Hiển thị các bài đăng có nhãn Paulus Lê Sơn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Paulus Lê Sơn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Paulus Lê Sơn - Đoàn 21 và trò phỉ của nhà chính quyền Lâm Hà



Paulus Lê Sơn - Đoàn 21 và trò phỉ của nhà cầm quyền Lâm Hà






Anh em đã lên xe và đang trên đường về lại Sài Gòn.
Ảnh Facebook Đỗ Đức Hợp





Paulus Lê Sơn (Danlambao) - Ngày 15.03.2016, một đoàn người 21 anh chị em ở Sài Gòn đã đến thăm gia đình cựu TNLT Trần Minh Nhật sau một thời gian dài ông Nhật và gia đình bị chính quyền Lâm Hà, Lâm Đồng khủng bố.

Đoàn 21

Một cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm của những người Sài Thành đến một nơi liên tục có sự khủng bố và những trò hèn hạ của công an nhắm vào ông Nhật và gia đình. Nhóm bạn hữu này được chúng tôi gọi là "đoàn 21" như những chiến binh thực thụ. Và họ đã là chiến binh thực sự khi đã có nhiều lần xông pha trận mạc khắp các tỉnh thành phía nam mỗi khi ở đâu có áp bức, có bất công là họ có mặt.

Một người trong đoàn 21 chia sẻ "chúng ta phải đến với Nhật để cảm nhận được những đau khổ mà Nhật và gia đình đang phải gánh chịu bởi công an Lâm Hà, chúng ta không thờ ơ, không dửng dưng trước sự bách hại đàn áp một cách trắng trợn và liên tục của công an Lâm Hà với Nhật được".

Một người khác nói "chúng tôi sẽ thăm Nhật, dù biết rằng lên đó có thể chúng tôi khó bảo toàn được tính mạng nhưng chúng tôi cũng phải đi và mong mọi người giúp đỡ cả về tinh thần, tâm linh và vật chất".

Đoàn 21 lo sợ điều nguy hiểm sẽ xảy đến với mình nhưng vẫn liều mình tìm đến chỗ nguy biến để đem bình an cho anh em bằng hữu của mình. Đó là những hành động vô cùng cao thượng và nhân văn, thể hiện tình người, tình liên đới, tương trợ của con người đối với nhau.

Trái với hình ảnh đó là "trò phỉ của chính quyền Lâm Hà" đối với Đoàn 21 và gia đinh cựu TNLT Trần Minh Nhật. Vậy công an đã làm gì với Đoàn 21?

Trò phỉ của chính quyền Lâm Hà

Ngay từ sáng sớm ngày 15.03.2016, đoàn 21 đặt chân đến gần khu vực nhà của cựu TNLT Trần Minh Nhật thì đã bị một nhóm người gọi là an ninh chìm chặn lại và bắt quay về Sài Gòn. Ông Linh Trần, một người nhiệt thành trong đoàn 21 đã bị an ninh cướp và quăng vỡ một chiếc điện thoại khi ông Trần quay lại diễn biến sự việc.

Ngay sau khi đoàn 21 đến vừa đến nhà ông Trần Khắc Đạt, anh trai của anh Minh Nhật thì nhiều người dân là gồm có những người dân tộc đã được công an huyện Lâm Hà xúi giục và điều động đến đứng trước cổng nhà ông Đạt lăng mạ, hăm dọa ném đá, đập phá xe và đòi đánh đoàn 21 nếu đoàn đi ra khỏi nhà.

Công an dựng chốt, căng lều bạt, ngăn cản đoàn 21 ra về. Truyền hình và biển số xanh công vụ cũng nhập cuộc bố giáp đoàn 21. Theo dự kiến đoàn 21 sẽ trở lại Sài Gòn lúc 2 giờ chiều cùng ngày, nhưng đã bị lực lượng công an, an ninh mặc thường phục và những người dân bị "kích động" cản trở không cho họ ra về.

Một cuộc câu lưu thổ phỉ của công an Lâm Hà đối với đoàn 21 tại gia đình ông Trần Minh Nhật suốt một ngày 15.03 rất hoàn hảo để chuẩn bị cho màn kịch gi tiếp theo?

Tờ mờ tối tuy người dân bị "kích động" nhưng đông đảo lực lượng công an chìm nổi vẫn canh gác trước cổng và điện sáng đã bị cắt, điều gì sẽ xảy ra?

