Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

Thơ Nguyễn Quốc Chánh - Quê Hương và Chủ Nghĩa



Thơ Nguyễn Quốc Chánh - Quê Hương và Chủ Nghĩa




Một bài thơ viết từ SAIGON rất hay…giới trẻ cần quan tâm.




Toi khinh bi DCSVN.jpg



Chủ nghiã dạy em, thù hận hờn căm.
Chủ nghiã dạy em, độc ác bất nhân
Chủ nghiã dạy em, lọc lừa xảo trá
Chủ nghiã dạy em, dối gian trăm ngả
Chủ nghiã dạy em, bội phản vong ân.
Chủ nghiã dạy em, giết chết lương tâm
Chủ nghiã dạy em, vô thần đấu tố.
Chủ nghiã mù, rước voi dày mả Tổ.
Chủ nghiã ngu, thờ đồ tể ngoại bang.
Chủ nghiã bưng bô, xây dựng thiên đàng.
Chủ nghiã lừa em, những con bò sữa.
Chủ nghiã bất lương, ma cô nhà chứa.
Chủ nghiã tú bà, dụ dỗ thơ ngây.
Chủ nghiã cò mồi, vơ vét luôn tay.
Chủ nghiã cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc/
Chủ nghiã lưỡi câu, móc mồi dân tộc.
Chủ nghiã bịp lừa, bánh vẽ tự do,
Chủ nghiã cá ươn, tư tưởng vong nô
Chủ nghiã chết đi, Quê Hương vẫn sống
Ai nhân danh hạnh phúc
Thứ hạnh phúc ngục tù
Ai nhân danh dân chủ
Thứ dân chủ si ngu.
Ai nhân danh chân lý
Thứ chân lý đui mù
Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghiã,
Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam!
Sự thật đó có làm em đau nhói ?
Vẫn chap chờn lượn bay bầy quạ đói
Chồn cáo kia có rình rập trước  sau ?
Ngẩng mặt  cao và đừng sợ đớn đau.
Đứng lên em bằng tâm hồn biển  động.
Em đứng lên  như đại dương dậy  sóng
Tiếng sét  thần tuổi trẻ nổ ầm vang
Những  tượng hình, chủ nghiã, phải tiêu tan
Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức  sống,
Em bây giờ  khôn lớn
Mắt rực lửa yêu thương,
Biết đâu là sự thật
Em tìm thấy con đường.
Tự-Do sẽ nở hoa
Trên quê hương khốn khó
Anh như con  ngựa già
Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
Đốt những đám cỏ khô
Dọn đường cho em đi làm lịch sử.


Nguyễn Quốc Chánh, Saigon


***

Nhà thơ Nguyễn  Quốc Chánh sinh năm 1958 ở Bạc Liêu, hiện sống tại Sài Gòn. Tác giả của nhiều tập thơ như :

Ðêm mặt trời mọc,
Khí hậu đồ vật và
Của căn cước ẩn dụ,
Ê, tao đây..

Thơ của ông đã  được nhiều tác giả dịch ra tiếng Anh. Trong bài phỏng vấn dành cho nhà văn Vi Ký, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nhận xét về đảng Cộng  Sản:

“Ðảng Cộng sản thắng Tây và Mỹ bằng máu của dân tộc, bằng vũ khí của Nga và Tàu, rồi nộp “độc lập dân tộc” cho cộng sản Tàu và Nga. Ai chỉ ra tình trạng thế chấp và bán đứng đó đều bị cho là phản động. Kẻ phản động có thể gây tai họa cho Ðảng nhưng lại là phúc của dân. Những ai vì  Ðảng sẽ kết án kẻ phản  động, còn những ai vì  con người thì sẽ hoan hô kẻ phản động.

Hãy nhớ câu  nói lịch sử của ông Nguyễn Văn Thiệu: “Ðừng  tin những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”.

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

THƠ - THÁI BÁ TÂN: CŨNG PHẢI CÓ AI ĐÓ




THƠ - THÁI BÁ TÂN:

CŨNG PHẢI CÓ AI ĐÓ




Thân tặng chị Bùi Thị Minh Hằng





Photo





Cũng phải có ai đó
Làm những việc cần làm
Vì tiến bộ xã hội
Và tương lai Việt Nam.


Nhiều con người dũng cảm,
Tinh hoa của nước nhà
Đang hy sinh, tù tội.
Tù tội thay cho ta.


Tự do và dân chủ
Là ước vọng toàn dân.
Nhưng một số im lặng.
Một số chịu dấn thân.


Ai cũng muốn yên ổn.
Ai cũng có gia đình.
Một số chọn cam chịu.
Một số chọn hy sinh.


Phải chăng họ ngu ngốc,
Muốn trở thành anh hùng?
Không, cái tâm họ sáng,
Lại càng không điên khùng.


