Hiển thị các bài đăng có nhãn CỘNG SẢN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CỘNG SẢN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Trần Đại - Truyền thống láo toét của cộng sản





Trần Đại - Truyền thống láo toét của cộng sản







Trần Đại (Danlambao) - Láo lếu thô bỉ nhất, trơ trẻn nhất được dùng làm cục gạch xây nền cho căn nhà láo lếu bắt đầu từ chưởng môn phái láo lếu Hồ Chí Minh. Cục gạch ấy có tên gọi là Trần Dân Tiên. Năm tháng trôi qua, truyền thống Hồ Láo Lếu đã được con cháu của Hồ học tập, thực hành, ăn sâu vào máu, ngấm sâu vào tủy và trở thành đồ văn hóa láo toét.


Thể hiện mới nhất của đồ văn hóa láo toét Ba Đình được chứng kiến qua việc bổ nhiệm người nhà vào các ghế quyền lực của các quan chức cộng sản.


Trước những phản ứng của dư luận, những tên cộng sản thâu góp quyền lực vào tay người thân, tên nào cũng đóng bộ mặt buồn rầu, bất ngờ như vợ bỏ theo trai, đăng đàn đóng vai láo toét rất kịch tính chỉ thiếu các khăn mù soa lau nước mắt là ngang tầm với Hồ Láo Lếu.


Tại Hà Giang, sau khi bị dư luận tố cáo, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang Triệu Tài Vinh, kẻ đã bổ nhiệm 8 vợ-anh-em vào các vị trí chủ chốt của tỉnh sụt sùi với báo chí rằng:


"Tôi không cảm thấy vui khi những người trong gia đình mình được bầu, bổ nhiệm làm lãnh đạo".


Chỉ thiếu cái khăn mù xoa chấm nước mắt là giống Hồ Chí Minh sau vụ CCRĐ, tên bí thư UVTƯĐ này đã buồn rầu đem bàn thờ tổ tiên ra láo toét rằng:


"Trước bàn thờ tổ tiên của mình, tôi luôn tâm niệm là phải làm những gì tốt nhất cho người dân và cho đến giờ, tôi vẫn đang cố gắng hết sức để làm điều đó.


Nhưng đúng thực sự có những vấn đề, việc mà mình không tránh được. Đối với việc này cũng vậy, cá nhân tôi sẵn sàng đối diện và thấy có trách nhiệm phải trả lời rõ để mọi người hiểu.


Tuy nhiên, ở đây, hình ảnh bên ngoài có thể giống nhau nhưng bản chất là khác nhau và nhiều người có thể chỉ nhìn thấy như thế còn không biết chất lượng làm việc của những người này ra sao và nguyên tắc cũng như quy trình công tác cán bộ ở Hà Giang chất lượng được duy trì như thế nào..."


Trước sự việc có đến 8 người nhà nắm hết các vị trí chủ chốt của tỉnh, Triệu Tài Vinh còn láo lếu rằng:


"Không những tôi không ưu ái người nhà mà nhiều lần khi Ban thường vụ tỉnh ủy đưa người thân của tôi ra để bàn bố trí cán bộ tôi còn là người phản đối."


"Năm 2006, vợ tôi được được ngành đề xuất bổ nhiệm làm Chi cục trưởng Chi cục Bảo vệ thực vật tỉnh Hà Giang nhưng tôi là người phản đối. Đến năm 2009, Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn lúc bấy giờ đã đưa ra đề nghị, trình bổ nhiệm vợ tôi làm phó giám đốc sở nhưng tôi tiếp tục phản đối và hai vợ chồng xin không nhận chức vụ này vì lúc đó tôi đang là Ủy viên dự khuyết TƯ Đảng, Bí thư huyện ủy Hoàng Su Phì, gia đình rất bận nên vợ tôi khó hoàn thành nhiệm vụ đó được."


Kết quả của sự phản đối: vợ của ông ta là Phạm Thị Hà đoạt chức Phó GĐ sở NN tỉnh Hà Giang.


"Trong những lần đầu em trai được đề xuất làm lãnh đạo huyện Quang Bình, em rể được đề xuất làm lãnh đạo Công an TP Hà Giang thì cũng chính tôi là người phản đối."


Kết quả của sự phản đối: em ruột Triệu Tài Phong nắm chức BT huyện ủy Quảng Bình; em ruột Triệu Sơn An là phó chủ tịch UBND huyện Hoàng Su Phì, tỉnh Hà Giang; em ruột Triệu Tài Tân trở thành Phó GĐ Viễn thông Hà Giang; em gái Triệu Thị Giang là Phó GĐ sở KH-ĐT Hà Giang; em rể Mặc Văn Cường nắm giữ chức vụ Phó GĐ Công an Hà Giang; anh họ Triệu Là Pham ngồi vào ghế Phó ban Nội chính Tỉnh ủy; em họ Triệu Thị Tình là phó giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao - Du lịch tỉnh Hà Giang.


Một bí thư tỉnh ủy, quyền hạn cao nhất tỉnh, phản đối thì có ai dám cãi? Kết quả của "phản đối" này là 8 người nhà chiếm ghế chủ chốt tỉnh.


Phụ họa cho sự láo toét của Triệu Tài Vinh, em trai của Vinh là Triệu Tài Phong tuyên bố: "Khi Bí thư được điều về tỉnh, có ý kiến đề nghị bầu tôi làm Bí thư nhưng chính anh Triệu Tài Vinh không đồng ý, gạt tôi ra và tìm người thay thế"


Đương nhiên người được "thay thế" đó vẫn là Triệu Tài Phong Tỉnh ủy viên, Bí thư huyện ủy Quang Bình (Hà Giang).