21h tối 9 giờ tối cùng ngày 15.03, lực lượng công an và truyền thông của nhà cầm quyền đã đến tư gia ông Đạt, yêu cầu kiểm tra tạm trú. Một số người mặc thường phục đứng ở ngoài hô hào nếu đoàn 21 ra khỏi ngoài sẽ chết, thêm 2 ô tô đã đến trước nhà cách khoảng 50m, để làm gì?

Đêm càng sâu thì sự an toàn của ông Trần Minh Nhật và đoàn 21 người bạn của ông càng gặp nguy hiểm.

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

Paulus Lê Sơn - Vụ án Nguyễn Viết Dũng: Lỗi Việt Vị



Paulus Lê Sơn - Vụ án Nguyễn Viết Dũng: Lỗi Việt Vị






Nguyễn Viết Dũng tham gia cuộc biểu tình phản đối chặt bỏ cây xanh
tại Hà Nội.





Kính thưa quí vị, diễn biến vụ án của Nguyễn Viết Dũng được nhắc đến khá nhiều từ khi anh bị bắt và đưa ra xét xử theo Điều 245 Bộ luật hình sự quy định về tội gây rối trật tự công cộng. Trong khi Nguyễn Viết Dũng mặc quân phục Việt Nam Cộng Hòa và treo cờ vàng ba sọc tại nhà riêng của mình và Dũng từng tham gia biểu tình phản đối nhà cầm quyền Hà Nội chặt phá cây xanh.

Chúng tôi có cuộc phỏng vấn với ông Trương Minh Tam, với cách nhìn của một người dân và là một Luật gia, ông Tam nói về vụ án này như thế nào?

Paulus Lê Sơn: Thưa ông Trương Minh Tam, ông đánh giá thế nào về vụ án của Nguyễn Viết Dũng theo cách nhìn của một người dân và một luật gia?

Ông Trương Minh Tam: Đương nhiên là hệ thống cơ quan tố tụng bao gồm các cơ quan hành pháp và tư pháp đã thiếu tôn trọng luật pháp. Không thể có việc dùng chiêu bài này để xử một tội khác một cách không chính danh như thế được. Nhưng ở một mặt khác cần thấy, dư luận truyền thông trong và ngoài nước nhất là những người yêu thích cờ ba sọc đã đang tạo nên 1 áp lực buộc nhà cầm quyền không xử mạnh tay không được.

Bởi quyền lực luôn có tính áp đặt.

Việc tung hô một ai đó đi quá giới hạn thường rất nguy hiểm và đôi khi tạo ra những cái bẫy trong trò chơi quyền lực và áp lực. Ở trường hợp Mai Trung Tuấn dư luận còn vô tình dọn đường cho 1 bản án mà lẽ ra cộng sản không muốn xử như thế.

Paulus Lê Sơn: Tại sao nhà cầm quyền Hà Nội lại xử Nguyễn Viết Dũng theo Điều 245 tội gây rối trật tự công cộng, thưa ông?

Ông Trương Minh Tam: Cái đó là cớ tốt nhất vì bắt được Dũng khi đi biểu tình. Chả lẽ tội trốn thuế, lừa đảo hay 2 bao cao su? Gianh giới giữa biểu tình và gây rối trật tự công cộng vẫn mong manh và có cớ nhất. Nhưng ai cũng hiểu đó là việc việt vị với những áo và cờ.

Tôi cho là lỗi việt vị.

Việt vị là một khái niệm trong bóng đá để chỉ những tiền đạo xuống sớm. Nguyễn Viết Dũng (Dũng Phi Hổ) đã làm một việc của một tiền đạo bản lĩnh đó là xuống sớm trong cuộc chơi với người cộng sản.

Việc xử phạt việt vị đến nay vẫn luôn là lỗi gây nhiều tranh cãi và rất khó phân định. Tôi dùng từ việt vị để dành cho anh ấy vừa có sự yêu mến và có trong đó cả sự tiếc nuối với chính anh ta.

Paulus Lê Sơn: Xử sơ thẩm Nguyễn Viết Dũng bị tuyên án 15 tháng tù, ông có đánh giá thế nào về phiên phúc thẩm ngày 11.03.2016?

