm các phóng viên AFP đến nhà tôi đã có nhiều cái “đuôi” theo họ khắp phố phường Sài Gòn. Lúc lên căn hộ tôi sinh sống, họ đã gửi tạm các đuôi ấy cho phòng bảo vệ bên dưới khu chung cư. Cô Cat Barton kể lại sự việc đó cho tôi nghe với niềm hứng khởi, rằng đấy là chuyện hiếm thấy ở các nước đang sống trong hòa bình. Cô hỏi tôi có ngại không, tôi trả lời đã quen với việc mọc đuôi lạ như thế rồi. Anh an ninh hỏi tôi trao đổi gì với AFP. Tôi nói, “các anh đã xem trên mạng rồi, hỏi lại làm chi.” Dù vậy, tôi vẫn nhã nhặn trình bày, rằng thật ra nguyên văn trao đổi với AFP không chỉ ngắn gọn như bản tin đã đăng tải.

Trong buổi phỏng vấn, AFP có hỏi về cái gọi là “nền kinh tế thị trường định hướng XHCN” của Việt Nam, và tôi đã trả lời như sau: “Các nhà bình luận quốc tế thường tạm phân chia chính sách kinh tế của các quốc gia thành hai loại chính yếu, một là chính sách kinh tế tự do với sự can thiệp hạn chế của nhà nước vào cơ chế thị trường, và hai là chính sách kinh tế thiên về xã hội với sự can thiệp nhiều hơn của nhà nước; cả hai chính sách ấy đều xây dựng trên nền tảng chung là nền kinh tế thị trường thuần túy. Còn cái gọi là “nền kinh tế thị trường định hướng XHCN” của Việt Nam thì tôi chịu và chính các nhà lãnh đạo chính quyền cũng chẳng hiểu nó là gì sau khi “lỡ” cao hứng đặt ra danh xưng lạ lùng đó. Họ đã họp bàn tới lui để cố nhận diện nó, nhưng vẫn chưa xác định xong, vì đang loay hoay tìm cách dung hòa nền kinh tế thị trường với chủ thuyết Marx-Lenin. Những người cộng sản từng dựa vào phương pháp đấu tranh bạo lực của chủ nghĩa Marx-Lenin để lên nắm quyền, nên bây giờ họ muốn tiếp tục bám vào học thuyết đó để biện minh sự tồn tại của mình. Tuy nhiên, đi ra đường bây giờ chúng ta sẽ dễ dàng thấy nền kinh tế Việt Nam vận hành hoàn toàn theo tư bản chủ nghĩa, chẳng còn liên quan gì đến cộng sản chủ nghĩa cả.”

Anh an ninh ghi lại những lời tường thuật trên của tôi vào một mảnh giấy riêng, rồi hỏi sang cuộc phỏng vấn của Đài Á châu Tự do (RFA). Tôi hỏi lại anh ấy đã đọc chưa, anh bảo đọc rồi. Tôi đáp rằng nội dung đăng tải trên mạng hoàn toàn phản ánh ý của tôi, anh an ninh liền yêu cầu tôi giải thích rõ hơn về khái niệm hòa giải giữa người cộng sản và người không cộng sản, mà tôi nêu trong cuộc phỏng vấn. Tôi nói, “ngày nay mâu thuẫn chính trong xã hội là giữa đảng cộng sản với những người ngoài đảng, một bên thâu tóm mọi quyền lực trong tay, còn bên kia chỉ biết cắm đầu làm việc và đóng thuế.” Một anh công an ngồi gần bên hỏi lại, “ý của anh là hiện nay hơn 90 triệu người đang phục vụ riêng cho 3 triệu ông cầm quyền phải không?” Tôi gật đầu ngay, “đúng như vậy và đó là sự bất bình đẳng lớn nhất cần được hòa giải bây giờ, chứ không phải hòa giải giữa bên thắng và bên thua của 40 năm về trước nữa!” Các anh an ninh không hỏi thêm.

Câu chuyện chuyển sang sự kiện phái đoàn của Hạ viện và Bộ Ngoại giao Mỹ sang Việt Nam dự đối thoại về nhân quyền vào tuần trước. Anh an ninh hỏi tôi, “anh nghĩ sao về sự kiện 14 tổ chức xã hội dân sự bỏ phiếu về vấn đề Việt Nam tham gia TPP, và phải chăng có tình trạng không thống nhất giữa các tổ chức ấy vì chỉ có 5 tổ chức ủng hộ trong khi đa số không ủng hộ?” Tôi đáp: “Thứ nhất, đây chỉ là cuộc thăm dò ý kiến tham khảo, không ảnh hưởng nhiều đến chính sách của chính quyền Mỹ trong vấn đề gia nhập TPP của Việt Nam. Thứ hai, đối với sinh hoạt dân chủ, ý kiến trái ngược nhau là bình thường. Thứ ba, theo suy nghĩ riêng của tôi, không có sự bất đồng lớn giữa các tổ chức xã hội dân sự tham gia cuộc thăm dò ý kiến đó, bởi bên ủng hộ cho rằng nếu Việt Nam tham gia TPP thì các điều kiện về nhân quyền và quyền của công nhân lập công đoàn độc lập hẳn đã phải được thỏa mãn rồi, còn bên không ủng hộ yêu cầu phải đặt các điều kiện ấy trước khi xét cho Việt Nam tham gia TPP. Do vậy, theo tôi 14 tổ chức xã hội dân sự đã bày tỏ ý kiến hoàn toàn thống nhất, chỉ theo cách khác nhau mà thôi. Tôi mừng vì các tổ chức xã hội dân sự đã trưởng thành như thế.”