Từ Hà Giang chuyển sang Yên Bái thì có bà Phạm Thị Thanh Trà. Sau vụ án mạng Yên Bái - quan chức thanh toán nhau - Bà này được thăng chức trở thành Bí thư tỉnh ủy kiêm Chủ tịch HĐND Yên Bái. Thành tích mới nhất của bà ta là bổ nhiệm em ruột Phạm Sỹ Quý vào chức vụ Giám đốc Sở Tài nguyên & Môi trường.


Cả Triệu Tài Vinh lẫn Phạm Thị Thanh Trà đều khẳng định việc bổ nhiệm là đúng quy trình.


Dĩ nhiên nó đúng quy trình hoạn lợn của Triệu Tài Vinh là con của Triệu Đức Thanh - nguyên CT UBND Hà Giang; như Nông Đức Tuấn con Nông Đức Mạnh, như Nông Đức Mạnh con rơi Hồ Chí Minh, như Nguyễn Thanh Nghị, Nguyễn Minh Truyết con Nguyễn Tấn Dũng, như Nguyễn Xuân Anh con Nguyễn Văn Chi, như Vũ Quang Hải con Vũ Huy Hoàng, Trần Anh Tuấn con Trần Đức Lương, như Lê Mạnh Hà, Lê Thị Hồng là con Lê Đức Anh, như Tô Linh Hương con Tô Huy Rức, như Lê Trương Hải Hiếu con Lê Thanh Hải, như Nguyễn Chí Vịnh con Nguyễn Chí Thanh, như Phạm Bình Minh con Nguyễn Cơ Thạch, như Nguyễn Bá Cảnh con Nguyễn Bá Thanh, như Lê Trung Kiên con Lê Duẫn, như Trần Bình Minh con Trần Lâm...


Tất cả đều đúng quy trình. Từ quy trình đảng cử đảng bầu cho đến quy trình chồng cử chồng bầu, cha cử cha bầu, chị cử em bầu... Tất cả đều là quy trình "dân chủ đến thế là cùng" của Nguyễn Phú Trọng.


Tuy nhiên, 1 đứa đẻ ra 8 đứa lãnh đạo thì phải nói là một "thành quả" vượt bực của thể chế "dân chủ đến thế là cùng" của cái đảng láo toét này. Trong "thành quả" vượt bực này, trình độ láo toét Trần Dân Tiên của đám học trò đã lên ngang tầm với Hồ sư phụ: "Tôi không cảm thấy vui khi những người trong gia đình mình được bầu, bổ nhiệm làm lãnh đạo."

21.09.2016


Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Khanh Nguyen - Tôi đã sập bẫy an ninh cộng sản như thế nào?



Khanh Nguyen - Tôi đã sập bẫy an ninh cộng sản như thế nào?






kln1.jpg
Facebooker Khanh Lam Nguyen (nữ) trong một cuộc biểu tình chống Formosa




Bài viết được lược dịch sang Anh ngữ và đã được chuyển đến các tổ chức nhân quyền quốc tế do Quỳnh Dao - hội viên Hội Ân Xá Úc châu gửi tới Dân Luận:

Environment protester set-up, humiliated, charged with prostitution


***


Một ngày giữa tháng 6.2016 nóng nực, tôi gặp và "được" làm quen với một người tự chia sẻ là "bất mãn chế độ", đấy là lời tôi trích nguyên vẹn theo lời người trẻ ấy, chỉ mấy từ ấy thôi là đủ để tôi có cảm tình với người này rồi: một người trẻ hiểu về xã hội và bất mãn chế độ.

Tối đó tôi đi thu tiền giúp chị gái nên về nhà muộn, 9h30 pm mới gần về đến nhà, bất ngờ người này gọi điện kêu muốn gặp, tôi có e ngại vì muộn nhưng người này cứ nằng nặc nhất định muốn gặp và đã nhắn tin cho tôi suốt buổi chiều để nói về xã hội chính trị VN.

Cuối cùng thì tôi chấp nhận gặp và đi tìm một quán cafe, xong gặp ngay lúc muộn tìm hoài không thấy, bản thân tôi lúc đó đã rất mệt thì nhìn thấy một nhà nghỉ, trời bắt đầu mưa bay, tôi quyết định rẽ vào và dự kiến sẽ ở lại đến sáng mới về. Xong tôi nhắn tin địa chỉ cho người "bất mãn chế độ".

Mọi sự diễn ra giống như vài lần tôi đã gặp phải khi đưa đón một số ACE từ tỉnh lẻ ra Hà Nội biểu tình, chúng tôi thường phải ở nhà nghỉ. Và có lần chúng tôi đã bị bắt không thể xuống đường vào hôm sau được …

Từ trong phòng tắm tôi nghe thấy tiếng đạp cửa trời long đất lở, lao ra ngoài đã thấy gần 20 người cả CA, cả AN, cả thường phục với một dàn máy ảnh, máy quay các loại đã đứng chật phòng…

Toàn bộ hiện trường được dàn dựng đầy đủ, họ đánh tôi, nắm tóc và dùng vũ lực không cho tôi mặc đồ. Tôi tận mắt nhìn thấy họ xé bao cao su (BCS) bỏ vô phong bì, lấy từ trong túi tôi 1 triệu VND bỏ vô phong bì đưa cho người "bất mãn chế độ" ký, hắn ký tất cả các giấy tờ mà chưa cần phải khai, và không cần phải đọc. Tôi nhận ra mình vừa bị sập bẫy an ninh cộng sản (ANCS) nhằm khống chế và triệt hạ uy tín cá nhân. Cái "người bất mãn chế độ" nằng nặc đòi gặp tôi lộ nguyên hình là một tên nội gián, 1 tên DLV tay trong của an ninh. Tôi bị bắt vì phạm tội quả tang án mại dâm với tội chứng là 1 BCS đã xé và 1 triệu VND tang chứng của vụ án. Lúc đó khoảng 10h30 pm.