Ông Trương Minh Tam: Do những áp lực khác nhau, mức án 15 tháng tù theo chúng tôi là khó thay đổi. Không có mức án nào là phù hợp cả vì anh ấy không có tội nhưng khi bất công trở thành luật pháp thì mức án 15 tháng tù là mức mà người cộng sản cũng đã cân nhắc khá nhiều rồi.

Tôi nghĩ là họ sẽ giữ nguyên mức án.

Paulus Lê Sơn: Thưa ông, rất nhiều người bày tỏ quan điểm và chính kiến của mình nhưng họ bị bắt bỏ tù. Theo ông thì ông có quan điểm thế nào về việc này?

Ông Trương Minh Tam: Ông Luật Sư Lê Quốc Quân trong một lần trò chuyện cùng tôi đã nói: Khi một Quốc gia mà hàng loạt các trí thức nhất là các Luật sư - những người am hiểu luật nhất lại vi phạm pháp luật bị bỏ tù thì đó là 1 Quốc gia đang có sự bất thường về mặt Luật pháp. Nói như tổng thống Mỹ Josep thì "Khi bất công trở thành luật pháp thì chống lại bất công đó chính là nghĩa vụ". Do đó tôi cho rằng việc nhà nước bỏ tù hàng loạt người bất đồng chính kiến chứng tỏ nhà nước Việt Nam hiện nay đã không còn đáp ứng khả năng cai trị một Quốc gia.

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Paulus Lê Sơn - Nguyễn Viết Dũng, Bản án của hận thù?



Paulus Lê Sơn - Nguyễn Viết Dũng, Bản án của hận thù?









Nguyễn Viết Dũng treo cờ vàng ba sọc tại nhà và mặc quân phục Việt Nam Cộng Hòa. Một người trẻ thể hiện lòng yêu nước và có tinh thần hòa hợp hòa giải dân tộc bị án tù 15 tháng.










Thấy gì qua ”bẩn án” mà Nguyễn Viết Dũng phải gánh 15 tháng tù ngồi. ”Bẩn án” này một lần nữa tố cáo một nền luật pháp vô cùng bỉ ổi mà Hà Nội đã áp đặt lên người dân.

Chính tôi là một nạn nhân, khi còn đang bị giam cứu, tôi không khai báo và nhận tội, cơ quan điều tra, cụ thể là Thiếu tá Lê Anh Hưng, người trực tiếp hỏi cung tôi trong suốt quá trình điều tra thuộc bộ công an, đã nói với tôi rằng ”tội của mày to như cái bàn này, nhưng nếu mày nhận tội thì sẽ nhỏ bé thành cuốn sách để góc bàn thội”. Tôi hỏi ”tôi làm gì mà có tội?”, một tay trung tá quản giáo nhà tù Hỏa Lò nói, ”đã bắt vào đây là có tội hết, mày không có tội cũng cho mày có”. Trong cáo trạng và kết luận của an ninh điều tra và viện kiểm sát đã vu khống cho tôi hai chứng oan để kết tội.

Hãy lo lắng cho sức khỏe của Nguyễn Viết Dũng, tôi cũng từng bị chà đạp, đánh đập và khủng bố tinh thần đến tiều tụy. Tôi hiểu những người không nhận tội trong lao tù sẽ bị Hà Nội giở hết tất cả mọi thủ đoạn để ép người vô tội phải có tội. Sức khỏe là một trong những thủ đoạn họ có thể nghĩ ra.

Đây có phải là bản án mà như những gì Hà Nội tuyên truyền và tuyên tội đối với Dũng, hay là còn nhiều ẩn tình sâu sa bên trong?

Với ”bẩn án” 15 tháng tù mà Dũng phải chịu như một chiếc cân đo trọng lực của nền Cộng Hòa đang dần được trỗi dậy. Đây cũng có thể là thước đo cho lòng dạ của nhà cầm quyền Hà Nội với lời kêu gọi hòa hợp hòa giải dân tộc. Trước sự bất lực của Hà Nội với tư tưởng của người dân đang dần mạnh mẽ và can đảm hơn.