Anh an ninh hỏi tôi có ủng hộ Việt Nam tham gia TPP hay không. Tôi đáp rằng tôi rất ủng hộ, vì TPP là chiếc phao cứu sinh cần thiết cho nền kinh tế đang suy sụp của Việt Nam, vừa giúp cải thiện đời sống của người dân, vừa tránh nguy cơ lệ thuộc vào Trung Quốc, và điều quan trọng là lần này Việt Nam không thể thoái thác giải quyết thỏa đáng vấn đề nhân quyền và quyền lập công đoàn độc lập, do vậy tôi mong Việt Nam sớm tham gia vào TPP.

Anh an ninh nói anh ấy cũng ủng hộ, nhưng cần có lộ trình giải quyết những mâu thuẫn và trở ngại giữa hai nước nhằm đáp ứng điều kiện nhân quyền sau khi Việt Nam đã tham gia TPP. Tôi đáp: “E rằng lần này khó có lộ trình như thế, bởi sau hai lần ký kết Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ (BTA) năm 2000 và các thỏa thuận tham gia Tổ chức thương mại thế giới (WTO) năm 2007, Việt Nam chẳng những không tạo dựng niềm tin với phía Hoa Kỳ trong việc giải quyết mâu thuẫn và trở ngại đó, mà còn vi phạm nhân quyền trầm trọng hơn. Bây giờ liệu Quốc hội Hoa Kỳ còn tin vào một lộ trình như thế không? Điều đó đã thể hiện qua việc Thượng viện Mỹ vừa bác bỏ trao quyền đàm phán nhanh về TPP cho Tổng thống Mỹ. Hơn nữa, Tổng thống Obama vừa cảnh cáo Việt Nam về khả năng trả giá nếu vi phạm cam kết về quyền của người lao động sau khi đã tham gia TPP rồi. Anh đã đọc tin đó chưa?” Anh an ninh gật đầu.

Tôi nói tiếp, “hơn bao giờ hết lúc này bản lĩnh của nhà lãnh đạo rất cần thiết, hoặc chấp nhận mở rộng tự do dân chủ để phát triển kinh tế, hoặc khư khư giữa lấy quyền lực của đảng, bất chấp kinh tế sụp đổ và sự lệ thuộc vào Trung Quốc.” Anh an ninh gật đầu nói: “Nhà lãnh đạo bản lĩnh sẽ biết lượng định các yếu tố đó để đưa ra giải pháp tốt nhất cho tình hình chung, càng đạt nhiều mục tiêu càng tốt.” Tôi đáp, “anh nói không sai, nhưng khó có sự thỏa hiệp dễ dàng giữa các mục tiêu như anh nghĩ, vì tình hình chính trị và kinh tế hiện tại khá nghiêm trọng rồi; tôi thử đặt mình vào vị trí của các nhà lãnh đạo hiện nay để tìm giải pháp dung hòa như anh nói, nhưng thấy khó, vì nếu đặt lợi ích của dân tộc lên trên chỉ còn cách thay đổi thể chế chính trị.” Anh an ninh không nói gì thêm.

Cuộc đối thoại chuyển sang một đề nghị đăng trên FB của tôi, rằng nên đổi ngày 21 tháng 6 hàng năm thành ngày “bóp nghẹt tự do báo chí”. Anh an ninh bảo tôi dùng từ “bóp nghẹt” gay gắt quá, từ “thiếu tự do” là đủ rồi. Tôi cười đáp, “nếu tôi không dùng từ “bóp nghẹt” thì các anh đâu chịu công nhận là “thiếu tự do” như anh vừa nói.” Anh ấy cười rồi hỏi, “anh thấy báo chí thiếu tự do thật à?” Tôi đáp, “tự do báo chí không phải thiếu mà rất thiếu, bằng chứng là nhiều bài viết đăng trên các báo mạng có nội dung bình thường, nhưng khi đề tài và cách viết bị đánh giá là nhạy cảm, liền bị gỡ xuống một cách vô lý.” Một anh công an khác liền bình luận ý đó của tôi: “Biết đâu đó là do hacker phá các báo mạng thì sao? Hacker vẫn thường làm như vậy.” Tôi bật cười đáp: “Nếu thế thì tôi có thể thẳng thắn nói với các anh rằng hacker lớn nhất Việt Nam bây giờ chính là Ban Tuyên giáo Trung ương đấy!” Mọi người đều nhìn nhau cười.