Vô đồn CA Nghĩa Đô, ANCS chơi bài ngửa: mày biết vì sao mày bị bắt đúng không, thế bây giờ tao cho mày 2 sự lựa chọn nếu muốn thoát khỏi chuyện này, nếu không tao sẽ đưa hết hình ảnh video của mày về quê cho bố mẹ mày xem... Mày nhận đi: mỗi lần mày đi biểu tình được bao nhiêu tiền, ai cho, mỗi lần mày đi bán dâm được bao nhiêu tiền mày khai đi. Khai xong tao cho mày về luôn bây giờ …

Tôi lúc đó đã nhận rõ tình hình, cũng rất lo sợ vì bây giờ chúng đã có những hình ảnh nhạy cảm của mình, chúng sẽ khống chế tôi... Tôi biết giữa tôi với chúng đã hình thành một thỏa thuận ngầm. Một mình Tôi chẳng là gì cả, thứ mà ANCS muốn là hạ nhục các ACE đấu tranh dân chủ và đánh vào uy tín của phong trào dân chủ... tôi nói tôi cần 10 phút để suy nghĩ …

Tôi: cả 2 sự việc đó, cho dù một chuyện tôi cũng không nhận chứ đừng nói là 2 chuyện. Tôi là kẻ coi trọng danh dự hơn tính mạng, nếu các người muốn các người cứ mang súng tới đây, thủ tiêu tôi ngay bây giờ. Hãy kề súng vào đầu tôi... nhưng những chuyện đó tôi không bao giờ thừa nhận …

Ngay trong lúc đó, tôi thực sự cũng chưa biết ngày mai của mình như thế nào. Nhiều CA, AN vặn hỏi tôi nữa về những lần biểu tình, xuống đường và những bài viết ... "ai đã gửi cho cô những bài viết, tại sao trên fb của cô lại có nhiều tin tức như vậy?". Tôi vẫn những câu trả lời cũ, không hội nhóm không Đảng phái, không tài trợ không ai xui khiến, tôi chỉ làm theo lương tâm mình mà thôi. Tôi bị giam hết đêm đó. Bên ngoài nóng nực nhưng bên trong chốn cửa công quyền điều hòa, quạt bật đến rét run. Đúng là xài của chùa có khác thật.

Hết đêm tôi gần như không ngủ, mắt tôi đỏ lừ và bắt đầu sưng mọng, hôm sau thì tôi đã bị đau mắt. Tôi thực sự lo lắng và hoang mang không biết chúng sẽ dở trò gì. Tôi đi một bước có người theo một bước, cả đêm có người thay phiên nhau canh giữ... Đêm đó dài thật, tôi cũng đã nghĩ ra được nhiều điều từ lần thức đêm hôm ấy, tôi hiểu tại sao có người nhắn tin rằng đã lo ngay ngáy cho tôi, nhắc nhở tôi từ bây giờ không được tin ai hết kể cả người thân của mình. Bất cứ ai cũng có thể bị lợi dụng để chống lại tôi. Hãy cẩn thận với chỗ ở của tôi bởi vì nếu muốn, có thể người ta sẽ tìm ra ma túy ở đó. . . Chưa bao giờ tôi ngấm câu "đổi trắng thay đen" như lúc này.

Sáng hôm sau tôi tiếp tục bị khai thác bởi những AN lão làng nhất, kẻ hồ đồ dọa đánh có, kẻ mật ngọt chết ruồi cũng có, vừa đánh vừa xoa... xong từ đầu đến cuối tôi cứ sự thật mà nói không thay đổi ý kiến. Tất cả các biên bản giấy tờ sai sự thật tôi dứt khoát không ký. Tôi chỉ ký trên các bản khai của chính mình, tôi viết thẳng thắn rằng tôi đã bị lừa sập bẫy bởi vì tôi là một người bất đồng chính kiến, cổ xúy biểu tình phản đối Formosa, tôi là nhân vật nổi bật trong cuộc biểu tình chấn động truyền thông quốc tế sáng 1.5 tại Hà Nội.

Tôi nghe tiếng 1 AN gầm gừ: con chó này, mày không biết các bài viết của mày làm tao vất vả như nào đâu....

Tôi đã nói hết, tôi thẳng thắn là tôi không có gì để nói thêm nữa, tôi tuyên bố nếu họ giữ tôi quá 24h đồng hồ thì tôi sẽ mời luật sư giải quyết với họ. Chúng bắt tôi đối chất với tên DLV do AN cài cắm "bất mãn chế độ", kẻ đóng vai diễn viên "mua dâm" , từ đầu đến cuối tôi vẫn giữ nguyên lập trường của mình, mặc kệ kẻ kia khua môi múa mép ....

Tôi nghe tiếng CA, AN gọi điện nói chuyện với cấp trên, mất nửa ngày để chúng hội họp nghị án và ra quyết định. Tôi nhận ra rất nhiều AN quen mặt, có đội CSHS CA quận Cầu Giấy, CA phường Nghĩa Đô, A67, đội phòng chống tệ nạn xã hội .... Cả 1 bộ máy hoàn hảo chỉ để bảo vệ chính quyền. Tôi là dân và tôi cảm thấy khủng khiếp khi phải ở cùng 1 chỗ với họ. Bất chợt hiểu tại sao có người gọi đó là "động quỉ", không phải do cực đoan mà do họ đã quá hiểu bản chất của tay sai chính quyền CS! Chúng có thể ngọt ngào, chúng có thể hung dữ nhưng cái đích cuối cùng là khai thác thông tin từ bạn và chờ đợi bạn sơ hở, trên người chúng là tấm áo giáp mang tên "chính quyền", vũ khí của chúng là "luật pháp" - thứ chỉ có giá trị với bọn dân đen ....