Một số ý kiến của người dân trong nước nói về bản án của Dũng thể hiện thái độ của họ về cái nhìn hòa giải dân tộc khá sâu sắc.



nguyen viet dung 400
Nguyễn Viết Dũng trong đoàn biểu tình Bảo Vệ Cây Xanh ở Hà Nội



Ông Trần Quốc Tiến, người Sài Gòn, phân tích về bản án của Nguyễn Viết Dũng như là một sự trả thù của chế độ cộng sản với nền Cộng Hòa, ông nói “tôi thấy vụ án của Nguyễn Viết Dũng là một vụ án bất công, với Dũng như tôi được biết là người yêu nước, và có tư tưởng bảo vệ thiên nhiên, Dũng đã tham gia biểu tình để phản đối chính quyền Thành phố Hà Nội chặt hạ cây xanh hồi tháng 4 năm 2015, nhưng Dũng đã bị kết tội về điều gây rối trật tự công cộng. Như chúng ta biết, Dũng là người đã mặc quân phục Việt Nam Cộng Hòa, và treo cờ vàng ba sọc của nhà nước Việt Nam miền Nam trước năm 75. Đây là một bản án thể hiện sự hân thù chế độ cộng sản đối với Việt Nam Cộng Hòa sau hơn bốn mươi năm, qua một người thanh niên trẻ yêu nước. Tôi cực lực phản đối và lên án phiên tòa bất công đối với chàng trai trẻ Nguyễn Viết Dũng. Tôi cũng cực lực phản đối tư tưởng hận thù của Hà Nội đối với Việt Nam Cộng Hòa sau bốn mươi năm vẫn còn hằn sâu trong họ’’.

Nhiều năm gần đây Hà Nội luôn tuyên truyền về hòa giải và hòa hợp dân tộc, người dân hai miền Nam Bắc cũng thấy đó là điều đáng mừng để tất cả con dân đất nước trong và ngoài nước cùng nhau xây dựng đất nước cường thịnh hơn.




Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông T.Osius tại Nghĩa Trang Cộng Hòa, Biên Hòa - Đồng Nai.
Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông T.Osius tại Nghĩa Trang Cộng Hòa, Biên Hòa – Đồng Nai.



Nhưng cũng theo ông Tiến, ông cho rằng việc tuyên truyền đó là dối trá, ông nói “hãy suy nghĩ về lời nói của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, ‘đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm’. Việc họ tuyên truyền là dối trá và mị dân để lừa bịp người dân trong và ngoài nước”. Ông chỉ rõ “nếu như họ nói hòa giải hòa hợp dân tộc thì tại sao nghĩa trang Biên Hòa của lính Việt Nam Cộng Hòa không được trùng tu sửa chữa, dù đã bao lần Hà Nội hứa giải quyết vấn đề này nhưng đến nay vẫn chưa thực hiện. Vậy ngay cả những người lính đã chết ở bên kia chiến tuyến mà Hà Nội còn không hòa giải được, huống chi người còn sống. Và ngày hôm nay chúng ta thấy một người trẻ như Nguyễn Viết Dũng là người miền Bắc nhưng đã tìm hiểu và biết sự thật về Việt Nam Cộng Hòa, vì thế anh yêu mến và mặc quân phục, treo cờ Việt Nam cộng Hòa thì anh đã bị nhà cầm quyền Hà Nội xử tù bất một cách bất công”.

15 tháng tù giam đối với một người trẻ thể hiện lòng yêu nước và có tinh thần hòa hợp hòa giải dân tộc như Dũng thì đó cũng là một điều đáng để giới trẻ và thanh niên của Việt Nam suy ngẫm.

Một người trẻ, anh Long đang sống tại Hà Nội nói rằng “Nguyễn Viết Dũng vô tội, còn 15 tháng tù đó chẳng qua chỉ là một sự ngu ngốc mà Hà Nội đang tự vả vào mặt mình trước lời tuyên truyền về hòa giải dân tộc của chính họ. Tôi là một người trẻ, tôi khâm phục anh Dũng, và chúng tôi sẽ nối tiếp hành động của anh ấy, biết đâu đấy trong thời gian tới có rất nhiều cờ vàng ba sọc và cờ đỏ sao vàng cùng tung bay trên quê hương Việt Nam, nếu mà vì sự hòa hợp này mà chúng tôi bị cầm tù, thì chúng tôi vui lòng và hạnh phúc vì điều đó hầu mong cho xã hội Việt Nam được phát triển, và toàn dân Việt Nam được đùm bọc yêu thương nhau hơn”.