Nhân vấn đề tự do báo chí, anh an ninh hỏi tôi: “Anh đánh giá anh Điếu Cày thế nào?” Tôi trả lời không do dự: “Đó sẽ là nhà lãnh đạo tầm cỡ.” Anh an ninh vặn lại, “trước kia anh cũng nghĩ như vậy?” Tôi đáp: “Tôi gặp anh Điếu Cày vài lần trước và trong khi anh ấy bị bắt, vì tôi đã quen biết và từng làm luật sư cho anh Điếu Cày trong vụ án “trốn thuế”, chính phong thái và năng lực tổ chức của anh khiến tôi nghĩ rằng đây là con người có tầm vóc lớn. Bây giờ tôi thấy cảm nhận trước đây của mình càng hiện thực hóa hơn.” Anh an ninh vặn tiếp, “thế còn anh Trần Huỳnh Duy Thức?”

Tôi cảm thấy hào hứng và trả lời ngay: “Anh Thức là nhân vật đúng nghĩa có tài kinh bang tế thế hiếm thấy, mà trong đời tôi chưa từng gặp người thứ hai. Anh ấy viết không nhiều và cũng chưa viết hết, nên ít người hiểu. Do tôi đàm luận với anh Thức một thời gian dài, nên nhận ra tầm nhìn của anh ấy về các vấn đề chiến lược kinh tế, chính trị và bang giao quốc tế rất sâu rộng, không giống những vị lãnh đạo đất nước hiện nay. Tôi tiếc cho dân tộc này, người tài như vậy lại bị đố kỵ.” Anh an ninh hỏi mỉa mai: “Chẳng lẽ tài năng của anh Thức hơn cả anh?” Tôi vui vẻ đáp: “Tôi không thể so với anh Thức và nếu có dịp trợ giúp anh ấy canh tân đất nước thì tôi đủ mãn nguyện.” Anh an ninh cười mỉm: “Anh khiêm tốn quá!” Tôi lắc đầu: “Đó là sự thật, tôi tự nhận biết khả năng của mình đến đâu.”

Anh an ninh bỗng tâm sự: “Những cuộc gặp thế này, chúng tôi chỉ muốn hỏi thăm sức khỏe của anh và lắng nghe các đề nghị của anh mà thôi, chứ không muốn làm việc căng thẳng đâu. Còn bảo rằng tranh luận với anh, thì thú thật chúng tôi không thể ngồi ngang hàng, nhất là trong lĩnh vực luật pháp. Nếu anh không bị quản chế thế này chắc không thể có dịp trò chuyện với anh. Điều tôi muốn khẳng định là chúng tôi, kể cả lãnh đạo của chúng tôi, rất trọng thị cá nhân anh. Nếu anh muốn góp ý hoặc đề xuất với nhà nước bất kỳ đề tài cụ thể nào, thì hãy viết ra để chúng tôi trình lên các cấp cao hơn nghiên cứu, chứ anh cứ viết facebook thế này, như trong tháng 4 vừa qua, chúng tôi theo đọc anh mệt quá. Chúng tôi biết tính anh, muốn là làm, chẳng biết sợ ai và không ai ngăn cản được, chỉ thành thật khuyên anh tự biết nên viết điều gì cần, điều gì không. Chúng tôi không muốn can thiệp, bắt anh phải viết hoặc nói thế này thế kia, vì mọi người đều có quyền tự do tư tưởng mà, chắc anh cũng hiểu?”

Tôi nghiêm trang đáp tạ: “Tôi rất cảm kích trước cách đối xử của các anh. Tôi cũng nói với bạn bè của mình rằng các anh luôn nhã nhặn với tôi. Thật tình, những người bất đồng chính kiến như tôi đều chỉ mong làm sao góp phần cải thiện đời sống của người dân và phát triển đất nước, nhưng do chính quyền vẫn tỏ thái độ nghi kỵ tiếng nói trái chiều, nên khoảng cách giữa chúng tôi và chính quyền ngày càng xa dần một cách không đáng. Dù vậy, tôi luôn ghi nhận thành ý của các anh và mong các anh hiểu rằng chúng tôi luôn ôn hòa, chỉ tìm cách thay đổi đất nước một cách hòa bình.”

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

LOAN NGUYỄN - THƯ GỬI DLV, AN NINH VÀ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ TỪNG LÀ BẠN NHƯNG CHƯA CÙNG CHÍ HƯỚNG



LOAN NGUYỄN - THƯ GỬI DLV, AN NINH VÀ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ TỪNG LÀ BẠN NHƯNG CHƯA CÙNG CHÍ HƯỚNG




"Tôi có quyền ước mơ về một xã hội tự do dân chủ, tôi có quyền mong đợi đất nước VN lớn mạnh chứ không phải là 1 VN hiện tại tiểu nhược hèn mọn cam phận cúi đầu bị láng giềng bắt nạt... " - Tâm sự của người phụ nữ từng có một thời là "cháu ngoan bác Hồ". Loan Nguyễn
Các bạn thân mến!