7h tối, họ nói rằng sẽ thả tôi ra và tôi hãy ký nhận vào biên bản trả lại đồ vật bị thu giữ gồm điện thoại, xe máy, và một số giấy tờ. Tôi đọc qua biên bản: ngày... tháng ...năm, chúng tôi bắt giữ một vụ mại dâm tại....., tôi nhìn sâu vào mắt tên AN đưa giấy cho mình: "anh viết thế này thì tôi không bao giờ ký được, anh viết lại đi!". Trong lòng tôi hiểu rằng đến giờ phút này họ vẫn cố lừa tôi, nếu tôi ký mà không đọc kỹ thì họ đã có 1 tờ giấy đáng giá ngàn vàng để hạ nhục tôi và bôi xấu phong trào đấu tranh dân chủ ....

Khoảng 7h30 tôi bị đưa lên CA quận Cầu Giấy kết án:

- mại dâm bất thành
- thả ra
- ký biên bản vi phạm kiểm tra hành chính không mang CMND
- trả lại tôi 1tr VND tang chứng vụ án

Đấy là nội dung tờ giấy chỉ đạo cấp trên để lại cho các anh AN tép riu cứ thế mà thực hiện. Tôi đã cất tờ giấy này nhưng sau đó bị AN phát hiện và đòi lại.

Rời khỏi đồn CA, tôi không có bất kỳ tang chứng nào về sự việc này, tất cả hồ sơ còn trong tay CA quận Cầu Giấy. Cho nên không có chuyện những hình ảnh bẩn thỉu có trên web đen, không có những chuyện bịa đặt từ lũ DLV chỉ có ăn và sủa mà làm cũng không xong …

Trước khi xảy ra vụ đánh phá ghép hình dựng chuyện của Vietvision, tôi đã chia sẻ một phần câu chuyện với 4 người: một người anh ở Mỹ, một ở Úc, một người ở Hà Nội và 1 người ở Nghệ An. Mọi người đều khuyên tôi bình tĩnh và nếu sau này chúng dùng hình bẩn để bôi nhọ tôi thì hãy đưa sự việc ra công luận. Hãy chia sẻ để mọi người nhìn thấy bộ mặt thật của chính quyền CS và cảnh giác các ACE đấu tranh!

Tấm hình tôi cầm 200 USD do chính tôi tự post trên fb của mình để kêu gọi mọi người giữ dolla thay vì giữ tiền Hồ. Tôi bác bỏ mọi cáo buộc, và sẽ cân nhắc khởi kiện những kẻ có trách nhiệm trong sự việc này sau khi trao đổi thêm với LS.

Đê hèn và bỉ ổi là những từ ngữ xứng đáng dành cho lũ CS. Người tốt thì đã không là cộng sản mà cộng sản thì không có người tốt!

Giúp tôi share nhé, mỗi một người share là thêm một một cái tát vào mặt lũ CS. Tôi sẽ đợi đếm xem! Có bao nhiêu người muốn tát vào mặt chúng.

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Trịnh Bá Phương: Chế độ cộng sản này sắp sụp đổ rồi


Trịnh Bá Phương: Chế độ cộng sản này sắp sụp đổ rồi






Trịnh Bá Phương (mặc quần jeans, đứng giữa) cùng bà con dân oan. Nguồn: FB
Trịnh Bá Phương (người mặc quần jeans, đứng giữa) cùng bà con dân oan. Nguồn: FB Trịnh Bá Phương.




Tường trình diễn biến khi tôi bị bắt vào đồn công an Chương Dương.

Sáng nay lúc 10h, tôi tuần hành ra đến bờ hồ, tầm khoảng 20 phút thì tôi bị bắt lên xe buýt, 5 phút sau, một nhóm an ninh lại khống chế đưa tôi lên một chiếc xe 7 chỗ, chở về đồn công an Chương Dương.


Khi đến đây họ đưa tôi vào 1 chiếc phòng nhỏ, người đầu tiên vào làm việc với tôi là bà Minh, bí danh Minh Dao (MD). Cuộc thoại giữa tôi và MD khá ngắn.  Để tiếp chuyện bà MD đã chào hỏi tôi, và chủ động tranh luận với tôi.


Câu đầu tiên bà MD nói: “mệt quá em ạ, cứ như thế này khổ bọn chị.”


– Tôi: Chế độ cộng sản này sắp sụp đổ rồi, chị cũng không còn việc mà làm nữa đâu.


MD: Em cứ nói thế, chứ giả sử chế độ này sụp đổ thì ai lên thay?


– Tôi: Các chị cứ trả quyền lực cho nhân dân đi, để bầu cử tự do đi, dân sẽ tự bầu lên những người tài đức ra lãnh đạo đất nước.


MD: Chị chưa thấy ai có khả năng lãnh đạo thay thế.


– Tôi: Chị nhầm rồi, trong dân không thiếu người có tâm đức, chính trong đảng của chị cũng có người có tâm, nhưng số ít người này lại bị trù dập, bị cô lập.


MD: Em cứ đánh ddồng chữ nhân dân, chị cũng là dân đây, em nhìn xem có bao nhiêu người ngoài kia họ vẫn sống tốt và đang phát triển.


– Tôi: Chị đừng nói dân sống tốt, nợ công vượt ngưỡng an toàn, lòng dân ai oán, ruộng đất bị cướp đoạt, biển miền Trung chết, đồng bằng Sông Cửu Long thì bị hạn hán, ngập mặn, kỳ bầu cử vừa qua cả triệu người không đi bầu cử là minh chứng rõ ràng nhất, đảng cộng sản này mà không có công an làm thanh kiếm bảo vệ chế độ thì sụp rồi, có thể lúc này dân chịu lùi, nhưng lòng dân đang như quả bom, có thể nổ bất cứ lúc nào.