Đã từ lâu, có rất nhiều tổ chức và cá nhân đang hoạt động vì nhân quyền và dân chủ tại Việt Nam cũng như hải ngoại đều bị Hà Nội liệt kê vào thành phần “phản đông”, Hà Nội gọi họ là những “thế lực thù địch”, hoặc là những người thua cuộc sống lưu vong ở nước ngoài có tư tưởng “cực đoan, chống cộng”.

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015

Tâm sự hai người Công giáo vừa ra tù


Tâm sự hai người Công giáo vừa ra tù



BBC - 4 tháng 8 2015





Ông Nguyễn Văn Oai nói ông "tự hào về bốn năm ngồi tù"




Hai trong số 14 bị cáo trong nhóm thanh niên Công giáo và Tin Lành ở vụ xử “âm mưu lật đổ chính quyền” hồi 2013 tại Việt Nam vừa được trả tự do sau bốn năm tù.

“Trở về sau bốn năm tù, tôi không thấy tiếc điều gì. Tôi tự hào về bốn năm tù đó,” ông Gioan Nguyễn Văn Oai nói với BBC Tiếng Việt.

Ông Paulus Lê Sơn thì nói thời gian ở tù là lúc ông “cảm nhận được sâu sắc hơn nhiều” về những “khó khăn đau khổ nhất của con người, cả về tâm hồn lẫn thể xác”.

Ông Nguyễn Văn Oai bị bắt cùng hai người khác hồi cuối 7/2011 khi tất cả cùng vừa từ Thái Lan trở về sân bay Tân Sơn Nhất. Ông Lê Sơn bị bắt sau đó ít hôm, 8/2011.

Phán quyết sơ thẩm ra án tù 13 năm cho ông Lê Sơn, là một trong những mức án nặng nhất, và án tù 4 năm cho ông Nguyễn Văn Oai.

Tại phiên phúc thẩm tháng 5/2013, ông Lê Sơn được giảm án vì "đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội".

'Tôi là người của đảng Việt Tân'


Ông Oai đã không đệ đơn kháng án, bởi: “Tôi nghĩ những vụ án như vụ của chúng tôi thì dù là huyện, tỉnh hay trung ương xử thì đều là một, bản án đã ở trong túi rồi. Tôi để họ thích đưa tôi đi đâu thì đi.”

Nhắc tới cáo buộc nêu trong phiên xử hồi 2013 theo đó xác định các bị cáo là thành viên của Việt Tân, một đảng phái chính trị của người Việt hải ngoại, ông Oai nói:

“14 người ra đứng trước phiên tòa cùng nhau, theo tôi biết thì mỗi người đều đấu tranh cho dân chủ nhưng họ có phải là người của Việt Tân hay không thì tôi không biết.”


“Tôi nghĩ là tất cả những người bị đưa ra trong
phiên tòa đó đều mong cho đất nước Việt Nam
có một nền dân chủ thật sự trong tương lai.”


“Riêng bản thân tôi là người của đảng Việt Tân. Tôi công nhận tôi là đảng Việt Tân. Đảng Việt Tân của chúng tôi rất mong được xây dựng một đất nước Việt Nam dân chủ.”

Ông Oai cho biết trong số những người cùng bị đưa ra xét xử, ông với một số người là “anh em quen biết, bạn học, đồng nghiệp... ở gần nhau và thường xuyên liên lạc, làm việc với nhau”, còn một số người khác thì ông “không quen biết”.

Tuy vậy, ông nói vụ án “âm mưu lật đổ chính quyền” đã khiến ông “cùng muốn chia sẻ, gánh vác” với những người chưa quen biết đó về “những kết quả, trách nhiệm mà người ta đã buộc vào cho chúng tôi”.

“Mặc dù không biết nhau nhưng đã [trong hoàn cảnh] như thế rồi thì anh em đồng lòng để vượt qua khó khăn.”

“Tôi nghĩ là tất cả những người bị đưa ra trong phiên tòa đó đều mong cho đất nước Việt Nam có một nền dân chủ thật sự trong tương lai.”

‘Không chấp nhận quản chế’


Ông Nguyễn Văn Oai nói ông “đã không chịu nhận bất kỳ tội gì”, và không chấp nhận ký bất kỳ loại văn bản, giấy tờ nào, kể cả giấy cho ông được tự do.