Tôi và các bạn - 1 thế hệ "cháu ngoan Bác Hồ" sau 1975 và cũng thuộc nằm lòng 5 điều Bác Hồ dạy... Tất cả chúng ta đều được hưởng 1 nền giáo dục XHCN và riêng tôi còn có "may mắn" được dự thi kể chuyện "những câu chuyện về Bác Hồ" kính yêu của chúng ta.

Tôi đã từng rất căm thù Đế Quốc Mỹ và nhiều lần cầm bút viết bài thi lịch sử đúng từng dấu chấm câu, dấu phẩy rằng quân ta giết chết được bao nhiêu tên địch, thu được bao nhiêu loại vũ khí, bắn rớt bao nhiêu chiếc máy bay... Tuổi thơ tôi trôi qua cũng y nhu các bạn, nghĩa là cũng cắm đầu cắm cổ học chạy theo thành tích của nhà trường, là thở phào khi được lên lớp, là "thoát nạn" khi vượt qua được kỳ thi…

Tôi y như 1 cái trứng trong hàng ngàn cái trứng khác được gà rặn đẻ và chờ ngày được lên chảo hay may mắn trở thành chú gà con rồi lại được ăn cám nông nghiệp vỗ béo chờ tới lượt lên dĩa. Tôi đã sống và khôn lớn mà chẳng hiểu gì về cuộc đời, chẳng biết gì về xã hội. Tôi bằng lòng với tấm bằng DH Luật, bằng lòng với công việc đầu tiên nhàn nhạt kiếm cơm ngày 3 bữa...để rồi đến một ngày tôi như bừng tỉnh thức giấc khi 1 TG mới mở ra trước mắt tôi, 1 TG của công nghệ thông tin, 1 TG của sự thật và chân lý, 1 hiện trạng xã hội VN nhức nhối phơi bày đầy đủ tất cả sự lọc lừa và gian trá của chế độ... Tôi nhận ra tôi đã u mê quá lâu, tôi chẳng khác gì 1 con lừa trong bầy lừa được chăn dắt y chang như các bạn. Lúc đau xót nhất là lúc trí não tôi mở bừng mắt và trái tim tôi biết cảm nhận nỗi đau chung của cả dân tộc. Tôi biết đặt ngàn câu hỏi vì sao và tại sao?

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

An ninh cấm các blogger tham dự hội thảo về truyền thông do Úc tổ chức



An ninh cấm các blogger tham dự hội thảo về truyền thông do Úc tổ chức



30.07.2014


VRNs (30.07.2014) – Sài Gòn - Một số Nhà đấu tranh Dân chủ và Blogger được mời tham dự “Hội thảo Truyền thông phi nhà nước ở Việt Nam trong thời kỳ hiện nay” vào sáng nay ngày 30.07.2014, đã bị nhà cầm quyền ngăn cản, ép buộc mọi cách không cho đến tham dự.


Công an canh bà Trần Thị Nga và cô Huỳnh Phương Ngọc ngay trước nhà nghỉ Trúc Sơn số 850 đường Láng, Hà Nội
Công an canh bà Trần Thị Nga và cô Huỳnh Phương Ngọc ngay trước nhà nghỉ Trúc Sơn số 850 đường Láng, Hà Nội


Dân oan Thúy Nga và cô Huỳnh Phương Ngọc, thành viên Hội Phụ Nữ Nhân Quyền VN, là những khách mời bị nhà cầm quyền ngăn chặn.

Dân oan Thúy Nga cho biết: “Tôi và bị chủ nhà nghỉ và công an phá cửa đòi kiểm tra phòng lúc nửa đêm [ngày 29.07] và sáng sớm [ngày 30.07] đuổi chúng tôi trả phòng. Chúng tôi không chấp nhận hành vi đó thì rất nhiều công an và côn đồ bao vây nhà nghỉ. Mục đích của họ là ngăn cấm chúng tôi đến tham dự buổi hội thảo về Nhân Quyền và tự do báo chí phi nhà nước tại đại sứ quán Úc, vì tôi chính là nạn nhân bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cướp Quyền công dân, cướp quyền tự do thông tin một cách trắng trợn.”

Cô Huỳnh Phương Ngọc cho biết thêm: “Từ nửa đêm qua và sáng sớm nay, nhân viên nhà nghỉ liên tục sách nhiễu, đòi vào phòng với lý do bỏ quên đồ, đập cửa, tự mở khoá ngoài, nhưng chúng tôi đứng chặn ở cửa và không cho phép họ xông vào.”