Nghĩa là có gì đó
Mà số đông hiểu nhầm,
Hay cố tình không hiểu,
Vì chưa đạt tới tầm.


Ta nghĩ ta khôn lắm,
Biết sống nên được yên.
Nhưng sau chữ “khôn” ấy
Có bóng dáng chữ “hèn”.



Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

TRẦN MẠNH HẢO - 35 năm! Hãy nhảy múa ăn mừng…


TRẦN MẠNH HẢO - 35 năm! Hãy nhảy múa ăn mừng…






Trần Mạnh Hảo (Danlambao) - Ứng tác ngay trên máy vi tính khi xem đoạn video cảnh công an bày đặt khiêu vũ trước tượng đài vua Lý Thái Tổ để át đi hình ảnh người biểu tình dâng hoa kỷ niệm ngày 60 vạn quân Trung Quốc tấn công dọc biên giới Việt Trung 35 năm trước làm sáu vạn chiến sĩ đồng bào ta hi sinh: đốt sạch, phá sạch, giết sạch làng mạc đô thị dọc biên giới Việt Trung).


Ngày 17-2-1979 tại biên giới Việt Trung
60 vạn Hoa quân nhập Việt
Ngày 16-2-2014 trước tượng đài vua Lý Thái Tổ - Hồ Gươm
Hàng trăm cặp đôi khiêu vũ ăn mừng

Mừng sáu vạn chiến sĩ đồng bào Việt Nam ngã xuống
Mừng tình hữu nghị Việt - Trung
35 năm xây bằng núi xương sông máu
Trước tượng đài vua Lý rưng rưng
Các đồng chí hãy múa hát tưng bừng

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

Sẽ có một ngày


Sẽ có một ngày







Sẽ có một ngày con người hôm nay
Vất súng, vất cùm, vất cờ, vất Ðảng
Ðội lại khăn tang, quay ngang vòng nạng
Oan khiên !
Về với miếu đường, mồ mả, gia tiên
Mấy chục năm trời bức bách lãng quên
Bao hận thù độc địa dấy lên
Theo hương khói êm lan, tan về cao rộng
Tất cả bị lùa qua cơn ác mộng
Kẻ lọc lừa, kẻ bạo lực xô chân
Sống sót về đây an nhờ phúc phận
Trong buổi đoàn viên huynh đệ tương thân
Ðứng bên nhau trên mất mát quây quần
Kẻ bùi ngùi hối hận


Kẻ bồi hồi kính cẩn
Ðặt vòng hoa tái ngộ lên mộ cha ông
Khai sáng kỷ nguyên tã trắng thắng cờ hồng !
Tiếng sáo mục đồng êm ả
Tình quê tha thiết ngân nga
Thay tiếng tiến quân ca
Và quốc tế ca
Là tiếng sáo diều trên trời xanh bao la !


( 1971) - Nguyễn Chí Thiện.


***





Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

THƠ PHẠM ĐỨC NHÌ - BỜ VẪN QUÁ XA...



THƠ PHẠM ĐỨC NHÌ - BỜ VẪN QUÁ XA...



(Trịnh Anh Đạt, một nhà thơ chưa vào Đảng, chưa vào Hội Nhà Văn nhưng đã đoạt nhiều giải thưởng thơ giá trị ở Việt Nam, lúc sang Mỹ dự đám cưới con gái có điện thoại hỏi người bạn “Chiến tranh đã khép lại hơn 30 năm mà sao người Việt hải ngoại vẫn còn nhiều ác cảm, vẫn đối đầu với những người Cộng Sản?”)




Bờ Vẫn Quá Xa ...


Tôi, người lính Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù
năm 75, 29 tháng tư
khi đoàn tàu chở đơn vị tôi
chuẩn bị rời Vũng Tàu hướng ra Đông Hải
thương cha mẹ già, đàn em dại
tôi bước lên bờ
ở lại quê hương
nhưng cha mẹ già chưa được gặp
cũng chưa thấy mặt đàn em
các anh, những người chiến thắng
súng dí sau lưng
đẩy tôi vào trại tập trung
rồi bằng những lời dối trá
trái tim vô tình
tia nhìn thù hận
các anh cướp mất của tôi
những tháng năm đẹp nhất cuộc đời
tôi có người bạn
đói lòng moi mấy củ khoai
các anh đập nát xương bàn tay
mãi mãi mang thương tật
một người khác
lâu ngày thèm thịt
chụp vội con nhái bên đường
bỏ vào mồm nuốt chửng
báng súng AK
các anh lao vào ngực, vào bụng
cho đến khi con nhái phòi ra
con nhái lúc vào màu xanh
lúc ra thành màu đỏ