“Khi ra tù, họ yêu cầu tôi ký giấy xuất trại, tức giấy chứng nhận ra tù. Tôi trả lời là ‘các ông bắt tôi thế nào thì thả tôi ra như thế, nếu muốn giữ lại thì tôi sẵn sàng ở lại chứ tôi không ký gì hết’. Họ đã gây khó dễ từ chiều ngày 1 tới sáng ngày 2/8. Sau đó tới hơn 11 giờ trưa họ mới cho về.”

Theo bản án, cả ông Nguyễn Văn Oai và ông Lê Sơn đều phải chịu bốn năm quản chế sau khi mãn hạn tù.

Cả hai người đều khẳng định họ không quan tâm tới lệnh quản chế.

“Trước khi tôi được về khoảng một tháng, bên an ninh đòi tôi viết cam kết là khi trở về phải chịu quản chế. Tôi trả lời là tôi chẳng cam kết gì cả.

Trước khi tôi về, họ nói ‘anh về phải chịu sự kiểm duyệt của công an, đi đâu thì phải xin phép’. Nhưng bản thân tôi không quan tâm tới điều đó,” ông Oai nói.

“Nếu có việc phải đi ra khỏi địa phương, tôi sẽ vẫn cứ đi như một người bình thường. Họ chặn lại hay xử lý thế nào là việc của họ.”

Ông Lê Sơn cũng có cùng quan điểm. Ông nói: “Thực hiện quản chế là quyền của họ, còn tôi sẽ thực hiện tất cả các quyền mà một con người được có theo lẽ tự nhiên. Đó là quyền tự do, quyền được mưu cầu hạnh phúc.”

‘Không thay đổi’


Về kế hoạch cho tương lai, ông Nguyễn Văn Oai nói ông chưa có dự kiến gì, nhưng “trái tim tôi hướng về nền dân chủ cho Việt Nam”.

“Tôi sẽ góp sức cùng các tổ chức quan tâm tới vấn đề nhân quyền Việt Nam để làm sao cho Việt Nam sớm có nền dân chủ thực sự,” ông Oai nói.

Paulus Lê Sơn nói ông đã có những giây phút ngã lòng, nhưng "hy vọng dư luận sẽ hiểu"

Nhìn lại việc được giảm án trong phiên tòa phúc thẩm, ông Lê Sơn "hy vọng là dư luận sẽ hiểu được điều này... Tôi không khai báo, công nhận gì cả, bởi những việc làm của tôi không phải là tội lỗi, không trái luân thường đạo lý... tôi chỉ muốn góp phần xây dựng đất nước."

Ông Lê Sơn nói trước ngày xử phúc thẩm ba hôm, Bộ Công an cử người tới gặp ông và khuyên nên viết, ký nhận một số chuyện để được nhẹ tội, giảm án. Đó cũng là lúc ông được biết tin mẹ đã qua đời từ trước đó hơn một năm.

"Lòng tôi đau đớn, tâm trí tôi bị hoảng loạn... Và rồi tôi làm theo ý họ. Đó là những giây phút tôi ngã lòng," ông nói.

"Sau đó, tĩnh tâm lại, tôi nghĩ rằng cuộc sống là một cuộc trải nghiệm mà chúng ta phải bước đi dù có đau khổ tới mức nào," ông nói với BBC.

“Trước khi bị bắt, cách nhìn nhận của tôi là theo đức tin, tôi phải sống theo lẽ công chính, công bình bác ái và yêu thương. Tôi phải lên tiếng cho công bình, lẽ phải, cho sự tự do mà Thượng Đế ban tặng cho con người. Sau bốn năm bị giam cầm, tôi trưởng thành lên nhiều lắm. Tôi hiểu những điều đó sâu sắc hơn rất nhiều.”

“Trước khi bị bắt, tôi có gặp bà Lê Thị Công Nhân. Bà ấy nói với tôi, ‘Những sự đau khổ nhất, ghê gớm nhất, những gì con người không tưởng tượng được trong tù thì chị đã gặp.’ Nhưng khi ở trong tù, tôi lại thấy những điều bà Lê Thị Công Nhân chia sẻ với tôi vẫn là chưa đủ. Những điều khó khăn đau khổ mà tôi cảm nhận được còn sâu sắc hơn nhiều.”