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Phạm Lê Vương Các - Quảng Nam: An ninh chặn đường đánh đập một nhà vận động UPR


Phạm Lê Vương Các - Quảng Nam: An ninh chặn đường đánh đập một nhà vận động UPR








Phạm Lê Vương Các - Một nhà hoạt động tham gia vận động tại kỳ Kiểm Điểm Định Kỳ Phổ Quát (UPR) về nhân quyền, anh Bùi Tuấn Lâm sau khi trở về nước khoảng hơn một tháng đã bị an ninh mật vụ chặn đường, bao bây đánh đập dã man.

Sự việc xảy ra vào lúc 8h50' sáng 16/4/2014, nhân chuyến làm thiện nguyện giúp đỡ người nghèo tại tỉnh Quảng Nam, anh Lâm cùng với người bạn của mình là Nguyễn Đức Quốc đến thăm nhà bất đồng chính kiến Huỳnh Ngọc Tuấn ở Quảng Nam. Sau khi anh Lâm và Quốc ra về trên một đoạn đường vắng vẻ gần cầu Kỳ Trung, TP. Tam Kỳ, Tỉnh Quảng Nam, thì bị một nhóm 8 người đi trên 4 xe gắn máy, hút thẳng vào đầu xe và nói “Lâm bước xuống xe!”.

Sau đó những người này xưng là an ninh tỉnh Quảng Nam và yêu cầu kiểm tra giấy tờ.

Anh Lâm đã đề nghị những người này phải xuất trình thẻ ngành công an nhưng không được đáp ứng, mà nhóm người mặc thường phục này yêu cầu anh Lâm và người bạn của mình phải về đồn Công an xã gần đó để làm việc.

Trước thái độ hung hăng và cách hành xử không tuân thủ pháp luật, nên anh Lâm và người bạn của mình không chấp hành và phản đối bằng cách đứng im tại chỗ.

Ngay lập tức 8 an ninh Quảng Nam đã dở thói côn đồ, cùng nhau lao vào đánh đập dã man anh Lâm và anh Quốc bằng cách dùng nón bảo hiểm đánh thẳng vào đầu và mặt, và liên tục dùng chân đá vào 2 bên sườn.

Sự việc hành hung kéo dài trong khoảng thời gian 15 phút, và được chấm dứt khi có những người dân đi ngang qua .

Để tránh sự chú ý của người dân đang tụ tập lại, anh Lâm cho biết lúc đó những an ninh này vừa đánh vừa la: “Tụi này đụng xe người khác rồi bỏ chạy”.


Hai trong số 8 an ninh chạy xe mang biển số 92-L8 2917 tham gia đánh đập bị chụp ảnh lại


Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Đến tòa đại sứ Thụy Điển trao Tuyên bố 258: An ninh làm khó, blogger tỉnh bơ



Đến tòa đại sứ Thụy Điển trao Tuyên bố 258: An ninh làm khó, blogger tỉnh bơ





CTV Danlambao - Ngày hôm qua, 12 tháng 8, 2013 an ninh đã triệu tập blogger Nguyễn Đình Hà để "làm rõ sự việc" ngày 7/8/2013 vừa qua Đình Hà đã tới Đại sứ quán Vương quốc Thụy Điển tại Hà Nội để cùng với các blogger Nguyễn Thu Trang, Nguyễn Văn Viên, Lê Hồng Phong, Nghiêm Ngọc Trai - đại diện cho Mạng Lưới Blogger Việt Nam trao Tuyên bố 258.


Công an phụ trách buổi "làm rõ sự việc" này tên Lê Hữu Đức. Bên cạnh đó là một an ninh xưng tên. Hai cán bộ này đã hạch hỏi blogger Đình Hà về những vấn đề như:


- Lý do đến ĐSQ, được mời như thế nào, tới đó với ai, vào lúc nào, ra lúc nào;


- Đến ĐSQ thì làm những việc gì, nội dung ra sao, cụ thể của các nội dung ấy thế nào;


- Liên quan đến bản Tuyên bố 258: sao biết về nó, nội dung của nó đại khái là gì, ai là người đề xướng, có bao nhiêu người ký, biết ai ký;


- Tại sao lại trao tuyên bố 258 cho ĐSQ Thụy Điển;


- Bản Tuyên bố 258 đã được gửi đến đâu, với mục đích gì, dự định đưa bản tuyên bố đó đến đâu nữa;


- ĐSQ Thụy Điển sau khi nhận bản tuyên bố đó có ý kiến gì không;


- Khi ra về, ĐSQ có trao cái gì không...


Blogger Nguyễn Đình Hà đã trả lời tóm tắt từ bài viết của anh trên FB như sau:


- Đến ĐSQ theo lời mời của bà Kanter, được mời thông qua blogger Nguyễn Lân Thắng. Cùng đi với Đình Hà các blogger Nguyễn Thu Trang, Nguyễn Đình Nguyễn Văn Viên, Lê Hồng Phong, Nghiêm Ngọc Trai.