Nói đến đây viên chỉ huy nháy MD ra ngoài trao đổi, lát sau MD vào chào ra về. Trước khi ra về, viên chỉ huy nói với ông Đỗ Tuấn Anh (TA), phó đội trưởng và Lê Duy An (DA) đội trưởng đội CS điều tra công an quận Hoàn Kiếm là kiểm tra kỹ tư trang, xem có dao lam ko, đừng để nó xây sát gì kẻo mệt lắm.


Lúc này hai viên an ninh TA và DA bắt đầu làm việc với tôi. Ông Tuấn Anh lập biên bản, ông Duy An cố vấn. Tôi không trả lời bất kỳ câu hỏi nào, biên bản họ tự ghi không có chữ ký của tôi. Sau đó ông Duy An tranh luận với tôi là, em đi đòi đất lại đi những việc khác làm gì. Tôi hỏi lại: việc khác là việc gì?


DA: Như vụ Nguyễn Viết Dũng đó, nó lập Đảng Cộng hòa mà lại ủng hộ là sao?


– Tôi: Tôi đi tham dự phiên tòa là vì Dũng cũng là nạn nhân như chúng tôi, Dũng đang ngồi ở quán nước thì các ông xông vào bắt. Mà tại sao các ông lại sợ hãi họ, các ông đừng nghĩ chỉ có đảng phái mới đe dọa quyền lực của các ông, các ông xem lòng dân kia kìa, ông tướng Tô Lâm của các ông đăng stt trên Facebook cả làng cả nước vào chửi đó. Các ông xem video của chị Trang Le đó, mỗi video có hàng nghìn lượt share, hàng triệu người xem là đủ biết lòng dân nhé. Việc các ông bắt mẹ tôi chỉ khiến cho bộ mặt của các ông càng thêm nhơ nhuốc với quốc tế thôi.


DA: Làm gì có quốc tế nào, Obama sang VN thì em biết.


– Tôi: Các ông nhầm rồi, Obama không phải là người duy nhất can thiệp nhân quyền VN nhé, đã có bang ở Hoa Kỳ ban luật cấm đảng cộng sản nhập tịch rồi đó, và nhiều cơ quan khác họ đang ban hành luật chế tài quan chức cộng sản vi phạm nhân quyền và tham nhũng.


Nói đến đây DA nghe điện, sau đó bảo Tuấn Anh dọn dẹp phòng để an ninh TP Hà Nội xuống. Khoảng 1h sau, một đội an ninh TP sộc vào phòng, đặt chân máy, lắp máy quay phim chuyên dụng, giống như quay phim, chụp chân dung tội phạm nguy hiểm, sử dụng vào mục đích đưa lên truyền hình để dẹp đường dư luận và đấu tố. Và đặt trước mặt tôi 1 chiếc micro. Cùng lúc DA đặt ra các câu hỏi, anh đi đâu sáng nay, chúng tôi phát hiện anh gây rối trật tự…


– Tôi: Tôi bất hợp tác với các ông, những kẻ bắt tôi về đây mới là hành vi phạm pháp, vi phạm nhân quyền.


DA: Mời anh ký vào biên bản xử phạt hành chính.


Tôi: Các ông đừng có mơ mà tôi ký vào cái biên bản phi pháp này nhé.


Lát sau nhóm an ninh TP cất máy quay, họ nói với nhau “như vậy là được rồi, chỉ cần nó thể hiên sự ngoan cố bất hợp tác”. Tiếp đó DA ra ngoài cùng với đội an ninh TP. và trở vào buông lời đe dọa. Tôi nói cho anh Phương biết nhé, anh đã chạm đến ngưỡng rồi đó, vào tù khổ lắm, không sướng đâu, tới đây tôi và anh nếu gặp nhau sẽ gặp với tư cách khác (ý nói là gặp với tư cách công an và phạm nhân).


– Tôi: Các ông có còng số 8, có nhà tù, còn tôi chỉ có cái mạng này, các ông muốn làm gì thì làm. Vì Quốc tế đang ủng hộ chúng tôi, nên chúng tôi đấu tranh theo phương pháp ôn hòa. Nhưng các ông đừng nghĩ chúng tôi đấu tranh ôn hòa là sợ các ông, mẹ tôi tuyệt thực đến mức nôn ra máu, bố tôi hai lần ôm xăng đó, sự căm phẫn đó xá gì mà không dám ôm bom cảm tử, nhiều người phụ nữ phải khỏa thân để giữ đất, có người tự thiêu… họ cũng dám ôm bom chết chung với các ông đấy. Đất nhà tôi đó, tôi đố các ông, tôi thách các ông dám ở trên đất nhà tôi, muốn ở phải giết được 5 thành viên trong gia đình tôi.


DA: im lặng.


Khoảng 5h họ thả tôi ra.


Khi vừa mở máy đã thấy bà con gọi điện cho tôi, tôi bảo họ về nghỉ sau một ngày vất vả, nhưng bà con nhất quyết phải nhìn thấy tôi thì mới chịu rời khỏi đồn công an HN.


Về đến đồn số 6 Quang Trung, rất đông bà con đang chờ tôi ở đó, lòng dân khí thế, và họ thể hiện sự lo lắng cho tôi. Tôi đã nói với bà con rằng, với sự đoàn kết và quyết tâm của bà con, chúng nó đã bắt mẹ tôi, và cho dù chúng có bắt thêm tôi thì chúng cũng không thể cướp được đất của bà con.


Sau khi thông báo tình hình cho bà con. chúng tôi tiếp tục biểu tình tại chỗ, hô vang các khẩu hiệu:


- Đả đảo chế độ công an trị.


- Đả đảo chế độ thối nát.


- Đả đảo lũ hèn với giặc, ác với dân.


Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

Ngô Nhân Dụng - Chế độ Cộng Sản hấp hối



Ngô Nhân Dụng - Chế độ Cộng Sản hấp hối




Co VC rach nat.jpg




Ba tuần sau khi dân Hà Tĩnh thấy những con cá chết giạt vào bờ biển, trước cảnh lúng túng, trống đánh xuôi kèn thổi ngược của chính quyền Cộng Sản, nhật báo Người Việt đăng tin: “Vụ cá chết: Hệ thống công quyền Việt Nam như 'sắp chết.'”
Nhà báo ở nước ngoài tỏ thái độ thận trọng nên dùng chữ “như sắp chết.” Nhiều người Việt trong nước thì thấy đó là sự thật chứ không còn “như” gì nữa: chế độ Cộng Sản là con bệnh bắt đầu hấp hối.
Một bệnh nhân trước khi chết tâm hồn khó được bình an, lời nói bất nhất và hành vi vụng về, lúng túng, thường vì suốt đời đã sống không lương hảo. Trong một tháng qua, guồng máy chính quyền Cộng Sản biểu hiện đầy đủ các triệu chứng hấp hối đó.
Nhà nước Cộng Sản để gần ba tuần lễ trôi qua trước khi có một hành động hay lời nói nào chứng tỏ họ... đang cai trị 90 triệu con người! Trong một quốc gia bình thường, khi nghe tin cá chết hàng loạt giạt vào bờ biển, thì các cơ quan phụ trách về ngư nghiệp, về môi trường sống, về kinh tế, xã hội, chỉ trong một, hai ngày đều có phản ứng ngay. Ở Việt Nam, thì khác.
Ðầu tiên, khi xuất hiện, các quan chức chỉ nói những điều hoàn toàn vô ích: Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn đã long trọng tuyên bố rằng thảm họa cá chết trắng biển “chỉ có một nguyên nhân,” là do “tác động của các độc tố thải ra từ hoạt động của con người.” Ðiều này thì cả nước ai cũng biết rồi! Những con cá chết đều vì độc tố, chứ chúng đâu có tự sát hàng loạt? Chỉ có con người thải độc tố, biển cả muôn đời có bao giờ giết cá hàng loạt như vậy đâu? Tuyên bố như các ông thì cũng không khác gì nói rằng “con cá chết vì nó không còn sống!” Những câu hỏi chính ai cũng thắc mắc, là “độc tố nào?” và “hoạt động của người nào?” thì không được nêu ra, cũng không ai trả lời. Ðó là tác phong một bộ trong chính phủ Nguyễn Xuân Phúc. Ðến khi bộ thứ nhì xuất hiện lên tiếng giải thích thì dân được nhìn thấy cảnh trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.
Bộ thứ nhì ra mắt công chúng nói ngược lại, bác bỏ “nguyên nhân duy nhất” trên! Thứ trưởng Bộ Tài Nguyên và Môi Trường giải thích, “nguyên nhân của việc cá chết hàng loạt ở vùng duyên hải miền Trung là do tảo nở hoa, tức là hiện tượng ‘thủy triều đỏ.’” Nghĩa là không có độc tố nào làm cá chết! Cũng không phải con người tạo ra, biển mới có tội! Giới chức trách nhiệm trong Hiệp Hội Nghề Cá Việt Nam vội vã cải chính ngay giả thuyết thủy triều đỏ. Họ nói rằng “từ ngày cá bắt đầu chết cho đến nay, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy vùng biển dọc các tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế có thủy triều đỏ.” Những dấu hiệu khi có thủy triều đỏ mà người trần mắt thịt nào cũng thấy được là: rong rêu (tảo) mầu đỏ trôi trên mặt biển. Nhưng không ai thấy. Tức là ông thứ trưởng Bộ Tài Nguyên và Môi Trường nói láo. Nói láo trắng trợn, bất chấp hàng triệu đôi mắt của hàng triệu con người sống bên bờ biển bốn tỉnh miền Trung!
Người ta sẽ nói: Ðảng Cộng Sản vốn dĩ chuyên dối trá, lừa gạt người dân, hành động nói láo lần này không có gì mới lạ. Ðúng là họ quen nói láo xưa nay, nói láo lần nữa cũng do thói quen tự nhiên. Nhưng xưa nay họ nói láo rất tài, nói trắng thành đen, đen ra trắng mà nói khéo đến nỗi một nửa dân cả nước bị lừa. Chỉ có một điều mới, khá lạ, là sao lần này họ nói láo ngu ngốc và vụng về đến thế? Nói đến hiện tượng thủy triều đỏ vì rong biển sinh sôi bành trướng thì đứa trẻ lên tám cũng biết rằng nói xong người khác có thể kiểm chứng ngay, không cách nào giấu giếm được! Tại sao một viên thứ trưởng lại dại dột nói đại ra như vậy? Ông ta chỉ là một bộ phận trong cái cơ thể đang hấp hối, là đảng Cộng Sản Việt Nam, cái cơ thể đó không kiểm soát được cái lưỡi nữa rồi.