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

Paulus Lê Sơn mặc áo veston ra tòa, Paul Minh Nhật tự bào chữa






Paulus Lê Sơn mặc áo veston ra tòa, Paul Minh Nhật tự bào chữa




VRNs (07.01.2013) – Sài Gòn – Chào quý vị, hầu giúp quí vị hiểu hơn tâm tình và ý kiến của thân nhân 11 thanh niên Công Giáo và Tin Lành sẽ ra tòa tại thành phố Vinh, Nghệ An, Việt Nam, vào ngày 08.01 tới đây. Hôm nay mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với anh trai của anh Phaolô Trần Minh Nhật và cậu của Paulus Lê Văn Sơn.


Anh của Phaolô Trần Minh Nhật: “Hy vọng em của tôi vô tội, nhưng chế độ này gán ghép làm sao đó, so với quốc tế thi không có tội nhưng so với cộng sản Việt Nam thì nó gán vào một tội nào đó [hoạt động nhầm lật đổ chế độ, theo điều 79 bộ luật tố tụng hình sự], luôn ủng hộ người em của tôi”. Anh của Phaolô Trần Minh Nhật không chỉ ủng hộ Nhật trên tinh thần anh em, mà còn “ủng hộ về việc làm chính đáng của Nhật”.


Anh Trần Khắc Đạt (anh của Minh Nhật) cho biết ra Vinh không chỉ vì em trai mình mà còn vì vấn đề nhân quyền cho Việt Nam, tiếng nói lương tâm của những người con Vinh. Dù không vào được trong phiên tòa vẫn đứng ngoài ủng hộ tinh thần.

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Người Buôn Gió - BỘ ÁO VÉT CAN TRƯỜNG







BỘ ÁO VÉT CAN TRƯỜNG

Người Buôn Gió


Hôm ấy đúng ngày xử phúc thẩm anh Cù Huy Hà Vũ, đường vào toà bị chặn hết. Loay hoay tìm đường vào thì nghe Sơn gọi điện.


- Anh ơi, ông chủ nhà trọ gọi em về để dọn đồ, anh về với em.


Mình chửi.


- Đm việc đéo phải về bây giờ, nó không dám vất đồ mày ra đường đâu, chậm một hai hôm đã chết ai.

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

Thư gửi người em trong nhà tù






Thư gửi người em trong nhà tù





Paulus Lê Sơn thân mến


Anh vừa nhận được tin mẹ em đang hấp hối trên giường bệnh, anh gửi em mấy dòng này.









Kể từ cuộc điện thoại dang dở cuối cùng em gọi cho anh đến nay, em bị bắt bí ẩn và rồi cách biệt, chưa có một cơ hội nào để gặp lại em. Dù không gặp lại, nhưng hình ảnh em vẫn chưa khi nào nguôi trong trái tim mọi người.




Mọi người nhớ em không chỉ bởi những việc em đã làm, những hi sinh của em khi đã dấn thân cho sự thật và công lý, người ta còn nhớ em bởi những hoàn cảnh khắc nghiệt riêng em mà em đã chấp nhận, chịu đựng và vượt qua.
Anh đã về quê em khá nhiều lần, quê hương của Thánh Lê Bảo Tịnh – giáo xứ Trinh Hà thuộc Giáo phận Thanh Hóa. Có về đó mới thấy rằng cuộc “cách mạng tư tưởng và văn hóa” của đảng ta đã thắng lợi giòn giã ở nhiều nơi mà quê em là điển hình. Cũng có về đó, mới thấy được sự trưởng thành và hi sinh của em dấn thân cho những công việc chung, sự nghiệp chung là lớn lao đầy nhọc nhằn, vất vả. Một giáo xứ lâu đời, một nơi có đền Thánh tử đạo, nay số người theo đạo chỉ còn lác đác. Việc tồn tại một giáo xứ, một cơ sở của Giáo hội ngày nay chắc sẽ không bao giờ có nếu không có những giáo dân kiên định, vững vàng đầy hi sinh như ông ngoại em.



Biết em chưa lâu, gặp em chưa nhiều lắm nhưng để lại trong anh là hình ảnh của một thanh niên có những suy tư về việc chung, về giáo hội, đất nước và chấp nhận hi sinh vì Sự thật, Công lý. Nhớ những ngày sự kiện Tam Tòa của Giáo phận Vinh, em đã cố gắng thật nhiều để hiệp thông với các nạn nhân để nói lên sự thật ở đó và tinh thần của giáo dân GP Vinh. Những ngày sự kiện Đồng Chiêm xảy ra, em là một trong những người đầu tiên có mặt để sẻ chia với các nạn nhân. Rồi nhiều biến cố khác nữa, ít khi em từ nan, ít khi em bỏ cuộc.