- Bản tuyên bố 258 được ra đời khoảng tháng 7/2013, sau khi chính quyền đã bắt, khởi tố và tuyên án nhiều công dân mạng, nhà báo như Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Việt Chiến. Về việc Tuyên bố 258 do ai đề xướng thì Đình Hà trả lời là không biết, chỉ biết đến nó qua sự chia sẻ trên mạng xã hội và thấy đúng thì ký như hơn 100 blogger khác với mục đích yêu cầu nhà nước VN xóa bỏ Điều 258 BLHS năm 1999 vì nó rất mơ hồ, hạn chế quyền tự do, dân chủ của công dân.


- ĐSQ Thụy Điển đã biết về sự tồn tại của bản tuyên bố này nên họ mời các blogger Việt Nam đã tham gia ký bản tuyên bố đến để nói chuyện trao đổi và nhân tiện các blogger đại diện đến ĐSQ Thụy Điển Tuyên bố 258. Tuyên bố 258 cũng đã được gửi tới ĐSQ Mỹ tại Hà Nội, các tổ chức quốc tế có văn phòng đại diện tại Bangkok.


- Bà Kanter, Phó đại sứ Thụy Điển ghi nhận và nói sẽ xem xét, nghiên cứu và trao đổi với phía chính quyền Việt Nam trong các phiên họp giữa chính quyền 2 nước như các cuộc đối thoại nhân quyền hàng năm. Trước khi chia tay bà Kanter đã đại diện cho ĐSQ tặng cho các blogger mỗi người 1 quyển truyện thiếu nhi nổi tiếng của Thụy Điển là cuốn "Pippi tất dài" bản tiếng Việt.


Trước những việc làm của an ninh, blogger Nguyễn Đình Hà đã khẳng định trên Facebook của anh:


- Tôi khẳng định rằng chuyện công dân Việt Nam đi đến cơ quan đại diện ngoại giao nước ngoài là hoàn toàn bình thường, dựa trên quyền của công dân và quyền của cơ quan đại diện ngoại giao nước ngoài tại Việt Nam;


- Tôi xin khẳng định những gì tôi nói là đúng sự thật và đã được đăng tải công khai trên các trang mạng.


Sau vụ an ninh tìm cách xách nhiễu cụ Bùi Thị Thiện Căn, mẹ của blogger Đoan Trang, buổi làm việc để "làm rõ sự việc" của công an, an ninh cuối cùng chỉ "làm rõ" thêm một điều: mục tiêu trong sáng, hành động công khai, việc làm đúng luật và thái độ đàng hoàng, minh bạch, khẳng khái của blogger Việt Nam đã bẻ gảy và vô hiệu hóa mọi ý đồ răn đe, áp đảo tinh thần của an ninh đối với công dân Việt Nam.

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

Hội nghị Hội đồng Cộng đồng An ninh và Chính trị ASEAN lần 7




Hội nghị Hội đồng Cộng đồng An ninh và Chính trị ASEAN lần 7



Quốc Việt, thông tín viên RFA


Chiều ngày 2/4, tại thủ đô Phnom Penh của Campuchia đã diễn ra Hội nghị Hội đồng cộng đồng an ninh và chính trị ASEAN (APSC) lần 7, trước thềm Hội nghị thượng đỉnh ASEAN lần 20.



RFA photo
Hội nghị Hội đồng Cộng đồng an ninh
và chính trị ASEAN lần 7

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

CSVN: THÀ MẤT NƯỚC NGAY CÒN HƠN SỢ MẤT ĐẢNG: CLB Bóng đá NO-U chiều qua ra sân nhưng quản lý sân vừa yêu cầu giải tán vì “công an không cho đá“.



CSVN: THÀ MẤT NƯỚC NGAY CÒN HƠN SỢ MẤT ĐẢNG:

CLB Bóng đá NO-U chiều qua ra sân nhưng quản lý sân vừa yêu cầu giải tán vì “công an không cho đá“.







Hôm nay No-U FC đang chuẩn bị giao hữu với một đội bóng bên Dầu Khí thì bị an ninh Việt Nam (theo lời anh bảo vệ nói) cản trở không cho đá. Thay mặt những người yêu nước phản đối đường lưỡi bò phi lý của Trung Quốc, chúng tôi tuyên bố những hành động đó hoàn toàn không có lợi trong việc khẳng định chủ quyền biển đảo Việt Nam ở Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông!



***

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

AN NINH HAY XÃ HỘI ĐEN?????????




AN NINH HAY XÃ HỘI ĐEN?????????


An Đổ Nguyễn  9/1/2012 lúc 11:50 chiều







Ngày 08/01, tôi đến CA Phường Phú Thạnh - Q. Tân Phú theo giấy mời làm việc của cơ quan Công an về Vụ tai nạn giao thông hôm ngày 02/10. Tại đây, tôi đã làm việc trực tiếp với ông Lê Minh Hải (PA35) & rất đông an ninh khác (không giới thiệu tên tuổi, chỉ mặc thường phục), nội dung làm việc xoay quanh 2 vấn đề: việc tôi trả lời phỏng vấn của "Đàn Chim Việt" về vụ tai nạn giao thông của tôi đêm ngày 02/10/2011 và việc ký vào Thư ngỏ đòi trả tự do cho Điếu Cày của Mẹ Nấm.