Cảnh trống đánh xuôi, kèn thổi ngược hiện ra cả tại cấp địa phương, tức là những người gần gũi với tai họa và các nạn nhân của tai họa. Một số cơ quan thấy cá chết hàng loạt đã khuyến cáo chính quyền các địa phương ngăn chặn không để dân ăn cá hay mua bán cá, dù cá còn sống. Ðiều này dễ hiểu, không phải chỉ có những con cá chết mới nhiễm độc, tất cả các sinh vật trong vùng Biển Chết Chóc này đều nhiễm độc, ăn vào người ta sẽ bị nhiễm độc!
Nhưng cùng lúc đó có nhiều quan chức khác lại khuyên dân cứ ăn cá, không sợ chết! Họ còn khuyên dân tiếp tục tắm biển, sau khi một thợ lặn chết bất ngờ và năm thợ lặn khác vào bệnh viện cấp cứu, với các dấu hiệu cho thấy họ đều bị nhiễm độc. Trên đảo Hòn Gió, tỉnh Quảng Bình, cách nhà máy thép của tập đoàn Formosa, nơi khởi đầu của thảm họa cá chết khoảng 20 hải lý, chim cũng chết hàng loạt. Những con chim này chắc đã ăn cá, ăn tôm trong vùng Biển Chết Chóc, dù đó là tôm cá còn sống!
Mấy ông lớn địa phương còn biểu diễn đi tắm biển, đi ăn cá, để lòng dân bớt hoang mang! Trông thấy cảnh đó, toàn dân Việt Nam chỉ muốn mời tất cả quý quan trong Bộ Chính Trị và Trung Ương Ðảng đến tắm biển ở Hà Tĩnh, Quảng Bình suốt một tháng trời, để dân được yên lòng hơn! Có lẽ tất cả các đại biểu trong quốc hội bù nhìn cũng nên theo các quan trên đi tắm và ăn cá, thì lòng dân càng vui hơn nữa. Ðặc biệt là trong cả tháng qua không thấy một đại biểu nào hó hé nói một câu, kể cả các đại biểu của người dân Hà Tĩnh, Quảng Bình!
Việc nói năng dành cho quý vị quan chức đảng và nhà nước! Người dân được chứng kiến thêm nhiều hoạt cảnh ông nói gà bà nói vịt. Ngay sau khi một ngư dân phát giác “đường ống khổng lồ” dài 1.5 cây số, đường kính hơn một mét, dẫn nước thải từ Formosa Hà Tĩnh thuộc khu kinh tế Vũng Áng ra biển, một thứ trưởng Bộ Tài Nguyên-Môi Trường tuyên bố ông không hề thấy bất ngờ về sự hiện diện của ống cống khổng lồ này, vì chính Bộ này đã cấp giấy phép cho công ty Formosa Hà Tĩnh.
Ðến khi cảnh cá chết hàng loạt diễn ra, Bộ Trưởng Trần Hồng Hà của Bộ Tài Nguyên-Môi Trường nói ngược lại: Bộ ông không cho phép Formosa đặt ống dẫn nước thải ở đáy biển! Ý ông thanh minh: cho đặt ống cống, nhưng phải đặt ở trên mặt biển! Thế rồi ông Trần Hồng Hà yêu cầu Formosa phải nâng ống dẫn nước thải lên khỏi mặt nước! Nói mà không hề suy nghĩ! Ống cống ở trên mặt nước chỉ dài cây số rưỡi, khi đổ nước thải ra thì nó đổ vào đâu? Nước thải chảy xuống biển rồi nó cứ thế chạy thẳng... sang Tàu, hay là nó vẫn quanh quẩn trong biển Việt Nam? Chưa kể, bây giờ nâng ống cống lên, những cái cột chống đỡ nó sẽ làm cho ngư dân bị cản trở, hết đường qua lại, kiếm sống!
Hoạt cảnh bi hài nhất là cuộc họp báo của Bộ Tài Nguyên-Môi Trường ba tuần lễ sau khi phát hiện ra tai họa này. Họ kêu báo chí đến họp, để nghe giải thích nguyên nhân gây tai họa cá chết.
Trưa ngày 27 tháng 4, gần 150 phóng viên kéo đến chờ nghe. Nhưng các nhà báo chưng hửng, vì cuộc họp báo bị hủy bỏ! Nghe người ta chửi đã đời rồi các quan bèn nói lại: Họp báo chỉ hoãn tới bảy giờ tối! Các nhà báo quay lại họp. Ðến tám giờ tối, một ông thứ trưởng bước vào phòng họp, ông giải thích một điều ai cũng biết rồi như đã kể trên: Cá chết vì chất độc do người tạo ra! Bộ Tài Nguyên-Môi Trường còn xác định họ chưa tìm thấy bằng chứng nước thải từ Formosa khiến nước biển nhiễm độc! Hóa ra, cuộc họp báo chỉ cốt “giải oan” cho Formosa! Ðọc xong hai trang giấy, mất tất cả bảy phút, ông thứ trưởng vội vàng rút lui, không cho ai hỏi một câu nào! Sau đó ông còn đe dọa một phóng viên rằng không được nói những câu “gây tổn hại cho đất nước của mình!” Họa chăng gây tổn hại cho đảng ông và đồng chí anh em Trung Cộng của đảng!
Một con bệnh đang hấp hối tâm hồn thường hoảng loạn, nếu trong cuộc đời đã làm những việc trái với đạo lý, thất đức, ngược với lương tâm. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đang lộ ra những triệu chứng bất thường đó. Những cuộc biểu tình của hàng ngàn dân Việt từ ngày 28 tháng 4, tại làng biển Cảnh Dương tỉnh Quảng Bình, rồi từ Hà Nội vào đến Sài Gòn trong ngày 1 tháng 5, 2016, là những dấu hiệu cho thấy cơn hấp hối này sắp chấm dứt, con bệnh không thoát khỏi lưỡi hái của tử thần!


Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

Người Quan Sát - Cộng Sản đã hết tiền và đổi chiêu vơ vét?



Người Quan Sát - Cộng Sản đã hết tiền và đổi chiêu vơ vét?







Người Quan Sát (Danlambao) - Như đã hẹn, trong năm 2015, chúng ta cùng nhau làm rõ những cú lừa của Cộng sản đối với dân tộc Việt Nam trong thời điểm hiện tại, sau cuộc đánh chiếm miền Nam năm 1975, Người Quan Sát mời các bạn trong thôn, cùng theo dõi diễn biến các cú lừa mới, qua thông tin báo lề đảng.


Cộng sản nói:


Tại kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa XIII với 486/488 phiếu tán thành, đạt tỷ lệ 97,59%, khẳng định tính chất của nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế, trong đó kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo. Đây là khẳng định quan trọng, đúng đắn và tất yếu đối với sự phát triển của Việt Nam trong giai đoạn hiện nay.





Cộng sản làm:


Cắt gạo cứu trợ cho dân để bán trả nợ tiền điện



Bán sân bay Phú Quốc để xây sân bay Long Thành



Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Mật vụ cộng sản tiếp tục khủng bố gia đình blogger Nguyễn Hoàng Vi



Mật vụ cộng sản tiếp tục khủng bố gia đình blogger Nguyễn Hoàng Vi





Đàn áp phụ nữ, người già, trẻ em để bảo vệ chế độ


Video: 2 viên mật vụ CS ngăn cản, xô đẩy mẹ con
blogger Nguyễn Hoàng Vi




CTV Danlambao - Gia đình blogger Nguyễn Hoàng Vi tiếp tục bị nhà cầm quyền CSVN khủng bố và ngăn cản quyền tự do đi lại. Động thái trên diễn ra trong hoàn cảnh nhiều người đấu tranh khác tại Sài Gòn cũng bị an ninh, mật vụ kéo quân đóng chốt trước nhà riêng.

Lúc 15 giờ chiều ngày  16/1/2015, gia đình blogger Nguyễn Hoàng Vi cùng mẹ, em gái, và hai con nhỏ đón taxi ra ngoài có việc. Tuy nhiên, khi xe vừa ra đến đầu hẻm 107 Phan Văn Năm, P. Phú Thạnh, Q. Tân Phú thì xuất hiện 2 viên mật vụ chặn đường.

Sau khi đe dọa và gây áp lực khiến người tài xế taxi không dám chở gia đình Hoàng Vi, bọn chúng ngang ngược yêu cầu gia đình cô phải quay trở lại nhà và không cho phép đi đâu.

Gia đình blogger này liền bỏ xuống xe để tiếp tục đi bộ. Trong video ghi lại vụ việc, có thể thấy hình ảnh Nguyễn Hoàng Vi một tay bế con gái mới sinh đi thẳng về phía trước, bất chấp những hành vi ngăn cản và xô đẩy thô bạo bởi hai tên mật vụ lực lưỡng.

Người phụ nữ lớn tuổi trong video là bà Nguyễn Thị Cúc, mẹ ruột blogger Nguyễn Hoàng Vi, cũng phải cố sức can thiệp để bảo vệ cho con, cháu mình.

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Huy Phương - Có những sự thật không cãi được…



Huy Phương - Có những sự thật không cãi được…






image




“ Một bản tin ngắn, rất tầm thường ở Việt Nam, không chắc làm cho bạn quan tâm, đau lòng, đó là bản tin từ Hà Nội, cho biết nạn bẻ kính chiếu hậu xe hơi bắt đầu tràn lan.”



image




Có những sự thật không cãi được...
Càng sống lâu trong xã hội chủ nghĩa, con người càng thiếu đạo đức. “Trăm năm trồng người...”


Một bản tin ngắn, rất tầm thường ở Việt Nam, không chắc làm cho bạn quan tâm, đau lòng, đó là bản tin từ Hà Nội, cho biết nạn bẻ kính chiếu hậu xe hơi bắt đầu tràn lan. Chỉ với một chiếc Porsch Panamera giá $200,000 đã được quân gian chiếu cố, chỉ trong hai năm, đã bị bẻ kính bảy lần. Ngay một sinh viên trường Cao Ðẳng Văn Hóa-Thể Thao Hà Nội, Ðặng Huy Việt, trước đây cũng từng là thủ phạm loại ăn cắp vặt này. Theo tôi, trong cái thời buổi tệ mạt này, rõ ràng là chuyện “trăm năm trồng người” đã có kết quả hay hậu quả đau lòng.


Một trong những “danh ngôn” của Hồ Chí Minh được CSVN ca tụng nhất là câu: “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người,” nhưng trẻ em “quàng khăn đỏ” ít đứa nào biết tới ông Quản Trọng bên Trung Cộng là tác giả chính hiệu danh ngôn này, đã bị “bác” bứng nguyên cây về trồng trong vườn nhà “bác.” Câu này lấy từ ý của Quản Trọng trong sách Quản Tử, nguyên văn là: Nhất niên chi kế, mạc như thụ cốc, thập niên chi kế, mạc như thụ mộc, chung thân chi kế, mạc như thụ nhân. (Kế sách cho một năm, lấy việc trồng lúa làm đầu; kế sách cho mười năm, lấy việc trồng cây làm đầu; kế sách cho trăm năm, lấy việc trồng người làm đầu).


image


Những gì “bác” đã gieo giống, chăm sóc, tưới nước bón phân, ngày nay rõ ràng là đã có kết quả. Sách Minh Tâm Bảo Giám, chương Kế Thiện, có câu: “Trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. (Chủng qua đắc qua, chủng đậu đắc đậu). Không ai gieo hạt chanh chua mà lại hái được giống cam ngọt, nói đơn giản, gieo nhân nào thì gặt quả nấy!


Hạt giống độc địa ấy từ ngày được Hồ Chí Minh mang về gieo trong khu vườn nhà đã như là “loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh; là loài trùng độc, sinh sôi nảy nở trên rác rưới của cuộc đời” như câu nói của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, Tây Tạng, khi nhận xét về chủ nghĩa cộng sản. Sau ngày cộng sản chiếm miền Nam Việt Nam, nơi Bắc Việt gọi là vùng tạm chiếm, tệ nạn xã hội càng ngày càng gia tăng, làm băng hoại đạo đức xã hội, luân thường đạo lý, như những chuyện băng đảng nhóm xã hội đen, cướp của giết người, mại dâm, ma túy, cờ bạc, hiếp dâm trẻ em, loạn luân, lừa gạt, chiếm đoạt tài sản.