Người ta còn nhớ hình ảnh em bên những thai nhi, bên những hành trình bảo vệ sự sống, chống lại cái ác, cái vô cảm của xã hội và đi giải quyết các hậu quả của những cuộc ăn chơi trác táng cho những ai đó là sản phẩm của đạo đức xã hội suy đồi.



Sơn thân mến


Anh biết rằng nếu cũng như những thanh niên khác chiếm đa số trong xã hội hiện nay, lớn lên lo chăm chăm cho mình cuộc sống vật chất, hưởng thụ mặc cho mọi sự xung quanh suy đồi, mặc cho giáo hội và xã hội lâm nguy, thì em cũng có thể tạo cho minh một cuộc sống không vất vả đến vậy. Nếu như em cũng nhiễm thói bịt mắt, che tai để yên ổn cho riêng bản thân mình với não trạng ích kỷ, thì đâu đến nỗi em chịu những vất vả như hôm nay.



Anh biết rằng, nhiều khi, những trăn trở của em không chỉ vì hoàn cảnh, vì cuộc sống xã hội mà thẳm sâu tự trái tim mình em băn khoăn, lo lắng cho Giáo hội, em phân vân khi bước những bước khó khăn trên bước đường Sự thật – Công Lý. Những bước đường đó em phải trả giá bằng sự khó khăn, thiếu thốn, sự hi sinh của riêng mình. Không chỉ có thế, em còn phải oằn lưng chống lại những lời chói tai, dị nghị ngay trong gia đình, làng xóm và ngay cả trong giáo hội.



Nhưng, đó là sự trả giá cần thiết và cần phải chấp nhận khi em xác định được mục tiêu phía trước của mình là Thiên Chúa, ngài là Đường, là Sự thật và là Sự sống để nhắm tới và bước đi bằng những hành động, lời nói, bài viết của mình.


Tất cả để sự thật được sáng tỏ, để những nạn nhân có tiếng nói.



Thế rồi, anh còn nhớ ngày 3/8/2011, buổi trưa hôm đó, cuộc gọi qua điện thoại của em báo cho anh biết em đang gặp một nhóm người lạ mặt, cuộc gọi dở dang và em biệt tích đến nay. Nhóm người đó đã bắt cóc em khi em chưa kịp có ai bên cạnh.



Gia đình em bàng hoàng, bạn bè em ngạc nhiên, người yêu em ngơ ngác. Người ta có thể kết cho em muôn vàn thứ tội tùy thích, hẳn em đã biết rồi, ở ta muốn ai có tội gì mà chẳng được. Còn anh, anh biết rằng đã đến lúc em phải chấp nhận trả giá cho việc nói lên Sự thật và Công Lý, điều mà ở đất nước này người ta đã không thích từ lâu.














Paulus Lê Sơn thân mến


Mẹ em, người phụ nữ quê mùa đã một thân một mình nuôi em lớn khôn, được học hành trong hi vọng. Giờ đây đang nằm hấp hối trên giường bệnh vẫn mỏi mòn ngóng tin em.


Còn em, em vẫn biệt tăm, ở trong nhà giam lạnh lùng kia, em có biết?


Anh gửi qua làn gió đông lạnh buốt hôm nay thổi vào trong đó cho em những lời này, ở đó em hãy cùng anh và mọi người cầu nguyện cho mẹ em. Cầu xin Chúa thương để mẹ em vượt qua khó khăn, đau khổ này để sống, để chờ ngày em về như lòng mẹ em đã mong ước từ những ngày ẵm em trên tay, một mình nuôi em khôn lớn đến hôm nay.



Cũng qua đây, anh muốn nhắc em rằng, trong bất cứ hoàn cảnh nào, mọi người vẫn bên em trong sự hiệp thông của mọi tín hữu là con cái Chúa.


Xin Chúa Hài Đồng sẽ đến và mang bình an đến sớm cho em, cho gia đình, cho giáo hội và đất nước chúng ta.



Hà Nội, ngày chuẩn bị mừng Chúa Giáng sinh 2011



  • J.B Nguyễn Hữu Vinh