1. Về vấn đề tai nạn giao thông:


- Hỏi (AN): Tình trạng sức khỏe hiện nay của chị thế nào?

Tôi: Bình thường.

(Ông Hải tự ghi vào biên bản là "Sức khỏe tốt")


- Hỏi: Chị hãy tường trình lại cho Cơ quan an ninh biết về vụ việc Tai nạn giao thông đêm ngày 02/10/2011 của chị?

Tôi: Sự việc qua lâu rồi tôi ko nhớ rõ để mà tường trình chi tiết.

Biên bản phần Đáp: Sự việc qua lâu rồi tôi không nhớ. Những gì tôi trả lời phỏng vấn "Đàn Chim Việt" là hoàn toàn đúng sự thật. (Ông Hải tự ý thêm vào biên bản)


Rồi ông Hải vu cho tôi tội vu khống ngành công an. Tôi hỏi lại là điểm nào nói tôi vu khống Công an. Ông ta chỉ vào nội dung tôi trả lời phỏng vấn "Đàn Chim Việt" được in sẵn đoạn "...Thấy em không bất tỉnh, họ xốc em vào lề xem sao. Em nhận ra được 1 người trong số đó rất quen, đó là kẻ vẫn thường hay theo dõi em..." và bắt tôi giải thích, tôi trả lời rằng sự việc nó như vậy thì tôi kể như vậy, chứ có gì phải giải thích. Ông Hải tiếp tục tìm tiếp 1 đoạn ở trên mà ĐCV có viết " DCVOnline  - phỏng vấn Cô Nguyễn Hoàng Vi kể lại với DCVOnline một tai nạn giao thông vừa xảy ra cho bản thân gây nhiều thương tích và nhận định rằng "đây là một vụ dàn cảnh của công an Việt Nam" mà quy chụp cho tôi vu khống Công an, tôi trả lời rằng đó là Nhận định của ĐCV, không phải của tôi, và tôi không việc gì phải có trách nhiệm gì với những nhận định của người khác. Ông Hải tiếp tục hỏi tôi có nhận xét, quan điểm gì về hành vi vu khống không có căn cứ của ĐCV, hỏi tôi có đồng tình hay ko, tôi từ chối trả lời câu hỏi đó, nhưng ông Hải vẫn cố tình hỏi tới hỏi lui, tôi bảo ông ấy nhận định đó là của ĐCV thì ông tự mà đi làm việc với ĐCV...



Từ 8h sáng đến hơn 12h trưa ông Hải cứ quy chụp tôi vào tội vu khống, không thì bắt tôi phải nhận định hành vi của ĐCV là vu khống không có căn cứ. Tôi hỏi ngược lại ông Hải rằng "Vậy em hỏi thiệt anh nhé, Công an có chỉ đạo vụ tai nạn của em không?", ông Hải trả lời "Không". Tôi tiếp tục hỏi "Vậy công an có chỉ đạo cho người canh & theo dõi em suốt mấy tháng nay không?", ông hỏi lại trả lời "Không". Ông ta còn hỏi ngược lại tôi "Sao em thấy người ta theo dõi em mà em không tố cáo với công an". Thật trơ trẽn! Tôi cảm thấy thất vọng về cách làm việc của Cơ quan công an, dám làm nhưng không dám nhận bất cứ điều gì. Tôi nói với ông Hải "Được rồi, nếu anh đã nói vậy, thì từ nay những thằng nào theo tôi, tôi sẽ tố cáo hết cho anh coi. Còn việc tôi trả lời phỏng vấn ĐCV tôi sẽ chịu trách nhiệm với nội dung tôi trả lời. Vậy thôi."


Ông Hải bắt tôi ký xác nhận nội dung trả lời phỏng vấn của tôi với ĐCV đã được in sẵn. Tôi bắt ông Hải phải mở internet lên download bài báo đó về in lại thì tôi mới ký.



2. Vấn đề Thư ngỏ của Mẹ Nấm:


Sau đó, Ông Hải in luôn 1 bản Thư ngỏ gửi Chủ tích nước Trương Tấn Sang về việc bắt giam trái phép ông Nguyễn Văn Hải của Mẹ Nấm, bắt tôi làm việc tiếp. Ông Hải hỏi tôi biết ông Nguyễn Văn Hải không, tôi trả lời có đọc nhiều thông tin trên mạng về ông. Ông Hải tiếp tục hỏi tôi có hiểu nội dung Thư ngỏ không, tôi trả lời tôi hiểu. Ông Hải bắt tôi tóm tắt nội dung Thư ngỏ, tôi bảo ông Hải tự đọc. Ông Hải bắt đầu nói với tôi rằng Ông Nguyễn Văn Hải phạm tội Tuyên truyền chống phá Nhà nước, rằng ông Hải được Việt Tân đưa đi nước ngoài tập huấn, cơ quan an ninh bắt là đúng người đúng tội chứ không bắt giam trái phép ai bao giờ. Tôi cười mỉa, nói rằng "Anh nói vậy thì tôi biết vậy, chứ tôi chẳng tin. Mà giấy mời tôi làm việc với nội dung về vụ tai nạn của tôi, tôi sẽ không làm việc với bất kỳ nội dung nào khác".