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

NHỮNG VẦN THƠ CỦA LÊ QUỐC QUÂN: HỎA LÒ VỌNG SÓNG BIỂN ĐÔNG



NHỮNG VẦN THƠ CỦA LÊ QUỐC QUÂN: HỎA LÒ VỌNG SÓNG BIỂN ĐÔNG





Dân Luận: Ngày 9/7/2013 tới đây, luật sư Lê Quốc Quân sẽ bị đưa ra tòa vì tội trốn thuế, theo khoản 3 Điều 161 Bộ Luật Hình sự. Anh có thể phải đối mặt với bản án tối đa là 7 năm tù. Giống như trường hợp blogger Điếu Cày, bản án "trốn thuế" chỉ là vỏ bọc để chính quyền bắt giữ người luật sư bất đồng chính kiến này, vì anh đã có nhiều hoạt động tâm huyết với đất nước, đấu tranh cho một xã hội công bằng và văn minh hơn.

Những bài thơ sau đây được luật sư Lê Quốc Quân dùng ghim đục chữ trên bìa cứng, và nhờ bạn tù chuyển ra ngoài. Dân Luận xin giới thiệu tới độc giả:

HỎA LÒ VỌNG SÓNG BIỂN ĐÔNG


Đọc vội trên ngay báo Nhân Dân của Đảng đủ làm dậy sóng lòng tôi.
Đêm nay!
Sóng biển đông uất ức vỗ vào nghềnh đá
Tha thiết gọi tên anh tên tôi.
Đêm nay!
Có đôi tay bất lực ghì vào song sắt
Da diết gọi Hoàng Sa-Trường Sa
Âm vang mãi của sóng giọng của người tù
Rơi vào khoảng không vô vọng!
Lũ giặc cướp tung hoành trên biển đông
Chúng lập tam sa xây nhà tù trên đảo.
Bắn giết hải quân cầm tù ngư phủ
Chúng cắt thông tin xua bình minh trên biển
Xô đổ cả hoàng hôn duyên hải
Đem đêm tối kinh hồn cho vợ con xóm nhỏ.
Biển đảo ta đây!
Tổ quốc ta đây, bao đời ông cha gìn giữ sao chỉ phản đối nước đôi ?
Bởi lãnh đạo bị bao vây tứ phía
Chúng lấy học thuyết Tam vô làm vòng kim cô cầm tù não bộ.
Chúng lấy đại cục, phân mảnh lòng người.
Chia chác tài nguyên cướp con cá biển trong bữa cơm chiều con trẻ việt.
Chúng lấy tình môi-răng, căng mình giữ ghế tham quyền cố vị, vơ vét tài nguyên, bỏ đói cả tương lai dân tộc.
Ôi! Tây nguyên, biên giới, cà mau, thanh hóa
Vũng áng, thái bình nhan nhản dấu chân tàu
Hoa quả, gia cầm đồ dùng thức uống
Văn hóa phi trường, tràn ngập tiếng hoa.
Quê hương tôi đã mất thật rồi ư?
Không?
Sóng đã nổi từ trong ngục tối
Nơi anh em nhắm mắt biểu tình
Và lắng nghe tiếng đồng bào cùng bước
Hào khí đông A ngập tràn khóe mắt
Tiếng hô vạng dội một góc trời
Đứng lên đi như ông cha từng đã quét sạch bóng thù nước Việt vững ngàn thu!

Hoả Lò ngày 25 tháng 3 năm 2013
(Khi đọc tin trên nhân dân bản lên tiếng vì tàu TQ bắn cháy cabin tàu ngư dân việt nam ngay cạnh tin Nguyễn Phú Trọng điện đàm chúc mừng Tập Cận Bình)

***

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

THƠ VIẾT VỀ MỘT ĐÓA HOA VÀ MỘT NỤ CƯỜi: PHƯƠNG UYÊN




THƠ VIẾT VỀ MỘT ĐÓA HOA VÀ MỘT NỤ CƯỜi: PHƯƠNG UYÊN






Bỏ tù một đóa hoa




Nguyễn Phương Uyên đứng trước tòa
Em xinh hơn mọi loài hoa trên đời
Em không phải đóa mặt trời
Mà sao bóng tối rụng rời vây quanh

Trước vành móng ngựa gian manh
Phương Uyên chợt mọc lên thành đóa sen
Trái tim yêu nước thắp đèn
Phương Uyên em giữa bùn đen sáng lòa

Em là nụ, em là hoa
Bởi yêu nước phải ra tòa em ơi
Đưa tay chúng tính che trời
Làm sao che nổi nụ cười trinh nguyên

Tự do tuyên án bạo quyền
Cám ơn mẹ sinh Phương Uyên tuyệt vời
Bỏ tù hoa, bỏ tù người
Bỏ tù đất nước giống nòi quê hương

À ơi nước Việt đau thương
Ngủ đi những đóa hoa đương ngồi tù….

Sài Gòn ngày 17-5-2013

Trần Mạnh Hảo