Ông Hải bắt đầu quay lại với nội dung tai nan đã nhai đi nhai lại cả buổi sáng với tôi. Lúc này đã hơn 12h30' trưa, tôi chưa hề có miếng gì trong bụng từ sáng sớm. Và tôi thấy không thể mất thời gian quá nhiều cho cách làm việc như vậy, tôi nói tôi mệt rồi và tôi sẽ không làm việc bất cứ lần nào về vấn đề này nữa. Tôi bước ra khỏi phòng định đi về, thì cả đám an ninh vây lại lôi kéo, xô đẩy, tính hành hung tôi. Tôi hoảng loạn la làng, 2 đứa em gái ngồi uống nước nhà kế bên đợi tôi nghe thấy tiếng tôi la hét, nó chạy vào xem chuyện gì xảy ra với tôi thì bị Công an đuổi ra & còn nói em tôi hỗn. Em tôi liền gọi về cho mẹ, nghe tin tôi bị hành hung mẹ tôi tức tốc lên CA Phường.



Ông Hải nói với mẹ tôi rằng tôi trả lời phỏng vấn báo đài "phản động" nhằm vu khống, bôi nhọ ngành Công an. Mẹ tôi trả lời ông Hải: "Chú thấy con tui làm gì sai thì chú cứ bắt nó đi. Chú gởi giấy mời mà lên chụp cho con tôi tùm lum tội là sao? Còn vụ nó bị tai nạn rớt 7 cái răng, tôi nói thiệt, nó có quyền nghi ngờ do Công an làm, bởi vì nó nhận ra người thường hay theo dõi nó có trong đám gây tai nạn. Mà mấy tháng nay, mấy chú Công an cứ canh & theo dõi nó suốt..." Rồi mẹ kể tội tụi nó: bôi xấu danh dự của mình, hành hung mình, chặn tiền trợ cấp nuôi con của ba Hugo, buộc cty chấm dứt hợp đồng lao động với 2 chị em tôi không có 1 lý do... Lúc ấy mấy 2 người an ninh lấy điện thoại ra chụp hình, quay phim mẹ con tôi, tôi cũng lấy điện thoại ra ghi âm lại sự việc xảy ra trước sự chứng kiến của an ninh để làm bằng chứng bảo vệ mẹ con tôi sau này. Nghe mẹ tôi kể tội 1 hồi, cả đám cứng họng, không nói được gì. Ông Hải nói với mẹ con tôi xóa ghi âm đi rồi về. Tôi không chịu, bắt họ phải xóa những đoạn phim hình họ ghi rồi tôi xóa. Xong rồi thì cả nhà về nhà.



Từ chiều hôm qua đến ngày hôm nay (09/01/2011), vẫn có những người mặc thường phục thay phiên nhau ngồi uống cafe trước hẻm, tôi đi đâu cũng đi theo. Nhớ lời ông Hải nói, gia đình tôi lấy điện thoại ra chụp hình lại để làm bằng chứng tố cáo lên Cơ quan công an.



Chiều nay, khi tôi ra khỏi nhà, có 2 người này tiếp tục đi theo tôi. Em gái tôi thấy vậy, bèn chụp hình lại, 2 tên này hung hăng xông vào em gái tôi định giựt điện thoại (đây là hành vi của bọn ăn cướp), em gái tôi chống cự lại. Tôi thấy vậy nhào vô can không cho họ hành hung em gái tôi. Trong lúc đó em tôi mang xe vào nhà, lúc ra lại thì gặp sự hiểu lầm với những người hàng xóm, họ nghĩ rằng chị em tôi chụp hình họ  có xảy ra xô xát. Công an xuống mời mọi người lên Phường làm việc, tại đây tôi & những người hàng xóm giải hòa với nhau. Còn 2 tên kia thì không thấy Công an gọi lên. Khi mọi người về nhà thì 2 tên đó vẫn còn ngồi đầu hẻm.



Trước lúc lên Phường làm việc, gia đình tôi có đề nghị Công an mời 2 người kia lên Phường để làm rõ hành vi theo dõi của họ, Công an đã hứa (có ghi âm của em gái tôi), vậy tại sao họ vẫn ung dung? Ngày hôm qua Cơ quan an ninh đã xác nhận người của công an không được cử theo dõi tôi, vậy tại sao chiều nay Công an không mời 2 người theo dõi tôi lên Cơ quan để điều tra? Tôi có nên nghi ngờ có sự bảo kê, bao che?????



Nguồn: Facebook An Do Nguyen